Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 37: Nam thần đích thực

 

Phương Kim Hoán lái một chiếc xe mà bọn quỷ Nhật Bản sử dụng trong thời kỳ chiến tranh, là loại xe có một ghế lái và một thùng xe bên cạnh.

Nó mang theo một tên tay chân, tên là Kim Lượng, vừa bước xuống xe, nó đưa cho Kim Hoán một điếu thuốc: “Đại ca, đây là nhà của cậu anh à, nhìn cũng hoành tráng đó”

Nó hít sâu một ngụm khói rồi từ từ thở ra, trong làn khói, ngắm nhìn cái nhà mới của cậu mình.

Hai cánh cửa xanh bằng sắt, một bức tường gạch, thật hoành tráng.

Kim Hoán lớn lên không giống mẹ cũng không giống ba, mắt to và trắng như mắt cá, khuôn mặt đặt biệt lớn, vừa cao vừa đen, không biết tại sao nhưng tóc nó luôn quăn lại. Tóm lại, là cái kiểu người to não bé, ăn nhiều và rất khỏe.

Trên mặt nó không hề có nét khờ dại của trẻ con mà có vẻ cứng rắn và lưu manh.

Hắn một mực đi du đãng bên ngoài, chắc có lẽ đã khi khắp mọi nơi trên đất nước.

Sau khi trở về, thấy bang hội của mình bị hai người cậu gần như dẹp bỏ, nó tức giận nhưng không dám lên tiếng, thời gian này tạm thời tìm chỗ trốn, khá túng quẫn.

Phương Cao Địa bị Tống Thanh Sơn và Tống Đình Tú đánh, nhưng rốt cục bị đánh chỗ nào thì hắn không chịu nói, cho đến khi Phương Kim Hoán túm được vào hạ bộ hắn mới biết hắn bị đánh vào “c** nh*”

Vì “cậu bé” bị phế, Phương Cao Địa không dám nói một lời.

Lúc đó, Phương Kim Hoán đã đấm Tống Đại Hoa một cái. Đương nhiên, kẻ hèn nhát như Phương Cao Địa ra ngoài không dám thở mạnh nhưng khi về nhà thì rất thích đánh vợ, Kim Hoán đã noi gương hắn từ khi còn nhỏ. Năm lên 10 tuổi, lần đầu tiên nó đánh Tống Đại Hoa, Đại Hoa chỉ khóc mà không làm gì, từ đó nó ngày càng hung hăng.

Nghĩ mà xem, ba bị cậu đánh cho phế, nó không tức giận sao được, rất là tức.

Nhưng Tống Thanh Sơn là đội trưởng, nghe nói năm đó ở Tây Hải có thể đánh mấy chục cảnh ngục để bỏ trốn. Dưới sự bao vây của cả ngàn chiến sĩ công an mà hắn vẫn trốn được về thành Đông Phong.

Tống Đình Tú trong bộ đội dù chỉ là dân sự nhưng hiện tại là Phó cục trưởng Cục công an, hơn nữa tính khí của hắn rất nóng, thích đánh nhau dù không thắng được ai.

Gần đây khắp huyện người ta đang tìm Kim Hoán, nói rằng nếu tìm được hắn, sẽ làm cho cuộc sống của hắn tốt hơn.

Vốn dĩ Kim Hoán giấu rất kỹ, đến khi bà Tống lên thành nói chuyện thì Phương Kim Hoán không nhịn được nữa.

Hóa ra đêm qua ông lão đã mang khối ngọc quý mà bà lão thích nhất đưa cho Tô Hướng Vãn.

Mà khối ngọc đó, bà Tống đã hứa đưa cho Phương Kim Hoán.

Phương Kim Hoán hôm nay đến đòi lại ngọc, cũng để giáo huấn hai thằng nhãi Lư Đản, Cẩu Đản, xả giận cho ba nó.

Cẩu Đản nắm chặt bàn tay nhỏ, trước mặt Kim Hoán giống như con cún con không dám khóc lớn, chỉ nức nở khe khẽ trong cổ họng.

Kim Hoán khinh thường đá Cẩu Đản một cái: “Đây không phải thằng nhãi Cẩu Đản sao?”

Cẩu Đản không trả lời, siết chặt nắm tay, chỉ nhìn Kim Hoán.

Đứa trẻ đang nghĩ đến Tiểu A Xá của mình, Tiểu A Xá đáng yêu, luôn trốn trong góc phòng, hai đứa cùng tưởng tượng với nhau về đủ loại đồ ăn ngon, Tiểu A Xá ăn chè ngọt xong còn không dám nuốt nước miếng, vội quay về cho nó nếm thử mùi vị ngọt ngào của Tiểu A Xá.

Lúc này đột nhiên Lư Đản tiến lên, đấm một phát vào Kim Hoán.

Nắm tay bé tí, giống như một con kiến đang đấm vào con voi.



Mà liên quan đến khối ngọc ông Tống đưa cho Tô Hướng Vãn, thực ra là thế này.

Lúc chuẩn bị giải phóng, có một vị tư lệnh trên đường hành quân đã nghỉ chân tại nhà, gặp Thanh Sơn và Đình Tú, lúc đó hai người cũng chỉ tầm tuổi như Lư Đản và Cẩu Đản, một đứa lấy nước cho tư lệnh rửa chân, một đứa lấy nước cho ông uống. Hai anh em lớn lên đẹp trai lại hiếu thuận, rất nghe lời mẹ, vị tư lệnh Lý này hơn 60 tuổi, vợ đã chết, chỉ có một đứa con gái.

Người ta nói cha của ông đã từng theo Tôn Điện Anh*, cho nên trong tay có một số bảo bối.

(*Tôn Điện Anh: là một tướng lĩnh quân phiệt, nổi danh với vụ đào trộm mộ tai tiếng tại Đông Lăng, phá huỷ gần như hoàn toàn mộ Từ Hy thái hậu và hoàng đế Càn Long)

Lúc tư lệnh Lý rời đi, có nhận Tống Thanh Sơn và Tống Đình Tú làm con nuôi, sau đó đưa cho Thanh Sơn một khối ngọc nhỏ hình quả dưa hấu, đưa cho Đình Tú một khối ngọc hình ngó sen. Lúc đó, tư lệnh Lý còn nói, đợi đến lúc ông quay lại, ông sẽ tìm hai người con nuôi này.

Thế nhưng sau giải phóng mấy năm, vì vấn đề đường sá, ông bị điều đến Vân Nam.

Mà hai đồ vật này, bà Tống ngang ngược trấn giữ, đã hứa sẽ cho Kim Hoán một cái, Tống Phúc một cái.

Đến tối qua, ông Tống tìm được, đưa cho Chi Chi.

“Đây có phải đồ của Từ Hy thái hậu không?” Tô Hướng Hồng nhìn, quả thực rất đáng yêu, một quả dưa hấu nhỏ tròn trịa được tạc từ ngọc.

Tô Hướng Vãn dù sao cũng tới từ hiện đại: “Nhìn thì giống nhưng không biết có phải đồ giả không”

Nếu là thật, tương lai sẽ là vật vô giá.

Tô Hướng Hồng buộc một sợi dây đỏ vào quả dưa hấu, đeo vào cổ Chi Chi: “Nếu không để cho con bé đeo thế này nhé?”

Tô Hướng Vãn nói: “Đứa trẻ còn nhỏ như vậy, nhỡ có người lấy mất thì sao, mau tháo xuống, cất đi”

Ngay lúc này, cô nghe thấy giọng của Lư Đản bên ngoài: “Cẩu Đản, chạy, chạy mau”

Lư Đản không bị ai đánh bao giờ, ngược lại Cẩu Đản giống như sinh ra đã mắc nợ, ai nhìn thấy nó cũng đều thích đánh một chút.

Ngay sau đó, Tô Hướng Vãn nghe thấy có người gọi tên Kim Hoán.
Phương Kim Hoán là cái tên mà Tô Hướng Vãn được nghe nhiều nhất sau khi đến đây nhưng chưa từng gặp.

“Hướng Hồng, đóng chặt cửa, ôm Chi Chi ngồi trong nhà, chị không gọi thì không được phép mở”, Tô Hướng Vãn vừa nói vừa nhìn xung quanh xem có cái gì cầm vừa tay, chỉ có mấy cái ống thép hôm qua dựng làm giá đỡ để ở trong góc nhà, liền cầm một cái rồi bước ra cửa.

Vội đến mức cô không kịp cả gọi Đại Sơn đang nằm trong góc nhà.

Trong trí nhớ của Tô Hướng Vãn, Kim Hoán đến một lần là phải cưỡi Cẩu Đản một lần, không đến mức đè gãy xương như với Dã Đản, nhưng kiểu gì nó cũng phải dẫm chân lên người Cẩu Đản.

Cẩu Đản gần đây mới tự tin được một chút, bắt đầu có dáng vẻ đàn ông, chịu khó rửa tay, không đào đất, có ý thức đứng thẳng lưng, nếu bây giờ bị Kim Hoán cưỡi lên một lần nữa, liệu nó có bị trở về dáng vẻ sợ sệt hèn nhát ban đầu không?

“Mẹ, mẹ!” ngay lúc Tô Hướng Vãn chạy ra đằng trước, thấy Cẩu Đản đang chạy tới: “Anh vẫn còn đang ở ngoài đó”

Lư Đản muốn bị đánh à?

“Được lắm, Lư Đản, mày thử đấm tao một phát nữa xem?” Phương Kim Hoán lớn tiếng nói.

Tô Hướng Vãn chạy thêm mấy bước, thấy một tiểu tử mặc quân phục màu xanh lá đang nắm đầu Lư Đản, tầm 15 16, dáng người cao lớn, tay đút túi quần, ngậm điếu thuốc trên miệng: “Này, Lư Đản của chúng ta đây là muốn bảo anh cho mày chui qua đ*ng q**n phải không?”

Chui qua đ*ng q**n, chính là bắt đứa trẻ quỳ xuống dưới đùi, sau đó bò qua háng.

Lư Đản tuy còn nhỏ nhưng khí thế không hề thua kém, lưng không cong, cứng rắn giơ đầu lên chống chọi.

Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, quả đúng là nam chính, thật có khí phách.

Cầm cây ống thép, cô quát to một tiếng: “Phương Kim Hoán?”

Kim Hoán quay đầu lại, trong nháy mắt chỉ thấy một ống thép nhằm ngay sống mũi mình lao tới, “bang” một tiếng, máu mũi trào ra.

“Kim Lượng, ai, con mẹ nó ai đã đánh tao?” Kim Hoán kêu to một tiếng, còn chưa kịp nói thêm gì, chợt nghe thấy động rầm rầm, chiếc xe máy đang lao về phía nó.

Tô Hướng Vãn thật muốn đánh người, với bọn ác thì không cần nói nhiều, đầu tiên cô đuổi đánh ngã Kim Lượng, sau đó Kim Hoán mặt đầu máu đang hét lên mò mẫm đi tới.

Tô Hướng Vãn lái xe, đầu tiên tông một phát vào Kim Hoán.

Sau đó, cô vặn tay lái, đâm thẳng cái xe máy hỏng vào tường. Chỉ nghe “ầm” một tiếng, Kim Hoán và thằng tay sai nằm lăn một đống, chiếc xe máy cũng hỏng luôn.

Ngay lúc này, Tống Kiến Quốc cùng Tống Tề xách hai chiếc liềm lớn chạy đến, nhìn thấy Kim Hoán, hai người liền do dự: “Hướng Vãn, đây chính là cháu ngoại lớn của nhà cô, ba nó còn làm việc trong chính quyền huyện, cô đánh nó liệu có sao không?”

Lư Đản cùng Cẩu Đản đang ôm chặt lấy nhau, dĩ nhiên hai đứa cũng cảm thấy mẹ đánh Kim Hoán quả này là chết chắc rồi.

Lư Đản vội vàng về nhà, dắt Đại Sơn ra đứng bảo vệ mẹ.

Tống Tề cũng nói: “Nó mặc quân trang à, chúng ta đánh nó, liệu quân cách mạng trong huyện có tới bắt chúng ta không?”

“Tôi đánh người sao?” Tô Hướng Vãn cao giọng hỏi ngược lại.

...

“Tôi không đánh người”, Tô Hướng Vãn nói thêm câu nữa, kéo hai người đàn ông trở về thực tại.

Kim Hoán vùng vẫy muốn đứng lên.

Tô Hướng Vãn đá xuống đất, đất bay đầy mặt nó: “Rõ ràng là Phương Kim Hoán đã lái xe máy đâm vào tường nhà tôi. Các anh nhìn xem, tường mới của nhà tôi xém chút nữa bị đụng hư rồi, có người đồng ý làm chứng cho tôi không, hắn tự lái xe xảy ra tai nạn, còn đụng hư tường nhà tôi, tôi muốn nó phải trả giá”

Tống Tề cùng Tống Kiến Quốc đưa mắt nhìn nhau, Tống Tề lạnh lùng nói: “Nếu không ta giết nó luôn, nói nó bị xe lật chết”

Tống Kiến Quốc không dám: “Dù sao nó vẫn là con nít”

Bọn họ vẫn mềm lòng với đứa trẻ.

Phương Kim Hoán bò dậy, vẫn còn muốn đánh người, lúc này Lư Đản buông tay một cái, Đại Sơn xông tới như tia chớp.

Cắn một phát vào mông Kim Hoán, nó rú lên.

Nó vừa rướn cổ lên kêu to vừa đạp con chó: “Kim Lượng, Kim Lượng, nhanh lên, quay về công xã Sao đỏ, nhanh, ta nhanh quay về công xã Sao đỏ”

Đối phương quá đông, xe hư, bắp đùi đau nhức, Kim Hoán bị doạ đến mức bỏ chạy.

Dĩ nhiên không còn nhớ đến khối ngọc dưa hấu để mà cướp đi nữa.

Nền gạch dội một cái là sạch hết đất cát, lại sạch sẽ gọn gàng.

Lư Đản lấy một ít cát từ dưới sông, cho vào một cái túi rồi buộc lại, tìm Tô Hướng Vãn hỏi xem có thể treo được ở đâu.

Tô Hướng Vãn vòng tới vòng lui, vì nhà không có dây treo nên đem bao cát treo lên cửa phòng tắm.

Mở cửa phòng tắm ra, như vậy đứa trẻ có thể đấm vào bao cát.

Lư Đản nắm quả đấm nhỏ của mình, đột nhiên nhón chân hôn Tô Hướng Vãn một cái, nhẹ giọng nói: “Mẹ, bây giờ con luyện quyền là để tương lai mẹ và Chi Chi không bị đánh”, quả là nam thần, chỉ một câu thôi làm trong lòng Tô Hướng Vãn nở hoa.

Tiểu ca đẹp trai uy phong lẫm lẫm đấm một phát vào bao cát, ai ui, đau nha.

Xem ra phim ảnh đều là gạt người.

Tô Hướng Vãn xoa đầu thằng nhỏ: “Đứa ngốc này, sao có thể đánh nhau bằng quả đấm được?”

Cô cũng biết, mặc dù Lư Đản không nói gì nhưng trong lòng đang kìm nén cơn giận, muốn luyện công để giúp cô trút giận, cho nên không nói thêm gì, tìm một chiếc khăn buộc vào tay cho Lư Đản, để cho nó đối mặt với bao cát luyện tập.

Cẩu Đản mặc dù không hoảng sợ, nhưng hiển nhiên nó không muốn luyện tập như anh mình.

Nhưng nếu anh luyện quyền thì nó cũng không chịu kém, đứa trẻ vào phòng tìm bài tập mà ba đã giao, mang ra sân, sau đó lượm một cục gạch ngồi chồm hổm tập viết chữ.

Lúc bên ngoài náo loạn, Tô Hướng Hồng không dám bước ra, bây giờ thấy hai đứa cháu ngoan như vậy thì mắt muốn rớt ra ngoài: “Chị, khi nào mà Cẩu Đản lại thay đổi như vậy, chị nhìn nó đang viết chữ kìa”

Hơn nữa tay thằng nhỏ cũng rất sạch, không có một vết bẩn nào.

Tô Hướng Vãn cũng không biết mình nên kiêu ngạo hay tự hào.

Rõ ràng Cẩu Đản phải là một tra nam, Lư Đản phải là một học bá mới đúng.

Nhưng cuối cùng thì sao, thế nào mà Lư Đản lại tập võ còn Cẩu Đản lại vểnh môi nghiêm túc luyện chữ, thật giống như một tiểu học bá vậy.

Tống Thanh Sơn vẫn ở trong thành, vì bà lão nằm viện, thừa dịp vẫn còn tỉnh táo, muốn phân chia của cải cho mấy đứa nhỏ.

Tống lão tam trốn ra ngoài bây giờ vẫn chưa về, không biết là đi đâu.

Bà lão yêu chiều Tống Phúc nhất, sự thiên vị này vĩnh viễn không thay đổi, vì thế bà đã định đưa toàn bộ 500 đồng cùng miếng ngọc hình ngó sen trong tay cho Tống Phúc.

Còn miếng ngọc dưa hấu kia của Tống Thanh Sơn, bà định đưa cho cháu trai bảo bối Phương Kim Hoán.

Không nói cháu nội hay cháu ngoại, mọi người thường nói yêu con trai, yêu cháu nội trai, nhưng Kim Hoán là đứa cháu đầu tiên của bà, khi bé rất tuấn tú, oai phong, hơn nữa cha mẹ đều là quan chức, có địa vị.

Trong suy nghĩ của bà lão, địa vị đó Tiểu Kim Quý không so sánh được, với Tống Thanh Ngọc, bà cũng đã âm thầm chuẩn bị cho cô ta 400 đồng.

Vậy là tốt rồi, tiền chữa bệnh do hai đứa con trai lớn chi trả, nếu bà lão thật sự có chuyện không may, mấy đứa nhỏ đều đã có được lợi ích của mình.

Ai biết vừa nhắc đến miếng ngọc ngó sen và dưa hấu, hai đứa con trai nghe lời, hiếu thuận nhất lại không chấp nhận sự phân chia của bà.

Hơn nữa, hai đứa còn đặc biệt nhất trí với nhau rằng, vật đó không thể đưa cho Tống Phúc và Kim Hoán, không phải, không thể đưa cho bất cứ ai. Hai người bọn họ lúc đầu gọi là con nuôi của tư lệnh Lý nhưng chưa từng hiếu thuận một ngày, chưa từng gọi một tiếng cha nuôi thì tư lệnh Lý đã chết, hai tên ngu ngốc đó định trả lại đồ của tư lệnh Lý cho con gái ông.

Bà lão uống thuốc thì thấy dễ chịu hơn.

Nhưng nhìn thấy hai thằng con ngốc thì lại càng tức hơn.

Đành trơ mắt nhìn Tống Thanh Sơn lấy đi miếng ngọc ngó sen, còn miếng ngọc dưa hấu không biết ở chỗ nào.

Bà lão hét lên một tiếng thật lớn, hai mắt trợn ngược, cảm thấy cuộc sống của mình thật sự như địa ngục, chỉ muốn chết ngay luôn đi.

Tống Thanh Ngọc bức bối vì mình xinh đẹp như vậy mà lại không được gì.

Phương Bảo Ngọc cùng Tống Phúc thì như phát điên, tự nhiên mất hết mọi thứ.

Tống Đại Hoa vẫn đứng bên ngoài, thực ra lần này cô bỏ nhiều tiền nhất trong việc chữa trị cho bà lão, thầy thuốc cũng là cô tìm, công việc ở Hội phụ nữ của cô rất tốt nên không ngại chuyện bỏ tiền, cô cũng không muốn hai em trai phải tốn quá nhiều tiền.

Cô chỉ đang khổ não một chuyện, đó là đứa con trai ruột không thân thiết với mình.

Bây giờ nó vẫn đang ở cùng bảo mẫu của nó là Tiền Tiểu Phương, trừ khi về nhà để đánh cô, còn lại thì không tìm được nó.

Mà đáng sợ hơn, hôm qua Phương Kim Hoán còn uy h**p cô, nói bên nhà Tống của cô không có gì tốt lành, bây giờ nó là tiểu tướng cách mạng, nắm thực quyền trong tay, có thể thay trời đổi đất, phải phá nát công việc của hai người cậu.

“Em đừng nghe lời bà già, nếu Kim Hoán thật sự muốn cướp khối ngọc kia, Thanh Sơn, không phải sợ, cứ đánh nó, bắt được nó thì đánh chết cũng được”, Tống Đại Hoa nói.

Tống Thanh Sơn hỏi: “Phương Cao Địa đâu rồi, sao đến bây giờ chị vẫn chưa ly dị với hắn?”

Tống Đại Hoa cắn môi: “Cậu không cần biết, chuyện của chị, chị sẽ tự xử lý, được không?”

Tống Thanh Sơn vò đầu bực bội, nổi giận: “Em với Đình Tú đánh hắn thành như vậy, chị nếu không ly dị tức là chị bất tài”

Tống Đình Tú cũng nói: “Ly dị đi, chị, chị sợ gì chứ? Nếu sợ mất việc, sau này em sẽ nuôi chị”

Hai anh em lại là bộ dạng muốn đánh người.

Nghe nói lại phải đóng thêm tiền viện phí, Tống Đại Hoa giành trả trước, đơn vị của cô phúc lợi tốt, lúc hai em đi về, đưa cho Đình Tú một bọc mì sợi, Thanh Sơn nửa bao bột mì, Phương Bảo Ngọc hai mắt dòm lom lom nhưng cô không cho gì.

Vừa vào cửa, hai mắt hắn sáng lên.

Nói đến 3 ngày dọn vào nhà mới, trong đó có một phần tức tối của Tống Thanh Sơn.

Giống như hắn xua toàn bộ quân ra, xách cả nhà ném vào cái nhà mới này.

Nhà xây bằng gạch, bình thường bên trong phải được trát xi măng nhẵn rồi mới quét vôi, nhưng hôm qua xây nhà, mặc dù nhiều người nhưng tường không thể khô ngay để quét vôi được.

Không nghĩ tới Tô Hướng Vãn cùng Tô Hướng Hồng đã sử dụng loại giấy dán tường thông dụng nhất ở nông thôn để dán lên trên, còn làm một chút dưới phía chân tường, trông thật đẹp.

Có phòng bếp riêng, phòng ngủ không còn bị ám dầu mỡ. Bếp khá rộng, các chiến sĩ đã xây cho Tô Hướng Vãn một cái bếp lò rất lớn, có thể vừa thái rau vừa xào nấu.

Ống khói được làm suôn sẻ, khi đốt lửa, gió thổi ù ù.

Tô Hướng Vãn chưa nấu cơm, đang cho Chi Chi ăn trứng, lẩm bẩm: “Đây là quả trứng gà cuối cùng trong nhà, không thể bỏ phí lại, ăn nhanh lên con”

“Mẹ cũng ăn”, Chi Chi nói.

Tô Hướng Vãn một mực nói bà lão thiên vị, nhưng chính cô cũng không thể đối xử công bằng với con cái của mình. Lư Đản quá ưu tú, ưu tú đến mức cô không cần phải để ý đến nó. Cô quan tâm đến Cẩu Đản hơn một chút, nhưng cả hai đứa đều không bằng Chi Chi.

Bởi vì dù sao Chi Chi giống hệt em gái cô ở kiếp trước.

Bên ngoài, thấy Tống Thanh Sơn đi tới, Lư Đản cùng Cẩu Đản tranh nhau báo cáo với cha.

Nhất là Lư Đản, đang kể cho ba nó hình dung về kỹ thuật lái xe của mẹ mình.

Sau khi đâm vào tường, chiếc xe máy đó vẫn đang nằm một đống bên ngoài.

Cẩu Đản đã cho trẻ con trong thôn vào xem vô số lần, nhưng vẫn phải mang ba đi xem một lần nữa, chiếc xe máy đã trở thành đống phế thải.

Lư Đản đang cầm chiếc gương xe, tự mình nhìn trong gương, ừ, thật đẹp trai.

Tống Thanh Sơn vào trong bếp.

Đoán chừng là đang quan sát cô.

Chính hắn còn không tin, mình cô có thể đánh được 2 thằng kia.

Hắn còn cảm thấy hai đứa trẻ nhà mình đang khoác lác.

Hắn hỏi thẳng vào vấn đề: “Khối ngọc kia đâu, đưa cho tôi”

Thấy Tô Hướng Vãn không nói gì, Tống Thanh Sơn nói tiếp: “Cho em, em cũng không giữ được, mau đưa cho tôi”

Khối ngọc dưa hấu từ mộ Từ Hy thái hậu, hắn muốn đưa cho người ta. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn