Nửa giờ sau, Tô Hướng Vãn cùng mấy đứa bé đi theo Tống Thanh Sơn vào đơn vị, trung tâm chỉ huy ở huyện thành.
Tô Hướng Vãn nhìn ra bên ngoài đại viện, toàn là lính đi tới đi lui, đoán chừng hắn đã điều người từ hồ chứa nước tới, đang lục soát toàn thành tìm thuốc nổ.
Bên ngoài vang lên tiếng loa kêu rất lớn, công khai truy nã cha con Phương Cao Địa, Phương Kim Hoán liên tục vang lên.
Ngoài đường mọi người hầu như không dám đi lại, đều trốn trong nhà.
Tống Thanh Sơn không có vẻ gì là sốt ruột, ra lệnh toàn trung đoàn đi lùng bắt Phương Cao Địa và Phương Kim Hoán, sau đó vào trong phòng làm việc.
Tô Hướng Vãn lần đầu đến chỗ làm việc của quân đội, đi vòng vòng ngó nghiêng, nhận thấy Tống Thanh Sơn luôn đi phía sau mình liền đá cho hắn một cái: “Cháu anh còn đang cầm thuốc nổ trong tay, anh không sốt ruột đi bắt nó về à?”
Tống Thanh Sơn chỉ cười, không nói gì.
Lư Đản cùng Cẩu Đản xoa bụng: “Ba, đói bụng, rất đói”
Tiểu Ngô là nhân viên cần vụ của Tống Thanh Sơn, mặc dù là cần vụ nhưng hắn chẳng có việc gì để làm, vì mỗi ngày sau giờ làm, Tống Thanh Sơn lại về nhà nhưng không mang hắn theo, chỉ đành đứng gác, lúc này mới là dịp để thể hiện năng lực, vội vàng nói: “Đi, nhà ăn quân đội có cơm, để chú dẫn mấy đứa đi ăn, được không?”
“Bộ đội các chú có thịt gà không?” Cẩu Đản hỏi, thứ nó muốn ăn nhất bây giờ là thịt gà.
Tiểu Ngô lắc đầu: “Không có, nhưng có bánh bao lớn, còn có dưa muối”
Cẩu Đản vừa nghe bánh bao thì mắt sáng lên: “Bánh bao cũng được, bánh bao với dưa muối cũng rất ngon”
Thật ra lúc này nhà ăn bộ đội đã đóng cửa, nhưng người nhà đoàn trưởng tới, trực bếp vội vàng bận rộn, hấp nóng bánh bao không nhân, thái dưa, rưới dầu mè, còn nấu cho mỗi đứa một chén cháo.
Lúc này chi phí cho hồ chứa nước rất eo hẹp, đồ ăn cũng nghèo nàn, nhưng với 2 đứa trẻ, bánh bao trắng với dưa muối đã ngon đến muốn rụng răng luôn rồi.
Một lát sau, hai đứa uống hai chén cháo nhỏ.
Mấy đồng chí nhà bếp luôn cảm thấy áy náy, cùng Tiểu Ngô lục tung trong kho lên, tìm nửa ngày mới được mấy cái trứng gà, vội vàng chiên lên, rắc muối, kẹp vào bánh bao cho Lư Đản và Cẩu Đản.
Hai đứa trẻ vốn đã ăn đến căng bụng, nhìn thấy cái bánh bao kẹp trứng gà, Cẩu Đản xoa bụng nói: “Anh, em thấy em vẫn còn ăn thêm được, anh thì sao?”
Lư Đản cầm một cái bánh bao nói: “Ăn thì ăn, ai sợ ai, có gì phải lo, lát nữa chúng ta chạy hai vòng quanh thao trường là tiêu hoá được, phải không?”
Hai đứa nhìn nhau, ăn, ăn xong hai cái bánh bao thêm này, hai đứa đã không thể ngồi được nữa, phải ra ngoài chạy mấy vòng, cũng may trẻ con nông thôn vận động nhiều cho nên không bị làm sao.
Trong phòng làm việc, Tống Thanh Sơn đang chờ báo cáo báo về xem Phương Cao Địa, Phương Kim Hoán, Tống lão tam trốn ở chỗ nào.
Tô Hướng Vãn cùng Tô Hướng Hồng ở trong phòng nghỉ của Tống Thanh Sơn lục tung mọi thứ lên.
Cô còn tưởng rằng Tống Thanh Sơn lúc nào cũng ở đơn vị, hẳn sẽ giấu một ít tiền riêng ở đây, mượn cớ gấp chăn màn, cô lục tìm khắp nơi, không ngờ trong phòng Tống Thanh Sơn không có gì cả, trừ một chiếc giường, vài cuốn sách và một chồng sổ ghi chép.
Đúng rồi, còn có mấy đôi giày cao su, một đôi tất đã sứt chỉ, thủng cả ngón chân ra ngoài.
Vì thế, Tô Hướng Vãn mở sổ ghi chép của hắn ra.
Lúc bấy giờ mọi người rất chuộng việc ghi chép lại, giống như tương lai có Weibo, QQ, Wechat này nọ.
“Chị, dù là vợ chồng, nhật ký của anh rể chị cũng không nên xem, mau đóng lại đi”, Tô Hướng Hồng nhìn Tô Hướng Vãn lật sổ của anh rể liền nói.
Tô Hướng Vãn nói: “Hắn chưa về, chị chỉ xem qua chút thôi, có sao đâu”
Mở sổ của hắn ra là không đúng, nhưng hắn có khoá đâu, liếc mắt nhìn chút thì đã sao?
Hơn nữa nhật ký của người này thật là khô khan vô vị, bên trong chỉ có các bản vẽ xây dựng, hoàn toàn là một cuốn sổ tay công việc, không có tí gì liên quan đến chuyện cá nhân.
Nhưng lật đến trang ghi ngày 9 tháng 5, Tô Hướng Vãn không nhịn được bật cười.
Bởi vì Tống Thanh Sơn ghi trên đó: Tôi thật xin lỗi lãnh tụ, xin lỗi đảng, vì hôm nay tôi hoàn toàn không có tâm trạng gì để làm việc. Đây là bất trung đối với tổ chức, cũng là lười biếng đối với công tác đảng vụ, nhưng tôi nghĩ ngày mai nhất định tôi sẽ lấy lại nhiệt tình cùng ý chí chiến đấu trong công việc!
Phía sau còn viết hai chữ thật to: Mong đợi!
Đó là hôm trước khi ngôi nhà mới được xây, Tống Thanh Sơn đang mong đợi cô có thể tự mình chủ động.
Tô Hướng Vãn rất tò mò, muốn biết hắn sẽ viết gì vào ngày hôm sau.
Có phải ngày hôm sau đã có nhiệt tình làm việc?
“Chị cô đâu?”ai biết ngay lúc này bên ngoài lại vang lên tiếng của Tống Thanh Sơn, Tô Hướng Vãn vội vàng đóng quyển nhật ký lại, để trên bàn.
Tống Thanh Sơn vừa bước vào, nhìn quyển sổ của mình đầu tiên, thấy tay Tô Hướng Vãn đang đặt trên đó thì lập tức giật cuốn sổ, cho vào ngăn kéo khoá lại.
“Hai đứa trẻ đã lên nhà ăn, sao em không mang Chi Chi đi ăn cơm?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Tô Hướng Vãn nói: “Có thể mang về phòng thì tại sao lại phải lên nhà ăn?”
Chỉ vào chiếc xe Jeep bên ngoài, cô nói: “Tôi vừa mới hỏi Tiểu Ngô, cậu ấy nói, đó là chiếc xe đơn vị phân cho anh, sao anh không lái nó về nhà?”
“Lái máy kéo không thoải mái hơn à?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Tô Hướng Vãn nói: “Nhưng tôi muốn lái”
“Em biết lái xe?” Tống Thanh Sơn không tin.
Tô Hướng Vãn lập tức xắn tay áo: “Có cần tôi thể hiện cho anh xem không?” Máy đào cùng máy xúc cô còn lái được, huống chi cái xe Jeep này.
Tống Thanh Sơn đặc biệt kiên nhẫn nói: “Đây là của công, dù sao cũng là tài sản quốc gia, không thể tự ý sử dụng. Tôi là đoàn trưởng đoàn 307, là một đơn vị độc lập, không có sư trưởng nào bên trên giám sát, chúng tôi phải làm gương, hiểu chưa?”
Người đàn ông nghiêm trang nghiêm túc, ngốc nghếch một cách đáng yêu.
Tô Hướng Vãn cười nói: “Được rồi, tôi sẽ tự mình kiếm tiến, kiếm được tiền tôi sẽ tự mua xe, nhìn bộ dạng đề phòng của anh kìa”
“Nếu em thật sự muốn có xe, tôi có thể tìm cho em một chiếc, nhưng không phải bây giờ. Bây giờ thời cuộc không tốt, xe Jeep kia của tôi nhưng căn bản tôi chưa từng lái ra ngoài. Trong huyện thành đang có một bang phái cách mạng, cần phải đi thanh lọc một chút, chờ sau khi thanh lọc được đám người đó, huyện thành này sẽ yên bình”, Tống Thanh Sơn kiên nhẫn giải thích.
Dĩ nhiên hắn không phải loại đàn ông cổ hủ cho rằng phụ nữ phải ở nhà, nếu vợ mình lợi hại một chút, có bản lĩnh một chút là vô cùng tốt. Trong quân đội không phải không có chiến sĩ nữ, nhiều quân nhân nữ còn lợi hại hơn binh lính nam.
Đứng đó một lúc lâu, hắn đột nhiên nói: “Có phải đến giờ em không vui là bởi vì em cảm thấy tôi xử Kim Hoán không làm em vừa lòng, có đúng không?”
Tô Hướng Vãn ừ một tiếng, đột nhiên phát hiện, hình như là đúng như vậy.
Cô là người có tinh thần chính nghĩa, không thích nghe có người kiếm cớ bao biện cho Phương Kim Hoán, càng không muốn thừa nhận nó chỉ là một đứa trẻ.
Tống Thanh Sơn đột nhiên hỏi một câu: “Vết thương đã đỡ chưa?”
“Vết thương gì, tôi đang khoẻ, vết thương ở đâu?”
“Đã tốt hơn rồi, vậy nếu tôi có thể thu thập xử lý Kim Hoán cho em vừa lòng, em có thể… tóm lại, tất cả đều chờ em chủ động, thì có thể được không?”
Tống Thanh Sơn chắp hai ngón tay, trước khi bị Tô Hướng Vãn đánh chết, thầm nói ba chữ: Tự chủ động!
Hắn cảm thấy, mình cần cấp cứu một chút.
Tô Hướng Vãn chưa kịp đạp cho một cước, hắn đã bỏ chạy.
Lùng bắt nửa ngày đã có tin tức.
Tống lão tam cùng Phương Cao Địa, Phương Kim Hoán lẩn trốn ở quê của Tiền Tiểu Phương, tình nhân của Phương Cao Địa.
Mà quê của Tiền Tiểu Phương ở đâu, vừa hay là thôn Tiểu Tiền dưới chân núi Tây Lĩnh, gần ngay hồ chứa nước Thanh Thuỷ Hiệp, trên sườn đồi.
Công an huyện thành, lực lượng vũ trang và binh lính của đoàn 307 cùng thi hành nhiệm vụ.
Dĩ nhiên, mọi người đều muốn làm nhiệm vụ cùng Tống đoàn, nghe nói hắn là tay súng thần, bách phát bách trúng, còn nghe nói ban đầu hắn bị bắt nhầm, lúc trốn ra mấy ngàn người còn không đuổi kịp.
Nhân vật như vậy ai cũng muốn nhìn một chút, xem hắn có bao nhiêu lợi hại, phải không.
Chiếc xe Jeep của đơn vị này, trừ khi làm nhiệm vụ, Tống Thanh Sơn không bao giờ lái ra ngoài, dĩ nhiên lên xe có cả Cục trưởng Cục công an cùng trưởng lực lượng vũ trang.
Quân bị của huyện thành trang bị chưa đủ, đơn vị bọn họ cũng không có xe tốt như vậy, cho nên rất muốn trải nghiệm xe của cấp cán bộ trung đoàn tốt như thế nào.
Mưu Kỳ Niên nói: "Ghế da không có mùi gì cả."
Đội trưởng vũ trang nói: “Tôi chỉ muốn sờ vô lăng một cái, lát nữa nói lời gì hay ho đi, biết đâu Tống đoàn sẽ cho tôi lái”
Kết quả Tống Thanh Sơn lên xe, ngồi vào ghế lái: “Hai vị, phía trước còn có người, hai vị ra phía sau ngồi đi”
Cục trưởng Mưu cùng đội trưởng nhìn nhau, không nói gì, không biết Tống đoàn còn muốn ai đi làm nhiệm vụ cùng.
Kết quả, công an Tiểu Lữ lên xe, ngồi ở ghế phụ, cười ngượng ngùng.
Cục trưởng Mưu cùng đội trưởng đưa mắt nhìn nhau, không lạ gì Tiểu Lữ, một chút bản lãnh cũng không có, thậm chí không bằng cả Tống Đình Tú, sao Tống đoàn lại chọn hắn?
Trên đường đi, Tống Thanh Sơn nghiêm trang hỏi: “Tiểu Lữ, nghe nói cậu còn trẻ mà đã có 3 đứa con?”
“Tống đoàn cũng vậy mà”, Tiểu Lữ tuy làm công an nhưng chỉ phụ trách các vấn đề dân sự, đây là lần đầu tiên đi thực hiện nhiệm vụ vũ trang nên có chút căng thẳng.
Tống Thanh Sơn nói: “Chủ yếu tôi nghe nói vợ chồng hai người đặc biệt quấn quýt nhau”
“Lúc ở nhà tôi đều nghe lời vợ”, Tiểu Lữ nói.
Vợ anh ta là giáo viên Trường hồng chuyên, dáng dấp xinh đẹp, còn cao hơn Tiểu Lữ. Hai người đi trên đường luôn thu hút sự chú ý của mọi người, quan trọng là người đó một lòng một dạ yêu thương Tiểu Lữ.
Tống Thanh Sơn thầm nghĩ, ở nhà mình cũng nghe lời vợ mà, sao không có chút mặt mũi nào hết vậy?
Hắn bây giờ có chút không tin lời các chiến hữu, muốn tìm người khác ngoài các chiến hữu để tìm hiểu một chút, nhưng loại chuyện này sao có thể nói ra được chứ?
“Cậu cùng vợ mình, một tháng có mấy lần làm cái loại đó?” Tống Thanh Sơn lại hỏi vòng vo.
Tiểu Lữ không đoán được cái loại đó là cái gì, vì nhìn Tống đoàn quả thực quá nghiêm túc, quá chính trực, đánh chết hắn cũng không nghĩ ra Tống đoàn muốn hỏi đến chuyện đó.
Nghe hồi lâu, Tiểu Lữ đoán là Tống đoàn muốn nói đến cãi nhau, vội vàng nói: “Chúng tôi khoảng 2-3 tháng, có khi 1 năm thì có 1 lần”
Tống Thanh Sơn nhất thời rơi vào trầm tư, thầm nghĩ, chẳng lẽ mình tham lam quá sao?
Tháng 5 trời dễ đổ mưa, chiếc xe Jeep đi trước, một đoàn xe phía sau, cán qua lớp cỏ non tiến về phía trước.
Thôn Tiểu Tiền.
Lúc này Phương Kim Hoán đang bàn bạc với Tống lão tam, Kim Lượng xem sử dụng thuốc nổ thế nào.
Hồ chứa nước giờ đang dưới chân bọn chúng, nếu muốn lẻn vào trong đó quả thật quá dễ dàng.
Phương Kim Hoán vừa đi đi lại lại vừa hút thuốc, Tống lão tam có chút sợ sệt: “Kim Hoán, dù gì Thanh Sơn cũng là cậu mày, là anh của tao, làm như vậy có được không?”
Kim Hoán hít sâu một hơi khói: “Cậu ba, cậu không hiểu sao, tôi trời sanh chính là để làm lão đại, ai làm cho tôi tức giận, tôi phải trả thù gấp bội, gấp đôi không đủ, phải gấp cả trăm lần, biết tại sao không?”
“Tại sao?” Tống lão tam hỏi.
Phương Kim Hoán gẩy tàn thuốc, nói: “Bởi vì từ nhỏ, không ai được làm tôi tức giận”
Từ lúc nó sinh ra cho đến khi 3 tuổi, cha mẹ bận bịu công việc, vẫn là bảo mẫu chăm sóc. Tiền Tiểu Phương đem nó nuôi cùng Tiền Kiến Kiến, nuông chiều đến hư cả 2 đứa.
Sau đó Tống Đại Hoa phát hiện Phương Cao Địa cặp kè với Tiền Tiểu Phương liền sa thải bảo mẫu, đưa Phương Kim Hoán về thôn Tiểu Tống cho bà già nuôi.
Bà Tống trời sinh không chịu bị ai bắt nạt, hơn nữa khi đó cả hai con trai đều đang đi lính, con gái lớn thì có chức tước, Kim Hoán là đứa cháu đầu tiên, ở trong thôn, bà Tống ngang ngược như cua thì Kim Hoán đi theo sau chính là một con cua nhỏ.
Nhìn bộ dạng của Tống Phúc và Kim Quý bây giờ giống y như đúc nhau, đều là do bà già dạy theo bộ dạng của Kim Hoán.
Nói về Tống Phúc và Kim Quý bây giờ, chẳng phải cũng rất giống nhau sao? Cho dù chỉ là giành nhau đống phân, cũng phải chiếm bằng được cái đỉnh chóp.
Phương Kim Hoán hít một hơi khói nữa rồi nói: “Cậu nói đúng, dù sao cậu ruột Tống Thanh Sơn cũng không có khả năng làm gì tôi, vậy tối nay cho nổ trước đi, trước tiên cứu Tiền Kiến Kiến ra đã rồi nói sau”
Tống lão tam vẫn cảm thấy làm vậy không được, chạy đi tìm Phương Cao Địa đang ngủ, muốn Phương Cao Địa khuyên nhủ Kim Hoán.
Ai dè Phương Cao Địa trở mình, cười như không có chuyện gì: “Đứa nhỏ làm gì tôi cũng ủng hộ. Đội quân cách mạng của nó bây giờ ở cả trong hồ chứa nước, không cứu ra, chúng ta làm cách mạng thế nào? Muốn trách thì phải trách Thanh Sơn tại sao lại bắt người của Kim Hoán, đúng không?”
Tống lão tam càng nghĩ chân càng mềm nhũn, càng nghĩ càng sợ, dĩ nhiên hắn cũng biết hai cha con này đã đi tới con đường phạm tội không có đường lui rồi.
Nhưng hắn vẫn còn Tống Phúc. Nói thật, thằng bé đó cũng giống như Kim Hoán, từ nhỏ được bà già hết mực nuông chiều, cho tới bây giờ chưa chịu thiệt bao giờ, nếu bị thiệt một chút là nằm lăn lộn trên mặt đất, nếu không đáp ứng nó, nó sẽ không ngồi dậy.
Đứa trẻ như vậy nếu không giáo dục, liệu có một ngày cũng sẽ trở thành giống như Kim Hoán bây giờ không?
Tống lão tam nghĩ tới nghĩ lui, mượn cớ ra ngoài đi vệ sinh rồi chuồn mất.
Dù gì đi nữa cùng không thể làm hại anh em mình, phải không?
Nhưng Tống lão tam chạy ra khỏi thôn Tiểu Tiền chưa được bao lâu chỉ thấy trên đường lộ tất cả đều là xe quân đội, từng chiếc từng chiếc đang chạy tới.
Hắn lập tức đứng ở giữa đường, nhảy lên khua tay: “Đồng chí giải phóng quân, báo án, tôi phải báo án”
Tống Đình Tú đi xe nhỏ của Cục công an ở phía trước, thấy Tống lão tam thì tức giận, trực tiếp dừng xe lại đi xuống, yêu cầu công an đằng sau còng tay hắn lại: “Kim Hoán cùng Phương Cao Địa đâu?”
“Đang bàn bạc chuyện cho nổ hồ chứa nước, nhưng lão nhị, chuyện này không liên quan đến tôi, tôi đã khuyên can nhưng bọn họ không nghe”, Tống lão tam vội vàng nói.
“Bây giờ mày có thể quay đầu thì mày sẽ không phải chết, đồ ngốc”, Tống Đình Tú tức giận, đấm hai phát lên đầu thằng em.
Phải biết, Tống Thanh Sơn và Tống Đình Tú đã bàn với nhau, anh rể Phương Cao Địa dù sao cũng là tên cặn bã, không được thì g**t ch*t luôn. Dĩ nhiên muốn g**t ch*t một người không dễ dàng, cho nên bọn họ cố ý để Kim Hoán trộm thuốc nổ, sau đó Tống Đình Tú theo dõi sát cha con Phương Cao Địa, hôm nay chính là chuẩn bị triệt để để giết Phương Cao Địa.
Trên đường đi bàn bạc một chút, Tống Đình Tú để Tống lão tam đi gọi cửa, đề phòng bứt dây động rừng, tránh để Phương Cao Địa kích hoạt thuốc nổ trước.
Tống lão tam chính là gió chiều nào che chiều ấy, lúc này vì lập công chuộc tội nên sẵn sàng đồng ý.
Đậu xe bên ngoài thôn Tiểu Tiền, Tống Đình Tú áp giải Tống lão tam đến gõ cửa: “Chị, chị, là tôi, mở cửa đi”
Tống Đình Tú nghe thấy hắn gọi Tiền Tiểu Phương là chị thì tức giận đấm cho hắn hai phát: “Lão tam, mày có còn là người không? Nhân tình của Phương Cao Địa mà mày gọi là chị?”
“Anh, tôi cũng chỉ vì miếng cơm sống qua ngày thôi”, Tống lão tam né quả đấm.
Tiền Tiểu Phương đang nói chuyện phiếm với Phương Cao Địa, thấy Tống lão tam gọi cửa thì bực bội nói: “Lại ngựa ngựa cứt đái, lão tam này sao động một chút là chạy đi ỉa đái vậy?”
Vừa mở cửa, nháy mắt cánh cửa bị đạp đổ, bên ngoài toàn là đèn pha chiếu rọi, nòng súng đen ngòm chĩa thẳng vào đầu Tiền Tiểu Phương.
Tiền Tiểu Phương thét lên chói tai: “Lão Phương, Kim Hoán, công an tới, chạy mau, chạy mau”
Thuốc nổ, vì phòng ngừa con trai có thể táy máy cho nổ trước, vẫn luôn để bên người Phương Cao Địa, hắn vừa nghe thấy có công an, xốc túi thuốc nổ bỏ chạy.
Lúc chạy còn không quên kéo theo thằng con Phương Kim Hoán.
...
Tống Thanh Sơn lái xe Jeep nhưng không vào thôn mà đi thẳng lên hồ chứa nước.
Dừng xe, mang theo Tiểu Lữ lên núi, hắn liền hỏi Tiểu Lữ: “Vợ chồng các cậu bình thường có nói chuyện nhiều với nhau không?”
“Nhiều chứ sao lại không, có khi chúng tôi nói chuyện phiếm hàn huyên đến nửa đêm”, Tiểu Lữ nhiệt tình nói: “Vợ tôi thích văn học, thơ ca, thích nhất là thơ tôi viết, hai chúng tôi thường xuyên nói chuyện thơ với nhau”
“Thơ gì, đọc cho tôi nghe một chút”, Tống Thanh Sơn nhất thời có hứng thú, mặc dù hắn sẽ không làm thơ, nhưng đây cũng tính là thăm dò chuyện của những cặp đôi khác, phải không?
Tiểu Lữ trầm ngâm nửa ngày, nói: “Lòng hoa du đãng ý chưa hết, suy nghĩ trập trùng lòng không an, đi cứ đi mà không ngừng nghỉ, mệt mỏi không trầm tư ngủ thật sâu. Tống đoàn, thấy thơ của tôi thế nào?”
Tống Thanh Sơn một câu không hiểu, nhưng vẫn nói: “Thơ hay”, còn nói: “Lát nữa chép lại cho tôi”
Tiểu Lữ nghe thấy Tống đoàn thích thơ thì phấn khích lắm, trong xã hội này, những người thích thơ rất rất ít.
“Tống đoàn, bên kia có 2 người, không phải, là Phương Kim Hoán và cha nó, Phương Cao Địa, đang chạy trên con đường này”, công an Lữ vội vàng nói.
Con đường này là do những người làm bếp tạo ra khi đi mua hàng.
Đây là con đường duy nhất có thể trực tiếp vào khu vực xây dựng hồ chứa mà không cần phải đi qua cánh cổng được canh gác nghiêm ngặt.
Chỉ cần cha con Phương Cao Địa còn một chút xíu lương tâm, hoặc là nói còn một chút xíu lý trí, họ sẽ không chạy đến đây.
Nhưng từ lúc bắt đầu ăn trộm thuốc nổ, rồi trốn tới thôn Tiểu Tiền, hai người đã từng bước đi vào con đường chết.
Tô Hướng Vãn tìm lương thực, chẳng qua chỉ xâm phạm lợi ích bọn nọ, nhưng bọn họ cho nổ hồ chứa nước để trả thù Tống Thanh Sơn, cái này chính là xâm hại lợi ích quốc gia.
“Trong tay hai người có cầm cái gì không?” Tống Thanh Sơn nheo mắt, đưa cho Tiểu Lữ một cái ống nhòm.
Tiểu Lữ cuống cuồng mở ống nhòm ra, nhìn một hồi lâu, nói: “Phương Cao Địa xách một cái túi”
“Bây giờ, giơ súng, nhắm cái túi kia, nghe lệnh tôi” Tống Thanh Sơn nói.
Tiểu Lữ giơ súng, nhìn chằm chằm vào hai người đang chạy trên con đường núi phía trước, một lúc tách ra, nhưng lúc sau lại hợp lại.
Hắn có lẽ đã hiểu, Tống đoàn muốn bắn Phương Cao Địa, nhưng không muốn làm bị thương Phương Kim Hoán, cho nên một mực chờ đến lúc hai cha con Phương Cao Địa cách nhau xa một chút. Hắn muốn nổ chết Phương Cao Địa, nhưng vẫn muốn cho đứa cháu một con đường sống.
Nhìn thấy hai người ở cách xa nhau, Tống Thanh Sơn đột nhiên hạ lệnh: “Bắn!”
Một phát bắn trúng, đây là thuốc nổ làm từ các chất axit picric và nitroglycerin, chỉ nghe đùng một tiếng, nửa sườn núi rung chuyển.
Áp lực của vụ nổ đẩy Tiểu Lữ b*n r* xa.
Tiểu Lữ nhìn đống lửa bùng lên, lắp bắp: “Tống, Tống đoàn, có phải tôi làm hai cha con Phương Cao Địa…”
“Kim Hoán chắc không sao, nó cách ba nó khá xa”, Tống Thanh Sơn nói.
Tiểu Lữ lắp ba lắp bắp lắc đầu: “Đường núi trơn trượt, vừa lúc nãy Phương Kim Hoán trượt xuống, rơi vào chính giữa điểm nổ”
Tống Thanh Sơn nhẹ nhàng thở dài, ngẩng đầu nhìn trời,
Trên trời đang rơi xuống những hạt mưa.
Hắn lau mắt, cầm khẩu súng từ tay Tiểu Lữ nói: “Đi thôi, quay về”
Nuôi không dạy, đó là lỗi của người làm cha, Tống Thanh Sơn vẫn luôn tin rằng, mặc dù không có thời gian dạy dỗ, nhưng trong lòng hắn, Kim Hoán cũng như Đông Hải, Tây Lĩnh, là đứa trẻ mà hắn hiểu rõ nhất.
Chính hắn cũng không dám tin, đứa trẻ mình yêu thương nhất, cuối cùng lại đi đến bước này.
Mà nguyên nhân là vì sao chứ?
Chỉ sợ hắn đang né tránh, không dám thừa nhận, tính cách cùng bi kịch của Kim Hoán, là do cách dạy dỗ của mẹ hắn mà ra.