Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 39: Mở kho

 

Sáng sớm hôm sau, Tô Hướng Hồng dậy sớm quét nhà.

Quét sân nhà mình cũng khác, cô dọn dẹp xong từ sớm, sau đó xới đất trên mảnh sân định làm vườn hoa.

Trong đầu, Tô Hướng Hồng đã lên kế hoạch, cô nghĩ chờ đến khi bọn Phương Kim Hoán không còn lộng hành, cô sẽ vào trong thành, mua một ít cây hoa đỗ quyên, mẫu đơn, thược dược về trồng, sân viện sẽ đẹp hơn rất nhiều.

Nhưng hiện tại chưa có, đất lại không thể bỏ không được, trước tiên cứ trồng một ít rau đã.

Vì thế cô chạy đến nhà Tống Tề trước, nghe nói thịt trên lưng Dã Đản vẫn còn hoại tử, lưng đã thẳng ra rồi nhưng nó chưa dám cử động, toàn thân vẫn còn nhiều vết loét, cô lấy kim, sát trùng bằng cồn rồi bắt đầu châm cứu cho Dã Đản.

Vợ chồng Tống Tề thấy cô là bác sĩ thì mừng đến không khép được miệng.

Tô Hướng Hồng không lấy một đồng tiền nào, chỉ xin một ít cây giống rau ở ruộng phần trăm của nhà Tống Tề.

Triệu Tiểu Lan gần như đào cả nửa mảnh ruộng của mình lên, đưa cho cô đủ loại cây, từ đậu, cà tím, cà chua, dưa chuột đến các loại rau. Cô mang về trồng trong sân, mỗi loại trồng một hàng, về sau không cần phải đi xin rau của người khác nữa.

“Mẹ, chúng ta sẽ không để dì nhỏ đi nữa phải không?” Lư Đản vừa đấm bang bang hai quyền vào bao cát, vừa hỏi.

Tô Hướng Vãn nhìn em gái mình lớn lên thật xinh đẹp, mặc dù bản thân cô ấy không tự nhận mình xinh, nhưng nhìn Tô Hướng Hồng giống như Trần Hồng* còn trẻ, mặc chiếc áo ngắn màu xanh, quần đen, có bao nhiêu xinh đẹp.

(*Trần Hồng: nữ nghệ sĩ nổi tiếng, được gọi là đệ nhất mỹ nhân của Trung Quốc)

Tô Hướng Vãn nói: “Ừ, con nhanh đi tập bao cát đi”

“Hôm nay mẹ lại không yêu con”, Lư Đản bĩu môi, đập bang bang vào bao cát: “Mẹ có biết vì sao con không luyện chữ không?”

“Vì sao?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Lư Đản nhỏ giọng nói: “Chữ của con đẹp hơn, nhưng Cẩu Đản là em trai, con nhường cho nó”

Tô Hướng Vãn tán thành, giơ ngón tay lên khen ngợi: “Thật đúng là anh em tốt”

Tuy rằng ở tương lai, hai đứa tranh giành nhau cho dù là học vấn, phụ nữ hay tiền tài, nhưng cha mẹ luôn nên cố gắng công bằng và sáng suốt, anh trai nhường nhịn cho em, dù bên ngoài đối xử bất công, chỉ cần cha mẹ công bằng, bọn họ sẽ không trở mặt thành thù.

Chỉ mong trong tương lai, cô gái giống Tiểu A Xá kia vĩnh viễn không xuất hiện thì hai anh em bọn chúng có thể yêu thương nhau cả đời, giống như Tống Thanh Sơn và Tống Đình Tú.

Nhưng, thân là một người mẹ như Tô Hướng Vãn, không chỉ lo lắng cho tương lai, mà còn quan tâm 2 sự việc, một là độc gia Lý Thừa Trạch vĩnh viễn không được xuất hiện trước mặt Chi Chi; hai là cô gái giống Tiểu A Xá cũng vĩnh viễn không cần xuất hiện trước mặt Lư Đản, Cẩu Đản.

Để thể hiện mình coi trọng nó, Tô Hướng Vãn hôn nhanh nó một cái: “Được rồi, đi tập bao cát đi”

Sáng sớm, Cẩu Đản còn chưa dậy, Lư Đản được hưởng độc quyền sự âu yếm.

Thân thể gầy teo thẳng tắp, hai tay quấn khăn, nó cười ha ha đi đấm bao cát.

Đấm được hai cái, nó lại quay người hỏi: “Con nghe thấy tối hôm qua ba với mẹ cãi nhau à?”

Nửa đêm, Tống Thanh Sơn không muốn ngủ trên ghế băng, mò lên giường, bị Tô Hướng Vãn đá văng xuống đất, sau đó Tống Thanh Sơn càu nhàu thật lâu, nói chính mình không có ý đó, cũng không hẳn là không có ý, nhưng nếu cô không chủ động, hắn cả đời này cũng không chạm vào cô, nhưng hắn không muốn ngủ trên ghế.

Tô Hướng Vãn đuổi, bảo hắn vào phòng khách xếp giường mà ngủ, hắn lại không chịu, hai người giằng co đến nửa đêm.

Cuối cùng, Tô Hướng Vãn bảo hắn đưa miếng ngọc ngó sen cho cô để cô cất giữ, Tống Thanh Sơn lùi nửa bước để giữ thành trì, tạm thời để cho cô cầm. Hắn tưởng rằng đưa ngọc xong thì có thể lên giường ngủ, kết quả vừa đưa xong thì Tô Hướng Vãn lại đuổi hắn ra ghế.

Vì thế, hai người cãi nhau gần như cả đêm.

“Chuyện của người lớn, trẻ con các con không cần phải biết, Tống Đông Hải, con vẫn là một đứa trẻ, hiểu không?” Tô Hướng Vãn nói.

Lư Đản bĩu môi: “Mẹ nghĩ là con muốn quản chuyện của mẹ sao, chẳng qua là con sợ mẹ bị khi dễ”

Tính cách này của Lư Đản phải đổi cho Tống Thanh Sơn mới đúng.

Không cằn nhằn, không mềm yếu, không cứng nhắc, đúng là một nam thần thực thụ.

Kiếp trước, Tô Hướng Vãn gặp không ít đàn ông, nhưng không ai nam tính như Lư Đản.

….

Mấy hôm trước, Phương Kim Hoán mới nảy ra ý tưởng đó, sáng nay, công xã Sao đỏ gọi Tô Hướng Vãn đến kiểm tra sổ sách.

Đây là chuyện Tô Hướng Vãn đã lường trước nên đương nhiên cô cũng đã sớm chuẩn bị, gọi thêm mấy người đàn ông trong thôn cùng đi công xã Sao đỏ.

Triệu Quốc Đống, trưởng thôn, phải đi.

Tống Kiến Quốc cùng Tống Tề, hai người đàn ông cường tráng nhất thôn, cũng phải đi.

Tô Hướng Hồng không muốn Tô Hướng Vãn ôm Chi Chi đi, nhưng Tô Hướng Vãn đeo khối ngọc dưa hấu lên cổ Chi Chi rồi buộc Chi Chi ở sau lưng.

“Chị, vậy không được, nhỡ chị không để ý, người ta cướp mất khối ngọc thì sao?” Tô Hướng Hồng nói.

Tô Hướng Vãn trả lời: “Cái này gọi là ngụy trang. Có Đại Sơn ở đây, Phương Kim Hoán đừng hòng đến gần được chúng ta, nhưng biết khối ngọc đang ở chỗ chị, nó sẽ không đến làm phiền em nữa, hiểu không?”

Hai kiếp, Tô Hướng Vãn muốn đối phó ai, đều tàn nhẫn và ít nói. Đáng tiếc, Tống Thanh Sơn đã đánh giá bản thân quá cao, đương nhiên cũng xem nhẹ vợ mình.

Tô Hướng Vãn đang chuẩn bị cho Tống Thanh Sơn một bất ngờ vô cùng lớn.

Tống Kiến Quốc cùng Tống Tề hôm nay đều trông rất bơ phờ uể oải.

Đi được vài bước, Tống Kiến Quốc cao lớn như vậy mà phải ôm ngực, nôn ói hai lần.

Vì sao bọn họ nôn ói, Tô Hướng Vãn biết rất rõ.

Đây gọi là thời kỳ giáp hạt, từ tháng 4 đến tháng 6, trong khoảng thời gian này, đến cả đại đội cũng không có lương thực, mọi người đang phải ăn lúa mạch giống mượn từ kho của xã, mà loại lúa mạch giống này đã được phun thuốc ngay từ đầu để phòng sâu bệnh.

Lấy loại lúa mạch có phun thuốc này nghiền ra làm bột để ăn, biết là có độc nhưng lúa mì mới chưa đến lúc thu hoạch, bọn họ vẫn phải ăn.

Một người cao lớn như vậy mà đói đến da bọc xương, đủ hiểu là khó khăn đến cỡ nào.

Công xã Sao đỏ, nhà ông Phương què.

Lúc này chẳng những có lão Phương què mà còn có cả Phương Kim Hoán. Vì sao nó lại có mặt ở đây, là vì đài phát thanh đang phát sóng rằng hồ chứa nước Thanh Thủy Hiệp lần đầu tiên trữ đầy nước, các nhà lãnh đạo từ Bắc Kinh đang đến kiểm tra. Nếu đã có lãnh đạo, không chỉ có Tống Thanh Sơn mà tất cả đám Tống Đình Tú trong Cục công an huyện cũng phải có mặt để bảo đảm an ninh.

Hai người cậu hôm nay khẳng định không thể về nhà vào ban ngày, đây không phải là cơ hội tốt cho nó sao?

“Ông nội, lát nữa ông chỉ cần nắm chắc một điểm, đó là sổ sách lương thực của Tô Hướng Vãn không rõ ràng. Tôi đã có một lá thư khiếu nại ở đây, do thanh niên trí thức ở thôn Tiểu Tống viết. Chỉ cần ông nói ra, tôi sẽ dẫn người đến hiện trường, đến lúc đó, ông phải nói thật lớn, tôi sẽ không cho cô ta có cơ hội giải thích."

Kim Lượng, Tống lão tam, còn có mấy tên tay chân mà hai hôm nay Kim Hoán bí mật tụ tập được, tất cả đều mặc quân phục màu xanh lá, cầm dây lưng trong tay, sẵn sàng chờ lệnh.

Cùng lúc đó, Tô Hướng Vãn vừa đến công xã Sao đỏ, tình cờ gặp bí thư chi bộ đại đội Lâm Thư Hồng, nhìn thấy đã cười nói: “Bí thư chi bộ cũng tới rồi mà ông Phương giữ kho còn chưa đến, nếu không chúng ta đi đón ông ấy đi?”

Lâm Thư Hồng cảm thấy khó chịu: “Sao không để Phương Hà tự mình đến, đi đón làm gì?”

Tô Hướng Vãn nói: “Không sao, chỉ cảm thấy ông ấy đức cao vọng trọng, chúng ta nên đi đón một chút”

Trước khi Lâm Thư Hồng kịp nói, Tô Hướng Vãn đã đi về phía nhà ông Phương què.

...

Nhà họ Phương.

Phương Kim Hoán đang chỉnh lại đai lưng, chuẩn bị cùng ông nội đến văn phòng công xã, vừa mở cửa đột nhiên có tiếng chó sủa.

Tống lão tam thấy Đại Sơn thì sợ hãi, quay người định chạy, không ngờ đằng sau Tô Hướng Vãn đã cầm dao làm bếp lao vào.

Lại nhằm vào ngay sau gáy hắn, Tống lão tam đã từng bị dọa một lần nên hốt hoảng, sợ hãi lùi vào trong nhà, ngã ngồi xuống giường.

Đương nhiên, hắn nghĩ chị dâu mình chỉ hung hăng vậy thôi chứ không dám chém thật, không ngờ thấy cô nhe răng cười, vung dao bếp lên chém thẳng vào cái giường, g*** h** ch*n hắn, cái giường kêu rắc một tiếng.

Tống lão tam cứng người, hét lớn.

Bên ngoài, mấy người phụ nữ đang trèo lên một cây du lớn để hái quả và lá.

Hạt giống lúa mạch bị phun thuốc, nhiều người không muốn ăn vì nóng ruột, ở công xã Sao đỏ có 2 cây du lớn, tất cả mọi người đều trèo lên để hái quả và lá cây non ăn cho đỡ đói.

“Mấy người biết không, giường nhà lão Phương què đều được làm bằng gỗ, bên trong đựng đầy lương thực”, đúng lúc này có người rống to.

“Cái gì? Một giường lương thực? Lương thực gì? Có phải điên rồi không, ông ta chỉ ở nhà rong chơi mà lại có lương thực?”

“Nhiều năm như vậy ông ta làm giữ kho, hàng năm đại đội đều kiểm tra, không tìm thấy một hạt lương thực nào mà”

“Người ta giấu ở bên trong giường chứ sao, vừa rồi bí thư chi bộ thôn Tiểu Tống Tô Hướng Vãn phát hiện ra đó”

“Đồ giết người, trẻ con thì chết đói mà người giữ kho giấu một giường đầy lương thực, đánh hắn”, có người hét chói tai.

Lâm Thư Hồng cản không được, xã viên công xã Sao đỏ nghe nói trong giường của lão Phương què giấu lương thực thì đều xông vào, một người lại một người đánh lão Phương què ngã lăn ra đất, không biết bao nhiêu người đã phun nước miếng vào lão.

Đúng lúc này, mọi người phát hiện Phương Kim Hoán đã bỏ trốn.

Hiện tại đang chính là hồng tam đại – thúi tam đại: Ông cố là anh hùng hảo hán, ông nội là tham ô, còn cháu trai thì bỏ trốn?

Tô Hướng Vãn cầm dao làm bếp, mang theo Đại Sơn, vây Phương Kim Hoán ở bức tường đổ phía sau.

“Mợ dâu, chúng ta là họ hàng, là thân thích, không thể đối xử tệ với tôi. Mợ không biết cậu yêu tôi đến thế nào đâu, hồi nhỏ tôi còn tè lên cổ cậu đấy”, Phương Kim Hoán là cái đồ không sợ trời đất nhưng rất giỏi giả bộ nhu nhược.

Tống Kiến Quốc còn đang do dự, Tống Tề nói: “Hắn vốn dĩ là hồng tam đại, chúng ta không dám động đến hắn, nhưng bây giờ ông nội hắn tệ hại như vậy, hắn chính là thúi tam đại, có thể đánh không?”

Tống Kiến Quốc nhớ đến cô bé Tiểu A Xá mềm mại của mình đã nôn ói không ngừng cho đến lúc chết, đột nhiên nói: “Bí thư chi bộ, đưa dao cho tôi, cô về trước đi, dù sao đây cũng là cháu của Tống Thanh Sơn, cô để chúng tôi đánh nó, sợ rằng anh ta về sẽ tức giận với cô”

Tô Hướng Vãn đưa dao cho Tống Kiến Quốc, dặn dò: “Đừng làm đến mức chết người, chỉ cần báo thù là được rồi, biết chưa, sau đó trói hắn lại, giao cho đại đội”

Cô là bí thư chi bộ, không thể dung túng cho xã viên phạm pháp được, phải không?

“Được rồi”, Tống Kiến Quốc cầm dao quay về phía Phương Kim Hoán.

Kiểm toán chó má gì không được nhắc đến nữa, đi theo Lâm Thư Hồng đến họp ở công xã Sao đỏ, Tô Hướng Vãn mới biết, lão Phương què giữ kho kia đã tham ô khoảng 5000 cân tiểu mạch, 3000 cân hạt kê.

Trong nhà ông ta đều là những chiếc giường gỗ rỗng, sau khi giấu lương thực vào bên trong đã phủ một lớp bùn lên trên, thoạt nhìn giống như những chiếc giường đất bình thường khác nhưng bên trong chứa đầy lương thực. Thật độc ác, đã có rất nhiều trẻ con bị chết đói, rất nhiều đứa nhỏ đã bỏ mạng.

Bây giờ thì tốt rồi, kho được mở, lương thực được phân chia, thời điểm giáp hạt tháng 4 tháng 5 ở công xã Sao đỏ nhưng có lẽ mọi người sẽ có bột mì trắng để ăn.

Nhóm xã viên tức đến đỏ mắt, không chỉ muốn phân chia lương thực mà còn mang theo xiên, cuốc, thậm chí cả mảnh sành vỡ, đánh cho lão Phương què máu me đầy người.

Lâm Thư Hồng nhiều lần xông vào để bắt người, nhưng bị các xã viên đang tức điên đẩy ra ngoài.

Trong sân viện của nhà họ Phương, tiếng gào thét thảm thiết vang lên, giống như địa ngục.

Cuối cùng Lâm Thư Hồng cũng không quản nữa, đóng cửa lại, để các xã viên xả lửa giận.

Náo loạn cho đến buổi trưa, cũng may các xã viên vẫn biết kiềm chế, sợ gây ra chết người mới không đánh cho lão Phương đến chết.

Lâm Thư Hồng bởi vì Tô Hướng Vãn có công tìm ra lương thực, với sự hỗ trợ của các bí thư chi bộ thôn, còn thưởng cho cô 10 đồng phiếu thực phẩm và phiếu nhu yếu phẩm hàng ngày.

Đúng là niềm vui ngoài mong đợi, lúc Tô Hướng Vãn bắt tay ra về, Lâm Thư Hồng còn nói giỡn: “Nếu tìm thêm được mấy giường lương thực như thế, công xã Sao đỏ của chúng ta không phải lo lắng thực phẩm cho đến năm sau”

Cầm phiếu thực phẩm, Tô Hướng Vãn vào cung tiêu xã, định tự khao mình một chút.

Thấy trong góc cung tiêu xã có một con gà trống đang gáy khe khẽ, cô hỏi ra mới biết đây cũng là một loại thực phẩm phụ, nó được tịch thu từ một gia đình lén nuôi trộm.

Trả phiếu 8 đồng là mua được con gà này, Tô Hướng Vãn liền mua con gà mang về nhà.

“Mẹ, mẹ đi một mình, không mang con theo”, vừa bước vào nhà đã gặp ngay Lư Đản ở cửa.

Hướng Hồng cũng kêu: “Chị, hai đứa nhỏ này không chịu nghe lời. Chị vừa đi thì hai đứa cứ một mực đòi đến công xã Sao đỏ, em gần như không ngăn được đó”

Tiểu Chi Chi đi cùng mẹ, lúc này được tháo dây buộc lưng ra, nhào vào vòng tay dì nhỏ.

Tô Hướng Hồng đương nhiên có rất nhiều chuyện muốn hỏi, mỗi người một câu vây kín lấy Tô Hướng Vãn.

Vẫn là Cẩu Đản hỏi câu thực tế nhất: “Mẹ, tối nay chúng ta ăn gì?”

Tô Hướng Vãn xách con gà vẫn còn đang cục tác: “Đại cát đại lợi, tối nay chúng ta ăn gà”

Cẩu Đản cùng Lư Đản nhất thời cùng đứng lại, nuốt nước miếng.

Hai đứa chẳng những không được ăn thịt heo mà ngay cả thịt gà cũng chưa bao giờ được ăn.

Tống Thanh Sơn cùng Tống Đình Tú sau khi tiếp các lãnh đạo Bắc Kinh, nghe thấy báo án vội chạy từ hồ chứa nước về.

Đã nhiều năm không gặp, giờ thấy Phương Kim Hoán và Tống lãm tam bị trói đấu lưng vào nhau trên một cái cây, thần kỳ một cái là hai người không bị đánh.

Tống Kiến Quốc cùng Tống Tề không dám đánh, xã viên mà, nhát gan sợ chuyện, cũng mềm lòng, không dám đánh, cùng lắm chỉ cầm dao làm bếp doạ một trận thôi.

Tống Đình Tú vừa nhìn thấy Tống lão tam, rút dây lưng ra định đánh, bị Tống Thanh Sơn giữ lại nói: “Tìm một căn nhà kín đáo, âm thầm đánh nó, không được đánh vào mặt, chúng ta là công chức, bị vỡ lở ra thì không hay”

“Cậu, cậu là người hiểu con nhất đúng không?” Kim Hoán nhìn thấy mình không bị đánh thì vô cùng cao hứng nói: “Cậu, con không có làm gì cả, ngược lại là mợ cả, cậu nhìn xem, nhà con cất giấu lương thực chẳng phải để cho thân thích nhà chúng ta ăn sao, giờ mợ đem chia hết cho mọi người, dân công xã Sao đỏ có lương thực để ăn thì có lợi gì cho mợ ấy?”

Tống Thanh Sơn mang Kim Hoán đến sau bức tường đất, gạt mấy cọng cỏ dại trên đầu nó rồi nói: “Nghe nói mày làm gãy lưng một đứa bé trong thôn chúng ta?”

“Là lúc đang chơi thì nó bị té, cái này không thể đổ tại con, hơn nữa mẹ con cũng đã đền tiền rồi” Phương Kim Hoán nói.

“Mày còn đánh mẹ mày?” Tống Thanh Sơn hỏi tiếp.

Phương Kim Hoán thấy cậu mình nhíu chặt cặp lông mày, cười có chút gượng gạo: “Là tại mẹ cứ đánh con, con chỉ không chịu được khẽ đẩy một cái. Cậu, con thật sự không cố ý”

“Vậy chắc là mày cũng khẳng định mày không cố ý đi tiểu vào miệng con gái nhà người khác đúng không? Hai ngày trong thành ta đã nghe qua hết, mấy cô gái nói mày sờ mó họ, quấy rối họ, ta đoán chắc cũng không phải thật?” Tống Thanh Sơn nói.

Phương Kim Hoán nhất thời hít một hơi thật sâu: “Sao có thể chứ, con không làm như vậy, là bọn họ bịa đặt vu oan cho con, không tin cậu cứ đi hỏi bà ngoại xem”

Đột nhiên Tống Thanh Sơn không biết bóp ở chỗ nào, Phương Kim Hoán kêu lên một tiếng: “Cậu, cậu làm gì?”

Tống Thanh Sơn buông tay nói: “Thải Kỳ là con gái, Chi Chi cũng là con gái, con gái nhà chúng ta không nhiều, Kim Hoán, cậu tin là người ta có thể phạm bất cứ tội gì cũng có thể sửa được, nhưng khi dễ các cô gái, là không sửa đổi được”

“Con thật không có, hơn nữa ở trong thành bây giờ con gái rất cởi mở, dẫu sao con cũng có cả một đội quân mà, rất nhiều cô gái đuổi không đi, cứ tình nguyện sát lại gần con, rất nhiều trường hợp đều là họ chủ động bám con”, Phương Kim Hoán cực lực chứng minh: “Ai bảo con có uy tín chứ”

Đứa trẻ 15 tuổi, ai gọi đây là một đứa trẻ chứ? Không hề, nó đã trổ mã hoàn toàn, có cấu trúc sinh lý của một người lớn.

Nhưng do hạn chế về tuổi tác, theo luật vẫn phải xử theo tội phạm vị thành niên.

“Nếu có người dám ra tay với Thải Kỳ hay Chi Chi, mày biết cậu sẽ làm gì không?” Tống Thanh Sơn vỗ vai nó.

Phương Kim Hoán vội vàng nói: “Tuyệt đối sẽ đánh cho nó một trận nhừ tử”

“Không, cậu sẽ không để cho loại người như vậy sống thêm một ngày nào, hiểu chưa?” Tống Thanh Sơn vỗ vai cháu mình một cái: “Đi đi, đi chơi đi”

Cứ như vậy mà đi được à?

Phương Kim Hoán thật sự không nghĩ đến, toét miệng cười: “Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu, vậy con đi nhe”

“Trên máy kéo của cậu có mấy bịch thuốc nổ, phải đưa đến đập nước, không có thời gian đưa mày về thành, mày tự đi được chứ?” Tống Thanh Sơn còn nói.

Phương Kim Hoán sửng sốt một chút, rồi cười: “Sao không tìm được đường chứ, 13 tuổi con đã cưỡi xe gắn máy chạy khắp nơi rồi. Cậu, con đã đi hết trời nam bể bắc, cậu cứ yên tâm”

Quay về thôn Tiểu Tống, bởi vì bây giờ Tô Hướng Vãn ở cách thôn hơi xa, ngay bên cạnh đường lộ, nhìn một cái là thấy ngay.

Hai bên là ruộng lúa mì, ruộng lúa mì bao quanh một sân nhỏ. Phong cảnh đồng quê xanh tươi thật đẹp.

Tống Thanh Sơn từ nửa năm trước, khi bắt đầu sống ở điểm cải tạo lao động, đã lên kế hoạch tiết kiệm để xây nhà, từng viên gạch, từng mảnh ngói, từng miếng gỗ đều là hắn tự mình làm

Dĩ nhiên đối với đàn ông nông thôn, không gì quan trọng hơn một ngôi nhà, nhìn thấy ngôi nhà mới, trong lòng thật cao hứng.

Nhưng Tống Thanh Sơn vui mừng nhất chính là hai đứa con trai đang chơi ngay bên đường lộ, vừa nhìn thấy hắn đã nhảy cỡn lên: “Ba, ba”

Tống Thanh Sơn thật vui mừng, hai đứa con trai đang ngày càng thích mình.

“Biết chờ ba rồi?” Tống Thanh Sơn ôm Lư Đản tung lên.

Cẩu Đản buồn rầu đi ở phía sau, giọng nói rất thành thực: “Không, chúng con đợi ba về để cùng ăn gà, từ nhỏ đến giờ con chưa từng ăn gà”

“Ăn gà? Gà ở đâu ra?” Tống Thanh Sơn hỏi.

“Đại cát đại lợi”, Cẩu Đản tỏ vẻ rất hiểu biết: “Đại cát đại lợi, tối nay chúng ta sẽ ăn gà”

Dừng một chút, nó còn nói: “Gà là đổi được từ anh Kim Hoán, chúng ta sẽ được ăn nó hôm nay”

Sau khi đả thương Phương Kim Hoán, bị Tô Hướng Vãn đuổi chạy trối chết, Cẩu Đản chưa từng khoa trương đến vậy, hôm nay nó được ăn gà đổi được từ Phương Kim Hoán, nó vui không để đâu cho hết.

“Mẹ con đâu, có ổn không?” Tống Thanh Sơn hỏi Lư Đản.

Lư Đản tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra: “Rất khoẻ, lúc về rất vui vẻ, trong tay còn cầm một con gà sống lớn”

Đứa trẻ dùng tay mô tả.

Tống Thanh Sơn nhớ lúc Tô Hướng Vãn nói tới Tiểu A Xá, bây giờ cuối cùng đã hiểu vì sao trong lòng cô không thoải mái chuyện đó, cũng hiểu vì sao cô không muốn cho hắn lên giường.

Vì vậy hắn hỏi thêm: “Tống Đông Hải, mẹ con ngoài quần đùi lớn và kem Tuyết Hoa ra thì còn thích gì nữa không, để ba mua cho mẹ?”

Lư Đản suy nghĩ một lúc nói: “Có một hôm mẹ nói mẹ muốn một cái váy liền, ba, váy liền là cái gì?”

Đứa trẻ không biết váy liền là gì, nhưng Tống Thanh Sơn thì biết, vội vàng nói: “Ba biết, để hôm nào ba nhờ người từ Bắc Kinh mang về cho mẹ một cái váy liền, mua cái lớn nhất” 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn