Cả nhà Tô Hướng Vãn đã ở trong trung tâm chỉ huy của hồ chứa nước cả một ngày.
Tiểu Ngô thực là nhiệt tình, đưa hai đứa nhỏ vào ký túc xá của mình, định sắp xếp cho hai đứa trẻ ngủ trưa một lúc.
Nhưng hai đứa ăn no quá, không nằm xuống được, vì thế chúng nhìn chằm chằm Tiểu Ngô xem còn trò gì nữa không.
Mà Tiểu Ngô đối với Lư Đản quý mến ở mức bình thường, nhưng với Cẩu Đản thì lần đầu gặp đã thân, đặc biệt thích đứa trẻ ngoan ngoãn và hay e ngại này, nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của nó thì đột nhiên nảy ra ý tưởng, nói với nó: “Đi, đi cùng anh tìm thứ hay ho”
Cẩu Đản đi theo hắn ra ngoài, một lúc sau chạy về: “Mẹ, con cho mẹ xem cái này”
“Cái gì?” Lư Đản đứng lên trước, muốn xem.
Hai bàn tay Cẩu Đản ôm chặt một thứ, lúc này mới từ từ mở ra, đưa tới trước mặt Tô Hướng Vãn: “Anh Tiểu Ngô cho con một con gà”
Bởi vì người dân thôn Tiểu Tống không được nuôi gà nên lâu rồi, Tô Hướng Vãn không nhìn thấy gà con, con gà con lông vàng ươm xinh xắn này trên đầu còn có một cái mào nho nhỏ, là một chú gà trống con.
“Chị, có phải thôn mình không cho phép cá nhân nuôi gà đúng không?” Tô Hướng Hồng nói: “Không thì chúng ta nuôi lén được không?”
Thôn Tiểu Tống đã nuôi heo, đương nhiên cũng sẽ nuôi gà, mà sẽ là mỗi nhà đều nuôi, Tô Hướng Vãn đã sớm có kế hoạch trong lòng.
Nhưng trước khi mọi chuyện xong xuôi, tạm thời cô sẽ không nói ra.
Nhìn Cẩu Đản yêu thích ôm con gà con trong tay không buông, cô nói: “Vậy nuôi đi, nhưng con không hỏi chú Tiểu Ngô xem con gà này ở đâu ra à”
Tiểu Ngô tiến lên nghiêm túc nói: “Chị dâu, là như vầy, bộ đội chúng em vốn là không nuôi gà, nhưng không biết có phải do nóng quá không mà trứng nó tự nở”
Nhà ăn cất trứng trong kho, bỗng nhiên có một ngày gà con nhảy ra, làm cho bọn họ hoảng hốt.
“Có còn không, chỗ các cậu có bao nhiêu con gà, có thể bán hết cho chúng tôi được không?” Tô Hướng Vãn nói.
Tiểu Ngô vội vàng: “Bán gì chứ, chúng em không có thời gian để nuôi, cũng đang rất lo nghĩ, chị dâu, có tổng cộng 7 con, đưa hết cho chị nhé”
Cẩu Đản mừng muốn điên luôn: “Mẹ, chúng ta có thể ăn gà 7 ngày”
“Gà còn nhỏ, không ăn được”, Tô Hướng Vãn nói.
Cẩu Đản không quan tâm: “Chú Tiểu Ngô nói chỉ cần nuôi 2 ngày là nó lớn, có thể ăn rồi, cho nên chỉ cần nuôi thêm 2 ngày thôi”
Tô Hướng Vãn nghĩ đến Lư Đản hiểu chuyện, sẽ nói chút đạo lý, không ngờ Lư Đản có chút đăm chiêu nói: “Hai ngày áng chừng không lớn được, anh cảm thấy ít nhất phải 4 ngày mới ăn được”
Hai đứa trẻ vây quanh chú gà vàng nhỏ mềm mại dễ thương, nghĩ đến con gà béo ú mà mẹ chúng hầm mấy ngày trước, nước bọt rơi cả trên đầu con gà con.
Một lúc sau, Chi Chi ngủ dậy.
Thấy trên mặt đất có cái giỏ, bên trong có mấy con gà con lông vàng mềm mại dễ thương, Tô Hướng Vãn nghĩ Chi Chi sẽ yêu thích động vật nhỏ, không ngờ Cẩu Đản cầm một con gà con đưa cho nó, con bé tròn mắt nhìn một lúc, a một tiếng rồi nhét luôn vào miệng.
Ba đứa tham ăn.
Chờ đến 11 giờ đêm không thấy Tống Thanh Sơn, Tiểu Ngô ra nhà khách đối diện huyện ủy đặt 2 phòng, cho Tô Hướng Vãn và đám trẻ ngủ lại.
Nhà khách huyện ủy điều kiện cũng không được tốt lắm, nói thật nó còn hơi tồi tàn.
Nhưng Lư Đản cùng Cẩu Đản chưa từng ngủ trên chiếc giường mềm mại nào, bất chấp lớp nệm mỏng chỉ được nhồi bằng rơm rạ, hai đứa trẻ vẫn rất hưởng thụ.
“Chú Tiểu Ngô thật tốt, còn cho chúng ta ngủ ở khách sạn”, hai mắt Cẩu Đản sáng ngời: “Mẹ, nếu Tống Thanh Sơn lại chọc cho mẹ nổi giận, con liền đổi chú Tiểu Ngô làm ba”
Tô Hướng Vãn xách lỗ tai nó: “Chú Tiểu Ngô là vì mặt mũi ba con, nếu không có ba con thì có được ngủ trong khách sạn không?”
Thấy mấy đứa trẻ không xa được đám gà con nên mang gà đến nhà khách, để dưới chân giường.
Đến 12 giờ, ngủ không được, lại bò dậy kiểm tra: “Mẹ, gà của con lớn chưa?”
Tô Hướng Vãn bị nó quấy đến phát phiền, nói: “Lớn, to đùng rồi”
Cẩu Đản liền bò xuống giường, nhìn thấy con gà con mũm mĩm vàng hoe đang tròn mắt nhìn nó, nuốt nước miếng một cái, bò lại lên giường nằm ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Tô Hướng Vãn nghe Tống Thanh Sơn gọi mình đến bệnh viện thì khá bối rối.
Là Tiểu Ngô tới thông báo, mang theo bánh bao trắng và cháo kê của nhà ăn đến rồi rời đi.
Cẩu Đản cùng Lư Đản mở bánh bao ra xem, thấy bên trong mỗi cái bánh đều có một quả trứng rán.
Khi đến bệnh viện, chúng vẫn mang theo những chiếc giỏ có nắp đậy, thỉnh thoảng lại mở ra xem gà đã lớn và sẵn sàng để ăn chưa.
Khi tới bệnh viện, Tô Hướng Vãn không ngờ lại có nhiều người trong phòng bệnh như vậy.
Ngay cả đứa trẻ lang thang như chó hoang 2 ngày qua, Tiểu Kim Quý cũng có mặt.
Anh em Tống Thanh Sơn Tống Đình Tú giống như môn thần, đứng hai bên bà lão.
Bà Tống hôm nay nhìn rất có tinh thần, trong thành, Tống Đại Hoa mua quần áo cho bà, Tống Nhị Hoa mỗi ngày vào viện tắm rửa cho bà, Thanh Ngọc lo chuyện ăn uống, vệ sinh, mỗi ngày 3 bữa không trùng nhau.
Mặc dù bà Tống nói chỉ cần ở nhà uống canh chua là được, nhưng nghe nói cơm ở bệnh viện không hạn chế, ăn nhiều hơn cũng được nên mỗi bữa bà ăn ba bát cơm trắng, 4-5 ngày sau đã mập mạp lên trông thấy.
Người con rể thứ hai Triệu Viên Sơn là bác sĩ của bệnh viện, sắp xếp cho bà một phòng bệnh riêng, bà lão nằm ở Bệnh viện Trường Hưng số 1, bệnh đã tốt hơn phân nửa, nhìn thấy con cháu đứng vây quanh thì vô cùng vui vẻ.
Dù sao cũng phải nói rằng, nuôi con thì cực khổ, nhưng khi các con lớn lên, mình già đi, mới phát hiện nuôi không vô ích.
“Nếu tất cả mọi người đều đã đến rồi, vậy chúng ta họp một chút đi”, Tống Thanh Sơn nói.
Bà Tống nhìn quanh một vòng, nói: “Không được, không có thằng ba ở đây, mấy đứa họp cái gì?”
Tống Thanh Sơn nhìn bà lão, rất nghiêm túc nói: “Nó hiện đang bị tạm giam ở liên đội, tạm thời mẹ không gặp được”
“Sao lại gọi là phòng tạm giam, có giống bệnh viện có cơm trắng ăn không?” bà lão hỏi.
Tống Thanh Sơn dừng lại một lúc, nói: “Nó là nhân chứng, nhân chứng then chốt chứng minh Phương Cao Địa cùng con trai có ý định tiến hành hoạt động kh*ng b*, hơn nữa, nó còn là đồng phạm. Phương Cao Địa đã chết, Kim Hoán vẫn chưa tìm thấy, nhưng lão tam bị giam ít nhất vài năm mới được ra ngoài”
Nhất thời, ngay cả ông lão vốn bình thường chỉ rên hừ hừ cũng nhảy dựng lên: “Thằng cả, sao lại nói là Phương Cao Địa đã chết?”
Tống Thanh Sơn nói: “Mọi người mở radio, khoảng nửa giờ sau sẽ được đọc tin trên đài”
“Kim Hoán của ta, Kim Hoán đâu?” bà Tống run run.
Tống Thanh Sơn không nói lời nào, Tống Đình Tú cũng không nói gì, người vừa lao đến, Tống Đại Hoa vừa bước vào cửa đã quỳ mọp xuống trước mặt mẹ: “Nương, con gái xin lỗi người!”
Sau giải phóng, huyện Thanh Thủy cũng đã trải qua một đợt phổ biến văn hóa, trước đó mọi người gọi mẹ là “nương” thay cho “mẹ”, gọi cha là “đại” thay vì “ba”, cho nên những đứa trẻ thời kỳ trước như Tống Thanh Sơn vẫn gọi mẹ là “nương”
Tống Đại Hoa quỳ xuống, hiển nhiên chuyện cha con Phương Kim Hoán người chết người mất tích là thật rồi.
Trong lòng Tô Hướng Vãn nói, không phải là cuộc họp gia đình rồi,
Tống Thanh Sơn đây là muốn đưa lão nương của hắn đi Tây Thiên luôn rồi.
Nhưng chuyện lớn như vậy. phỏng chừng toàn tỉnh, thậm chí cả Bắc Kinh cũng sẽ liên tục đưa tin, đối với nhà họ Tống sẽ là một loại gièm pha, Tống Thanh Sơn gọi cả đám trẻ con đến để làm gì?
Tất cả đám trẻ con trong nhà, trừ Phương Kim Hoán, đều ở đây.
Tống Phúc, Kim Quý vừa được đưa vào thành tối qua, cùng với Phương Thải Kỳ, Lư Đản, Cẩu Đản, Tiểu Chi Chi, ngay cả mấy đứa con của Tống Nhị hoa là Triệu Đại Hổ, Triệu Nhị Hổ, Triệu Tam Nữu, tất cả cháu của bà Tống đều có mặt ở đây.
Lư Đản cùng Cẩu Đản còn có mấy con gà phải quan tâm, còn phải bớt thời gian để xem chúng lớn chưa.
Theo lời của Tống Phúc, Tống Thanh Sơn là một người rất tốt.
Hắn lục lọi nửa ngày trong túi, móc ra một nắm kẹo thỏ trắng để trên lòng bàn tay.
Bà Tống vẫn còn đang truy vấn: “Kim Hoán trộm thuốc nổ gì chứ, mày là cậu nó. Cậu là gì, cậu so với cha còn thân thiết hơn, nó là do ta nuôi lớn. Tống Thanh Sơn, mày là đội trưởng, là quan chức, không đi đuổi tà ma, đánh quân Nhật, vì sao không cứu cháu mình?”
Giọng Tống Thanh Sơn đã rất tức giận, nói: “Mẹ, mẹ nghe con nói xong cuộc họp đã, được không?”
“Không được”, bà Tống nói.
“Dù sao Kim Hoán cũng chưa tìm thấy, con có thể khiến Cục công an giam lão tam 10 năm, nếu mẹ không chịu nghe, nó sẽ phải chịu 20 năm”
Bà lão lúc này mới chịu ngồi xuống, không nói thêm gì.
Cầm nắm kẹo, Tống Thanh Sơn đếm, có 9 đứa trẻ, tuy rằng Chi Chi còn nhỏ nhưng cũng được tính vào, đưa cho mỗi đứa một viên rồi hỏi: “Các con nên nói thế nào?”
Thải Kỳ đã lớn, một viên kẹo không là gì cả, nó cho vào túi, không nói gì.
Trong nhà có cha mẹ đánh nhau, đứa nhỏ thực sự không muốn nói chuyện.
Tống Phúc trước nay luôn thích khoe khoang, vội vàng nói: “Kẹo này bên nhà ngoại tôi thường xuyên được ăn, không có gì lạ cả”
Nói xong nó thảy viên kẹo vào miệng, nhai bốp bốp mấy cái đã ăn xong.
Hai đứa Đại Hổ, Nhị Hổ nhà Nhị Hoa, một đứa 13, một đứa 14, cũng thường đi chơi trong thành nên không để ý đến mấy viên kẹo này, đưa hết cho Tam Nữu rồi đứng đằng sau.
Kim Quý không ăn, nắm chặt trong tay, nói: “Cảm ơn bác cả”
Lư Đản cầm viên kẹo trong tay, bởi vì lần đầu ba bảo nó nói chuyện trước mặt mọi người, suy nghĩ một lát mới nói: “Ba, con không muốn gọi là Lư Đản nữa, con muốn mọi người gọi con là Đông Hải”
“Không có vấn đề gì lớn, Tống Đông Hải, cầm kẹo đi, đứng ra sau”, Tống Thanh Sơn nói.
Đến phiên Cẩu Đản, đứa trẻ hơi lắp bắp, đứng một lúc, chân như mềm đi, muốn ngồi xổm xuống nhưng lại không dám, nhỏ giọng hỏi: “Ba, con có thể chia kẹo cho mẹ và Chi Chi không?”
Tống Thanh Sơn nói: “Có thể”
“Cảm ơn ba”, Cẩu Đản nói xong, mím cái miệng nhỏ lại, quay người đứng bên cạnh Tô Hướng Vãn.
Chi Chi bóc vỏ, l**m viên kẹo, l**m lớp đường rồi bỏ vào miệng Tô Hướng Vãn, không ngừng nói mẹ ăn đi.
Kỳ thật không cần phải nói gì cả, Tô Hướng Vãn nhìn và có thể dự đoán được, Tống Thanh Sơn đây là muốn cho bà lão thấy đứa nhỏ nhà nào được giáo dục hay không.
Quả nhiên, Tống Thanh Sơn nói: “Mẹ, từ chuyện một viên kẹo này, mẹ thấy đứa nhỏ nào làm tốt nhất?”
Bà lão do dự một lúc, dù sao cũng đã hơn 60 tuổi, đương nhiên là nhìn ra: “Lư Đản là có khí phách nhất”
“Tôi tên là Tống Đông Hải”, Lư Đản nói.
Bà lão lại nhìn một vòng, mắt bà luôn híp lại, nói: “Kim Quý giỏi nhất, còn biết nói cảm ơn”
Kim Quý tức giận nói: “Các người đi hết, để lại một mình tôi trong nhà, tôi cả ngày ở trong thôn xin cơm ăn, chỉ có bác cả cho tôi ăn cơm, đương nhiên tôi muốn nói cảm ơn rồi”, nhân tình ấm lạnh, chính là khi gặp khó khăn, rủi ro, ai tình nguyện cho một miếng ăn?
“Còn mẹ, từ nhỏ có để cho bọn trẻ nói lời cảm ơn không?” Tống Thanh Sơn hỏi mẹ hắn.
Bà lão sửng sốt một chút: “Ta yêu ai, đồ của ta, ta thích cho ai không cần bọn chúng phải tạ ơn”
“Cũng bởi vì từ nhỏ mẹ đã quá nuông chiều, quá chiều chuộng, chiều đến vô pháp vô thiên, mới dẫn đến đứa trẻ dám ăn cắp cả thuốc nổ”, Tống Đình Tú không nhịn được rống lên một câu.
Bà lão vừa nghe đã phản ứng: “Vì sao nói ta nuông chiều, lão nhị, Kim Hoán có phải ăn trộm thuốc nổ không? Đập nước có bị nổ không? Nếu nổ, hai đứa bọn mày còn đứng ở đây được à?”
“Bởi vì không nổ, cha con nó mới chết, nếu nổ, cả nhà ta đã đi tây thiên luôn rồi” Tống Đình Tú rống lớn.
Bà lão quay người, cãi nhau với Tống Đình Tú: “Cả đời ta chưa từng ăn một bữa cơm no, nuôi mày lớn đến mức này là để cho mày mắng lại mẹ à? Ta nhịn ăn, nhịn uống, nhịn mặc nuôi lớn tụi mày, ngược lại thành sai lầm của ta rồi?”
Bà lão che mặt khóc: “Lúc nuôi tụi mày, tụi mày bú sữa ta, sao không nói ta sai? Bây giờ trưởng thành, tự đi được rồi, tự kiếm đồ ăn được rồi thì quay lại ghét bỏ lão nương?”
Tống Thanh Sơn buồn bã nửa ngày mới nói: “Mọi người nhìn bộ dạng bây giờ của Tống Phúc xem, rồi nhìn lại Kim Hoán xem, nếu cứ chiều chuộng nó, Tống Phúc sẽ là Kim Hoán trong tương lai. Chúng con hiếu kính người là chuyện của chúng con, nhưng cho dù là người hay Phương Bảo Ngọc, chị cả, chị hai, Hướng Vãn, tất cả chúng ta không thể chiều đứa nhỏ”
“Mẹ, chúng con đã không giáo dục con mình cho tốt, con đã sớm biết con sai rồi, nhưng con không có biện pháp. Dù sao dạy dỗ đứa nhỏ không phải chỉ là chuyện của một người, huống chi con còn có công tác, nhưng mà con sai rồi, phải nhận sai”, Tống Đại Hoa đứng lên nói: “Tống Thanh Sơn đã làm đúng”
Ngay từ đầu, khi Kim Hoán khi dễ gia đình đứa bé gái kia, nó đã liên tục vượt quá giới hạn, nếu không phải do Tống Đại Hoa sinh ra, bọn họ đã muốn b*p ch*t nó từ lâu.
Nhưng như người ta nói, có đứa con đến để trả ơn, có đứa đến để đòi nợ, Phương Kim Hoán là món nợ cả đời của Đại Hoa, không thể xóa bỏ được.
Bà lão suy nghĩ rất lâu rồi bật khóc.
Tống Đại Hoa ôm lấy bà lão, không ngừng an ủi.
Tô Hướng Vãn đứng bên ngoài nghe, cảm thấy có chút buồn.
Lúc bà lão nuông chiều đứa nhỏ, lúc bà kêu gào rằng mình là người giàu nhất thôn Tiểu Tống, khi bà để cho Tống Phúc, Kim Hoán cưỡi lên người của những đứa trẻ con nhà người khác, bà quả thật không hề nghĩ được rằng chính mình đã gây nên cái chết của đứa cháu lớn nhất.
Tô Hướng Vãn hiện đang nuôi 3 đứa, một đứa rất ngay thẳng, nhưng vì thiếu hụt trong tính cách mà phải vứt bỏ hai chân; một đứa là nhân vật phản diện giết người như ác ma; còn đứa bé nhất, đang ở trong lòng cô, cuối cùng lại bị chôn sống.
Giáo dục trẻ em là một môn học, đáng tiếc nhiều bậc cha mẹ đã không học được cách làm cha mẹ đủ tư cách trước khi họ trở thành cha mẹ.
Cái gọi là cảnh báo sớm, chính là như vậy.
Tin tức bắt đầu được phát trên đài phát thanh.
Con rể thứ hai Triệu Viên Sơn đã mua thêm tờ báo.
Những bức ảnh về hiện trường vụ nổ được đăng ở nơi dễ thấy nhất trên báo. Ban đầu, Tống Đại Hoa sợ chọc giận bà lão nên không dám để bà nhìn thấy.
Nhưng Tống Thanh Sơn khăng khăng bắt mọi người đọc. Hơn nữa, còn bảo Tống Đình Tú đọc từng chữ cho mọi người nghe.
Đài phát thanh đang phát, báo đang đọc. Trẻ con, người lớn và mọi người trong gia đình họ Tống chỉ im lặng lắng nghe.
Tai họa như vậy, cũng coi như một cách giáo dục trực tiếp, đột ngột rơi xuống giữa gia đình khiến mọi người không thể bình tĩnh để chấp nhận được.
Cũng may trong lịch sử ngàn năm Hoa Hạ, con người đã trải qua quá nhiều thảm họa, tựa hồ như dân tộc này đều có bản năng chấp nhận mọi chuyện, cho nên khi tin tức này ập xuống, bà lão không bị sốc đến chết.
Tuy rằng không bị câm điếc nhưng từ sau lúc này, bà lão cơ hồ như không thể nói thêm gì nữa.
Tống Thanh Sơn làm xong việc, còn phải quay về trung tâm chỉ huy.
Trên bàn làm việc của hắn có một chiếc hộp được gửi tới từ tỉnh thành.
Tống Thanh Sơn mở ra, nhìn quanh không thấy ai, Tiểu Ngô cũng không có ở đó, cố gắng giả bộ trấn tĩnh, đem cuốn “Sinh lý vệ sinh” cẩn thận cầm lên, bọc bìa sách lại, viết lên trên đó mấy chữ to: "Tuyển tập tác phẩm của Max và Engels".
Hắn trước mắt định nghiên cứu quyển sách thật kỹ.
Một lát sau, Lưu Hướng Tiền đến: "Đội trưởng, chúng tôi đã tìm thấy đứa trẻ mà anh bảo tôi hỏi thăm rồi."
Tống Thanh Sơn khép quyển sách lại: "Lý Thừa Trạch? Nó ở đâu? Cũng ở huyện Thanh Thủy à?"
Lưu Hướng Tiền nói: "Có một nữ đồng chí rất ưu tú đã nhận làm mẹ đỡ đầu cho nó, trước mắt cuộc sống của nó rất tốt!"