“Xe mô tô kia là em đụng bể? Em cũng đánh Kim Hoán?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Tô Hướng Vãn ừ một tiếng, không nói gì.
“Kim Hoán có phải mập mạp to lớn không, tôi nghe chị nói, chị ấy căn bản không phải là đối thủ của nó”, Tống Thanh Sơn còn nói.
Hắn sau khi trở về còn chưa gặp qua Phương Kim Hoán, chỉ nhìn qua mấy bức hình.
Trong ấn tượng của hắn, Phương Kim Hoán là đứa trẻ mập mạp, tròn vo, ngây thơ khả ái.
Tô Hướng Vãn liếc mắt: “Đó là vì chị anh yêu nó, đã yêu ai thì dù có làm gì cũng sẽ nương tay, còn đã không yêu thì đã đánh chết rồi, ai không đánh được chứ?”
Tống Thanh Sơn vẫn đang cầm chiếc túi trong tay, thấy ánh mắt Tô Hướng Vãn không được tốt, vội vàng đưa cho cô: “Nhà có phải hết mì rồi không, đơn vị của chị cả phát cho, ăn trước đã”
Tô Hướng Vãn lấy từ trong túi ra, vừa ngửi thì mắt đã sáng lên.
Loại bột mì trắng mà Cẩu Đản và Lư Đản vẫn thường hãnh diện được ăn, thực ra không phải là bột mì trắng nguyên chất, nó được trộn với rất nhiều loại bột ngũ cốc khác. Bột mì trắng ở niên đại này rất khan hiếm, Tống Đại Hoa là lãnh đạo nên mới được cấp phát.
Nhưng Tống Thanh Sơn vẫn muốn khối ngọc kia: “Nhanh đưa cho tôi, vật đó là của người khác”
“Không có, ném đi rồi, không biết ở đâu, không có để đưa cho anh”
Giá trị của vật kia không thể lường trước được, tương lai sẽ bị lưu lạc ra nước ngoài, bị thương nhân nước ngoài mua mất, Tô Hướng Vãn đưa cho hắn mới là lạ.
Tống Thanh Sơn đặc biệt kiên nhẫn, giải thích nói mình có tiếng cha con nuôi với tư lệnh Lý nhưng không có tình cảm cha con thật sự.
Mà tư lệnh Lý chỉ có một người con gái, sau khi lập gia đình đã sinh một con trai, nhưng hắn mới nghe nói, con gái của tư lệnh Lý, Lý Tiểu Bình, đã bệnh nặng qua đời.
Như vậy Lý Tiểu Bình cũng chỉ có một con trai, mang họ Lý nhưng tên là gì thì Tống Thanh Sơn không biết.
Hắn muốn tìm đứa bé kia, hơn nữa còn đem khối ngọc ngó sen và dưa hấu trả cho nó.
Tô Hướng Vãn trả lời dứt khoát: “Anh không thể tìm đứa bé kia, đồ cũng không thể đưa, tôi không phải là cường đạo, anh không cần phải hỏi, dù sao tôi cũng không thể đưa đồ cho anh, cái khối ngọc ngó sen đó anh cũng phải đưa cho tôi”
Tống Thanh Sơn sốt ruột: “Tô Hướng Vãn, cho dù tiền lương hay phiếu phúc lợi, được phát là tôi đưa hết cho em, không giữ lại một chút nào. Đồ của tôi cũng là của em, để em quản, nhưng vật này không phải của tôi”
Tư lệnh Lý từng là lãnh đạo cấp cao trong khu vực quân sự tỉnh, đó là người cực kỳ cởi mở, tính tình cũng rất hào sảng, động một chút là chửi con mẹ nó, động một chút là muốn bắn pháo của Ý Đại Lợi hỏi thăm sức khoẻ quân địch.
Ông chết vào năm trước, chính là năm mà Tống Thanh Sơn bị phục kích, quá trình này cực kỳ thảm thiết, không cần phải nhắc lại.
Thấy Tô Hướng Vãn đổ bột mì vào chậu để nhào, Tống Thanh Sơn lấy dũng khí, nói: “Em đừng tưởng rằng hai ta như vậy mà muốn làm gì thì làm, tôi có nguyên tắc của mình. Bên trong nguyên tắc, em muốn làm gì cũng được, muốn lên trời tôi cũng bắc thang cho em, nhưng ngoài nguyên tắc này, cái nhà này phải nghe tôi”
“Muốn làm gì thì làm?” Tô Hướng Vãn chặt dao lên cái thớt: “Anh cũng không biết hỏi một tiếng xem tôi có đau không, còn nói tôi muốn làm gì thì làm?”
“Không thể nào, tôi còn chưa dùng hết sức mà”, Tống Thanh Sơn nói.
Đó chính là một cái chày gỗ, hơn nữa còn là loại gỗ tốt nhất, loại cứng và đặc.
Lư Đản là tên nhóc cẩn thận nhất, từ bên ngoài xông vào: “Ba, ba định làm gì?”
Tống Thanh Sơn trao đổi hai chiêu với con trai, định dỗ con ra ngoài: “Ra ngoài luyện thêm chút nữa đi, thân thủ của con chưa đủ”
Lư Đản không chịu: “Con nghe thấy rõ ràng ba đang quát mẹ”
“Tô Hướng Vãn, em nói xem, tôi có quát em không?” Tống Thanh Sơn cũng thấy phiền, đây không phải là con trai nha, Tô Hướng Vãn đích thị là sinh ra hai tiểu tướng cách mạng, cả ngày theo dõi hắn, chuẩn bị muốn lấy cái mạng hắn.
Tô Hướng Vãn đưa Chi Chi cho Lư Đản: “Đi đi, giao nhiệm vụ cho con đây, đút cho em ăn hết nửa chén trứng gà này”
Chờ Lư Đản đi ra ngoài, Tô Hướng Vãn mới nói: “Tôi đã từng nói với anh, tôi tới từ một tương lai rất xa”
Tống Thanh Sơn không muốn thừa nhận, nhưng dù sao cũng phải hùa theo mấy câu: “Em nói phải thì phải”
Hắn ở phương diện này vô cùng cố chấp, đánh chết cũng không chịu nhận.
“Trước khi tới đây, tôi 29 tuổi, chưa từng kết hôn, nhưng ở thủ đô tôi có nhà, có hơn triệu gửi ngân hàng, làm việc trong một nhà máy cơ khí nông nghiệp hạng nặng. Tôi không phải là người như anh tưởng tượng: nghe lời, cầm tiền lương, giúp anh nuôi con này khác. Nguyên tắc của tôi là bản thân phải sống thư thản rồi mới tính đến những chuyện khác, bất luận là trong hay ngoài, cái nhà này phải nghe lời tôi”, Tô Hướng Vãn vừa chặt xuống thớt vừa nói.
Tống Thanh Sơn vừa nghe thì cười: “29 tuổi còn chưa kết hôn, đoán chừng dáng dấp em rất xấu”
Tô Hướng Vãn lại vung dao lên, Tống Thanh Sơn vội vàng nói: “Cho dù không xấu, 29 tuổi chưa kết hôn, chắc là em có tật xấu nào đó phải không, có phải thạch nữ* không?”
(*thạch nữ: hay còn gọi là dị tật bẩm sinh không có *m đ** hoặc *m đ** bị tắc nghẽn, là một tình trạng hiếm gặp ở nữ giới, khiến việc quan hệ t*nh d*c và mang thai tự nhiên gặp nhiều khó khăn)
“Nếu tôi là thạch nữ, cô Tô nhà anh cũng vậy, bởi cô ấy và tôi giống nhau như đúc”, Tô Hướng Vãn nói.
“Vậy em tới đây, em không lo lắng người nhà em, ba mẹ em sẽ khóc, muốn em quay về à?” Tống Thanh Sơn là người có đầu óc ngay thẳng.
Tô Hướng Vãn nhào bột trong chậu: “Lo lắng cũng vô ích, nếu tôi có thể trở về, tôi lập tức quăng hết các người lại, đi ngay tức thì”
Tống Thanh Sơn cong môi cười một tiếng: “Em sẽ không, tối hôm qua em còn cùng tôi làm chuyện đó, còn cho tôi ăn miệng em. Loại chuyện đó người bình thường sẽ không cho làm”
Hắn tự cho là quan hệ của hai người bây giờ đã tiến triển đến mức không thể tách ra.
“Hôm nay tôi không đánh chết anh, nhưng tôi phải nói, anh không thể đi tìm nhà đứa nhỏ tư lệnh Lý kia, khối ngọc dưa hấu cũng như ngó sen cũng không được đưa cho nó, vật này tôi thà tặng cho viện bảo tàng, không đưa cho nó, thật đó”
“Em cũng quá tham tiền đi, đồ vật đó cũng không thuộc về chúng ta”, Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn không thể nhịn được nữa: “Anh một mực đi tìm đứa bé kia, tôi nói cho anh biết, nó tên Lý Thừa Trạch, năm nay 10 tuổi, nhưng anh tốt nhất đừng bao giờ gặp nó, anh biết tại sao không, bởi vì ở tương lai, người ta gọi nó là độc gia, nó bán ma tuý không nói, tương lai nó còn lừa Chi Chi của tôi để con bé cùng bán ma tuý với nó, cuối cùng, bị người ta chôn sống ở biên giới Trung – Myanmar”
Tống Thanh Sơn nhìn chằm chằm Tô Hướng Vãn hồi lâu, giống như nhìn thấy quỷ.
“Được rồi, em cứ cầm đồ trước đi, chuyện này sau rồi hãy nói”
Hắn không muốn gây gổ, muốn đình chiến, muốn trốn tránh.
Lúc Tô Hướng Vãn đọc truyện, người cô ghét nhất không phải Cẩu Đản mà là chủ nhân của hai khối ngọc, Lý Thừa Trạch.
Chi Chi là cô bé tốt đẹp như vậy, bị nó mang đi cùng bán ma tuý, chưa từng có được một ngày sống an ổn không nói, mười mấy năm gian khổ, cuối cùng trong trận chiến giữa các bang phái, nhảy vào trong hố, bị chôn sống cùng Lý Thừa Trạch. Đọc đến chỗ đó, Tô Hướng Vãn đã khóc không dừng được.
“Mẹ, tối nay ăn gì?” Cẩu Đản hôm nay thật cao hứng, nó cũng mới giành được một cái gương xe máy, ngắm mình trong đó.
“Ăn gì, ăn gió tây bắc”, Tô Hướng Vãn vừa chặt thớt vừa nói.
Kim Quý ch** n**c dãi, đi theo sau lưng Cẩu Đản, đứa nhỏ này gần đây thèm ăn đến mức có thể lè lưỡi l**m lớp bột trên thớt của Tô Hướng Vãn.
Lưỡi vẫn thè ra, đứa trẻ ngẩng đầu, tò mò hỏi: “Bác dâu, gió tây bắc có ăn được không?”
“Không thể, không l**m bột mì sống như thế được, sao mày lại l**m bột mì?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Kim Quý bụng đói sôi ùng ục, cắn môi không nói.
Tô Hướng Vãn không nhịn được, lấy một nắm bột kê hấp từ sáng sớm trong nồi, bẻ một nửa cho nó, thằng nhóc thậm chí còn không rửa tay, cầm lấy ngoạm mấy miếng lớn đã nuốt hết.
Ăn xong, nó l**m môi nói: “Cảm ơn bác dâu”
Đứa nhỏ từ nhỏ đã không có cha, được bà ngoại bao bọc, có nhiều điểm hoang dã.
Bây giờ chính là giống như ngọn cỏ ven tường, không ai để ý, không ai cưu mang.
Trời đã về chiều, nó nhìn hai đứa Lư Đản, Cẩu Đản châu đầu nghiên cứu cái xe máy hỏng, mình nó ủ rũ cúi đầu đi về nhà cũ.
Dĩ nhiên Tô Hướng Vãn không thể nào ăn gió tây bắc được, đây đúng là bột mì trắng nha, cô nhào xong cán thành từng sợi dài mỏng, đang suy nghĩ không có rau thì ăn thế nào bây giờ, đang suy nghĩ rầu cả người thì Tiểu Kim Quý xách một chiếc giỏ đi tới, sau khi vào cửa cũng không nói gì, chỉ đưa cho Tô Hướng Vãn một bó hoa cúc vàng, một nắm cải xanh rồi quay người bỏ chạy.
Người ta hèn nhát, nhưng không thiển cận. Đứa trẻ này còn lý trí hơn cả mẹ nó, còn biết ăn của người ta thì cũng phải trả lại cho người ta một ít.
Có hoa cúc, còn có rau cải xanh, từng chén từng chén cạn sạch đáy, giống như Cẩu Đản nói, nó có thể húp một hơi hết chén, không cần phải thở.
Cơm nước xong, Tống Thanh Sơn dắt Đại Sơn đi về nhà của Phương Cao Địa ở công xã Sao đỏ tìm Phương Kim Hoán.
Đứa cháu ngoại lớn này, mang tay chân đến nhà cậu đánh người không nói, còn định cướp đồ, loại cháu ngoại như vậy Tống Thanh Sơn bắt được kiểu gì cũng phải cho nó nếm thử chút đối xử văn minh, phải không?
Cha của Phương Cao Địa, thường gọi là ông Phương què, đương nhiên cũng có một biệt hiệu, là Tiếu Diện Hổ.
Như người của công xã Sao đỏ nói, Tiếu Diện Hổ là nhà giàu, không chỉ giàu mà còn rất giàu.
Nhưng, người bên ngoài nhìn không ra.
“Kim Hoán không có về đây, thật đó, không thấy nó về, nhưng mà Thanh Sơn, tôi nghe nói ở hồ chứa nước cậu làm đến đoàn trưởng, sao không tìm cho thằng ba một công việc đàng hoàng?” ông Phương què vừa đưa một điếu thuốc vừa nói.
Tống Thanh Sơn nhướn mày một cái: “Lão tam đã đến nhà ông à?”
Trong tay hắn chỉ có chiếc xe gắn máy của Phương Kim Hoán, lúc nãy đã cho Đại Sơn ngửi, sau đó buông con chó ra để nó đi đánh hơi.
Đại Sơn ngửi tới ngửi lui nhưng rõ ràng Phương Kim Hoán không có đến đây bởi vì nó không ngửi được mùi của thằng bé đó.
Ông Phương què vội vàng nói: “Không có, thật sự nó không có ở đây”
Đây là đại viện kiểu cũ, dọn dẹp cũng gọn gàng, trong mấy căn phòng đều có giường đất lớn. bởi vì cha của ông Phương què chết ở chiến trường trong kháng chiến chống Mỹ, tuy không có tiền tuất nhưng trên tường có treo chứng nhận liệt sĩ, còn có mấy tấm hình cũ của cha ông ta cầm súng trong tay.
Nhà này chính là gốc gác cách mạng đỏ rực.
Tống Thanh Sơn sớm đã biết ông què này trên mặt thì cười cười nhưng sau lưng không biết thế nào, vẫn tận tình khuyên nhủ: “Ông nói với Kim Hoán, nó là cháu ngoại của tôi, tôi sẽ không làm gì nó. Nó muốn thoát khỏi đội ngũ cách mạng kia, tôi cũng không nói gì, nhiều lắm thì thu thập một chút là xong. Nếu nó không chịu, ông nói với nó, hôm qua Tiền Kiến Kiến đặt thuốc nổ, bị nổ banh nửa cái chân, nếu nó không nghe lời thì lên hồ chứa nước với tôi”
Ông Phương què gật đầu như giã tỏi: “Chính phải chính phải, đáng đánh đáng đánh”
Nhưng nếu Phương Kim Hoán sợ chết mà dừng lại thì đã không phải là Phương Kim Hoán.
Lúc dắt Đại Sơn về, trong lòng Tống Thanh Sơn còn rất vui, ngày hôm qua đã được nếm thử, hôm nay hắn muốn được nhiều hơn, nhưng lại không dám quá l* m*ng.
Nhưng về đến nhà, thay vì chờ được Tô Hướng Vãn chủ động trên giường, phát hiện cô xếp hai cái ghế băng ở góc tường: “Chỗ đó cho anh ngủ”
“Em làm sao vậy, có giường sao không cho tôi ngủ?” Tống Thanh Sơn nhìn một cái liền sốt ruột, bắt hắn nằm ghế băng cứng ngắc đó còn không bằng hắn ngủ ở đại đội.
“Anh nhanh làm giường trong phòng khách đi, như thế anh sẽ có giường lớn riêng mà ngủ, như mẹ anh nói, muốn lăn thế nào thì lăn” Tô Hướng Vãn vừa nói vừa rũ chăn ra đắp, đi ngủ.
Tống Thanh Sơn nhìn hai chiếc ghế băng mà muốn điên. Lúc ở đại đội, khi người nhà của sĩ quan và binh lính tới thăm, ngày đầu tiên còn rất thẹn thùng xa lạ, chỉ cần ngủ một đêm, hôm sau đã lập tức thay đổi, bàn tay đã nắm chặt với nhau không buông.
Còn hắn thì hoàn toàn khác, người nhà gặp được 3 lần, mỗi lần đều là ngủ xong thì trở mặt.
Những lúc tắm chung, Trần Ái Đảng thường cười nói đội trưởng có cái móc câu lớn, đoán chừng phục vụ phụ nữ tới nơi tới chốn luôn.
Nhưng tại sao hắn lại cảm thấy vật đó lại giống như có độc vậy?
“Nếu ngày mai Kim Hoán còn dám tới, em sẽ làm gì?” Tống Thanh Sơn hỏi: “Em không thể cưỡi xe máy đâm nó được, hay là đến đại đội ở cùng tôi?”
Sau đó, có lẽ hắn cho rằng đứa bé Kim Hoán kia vẫn còn có thể điều chỉnh được, liền nói: “Bây giờ công an chấp pháp còn nhiều hạn chế, nhưng ngày mai tôi sẽ bảo Đình Tú đi tìm nó, tìm được thì đưa đến đập nước để giáo dục”
Tô Hướng Vãn nói: “Anh biết không, nó từng làm gãy lưng Dã Đản, chị gái anh bồi thường 50 đồng, nhưng bản thân nó một câu xin lỗi cũng không có. Nó còn đi tiểu vào miệng Tiểu A Xá làm cho con bé chết, thật sự là rất bỉ ổi. Nó ở trong thành cùng đám trẻ kia quậy phá làm loạn, thiếu chút nữa đã bắt cả Hướng Hồng nhà tôi đi, loại chuyện này có thể điều chỉnh được sao? Nó là cháu ngoại anh chứ không phải cháu tôi, tôi không dạy chết nó không được”
Loại người như vậy trong suy nghĩ của Tô Hướng Vãn là không thể thay đổi được.
Trong lòng nó không có ranh giới của đạo đức, nó chỉ khoác lên bộ da người, thực chất bên trong là cầm thú.
Tống Thanh Sơn trở mình: “Cái gì mà làm loạn? Cái gì mà bỉ ổi?”
Tô Hướng Vãn nhớ ra, người đàn ông này đến hôn còn không biết, còn gọi là “ăn” mà.
Kinh nghiệm của hắn ta trong chuyện này chỉ là một giọt nước trong sa mạc, chả biết gì hết.
“Chính là một phụ nữ, một đám đàn ông chơi với nhau”
“Chơi gì?” Tống Thanh Sơn đúng là một con lừa.
“Chơi giao phối”, Tô Hướng Vãn bực bội nói.
Tống Thanh Sơn hít sâu một hơi, nằm xuống. Hắn hẳn là không tin, dĩ nhiên lần trước hắn tới, Phương Kim Hoán mới chỉ là đứa trẻ 7-8 tuổi, giống Lư Đản Cẩu Đản bây giờ vậy, nó không hiểu được ý nghĩa của việc chơi bời thì sao có thể làm được?
Tô Hướng Vãn cảm thấy, cô nên giáo dục lại người đàn ông này về những giới hạn cơ bản của thế giới.
Sở dĩ Tống Đình Tú không thể tìm được Tống lão tam là bởi vì hắn trốn ở chỗ không ai có thể nghĩ ra.
Tống lão tam vậy mà lại trốn ở chỗ người tình của Phương Cao Địa, quê nhà của Tiền Tiểu Phương.
Dù sao Tống Đại Hoa với Tống lão tam không cùng cha, Đại Hoa lại rời nhà sớm, lão tam mặc dù cảm thấy chuyện anh rể có tình nhân không phải tốt lành gì, nhưng hắn không còn chỗ nào để đi, đành phải đi theo Tiền Tiểu Phương.
Ăn bột mì trắng và dầu ăn trong vài tháng, có thể nói cuộc sống của hắn bây giờ khá thoải mái.
Thời gian trước, hắn có lén về nhà nhưng không để cho ai phát hiện.
“Hay là ta trực tiếp xông vào cướp?” Tống lão tam nói.
Mặc dù không biết quả dưa ngọc nhỏ đó bao nhiêu tiền, nhưng chỉ cần là lấy ra từ mộ Từ Hy thái hậu là đáng tiền rồi, phải không?
Cho dù thế giới bây giờ hỗn loạn, những thứ thực sự đáng giá tiền thì mãi mãi vẫn đáng giá tiền. Cho dù mọi người ngày nào cũng hô hào chủ nghĩa vô sản, nhưng ai mà không muốn cướp đồ tốt chứ?
Phương Kim Hoán có thể lăn lộn đến vị trí ngày hôm nay, không phải bằng vũ lực mà bằng đầu óc: “Không được, cậu tôi là đoàn trưởng. Người trong thôn không phải đã nói ông ấy dẫn 300 lính đến xây nhà trong 2 ngày là xong à? Từ nhỏ tôi đã biết ông ta lòng dạ đen tối, chúng ta không thể cứng rắn cướp đoạt, nếu không ông ta có thể đánh chết tôi. Chúng ta phải tìm cách khác”
“Kim Hoán, mày định thế nào?” Tống lão tam hỏi.
Phương Kim Hoán suy nghĩ hồi lâu, vỗ tay một cái nói: “Trước tiên xử lý Tô Hướng Vãn đã. Vài ngày tới, tôi sẽ nhờ ông nội tìm điểm yếu của cô ta, ví dụ như kiểm tra sổ sách chẳng hạn. Tôi đã thấy một vụ án ở Giang Tây cách đây 3 tháng. Một trưởng thôn tính toán không rõ ràng, nộp lên công xã thiếu 2,4 đồng, người bên đội ngũ cách mạng đã đánh gãy chân ông ta. Ông nội tôi yêu cầu kiểm tra sổ sách đại đội, sau đó tôi vận động mọi người nhân danh cách mạng làm ầm lên, lúc đó chúng ta trực tiếp đột kích nhà cô ta”
Lão tam vừa nghe, ánh mắt sáng lên: “Cao minh!”
Vừa vặn, Tô Hướng Vãn đang nằm trên giường cũng thầm nghĩ, thiên lương vương phá*, mình thật nên đột nhập vào nhà lão Phương què.
Không thể không nói, hai người này suy nghĩ thật giống nhau.
(*thiên lương vương phá: ngôn ngữ mạng, xuất phát từ cuốn tiểu thuyết đam mỹ "Trời lạnh rồi, làm cho tập đoàn Vương thị phá sản đi”)