Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 40: Ăn gà

 

Tống Thanh Sơn vào sân liền gọi một tiếng ‘cục cưng’

Tiểu Chi Chi ngồi trên cái ghế nhỏ cạnh vườn hoa, đang cắn một miếng thịt gà, hai má phồng lên, miệng gặm gặm như một con chuột nhỏ.

Giơ mấy cái móng vuốt nhỏ đầy mỡ lên mặt Tống Thanh Sơn, con bé lúng búng nói: “Ăn, ba ăn”

“Trong nhà này chỉ có duy nhất một mình con là đón chào ba”, Tống Thanh Sơn thành thật nói.

So với hai thằng nhóc con chỉ vì ăn thịt gà mà chờ đợi ba, cô bé con ngoan ngoãn này gặp ai cũng cười, ai thấy cũng yêu, thực sự khiến mọi người yêu mến cô bé rất nhiều.

Một con gà trống lớn, toàn thân đều là bảo bối. Tô Hướng Vãn xếp lại toàn bộ số lông gà đã nhổ, dù sao Tô Hướng Hồng bây giờ cũng nhàn rỗi, để cô làm thành mấy món đồ chơi nho nhỏ mang vào thành bán, mỗi cái một xu, tính ra cũng được nhiều tiền đó.

Mề gà thì xé ra, nấu chín rồi nghiền nhỏ cho Chi Chi ăn, làm cho tiêu hoá của đứa trẻ có thể tốt hơn một chút, sau này ăn cơm được nhiều hơn.

Không có tủ lạnh, trời lại nóng, thịt tươi không để lâu được, phải ăn hết trong một hai bữa, Tô Hướng Vãn dứt khoát lấy ra một cái nồi lớn, cho cả con gà vào nồi hầm, hôm qua vẫn còn mấy cái bánh bột ngô hỗn hợp hấp chín, vậy là xong bữa.

“Phương Kim Hoán cùng Tống lão tam đâu? Liệu anh có đánh chết hai người đó, nhất là Phương Kim Hoán có đánh thành tàn phế không?” Tô Hướng Vãn cố ý hỏi.

Nhìn mặt hắn lộ vẻ khó xử, Tô Hướng Vãn biết, con người này tấm lòng nhân hậu, chắc đã thả hai kẻ kia đi rồi.

Tống Thanh Sơn trả lời rất thành thật: “Đình Tú đánh cho một trận, sau đó thả đi”

Cô thật mong xẻ Phương Kim Hoán cả trăm lần, nhưng đây là xã hội pháp chế, không làm như vậy được.

“Chưa rơi xuống Hoàng Hà chưa biết, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, hai câu này dành cho anh, cũng là cho cả Phương Kim Hoán, được rồi, chờ đến lúc anh tự bị vả mặt, bây giờ ăn cơm”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn cười, Tô Hướng Vãn thật muốn đấm cho hắn hai phát.

Trong nhà chỉ có duy nhất một cái chậu, rửa rau dùng nó, nhồi mì dùng nó, ăn gà cũng dùng đến nó.

Tất nhiên, gà nấu trong nồi sắt không được ngon lắm.

Tiểu Kim Quý ăn quen miệng, lặng lẽ hái một nắm lá tiêu non từ cây tiêu trong nhà cũ, đặt lên thớt, rồi cứ nghiêng đầu nhìn Tô Hướng Vãn.

Lá tiêu bây giờ còn non, chưa mọc gai nhọn, đem chiên trong dầu, sau đó trộn với hành lá cắt nhỏ, tỏi giã nhỏ, thêm một ít dấm, mùi vị phải nói không chê vào đâu được.

Chậu gà được bưng lên, Cẩu Đản giơ tay lấy, bị nóng thì gào lên: “Chó sói ăn trăng không mọc được móng vuốt, mẹ, nóng chết Tống Tây Lĩnh rồi”

Tô Hướng Vãn dạy Cẩu Đản: “Phải như vậy, xé từ từ thôi, chấm một miếng bánh rồi ăn, ăn thịt gà không thì còn gì?”

Cẩu Đản nhìn ba: “Ba, miệng ba lớn thật đấy”

Tống Thanh Sơn quen thói ăn kiểu tranh cướp trong quân đội, lấy một cái đùi gà, chợt thấy hai đứa trẻ nhìn mình chằm chằm. Ờ, chỉ còn lại một cái đùi này, hắn nhìn Cẩu Đản, rồi nhìn Lư Đản, rồi lại nhìn Kim Quý đang ngồi ăn hồn nhiên trong góc nhà, không biết nên cho đứa nào.

Tô Hướng Vãn giằng lấy, xé một miếng: “Bắt đầu từ bây giờ, đứa nào cướp được thì là của đứa đó, đừng có chờ mẹ cho”

Nhất thời, Lư Đản không lịch sự nữa, Cẩu Đản không sợ sệt, Kim Quý cũng bạo gan hơn, ba đứa châu đầu giằng nhau trong chậu.

Đúng vậy, Tô Hướng Vãn không có phân ph*t t*nh yêu cân bằng cho bọn chúng, mà dạy chúng cách đấu tranh để có được nó.

Làm gì có nhiều sự phân phối công bằng như vậy, trong xã hội này, cái gì chẳng phải tự mình cướp về.

Gần một tuần, Tô Hướng Vãn vẫn không cho Tống Thanh Sơn lên giường.

Hắn nằm trên hai chiếc ghế quân đội ghép lại, ngủ đến xanh hết cả người, không còn cách nào khác, Tống Thanh Sơn quyết định tối nay phải tự làm một cái giường cho mình.

Đương nhiên chỉ làm bộ mà thôi, mới xếp được 2 viên gạch, hắn bắt đầu than thở đau xương đau khớp.

Tô Hướng Hồng rất có mắt nhìn, thấy Chi Chi vẫn đang ăn sữa, xem chừng muốn nháo lên đòi ngủ với mẹ nên bước vào, ôm cả con bé và bình sữa đi ra, đến cửa còn quay lại nói với Tô Hướng Vãn: “Chị, để mọi chuyện bình thường lại đi, nhìn cánh tay anh rể xem, xanh tím hết cả rồi”

Vẫn đang xắn tay áo lên làm việc, cánh tay Tống Thanh Sơn quả thật có nhiều vết bầm do bị nằm đè trên ghế.

Tô Hướng Hồng trực tiếp mang hết mấy cái ghế ra ngoài: “Mấy ghế này tối nay em phải dùng, nếu anh rể không được ngủ trên giường thì nằm đất đi”

Tống Thanh Sơn không nói một lời, nhưng trong lòng thầm cho cô em vợ này một bông hoa đỏ, cô gái này thật sự có con mắt nhìn tốt.

“Chị tôi không biết làm sao mà sống chết nhất định không chịu ly hôn, chuyện này phụ nữ các em có biện pháp nào không?” Tống Thanh Sơn vừa c** q**n áo vừa hỏi.

Tô Hướng Vãn nói: “Chuyện chị gái anh không liên quan đến tôi, tôi nhớ là chị ấy cũng không chào đón tôi lắm”

Ở nhà họ Tống, chỉ cần có tiền đồ đều được coi là những đứa con hiếu thảo, bà già vừa thấy Tống Đại Hoa đã cáo trạng mọi chuyện xấu của Tô Hướng Vãn. Tống Đại Hoa vì Tống Thanh Sơn nên cũng không nặng lời với Tô Hướng Vãn, nhưng cũng không để ý đến cô.

Quan hệ của hai người theo kiểu cùng lắm gặp nhau thì chào một tiếng chị.

Loại quan hệ này Tô Hướng Vãn không quan tâm.

“À, hôm nào tôi còn phải vào trong thành, đi xe của anh được không?” Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn nghe vậy thì nằm thẳng ra, bắt đầu duỗi thân vận động: “Em tự mình lên xe được thì đi”

“Được rồi, tôi lái máy kéo, anh tự đi bộ đi làm”, Tô Hướng Vãn nói rõ ràng.

Tống Thanh Sơn tung người ngồi dậy: “Tô Hướng Vãn, em cũng vừa vừa thôi, cho dù em là phụ nữ nhưng cũng là vợ tôi. Mặc dù tôi làm em đau, tôi cũng đã hứa không chạm vào em, nhưng em tức giận cũng có giới hạn thôi chứ, không thể ngày nào cũng bắt tôi phải cầu xin em”

“Ừ, tôi là vợ anh, nhưng tôi đã treo cổ rồi”, Tô Hướng Vãn nói với giọng tức giận.

Tống Thanh Sơn khựng lại, lại nằm xuống: “Được rồi, em thích làm gì thì làm, tôi không nói gì nữa”

Nguyên thân đã nhiều lần tự tử, tuy rằng chuyện của mấy đứa nhỏ vẫn là do Tô Hướng Vãn xuyên không qua nói với hắn, nhưng đây vẫn là rào cản mà Tống Thanh Sơn không vượt qua được.

Tô Hướng Vãn thầm nói: Tôi chẳng lẽ không trị được anh sao?

“Đau lắm à?”, nhịn không được, Tống Thanh Sơn lại hỏi.

Tô Hướng Vãn vốn là người rất mẫn cảm với cái đau, trả lời thật lòng: “Đau lắm”

Tuyệt đối không thích nữa, Tô Hướng Vãn từ nay về sau không mong đợi gì chuyện đó.

“Hôm nay tôi có đến hiệu sách trong thị trấn, định tìm cuốn “Sinh lý vệ sinh” nhưng bị đốt hết rồi”, Tống Thanh Sơn buồn bực nói.

Dừng một chút, hắn nói thêm: “Tôi sẽ hỏi thêm anh em đồng đội một chút, nhưng chuyện này em định hỏi thế nào? Hay là em hỏi mấy người vợ trong thôn xem có cách nào để bớt đau không?”

Tô Hướng Vãn vẫn còn bực bội, nói: “Không hỏi, sau này anh cũng đừng nghĩ nữa, chúng ta cứ như vậy đi”

Sự tuyệt vọng của Tống Thanh Sơn có lẽ chỉ có mình hắn biết.

Hát quốc ca trong lòng một lúc, hắn chìm vào giấc ngủ.

Tô Hướng Vãn cảm thấy người đàn ông này chính là một tảng đá, không biết phải thích ứng như thế nào, nghĩ rằng không chạm vào cô là tốt cho cô.

Tuy rằng đủ ngốc, nhưng ít ra trong lòng vẫn còn nghĩ đến việc đối xử tốt với cô, ở niên đại này mà nói cũng là điểm đáng quý, đáng được công nhận.

Nếu không vì hắn không có cách thu thập Phương Kim Hoán, cô sẽ tình nguyện chỉ điểm cho hắn, nhưng hiện tại cô không muốn, đợi đến khi cô bình tĩnh lại rồi tính sau.

Thôn Tiểu Tống không có bà già vẫn rất tốt đẹp.

Lão Phương què lên thật nhanh mà xuống lại càng nhanh hơn, đầu tiên bị quần chúng tố cáo, tiếp đó bị xử công khai ở xã, sau đó bị đưa đến Ủy ban Cách mạng trong huyện. Một khi đã đến Ủy ban Cách mạng, hắn không thể sống sót mà ra ngoài.

Lão Phương què trở thành gương giáo dục điển hình, được tuyên truyền mỗi ngày khắp nơi trong huyện để cải tạo tầng lớp bần nông và trung nông.

Tô Hướng Vãn làm bí thư chi bộ thôn Tiểu Tống, cũng muốn đi xem xét xử công khai là thế nào.

Tuy rằng chỉ xét xử vợ chồng lão Phương què, nhưng áng chừng cuộc sống của Phương Cao Địa ở trong thành cũng không được tốt đẹp nữa.

Bởi vì một khi vụ án được chuyển đến huyện, việc đầu tiên huyện ủy sẽ làm là khai trừ, tính sổ với hắn.

Mặc dù Tô Hướng Vãn không đồng ý với quan điểm và kiểu phạt "cha anh hùng thì con cũng anh hùng, cha hèn nhát con cũng hèn nhát" này, nhưng không thể không nói rằng cô vẫn rất vui khi nghĩ đến cả nhà Phương Cao Địa sẽ bị xử lý.

Nếu cả nhà Phương Kim Hoán bị nhổ tận gốc, cái gọi là “chống tạo phản” sẽ bị giải tán, Tô Hướng Hồng có thể quay về thành.

Tô Hướng Vãn nhớ rõ, trong sách, Tô Hướng Hồng lúc còn nhỏ vô cùng bi thảm, phải chờ đến khi bọn Lư Đản trưởng thành mới có thể đàng hoàng làm bác sĩ như mong muốn.

Cô nghĩ nếu cô cung cấp điều kiện cho em gái học tập, em gái mình sẽ có tương lai tốt đẹp hơn.

Nhưng bây giờ các trường học đã bị đóng cửa, chỉ còn lại mấy đại học hồng chuyên và công nông binh.

Đại học hồng chuyên chỉ giành riêng cho những con cái gia đình vừa hồng vừa chuyên, đại học công nông binh thì lại càng khó, cơ bản phải thật xuất chúng hoặc gia cảnh thật tốt.

Hôm nay vào thành, Tô Hướng Hồng cõng Chi Chi, Tô Hướng Vãn dẫn theo hai đứa nhỏ đến Trường hồng chuyên của huyện Thanh Thủy để hỏi về chuyện nhập học.

Trường hồng chuyên có chuyên khoa Y, không những được miễn học phí mà còn được nhà nước trợ cấp.

Tuy nhiên, đầu vào cũng vô cùng cao.

Ở hiện tại, đây chỉ là trường của huyện, nhưng vị trí cũng tương đương với Thanh Hoa, Bắc Đại.

Hiệu trưởng Cốc Hoài Hoá trước tiên hỏi thân thế của Tô Hướng Hồng. Vì hộ khẩu của cô dưới danh nghĩa chú hai, mà chú hai thuộc về tầng lớp trung nông nên không có vấn đề gì.

Liên quan đến học vấn, Tô Hướng Hồng đã tốt nghiệp đệ nhất trung học, lúc này mà nói cũng thuộc loại học vấn cao, nên cũng không có vấn đề gì.

Trình độ châm cứu của cô đã nổi danh ở bệnh viện huyện, ngay cả mẹ của hiệu trưởng Cốc cũng đã từng được Tô Hướng Hồng châm cứu cho, cho nên hiệu trưởng Cốc đề nghị, chỉ cần cấp trên đồng ý phê duyệt, ông sẽ sẵn sàng nhận, sau đó ông đưa cho cô một tờ đơn, bảo cô đến chính quyền huyện nhờ người đóng dấu.

“Chuyện này Hội phụ nữ có phụ trách không?” Tô Hướng Vãn nhìn tờ đơn, thật trùng hợp, phải có xác nhận của Hội phụ nữ và Phong nhân sự huyện uỷ, tức là cô phải qua cả hai cửa Tống Đại Hoa cùng Phương Cao Địa à?

Căn cứ nặng nhẹ, Tô Hướng Vãn quyết định tìm Tống Đại Hoa trước.

Người phụ nữ Tống Đại Hoa này vốn dĩ lãnh đạm thờ ơ với Tô Hướng Vãn, dù sao trong ấn tượng của nguyên thân, bộ dạng của cô ấy vẫn là vẻ lạnh như băng.

Lúc này gặp mặt, vẫn đúng là cái vẻ mặt lạnh như băng đó.

Sau khi hỏi rõ ý đồ, cô lại rất vui vẻ đóng dấu rồi cầm tờ đơn lên nói: “Trưởng phòng nhân sự Phương Cao Địa vừa bị cách chức, mới đổi trưởng phòng mới, còn đang chỉnh đốn lại phòng, sợ là không đóng dấu ngay được, để tôi đưa hộ cho, đến chiều mấy người quay lại lấy”

“Không cần, chúng tôi tự đi cũng được”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Đại Hoa lạnh lùng ngẩng đầu: “Cô nghĩ cô có thể làm được à?” Nói thật, nếu kiểm tra nghiêm túc, hồ sơ của Tô Hướng Hồng sẽ bị làm khó dễ.

Tống Đại Hoa ôm qua Chi Chi, hỏi mấy câu đại loại như có ngoan hay không, có nghe lời hay không này khác.

Sau đó trả Chi Chi cho Tô Hướng Vãn, không nói câu nào, đưa hai chị em Tô Hướng Vãn ra ngoài cửa.

Vừa ra khỏi cổng, Tô Hướng Hồng liền nói: “Chị, chị chồng không ổn."

"Tại sao lại không ổn?" Tô Hướng Vãn hỏi.

Tô Hướng Hồng nói: "Hai mắt thâm tím, trong người có cục máu đông, em đã gặp qua rất nhiều bệnh nhân, bệnh của chị ấy đặc biệt nghiêm trọng."

Tô Hướng Vãn nghĩ thầm, ngày nào cũng bị bạo lực, tất cả đều là nội thương, có phải là bị máu cục nghiêm trọng không?

Nhưng chuyện vợ chồng họ, người ngoài không thể nào can thiệp. Chuyện của chị chồng cô không giúp được, đương nhiên, cô cũng không quan tâm.

Lư Đản cùng Cẩu Đản nhìn nhau, cảm thấy lần vào thành này không vui như lần trước.

Dĩ nhiên đối với trẻ con, vui vẻ vẫn là quan trọng nhất.

Tô Hướng Hồng nhìn hai đứa cháu đang bĩu môi liền nói: “Đi, dì đưa mấy đứa về nhà nhỏ của dì, nấu mì sợi cho ăn được không?

Cẩu Đản vội vàng nói: “Mỗi người một cái trứng gà mới ngon, con còn muốn uống nước đường đỏ”

Nước đường đỏ của dì nhỏ thật sự rất thơm.

Nhưng vừa đi qua Cục công an, chưa kịp tới khu trạm biến áp thì gặp Tống Thanh Sơn. Hắn cùng Trần Ái Đảng và mấy sĩ quan cưỡi ngựa phi từ bên đường bên kia lại.

Lư Đản nhìn một cái, ch** n**c miếng: “Mẹ, mẹ nhìn, ba cưỡi ngựa kìa”

Cẩu Đản cũng thấy cưỡi ngựa rất oai phong, miệng há hốc: “Mẹ, đó là ba kìa, đúng là cưỡi ngựa”

Nhưng Tô Hướng Vãn cảm thấy đây là chuyện bình thường. Tại sao? Bởi vì bọn họ xây hồ chứa nước trong núi, xe không thể đi sâu vào trong đó, họ phải cưỡi ngựa là bình thường.

Mà hồ chứa nước Thanh Thuỷ Hiệp nằm sâu trong núi Cao Lâm, điều này chứng tỏ Tống Thanh Sơn vừa từ trong núi ra, thậm chí không kịp cả đổi sang xe, trực tiếp cưỡi ngựa đến Cục công an.

Chuyện gì nghiêm trọng tới mức Tống Thanh Sơn phải cưỡi ngựa đến?

Quả thực mấy ngày nay trong thành xảy ra chuyện vô cùng lớn.

Cục trưởng Cục công an tên là Mưu Kỳ Niên, đang trong phòng làm việc chờ Tống Thanh Sơn và Trần Ái Đảng.

Chuyện là như vầy.

Phương Kim Hoán sau khi về thành, chẳng những không nghe lời cậu thu liễm mình lại, ngược lại ỷ vào có cậu làm đoàn trưởng, càng ngông cuồng hơn. Mấy hôm trước không biết nó kiếm đâu được mấy bánh thuốc nổ, ầm ĩ nói rằng phải cho nổ hồ chứa nước, cứu đội “chống tạo phản” ra, tiếp tục náo loạn làm cách mạng.

Cục trưởng Mưu không ngừng lau mồ hôi, thấy Tống Thanh Sơn liền tiến lên chào: “Thật xin lỗi, Tống đoàn, tôi sợ là phải gây rắc rối cho anh”

Dĩ nhiên ông cũng cảm thấy, cho dù là Tống lão tam hay Phương Kim Hoán, đều là thân thích của Tống Thanh Sơn và Tống Đình Tú, Tống Thanh Sơn có lẽ không muốn làm lớn chuyện này, cho nên nói: “Chúng ta tạm thời cứ che giấu tin này lại, rồi âm thầm lặng lẽ tìm người, tìm được rồi, thu được thuốc nổ, sau đó giam hai người lại, anh thấy thế nào?”

“Thông báo cho toàn huyện, nói cho chủ tịch cùng bí thư huyện, phong toả trong thành lùng bắt”, Tống Thanh Sơn nói.

“Phương Kim Hoán là cháu anh, Tống lão tam là em trai anh, nếu anh làm vậy, sợ rằng không tốt cho anh tiếng của anh em anh”, Cục trưởng Mưu nói.

Trần Ái Đảng đứng đằng sau cũng khuyên Tống Thanh Sơn: “Nếu không chúng ta cứ âm thầm đi bắt về, không cần phải làm lớn như vậy, vạn nhất ảnh hưởng đến sự đánh giá đối với anh thì sao?”

“Bắt”, Tống Thanh Sơn nói: “Phải thông báo công khai, truy bắt công khai”

Thật ra mấy bánh thuốc nổ đó là ở trên máy kéo của Tống Thanh Sơn, rốt cuộc Phương Kim Hoán vẫn là một đứa trẻ, chính vì thế khi nghe thấy có thuốc nổ trên máy kéo của cậu thì ăn trộm luôn.

Ông nội nó thiếu chút nữa bị đánh chết, cha nó bị cách chức, cậu của nó thì đang điều tra xem nó có cưỡng gian hay quấy rối phụ nữ không.

Chuyện lần này mà bị kiểm tra, Phương Kim Hoán biết, nó sẽ bị chặt đứt chân tay.

Cho nên nó không nhịn được.

Thật ra nó rất yêu cậu mình, với Tống Thanh Sơn, nó vừa yêu vừa sùng bái.

Nhưng ai bảo Tô Hướng Vãn lại lật tung nhà nó lên, để cho cha con nó đang từ trên đỉnh cao rớt thẳng xuống thành phần tham ô bị đấu tố.

Dĩ nhiên, ngay từ lúc ban đầu, Phương Kim Hoán đã không chỉ là vi phạm mà còn là tội ác.

Bên ngoài, Tô Hướng Vãn cùng Tô Hướng Hồng và hai đứa trẻ đứng ngay trên đường lớn.

Trời nóng, mấy đứa trẻ muốn ăn kem, vừa lúc có xe bán kem đi qua, Tô Hướng Vãn hỏi thì biết một cây kem chỉ có 5 xu, cô trả 20 xu mua 4 cây, Tô Hướng Hồng, Lư Đản, Cẩu Đản mỗi người một cây, cô và Chi Chi cùng ăn một cây.

Ngay lúc này, cô nhìn thấy Tống Đình Tú đang vội vã chạy từ phía xa lại.

Tiểu tử này vốn là lính, chạy rất nhanh, kết quả vừa nhìn thấy Tô Hướng Vãn thì đột ngột xoay người lại, mà bên cạnh hắn đúng lúc đó là một cái cột điện, hắn đụng đánh rầm một cái vào cột điện.

Hắn vội vàng đứng thẳng lại, không biết thế nào chân vấp vào khối xi măng ở chân cột điện, ngã một phát quỳ mọp dưới chân Tô Hướng Hồng.

Tô Hướng Hồng vừa lột vỏ cây kem, ngẩng đầu thì thấy một người công an quỳ một chân trước mặt mình, còn đưa tay ra.

Cô ngơ ngác, tưởng người này muốn ăn kem, vì vậy đưa cây kem cho hắn.

Tống Đình Tú cầm cây kem, ngẩng đầu nhìn lên, là một cô gái 17 18 tuổi, lập tức đỏ bừng mặt, trên mặt màu trắng màu đỏ đan xen nhìn rất ngộ.

Một đám người cưỡi ngựa vọt vào Cục công an, lại cưỡi ngựa đi ra rồi giải tán.

Chỉ có Tống Thanh Sơn điều khiển ngựa đi hướng khác, sang bên kia đường.

“Anh, anh tới rồi, anh nói xem nên làm gì với lão tam và Kim Hoán?” Tống Đình Tú cầm cây kem vội vàng đứng lên nói.

Tô Hướng Vãn ồ lên một tiếng: “Bọn họ lại phạm tội rồi à?”

Tống Thanh Sơn cả người mặc quân trang, cau mày không nói gì.

Tống Đình Tú không ngừng nghiến răng: “Biết vậy hôm đó ở công xã Sao đỏ em phải đánh chết lão tam, đánh chết Kim Hoán thì bọn chúng đã không có cơ hội để phạm tội tiếp”

Tô Hướng Vãn nhìn Tống Thanh Sơn thầm nghĩ, mặt người này có bị đánh cho sưng ra thì cũng không đỏ. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn