“Tô Hướng Vãn”, giọng của lão Sinh đầu: “Lư Đản có căn cơ luyện võ, quả thật rất tốt. Cô không cần phải đe doạ tôi, tôi cũng không nói láo với cô làm gì. Thế này đi, cô không làm bí thư thôn nữa, ở nhà nuôi con cho tốt, tôi lập tức về thôn Tiểu Tống, dạy Lư Đản một ít công phu quyền cước, thế nào?”
Tô Hướng Vãn còn chưa kịp lên tiếng, Lư Đản đã kiên quyết quay đầu: “Không cần phải học công phu, con ở nhà tự luyện cũng được, ba cũng có thể dạy con. Ông nội Sinh đầu, nếu ông như vậy, con không cần học”
Lão Sinh đầu nói: “Dù gì ta cũng coi thường một người đàn bà làm bí thư chi bộ”
Trong nháy mắt, Tô Hướng Vãn thật muốn mắng người.
Cô định mắng lão Sinh đầu cổ hủ lạc hậu, còn muốn trù ẻo đôi câu, bảo lão mang công phu của mình xuống mồ đi.
Nhưng suy nghĩ lại một chút, cô nói: “Vậy chú về thôn trước đi, có gì chúng ta về thôn bàn bạc lại, được không?”
Lão Sinh đầu bỏ đi, nhưng thực ra là không có chỗ nào để đi cả, nói: “Lư Đản tư chất cuối cùng cũng không bằng cái thằng nhỏ vừa rồi, nhưng dù là thiên phú gì cũng không bằng chăm chỉ luyện tập. Như vậy đi, ngày mốt tôi về thôn, nhưng tôi hy vọng Tô Hướng Vãn cô có thể từ chức bí thư, ở nhà nuôi con cho tốt”
Nói xong, ông ta lại đi nhặt rác.
Công an Ngô bực bội: “Chị dâu, lão Sinh đầu vừa rồi rất thô lỗ với chị, sao tính chị tốt như vậy, sao không tức giận?”
“Con người ta, dù có trước mặt lãnh đạo cũng vẫn có thể ngang bướng, miễn là mình đúng thì chẳng sợ, nhưng trước mặt sư phụ của con mình, nhất định phải nhún nhường, biết tại sao không?” Tô Hướng Vãn nói.
Tiểu Ngô lắc đầu: “Không biết”
"Chỉ khi người lớn kính trọng người thầy, trẻ con mới có thể kính trọng thầy cô, chuyện này người lớn phải làm gương. Nếu không, cho dù có cho con mình một người thầy tốt, chưa chắc con đã học hành chăm chỉ, bằng không, tôi đã sớm mắng chửi rồi" Tô Hướng Vãn nói.
Chỉ vì mấy cái công phu mèo cào mà cô phải nói mấy câu lời hay ý đẹp, nếu là kiếp trước, cô đã sớm trở mặt.
Nhưng cũng may, mặc dù quá trình có hơi lằng nhằng nhưng cuối cùng lão Sinh đầu cũng đã đồng ý về thôn, chuyện này coi như xong.
Lư Đản cùng Cẩu Đản nhìn mẹ đi vào cửa hàng bách hoá, hai đứa cười toe toét.
Còn cần phải nói sao, mẹ nhất định là mua một ít đồ rồi đi Trường Hồng chuyên thăm dì nhỏ.
Mặc dù mới chỉ xa nhau khoảng nửa tháng nhưng hai đứa đã rất nhớ dì nhỏ.
Mua 2 bánh xà phòng, một bịch lớn giấy vệ sinh, sau đó Tô Hướng Vãn nhìn tới nhìn lui, trong quầy cửa hàng bách hoá có một cái khăn lụa rất đẹp, nếu để Hướng Hồng quàng thì rất hợp, hỏi ra thì biết muốn mua khăn lụa phải mất 5 đồng tem phiếu, Tô Hướng Vãn liền mua luôn.
Kiếp trước, cô đối xử với Tô Tiểu Nam cũng tốt như với Tô Hướng Hồng vậy.
Đáng tiếc, cuối cùng lại nuôi ra một con sói mắt trắng.
Tiền Tiểu Phương không có đứng bán trong quầy, Tô Hướng Vãn hỏi những nhân viên khác mới biết, vì cô ta chứa chấp tội phạm nên bị bắt đến Cục công an. Nhưng với luật pháp bây giờ, cái tội danh đó của cô ta cũng chỉ bị tạm giữ vài ngày rồi thả ra.
Cho nên bây giờ khẳng định cô ta vẫn còn đang ở trong huyện thành, nhưng đi đâu thì không ai biết.
Mặc dù là cuối tuần nhưng cổng trường Hồng chuyên đóng chặt, trong sân cũng không có bóng dáng bất kỳ ai.
“Chú, chúng tôi đến tìm Tô Hướng Hồng, xin hỏi có thể vào được không?” Cẩu Đản bây giờ được Tô Hướng Vãn đặc biệt giao cho nhiệm vụ hỏi thăm, chào hỏi, giao tiếp với người khác.
Đứa nhỏ này vốn nhát gan, giao tiếp nhiều sẽ tốt hơn cho nó.
Người giữ cổng sốt ruột: “Trường Hồng chuyên chúng tôi có kẻ trộm, người của Cục công an đang điều tra, tạm thời không mở cửa, đi nhanh đi”
Cẩu Đản lúc này đã có chút khí mạo giang hồ, muốn hỏi thêm: “Ai ăn trộm, trộm của ai?”
“Trẻ nít như vậy hỏi nhiều làm gì, nhanh nhanh, đi chỗ khác nhanh lên”, bảo vệ khó chịu.
Cẩu Đản hừ một tiếng: “Chú, chú đối xử với bạn nhỏ như vậy là chưa đúng, chúng tôi là đoá hoa của tổ quốc, chúng tôi là mặt trời đang lên, chú phải đối xử với chúng tôi tôn trọng giống như người lớn vậy. Tôi tên Tống Tây Lĩnh, chú phải nhớ kỹ”
Vừa nói, Cẩu Đản vừa giơ tay chào bảo vệ: “Một thời gian ngắn nữa tôi sẽ là đội viên thiếu niên, tôi chào chú trước”
Người bảo vệ ồ lên một tiếng, đứng dậy: “Đứa nhỏ này thật là ngay thẳng, Tống Tây Lĩnh, được, tôi nhớ rồi, tôi cũng chào cậu một cái”
Người mời ta một thước, ta kính người một trượng, đại khái chính là thuyết pháp như vậy.
Cẩu Đản cố gắng để được người bảo vệ tôn trọng, mặc dù đây chỉ là một thay đổi rất nhỏ nhưng với Cẩu Đản mà nói, đây là cả một quá trình cố gắng.
Bảo vệ thấy Tô Hướng Vãn xách túi lớn túi nhỏ, đoán chừng là cuối tuần đến thăm học sinh nên đã đi ra khỏi phòng bảo vệ, nói chuyện với Tô Hướng Vãn.
Nghe bảo vệ nói Tô Hướng Vãn mới biết, không phải là học sinh ăn trộm của nhau mà có học sinh ăn trộm đồ của người bên ngoài, bây giờ công an đang lục soát ký túc xá của họ.
“Là một cô gái à, tên là gì?” Tô Hướng Vãn mơ hồ có dự cảm xấu, bởi vì cuối tuần vốn dĩ Tô Hướng Hồng sẽ về thôn Tiểu Tống mà lại không về, liệu người trộm đồ có phải Tô Hướng Hồng không?
Quả nhiên bảo vệ nói: “Nghe nói cô gái đó tên Tô Hướng Hồng, chiều hôm qua đi lao động ở công xã Hồng kỳ, ăn trộm ví tiền của chủ nhiệm hội phụ nữ”
Trong đầu Tô Hướng Vãn như nổ tung: “Chủ nhiệm hội phụ nữ kia có phải tên là Cốc Nam không?”
Bảo vệ lắc đầu: “Cái đó tôi không biết”
Đúng lúc này xuất hiện ở trong sân trường Tống Đình Tú trước, rồi đến Tô Hướng Hồng đi phía sau, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Bảo vệ vẫn còn đang nói chuyện với Tô Hướng Vãn: “Cô gái, cô nói xem, trường Hồng chuyên bao ăn bao ở mà tay chân vẫn còn không sạch sẽ, đi ăn trộm đồ của người ta là sao?”
Tô Hướng Vãn cao giọng: “Đây là em gái tôi”
Bảo vệ a lên một tiếng, đờ người ra.
“Tống Tây Lĩnh tôi cho tới bây giờ không đi ăn trộm đồ của người khác, dì nhỏ của tôi cũng không trộm”, giọng Cẩu Đản đặc biệt cao.
“Chị, sao chị tới đây?” Tô Hướng Hồng nhìn thấy Tô Hướng Vãn, viền mắt liền đỏ: “Hôm qua chúng em xuống nông thôn lao động, em cùng nhóm với một nữ đồng chí, nhưng em không biết lúc em về, trong túi lại có ví tiền của cô ấy. Buổi tối em lại không được ra ngoài, sáng sớm nay em đang định đi xuống công xã Hồng kỳ trả lại ví cho cô ấy thì cô ấy đã báo án rồi”
Tống Đình Tú vẫn giống như mấy lần gặp Tô Hướng Vãn, nhìn thấy cô là đỏ hết mặt.
Hắn nói: “Đối phương cũng không phải là không phối hợp, vị đồng chí Tiểu Cốc kia vẫn đang chờ ở Cục công an, chúng tôi giải thích rõ ràng với cô ấy là xong rồi, đây cũng không phải chuyện lớn gì”
Lúc này đã có rất nhiều học sinh trường Hồng chuyên vây lại xem.
Tô Hướng Vãn nhìn thấy đông người, dứt khoát cao giọng nói: “Tống Đình Tú, cuối cùng là có trộm hay không trộm thì cũng nói rõ ràng đi, cái gì gọi là phối hợp một chút, giải thích rõ, chúng tôi không chấp nhận tình huống phối hợp và giải thích”
Tống Đình Tú quay đầu nhìn Tô Hướng Hồng, mặt cũng đỏ bừng lên: “Nhưng chị dâu, ví tiền đúng là ở trong tay Hướng Hồng nhà chị”
“Bây giờ tôi không nói chuyện này, chú gọi đồng chí Tiểu Cốc kia tới đây, làm rõ vụ án ở đây luôn”, Tô Hướng Vãn nói.
Tô Hướng Hồng vội vàng: “Chị, hay là đi Cục công an đi, nếu làm ở đây, toàn trường sẽ biết chuyện em ăn trộm đồ”
“Loại chuyện trộm đồ này có thể lấp l**m giấu diếm được sao?” Tô Hướng Vãn khuyên Tô Hướng Hồng: “Em phải biết, loại chuyện này làm công khai thì em mới rửa được tiếng oan, nếu không minh bạch, chỉ sợ cuối cùng giải quyết riêng tư xong, tất cả học sinh trong trường sẽ chế nhạo em là kẻ trộm”
Tống Đình Tú nghĩ nghĩ rồi nói: “Nếu Hướng Hồng chắc chắn không ăn trộm thì xử luôn trong trường đi, tôi đi gọi đồng chí Tiểu Cốc kia tới, mọi người chờ ở đây”
Tô Hướng Vãn liền bực bội: “Đình Tú, dù gì chú cũng là Cục phó Cục công an. Mặc dù nói Cục công an hiện giờ thiếu người, nhưng công an viên điều tra cũng vẫn có mấy người, sao lại để Cục phó như chú một mình xử lý vụ này?”
Tống Đình Tú vừa nghe, mặt liền đỏ lựng lên, lúc đi hốt hoảng không nhìn đường, đâm sầm vào một thân cây.
Tất cả học sinh đang vây lại đứng xem Tô Hướng Hồng bị vu ăn trộm ví tiền, đều cười ầm lên.
Tống Đình Tú đỏ bừng mặt, một đường đi thẳng.
Hiệu trưởng Cốc của trường Hồng chuyên cũng có mặt, đang giải thích với Tô Hướng Vãn: “Tối hôm qua Hướng Hồng có nói với tôi trong túi cô ấy có một cái ví tiền, nhưng không biết tại sao đối phương lại trực tiếp báo án”
Bà vừa nói vừa bưng mấy ly trà đến, thấy mấy đứa trẻ khát nước mới nhớ trong ngăn kéo của mình có bịch đường đỏ liền lấy ra, cho vào ba ly nước cho 3 đứa bé.
Bên này, Tống Đình Tú vào Cục công an, hỏi Tiểu Ngô đang ngồi trong phòng làm việc: “Nữ đồng chí họ Cốc, chính là cái người báo án đó, đâu rồi?”
Tiểu Ngô nói: “Buổi trưa đã đi rồi, sao vậy?”
Tống Đình Tú hơi bực mình: “Cậu sao vậy, không phải cô ta nói Tô Hướng Hồng trộm ví tiền của mình, đến báo án sao? Bây giờ tôi tìm được ví tiền cho cô ta rồi, sao cô ta lại bỏ đi?”
Tiểu Ngô cũng nói: “Vị nữ đồng chí kia còn mang theo một đứa bé, hai người rất kỳ quặc, vốn là đang ngồi ở Cục công an, nhưng sau khi chị dâu đến, vị Tiểu Cốc kia lặng lẽ chạy ra ngoài, sau đó không thấy quay lại nữa”
Trong ví của Cốc Nam thực ra không có nhiều đồ, chỉ có 2 tấm phiếu 2 đồng, còn có 1 tờ tiền 5 đồng, với những đồ này, theo lý mà nói, không đáng để Tô Hướng Hồng ăn trộm, phải không?
Tống Đình Tú về Cục công an, không tìm được người, lại quay về trường Hồng chuyên.
“Người mất đồ tự chạy tới Cục công an báo án, cuối cùng lại bỏ về công xã Hồng kỳ, tiền cũng không cần?” Tô Hướng Vãn nghe thấy mấy câu đó thì cười: “Tống Đình Tú, chú cảm thấy chuyện này hợp lý sao?”
“Không hợp lý, nếu không để tôi đến công xã Hồng kỳ tìm cô ta tới đây?” Tống Đình Tú nói.
Tô Hướng Hồng vừa rồi mới đi nhà vệ sinh, ngồi trong cầu tiêu nghe thấy mấy nữ sinh bàn luận về chuyện của mình, nói cô là kẻ gian, cô vặn vẹo tay ngồi đó không nói một lời.
Tô Hướng Vãn cầm chiếc ví, nhìn bộ dạng của em gái, biết rằng bốn năm học ở trường Hồng chuyên, em gái mình sẽ không bao giờ thoát được cái tiếng kẻ trộm, đứng lên nói với hiệu trưởng Cốc: “Hiệu trưởng Cốc, bà cũng biết là Hướng Hồng không trộm đồ, ngày mai vừa đúng là thứ hai, bà có thể tuyên bố trước toàn trường giúp minh oan cho cô ấy được không?”
Hiệu trưởng Cốc nói: “Nhưng mà tôi cũng không chắc Hướng Hồng có ăn trộm hay không, sao cô có thể yêu cầu tôi tuyên bố chuyện này trước toàn trường?”
Tô Hướng Vãn nói: “Nếu cô ấy thật sự ăn trộm thì sao tối qua còn giao cái ví cho bà?”
Hiệu trưởng Cốc cũng có nguyên tắc của mình: “Chuyện này tôi sợ rằng không thể tuyên bố trước toàn trường được, trừ khi đối phương thừa nhận cô ấy không ăn trộm mới được”
Tô Hướng Vãn nhận ví tiền, nói: “Hướng Hồng, tạm chịu ấm ức 2 ngày, chuyện này chị sẽ làm cho rõ trắng đen”
Cô đem hết túi lớn túi nhỏ, quần áo các thứ đưa hết cho Tô Hướng Hồng, sau đó chuẩn bị rời đi.
Ai biết lúc này ngoài cửa đột nhiên xuất hiện một đứa trẻ, thanh âm đặc biệt mạnh mẽ: “Cái đó, tôi muốn làm rõ một chút, tôi là người làm chứng, có thể xác nhận Tô Hướng Hồng không ăn trộm ví tiền”
Đây là phòng làm việc của hiệu trưởng, hiệu trưởng Cốc, Tống Đình Tú, cả Tô Hướng Vãn còn đang ở bên trong, vừa nghe thấy tiếng đứa trẻ, tất cả đều quay lại nhìn xem bên ngoài là ai.
Kết quả, bọn họ nhìn thấy một thiếu niên mặc quần áo đầy những mảnh vá nhưng sạch sẽ.
“Lý Thừa Trạch, cậu có phải là Lý Thừa Trạch không?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lý Thừa Trạch do dự một lúc, cắn môi nói: “Cái ví tiền kia là tôi bỏ vào, còn tại sao tôi lại bỏ ví tiền vào, cái này tôi không thể nói được, mọi người chỉ cần biết Tô Hướng Hồng không ăn trộm đồ là được”
Nói xong đứa nhỏ xoay người bỏ chạy.
Tô Hướng Vãn nói: “Lư Đản, Lư Đản, mau bắt nó lại”
Nhưng Lư Đản chưa kịp đuổi, đứa bé kia đã như cơn gió chạy vèo một cái biến mất.
Tô Hướng Vãn hỏi hiệu trưởng Cốc: “Vừa rồi đứa trẻ đã chủ động cung khai, lần này bà đã có thể minh oan cho Hướng Hồng được chưa?”
“Tôi không nhận ra đứa bé kia là ai”, hiệu trưởng Cốc nói.
Tô Hướng Hồng vội vàng nói: “Đó chính là con nuôi của Cốc Nam, lúc lao động hôm qua nó luôn ở bên cạnh Cốc Nam”
Cố ý bỏ vào, đó là gài tang vật.
Hiệu trưởng Cốc suy nghĩ một chút rồi nói: “Như vậy đi, sáng sớm mai lúc kéo cờ, tôi sẽ minh oan chuyện này cho Hướng Hồng, nhưng cái ví thì làm thế nào?”
Tô Hướng Vãn nói: “Đến lúc đó để tôi mang trả cho Cốc Nam là được”
Phải biết trong nguyên tác, Cốc Nam sẽ đi theo con đường công danh, làm sao một người vu oan cho nữ sinh xuống nông thôn ăn trộm ví tiền lại có đủ phẩm chất để làm chính trị?
Người như vậy, làm sao Tô Hướng Vãn lại bỏ qua được?
Thấy chuyến xe về thôn quá đông, sau khi từ trường học đi ra, Tô Hướng Vãn đã đến thẳng trung tâm chỉ huy của Tống Thanh Sơn, định lái máy kéo của Tống Thanh Sơn về nhà.
Đợi một lúc không thấy Tống Thanh Sơn đi ra, cô liền dẫn bọn trẻ vào trung tâm chỉ huy.
Trong thao trường, từng lớp chiến sĩ đang tập luyện, Tô Hướng Vãn nhìn kỹ, trong số đó không có Tống Thanh Sơn.
Đoán chừng hắn đang ở trên hồ chứa nước, vậy là cô không lấy xe được rồi.
Cô thất vọng, đang định mang bọn trẻ chen chúc lên xe về nhà thì thấy Tống Thanh Sơn ngồi trên xe SUV chạy từ bên ngoài vào.
Công an Tiểu Trương vẫn đang chờ hắn, nhìn thấy liền bám sát cửa xe nói: “Tống đoàn, quân khu tỉnh đòi Tiền Kiến Kiến từ chỗ của anh, họ đòi hộ khẩu và người, anh nói một câu rõ ràng xem có giao Tiền Kiến Kiến cho quân khu tỉnh không?”
Tống Thanh Sơn nhận tờ giấy, đọc thấy quân khu tỉnh yêu cầu Tiền Kiến Kiến gia nhập đội phá bom mìn đặc biệt, liền trực tiếp vứt công hàm của quân khu tỉnh đi: “Vớ vẩn, nói đến phá bom mình, tôi là tổ tông, làm sao tôi lại không phát hiện ra một chút sở trường phá bom nào của Tiền Kiến Kiến vậy? Cậu trực tiếp điện báo trả lời, nói Tiền Kiến Kiến bị gãy chân, quân khu tỉnh thật sự muốn điều người, bảo họ mang cáng tới đón”
Tiền Tiểu Phương đó có rất nhiều thủ đoạn, mặc dù Phương Cao Địa đã chết, nhưng không biết cô ta làm cách nào, chỉ bị giam giữ vài ngày đã được thả ra.
Bây giờ lại muốn lôi Tiền Kiến Kiến từ hồ chứa nước về, phải nói họ đã làm mọi cách có thể.
Tống Thanh Sơn cảm thấy người đàn bà này có vấn đề, luôn theo dõi sát, sẵn sàng bắt cô ta.
Hắn vào ký túc xá, thấy người nhà mình ở hết trong đó, ôm Chi Chi một cái rồi khởi động máy kéo, đưa tất cả về nhà.
Giường đất đã đắp được 2 ngày rồi nhưng vẫn còn ẩm nên không ngủ được, Lư Đản và Cẩu Đản vẫn ngủ chung một giường, còn Tống Thanh Sơn, Chi Chi và Tô Hướng Vãn nằm chung một giường.
“Hôm nay tôi đã gặp Lý Thừa Trạch”, Tô Hướng Vãn nói với Tống Thanh Sơn.
Tống Thanh Sơn dừng một chút, nói: “Thấy Cốc Nam thế nào? Cuối cùng cô ta là loại người gì, sao lại biết để nhận nuôi đứa bé kia?”
Tô Hướng Vãn nói: “Ngày mai anh để máy kéo lại cho tôi, tôi đến công xã Hồng kỳ quan sát nữ đồng chí đó một chút rồi nói sau”
“Tốt nhất sớm một chút”, Tống Thanh Sơn nói: “Trân Châu cảng xem chừng sắp đánh nhau rồi, tôi phải đi, trước khi đi tôi muốn làm cho xong chuyện này”
“Thật sự đánh nhau à?” hai mắt Tô Hướng Vãn sáng lên, công không nhớ lúc này có chiến tranh nha.
Tống Thanh Sơn rất đắc ý: “Xem kìa, cũng có chuyện em không biết đó. Trung Quốc – Liên Xô sắp khai chiến rồi”, Tống đoàn khoát khoát tay, vẻ đã sẵn sàng.
Tô Hướng Vãn trước mắt còn chưa biết lai lịch của Cốc Nam là thế nào.
Vả lại, Lý Thừa Trạch lén nhét ví tiền vào túi Tô Hướng Hồng, nhưng lại chạy đến trường Hồng chuyên để tự chứng minh Hướng Hồng không ăn trộm đồ, điều đó có phải là đứa trẻ kia chưa đánh mất lương tâm không?
Một đứa trẻ vẫn còn lương tâm, ở trong sách lại là kẻ buôn thuốc phiện, có nên quan tâm không, nên làm gì?
“Tiểu Tô”, Tống Thanh Sơn im lặng một lúc, đột nhiên nói: “Tôi biết em thích gì, hơn nữa tôi đã lấy cho em”
“Cái gì?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống Thanh Sơn chợt xoay người ngồi dậy: “Em nhắm mắt lại”
Tô Hướng Vãn nhắm mắt, đến lúc mở ra, cả căn phòng sáng rực.
“Đèn? Anh còn cho kéo đèn điện nữa à?” Tô Hướng Vãn hét lên một tiếng: “Đây là đèn điện, cuối cùng tôi cũng có điện rồi?”
Cả căn phòng sáng đèn, mặc dù chỉ là một bước nhỏ của văn minh, nhưng ở thế giới này của Tô Hướng Vãn, đây là cả một bước đi dài.
Cô thật sự không chịu nổi đèn dầu nữa.
Thấy mắt Tô Hướng Vãn muốn rớt ra, Tống Thanh Sơn ra vẻ che giấu công danh của mình: “Chưa là gì cả, tôi còn một bất ngờ lớn hơn dành cho em, đèn dầu này cứ dùng tạm thắp sáng đi đã”
Hắn bây giờ đã biết, người phụ nữ này có nghị lực theo đuổi, nhưng cũng rất cần hưởng thụ vật chất.
Thực ra, cô rất dễ thoả mãn.
Chỉ cần cô vui, chuyện của Lý Thừa Trach không phải sẽ xong sao?