Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 32: Con dê béo

Mang đứa trẻ đi vòng vo mấy vòng, Tô Hướng Vãn hỏi thăm dọc đường, mãi đến khi nhìn thấy một dãy nhà tôn sau đồn biến áp của huyện, mới tìm được Tô Hướng Hồng.

Một dãy nhà tôn, mùa hè thì nóng mùa đông thì lạnh, trên mái là một lớp gỉ sét, chim bồ câu đậu đầy trên ngổn ngang dây điện chằng chịt, người đi qua lại phải hết sức cẩn thận mới tránh được mớ phân chim dày đặc.

Vốn Tô Hướng Vãn vẫn cho là em gái trốn đông trốn tây như thế, cuộc sống hẳn là hết sức khó khăn, không nghĩ tới sau khi gõ cửa, bên trong lại vô cùng náo nhiệt, trong cái phòng mái tôn nho nhỏ có đến 4 5 bà già đang xếp thành một hàng, tất cả đều c** q**n nằm sấp trên giường, trên đùi ghim đầy kim

“Chị, trời ạ, cả Đản nhi nữa!” Tô Hướng Hồng vừa nói vừa chạy tới, ôm Lư Đản, hung hăng hôn lên cái trái đầy mồ hôi của nó mấy cái.

Nhưng cô lại không để ý đến Cẩu Đản, thấy Cẩu Đản nhảy nhót gọi dì nhỏ, cô cũng chỉ nhìn nó gật đầu một cái.

Mấy bà cụ này đều là khách cũ của Tô Hướng Hồng, cũng là nguồn thu nhập để cô sống được trong thành suốt nửa năm qua.

Chị gái tới, Tô Hướng Hồng phải tiễn từng người một về nhà.

Cô lật tung cái phòng nhỏ của mình lên: “Dì nhớ là có nhiều đồ tốt mà, sao lại không thấy chứ?”

Cẩu Đản nhìn lom lom không chớp mắt, muốn nhìn xem dì nhỏ lấy ra được thứ gì tốt.

Tô Hướng Hồng lục nửa ngày, cuối cùng tìm thấy một bọc đường đỏ.

Cô đổ nước ấm ở trong bình ra, cho đường vào, pha ba ly nước đường đỏ, rồi đón Chi Chi trong tay Tô Hướng Vãn, thổi nguội nước đường đút cho Chi Chi.

Tô Hướng Vãn vừa mới rồi đặc biệt chú ý quan sát, là một bác sĩ, Tô Hướng Hồng không có gì để nói với những bà lão đó.

Nhưng cô đối xử với Lư Đản và Cẩu Đản thì có khác biệt.

Cô tìm thấy bánh quy, nhưng lại đưa hết cho Lư Đản, không đưa một miếng nào cho Cẩu Đản.

Lư Đản dường như cũng đã quen với cách đối xử này của dì nhỏ, nó không ăn, gói chỗ bánh quy lại.

Cẩu Đản vừa thổi vừa uống ly nước đường đỏ, thở ra một hơi khói trắng: “Mẹ, thật ngọt, nước đường đỏ của dì nhỏ là ngọt nhất”

Nó cũng thật khờ, hoàn toàn không phát hiện mình bị đối xử khác biệt.

“Em nói mấy tiểu tử hàng ngày quấy rầy em tên là gì?” Tô Hướng Vãn nhìn đồng hồ hỏi.

Tô Hướng Hồng khổ sở: “Chị, là mấy thằng con trai 15, 16 tuổi, nếu nói người lớn thì bọn nó chưa phải người lớn, nhưng gọi là trẻ con thì cũng không phải. Bọn chúng mặc đồ bộ đội, rất vô pháp vô thiên, nhưng thôi chị không cần biết mấy thứ này, ngồi ở đây cho ấm, em nấu tô mì cho mấy đứa nhỏ, ăn xong rồi về”

“Tên cầm đầu có phải tên Phương Kim Hoán không?” Tô Hướng Vãn hỏi thẳng vào vấn đề.

Tô Hướng Hồng dừng nửa ngày mới nói: “Phương Kim Hoán 2 ngày nay chưa thấy quay lại. Bây giờ cả ngày tìm kiếm em là tên Tiền Kiến Kiến, phó nhóm “chống tạo phản”, một mực tìm em đòi kết bạn”

“Chỉ đơn giản là kết bạn thôi à?” Tô Hướng Vãn nhìn dáng vẻ em gái cắn môi, định nói lại thôi, biết mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Tô Hướng Hồng kéo cái ngăn kéo bàn sắt bị hỏng ra, lục lọi hồi lâu, tìm được 2 viên kẹo, chắc vì nó quá cũ nên cô ngại không định đưa cho 2 đứa cháu, cuối cùng vẫn đưa cho mỗi đứa một viên rồi bảo hai đứa ra ngoài.

Sau đó Tô Hướng Hồng mới do dự nói: “Đám đó không phải con nít, cũng không phải người lớn, chị, chị hiểu không, bọn chúng là những đứa trẻ giả bộ là người lớn, trong lòng không có ranh giới luân lý đạo đức của người lớn, nhưng lại hành động đùa bỡn như người lớn. Làm bạn với chúng, không phải là với một người, mà tức là phải làm người yêu của tất cả bọn chúng”

Tô Hướng Vãn vừa nghe, muốn nhảy dựng lên, nhưng vẫn nhịn cơn giận trong lòng, nói: “Bọn chúng gần đây có tới tìm em không?”

Tô Hướng Hồng lắc đầu: “Đây là khu nhà ở của gia đình cán bộ trạm biến áp, em mới chuyển tới, bọn chúng chưa tìm thấy”

Ngoài cửa sổ.

Hai đứa trẻ đứng dưới đám dây điện, Lư Đản móc bánh quy từ trong túi ra, đang chia cho Cẩu Đản.

Nó ăn một miếng, Cẩu Đản một miếng, hai anh em nhìn thật hoà thuận.

Nhưng thần sắc trên mặt hai đứa có điểm là lạ.

Tô Hướng Vãn lúc này thấy Tô Hướng Hồng kéo ngăn kéo, bên trong có nửa nắm mì, thấy em định nấu nước vội vàng đứng lên: “Được rồi, em đừng nấu, chị chỉ nói với em, anh rể em quay về rồi, bây giờ cũng có công việc. Chị em giờ không thiếu tiền, cũng không cần em phải tiếp tế, chị muốn em cùng chị quay về thôn, được không?”

Nghe xong Tô Hướng Hồng ngẩn người: “Em cũng nghe người ta nói anh rể không chết, quay về, xem ra đây là sự thật”

“Thật, hơn nữa hắn làm ngay trong thành, là một đoàn trưởng, cán bộ cấp trung đoàn thật sự”, Tô Hướng Vãn chuyển câu chuyện nói: “Được rồi, Hướng Hồng, chị cũng phê bình em, Lư Đản và Cẩu Đản cùng bước vào, em cho thằng lớn 5 cái bánh quy, sao thằng hai một miếng cũng không có?”

“Trẻ con thì biết gì, hơn nữa trong lòng em chỉ thích Lư Đản, em không thích Cẩu Đản lắm”

Tô Hướng Vãn nói: “Nếu em không thích thì cũng chỉ nên giữ trong lòng, nếu thiếu tiền mua bánh quy thì để chị cho, nhưng đã cho bánh thì phải cho cả 2 đứa, không thể cư xử khác biệt như vậy được”

“Chẳng phải chị cũng thích Lư Đản hơn à?” Tô Hướng Hồng hồ đồ: “Tính cách của đứa trẻ Cẩu Đản kia không tốt, lại không sạch sẽ, chị, em thật không thích nó”

“Có phải em đang trách chị không dạy dỗ nó phải không?” Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại một câu.

Tô Hướng Hồng le lưỡi một cái, không nói gì.

Tô Hướng Vãn nhắc lại: “Sau này nhất định phải nhớ, không được đối xử khác biệt với hai đứa trẻ”

Tô Hướng Hồng vội vàng gật đầu: “Được rồi, chị, em sẽ cố gắng thích Cẩu Đản, được không?”

Tô Hướng Vãn nhìn em gái qua loa lấy lệ, tức giận ôm Chi Chi đi ra ngoài.

Tô Hướng Vãn thấy chị kéo bọn trẻ giận dỗi bỏ đi, vội vàng lấy cái túi nhỏ đuổi theo.

Cô ôm Chi Chi, hung hăng hôn nó mấy cái, sau đó nhét cái bọc vào tay Tô Hướng Vãn: “Trong này là quần áo mà dì nhỏ đã tìm suốt một năm qua, để Chi Chi của chúng ta mặc thật xinh đẹp”

Vừa nói cô vừa vẫy tay rồi vội chạy đi: “Chị, em không thể lộ mặt ra bên ngoài, nếu không đám kia thấy được thì phiền toái, chị mau về đi”

Nước mắt cô rơi xuống không kịp lau, vội quay người chạy về.

Lư Đản nhìn theo bóng lưng cô: “Dì nhỏ thật là tốt”

Cẩu Đản được uống nước đường đỏ, ăn bánh quy, còn nhỏ nên không biết mình bị đối xử khác biệt, cũng nói: “Mẹ, con cũng thấy dì nhỏ là tốt nhất”

Tô Hướng Vãn ra khỏi trạm biến áp, nhìn khắp một vòng, đi vào khu thương mại lớn nhất của huyện Thanh Thuỷ, cửa hàng bách hóa.

“Mẹ, chỗ này mua gì cũng phải có phiếu, chúng ta vào đây làm gì?” Lư Đản khó hiểu nói.

Cẩu Đản lại có cách hiểu riêng: “Mẹ làm cán bộ, nhất định muốn có một cuốn sổ tay, giống loại ba dùng. Mẹ còn thiếu một cây bút sắt, giống như cái nằm trong túi của cán bộ Triệu đó”

Chỗ gọi là cửa hàng bách hoá, thực ra trong thập niên 60, chỉ là một khu nhà xám xịt, mặt quầy loang lổ, chất nhiều hàng hoá.

Đứng bên trong quầy bách hoá có một nhân viên bán hàng, tên là Tiền Tiểu Phương.

Theo miêu tả của nguyên tác, Tiền Tiểu Phương vốn là bảo mẫu trong nhà Phương Cao Địa, giờ là nhân tình của anh ta.

Kỳ lạ hơn là Phương Kim Hoán không thích mẹ ruột của mình, đánh nhau với Tống Đại Hoa bởi động một chút là Tống Đại Hoa lại muốn dạy dỗ, thu thập nó, nên nó rất thân thiết với người mẹ kế này.

Bởi vi Tiền Tiểu Phương đã chăm sóc nó từ nhỏ.

Sau đó Đại Hoa phát hiện chồng mình với bảo mẫu này không trong sạch nên đã sa thải cô ta.

Sau lưng, Phương Cao Địa sắp xếp cho Tiền Tiểu Phương vào bán hàng ở cửa hàng bách hoá.

Phương Cao Địa chỉ cần đưa Kim Hoán tới cửa hàng bách hoá, Tiền Tiểu Phương liền cho nó ăn uống, cho kẹo, còn nhỏ đã cho nó hút thuốc, so sánh với người mẹ ruột nghiêm khắc Tống Đại Hoa, đương nhiên là nó không thích.

Còn cái người tên Tiền Kiến Kiến là em trai của Tiền Tiểu Phương, tay sai không tách rời của Phương Kim Hoán.

Dựa trên nguyên tắc ngươi không để cho em gái ta sống tốt, ta cũng không cho ngươi sống tử tế, Tô Hướng Vãn đã chuẩn bị để Tiền Kiến Kiến và Tiền Tiểu Phương không được sống yên ổn.

Mắt Tiền Tiểu Phương nhỏ tí nhưng đặc biệt linh hoạt, thỉnh thoảng lại liếc người khác.

Tô Hướng Vãn hỏi: “Đồng chí, tôi muốn mua hộp diêm”

Tiền Tiểu Phương cười châm biếm, lấy hộp diêm nhỏ từ quầy hàng ra: “Phiếu hộp diêm đâu?”

Tô Hướng Vãn nói: “Tôi không có phiếu”

Hai con mắt Tiều Tiểu Phương nhìn chằm chằm cô một lúc, nhanh chóng duỗi 2 ngón tay, nói rất nhỏ: “2 xu”

Phải biết, một phiếu hộp diêm có giá 5 xu, những nhân viên bán hàng của cửa hàng bách hoá này muốn kiếm lời riêng, bán với giá 2 xu, sau đó cô ta sẽ kiếm một phiếu hộp diêm bù vào, đường hoàng lấy được 5 xu nữa, đó là cách kiếm tiền trắng trợn.

Tô Hướng Vãn trực tiếp lấy ra 2 đồng, kín đáo đưa cho Tiền Tiểu Phương: “Cho tôi một hộp lớn đi, nhà tôi dùng rất nhiều diêm”

Tiền Tiểu Phương đứng hồi lâu, giơ 5 ngón tay lên, 1 hộp lớn giá 5 đồng.

Một hộp diêm lớn có 20 hộp nhỏ bên trong, nếu mua bằng phiếu, có giá 1 đồng, nhưng người phụ nữ này tăng giá thật lợi hại, đòi hẳn 5 đồng, chỉ có thể nói nhân viên bán hàng của thập niên 60 này thật là một nghề kiếm lời vô cùng, khó trách Tiền Tiểu Phương sắm được hẳn váy len để mặc.

Lúc Tô Hướng Vãn lấy tiền, cố ý để lộ phong bì trong túi, bên trong có một tập tờ 10 đồng đại đoàn kết.

Cô ăn mặc giản dị, lại cõng đứa bé trên lưng, giọng nói là phụ nữ nông thôn, mang nhiều tiền như vậy quả đúng là hình ảnh điển hình của kẻ ngu lắm tiền.

Trong miệng còn than thở: “A, khó khăn lắm ba mới cho một khoản trợ cấp, bây giờ có tiền mà trong tay không có phiếu, muốn mua đồ cũng không được”

Trợ cấp, quân nhân mới có, có trợ cấp chính là người nhà quân nhân, một con dê béo.

Tiền Tiểu Phương đánh hơi được một con dê béo, tận lực hạ thấp giọng nói: “Đồng chí, tôi còn có vải nhung cực tốt, một thước 5 đồng, nếu cô muốn, tôi để cho cô, chỉ cần tiền không cần phiếu”

Tô Hướng Vãn vội vàng nói: “Được, bây giờ tôi cần vải nhất, nhưng vải của cô ở đâu?”

Tiền Tiểu Phương không lên tiếng, chỉ quay sang nói với người bên cạnh: “Này, trông hộ tôi một chút, tôi đi nhà vệ sinh”

Ra khỏi bách hoá, Tô Hướng Vãn đi theo Tiền Tiểu Phương, Lư Đản cùng Cẩu Đản bám theo sau.

Mấy người giống hệt như kẻ gian, đến phía sau một nhà tiêu công cộng, nhìn cửa sổ trên lầu của một khu tập thể, Tiền Tiểu Phương liền gọi: “Mở ra mở ra, lấy vải nhung ra đây, có người cần”

Lát sau, ở cửa sổ xuất hiện một bóng người, một thằng bé c** tr*n, đội mũ lính xanh trên đầu, miệng ngậm điếu thuốc, ngoài người ra nói: “Chị, để tôi nhìn một chút xem có thuận mắt không, có phải vừa hồng vừa chuyên không, nếu là đám người của lão Cửu thúi, tôi không bán”

“Người tốt, còn mang theo 2 đứa trẻ”, Tiền Tiểu Phương nói: “Từ trong xã tới”

Đứa ngậm thuốc lá chính là Tiền Kiến Kiến, phun ra một ngụm khói: “1 thước vải nhung 5 đồng, mua ít hơn 6 thước không bán, 1 tay cầm tiền 1 tay giao hàng”

Bởi vì Tô Hướng Vãn dáng dấp xinh đẹp, Tiền Kiến Kiến huýt sáo: “Ô, chị gái, kết hôn sớm vậy, đẻ liền một mạch mấy đứa luôn à”

Bây giờ vải nhung lại khan hiếm, có phiếu thì giá cao nhất cũng chỉ 1 đồng 1 thước, nhưng bên ngoài hầu như không có phiếu vải nhung, bởi vì chỉ cần các đơn vị công xưởng trường học phát phiếu vải này ra, đều bị đám tiểu tướng cách mạng đội mũ xanh này lấy đi hết.

Sau đó, bọn chúng tích trữ vải nhung, tăng giá kiếm tiền.

Lư Đản cùng Cẩu Đản đều cảm thấy việc mua bán này thật thua thiệt, kéo tay cô, không cho cô mua.

Nhưng Tô Hướng vãn vẫn móc toàn bộ phong bì trong ngực ra, cắn răng đưa cho Tiền Tiểu Phương; “6 thước là 2 mét, chị gái, chị đừng có bớt của tôi”

Một bàn tay giật luôn phong bì tiền, một lúc sau, một mảnh vải nửa cũ nửa mới được ném ra: “Này, sao chị kết hôn sớm thế”

Đó là một mảnh vải nhung bẩn thỉu, nhiều lắm cũng chỉ hơn 1 mét, Tô Hướng Vãn đã mất 30 đồng để đổi lấy.

Khi cầm mảnh vải, bởi vì Chi Chi đang nắm tóc ở đằng sau, cô cố ý lảo đảo một cái, thò đầu nhìn vào cửa sổ, chỉ có thể nói, mặc dù chỉ là một gian phòng nhỏ bẩn thỉu nhưng những thứ bên trong đó đã khiến Tô Hướng Vãn mở rộng tầm mắt.

Sợ người bên trong nghi ngờ, cô lập tức lùi ra, còn nói: “Ồ, chúng tôi là dân quê, luôn bị thiệt mà”

Tiền Tiểu Phương khá ngượng ngùng: “Bây giờ vải nhung rất hiếm, tôi thấy cô đáng thương mới dẫn cô đi, đừng cảm thấy thua thiệt, nói thật, cô không thiệt đâu”

Tô Hướng Vãn không đáp lời, xoay người bỏ đi.

Tiền Tiểu Phương cũng coi như kẻ cường đạo có lương tâm, thấy Tô Hướng Vãn xách túi lớn túi nhỏ liền đưa ra đường chính, còn không ngừng khuyên nhủ: “Nhanh quá giang về nhà đi, trong huyện có rất nhiều người xấu”

Đúng là thủ đoạn cắt thịt mềm dẻo. Ở niên đại này, một công chức bình thường chỉ kiếm được 18 đồng 1 tháng, vậy mà cô ta chớp mắt ra tay lấy của Tô Hướng Vãn 35 đồng.

Còn nói người khác xấu, ai có thể xấu hơn cô ta chứ.

Tô Hướng Vãn cầm miếng vải, mang theo 2 đứa trẻ, hỏi thăm đường đến Cục công an huyện.

Tìm Đình Tú báo án, bắt cô ta.

Lư Đản khoẻ hơn, vẫn có thể chạy theo được, nhưng Cẩu Đản đã chạy hết nổi.

Tô Hướng Vãn nhìn Cẩu Đản buồn buồn không vui, khẽ vuốt tai nó, Cẩu Đản chỉ còn thiếu nước vẫy đuôi: “Mẹ, mẹ”

Tô Hướng Vãn lặng lẽ chớp mắt, đưa cho nó miếng bánh quy cô giữ lại cho Chi Chi đề phòng nó đói bụng, nhỏ giọng hỏi: “Vì dì nhỏ thiên vị anh trai nên con không vui sao?”

Cẩu Đản không chịu thừa nhận: “Con, Tống Tây Lĩnh, chỉ cần mẹ yêu là được rồi, người khác có yêu con hay không, không sao hết”

Con vịt chết còn mạnh miệng.

Thực ra, lúc Lư Đản chia bánh quy cho nó, đứa trẻ đột nhiên phát hiện dì nhỏ chỉ yêu Lư Đản, trong lòng chua xót không có cách nào hình dung được.

Cẩu Đản cảm thấy, hẳn là nó đã làm gì chưa tốt, hoặc không nghe lời anh nên dì nhỏ mới không thương, cảm giác tự ti lại nổi lên.

“Cũng không thể chỉ cần mẹ yêu thôi là được, dì nhỏ có thành kiến với con, con nhất định phải cố gắng xoá bỏ thành kiến đó trong lòng mọi người, biết chưa?” Tô Hướng Vãn nói.

Cẩu Đản cắn môi, tỏ vẻ hùng hổ: “Con, Tống Tây Lĩnh, nhất định sẽ làm cho dì nhỏ yêu con”

“Vậy từ nay về sau có chăm chỉ rửa tay không? Có thể ưỡn lưng đứng thẳng được không? Có thể nói chuyện với mọi người bằng giọng to rõ ràng được không?” Tô Hướng Vãn lại hỏi.

Cẩu Đản bước đi với b* ng*c ưỡn ra: “Con, Tống Tây Lĩnh, nói chuyện với ai cũng đều rất to, chỉ dịu dàng với mẹ và Chi Chi”

Vậy thì đúng rồi, Tô Hướng Vãn ha ha cười to, cô muốn bồi dưỡng đứa nhỏ luôn kinh sợ này thành một tổng tài bá đạo như Long Ngạo Thiên. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn