Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 45: Thằng nhóc hoang dã

 

“Nó bây giờ không phải đi khắp nơi xin cơm à?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Tống Thanh Sơn không còn thấy ngạc nhiên nữa: “Chuyện này em cũng biết à?”

Trong lòng Tô Hướng Vãn thầm nói, có thể không biết sao?

Lý Thừa Trạch vốn ở Vân Nam, nhưng sau khi cả ông nội và mẹ đều chết, nó nghe mẹ nói ở huyện Thanh Thuỷ còn có 2 người cậu họ liền bắt xe lửa đi đến huyện Thanh Thuỷ.

Theo như trong sách, nửa đường nó phát hiện trộm cắp hợp với mình hơn, sau đó gia nhập băng nhóm, bắt đầu con đường trộm cắp.

Cha nó nổi danh là một trong 18 chủ đất nổi tiếng ở Thanh Hải, có mấy quả núi ở Hải Tây, tất cả đều là khoáng sản. Tổ tiên của sư trưởng Lý theo chân Tôn Điện Anh trộm mộ, nên gia sản của nó rất đồ sộ, chưa tính đến mẹ nó, một nhà khảo cổ học còn lợi hại hơn.

Theo như nguyên tác, nó không phải đứa ưa bạo lực chém giết, tự mình chuyển tiền, rút tiền từ ngân hàng ra, còn có thể tự lấy được tem phiếu thực phẩm, người bình thường không phát hiện ra được.

Tóm lại, cấp bậc phạm tội của người ta đã đến mức viết được thành sách.

Sau đó, một thủ hạ cũ của ông ngoại nó biết nó có giá trị tài sản rất lớn, nảy lòng muốn chiếm đoạt, nó bất đắc dĩ phải chạy lên biên giới Vân Nam, mang theo Chi Chi đi vào con đường phạm tội.

Đại khái đó là cuộc đời mà Lý Thừa Trạch trải qua.

“Đúng là đang ở trong huyện Thanh Thuỷ chúng ta, nghe nói đang theo ở cùng một nữ đồng chí tên là Cốc Nam, lao động ở công xã Hồng kỳ”, Tống Thanh Sơn nói.

Cốc Nam, Tô Hướng Vãn có ấn tượng với người này ở trong sách.

Con gái cán bộ cấp sư đoàn, từ nhỏ đã đặc biệt ưu tú, cùng Triệu Quốc Đống, cô là một trong những người được đào tạo bài bản.

Nói chính xác hơn, cô cũng được gọi là "hạt giống đỏ" của đảng.

Trong tương lai, cô tạo thành đội cùng Triệu Quốc Đống, một mạch từ cán bộ nữ huyện Thanh Thuỷ lên đến cấp thành rồi cấp tỉnh, sao lại có liên quan đến Lý Thừa Trạch?

Đây cũng không phải là cốt truyện trong nguyên tác, Tô Hướng Vãn cảm thấy kỳ quái.

“Cho nên, Lý Thừa Trạch đã tới rồi, Tiểu Tô, hay là tôi viết giấy nợ cho em, chúng ta đưa hai món đồ kia giao cho đứa bé, được không?”

Tô Hướng Vãn liếc mắt: “Không được, không cho”

“Em đừng có cố tình gây sự đi, coi như tôi thiếu tiền em, em trả đồ vật cho nó, được không?” Tống Thanh Sơn nói.

Tô Hướng Vãn cảm thấy người đàn ông này không biết có phải bị ngu không: “Anh có biết không, hai khối ngọc đó trong tương lai có giá trị từ 10 triệu trở lên?”

Tống Thanh Sơn không có khái niệm về tiền: “Vậy tôi viết giấy nợ hơn triệu cho em, tôi giao cả đời này cho em, được chưa?”
Nam thẳng, đúng là nam thẳng tiêu chuẩn.

Tô Hướng Vãn liếc Tống Thanh Sơn: “Anh nghĩ anh có giá bao nhiêu tiền?”

Tống Thanh Sơn nói: “Em không hiểu, bất luận là Trân Châu cảng hay Đài Loan, chỉ cần khai chiến, bộ đội như tôi nhất định sẽ đi tuyến đầu, bởi vì công việc của tôi không có ai làm thay được, nếu tôi chết, vinh dự, tiền tuất, tất cả đều dành cho em”

Nếu hắn chết thật, cô là nhận 2 lần tiền tuất.

Thấy Tô Hướng Vãn thờ ơ, hắn còn nói: “Con người tôi thuộc về đảng, thuộc về quốc gia, bởi vì đảng và quốc gia đã nuôi dưỡng tôi, nhưng hết thảy vinh dự của tôi đều có em, công trạng cũng thuộc về em một nửa”

Quân nhân nước cộng hoà, trong lòng Tô Hướng Vãn nghĩ, vừa ngay thẳng vừa đáng yêu, đáng yêu đến mức khiến người ta muốn nựng.

Nhưng lại cũng ngay thẳng khiến người hận không thể đánh chết.

“Những món đồ này tôi nhất định sẽ giao cho viện bảo tàng, anh hiểu chưa, bởi vì hai món đồ này nếu giao cho người khác, nó sẽ chảy ra khỏi biên giới. Tôi sẽ không để cho chúng ra khỏi biên giới được. Nhưng anh nói vị Cốc Nam kia đang nuôi nó, tôi muốn gặp Cốc Nam một lần, chờ tôi gặp Cốc Nam rồi sẽ có quyết định”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn lần đầu được nghe đến viện bảo tàng, không hiểu tại sao, đột nhiên trong lòng cảm thấy hồi hộp, mới thấy vợ mình không giống trước đây.

Nhưng dù thế nào, cô ấy cũng vẫn là cô ấy.

Nghĩ đến đau cả đầu, hắn không nghĩ nữa.

Sáng sớm, Cẩu Đản cùng Lư Đản lại ra xem gà con.

“Mẹ, nhìn bọn nó vẫn y như thế”, Lư Đản đặc biệt nghiêm túc, nhấc một con gà con lên, vạch lông nó: “Con không đợi để ăn nó được”

“Nó xinh như thế, sao con cứ muốn ăn nó?” Tô Hướng Vãn nói.

Lư Đản thả con gà vào trong chuồng, nói rất khí khái: “Bởi vì nó sinh ra là để cho con ăn, giống đám heo rừng con cũng vậy, cũng bị chúng ta ăn thôi”

Cẩu Đản tương đối mềm lòng hơn một chút: “Mẹ, trước khi ăn con sẽ tạm biệt nó”

Hôm nay là cuối tuần.

Mặc dù kế hoạch của Tô Hướng Vãn là đến xem nữ đồng chí Cốc Nam kia, nhưng trước mắt cô còn có chuyện gấp hơn, chính là chuyện Lư Đản muốn học võ, bởi vì bận bịu mà cho tới giờ cô vẫn chưa làm gì được.

Tô Hướng Vãn hỏi Lư Đản: “Mẹ hỏi này, trước đây ngày nào con cũng đuổi theo mẹ đòi tìm lão Sinh đầu học võ, gần đây có chuyện gì mà quyền cũng không luyện, hỏi cũng không hỏi nữa?”

Lư Đản không đồng ý: “Ngày nào con cũng luyện bao cát, chẳng qua mẹ đi làm nên không biết thôi”

Tô Hướng Vãn chỉ bao cát nói: “Vậy con thử luyện 2 quyền trên người mẹ xem lực đạo của con đến đâu rồi”

Lư Đản ra vẻ người lớn: “Đánh người khác thì có thể, nhưng mẹ là mẹ, sao con đánh được chứ?”

“Không sao, quả đấm của con còn nhỏ, mẹ không sao đâu, tới đi”, Tô Hướng Vãn hào sảng nói: “Đấm vào bụng mẹ đi, dùng hết sức đấm thử xem”

Lư Đản giơ 2 nắm đấm lên: “Vậy con đánh nhé?”

Tô Hướng Vãn nói: “Đánh đi”

Cô đã hít một hơi đề phòng, nhưng khi nắm đấm của Lư Đản lao tới, cô bị đẩy ngã ngồi xuống đất, nửa ngày sau vẫn chưa đứng lên được.

“Mẹ, mẹ không sao chứ?” Lư Đản bị doạ sợ, không ngừng xoa bụng cô: “Mẹ, con thật không cố ý”

Tô Hướng Vãn hít một hơi thật sâu, giơ ngón cái lên: “Không sao, tiếp tục luyện đi”

Cô vì Lư Đản, đặc biệt đi tìm lão Sinh đầu.

Nhưng bây giờ lão Sinh đầu không có ở trong thôn, đang đi bới rác ở huyện Thanh Thuỷ.

Tại sao lão Sinh đầu không về quê mà lại trốn trong thành bới rác?

Bởi vì sau khi bạn già của lão chết, lão một mình quá cô độc, không chịu được cuộc sống ngây ngốc trong thôn.

Phải biết bây giờ ở nông thôn, nhiều người là nhiều sức lao động, dĩ nhiên nếu có thể ngày ngày dạy võ cho Lư Đản, cuộc sống của lão cũng sẽ không quá tịch mịch, phải không?

Hơn nữa, người trong thôn mà cứ chạy ra bên ngoài như vậy, nếu bị Uỷ ban cách mạng bắt được, toàn thôn sẽ bị phê bình.

Vừa vặn cuối tuần, vừa đi tìm sư phụ cho Lư Đản, vừa tìm cách đem lão Sinh đầu về thôn, Tô Hướng Vãn đặc biệt mang quần áo để dành 2 năm của mình cho Hướng Hồng, còn nướng cho Hướng Hồng mấy cái bánh, bắt xe vào thành.

Vào thành, cô đương nhiên tìm Tống Đình Tú trước.

Hắn ở Cục công an, nhất định có cách tìm thông tin của dân lang thang.

Nhưng ở Cục công an, Tô Hướng Vãn không tìm được Tống Đình Tú,

“Chị dâu, Trường Hồng chuyên có vụ trộm cắp, Cục phó Tống đã trực tiếp đến trường rồi”, Tiểu Ngô nhiệt tình: “Có cần em đưa mọi người tới đó tìm không?”

Tô Hướng Vãn giải thích mục đích chuyến đi của mình, hỏi luôn Tiểu Ngô: “Mọi người tuần tra trị an trong thành có thấy một lão đầu tử tóc hoa râm, khoảng hơn 60 tuổi mà lưng vẫn thẳng không?”

“Chị nói đến lão Sinh đầu à?” Tiểu Trương ở Cục công an cướp lời: “Chị dâu, ông ta chuyên đi nhặt rác ở bệnh viện, trường Hồng chuyên, cửa hàng bách hoá, nếu chị muốn tìm, để tôi đưa chị đi”

Lư Đản vội vàng nói: “Được ạ được ạ, chú Tiểu Trương, chú dẫn Tống Đông Hải đi đi”

“Tống Tây Lĩnh con cũng phải đi”, Cẩu Đản không cam lòng yếu thế, vội vàng nói.

Hai đứa trẻ vô cùng chấp niệm với cái tên của mình, bây giờ cho dù đi chỗ nào cũng nhất định phải nói tên của mình ra.

“Đông Hải, Tây Lĩnh, đúng không, để chú mang mấy đứa đi”, Tiểu Trương nói: “Nào, chúng ta đi”

Nhưng ngay lúc này Tiểu Ngô nói: “Này này Tiểu Trương, không phải cậu còn đang phối hợp vụ án Tiền Kiến Kiến à, cậu phải đi đoàn 307 mà, để tôi đưa chị dâu cùng hai cháu đi tìm người là được rồi”

Tô Hướng Vãn nghe thấy Tiền Kiến Kiến thì dựng tai lên: “Tiền Kiến Kiến, không phải đang cải tạo lao động ở hồ chứa nước sao? Chuẩn bị thả nó ra à?”

Tiểu Ngô cho rằng chị dâu của Phó cục trưởng cũng là chị dâu của mình, mà Tống đoàn lại là người mà hắn sùng bái nhất, vội vàng giải thích với Tô Hướng Vãn.

Chuyện là sau khi xảy ra vụ nổ, Phương Cao Địa chết, Phương Kim Hoán mất tích.

Lúc này, quân khu tỉnh đột nhiên có lệnh điều động, nói phải lấy người có sở trường, yêu cầu Tiền Kiến Kiến nhập ngũ.

Tiền Kiến Kiến có sở trường gì, dĩ nhiên Tiểu Ngô và Tiểu Trương không biết, hoặc là nói hắn có mối quan hệ thế nào với quân khu tỉnh, bọn họ càng không biết.

Bọn họ chẳng qua chỉ phụ trách hộ khẩu thôi.

Đối với Tô Hướng Vãn, cô không có thành kiến gì với mọi người trong niên đại này.

Nhưng với hai kẻ như Phương Kim Hoán, Tiền Kiến Kiến, cô không hề để tâm đến.

Cô ghi nhớ chuyện này, nhưng không nói thêm gì, xoay người đi ra khỏi Cục công an.

Đi theo Tiểu Ngô ra phía sau cửa hàng bách hoá, quả nhiên Lư Đản kêu lên: “Ông nội Sinh đầu, ông nội Sinh đầu”

“Đây có phải Lư Đản thôn Tiểu Tống không?” lão Sinh đầu đang nhặt rác, đứng lên nói.

Tô Hướng Vãn đi tới, cất tiếng chào: “Chú Sinh đầu”

Ai biết tự nhiên mặt lão Sinh đầu xụ xuống: “Đây không phải Tô Hướng Vãn à, sao, cô vẫn chưa đánh chết mấy đứa con nít à?”

Tô Hướng Vãn cười nói: “Sao có thể chứ, con nít là để yêu thương, đánh làm gì? Hơn nữa chú ở bên ngoài cũng lâu rồi, theo chúng tôi về thôn đi”

Lão Sinh đầu vẫn đang nhặt rác, miệng hừ một tiếng: “Nghe nói cô bây giờ vẫn là bí thư thôn Tiểu Tống? Tôi nói thật, lão hổ tọa thính đường, hầu tử đương chủ bộ*, tôi thà chết đói chứ không về”

(*ý nói khỉ hổ chó mèo gì cũng lên lãnh đạo được)

Cẩu Đản không biết diễn tả thế nào: “Ông nội Sinh đầu, hồi đó mẹ đánh chúng con vì không có ba ở đây, nhưng giờ ba con về rồi, mẹ đối với chúng con rất tốt”

“Một người đàn bà, lúc không có đàn ông thì đánh con nít, đàn ông quay về liền nịnh bợ con nít, mấy đứa biết cái này gọi là gì không?” lão Sinh đầu chỉ vào mũi Cẩu Đản: “Cái này gọi là tham phú phụ bần, biết chưa?”

Tô Hướng Vãn nghe một cái là biết đây là một chí sĩ chính nghĩa, chết cũng không chịu khom lưng.

Hơn nữa, đối với thái độ này của ông, không hiểu sao cô lại tán đồng: “Dạ, một người phụ nữ sinh con ra thì phải đối xử tốt với con, nếu ngay cả con mình còn không nuôi dưỡng tốt thì không xứng làm phụ nữ”

“Cô đi mà nói cho Thanh Sơn nghe, đáng tiếc, lão Sinh đầu ta đã sớm nhìn rõ con người cô, một người đàn bà tham mộ hư vinh”

Được rồi, điểm này thì Tô Hướng Vãn không đồng tình.

“Người thường đi chỗ cao, nước chảy xuống chỗ thấp, chú Sinh đầu, đàn bà tham mộ hư vinh cũng không có gì sai, chú không ưa thì đừng nhìn, nhưng hôm nay chú phải theo tôi trở về thôn” Mặc dù muốn mời làm sư phụ cho Lư Đản nhưng Tô Hướng Vãn cũng không có ý định nịnh hót lão gia tử này.

Lão Sinh đầu bị chọc giận: “Nếu tôi không về thì sao?”

“Vậy bây giờ tôi đến Cục công an báo án, nói chú là người thuộc thôn Tiểu Tống nhưng không muốn về thôn, trốn tránh lao động” Tô Hướng Vãn nói.

Lão Sinh đầu càng tức hơn: “Tôi trốn tránh lao động, vậy để Cục công an bắt giam tôi đi, vừa được nghỉ ngơi vừa có người lo cơm cho mấy ngày”

Một người ăn no, cả nhà không đói bụng, thật là chuyện tốt mà.

Tô Hướng Vãn bị lão gia tử này chọc giận, giơ ngón tay cái lên cười nói: “Được, ông không theo, nhưng ông phải biết, ông chưa có ai kế thừa công phu của mình, đến lúc chết trong ngục, tất cả công phu của ông coi như mất hết luôn, xem ông có hối hận không”

Loại ông lão này mềm không ăn cứng không ăn, phải bốc đúng bệnh.

Tô Hướng Vãn nhìn Lư Đản nói: “Tống Đông Hải, chúng ta đi, dù sao ông nội Sinh đầu của con thà chôn một thân công phu vào trong mộ cũng không nguyện ý dạy con, chuyện này không cưỡng cầu được”

“Cô nói Lư Đản là hạt giống tốt để luyện công phu à?” quả nhiên lão Sinh đầu mắc câu: “Tới đây Lư Đản, thử quyền cước với ta một chút”

Lư Đản vô cùng khẩn trương, xoay người hỏi Tô Hướng Vãn: “Nhỡ một quyền đấm chết người thì làm thế nào?”

Tô Hướng Vãn nhỏ giọng nói: “Con đấm không chết ông ta được đâu, không sao, cứ đấm đi”

Lư Đản hít sâu một hơi, đi tới trước mặt lão Sinh đầu, dùng hết sức đánh ra một quyền. Thân thủ của lão Sinh đầu rất nhanh, bắt được tay thằng bé: “Đứa nhỏ này nắm đấm có lực, được”

Tô Hướng Vãn thầm đắc ý, nhưng chỉ cười một tiếng.

Lão Sinh đầu đang hứng thú, nhìn thấy bên cạnh có cái bục cao cỡ 1 thước 2, vỗ một cái nói: “Tới, Lư Đản, nhảy lên, để ta xem sức ở chân con”

Lư Đản sờ sờ, phát hiện cái bục đó cao ngang đầu mình liền nói: “Không được, cao quá, con nhảy không lên được”

“Con không nhảy lên được, chân không đủ sức, ta sẽ không thu nhận con”, lão Sinh đầu tỏ vẻ rất tiếc nuối.

Tô Hướng Vãn cảm thấy lão Sinh đầu đang cưỡng tình đoạt lý.

Cô ước lượng chiều cao của cái bệ, nói: “Chú Sinh đầu, e là ngay cả người lớn cũng không nhảy lên nổi, huống chi là trẻ con”

Nhưng ngay lúc này, không biết từ đâu xuất hiện một đứa trẻ, không nói gì, chạy lùi vài bước lấy đà, lao về phía cái bục, hai chân nhảy một cái, vọt lên trên được luôn.

Không chỉ Tô Hướng Vãn sửng sốt, ngay cả công an Ngô cũng há hốc mồm: “Ở đâu ra đứa trẻ này, sức bật của chân mạnh thật đó”

Đứng trên bục là một thiếu niên khoảng chừng 10 tuổi, đen kịt, gầy teo, cao ngẳng, khoanh tay đứng từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống Tô Hướng Vãn.

“Lý Thừa Trạch, mày có não hay không, mau trở về cho tao!” thanh âm bất mãn của một phụ nữ truyền tới từ xa.

Thiếu niên nhíu mày một cái, liền từ trên bục nhảy xuống, không quay đầu lại, bỏ chạy.

Lý Thừa Trạch?

Tô Hướng Vãn hoảng sợ, quay đầu nhìn theo, trong lòng thầm nghĩ, đó có phải là thằng nhóc hoang dã tương lai sẽ lấy mất Chi Chi của cô không?

Tiểu vương bát đản này, còn dám xuất hiện trước mặt cô?

Cô vội vàng đuổi theo, nhưng khi vòng qua cửa hàng bách hoá thì không còn thấy bóng dáng của ai.

Cô nhớ Tống Thanh Sơn có nói qua, Lý Thừa Trạch này là do Cốc Nam nuôi dưỡng mà.

Nhưng với cái giọng vừa kêu lúc nãy, hiển nhiên người phụ nữ kia hoàn toàn không kiên nhẫn với Lý Thừa Trạch.

Cô ấy chính là Cốc Nam sao?

Có nên đuổi theo nhìn một chút không? 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn