Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 36: Kim Hoán tới rồi

 

Tô Hướng Vãn cũng giống như rất nhiều cô gái trẻ độc thân khác ở kiếp trước, cợt nhả bình phẩm về cơ bắp người ngày người khác cả ngày, nhưng thực tế thì mù tịt.

Bên kia, Cẩu Đản cùng Lư Đản được ngủ cùng dì nhỏ thơm tho thì rất vui, dù nằm chung chiếc giường dài 1 thước 2 nhưng ríu rít nói chuyện mãi không chịu ngủ.

Chi Chi vốn vẫn ngủ với mẹ, bây giờ không có mẹ thì đang ỉ ôi khóc.

Tống Thanh Sơn quả thực đang rất nóng lòng chờ đợi.

Tô Hướng Vãn đun một nồi nước nóng, bảo Tống Thanh Sơn mang vào phòng tắm. Dù trong phòng chưa có nước cũng không có bồn tắm, nhưng vẫn tốt hơn là ở điểm cải tạo lao động, muốn tắm rửa phải cho bọn trẻ con đi ngủ hết hoặc đuổi hết chúng ra ngoài chơi.

Nhất là từ sau khi có mấy thanh niên trí thức tới đây, luôn đi lại trong sân, khe hở ở cửa của điểm cải tạo lao động rộng đến mức người cũng có thể lọt vào được, làm cô vài ngày không dám tắm rửa.

“Không muốn tôi kỳ lưng cho em à?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Gần đây vì vợ đối xử tốt với mình, hắn cứ phiêu lãng như đang bay trên sông Hoàng Hà.

Tô Hướng Vãn liếc mắt một cái, đóng cửa lại.

Tống Thanh Sơn nằm trên giường trước, tâm tình dâng trào, trong miệng khẽ ngâm nga toàn là ‘mặt trời lặn trong rặng mây đỏ phía tây, chiến sĩ tập bắn trở về doanh trại’

Đột nhiên có người gõ cửa, gần đây bà Tống lại trở nên ngang ngược, Tống Thanh Sơn luôn sợ bà lại gây chuyện, trong lòng kỳ thật có lo lắng đề phòng.

Vốn đang hưng phấn kích động, bị sự ngang ngược của bà lão triệt tiêu hoàn toàn.

Hóa ra bên ngoài lại là ông Tống.

“Hướng Vãn, Thanh Sơn, đã ngủ chưa?” ông già hỏi.

Tô Hướng Vãn vội vàng hỏi: “Ba, có phải bệnh của bà lại không ổn, cần con lấy tiền không?”

Ông Tống thở dài nói: “Chuyện này con cũng biết rồi, Đại Hoa đang làm ầm lên đòi ly hôn với Phương Cao Địa, ta sợ mình nó không ly hôn được, định vào trong thành nhìn nó một chút xem thế nào, thuận tiện đưa mẹ con đi khám bệnh luôn”

Ông Tống vì vay tiền mà tới đây.

Tống Thanh Sơn đang nằm trên giường liền ngồi dậy.

Đương nhiên, hắn biết vợ con mình trong suốt 2 năm hắn chết bị ngược đãi thế nào.

Nhưng bà lão bị bệnh, lúc nào cũng đòi tiền, hắn lại không có, trong lòng cũng không tốt.

Hơn nữa, Tống Thanh Sơn còn hơi sợ, cha đã mở mồm vay tiền, nếu không vay được thì hắn hoàn toàn không thoải mái.

Cha hắn đã ngậm đắng nuốt cay nuôi bọn hắn khôn lớn, làm việc không ngừng không nghỉ. Vốn dĩ bà lão lấy chồng lần hai, còn mang theo 2 đứa con riêng, lúc đó ông vẫn chỉ là một thanh niên trẻ tuổi, không nói hai lời liền nuôi luôn. Bây giờ các con đều đã trưởng thành, có cháu nội nhưng ông vẫn sống vất vả khổ sở, không có được một ngày yên tĩnh.

Ông không giống như con người, mà ngược lại giống như một gia súc được nuôi trong nhà cũ, mỗi ngày lặng lẽ đi làm, làm nhiều ăn ít, đứa nhỏ đến thì nuôi, đứa nhỏ đi cũng không có mấy bi thương.

Bây giờ vẫn còn Kim Quý và Tống Phúc, không có cha dựa vào nên vẫn là một tay ông nuôi.

Cảm thụ cuộc sống của ông chỉ là đứa nhỏ có bị đói không, mùa đông có lạnh không, năm qua năm, đám con lớn lên có ra ngoài làm việc kiếm sống không.

Ông chính là một con bò già không ai biết đến.

Ngồi trên giường một lúc, chợt Tống Thanh Sơn nghe thấy Tô Hướng Vãn nói: “Ba, ba nói xem cần bao nhiêu?” ý tứ này là đồng ý sẽ đưa cho ông một ít.

Tống Thanh Sơn vì thế lại nằm xuống.

Ông Tống nói: “Cụ thể ta cũng không biết, con xem xem, đủ để mua thuốc là được”

Tô Hướng Vãn vốn có 4.000 đồng gửi tiết kiệm, nhưng đã bỏ 200 đồng mua đất nền xây nhà, tiền mua hạt giống thuốc đông y cũng không ít, hơn nữa 3.000 đồng cô gửi cố định ở ngân hàng, không rút tùy tiện được, trong nhà chỉ còn rải rác khoảng hơn 100 đồng.

Lúc cô quay vào, trong căn nhà còn trống trơn chỉ có mỗi chiếc giường nhỏ, Tống Thanh Sơn đang quay người nằm ngủ.

Lục tìm trên mặt đất nửa ngày, cô móc tiền từ trong một cái yếm nhỏ của Tiểu Chi Chi, suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn cầm 100 đồng đi ra, đưa cho ông Tống: “Ba, con có thể đưa tiền cho ba, nhưng chỉ để ba mang đến bệnh viện, không thể đưa cho mẹ hay Thanh Ngọc, Phương Bảo Ngọc. Con nói hơi khó nghe, nếu ba đưa tiền cho họ, sau này con không nhận ba nữa, tiền phải dùng vào việc đúng đắn, nếu mọi người còn có ích, con có thể đưa, nhưng con không đưa tiền phung phí cho bọn họ”

Ông Tống cả đời trước mặt tiểu bối đều không có tôn nghiêm.

Đương nhiên điều này cũng liên quan đến việc ông không hề đứng ra mỗi khi có chuyện quan trọng.

Ông gắt gao nắm chặt 100 đồng, kéo tay con dâu vỗ một lúc rồi thả vào lòng bàn tay cô một thứ: “Cái này cho Chi Chi”

Tô Hướng Vãn mở tay ra, thấy bên trong một viên tròn không được sáng lắm, nhìn chắc là ngọc.

Cô không nói gì, cất viên ngọc đi: “Ba, ba đi từ từ, nếu không ngày mai để Tống Thanh Sơn đưa ba đi?” Tô Hướng Vãn còn nói.

Ông Tống khoát tay: “Không cần, Triệu Viên Sơn đang ở đây, nó có xe lên bệnh viện huyện, chúng ta đi cùng xe hắn”

Triệu Viên Sơn là chồng của Tống Nhị Hoa, cũng là bác sĩ của bệnh viện huyện.

Có hắn, Tô Hướng Vãn cũng không cần phải quan tâm nữa, Tống Thanh Sơn đang nằm trong nhà cũng yên tâm.

Vốn dĩ Tô Hướng Vãn không muốn cho bà lão vào thành vì sợ bà gây tai họa cho công việc của Tống Đình Tú.

Nhưng từ sau khi bà lão trúng gió, nói năng không còn lưu loát, chỉ nói được lắp bắp, có kêu ca khiếu nại, Tô Hướng Vãn đoán chắc không có ai chịu nghe bà nói. Vì thế bà muốn vào thành thì cứ để bà đi, nếu không đi khám, cứ ở mãi trong thôn trở lỡ trở thành bán thân bất toại thì không có ai hầu hạ.

Cô quay lại nhìn cái sân mới, vuông vắn, còn được lát gạch, không giống như sân đất của những nhà khác, chỉ cần trời mưa hai chân sẽ dính đầy bùn

Phòng khách vẫn chưa được dọn, nhưng hai phòng bên cạnh đã dọn xong.

Cửa sổ được làm bằng gỗ, cửa ra vào là loại cửa hai lớp trên công trường xây dựng mà Tống Thanh Sơn đã kéo về, tuy mỏng và không chắc chắn lắm nhưng chỉ trong 2 ngày mà xây được cái sân như vậy cũng đã quá tốt rồi.

“Em đưa cho ba tôi bao nhiêu tiền?” Tống Thanh Sơn hỏi ngay khi cô bước vào nhà, đóng cửa lại.

Tô Hướng Vãn cắn răng cười: “3 đồng”

Mặt Tống Thanh Sơn từ từ đen lại, nhưng không nói gì, vỗ vỗ cái gối: “Ngủ đi”

Đây là lần đầu tiên hai người ngủ riêng với nhau. Giường rất hẹp, Tô Hướng Vãn đã quen lăn trên giường lớn, có chút không thoải mái.

Sắc mặt Tống Thanh Sơn rất âm trầm, nghiêm trọng hơn cả việc hát khúc "Quân tình nguyện" hàng trăm lần.

"Được rồi, ba chục, tôi là người nhỏ nhen như vậy sao?" Tô Hướng Vãn thấy sắc mặt hắn âm trầm, lại nói tiếp.

Tống Thanh Sơn quả thực giống như trút được gánh nặng: "Thật sự đưa 30 đồng à?"

Nếu nói 100 chắc hắn sẽ kiêu ngạo mất.

Tô Hướng Vãn nói kiên quyết: “3 chục”

“Thật sự cảm ơn em!” Tống Thanh Sơn thở ra một hơi thật dài: “Ngày hôm qua là tôi ép buộc em, từ giờ trở đi, tôi hứa sẽ không chạm vào em nữa”

Môi phụ nữ mềm mại hơn môi đàn ông rất nhiều, cô đột nhiên hôn hắn, Tống Thanh Sơn hai mắt trợn tròn như mắt cá vàng.

“Anh đừng nói là anh chưa từng hôn phụ nữ nhé”, Tô Hướng Vãn hôn xong phát hiện môi người đàn ông đang run rẩy, đặc biệt ngây ngốc.

Tống Thanh Sơn mím môi, mặt không đổi sắc: “Có, sao lại không chứ”

Nghĩ nghĩ, giống như chưa từng hôn qua, vội vàng nói: “Vốn dĩ em cũng không cho tôi hôn”

Đồng thời hắn vẫn muốn xác định: “Em tự nguyện đúng không?”

“Vốn vừa rồi tôi đã tự nguyện, giờ thì không muốn rồi”, Tô Hướng Vãn vươn tới định thổi tắt đèn nhưng Tống Thanh Sơn đã thổi tắt trước.

Hai người nằm cạnh nhau, Tống Thanh Sơn có vẻ kích động hơn.

“Tô Hướng Vãn, 2 năm không gặp, chúng ta nói chuyện thẳng thắn với nhau đi. Dù sao lãnh đạo cũng luôn nói, vợ chồng phải bình đẳng, nhất là với những quân nhân như chúng tôi quanh năm xa nhà nên khi về nhà, việc đầu tiên phải làm là phải kể hết những chuyện xảy ra ở bên ngoài, đây là việc quan trọng hơn hết thảy, đặc biệt là phải thẳng thắn”

Tô Hướng Vãn nói: “Được, nói đi”

Tống Thanh Sơn còn nói: “5 năm trước, tôi đã từng nói với em, lý lịch của tôi trong sạch, không có vấn đề gì. Chuyện xảy ra ở Đông Phong coi như cho qua”

“Vậy còn tiếp theo?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Trong lòng cô có chút mừng thầm, nam nhân ở niên đại này thật sự quá thuần phác, đi ở ngoài về còn phải báo cáo công tác, đàn ông thời khác đâu có như vậy. Tống Thanh Sơn dù dập khuôn cứng nhắc nhưng cũng đủ đáng yêu, nề nếp.

Tống Thanh Sơn do dự hồi lâu mới nói: “Lúc ở Bắc Kinh, sở dĩ tôi có thể ra ngoài được là nhờ có 2 nữ đồng chí đóng vai trò quyết định. Một người là đồng sự cùng đơn vị cũ với tôi, đứng ra làm chứng cho tôi. Một người khác làm việc ở tòa án quân sự, là cô ấy đã thúc đẩy việc thẩm tra, xét xử nhanh. Người đầu tiên không nói, chỉ là đồng sự thôi, nhưng người thứ hai, khi tôi về đã ôm tôi một cái, nếu tôi nói đó chỉ là phép lịch sự thì hẳn là nói dối, nhưng tôi thực sự không có ý đó, em hiểu mà”

“Cô ấy có phải là Hầu Thanh Diệu, em gái Hầu Thanh Hoa?” Tô Hướng Vãn hỏi.

“Làm sao em biết được?” giọng Tống Thanh Sơn cao lên, có vẻ giật mình.

Tô Hướng Vãn bĩu môi: “Tống Thanh Sơn, tôi biết nhiều chuyện về anh lắm đó, thôi mau ngủ đi”

Hầu Thanh Diệu, em gái của Hầu Thanh Hoa, trong sách vốn là hồng nhan tri kỷ của Tống Thanh Sơn, tương lai giúp đỡ hắn rất nhiều.

Giải thích xong, Tống Thanh Sơn do dự thật lâu.

……

"Anh thật sự chưa từng hôn sao?" Tô Hướng Vãn rất kinh ngạc, vừa rồi vẻ bối rối đó hoàn toàn không phải giả vờ, hắn thật sự bối rối.

Tống Thanh Sơn trông như vừa được vớt lên khỏi mặt nước, cái dáng vẻ này của hắn, Tô Hướng Vãn mới chỉ thấy một lần khi lần đầu tiên hắn ăn bánh bao cô làm: “Ăn quá là ngon”

Tô Hướng Vãn muốn sụp đổ, cái nam nhân này là kiểu gì a, con đã sinh 3 đứa rồi, ngay cả hôn cũng không biết, còn gọi hôn là “ăn”, trong lòng cô gào thét: sao không ăn luôn cả tôi đi?

Cái gì mà nói càng to càng thích, chỉ toàn là gạt người.

Thực tế là càng to càng đau, đau quá hu hu, đây là nhận định đầy nước mắt của Tô Hướng Vãn.

5 giờ sáng, Chi Chi lại bắt đầu khóc, Tô Hướng Hồng ngồi trên đất đung đưa dỗ dành nhưng không có tác dụng.

Cẩu Đản và Lư Đản đang ngủ say, nghe thấy em gái Chi Chi khóc oa oa thì bật dậy, một đứa đi tìm bình, một đứa đi lấy sữa, nhóm bếp, chạy về điểm cải tạo lao động lấy nước, chỉ khoảng nửa tiếng sau, sữa bột đã sẵn sàng.

Sau đó Lư Đản phịch một tiếng, nằm lăn ra ngủ tiếp.

Cẩu Đản ôm Chi Chi, dựa vào Lư Đản ngủ gà gật.

Chi Chi nằm giữa hai anh trai, l**m môi như một chú chuột nhỏ, mắt chớp chớp.

Tô Hướng Hồng nhìn hai đứa cháu ngoại, phát hiện mình không giúp được gì cả.

Lúc này, cô cũng cảm thấy Cẩu Đản cũng là một đứa trẻ ngoan.

Nó ôm em gái ngồi ngủ gật, thỉnh thoảng lại nhìn bình sữa, vừa hồn nhiên vừa như ông cụ, rất đáng yêu.

Sáng sớm Tống Thanh Sơn ngủ dậy, định nói về cảm xúc của mình thì thấy Tô Hướng Vãn ôm bụng, mặt cũng tái nhợt.

“Em có sao không?” hắn kéo cô.

Tô Hướng Vãn cau mày lắc đầu: “Không sao, nhưng anh không đi làm à?”

Tống Thanh Sơn rời giường, vì trong nhà không có đồ đạc gì, tất cả chất đống trên chiếc bàn gấp, rút một bộ quân trang ra mặc vào, thấy Tô Hướng Vãn có vẻ như không việc gì, đang trải giấy dầu, hình như chuẩn bị dán tường, hỏi rất nhẹ: “Em thực không việc gì chứ?”

“Nếu có việc, chính là… thôi bỏ đi, anh mau đi đi”, Tô Hướng Vãn nói.

Đau cả một đêm khiến Tô Hướng Vãn thấy hắn đẹp trai lại bực bội, cơ bắp cứng như sắt thép mà trước kia cô thích, giờ không thích nữa, cô cảm thấy tất cả những kinh nghiệm mà sách vở nói toàn là gạt người.

Hắn vẫn giống như đầu lừa vậy.

Lát sau Cẩu Đản chạy vào: “Mẹ, con đói”, vừa nói vừa đầu vào ngực cô. Đang ngủ cùng nhau 6, 7 năm, đôt nhiên tách ra, cái loại cảm giác này không hình dung được.

Lư Đản cũng bước vào: “Mẹ, hôm qua ông ấy đánh mẹ à?”

Tô Hướng Vãn thấy đứa nhỏ này hỏi rất kỳ lạ: “Sao con lại hỏi vậy?”

Lư Đản có thâm ý khác, nhìn chằm chằm Tô Hướng Vãn: “Cái giường cứ kêu kẽo kẹt suốt”

Đứa nhỏ vén cổ tay áo của mẹ lên, thấy trên làn da trắng nõn quả nhiên có rất nhiều vết bầm tím, Lư Đản sầm mặt, lập tức lấy gậy xoay người chạy ra ngoài: “Mẹ, mẹ chờ đó, con đi báo thù cho mẹ”

Tô Hướng Vãn đuổi theo, ra đến sân thấy hai cha con đang so chiêu.

Phải nói Lư Đản ngẫu nhiên luyện được hai ba chiêu mỗi khi ba về nhà, nhưng cái nắm tay, hổ khẩu, thế chân cũng rất ổn định.

Tống Thanh Sơn cùng con so vài chiêu, nhấc đứa trẻ lên nói Tô Hướng Vãn: “Tôi thấy đứa bé này có thể cho đi học võ được”

Tô Hướng Vãn nhìn cũng hiểu, vội vàng nói: “Vậy anh tìm sư phụ dạy cho nó đi”

Tống Thanh Sơn quay đầu nhìn cô, hai mắt sáng lên, nhỏ giọng nói: “Thật không thoải mái à, tôi đã giảm bớt sức lắm rồi đó”

Vào bộ đội, chiến hữu trao đổi kinh nghiệm đều nói, không sập giường thì không được rời trận.

Tô Hướng Vãn nhìn thẳng nam này, chỉ muốn tát cho hai phát: “Đi nhanh đi, nhớ tìm sư phụ tốt cho Lư Đản”

Phải biết rằng, tương lai Lư Đản là cảnh sát hình sự, đến lúc hắn bị người đánh gãy hai chân, bây giờ cho hắn luyện võ phòng thân trước cũng rất tốt.

Tống Thanh Sơn khởi động máy kéo: “Lão Sinh Đầu ở thôn chúng ta là sư phụ rất tốt, hôm nào tôi mang Lư Đản tới bái sư”

“Ba, tối qua ba đánh mẹ, chúng ta còn chưa tính sổ xong”, Lư Đản vẫn cầm gậy đuổi theo.

Tống Thanh Sơn nói: “Vậy buổi tối chúng ta trở về đánh tiếp, thế nào?”

Lư Đản giơ gậy lên, lớn tiếng nói: “Ba là ba, sau này con không đánh ba nữa, nhưng cũng sẽ không để ba đánh mẹ!”

Đứa nhỏ sợ ba nó không nghe thấy, hai tay chụm lại làm loa, đứng trên đường hô lớn.

Tống Thanh Sơn cười lớn: Đồ đầu đất này, bó tay!

Lư Đản quay về, vừa đi vừa cười đắc ý: “Mẹ, khẳng định đêm nay ông ấy sẽ không dám đánh mẹ nữa đâu, nếu ông ấy dám đánh, con sẽ nằm giữa hai người”

Tô Hướng Vãn nhíu mày hồi lâu, khẽ vỗ lên cái mông tròn của nó: “Ai nói với con là ba đánh mẹ?”

“Con nghe thấy, với lại mẹ nhìn tay mẹ xem, xanh tím hết cả”, Lư Đản bướng bỉnh.

Tô Hướng Vãn lại vỗ mông nó một cái: “Đứa ngốc này, ba với mẹ là vợ chồng, con có hiểu không, giữa vợ chồng không chỉ là nuôi con, mà còn có những chuyện khác phải làm, chờ khi nào con lớn lên con sẽ hiểu”

Lư Đản ngơ ngác mờ mịt nhìn mẹ: “Rốt cuộc là thế nào hả mẹ?”

Tô Hướng Vãn còn phải vội dọn nhà cửa nên nói: “Dù sao con chỉ cần biết ba không đánh mẹ là được. Luyện quyền cước cho tốt, nếu lão Sinh Đầu thực sự có công phu, dạy được cho con, sau này nếu anh Kim Hoán tới, con có thể đánh ngã nó, đó mới là bản lĩnh”

Lư Đản hai mắt sáng ngời, lập tức nói: “Được mẹ, con đi luôn”

Thôn Tiểu Tống có một lão nhân cô độc, gọi là lão Sinh Đầu, tuy cũng là một nông dân tóc bạc nhưng 60 70 tuổi lưng vẫn thẳng, mọi người đều truyền tai rằng ông có công phu.

Lư Đản luôn ôm giấc mộng về võ thuật, không phải là loại trẻ con mơ mộng trên trời dưới đất, nó thật sự muốn luyện tập.

Hồi trước, lão Sinh Đầu có n*n b*p xương cốt nó, đã nói đứa nhỏ này không tồi, đặc biệt có sức khỏe cùng dẻo dai, có năng khiếu để luyện võ.

Lúc đó Lư Đản thầm lo sợ cùng kích động, nghe ba nói định đưa mình đi bái sư thì không chịu đi ra ngoài chơi, kéo Cẩu Đản cùng nhau so chiêu ngay ở ngoài sân.

Thực ra cũng chỉ là mấy bộ quyền pháp đơn giản thôi, nhưng Cẩu Đản sức khỏe yếu hơn, không luyện tập nhiều, chỉ một lúc đã không theo kịp Lư Đản, ngồi xổm trên mặt đất thở không ra hơi.

Xung quanh còn có mấy đứa Hùng Đản, Xú Đản vây lại xem.

Hùng Đản cũng thích đánh, thấy Cẩu Đản không còn sức liền tiến lên nói: “Đến đây Lư Đản, so chiêu với tao”

Lư Đản tung ra một cước, soạt một cái mang theo hơi gió, chém thêm một chưởng, vài chiêu đã khiến Hùng Đản không thở nổi, nhưng Hùng Đản lau mồ hôi, giơ ngón cái lên: “Lư Đản, mày thật giỏi, tiếp tục đi”

“Ồ, đây không phải thằng nhãi Lư Đản sao, mẹ mày đâu?” đột nhiên có giọng nói vang lên đầy vẻ khinh thường.

Lư Đản nghe thấy giọng đó, đột nhiên run lên một cái, lập tức nói: “Cẩu Đản, chạy mau”

Cẩu Đản vẫn sững sờ đứng nguyên tại chỗ.

Mà đám Hùng Đản, Hỉ Đản, Xú Đản giống như bầy chim gặp thú dữ, bay tán loạn.

“Kim Hoán đến rồi, chạy mau”, đột nhiên Hùng Đản gào lên khản cả giọng. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn