“Rốt cuộc là ai?” Tống Thanh Sơn nói: “Đừng vòng vo nữa, nói thẳng đi”
Lưu Hướng Tiền đầy nhiệt tình nói: “Con gái của sư trưởng Cốc ở quân khu tỉnh, Cốc Nam. Cô ấy gia nhập công xã Hồng kỳ, bây giờ là chủ nhiệm hội phụ nữ của công xã Hồng kỳ, tóm lại là một cô gái ưu tú”
Hắn còn nói: “Công xã Hồng kỳ ở gần chỗ chúng ta, Tống đoàn, tôi muốn theo đuổi cô ấy, anh không phản đối chứ?”
“Cốc Nam?” Tống Thanh Sơn suy nghĩ hồi lâu, trong lòng không có ấn tượng gì, liền nói: “Chú ý kỷ luật, còn nữa, chú ý quan sát hơn nữa, một cô gái nhận nuôi một đứa trẻ, chuyện này dễ khiến cho người ta nghi ngờ, dẫu sao Lý Thừa Trạch dù còn nhỏ nhưng sau lưng nó kế thừa di sản không hề ít”
Sư trưởng Lý mặc dù chết vì bị điều động, nhưng ông ta để lại rất nhiều tài sản. Con gái ông lúc còn sống còn là một nhà khảo cổ học, khai quật được rất nhiều thứ có giá trị, trên quốc tế cũng có danh tiếng nhất định. Bây giờ mặc dù nói nhà bọn họ bị dính líu đến vấn đề đường lối, nhưng bất động sản và chuyên khảo học thuật đều có giá trị, chúng sẽ thuộc về Lý Thừa Trạch trong tương lai.
Tóm lại, Tống Thanh Sơn không muốn một người phụ nữ vì những thứ này mà để mắt tới Lý Thừa Trạch, đúng không?
“Lãnh đạo, tôi biết, anh yên tâm, chuyện này tôi sẽ để ý cho anh”, Lưu Hướng Tiền nói xong, chào rồi đi.
Mặc dù rất đau buồn trước cái chết của chồng con, nhưng trước khi bị sa thải, Tống Đại Hoa đã đóng dấu phê duyệt đơn đi học của Tô Hướng Hồng.
Chồng và con trai vừa chết vừa mất tích, đương nhiên chức chủ nhiệm hội phụ nữ cô không làm được nữa.
Nhưng lãnh đạo huyện nhìn thấy Tống Thanh Sơn làm việc không thiên vị người nhà, không bao che, công khai xử lý, dưới tình huống khẩn cấp, họ cũng phá lệ, không đuổi hoàn toàn Tống Đại Hoa mà điều cô xuống thôn, cho làm chủ nhiệm hội phụ nữ thôn.
Đối với Tống Đại Hoa mà nói, đây cuối cùng cũng là một chút hy vọng sau tất cả sự tuyệt vọng.
Dù sao cô vẫn còn phải nuôi Thải Kỳ, nếu không có công việc, không có tiền lương, một ngươi phụ nữ sao nuôi được đứa trẻ?
Sau khi đơn xin đi học của Tô Hướng Hồng được chấp thuận, cô vội vã về nhà lấy ít quần áo rồi cấp bách trở về thành để đi ghi danh.
Trường hồng chuyên không thu học phí, bao ăn ở, mỗi tháng còn trợ cấp 5 đồng.
Nhưng các cô không chỉ học tập mà còn phải lao động, thậm chí có thể còn cực khổ hơn công nhân.
Mặc dù vậy, Tô Hướng Hồng vẫn rất vui. Lúc đi vẫn còn đang lẩm bẩm lên kế hoạch, chờ khi nhận được 5 đồng tháng đầu tiên sẽ mua giày cho Chi Chi hay quần áo cho Lư Đản, Cẩu Đản.
Sau khi nhìn thấy mấy con gà con, Tống Thanh Sơn đã dựng một chuồng gà ở góc tường.
Không thể không nói, tay nghề thủ công của hắn rất tốt, trong chuồng có một tầng để gà di chuyển, phân sẽ rơi xuống dưới. Lớp dưới được phủ một lớp tro, có thể diệt khuẩn và ngăn gà ở trong lồng lâu ngày khỏi bị nhiễm bệnh và chết do chính vi khuẩn của chúng.
Mái bên trên có thể mở ra được, khi mặt trời mọc, mở nắp chuồng ra, gà được phơi nắng sẽ lớn nhanh hơn.
Sau năm 1968, chính sách dần trở nên bớt nghiêm ngặt hơn, nhiều nhà lặng lẽ nuôi gà nhưng không có chuồng gà nào có thể khoa học và hợp lý như chuồng gà của gia đình Tống Thanh Sơn.
Hôm nay hai đứa trẻ đi học buổi đầu tiên, vừa tan học, chúng chạy nhanh về nhà, đến thẳng chuồng gà xem gà đã lớn chưa.
“Mẹ, sao gà con nhà chúng ta không thấy lớn vậy?” Lư Đản nhìn đám gà con vẫn y hệt như hôm qua thì mất hứng: “Mẹ không cho nó ăn à?”
Tô Hướng Vãn cũng mới tan làm về nhà, nói: “Sao lại không cho ăn, nhưng phải nuôi ít nhất 1 năm thì gà mới có thể ăn được, mau làm bài đi”
“Trong giờ học con đã làm xong luôn rồi, không cần làm bài tập” Lư Đản hùng hồn nói: “Ngay cả bài tập của Kim Quý cũng là con giúp nó làm”
“Kim Quý cũng có tay, sao con phải giúp nó?” Tô Hướng Vãn hỏi.
“Tay nó bị thương rồi, không biết ai đánh” Lư Đản chính trực nói: “Anh em gặp nạn, con không thể không giúp”
“Trước đây con với Kim Quý chẳng phải đánh nhau suốt à, bây giờ lại thành anh em rồi?”
“Bây giờ nó chơi với con và Cẩu Đản, không còn lăn lộn với Tống Phúc nữa, đương nhiên là anh em của con”, Lư Đản dương dương tự đắc nói: “Hôm nay chúng con vừa đánh Tống Phúc, thằng đó thịt béo đánh thật là thích”
“Tống Phúc không chọc đến các con thì sau này không được đánh nó nữa”, Tô Hướng Vãn nói.
Cẩu Đản đắc ý nói: “Cha anh hùng thì con hảo hán, cha nhu nhược thì con lười nhác, ai bảo ba nó ngồi tù nên bọn con mới đánh”
Cẩu Đản thấy mẹ hái rau hẹ liền nói: “Mẹ, hôm nay chúng ta lại ăn bánh bao nhân hẹ và tóp mỡ bằng bột mì ạ?”
“Đúng rồi, bánh bao nhân hẹ và tóp mỡ, nhưng không cho 2 đứa ăn, đứng vào góc tường cho mẹ!”, Tô Hướng Vãn nói.
Cẩu Đản hoảng sợ nhưng ngoan ngoãn, thấy mẹ tức giận vội vàng đứng vào góc tường.
Lư Đản không chịu: “Bọn trẻ con trong thôn cũng đánh Tống Phúc, cái này gọi là giáo dục lại cho bần hạ trung nông, nó đáng phải chịu như thế”
“Nếu có một ngày, con cũng bị người ta khai trừ con như vậy, con sẽ làm gì?” Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại Lư Đản.
Lư Đản cả người chính khí: “Ba con là quân nhân, mẹ con là bí thư chi bộ, sẽ không có ai khai trừ con”
Tô Hướng Vãn chỉ cái chuồng gà: “Nhìn thấy không, cái đó gọi là cái đuôi của chủ nghĩa tư bản, chính là hai anh em con nuôi, còn nuôi cho lớn để ăn thịt, có thể thấy hai đứa không phải thực sự vừa hồng vừa chuyên”
Lư Đản ngây người ra, đúng vậy, chính nó cũng lặng lẽ nuôi gà còn phê bình ai, chẳng phải phê bình chính nó sao?
“Đi, đứng vào góc tường suy nghĩ lại đi”, Tô Hướng Vãn nói: “Chưa nhận ra sai lầm thì chưa được ăn cơm”
Thực tế, nhiều chính sách hiện hành trái với nhân tính, cho nên dù con người không thể làm trái chính sách nhưng lại có tư lợi, h*m m**n cá nhân. Tô Hướng Vãn còn đang tranh đấu phúc lợi cho người dân trong thôn, đòi lương thực, muốn cho người dân được no bụng, bây giờ lại dạy đứa trẻ vừa hồng vừa chuyên thì quả thật rất khó.
Thế nhưng dạy bọn chúng nói một đằng làm một nẻo cũng không được.
Vậy phải làm sao? Thực ra Cẩu Đản nhìn rất rõ bản chất của nhiều việc, vì thế không cần quá lo lắng. Còn đứa nhỏ như Lư Đản, phải để tự nó giác ngộ, tự nó thay đổi sự thẳng thắn của mình mới có tác dụng.
Tống Thanh Sơn về nhà, ôm Tiểu Chi Chi trước rồi bước vào phòng bếp, vui vẻ nói: “Lại là bánh bao nhân rau hẹ, tôi thích ăn nhất”
Tô Hướng Vãn liền hỏi: “Lão tam bị mấy năm, Kim Hoán tìm được chưa?”
Tống Thanh Sơn nói: “Án của lão tam chưa được công bố, chắc khoảng 3 đến 5 năm, pháp luật hiện tại rất hà khắc với những sai phạm về đường lối, nhưng với các tội vi phạm trật tự trị an thì vẫn xử rất nhẹ”
Lấy bánh bao nóng hổi từ trong nồi ra, Tô Hướng Vãn nói: “Còn Kim Hoán đâu, thế nào, có tìm được không?”
“Vẫn chưa thấy”, Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn liền nhéo hắn một cái: “Một chút năng lực cũng không có, vậy mà anh cũng làm được đội trưởng”
Hai đứa nhỏ vẫn còn đang đứng ở góc tường, thấy cha bày bàn trong sân thì hô lên: “Ba, ba”
Tống Thanh Sơn nhìn thoáng qua, ý bảo nó yên tâm chớ vội, rồi bước vào nhà: “Hai đứa kia làm gì sai mà em bắt tụi nó đứng vào góc tường vậy?”
Tô Hướng Vãn nhìn Lư Đản: “Tự mình nói xem sai ở đâu đi”
Lư Đản nói: “Không nên đánh Tống Phúc”
“Không phải, nói lại”, Tô Hướng Vãn nói.
Lư Đản vốn đầu óc ngay thẳng, không đoán được, đứng im ngây ngốc tại chỗ.
Lúc này Tống Thanh Sơn cùng Tô Hướng Vãn mang bánh bao ra sân bắt đầu ăn, Tô Hướng Vãn kể hết Lư Đản nói gì, làm gì hôm nay cho Tống Thanh Sơn nghe.
Nhìn thấy ba mẹ ôm Tiểu Chi Chi ngồi trong sân ăn bánh bao, còn có cả dấm chua, mùi vị hấp dẫn khiến cả Lư Đản và Cẩu Đản thèm đến ê răng, thi nhau nuốt nước miếng.
Đúng lúc này Triệu Quốc Đống đến, thấy hai đứa nhỏ đứng ở góc tường, vợ chồng Tống Thanh Sơn ngồi ăn cơm, hắn có chút ngượng: “Bí thư chi bộ Tô, sao lại để hai đứa trẻ đứng còn hai người lớn lại ăn cơm như vậy?”
“Chú Triệu”, Cẩu Đản lại làm bộ nũng nịu.
Triệu Quốc Đống nói: “Nể mặt tôi, không phạt nữa, cho hai đứa nó ăn cơm đi”
Tô Hướng Vãn nể mặt trưởng thôn, nói: “Mau tới đây ăn đi”
Lư Đản cùng Cẩu Đản vui vẻ nhào tới, thò tay định cầm bánh bao.
Thấy Tô Hướng Vãn nhìn, hai đứa nhìn theo thấy móng tay mình đen thui liền chạy đi múc nước rửa tay trước rồi mới quay lại ăn.
“Sắp tới tháng 6, vụ mùa đông phải thu hoạch”, Triệu Quốc Đống nói: “Tôi đoán một cách thận trọng thì mỗi mẫu phải được hơn 1 ngàn cân, chuyện này chưa từng xảy ra. Nếu mỗi mẫu được 1 ngàn cân thật, tôi định gọi phóng viên tới đưa tin về việc này”
Tô Hướng Vãn vốn đã dự kiến được sản lượng lúa mạch này, cho nên nói: “Anh phụ trách sản xuất, giúp các xã viên nhanh chóng gặt lúa, đến lúc đó tôi thống kê xem mỗi mẫu có được 1 ngàn cân không”
Triệu Quốc Đống xoay người, nắm tay Tống Thanh Sơn: “Phải cảm ơn Tống đoàn rất nhiều vì đã cho chúng ta nhiều phân bón như vậy. Nếu không có phân bón, sản lượng của chúng ta không được như vậy”
Những nghiên cứu sinh học của Tống Thanh Sơn chỉ là một hướng đi của viện nghiên cứu quân sự, đoán chừng sang năm mới đưa vào sản xuất hàng loạt, thôn Tiểu Tống có thể coi là nơi thử nghiệm của họ. Sự thành công ở cánh đồng thử nghiệm này là cơ hội tốt nhất để họ xin kinh phí từ cấp trên mở rộng quy mô sản xuất.
Tuy nhiên, Tống Thanh Sơn không nói điều này ra.
Triệu Quốc Đống nói: “Nhưng bông lúa nặng quá, chúng tôi mới thử cắt mà đã rụng rất nhiều hạt, Tống đoàn, chuyện này giải quyết như thế nào?”
Tống Thanh Sơn liền hỏi Tô Hướng Vãn: “Làm sao bây giờ?”, nói về dụng cụ cơ khí, cô vẫn luôn có cách.
Tô Hướng Vãn cười nói: “Cán bộ Triệu, anh về trước đi, chuyện này để tối nay tôi bàn với Tống đoàn, được không?”
Triệu Quốc Đống xoa xoa đầu Cẩu Đản, lặng lẽ đưa cho nó một cái còi nhỏ: “Được, Tống đoàn, có gì ngày mai chúng ta bàn bạc lại”
Chờ Triệu Quốc Đống về, Cẩu Đản cầm cái còi thổi một hơi: “Triệu Quốc Đống là chú ruột con”, không được gọi là ba thì gọi là chú đi.
Lư Đản thấy ba nhìn mình chằm chằm, không dám cử động.
Tống Thanh Sơn xoa đầu nó, nói: “Tống Đông Hải, ba không phải nói con đánh người là sai, nếu người khác khi dễ con, con nên dùng nắm đấm của mình, nhưng phê đấu người khác, cho dù chỉ là một đứa nhỏ, đều không đúng”
“Tại sao vậy ba?” Lư Đản buồn bực: “Con không phải vừa hồng vừa chuyên sao?”
“Không có người nào là toàn vẹn, thế giới này không có người chân chính vừa hồng vừa chuyên, ngay cả ba cũng không phải, cho nên sau này mấy cái chuyện như vậy, con tránh xa một chút, suy nghĩ nhiều hơn một chút, hiểu không?” nắm tay của Lư Đản đủ mạnh, cái nó thiếu chính là suy nghĩ và khả năng phân tích vấn đề một cách bình tĩnh.
Lư Đản sờ đầu một lúc rồi nhảy dựng lên, tranh nhau cái còi với Cẩu Đản.
Hai đứa trẻ cầm theo bánh bao, tranh nhau cái còi chạy ra khỏi sân.
“Em nói đời trước em làm gì?” Tống Thanh Sơn bưng bánh bao vào bếp, hỏi.
Tô Hướng Vãn đang đút cháo cho Chi Chi, không ngẩng đầu lên: “HR của xí nghiệp công nghiệp nặng, còn gọi là phụ trách nhân sự, chính là xem xét tuyển người cho công ty”
“Vậy sao em hiểu được thế nào là bón thúc?” Tống Thanh Sơn lại hỏi.
Tô Hướng Vãn nói: “Tôi có một người cậu chuyên nghiên cứu về công nghệ sinh học, cho nên tôi có hiểu một chút”
“Vậy thu hoạch lúa mạch làm sao bây giờ?” Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn nhìn theo hắn: “Rửa chén đi, anh rửa chén, tôi cho Chi Chi ăn xong rồi tôi vẽ máy móc đó cho anh xem, đến lúc đó anh mang lên xưởng ở hồ chứa nước làm theo là xong, được không?”
Tống Thanh Sơn cười cười: “Em là đang xin tôi làm giúp à, mỗi lần em xin tôi, chẳng phải em luôn… chủ động sao?”
Hoá ra, hắn hỏi một loạt câu chỉ là để lòi ra câu này.
Tô Hướng Vãn liếc Tống Thanh Sơn một cái: “Tôi xin anh, tôi có thể chủ động, nếu muốn, tôi có cả trăm tư thế để giúp anh giải toả, nhưng cách anh xử lý Kim Hoán không làm tôi hài lòng, đến bây giờ cả người anh còn chưa tìm thấy”
“Tư thế gì?”
“Anh cho rằng trên giường chỉ có chống đẩy thôi sao?” Tô Hướng Vãn thấp giọng nói: “Tự mình chủ động có đến cả trăm loại tư thế, anh không biết nên thấy hiếm lạ thôi”
Giọng cô nhỏ thấp giống như tiếng rên nức nở đêm chuyển nhà đó.
Hai mắt Tống Thanh Sơn bỗng chỉ tập trung vào một chỗ.
Tô Hướng Vãn cảm thấy hắn sắp nổ tung rồi.
Nhưng Kim Hoán chưa chết, nó sẽ còn gây hại nữa, cho nên trước khi tìm ra nó, cô tiếp tục lạnh nhạt với Tống Thanh Sơn, cho đến khi nào cô hài lòng mới thôi.
Lư Đản với Cẩu Đản chơi bên ngoài, thấy Hùng Đản đào giun liền nói: “Này, sao mày vẫn còn đào giun thế, chẳng phải bây giờ đã có lương thực rồi à, sao mày còn đào giun?”
Bọn trẻ con trong thôn vì có cùng mục tiêu đánh Tống Phúc nên bỗng nhiên vô cùng đoàn kết với nhau.
Hùng Đản nhỏ giọng nói: “Bọn mày biết gì, nhà tao nuôi gà, đây là cho gà ăn”
Lư Đản cùng Cẩu Đản mắt sáng lên: “Gà ăn lớn được không?”
“Đương nhiên, lớn rất nhanh”, Hùng Đản nói.
Mấy đứa bé liền chổng mông, cùng nhau đào giun.
Tối hôm đó Lư Đản cùng Cẩu Đản đào được mười mấy con giun, thiếu chút nữa làm cho mấy con gà con chết vì ăn.
Cho tới nay, Tống Thanh Sơn đắc ý nhất vẫn là khả năng biết vẽ của mình, không ngờ thủ pháp vẽ của Tô Hướng Vãn còn lợi hại hơn. Nhất là bây giờ phòng rộng hơn, một khi đã trải bàn ra, cô chỉ cần một cây thước là có thể vẽ ra những dụng cụ cần thiết.
“Lợi hại, em thật lợi hại. Nhân tiện, Hầu Thanh Hoa vẫn luôn muốn có một phụ tá, em có thể đi giúp hắn một tay không?” Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn nhướn mày: “Hầu Thanh Hoa bị mắc lao phổi, cơ thể anh tốt nên có thể không bị lây nhiễm, tôi không đi, tôi sợ bị lây bệnh lao phổi của hắn”
“Ngay cả cái này em cũng biết?” Tống Thanh Sơn kinh ngạc: “Tô Hướng Vãn, trên đời này có chuyện gì em không biết không?”
“Anh muốn biết cái gì thì đều có thể hỏi tôi”, Tô Hướng Vãn cực kỳ đắc ý: “Chuyện nhà, chuyện nước, chuyện thiên hạ, cứ hỏi thoải mái”
“Vậy Đông Hải và Tây Lĩnh, tương lai bọn nó sẽ như thế nào? Chuyện này em cũng biết chứ?” Tống Thanh Sơn đột nhiên nói: “Tương lai hai đứa sẽ thế nào?” hắn bây giờ tin cô, cái gì cũng tin.
Cô từng nói qua, tương lai Chi Chi sẽ đi cùng tên trùm thuốc phiện kia, còn bị chôn sống.
Tống Thanh Sơn lúc đó không nói gì, nhưng trong lòng khổ sở rất lâu.
Mỗi lần nhìn thấy con gái, trong lòng lại vô cùng chua xót.
Tô Hướng Vãn dừng nửa ngày, nói: “Cũng không quá tốt, nhưng có tôi ở đây, nhiều chuyện sẽ không thể xảy ra, cho nên anh cứ yên tâm”
Cô không thể nói cho Tống Thanh Sơn rằng Cẩu Đản sẽ làm trộm cắp, cô sợ trong lòng hắn sinh ra thành kiến với Cẩu Đản, tóm lại chuyện gì tới rồi nói.
“Đúng rồi, chúng ta còn chiến tranh nữa không, ví dụ như với Liên Xô, với Đài Loan?” Tống Thanh Sơn lại hỏi.
Tô Hướng Vãn nói: “Có, nhưng ít nhất là 10 năm sau, bây giờ anh không cần quá bận tâm”
Tống Thanh Sơn lại hít một hơi thật sâu: “Chúng tôi mặc dù là công binh nhưng chưa bao giờ ngừng huấn luyện. Sớm muộn gì tôi cũng phải ra chiến trường, em nói 10 năm sau mới có chiến tranh, nghe vậy cũng không làm cho người ta thoải mái được. 10 năm, chẳng lẽ cứ để Tưởng Giới Thạch ngây ngô ở Đài Loan sao?”
“Anh không sao đấy chứ? Anh muốn đánh Đài Loan à?” Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh Sơn vẻ như đương nhiên: “Lúc đó tôi sẽ là người đầu tiên xung phong đi, đánh lên đảo luôn”
Thật là ngu ngốc một cách đáng yêu.
Ngốc đến mức Tô Hướng Vãn muốn xoa đầu hắn, nếu như hắn không quá cao.
“Được rồi, thu phục Đài Loan đó là đại sự. Tề gia trị quốc bình thiên hạ, trong đó tề gia là quan trọng nhất, nhanh, đem hai đứa nhóc lên giường, bắt chúng nó rửa chân đánh răng đi, đây là chuyện trọng yếu nhất của anh lúc này”
Hai đứa trẻ còn ở trong sân, đang cưỡng ép mấy con gà con phải ăn giun, không sợ bọn gà sẽ bị chết ngạt.
Tống Thanh Sơn dù sao cũng là lính, hành động rất quyết liệt, lập tức đưa hai đứa trẻ lên giường.
Bên này, Tô Hướng Vãn cùng Chi Chi, có cả Tống Thanh Sơn, chen chúc trên một cái giường.
Tống Thanh Sơn cầm một quyển "Chủ nghĩa Mác-Lênin" đọc rất nghiêm túc. Đọc hồi lâu, thấy Tô Hướng Vãn sắp ngủ thiếp đi, bèn nói: "Mặc dù chúng tôi chưa tìm thấy người Kim Hoán, nhưng có những phần thân thể không trọn vẹn có thể chứng minh đó là nó, có lẽ nó đã rơi xuống hồ chứa nước”
Nổ tung, sau đó rơi vào hồ chứa nước, coi như không còn hài cốt nữa.
Tô Hướng Vãn quả nhiên tỉnh ngủ: “Thảm như vậy à?”
Tống Thanh Sơn nói: "Luật pháp có kẽ hở. Hơn nữa, trong số các cơ quan công an, viện kiểm sát và tư pháp, chỉ có công an là có chút tôn nghiêm. Viện kiểm sát và tòa án không còn nữa. Có lẽ em không biết Kim Hoán đã làm bao nhiêu chuyện kinh người, đặc biệt lúc ở Giang Tây, tay nó đã dính không ít mạng người. Chuyện tôi đã làm, có thể không tròn chức trách của một người cha, một người thân, nhưng Hướng Vãn, chúng ta phải giáo dục các con thật tốt, đừng để bọn chúng đi lạc lối, nếu không cho dù bọn chúng lách được kẽ hở của luật pháp, cũng không lọt được qua tay tôi”
Được rồi, đây đúng là Tống Thanh Sơn trong nguyên tác, tâm tư sâu không thấy đáy, đen hơn đáy nồi.
Phương Kim Hoán lang bạt nửa năm, quả thật trên tay vấy máu không ít, đương nhiên những điều đó không bao giờ được phơi bày.
Có lẽ là bi kịch của thời đại, có lẽ là vấn đề tính cách con người, trong sách, Phương Kim Hoán chết dưới tay Cẩu Đản, nhưng bây giờ, hắn lại chết dưới tay chính mình.
Tô Hướng Vãn áng chừng Tống Thanh Sơn cũng rất buồn, cho nên không hỏi thêm nữa.
Tống Thanh Sơn thấy Tô Hướng Vãn sắp ngủ, đột nhiên nói: "Gần đây tôi có viết một bài thơ, em muốn nghe không?"
Tô Hướng Vãn bỗng nhiên mở mắt: "Anh cũng có thể làm thơ sao?"
Tống Thanh Sơn nghiêm túc nói: "Để tôi đọc cho em nghe"
Nếu Tiểu Lữ cùng người yêu của hắn bởi vì yêu thơ mà có chung chủ đề, vậy hắn cũng thử đọc thơ một chút xem Tô Hướng Vãn có thích nghe hay không??