Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 35: Xây nhà

 

Chọn xong chỗ, Tống Thanh Sơn hỏi Tô Hướng Vãn muốn nhà kiểu nào.

“Mẹ, con muốn có một phòng riêng”, Lư Đản nói: “Con không muốn ngủ chung với mọi người nữa”

Cẩu Đản cũng gật gật đầu: “Cho con với Chi Chi một phòng, hai bọn con ngủ một phòng”

Tống Thanh Sơn thật sự không biết trong lòng có kế hoạch hay không, tóm lại rất nghiêm túc ghi nhớ: “Tống Đông Hải muốn một mình một phòng, Tống Tây Lĩnh và Chi Chi hai người một phòng đúng không?”

Lư Đản vội nói: “Dì nhỏ cũng cần có một phòng, bây giờ dì ở cùng chúng ta”

Tống Thanh Sơn nói 3 ngày sẽ xây xong nhà mới cho Tô Hướng Vãn, đó là chuyện hôm qua, hôm nay đã hết 1 ngày.

Mà tối hôm qua vì Tô Hướng Hồng ở trong nhà, hắn đã lái máy kéo lên nhà trọ ở hồ chứa nước ngủ.

Tô Hướng Hồng bất an nói: “Anh rể, em thế nào cũng được, em ở cùng Chi Chi, ở cùng 3 đứa nhỏ đều được, thật đó”

Nhưng lúc này thời gian chỉ còn 2 ngày, Tô Hướng Hồng không tin Tống Thanh Sơn trong 2 ngày có thể xây xong 3 gian phòng: “Làm 2 gian đi, 2 gian là đủ rồi. Hai người ở một phòng, em cùng đám con nít ở một phòng là đủ”

“Không được”, Tô Hướng Vãn cố ý phá ngang: “Phải có một phòng tắm, một phòng bếp, đã là 2 phòng rồi. Người miền bắc chúng ta xây nhà phải có một phòng khách với 3 gian, anh phải xây như vậy”

Chỉ còn 2 ngày, hắn xây không xong, Tô Hướng Vãn dĩ nhiên sẽ không về nhà cũ, cô đã nói với mẹ Hùng Đản rồi, sẽ mang mấy đứa nhỏ đến ở nhà Hùng Đản.

Còn Tống Thanh Sơn, hoặc về nhà cũ phục vụ mẹ hắn, hoặc lên hồ chứa nước mà ở.

Tô Hướng Vãn thầm nói, đàn ông như Tống Thanh Sơn xứng đáng ở một mình, nguyên thân bỏ đi thực sự là quá sáng suốt.

Đến trưa, Lâm Thư Hồng lại tới.

Nhưng lần này tới không phải thúc giục dọn nhà mà giúp Tống Thanh Sơn đo đạc đất đai.

Trong thôn mọi người cũng rất kinh ngạc, Tống Thanh Sơn nói 3 ngày sẽ xây xong một căn nhà ở đây.

Nhưng chỗ này đang trồng đầy ngũ cốc, sao có thể?

Có điều trong thôn đều là bà con thân thuộc quen biết nhau, Tống Kiến Quốc xắn tay áo nói: “Thanh Sơn, bây giờ đang kỳ giáp hạt không rảnh, thời điểm nhà nông đang bận rộn, ban ngày tôi phải đi làm kiếm công điểm để nuôi bọn trẻ, như vậy đi, tối nay tôi mang đàn ông trong thôn đến giúp anh làm tường rào, xây tạm một gian nhỏ trước, mọi người ở tạm, chờ đến tháng 9 rảnh rỗi chúng ta sẽ từ từ xây lại, thế nào?”

Tống Thanh Sơn đang đo đất, đập vụn gạch lấp vào các chỗ trống trên nền đất, ngẩng đầu nói: “Tự tôi xây là được, không cần mọi người hỗ trợ đâu”

Ba thanh niên trí thức mới tới cũng tụm lại: “Người này là thế nào? Nghe nói đào cát ở Thanh Thuỷ Hiệp, không chỉ có máy kéo mà còn muốn tự mình xây nhà?”

Lư Đản vội vàng nói: “Đó là ba tôi, ba tôi là…”

Lời nói đến miệng đứa trẻ thì nó bịt lại, nó nhớ ba nó đã nói qua, chuyện ông là đội trưởng không được nói với bất kỳ ai trong thôn.

Sau khi làm xong nền nhà, Tô Hướng Vãn tưởng rằng Tống Thanh Sơn sẽ đi tìm mua vật liệu, không ngờ hắn lại nghênh ngang quay về điểm cải tạo lao động.

Hơn nữa, còn ngồi trên bậc cửa chơi đùa với Tiểu Chi Chi.

Trong ba thanh niên trí thức ở trong sân viện, người lớn nhất tên là Vương Chiêm Phong, gần đây đang quyết liệt theo đuổi Tống Thanh Ngọc, đương nhiên hắn cũng là người lười biếng nhất, hôm nay nói đau bụng, ngày mai nói đau thắt lưng, chính là không chịu ra đồng làm việc.

Mà sở dĩ bà Tống biết cách đi báo cáo Tô Hướng Vãn cũng chính là do tên Vương Chiêm Phong này bày ra, bằng không một bà già nông thôn biết gì về tố cáo.

Vương Chiêm Phong cẩn thận quan sát, thấy Tống Thanh Sơn vui vẻ ngồi chơi với đứa bé, cảm thấy người đàn ông này chắc sẽ không làm ra trò trống gì, bèn vội vàng chạy đi báo tin cho Tống Thanh Ngọc.

Đương nhiên, khi hắn tới báo tin, bà già và Tống Thanh Ngọc vui mừng không thôi.

“Chi Chi, có phải ba cũng nên đặt cho con một cái tên không?” Tống Thanh Sơn ôm cô con gái hỏi.

Chi Chi bây giờ mới chỉ biết nói chữ “được”

“Đông Tây đều đã có rồi, gọi con là Nam Hồ đi, thế nào?” Tống Thanh Sơn nghiêm túc nói.

Chi Chi chu cái miệng nhỏ nhắn, suy nghĩ nửa ngày, nói: “Không được”

“Vậy con thích tên là gì?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Chi Chi lại suy nghĩ, vì cả ngày nghe Cẩu Đản tự gọi Tống Tây Lĩnh, liền nói “Tây Tây”

“Được rồi, Tống Nam Khê, không tồi, nghe rất êm tai”, Tống Thanh Sơn cứ như vậy đặt tên cho con gái.

Tô Hướng Vãn ban ngày đi làm ở thôn xã, chiều tối trở về thấy Tống Thanh Sơn đang viết viết tính tính trên cái bàn nhỏ, nhịn không được nói: “Chỉ còn 2 ngày thôi, ba Lư”

Cẩu Đản với Lư Đản hiện tại vô cùng sùng bái Tống Thanh Sơn, thấy Tô Hướng Vãn lo nghĩ chuyện nhà cửa, vội vàng nói: “Mẹ, mẹ đừng lo, ba khẳng định là có thể được”

Tự tin mù quáng, không sợ vẹo lưng.

“Lư Đản, Cẩu Đản, thế giới người lớn không có chuyện dễ dàng. Muốn xây nhà, trước tiên phải làm nền. Nhà ở nông thôn của chúng ta tuy làm nền đơn giản, nhưng phải mất ít nhất ba ngày mới khô hoàn toàn. Sau đó phải làm gạch nung xây tường rồi dùng gỗ lợp mái. Lợp gỗ xong phải lợp ngói chống mưa, xong rồi phải làm cửa sổ, cửa ra vào, rồi dựng nhà, sơn tường, các con nghĩ xây nhà dễ như lời cha con nói sao?"

Tống Thanh Sơn cười cười: “Mẹ các con giờ biết nhiều lắm”, hóa ra cô lại biết nhiều như thế.

“Cho nên tôi mới nói, tôi không phải là Tiểu Tô của anh, anh còn không tin”, Tô Hướng Vãn lặng lẽ đảo mắt liếc nhìn Tống Thanh Sơn.

Tống Thanh Sơn đặc biệt khẳng định: “Em chính là em, thói quen không thay đổi, vẫn vung dao bếp lên chém vào thớt như thế”

Thói quen bản năng của con người là không đổi, Tô Hướng Vãn có thói quen vung dao bếp đã 7, 8 năm nay, không thay đổi.

Hắn vừa nói xong, Tô Hướng Vãn đã muốn vung dao lên tiếp.

Tối nay vì Tô Hướng Hồng vẫn còn ở đây, theo lý, Tống Thanh Sơn vẫn nên lên hồ chứa nước ngủ.

Lúc này hai thanh niên trí thức khác là Trần Điền Quý và Vu Hữu Trung cũng đã xong việc, đang chơi trong sân. Tô Hướng Hồng ôm Chi Chi, cùng Lư Đản và Cẩu Đản ra ngoài chơi.

Tống Thanh Sơn vẫn đang tính toán số lượng, thấy Tô Hướng Vãn bận rộn trong bếp liền hỏi: “Em thích giường kiểu gì?”

Tô Hướng Vãn theo bản năng nói: “Giường đất thôi, giường gỗ kia chúng ta không mua nổi, còn nữa, xây nhà kia anh tính hết bao nhiêu tiền?”

“Không mất đồng nào”, Tống Thanh Sơn nói, xoa xoa tay, lấy hết can đảm tiến lại gần, định chạm vào cô.

Không dám chạm lung tung, hắn bắt đầu từ mái tóc, thấy tóc cô hơi rối, hắn tìm cớ giúp cô vén tóc lên.

Tô Hướng Vãn thấy hơi ngứa, rụt cổ lại.

Tống Thanh Sơn muốn biết trong đầu người phụ nữ này có hai chữ ngượng ngùng không.

Cho nên vén một chút chưa đủ, hắn còn cầm đuôi tóc nhẹ nhàng quẹt vào cổ cô.

Tô Hướng Vãn thực ra có chút khẩn trương trước sự áp bức và quyết đoán của người đàn ông này, đột nhiên có ý nghĩ lóe lên trong đầu: “Anh không được lấy vật liệu của công trường, Tống Thanh Sơn, không thể lấy của công làm việc riêng”

Tống Thanh Sơn mím môi: “Toàn bộ đoàn đội trên dưới 3 vạn người, chính ủy, phó chính ủy, phó đoàn trưởng, nhiều người như vậy, cả cán bộ cấp đoàn nữa, bao nhiêu người nhìn vào, tôi có thể lấy vật liệu của công trường sao?”

“Không mất tiền thì anh định làm thế nào?” Tô Hướng Vãn hỏi lại.

Tống Thanh Sơn đang nghịch tóc cô, rõ ràng rất mềm mà sao tính cách cô lại hùng hổ như vậy?

Đương nhiên lúc đầu khi mới gặp, cô đã trừng mắt nhìn hắn, nói hắn đen hắn xấu, nhưng khi đó cô chưa nói là cô thích Tống Đình Tú, cho nên hắn mới mơ mơ hồ hồ ở chung một chỗ với cô.

Lần thứ hai gặp ở thành Đông Phong, cô trực tiếp nói hắn không bằng Đình Tú, hơn nữa còn nói rõ là cô phải gả cho Đình Tú.

Nếu mà cô nói rõ ràng ngay từ đầu thì tốt biết mấy.

Nếu ngay từ lần đầu tiên cô nói cô thích Tống Đình Tú, Tống Thanh Sơn chắc hẳn sẽ xoay người bỏ đi, không quay đầu lại.

Hắn muốn hôn cô nhưng lại không dám, lúc ngủ cùng nhau, cô không cho hắn chạm vào những chỗ khác. Nghĩ đến đây, Tống Thanh Sơn có chút sợ hãi, bởi vì cô bây giờ rất ngoan ngoãn, ngoan ngoãn không giống như vợ hắn trước kia.

"Tô Hướng Vãn, tôi thật sự cảm thấy càng nghĩ càng có lỗi với em."

Không dám nghĩ, vậy thì phải nói lời xin lỗi đi, phụ nữ thích được nghe như vậy.

Quả nhiên, chỉ cần nói một câu thực xin lỗi, Tô Hướng Vãn lập tức sẽ nhượng bộ: “Nếu không thì để dành 2 tháng xây nhà đi, chúng ta ở tạm nhà Tống Kiến Quốc trước, nhà anh ta có một cái giường đất trống”

Không phải cô mềm lòng, chỉ là cô không muốn nghe những lời sến súa mắc ói đó nữa.

Tống Thanh Sơn không nói gì, quay đi.

Sáng hôm sau, trời còn tờ mờ, Tống Kiến Quốc khởi động máy kéo, mang theo hai con heo định đến trạm thú y để thiến thì thấy một cuộn khói mù mịt trên đường vào thôn, đó là một chiếc xe tải quân dụng lớn.

Hắn há hốc miệng, quay lại hỏi Hùng Đản đang giúp hắn bắt heo: “Chẳng lẽ thôn chúng ta có kẻ xấu nên quân đội phái lính tới à?”

Hùng Đản chưa từng thấy chiếc xe quân sự nào lớn như vậy, đứng trên máy kéo của cha ngẩng đầu lên nhìn, chảy cả nước dãi: “Ba, chiếc xe này thật lớn, thật sự rất lớn”

Hai người chưa kịp hoàn hồn, một chiếc xe đã dừng lại ngay bên đường.

Từng chiếc lại từng chiếc, Hùng Đản giơ ngón tay lên đếm: “Ba, tổng cộng có 7 chiếc xe lớn, chẳng lẽ sắp có chiến tranh à?”

Có người nhảy ra khỏi chiếc xe dẫn đầu, Tống Kiến Quốc nhìn kỹ, đó là Tống Thanh Sơn, chỉ huy chiếc xe đi về hướng nền đất.

Trần Ái Đảng nhảy xuống xe, hai tay chống nạnh: “Tống đoàn, nhà anh ở chỗ này không tồi nha, chọn chỗ tốt, phong thủy cũng tốt”

Trên xe là những người đang nghỉ phép được sắp xếp điều động, bao gồm cả cán bộ cả lính.

Lưu Hướng Tiền bước lên xin chỉ thị: “Đội trưởng, chúng ta bắt đầu đào móng chứ?”

Tống Thanh Sơn: “Chỉ có 2 ngày, thời gian gấp rút, bắt đầu ngay thôi, đào móng trước”

Tống Kiến Quốc quăng máy kéo lại, xoay người chạy về ủy ban thôn: “Nguy rồi, Thanh Sơn của chúng ta không phải là đi đào cát mà là đội trưởng, đại đội trưởng đó, dẫn theo một đám binh tới rồi”

Thanh niên trí thức Vương Chiêm Phong hai tay đút túi quần, vừa từ điểm cải tạo lao động đi ra, nhìn thấy nhiều xe quân sự như vậy, phản ứng đầu tiên là tưởng những người lính này tới bắt mình, dẫu sao gần đây hắn cũng không làm được việc gì tốt.

Nghe nói Tống Thanh Sơn là đoàn trưởng, hắn hoảng sợ không ngậm được miệng, vội chạy về nhà cũ báo tin cho Tống Thanh Ngọc.

Tô Hướng Vãn cũng không ngờ Tống Thanh Sơn lại kéo một đoàn người xe đến giúp cô xây nhà, mấu chốt là ai cũng kêu: “Đoàn trưởng, chị dâu đâu, chị dâu sao không ra, phải để gặp mặt chị dâu chứ?”

Tống Thanh Sơn cười: “Cô ấy xấu hổ, mọi người không cần phải gặp”

Tô Hướng Vãn không phải xấu hổ, mà cô rất bận, công việc bí thư chi bộ rất nhiều, phải dậy sớm đi làm.

Lư Đản nắm Trần Ái Đảng hỏi: “Chú, mai mốt con muốn đi lính, chú có nhận con không?”

“Đồng ý, sao lại không chứ?” Trần Ái Đảng đưa cho Lư Đản một hộp mực: “Nào, tới đây, chúng ta đo rồi cắt gỗ”

Cưa lớn được mang đến, Trần Ái Đảng trước khi vào bộ đội vốn là thợ mộc, bắt đầu đo đạc làm cửa sổ, cắt gỗ.

Bọn họ không phải dùng loại cưa nhỏ, mà kéo hẳn một máy phát điện từ hồ chứa nước tới, dùng cưa điện cắt thật nhanh và gọn. Chỉ trong chốc lát, vật liệu gỗ được dỡ từ trên xe xuống đã được cắt thành từng thanh, từng xà.

Cẩu Đản cùng mấy đứa trẻ trong thôn trèo lên xe, thò mông ra ngoài, mọi thứ đều mới mẻ làm cho chúng loá mắt.

Khí hậu phương bắc vốn khô ráo, ít mưa, nhà xây bằng đất ở đây vốn không đào móng, bây giờ bọn họ đào rãnh làm móng, đặt gạch, chỉ là một ngôi nhà dân nên 300 lính cùng làm chỉ đến 7 giờ sáng, móng nhà đã làm xong.

Lúc này mọi người đặt xẻng xuống đất, ngồi lên cán xẻng bắt đầu ăn lương khô, mấy người lính mang máy thổi gió tới để sấy khô móng.

Cứ như vậy, móng được sấy gần khô thì những người lính đã ăn xong lương khô, mặt trời vừa lên đã bắt tay vào việc, người chuyển gạch người xây tường, chỉ sau vài giờ đã xây xong khung nhà.

Vừa vặn hôm nay nắng to nhức mắt, cái quạt lớn đặt bên ngoài thổi gió vào bức tường chỉ đến tối là khô, lúc này đặt các khung gỗ vào, đến 11 giờ đêm thu quân, diện mạo ngôi nhà đã thành hình.

Những người còn lại về đội, một mình Tống Thanh Sơn cả đêm trát hết mấy căn phòng.

Qua một đêm, đến sáng ngày hôm sau phải phủ rơm và lợp ngói.

Tống Thanh Sơn không có rơm, phải tới hỏi mượn rơm rạ của chi đội, lúc đến mượn, gặp ngay Tô Hướng Vãn

“Hai ngày, anh cảm thấy tôi có thể vào ở được à?” Tô Hướng Vãn liếc hắn một cái: “Nhà xây xong phải để thông gió 2 ngày mới ở được, phải không?”

“Em là đang hoài nghi năng lực hành động của quân nhân nước cộng hoà à?”

“Nhà mà còn ẩm ướt là tôi không ở”, Tô Hướng Vãn nói.

Nhà vừa xây xong đương nhiên sẽ còn ẩm bên trong, cho dù có thổi gió đến mức nào đi nữa, nhưng dù sao cũng đang là tháng 4 tháng 5, mặt trời rất mạnh, ngôi nhà lại ở hướng đón ánh sáng tốt nhất nên chỉ mất 3-4 ngày là khô.

Tống Thanh Sơn nói: “Chỉ ẩm ướt nhiều nhất là vài ngày thôi, tôi nói dọn vào ở được là được”

Khí thế của hắn rất cưỡng chế, hắn thật sự muốn biết cái gì là chủ động leo lên.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của toàn bộ thôn Tiểu Tống, đoàn trưởng đoàn 307 dẫn lính của mình ra ngoài để xây nhà riêng của mình,

Vương Chiêm Phong là người duy nhất được bà Tống phái tới để giữ thể diện của nhà cũ, thấy mấy người lính đang lắp cửa sắt vào tường, hắn lắp bắp: “Tống đoàn, như thế này sợ không đúng, bọn họ là lính của anh, nhưng anh không thể bắt họ đi làm việc riêng không công cho anh được. Huống hồ những gạch ngói gỗ này, nhất định là của quân đội đúng không? Anh lợi dụng chức quyền trục lợi!”

Tống Thanh Sơn không nói gì, Trần Ái Đảng nhíu mày: “Chàng trai, cái gì mà lợi dụng chức quyền trục lợi? Gỗ của đoàn trưởng chúng tôi là do anh ấy lên núi chặt suốt 6 tháng qua, giờ nghỉ trưa thì phơi, bào cho nhẵn. Còn gạch ngói là do chúng tôi toàn bộ trung đoàn cùng làm sau khi tan ca. Cậu nói làm việc không không? Tất nhiên là không rồi, khi tôi xây nhà, Tống đoàn cũng phải giúp như vậy, cái này gọi là mượn công, hiểu không?”

“Chính uỷ Trần!” Tống Thanh Sơn đột nhiên nghiêm giọng nói: “Không nói chuyện này nữa, mau đi khuân đồ”

Đã 10 giờ tối rồi, không làm nhanh thì sẽ không xong mất.

Vương Chiêm Phong vốn định giáo huấn Tống Thanh Sơn, nghe giọng nói nghiêm khắc của hắn thì hoảng sợ bỏ chạy.

“Tống đoàn, chờ 2 ngày phơi khô nhà, tôi lại tới giúp dọn dẹp!” Lưu Hướng Tiền thử khép cửa, đóng kín các chỗ hở, nói.

Anh ta còn chỉ vào trong sân: “Chúng tôi còn muốn giúp chị dâu làm một vườn hoa”

Tống Thanh Sơn nói: “Chuyển đồ liền bây giờ”

Tô Hướng Vãn trơ mắt nhìn một đám lính kéo ôm hết đồ đạc của cô đến nhà mới.

Quả thật xây nhà chỉ 2 ngày, dọn nhà chỉ trong nửa giờ.

Chính uỷ Trần Ái Đảng vẫn muốn tâm sự cùng Tô Hướng Vãn một chút, hơn nữa hắn còn tự chủ trương ghép ván thành giường cho cô.

Nếu Tô Hướng Vãn không ngăn lại, chắc hắn đã trải cả giường cho cô luôn rồi.

“Cũng không cần phải nói gì đâu, các anh mau về sớm đi”, Tô Hướng Vãn nói.

Trần Ái Đảng không nhịn được: “Em dâu, nói thế nào nhỉ, cảm ơn cô đã ở bên Tống đoàn, còn nuôi dạy 3 đứa con tốt như vậy, nếu không để tôi hát cho cô nghe một bài?”

Tô Hướng Vãn sớm đã nghe nói trong quân ngũ có một người đặc biệt nhiệt tình, để Trần Ái Đảng không làm phiền nữa, cô nói: “Như vậy, anh đứng bên ngoài hát, tôi dọn giường ở trong nhà được không?”

“Một cây tiểu bạch dương… các đồng chí, chúng ta cùng hát đi”, Trần Ái Đảng bước ra, nói với các đồng đội đang quét sân.

Không hiểu sao, Tống Thanh Sơn đột nhiên tức giận: “Trần Ái Đảng, đổi bài khác”

“Đứng lên, không muốn làm nô lệ…” Trần Ái Đảng đổi bài hát khác.

Lần này Tống Thanh Sơn nổi giận, quăng cái xẻng xuống đất: “Anh ngậm miệng lại được không?”

Tất cả thôn dân của thôn Tiểu Tống đều chạy tới xem náo nhiệt.

Máy phát điện, bóng đèn lớn sáng loáng, cưa điện, máy trộn bê tông, còn có những công binh mặt đầy bụi đất nhưng tươi cười rạng rỡ… tất cả đều lần đầu tiên nhìn thấy.

Không hề náo nhiệt, thật kỳ lạ, mọi người ở thôn Tiểu Tống hôm nay mới biết Tống Thanh Sơn là một đoàn trưởng. Đoàn trưởng là chức tước gì, bọn họ đương nhiên không tưởng tượng được ở hồ chứa nước có đến 3 vạn người, chỉ cảm thấy có thể quản lý được 300 người tức là một chức tước rất lớn.

Ở nhà cũ, bà lão nghe nói con trai thực sự đã xây được nhà mới trong 2 ngày, chống gậy đi ra xem ngôi nhà mới của con trai.

Kêu Tống Thanh Ngọc đỡ, bà đi từng bước, đi qua điểm cải tạo lao động, thấy một sân gạch mới tinh, nhìn rất lớn và sáng sủa.

Toàn bộ thôn Tiểu Tống chưa nhà nào có sân gạch, một sân gạch đỏ rực giữa đồng hoang, hai bên là đồng ruộng, phía trước là dòng sông Thanh Thuỷ, vô cùng xinh đẹp.

Bà run rẩy bước lên phía trước, không dám tin hỏi Thanh Ngọc: “Đây thật là nhà của thằng cả?”

Thanh Ngọc nói: “Anh là đoàn trưởng, mang 300 lính tới, người làm gạch người đào móng người xây, một lúc đã xong”

Bà lão không biết nên khóc hay cười: “Anh cả con thật sự là đoàn trưởng? Không phải khoác lác đấy chứ?”

Thanh Ngọc có chút không vui: “Có bao nhiêu quân lính như vậy, bao nhiêu người tài giỏi như vậy, anh ấy cũng không thèm giới thiệu cho tôi một người”

Cô ta không chịu suy nghĩ một chút, nếu cô ta không hành hạ chị dâu như vậy, sớm đã có đối tượng chứ không phải loại trí thức lêu lổng trong thôn.

Bà lão nói: “Đoàn trưởng, được a, thật sự là đoàn trưởng thì có thể giúp nhà cậu được rồi, nhà cậu cả có 3 con trai, cậu hai có 2 con trai đều làm lính, như thế này không được, mau gọi cậu cả cậu hai tới đây, chúng ta cho đám trẻ mấy nhà đó… thăng… thăng…”

Bà lão nói từ từ, lắp bắp, hai lần vẫn không nói được chữ thăng chức.

Cái sự lắp bắp, khó phát âm này của bà lão rất nghiêm trọng, nhưng nó không xảy ra ngay tắp lự mà cứ từ từ chút một nên Thanh Ngọc cũng không quá để ý, đỡ bà lão đi về nhà.

Vốn là định làm một cái vườn hoa nhỏ trong sân, các chiến sĩ chưa kịp làm thì đã đến 11 giờ, phải về doanh trại điểm danh.

Chưa kịp đắp giường đất, chỉ ghép tạm các miếng ván thành hai cái giường nhỏ ở 2 phòng.

Cẩu Đản chỉ chờ Tô Hướng Vãn ghép xong một cái liền kéo Chi Chi, hai đứa nằm lên giường: “Mẹ, giường này của con và Chi Chi, không ai khác được ngủ ở đây”

Tô Hướng Vãn không nói gì, đi ghép một cái giường khác.

Chiếc giường nhỏ chỉ rộng 1 thước, cô thầm nghĩ, làm sao có thể ở được tối nay?

Hơn nữa bếp cũng chưa sử dụng được, hôm nay cả nhà họ đều ăn lương khô của bộ đội mang đi, mà lương khô của bộ đội là gì, chỉ là bắp trộn với đậu, ăn xong uống thêm nước là no bụng, nhưng thật sự không ngon.

Nhưng cả nhà ai cũng bận đến vắt chân lên cổ, bọn nhỏ có đậu ăn cũng đã là tốt lắm rồi.

Thế nhưng bản thân Tô Hướng Vãn không nuốt nổi miếng đậu đó, nhìn thấy sắp 12 giờ, cô cắt miếng lương khô mà đám lính để lại, múc thêm một thìa mỡ heo, ăn trong bếp.

“Ngủ đi”, nằm như chữ bát trên giường, Tống Thanh Sơn chỉ vào nhà tắm ở góc phòng, nói: “Tô Hướng Vãn, tôi muốn nhìn một chút, em chủ động làm trước là thế nào?” 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn