Bà Tống sau khi trúng gió đã yên lặng không ít.
Ít nhất không có cách nào nhúng tay vào chuyện hôn nhân của Đại Hoa, cũng không thể vào thành làm nháo với Đình Tú.
Nhưng đột nhiên gần đây bà có ý tưởng, ngày nào cũng khuyên Tống Thanh Sơn về nhà.
Đương nhiên, lời nói ngoài miệng rất êm tai, rằng bà trúng gió, nửa người tê rần, Tống Thanh Sơn hiếu thuận mỗi ngày phải chạy đi chạy lại quá nhiều phiền toái, chẳng bằng quay về nhà cũ, đứa con đỡ phải chạy nhiều, đúng không?
Nhưng Tô Hướng Vãn làm gì không hiểu ý đồ của bà lão?
Chẳng phải bà ta nghĩ nếu đứa con về nhà cũ, có thể quản tiền lương và mọi thứ sao?
Nghĩ hay quá.
Mà công tác bí thư chi bộ của Tô Hướng Vãn hiện đã đến giai đoạn bón thúc.
Một năm này, cô không chỉ chăm cho lợn sinh sản, còn phải tăng năng suất cây trồng.
Phân hữu cơ mà Tống Thanh Sơn mang về chính là chìa khóa giúp Tô Hướng Vãn tăng sản lượng nông nghiệp.
Phân bón được nửa tháng, trên hai mảnh ruộng liền kề, cây đậu mới nảy mầm ở thôn Tiểu Tống đã cao gấp đôi cây trồng ở thôn Đại Tống.
Không nói đến lúa mì chuyển sang màu xanh mướt, cây bên thôn Tiểu Tống cao hơn hẳn so với Đại Tống.
Kế tiếp là công việc xới đất, nhổ cỏ, tuy rằng rất nhiều việc nhưng không ai kêu ca than khổ, đơn giản vì Tô Hướng Vãn đã bảo Triệu Quốc Đống giao hết những việc này cho phụ nữ, để đám đàn ông lên núi khai hoang, trồng dược liệu.
Lư Đản cùng Cẩu Đản cũng nên đi học, trưởng tiểu học ở công xã Sao đỏ cách đó 4 dặm, trong trường chỉ có 2 giáo viên, 1 người bị cận thị nặng, một người bị lao phổi mãn tính.
Tô Hướng Vãn bàn bạc cùng các phụ nữ trong thôn, dù sao trong thôn cũng có nhiều trẻ em cho nên thống nhất cùng đại đội mở một trường tiểu học ngay sát cạnh văn phòng thôn.
Có hai gian nhà bị bỏ trống, mở lớp 1 trước, để Đào Hồng Vũ làm giáo viên.
Cô nhớ rõ trong sách nói, Cẩu Đản không thích đi học nhất, trước đây vì thích trốn học, thậm chí còn bị Tống Thanh Sơn dùng xích sắt trói vào lớp.
Mà nó tàn nhẫn với bản thân đến mức nào? Vì trốn học, nó làm cho hai bàn tay chảy máu đầm đìa, trước mặt cha mình dùng dao gọt bút chì cắt lên chân tay, chống đối Tống Thanh Sơn đến cùng.
Còn Tống Thanh Sơn, tìm bác sĩ băng bó lại vết thương, sau đó trói hắn vào trong lớp, đến lúc tan học mới mở khóa.
Hai cha con cãi nhau đến mức Cẩu Đản lấy trộm súng của cha rồi bỏ trốn.
Cho nên Tô Hướng Vãn vô cùng lo lắng, sợ Cẩu Đản vẫn ầm ĩ không chịu đến trường, cô lại không nỡ trói nó bằng xích sắt.
Tô Hướng Vãn bắt đầu làm công tác tư tưởng trước khi nó đến trường.
“Cẩu Đản, con có biết trước đây mẹ nhớ cái gì nhất không?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Cẩu Đản biết rõ: “Mẹ nói bà ngoại mua đường trắng, để ở trên giấy cho mẹ và dì nhỏ l**m”
“Ừ, cũng coi là 1 điều đi, nhưng cái mẹ nhớ nhất là lúc đi học. Lúc đó mẹ lười đến trường, không biết nhiều chữ, con xem, mẹ muốn viết thư cho chú hai mà cũng không viết được rõ ràng, làm cho cả thôn chê cười”, Tô Hướng Vãn nói.
Cẩu Đản bắt chước ba, chống tay vào hông rất đắc ý: “Được rồi, con, Tống Tây Lĩnh sẽ không giống mẹ, con muốn giống ba học thật nhiều chữ. Cô giáo Đào nói con là đứa nhỏ thông minh, ở trên lớp có thể đứng thứ nhất”
Nó nắm cổ Đại Sơn, đặt Tiểu Chi Chi lên lưng Đại Sơn, cùng nhau đi chơi qianh thôn: “Mẹ, không phải lo chuyện đến trường của con, mẹ lo công việc của mẹ đi”
Một câu tận tình khuyên bảo còn chưa kịp dùng tới, đứa trẻ vậy mà đã giác ngộ, muốn đi học rồi à?
Tô Hướng Vãn kinh ngạc, thật sự cảm thấy công sức của mình bỏ ra nửa năm nay không hề phí phạm.
Tiểu Chi Chi có lẽ là đứa nhỏ đầu tiên được cưỡi chó, nắm lấy xích của Đại Sơn, miệng không ngừng hô đi đi đi, thấy mẹ ở đằng sau thì vẫy tay: “Mẹ, tạm biệt, tạm biệt nha”
Chiều nay, Tô Hướng Hồng lên xe khách, xách theo rất nhiều túi, ra khỏi huyện thành, đến công xã Sao đỏ.
Trên đường đi, cô nghe thấy Phương Thải Kỳ và Phương Cao Địa ngồi bên cạnh nói chuyện với nhau.
Lúc Tô Hướng Vãn kết hôn đã từng gặp qua, Tô Hướng Hồng nhận ra Phương Cao Địa nhưng Phương Cao Địa không nhận ra cô cho nên nói chuyện không có gì cố kỵ.
Đương nhiên, Tô Hướng Hồng không để ý đến chuyện nhà của Tống Đại Hoa.
Nhưng dù như vậy, nghe xong câu chuyện, Tô Hướng Hồng cũng tức muốn chết.
Tóm lại, Phương Cao Địa nói: “Ừ ba đánh bà ấy, cũng không phải là thật đánh, chỉ đấm nhẹ mẹ con vài cái thôi, các con cũng từng thấy rồi mà, vậy mà mẹ con ồn ào đòi ly hôn, con nói có bình thường không?”
Phương Thải Kỳ nói: “Vậy sau này ba đừng đánh mẹ nữa. Ba ở bên ngoài thì hèn nhát, bảo vệ của huyện ủy mắng một tiếng, ba còn không dám cãi lại, chỉ biết túm mẹ đánh. Đánh đánh đánh, mỗi ngày có thấy phiền hay không?”
“Ba cam đoan về sau không đánh nữa, ba đưa con đến cửa hàng bách hóa mua giày da, còn mua gì nữa, túi xách màu xanh lá cây đúng không, rồi con về khuyên bà ấy chết cũng không được ly hôn, được không?”
Phương Thải Kỳ chỉ vào mũi Phương Cao Địa: “Nói phải giữ lời”
Vết thương của Phương Cao Địa chưa lành hẳn, vẫn phải chống gậy, liên tục gật đầu: “Giữ lời, ba nói là giữ lời”
Lần này hai người về công xã Sao đỏ là để thăm ông Phương què chân.
Phương Thải Kỳ thắt hai bím tóc, trên lưng có chiếc túi xách thời trang, tươi tắn như một chiếc cờ đầy màu sắc trên chiếc xe khách.
Tô Hướng Hồng xuống xe ở công xã Sao Đỏ, vào đến thôn Tiểu Tống mới lấy một miếng thịt giấu trong túi ra. Miếng thịt được gói trong giấy dầu, độ này trời lạnh, thịt mới mổ hồi sáng nên còn rất tươi.
Tô Hướng Vãn thấy cô giấu một miếng thịt thì kinh hãi: “Sao em có được miếng thịt này? Không bị trộm cướp mất à?”
Trước đây Tôn Thục Phân vào thành thăm con gái, con gái có cho một con gà, trên đường về có người nhìn thấy, khi xuống xe, con gà đã biến thành một cân táo đỏ, còn con gà biến thành táo khi nào thì không ai biết.
Hiện tại thịt chính là bảo bối, nhất là miếng thịt mềm mềm béo ngậy này.
Tô Hướng Hồng cười nói: “Em luôn ôm trong ngực, sợ có người giật mất, hôm nay em làm sủi cảo cho mọi người ăn”
Cô nhanh nhẹn băm thịt, chuẩn bị làm sủi cảo.
Ba nam thanh niên trí thức đã ra ngoài làm việc, trong sân chỉ có 2 đứa nhỏ đang chơi với con chó.
“Tô Hướng Vãn, Tô Hướng Vãn có nhà không?” bên ngoài có tiếng gõ cửa.
Người tới là bí thư đại đội Lâm Thư Hồng, ông ta đi thẳng vào vấn đề: “Bí thư chi bộ Tô, có người đến đại đội tố cáo, nói cô không nên chiếm tài sản chung của đại đội. Đại đội chúng tôi cũng đã bàn bạc, chuyện này quả thật có điểm không thích hợp, hay là chúng ta thương lượng để cô chuyển đến nhà mới nhé”
Tô Hướng Hồng mới đến, Tô Hướng Vãn còn đang rất vui, đang định cùng em gái bắt đầu một cuộc sống mới.
Cô tự nhận trong thôn mình cũng là một người đàng hoàng, không đắc tội ai, vậy ai đã tố cáo cô?
Hai chị em tiếp tục làm sủi cảo, Tô Hướng Vãn không ngừng suy nghĩ về chuyện này.
Đúng lúc này, Phương Bảo Ngọc bộ dạng nửa thần nửa quỷ bước vào.
“Chị dâu, điểm cải tạo lao động không cho các người ở nữa phải không?” cô ta hỏi
Tô Hướng Vãn không trả lời, cầm dao chặt xuống thớt đôm đốp.
“Nếu không được ở thì mọi người quay về nhà cũ đi, sân nhà cũ cũng rộng, mọi người có thể ở đó, chị thấy sao?” Phương Bảo Ngọc cười tủm tỉm nói.
Tô Hướng Vãn dừng dao, đột nhiên ngẩng đầu lên: “Phương Bảo Ngọc, chính cô báo cáo gia đình tôi đúng không?”
Phương Bảo Ngọc cười mỉa: “Không có, sao là tôi được?”
“Là mẹ tôi, còn có cả bà nội, dù sao các người cũng phải chuyển nhà, ha ha”, Tống Phúc buông ra một câu, quả nhiên là sát tinh của mẹ nó.
Lư Đản còn chưa kịp làm gì, Cẩu Đản đã lao tới, đập một phát Tống Phúc ngã lăn xuống đất: “Cả nhà các người đều đê tiện vô sỉ, đồ vương bát đản, hại chúng ta không có chỗ ở”
Phương Bảo Ngọc hét lên: “Chị dâu, Cẩu Đản nhà chị thế này mà chị không quản à? Tống Phúc chỉ nói linh tinh thôi, thực không phải chúng tôi”
Tô Hướng Vãn giơ dao lên, cười lạnh một tiếng: “Thật sự vốn tôi vẫn nghe người ta nói, người khác không ghen tị với mình chỉ vì mình sống tốt hơn họ, bởi mình với họ không liên quan, kẻ ghen tị chính là những người thân trong nhà, tôi còn không tin, bây giờ thấy một nhà các người thì tôi tin rồi”
Phương Bảo Ngọc ngượng ngùng bỏ đi.
Buổi tối lúc Tống Thanh Sơn trở về, thấy mặt mũi vợ con nặng như chì. Trong nhà còn có thêm cô em vợ đang nấu cơm.
Tống Thanh Sơn không nói gì, xoay người đi đến chuồng lừa cũ, hắn vừa đi làm về, một thân đầy mồ hôi, phải tắm trước đã.
“Chị, đừng cãi nhau với anh rể, cho dù có thật sự bị cô ta tố cáo cũng không liên quan gì đến anh rể”, Tô Hướng Hồng vội vàng khuyên nhủ Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn biết Tống Thanh Sơn có hiếu, cho tới bây giờ cô vẫn thầm khen hắn có hiếu nhưng không ngu, đối xử tốt với bà già nhưng không quá phận, xử sự công bằng với vợ con.
Nhưng bây giờ cô cảm thấy, nếu không giải quyết được phiền toái của bà già, không giải quyết được bên nhà cũ của họ Tống thì cô thực sự không muốn ở lại cái thôn Tiểu Tống này nữa.
“Tôi phải tắm rửa, em tới chà lưng cho tôi”, Tống Thanh Sơn bày trò trước mặt cô em vợ.
Tô Hướng Hồng vội vàng đẩy chị gái: “Anh rể làm việc cả ngày cũng mệt mỏi, chị đi nhanh đi”
Tô Hướng Vãn nhíu mày, trong lòng nghĩ tên đàn ông này, trong nhà còn đang bề bộn chưa xử lý xong, vậy mà còn dám ngang nhiên bảo mình kỳ lưng, không sợ bị đánh à?
Mang theo một thùng nước lớn, Tống Thanh Sơn cởi hết quần áo, chỉ để lại chiếc quần đùi bằng vải đũi, trên vai vắt chiếc khăn mặt, dang rộng hai chân, múc một gáo nước dội từ trên đầu xuống: “Kỳ lưng cho tôi”
Nếu không có Tô Hướng Hồng, Tô Hướng Vãn đã cầm chổi đánh hắn rồi.
Cô cố ý chà xát lưng hắn: “Mẹ anh tố cáo tôi, không cho tôi ở chỗ này, muốn anh quay về nhà cũ ở. Sao? Hay là anh về nhà cũ đi, vừa có thể sớm chiều hầu hạ không rời”
“Kỳ mạnh vào, tay em không có sức à?” Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn dùng hết sức kỳ cọ, cả lưng hắn đỏ lựng lên, cô phát 3 phát vào lưng hắn, nói: “Tống Thanh Sơn, anh không phải là đàn ông”
“Chỉ là công xã không cho chúng ta ở trong sân này thôi phải không?”
Tống Thanh Sơn đổ một ít xà phòng lên đầu, xoa xoa: “Chuyện này đáng lẽ phải làm từ sớm, chúng ta nên có một sân nhà mới, tôi giúp em làm là được chứ gì, chà mạnh nữa lên”
Tô Hướng Vãn chà xát thêm 2 lần, cổ tay mỏi nhừ không còn sức, Tống Thanh Sơn không còn kiên nhẫn, nhíu mày: “Em ngày nào cũng ăn cơm mà, sao một chút sức cũng không có?”
Hắn giang 2 tay ra, cơ thể bóng loáng bọt xà phòng: “Dội nước cho tôi”
Tô Hướng Vãn tức giận cắn răng: “Tống Thanh Sơn, chuyện này anh không giải quyết cho tốt, chúng ta ly hôn. Dù sao tôi cũng không phải vợ anh, tôi dẫn các con đi chỗ khác”
“Nếu giải quyết tốt, buổi tối em có tự mình đến với tôi không?” Tống Thanh Sơn đột nhiên mở to mắt hỏi.
Tô Hướng Vãn múc một gáo nước lớn dội lên người hắn rồi vứt gáo bỏ đi.
Sáng sớm hôm sau, bí thư đại đội ngượng ngùng không dám tới, chỉ gửi công văn thúc giục Tô Hướng Vãn nhanh đến đại đội để bàn chuyện chuyển nhà.
Toàn bộ phụ nữ trong thôn đều đến thăm Tô Hướng Vãn, cực kỳ nhiệt tình mời cô đến ở nhà họ.
Cao Bạch Ngọc, vợ của Tống Nhị Sơn đang phải sống chung, đã sớm biết người tố cáo là bên nhà cũ, đặc biệt bưng cho Tô Hướng Vãn một chén cháo du mạch, nói cô chuyển nhà phải có sức, cho cô thêm một ít dinh dưỡng.
Đương nhiên, bà Tống bị trúng gió tê liệt một nửa mặt, nhưng nửa còn lại vẫn lộ vẻ đắc ý khi thấy người khác gặp họa.
Nhà ở chính là chuyện lớn, mỗi ngày đại đội đều thúc giục, Tô Hướng Vãn có làm ầm ĩ đi chăng nữa thì cô cũng phải chuyển về, nếu không thì ngủ ngoài đường à?
Tô Hướng Hồng cũng khuyên Tô Hướng Vãn: “Nếu không thì để em về lại huyện thành, chị về lại nhà cũ đi, dù sao cũng là người một nhà, đúng không?”
Nhưng trên thực tế, tốc độ làm việc của Tống Thanh Sơn khiến Tô Hướng Vãn không thể tưởng tượng được.
Buổi sáng hắn đến công trường, lúc về thì chạy đến đại đội giải thích tình huống của mình, yêu cầu đại đội phê duyệt mảnh đất làm nền, sau đó bảo Tô Hướng Vãn chuẩn bị tiền để mua đất xây nhà.
Cẩu Đản cùng Lư Đản nghe nói chuẩn bị có nhà mới thì vô cùng cao hứng, Lư Đản nói: “Chúng ta làm nhà trên đường lớn đi, thế mới tốt”
Cẩu Đản nói: “Không được, chúng ta đến gần bờ sông đi, em muốn gần A Xá hơn”
Tống Thanh Sơn hỏi: “Tô Hướng Vãn, ý em thế nào?”
Tô Hướng Vãn thật ra muốn nhìn xem trong hồ lô của tên này có cái gì, nếu muốn hỏi ý cô, cô chỉ vào nơi lý tưởng nhất với mình: “Chỗ này đi. Anh xem, con sông vòng một khúc phía trước, xa xa phía sau có 3 ngọn núi, một ngọn núi một ngọn bút có thể tạo ra trạng nguyên, hợp phong thủy”
Hơn nữa, quan trọng là giao thông thuận tiện, máy kéo của Tống Thanh Sơn có thể vào thẳng trong sân, không cần phải quay đầu, thật tốt.
Nếu có thể xây được.
Bọn trẻ không vui khi phải sống trong cái sân của điểm cải tạo lao động, muốn có nhà to sân rộng, nhưng Tô Hướng Vãn cũng biết xây nhà không đơn giản như vậy.
“Xây một cái nhà ít nhất cũng phải mất 1-2 tháng, tôi hỏi anh trong khoảng thời gian đó chúng ta ở đâu?”
Nếu hắn nói quay về nhà cũ, Tô Hướng Vãn sẽ đập chết Tống Thanh Sơn.
“Tôi tính 3 ngày, trong 3 ngày là xây xong nhà, dọn vào ở, sao phải đi đâu?” Tống Thanh Sơn đặc biệt chắc chắn.
Hai đứa con nhìn ba với ánh mắt sùng bái, Tô Hướng Vãn xì một cái: “Khoác lác”
Cô chưa từng thấy ai xây nhà chỉ trong 3 ngày.
“Nếu trong 3 ngày tôi xây xong nhà, em sẽ tự đến với tôi chứ?” Tống Thanh Sơn đột nhiên nhỏ giọng nói.
Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, tên này chỉ giỏi khoe khoang khoác lác, cô nói: “Được, nếu anh xây được, không những tôi tự đến, tôi còn chủ động trước”
Muốn so sánh xem ai vô liêm sỉ hơn à? Cô giỏi hơn hắn nhiều, phải không?
Tống Thanh Sơn nghĩ nửa ngày mới hiểu “chủ động trước” là gì.
Nghĩ xem, từ nhỏ hắn lớn lên ở nông thôn, vào bộ đội cũng rất truyền thống, đương nhiên giáo dục cũng vô cùng khắc nghiệt, chưa từng gặp phụ nữ nào như Tô Hướng Vãn.
Trong ý thức của Tống Thanh Sơn, chuyện trên giường là của đàn ông, phụ nữ đều là xấu hổ che mặt, không dám cả cử động.
Không, phải là không dám phát ra tiếng động nào, nếu dám nói một câu, hẳn là: xấu hổ đến chết.
Cái này không gọi là quyến rũ, cũng không phải cám dỗ, mà là trực tiếp tác động đến quan điểm sống, giá trị xã hội của hắn.
Nhưng mà, dù sao Tô Hướng Vãn cũng rất đẹp, không cao không thấp, không béo không gầy, nhất là b* ng*c căng tròn và đầy đặn. Mỗi lần liếc nhìn cô nhiều hơn vào ban đêm, Tống Thanh Sơn lại phải hát quốc ca thêm hai lần nữa, nghĩ đến hồng kỳ được nhuộm bằng máu của cha ông mới làm cho hắn nằm yên nghiêm túc được.
Tống Thanh Sơn xanh mặt, muốn chứng minh bản thân, lái máy kéo ra ngoài.