Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 33: Dáng dấp quân nhân

 

Tô Hướng Vãn còn tưởng Cục công an rất lớn, không ngờ chỉ có một cái sân nhỏ, bên trong đậu mấy chiếc xe ba bánh, một chiếc ô tô rất cũ, nhìn bề ngoài có vẻ như có từ trước giải phóng.

Lúc này đồng phục công an là màu xanh đậm, cổ áo có phù hiệu màu đỏ, mặc lên không đẹp lắm nhưng rất uy nghiêm.

“Đồng chí, tôi tìm đồng chí Tống Đình Tú, anh ấy có ở đây không?” Tô Hướng Vãn đến gần cửa phòng, cao giọng hỏi.

Trong phòng làm việc của Phó cục trưởng Cục công an, Tống Đình Tú mới nhậm chức mấy ngày, đang làm quen với công việc.

Đầu tiên hắn muốn thống kê toàn bộ nhân khẩu của huyện.

Thứ hai chính là các loại hồ sơ vụ án những năm qua.

Sau đó, chính là thống kê đám khốn khiếp đã từng ngồi tù, tìm hiểu tất cả những ung nhọt lớn nhỏ trong huyện thành, nắm sơ qua, sau đó chuẩn bị tuỳ thời mà mổ xẻ, thu thập bọn họ.

Chuyện này đặc biệt rườm rà, chỉ xem hồ sơ không thôi, hắn đã đọc 2 ngày 2 đêm không ngủ rồi.

Nghe nói chị dâu tới, Tống Đình Tú khẩn trương.

Hắn nâng ly trà lên uống một hớp, bị sặc liền nói: “Nói với chị dâu tôi không có ở đây”

Người tới báo cáo là công an Lữ, chính là người đi bắt Tống lão tam ở thôn Tiểu Tống hôm đó.

Đối với lãnh đạo cục mới tới, anh ta không thân thuộc, không biết mối quan hệ đó nên nói: “Một người phụ nữ, tôi gặp rồi, rất mạnh mẽ, rất xinh đẹp, mang theo 3 đứa nhỏ, dù thế nào cũng nên để cho họ vào uống ngụm nước, Cục công an chúng ta cũng chưa nói là không cho gặp người nhà”

Tống Đình Tú còn chưa lên tiếng, bên ngoài Tô Hướng Vãn đã hét lên: “Tống Đình Tú không có ở đây sao? Được rồi, các đồng chí Cục công an, tôi cũng không biết phải tìm ai, nhưng tôi là một phụ nữ nông thôn, bị lừa trong huyện thành, tôi muốn báo án, xin hỏi, anh phụ trách báo án sao?”

“Chị dâu, chị đang làm gì?” Đình Tú đẩy cửa sổ ra, hỏi.

Tên tiểu hoả tử thúi này chắc là nghĩ cô theo đuổi hắn đến tận đây.

Tô Hướng Vãn đặt tấm vải và hộp diêm lên bàn làm việc của Tống Đình Tú qua cửa sổ văn phòng:

“Dạ, bởi vì chú là em chồng tôi, tôi cảm thấy có lẽ người quen sẽ dễ làm việc hơn một chút nên mới tìm chú, hôm nay ở huyện thành tôi gặp một nhóm người lừa gạt, xin hỏi chú có quản chuyện này không?”

“Nhóm người lừa gạt nào?” Tống Đình Tú hỏi. Là một công an chính nghĩa, hắn thích nghe nhất là có người báo án.

Dĩ nhiên, hắn không dám tiếp xúc với chị dâu, bởi vì từ sau khi anh trai chết, chị dâu một nháo hai khóc ba thắt cổ nhất định đòi gả cho hắn, làm hắn dựng hết cả lông tóc.

Tô Hướng Vãn nhìn tiểu hoả tử thúi: “Hang ổ của bọn đầu cơ trục lợi, chuyên lừa gạt người nhà quê”

Tống Đình Tú mở cửa ra, để Tô Hướng Vãn bước vào: “Chị dâu, chị nói kỹ lại chuyện bị lừa đi, để tôi nói Tiểu Lữ lập biên bản”

Tô Hướng Vãn muốn được Tống Thanh Sơn tôn trọng, dĩ nhiên có cả sự tôn trọng của Tống Đình Tú.

Cô đã cố gắng trong cuộc sống, cố gắng học tập, cố gắng nuôi dạy con, có phải nên có được sự tôn trọng và công nhận của mọi người không?

Nhưng nói được một nửa, cô mắc kẹt: Địa chỉ? Cô phát hiện ra hang ổ, nhưng lại không nhớ được địa chỉ.

“Trong khu gia đình của hãng bột mì phía sau toà nhà bách hoá, cửa thứ hai, căn phòng bên trái lầu 1, bên trong có mười mấy người nam, ba người nữ, tất cả đều quần áo xộc xệch. Bọn họ không chỉ đầu cơ trục lợi mà còn hồ ngôn loạn ngữ, dẫm đạp lên các khẩu hiệu tuyên truyền, chuyên lừa gạt người nông thôn”, Lư Đản nói những câu này một cách bình tĩnh và lý trí, hoàn toàn không giống một đứa trẻ.

Hơn nữa, nó không lộ ra một chút nào, Tô Hướng Vãn không biết nó đã quan sát những thứ đó lúc nào.

Tô Hướng Vãn quay đầu liếc nhìn con trai: “Tống Đông Hải, con giỏi lắm, nhớ được những cái đó”

Lư Đản đứng một bên, dáng vẻ ưu tú, không nói câu nào.

Tống Đình Tú liền hiểu ngay, Tô Hướng Vãn đã bị lừa như thế nào.

Mà bọn đầu cơ này chuyên lừa gạt dân quê, không phải là phương hướng trọng yếu mà công an đang triển khai sao?

“Tiểu Lữ, Cục công an hiện có thể điều quân bao nhiêu người?” Tống Đình Tú hỏi.

Tiểu Lữ suy nghĩ một chút: “Cục phó, những người khác đều đã điều đi lao động, bây giờ chỉ còn một người gác cửa, anh và tôi, có thể điều quân hiện giờ chỉ có hai chúng ta”

“Tống Đông Hải, bên kia có bao nhiêu người?” Tống Đình Tú hỏi Lư Đản.

“Ít nhất 13 người, lớn nhất khoảng 17 tuổi”, Lư Đản trả lời ngắn gọn.

“Đập cho bọn chúng một trận!” Tống Đình Tú vừa nói vừa đứng lên, tháo súng, để trong ngăn kéo bàn làm việc khoá lại, dù sao 17 tuổi trở xuống vẫn là vị thành niên, chỉ có thể giáo dục, không thể vũ trang.

Sau khi Tống Đình Tú ra ngoài, Tô Hướng Vãn cho Chi Chi đi tè, sau đó là hai đứa Lư Đản, Cẩu Đản ở trong phòng làm việc của chú hai tập cho em gái đi bộ.

Cô bé được cõng suốt nửa ngày, giờ được thả ra, có thể đi bộ, vui vẻ gọi: “Mẹ, mẹ”

Tô Hướng Vãn mở cái bọc của em gái đưa, bên trong quả nhiên có những bộ quần áo nhỏ sạch sẽ, thơm tho, nhiều bộ được trang trí bằng ren, rất xinh đẹp.

Cũng không biết Tô Hướng Hồng đã phải chạy bao nhiêu nhà, trong những năm tháng khó khăn đó, tìm cho Chi Chi nhiều quần áo đến vậy. Cô lấy một chiếc áo có hình quả dâu tây nhỏ mặc cho Chi Chi, làm cho con bé rất vui, ngón tay nhỏ như chân mèo chỉ vào từng quả dâu, hỏi mẹ đây là gì.

Lư Đản cùng Cẩu Đản rất nhiệt tình dạy em tập đi, đứa này dắt một vòng, đứa kia dắt một vòng khiến Chi Chi cười không ngừng.

Một giờ, lại một giờ trôi qua, Tống Đình Tú vẫn chưa quay lại.

Cục công an cũng không còn ai, nghe nói tất cả đều đã điều động xuống lao động ở nông thôn, trong sân chỉ còn lại một người gác cửa,

Nếu không phải chân chính trải qua một lần, một đứa trẻ như Tô Hướng Vãn từ nhỏ đã sống trong xã hội pháp quyền sẽ thật sự không thể nào hiểu được, ở niên đại này, cơ quan chính phủ trì trệ và tê liệt đến mức độ nào.

Nghĩ xem, một cơ quan công an ở huyện thành mà khi điều quân cũng chỉ có 1 cục phó cùng 1 công an.

Nhìn thấy mặt trời sắp lặn mà bọn họ vẫn chưa trở lại, không chỉ Tô Hướng Vãn sốt ruột mà ngay cả Lư Đản cùng Cẩu Đản cũng lo lắng.

Chi Chi đã có thể ăn cơm, nhưng bữa chính vẫn là sữa bột. Lúc đi, Tô Hướng Vãn chỉ mang theo một bình, đứa trẻ lúc này đã đói, không ngừng đi tìm khắp nơi: “Sữa, sữa”

Nó muốn đi tìm bình sữa của nó.

Tô Hướng Vãn không mang theo nhiều sữa bột, nghĩ tới nghĩ lui, nếu không về nhà ngay được thì đi ra ngoài tìm, mua cho đứa trẻ một lon sữa bột rồi đợi thêm.

Không ngờ vừa bước chân ra cửa thì một đám người đã ồn ã xông vào.

Tống Đình Tú bị đánh vỡ đầu chảy máu, Tiểu Lư đi khập khiễng, khoa trương nhất là Tống Thanh Sơn cũng xuất hiện ở đây.

Sau lưng hắn còn có 4 người khác, 5 người đàn ông, trên người chỉ mặc đúng chiếc quần đùi.

Tất cả đều có cơ bắp, nhưng không ai có cơ bắp săn chắc và đẹp như Tống Thanh Sơn. Với vóc dáng đó, nếu sau này mặc vest, hắn sẽ là giá treo quần áo biết đi.

Tô Hướng Vãn xem đánh nhau đã nhiều, nhưng chưa từng thấy đám đánh nhau nào lại c** tr*n, nhất thời trợn mắt há hốc mồm.

“Mẹ, mẹ có biết vì sao ba lại c** tr*n không?” Lư Đản hỏi Tô Hướng Vãn.

Tô Hướng Vãn lắc đầu: “Không biết, con nói đi”

“Con không nói, vì mẹ không công bằng, chỉ cho Cẩu Đản bánh quy mà không cho con”, Lư Đản ghen tị nói.

Tô Hướng Vãn nhéo nhéo lỗ tai thằng bé: “Tống Đông Hải, không có cha mẹ nào có thể tuyệt đối công bằng, bởi vì có lúc họ không có cái gì để cho con mình cả. Mẹ chỉ có 1 miếng bánh quy, mà Cẩu Đản lúc đó khuyết một miếng bánh, mẹ hỏi con, con thiếu một miếng bánh đó sao?”

“Con không thiếu”, Lư Đản gân cổ lên nói: “Con cũng không phải thèm ăn bánh quy, con chỉ là, chỉ là…”

Tô Hướng Vãn liền hôn nó một cái, Lư Đản vốn giận đến mím môi, nhưng từ từ, khoé miệng cong lên, bắt đầu cười. Đúng vậy, cái nó cần là mẹ quan tâm đến nó nhiều như với Cẩu Đản vậy.

Tống Thanh Sơn tiến lên, theo bản năng ôm lấy Lư Đản đẹp trai, khả ái, khôn khéo, đột nhiên cúi đầu thấy Cẩu Đản rụt rè đang nhìn mình, vì thế liền ôm nó lên, tung 2 cái.

Cẩu Đản tò mò sờ bắp thịt trên tay Tống Thanh Sơn, rụt rè hỏi: “Ba có lạnh không?”

Tống Thanh Sơn lắc đầu nói: “Không lạnh”

Hắn quay đầu nói với chỉ huy của đại đội 7 Lưu Hướng Tiền: “Hướng Tiền, trước mắt mượn tạm cảnh phục mặc vào, sau đó mang con trai tôi đi lấy quần áo đi”

Lưu Hướng Tiền cũng là một chàng trai mắt to mày rậm, lúc mới vào, bước chân cũng vững vàng như Tống Thanh Sơn, đột nhiên nhìn thấy trong sân còn có một người phụ nữ, vội ôm lấy hạ bộ: “Đoàn trưởng, đây là chị dâu à?”

“Mau đi đi”, Tống Thanh Sơn nói.

Có thể nói, kỳ thị chỗ nào cũng có.

Lưu Hướng Tiền nhìn hai tiểu tử giống nhau như đúc trước mặt, đầu tròn, mắt to, nhưng một đứa nhìn uy phong lẫm liệt, một đứa lại cho người ta cảm giác rụt rè sợ hãi.

Hắn vỗ vai Lư Đản như đang chờ được gọi bất cứ lúc nào: “Đi thôi, theo chú đi lấy quần áo”

Cẩu Đản liền hít sâu một hơi, ngậm ngón tay, hiển nhiên nó cũng muốn đi, nhưng nó biết mình chắc chắn không có cơ hội.

Trước đây Tô Hướng Vãn không để ý, chỉ cho bọn chúng ăn no là xong.

Nhưng bây giờ, nếu cô đã phát hiện ra loại kỳ thị này, đương nhiên phải giúp Cẩu Đản.

Cô vội vàng kêu: “Đồng chí, vị đồng chí này”

Lưu Hướng Tiền vẫn một tay che hạ bộ: “Chị dâu, có chuyện gì?” mấy tiểu tử này, để phu nhân lãnh đạo nhìn thấy hết thì ngại lắm.

Tô Hướng Vãn đẩy Cẩu Đản ra: “Cho dù anh mang chúng đi làm gì thì cũng phải mang cả 2 đứa, được không?”

Lưu Hướng Tiền vốn hào phóng, vỗ vai Cẩu Đản: “Đi thôi, chúng ta cùng đi”

Hai anh em nhìn nhau, Lư Đản đấm Cẩu Đản một cái, Cẩu Đản cũng đấm lại Lư Đản một cái, hai đứa kề vai nhau đi cùng chú lính.

Trong phòng làm việc của phó cục trưởng, Tống Đình Tú đang thẩm vấn đám trẻ đầu cơ trục lợi.

Như Tô Hướng Hồng đã nói, đừng nhìn tuổi tác còn nhỏ của chúng, bọn chúng đều là những kẻ ngông cuồng, mở miệng ra là kêu bị hãm hại, từ chối hợp tác điều tra.

Còn Tống Đình Tú, Tô Hướng Vãn cứ nghĩ hắn là người nóng tính, không có bản lĩnh gì, không ngờ hắn mắng một hồi: “Hãm hại? Các cháu luôn miệng nói tôi hãm hại các cháu, vậy tôi hỏi, rất nhiều công nhân trong xưởng in làm việc cực khổ, thức trắng đêm để in khẩu hiệu, trích dẫn, trên đó đều in đầy dấu chân, là tôi bắt các cháu dẫm lên à?”

“Chú công an biết cái gì, chú nói chân của chúng tôi, chú có nhìn thấy chúng tôi dẫm lên không?” một tên 16 17 tuổi trong đám đó hai chân gác lên, ngạo mạn nói: “Nói không chừng chính là hai công an các người dẫm lên”

“Vậy các cháu đầu cơ trục lợi, cất giấu vải nhung, lừa gạt tiền của phụ nữ nông thôn có đúng không?”

“Vải nhung đó là tang vật chúng tôi tịch thu, chú nói chúng tôi lừa gạt người, người đâu, đưa ra đây gặp chúng tôi”

Tiền Kiến Kiến là loại như vậy, nó không sợ bị bắt, ai dám báo án, nó phải tìm cho bằng được, nghĩ mọi cách để hại chết người đó.

Tống Đình Tú đưa miếng vải nhung ra: “Cái này không phải hôm nay các cháu mới đưa ra sao?”

“Ồ, chị gái nông thôn kia, bộ dạng rất đẹp, rất xinh, được, tôi nhớ cô ta rồi”

Tống Đình Tú vừa nghe nó nói hạ nhục chị dâu, dĩ nhiên không nhịn được muốn đập bàn: “Đồng chí, chú ý thái độ của cậu, không được dùng loại lời nói này để làm nhục phụ nữ”

“Con chó da xanh kia, mày cũng coi chừng thái độ của mày, có biết bố mày là ai không, có biết “chống tạo phản” là gì không, đừng để bố mày nổi điên lên, ngày mai phá nát trụ sở của mày”, tiểu tử gào lên.

Tống Đình Tú xắn tay áo, định đạp cho nó một phát.

May mà Tống Thanh Sơn đi vào giữ hắn lại.

Lúc này, bọn kia bắt đầu gào thét: “Công an đánh người, công an đánh người”

Tống Thanh Sơn chỉ mặc áo sơ mi, không khoác quân trang, vỗ vai một tiểu tử đang lấm la lấm lét: “Chúng ta nhiều người như vậy, không thấy công an đánh người, tiểu tử, cậu tên là gì?”

“Còn không có, ông là người đánh nhiều nhất”, nó chỉ vào Tống Thanh Sơn nói.

Tiểu tử đó chính là Tiền Kiến Kiến.

Tống Thanh Sơn nói dứt khoát: “Đó là bởi vì các cậu hành hung công an một cách lành nghề, các cậu là tiểu tướng cách mạng, cũng là chiến sĩ của chúng ta, nhưng dưới bất kỳ tình huống nào, các cậu cũng không được đánh chiến sĩ công an”

Tiền Kiến Kiến là tên ra lệnh cho đàn em vừa rồi đánh Đình Tú cùng Tiểu Lữ suýt chết, đột nhiên xuất hiện một đám người c** tr*n xông vào đánh bọn chúng một trận.

Mà trong đám người đánh bọn chúng đó, người này ra tay tàn nhẫn nhất.

Khí lực rất mạnh, đánh phát nào trúng phát đó, làm cho Tiền Kiến Kiến mở rộng tầm mắt.

Ngay lúc này, Tiền Tiểu Phương đuổi theo, chạy thẳng vào Cục công an.

Vừa thấy Tống Thanh Sơn, cô ta liền gọi: “Thanh Sơn, Thanh Sơn, là tôi, Tiền Tiểu Phương, còn nhận ra tôi không?”

Tống Thanh Sơn nhìn thấy Tiền Tiểu Phương, quả nhiên nhận ra: “Chị Tiền? Tiểu tử phó đoàn trưởng “chống tạo phản” này là người thân của chị à?”

Năm Tống Thanh Sơn rời nhà, Phương Kim Hoán mới 2 tuổi, lúc này Tiền Tiểu Phương đang làm bảo mẫu ở nhà Phương Cao Địa, mười mấy năm qua, dáng vẻ Tiền Tiểu Phương không thay đổi mấy.

“Là em trai tôi, ài, tôi sớm nghe nói cậu là tổng chỉ huy ở hồ chứa nước Thanh Thuỷ Hiệp, công việc rất khổ cực đi, hút thuốc không, chị có thuốc Ngọc Khê này, không mất tiền đâu, lấy một gói trước nhé?” Tiền Tiểu Phương vừa nói vừa nhét gói thuốc vào.

Ngọc Khê là loại thuốc ngon chỉ có cán bộ cấp cao mới có, những người khác dù muốn đến mấy cũng chỉ có thể thèm thuồng ch** n**c miếng.

Tống Thanh Sơn trên người không có túi, vì thế không cầm thuốc lá:

“Rốt cuộc chuyện gì xảy ra, chị nói đi”

Tiền Tiểu Phương nói: “Là có một phụ nữ nông thôn, cái loại phụ nữ đanh đá không có kiến thức đó, mới gặp thấy cô ta đáng thương nên cho cô ta miếng vải nhung, thu ít tiền, ai biết cô ta đi báo án chứ. Thôi thì Kiến Kiến cũng là anh em của cậu, chị sẽ không bạc đãi cậu, mọi người đều biết nhau cả, cậu nói với Đình Tú một tiếng, bỏ vụ án này đi”

“Phụ nữ nông thôn nào?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Lúc này Tô Hướng Vãn vẫn đang ở trong phòng làm việc khác, chưa đi ra.

Tiền Tiểu Phương nói: “Là cái loại dân quê đặc sệt đó, nhưng lại có tiền, trong túi có rất nhiều tờ đại đoàn kết, đoán chắc là ông chồng bên ngoài cũng không phải làm chuyện tốt đẹp gì, đó cũng là tiền phi pháp thôi”

“Chị nói là cô ấy à?” Tống Thanh Sơn mở cửa, chỉ vào Tô Hướng Vãn nói.

Tiền Tiểu Phương vừa quay người, nhìn thấy Tô Hướng Vãn khoanh tay, đứng ở đằng sau.

……

Mà lúc này Tiền Kiến Kiến ở bên trong vẫn đang rống lên: “Chị, chị đứng đây làm gì? Nhanh đi tìm người, chính là người đó, người đó”

Tiền Tiểu Phương vừa nghe, kêu một tiếng rồi xoay người chạy.

Đúng vậy, cô ta còn có Phương Cao Địa, mặc dù đã mấy ngày không gặp nhưng đội chống tạo phản của Tiền Kiến Kiến thực ra là của Phương Kim Hoán. Bọn nhỏ xảy ra chuyện, khẳng định Phương Cao Địa sẽ không bỏ qua.

Tô Hướng Vãn còn tưởng Tống Thanh Sơn sẽ đuổi theo Tiền Tiểu Phương, không ngờ hắn không đuổi, đi vào nhìn thấy Tống Đình Tú quả thật không thẩm vấn được, liền vỗ vai Đình Tú nói: “Nhanh đi xử lý vết thương đi, đám tiểu tử này để tôi”

“Anh, không thể thả bọn chúng. Anh đừng nghĩ chúng là trẻ con, vừa rồi chúng cầm dao phay đuổi chém em, còn hung đồ hơn người lớn nhiều”, Tống Đình Tú nói.

Tống Thanh Sơn gật đầu: “Biết rồi, nhanh đi xử lý vết thương đi”

Tiền Kiến Kiến cùng đám tiểu gia hoả kia cười lạnh: “Đại gia, chúng tôi là người chưa thành niên, công an có bắt thì cũng chỉ có thể giáo dục thôi. Hai người, một người tên Tống Đình Tú, một người tên Tống Thanh Sơn đúng không, được, chúng tôi nhớ các người rồi, ghi lại đó, chúng tôi ra ngoài sẽ tính sổ”

Tống Thanh Sơn đi tới vỗ vai Tiền Kiến Kiến: “Tới đây tiểu tử, hai chúng ta trò chuyện một chút”

“Đại gia, muốn nói chuyện gì với tôi?” Tiền Kiến Kiến hỏi.

Hai tay Tống Thanh Sơn chống vào eo: “Trò chuyện một chút, xem cậu có thể bỏ qua cho chúng tôi được không”, hắn cười nghiêm túc.

Cứ như vậy, Tống Thanh Sơn mang Tiền Kiến Kiến sang một phòng khác nói chuyện riêng, nghe nói hai người thảo luận rất vui vẻ.

Đại khái khoảng 15 phút, chỉ nghe bên trong gào khóc mấy tiếng, Tống Thanh Sơn đi ra trước, nhìn đám láo nháo “chống tạo phản” kia, đặc biệt nghiêm túc nói: “Được rồi, Tiền Kiến Kiến đã thừa nhận các người đã đầu cơ trục lợi, thái độ nhận tội vô cùng rõ ràng, hiện đang khẩn thiết yêu cầu được lên hồ chứa nước cải tạo lao động. Tôi đưa mấy cậu đến hồ chứa nước, theo thông lệ, lao động mấy ngày, được không?”

Một đám tiểu tử còn chưa hiểu xảy ra chuyện gì.

Chỉ thấy Tiền Kiến Kiến cúi đầu ủ rũ, bước chân khập khiễng từ trong phòng đi ra.

Hắn giơ cao hai tay: “Tôi tình nguyện tiếp nhận nhân dân xét xử, tôi xin cải tạo lao động, tôi nhận tội, thật đó, tôi đã nhận tội rồi”

Tống Đình Tú hôm nay bị tên này đánh nhiều nhất, mới vừa rồi nhìn nó còn hung dữ, bây giờ lại có dáng vẻ kinh sợ hèn nhát như vậy, cũng ngạc nhiên: “Anh, anh thẩm vấn thế nào vậy?”

“Ngày khác về nhà, anh nói cho chú biết”, Tống Thanh Sơn nói: “Nhìn xem bọn trẻ buồn ngủ cả rồi, chúng tôi đi trước. Đình Tú, bây giờ công tác an ninh công cộng không dễ triển khai, công việc vẫn phải làm nhưng cũng phải biết bảo vệ bản thân, hiểu chưa?”

Tống Đình Tú gật đầu, nghĩ lại thấy mình cũng quá vội vàng, liền để anh và chị dâu ra về.

Về đến nhà đã 12 giờ đêm. Hai đứa trẻ ăn hai ổ bánh mì do chú lính mua cho trên đường, không đói nên đã ngủ ngay. Ngược lại, Tiểu Chi Chi ngủ cả ngày trên lưng mẹ nên lúc này không buồn ngủ, vịn tường đi đi lại lại trên chiếc giường đất.

Bây giờ điểm cải tạo lao động đã có nhiều người, ba nam thanh niên trí thức còn ở bên ngoài nói chuyện ồn ào.

Tô Hướng Vãn nấu hai chén canh, đưa cho Tống Thanh Sơn một chén, mình uống một chén nói: “Các anh lúc nãy c** q**n áo là vì lúc đánh nhau không để cho người khác biết mình là quân nhân à?”

Tống Thanh Sơn ừ một tiếng: “Quân nhân mà đánh trẻ con ngoài đường phố, cho dù là thi hành công vụ hợp pháp, cũng rất khó nhìn. Chúng tôi là quân nhân nước cộng hoà, không thể bôi đen hình tượng, quan trọng hơn là sợ tình thế sẽ còn hỗn loạn nữa, bất luận người khác như thế nào, chúng tôi vẫn phải bảo vệ hình tượng quân nhân”

Không thể không nói, Tô Hướng Vãn từ nhỏ tới lớn chưa từng thấy quân nhân nào có hành vi khiếm nhã, hành động thất thố, họ thấy người già sẽ nhường chỗ ngồi, bất cứ thời điểm khó khăn nào cũng không chùn bước, dĩ nhiên chưa từng chủ động ra tay đánh người.

Có lẽ truyền thống tác phong tốt đẹp này là bắt đầu từ những người như Tống Thanh Sơn, từng lớp người, từng năm duy trì mới có được như vậy.

“Thành thật mà nói, Tiền Kiến Kiến là loại người khó dây vào, anh làm sao mà để cho nó thú nhận, tình nguyện đi cải tạo lao động ở công trường?” Tô Hướng Vãn khá hiếu kỳ điều này.

“Em cũng không phải là người yêu của tôi, sao tôi phải nói cho em?” Tống Thanh Sơn nói.

Tô Hướng Vãn liếc hắn một cái, lạnh lùng nói: “Ai bảo tôi không phải người yêu của anh, chúng ta còn có giấy hôn thú đó, mau nói đi”

Tống Thanh Sơn có thâm ý khác, ngẩng lên, thổi, uống một ngụm canh, cắn một miếng bánh, nhìn Tô Hướng Vãn: “Nếu thật là người yêu, tôi có thể làm không?”

“Có thể, tới đi”, Tô Hướng Vãn nói: “Anh có bao, không sợ tôi mang thai, còn do dự cái gì?”

Tống Thanh Sơn nhìn Tô Hướng Vãn đang nhe nanh múa vuốt, nhìn hồi lâu, thấy mắt cô long lanh, môi đỏ răng trắng, đột nhiên nói: “Thật xin lỗi, là tôi nói thật”

Mùi vị của người đàn ông này, luôn là mùi xi măng trộn với cát đá, còn có cả mùi thuốc nổ nồng nặc.

Nhưng, chỉ như vậy là xong à?

“Anh thật không làm?” hắn có phải đàn ông không? Hay là không lên được?

“Tô Hướng Vãn, lần này tôi chờ em chủ động, thật đó”, hắn xoay người nằm lên giường, giống như một cây bạch dương nhỏ đứng gác ở biên giới.

Tô Hướng Vãn nằm trên giường đất, hừ nhẹ một tiếng, đúng là cây bạch dương nhỏ mọc bên cạnh trạm gác, rễ khoẻ lá xanh, canh gác biên giới.

Đứng gác cả đời anh đi. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn