Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 31: Thư của dì nhỏ

Tống Thanh Sơn và Tống Đình Tú đi vào thành ngay trong đêm.

Tô Hướng Vãn mang 3 đứa nhỏ ăn no nê ở nhà cũ, đang định về thì bà lão ngăn lại:

“Cô là người đã có gia đình, còn là bí thư chi bộ, Thanh Sơn đã đồng ý cho Đình Tú 50 đồng, có phải cô giấu đi đúng không?”

Tô Hướng Vãn thành thật trả lời: “Đúng vậy”

Bà lão tức giận, nghiến răng: “Ngày mai tao sẽ đến đại đội công xã tố cáo mày, nói mày là bí thư mà ức h**p mẹ chồng, tao muốn mày mất cái chức này”

Ông Tống nói: “Hướng Vãn làm bí thư rất tốt, nếu đổi người khác không bằng Hướng Vãn được đâu”

“Nhưng nó không đưa tôi tiền, nó cầm 50 đồng của tôi”, bà lão hầm hừ nói.

Tô Hướng Vãn nhìn Tiểu Kim Quý đang ngồi ở đằng kia, nhìn hai anh em Lư Đản, Cẩu Đản đang l**m kẹo, thoạt nhìn thật đáng thương. Tống Phúc dù sao bên nhà ông ngoại cũng có tiền, thèm ăn gì thì ông ngoại sẽ cho, Kim Quý chỉ dựa được vào bà lão, khi bà không có tiền, cuộc sống của nó đã tụt xuống thấp thê thảm.

Nó thừa dịp Cẩu Đản đút kẹo cho Chi Chi, thò tay quẹt vào cái kẹo trên tay Cẩu Đản rồi cho vào mồm m*t.

“Bà phải nhớ ban đầu bà đối xử với tôi như thế nào, lừa gạt tôi ra sao, trừ tiền quan tài, một phần tôi cũng không cho bà, bà muốn tố cáo thì cứ tố cáo đi, tôi chỉ mong bà đi tố cáo, lúc đó chúng ta lật bài ngửa hết ra, một bà mẹ chồng lúc con dâu phải nuôi con bằng máu đã giấu sổ tiết kiệm 4.000 đồng, không chia cho con dâu một xu như thế nào” Tô Hướng Vãn không ngẩng đầu lên, nhàn nhạt nói.

Bà lão không sợ gì khác ngoài chuyện này, tức giận xoa ngực, khuôn mặt từ từ sụp xuống.

Bà vốn có thể vào thành, vốn có thể quản tiền của Đình Tú, có tiền của Đình Tú mới có thể tiếp tục trợ cấp cho Thanh Ngọc và Tống lão tam.

Nhưng Tô Hướng Vãn làm ầm lên như vậy, Thanh Sơn không những không cho tiền lão nhị mà còn giữ bà lại trong thôn.

Như vậy làm sao bà quản được tiền của Đình Tú?

Bà lão vừa đau lòng, vừa đau đầu, phải kêu ông Tống đỡ vào phòng, nằm lên giường.

Ông già vẫn còn khuyên nhủ: “Công việc của Đình Tú không dễ dàng, suy nghĩ của bà không phải tôi không biết, bà đến khu nhà ở của Cục công an nói năng linh tinh, bà chỉ nghĩ bà chửi mắng Hướng Vãn mà không nghĩ nhỡ lúc đó có người muốn chỉnh Đình Tú, như thế không phải hại chết nó à?”

Bà già cũng có lý của bà: “Tôi đã từng tố cáo trong quân đội, làm gì có chuyện gì xảy ra?”

Ông già không khuyên được bà già, chợt nhớ ruộng phần trăm trồng hồng kỳ của mình chưa tưới nước liền chạy đi tưới.

Tống Thanh Sơn vốn không ở nhà, không biết chuyện Phương Cao Địa khốn kiếp như vậy, lại có thể đánh chị mình.

Vừa đi trên đường vừa tức giận: “Đình Tú, chú có biết chuyện chị bị đánh không?”

Đình Tú buồn bực khó chịu nói: “Chị có nói với em 2 lần, nhưng ý của mẹ là 2 nhà đổi hôn, huống chi Phương Cao Địa cũng đã nhận sai rồi, không cần phải ly dị”

“Mẹ nói không cần phải ly dị, chú cũng không có ý kiến?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Tống Đình Tú cắn răng: “Mẹ nói không có chuyện gì, chỉ là xô xát nhỏ thôi” dĩ nhiên, hắn là đứa nghe lời mẹ nhất.

Hai anh em một cước đá văng cửa, trong nhà lộn xộn, tối thui.

Tống Thanh Sơn khẽ gọi: “Chị!”

Trong phòng một thanh âm yếu ớt: “Tôi đây, ai đó, Thanh Sơn à?”

Một người phụ nữ chật vật từ trên giường ngồi dậy, bật đèn lên, thấy là Tống Thanh Sơn thì sờ lên mặt hắn: “Đúng là Thanh Sơn, chị ở Bắc Kinh nghe nói em còn sống, em không biết là chị mừng đến thế nào đâu”

Đó là chị cả của Tống Thanh Sơn, Tống Đại Hoa, nhìn mặt thì có vẻ ổn nhưng hai tay cứ ôm bụng.

“Thải Kỳ đâu, sao nó không ở đây?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Tống Đại Hoa nhíu mày nói: “Nó sang nhà nội rồi, chị vẫn khoẻ, chỉ là công việc quá mệt, muốn ngủ một lát thôi”

Tống Đình Tú nói: “Nghe nói anh rể đánh chị, có chuyện này không?”

Tống Đại Hoa vội vàng lắc đầu: “Không có, hai đứa có ăn cơm không để chị đi nấu?”

Tống Đình Tú nhìn anh: “Làm gì đây?” dù sao hai người cũng là đàn ông, vén áo chị lên để xem vết thương có vẻ không ổn.

Tống Thanh Sơn nói: “Không sao, chúng ta về đi, để cho chị nghỉ ngơi”

Kết quả, Đình Tú vừa quay ra, Tống Thanh Sơn đột nhiên quay lại, vén lưng áo Tống Đại Hoa lên.

“Nhìn thế này chị còn nói không bị đánh?” Trên lưng là những vết đấm bầm đến xanh tím.

Tống Đại Hoa cố gắng kéo áo xuống: “Không sao, chị cũng đánh hắn, hai đứa mau về đi, chuyện này coi như không biết, được không?”

Lúc này, bên ngoài có tiếng người mở cửa.

Tống Đại Hoa vội nói: “Đừng, hai đứa đừng làm ầm lên, nếu không hai đứa đi rồi, hắn lại đánh chị, thật đó”

Nhưng đã muộn, Tống Thanh Sơn nhòm qua cửa, thấy đúng là Phương Cao Địa liền túm cổ áo lôi vào.

Tống Đình Tú tức giận định đấm vào mặt Phương Cao Địa, bị Tống Thanh Sơn ngăn lại: “Chú điên rồi à, không được đánh vào mặt”

“Vậy đánh vào đâu?” Tống Đình Tú nói.

Tống Thanh Sơn nhìn quanh, thấy Phương Cao Địa đang vùng vẫy liền cầm một chiếc ghế đẩu lên, nói: “d*ng ch*n hắn ra, bịt miệng lại”

...

Nửa tiếng sau.

"Anh rể, chúng tôi đánh anh à?" Tống Thanh Sơn nắm lấy vài sợi tóc chưa rụng của Phương Cao Địa.

Phương Cao Địa lắc đầu: "Không có."

“Còn muốn làm thế với chị tôi không?” Tống Thanh Sơn hỏi lại.

Phương Cao Địa đột nhiên gật đầu, rồi vội vàng lắc đầu: “Không dám, không dám nữa”

Tống Thanh Sơn đứng lên, nhìn Tống Đại Hoa đang đứng ở cửa phòng ngủ, thấp giọng nói: “Từ nay về sau hắn hẳn không còn dám đánh chị nữa, nhanh ly hôn đi. Đình Tú bây giờ là Cục phó Cục công an. Chị của Phó cục trưởng bị người ta đánh, chẳng phải chuyện chê cười sao?”

Tống Đại Hoa gật đầu, khẽ thở dài một tiếng: “Chỉ sợ hai đứa trẻ không muốn đi cùng chị”

Tống Thanh Sơn vì thế lại hỏi thêm: “Nghe nói Kim Hoán bây giờ cũng vô pháp vô thiên à?”

“Nó vẫn còn ở bên ngoài, chị đang khuyên nó tạm thời đừng quay về”, Tống Đại Hoa nói.

Tống Thanh Sơn nói: "Nếu đứa trẻ thực sự không tốt, phải điều chỉnh lại. Chị, không thể chiều hư đứa trẻ, hiểu không?"

Tống Đại Hoa không điều chỉnh được. Cô và con trai đã đánh nhau, nhưng nó đã 15 tuổi, cao lớn và khoẻ mạnh hơn cô, cô không đánh lại được.

Nhưng đây là chuyện nhà, Tống Đại Hoa không thể nói với Tống Thanh Sơn.

Sau khi đóng hồ chứa nước, bắt đầu đến giai đoạn trữ nước. Công việc chủ yếu của Tống Thanh Sơn không còn ở hồ chứa nước nữa mà chuyển tới trung tâm chỉ huy nằm ở chính quyền huyện.

Cho nên gần đây hắn luôn ở trung tâm chỉ huy, còn Đình Tú thì ở Cục công an, không phải sợ Phương Cao Địa dám vượt mặt mà quan trọng hơn, hàng ngày hắn có thể về nhà.

Đêm nay, Tống Thanh Sơn xong việc đi về nhà, trên đường gặp Tống Kiến Quốc.

“Kiến Quốc, sao vui mừng vậy?” Tống Thanh Sơn dừng máy kéo, xuống chào hỏi.

Tống Kiến Quốc toét miệng cười, chảy cả nước miếng: “Thanh Sơn, tôi phải nhanh đến uỷ ban xã để đón thanh niên trí thức, còn nữa, con heo của tôi đã đẻ 7 nhóc con rồi”

Bảy con heo con, là sản phẩm lai tạo giữa heo rừng và heo nhà, sau khi sinh ra đã khiến cả thôn kinh ngạc, bởi vì quả nhiên những nhóc heo con này đặc biệt thích ăn thức ăn thô, đem thân cây ngô nghiền nhỏ ra thành bột, trộn với rau là chúng sẽ ăn.

Sau đó, thôn Tô ở gần thôn Tống nghe nói người ở thôn Tiểu Tống có thể phối giống heo rừng, cũng vội lên xã mua heo nái, cột vào xe ba gác, đẩy tới thôn Tiểu Tống để phối giống.

Con heo rừng đen thui uy phong lẫm liệt tuần tra xung quanh, bảo vệ con heo nái và bầy heo con mới sinh, không ai lại gần được.

Mang heo nái khác đến, nó thờ ơ, mặc kệ Tống Tề đuổi đánh, nhất định không chịu phối giống.

“Thanh Sơn, nghe nói cậu đã giúp heo phối giống, cậu có thể giúp phối cho chúng tôi được không?” bí thư thôn Đại Tống là Tống Quốc Khánh nói.

Tống Thanh Sơn vừa từ máy kéo bước xuống, lạnh lùng nhìn Tống Quốc Khánh một cái, không nói gì, xoay người bước vào nhà.

Trong nhà, Tô Hướng Vãn đang nấu thịt.

Đó là loại thịt ba chỉ đặc biệt ngon, cô cắt thành từng miếng, ướp đường nâu, hầm trực tiếp trong nồi.

“Con, Tống Tây Lĩnh, cũng sẽ không nói cho ba, thịt này ở đâu ra”, Cẩu Đản nói một cách chắc chắn.

“Tống Tây Lĩnh, mẹ con lấy thịt ở đâu ra?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Cẩu Đản vội vàng nói: “Bí thư thôn Đại Tống vì muốn phối giống heo nên mang tới. Ba, ba giúp họ phối giống chưa?”

Tống Thanh Sơn nhìn Tô Hướng Vãn, Tô Hướng Vãn cũng nói: “Nhanh giúp họ đi”

“Không giúp”, Tống Thanh Sơn nói dứt khoát.

Tô Hướng Vãn đuổi theo hắn vào trong nhà: “Người thôn Đại Tống cho tôi thịt, nói ai có thể giúp phối giống thành công thì thịt này sẽ giành cho người đó, anh không giúp thì làm sao tôi ăn thịt được?”

Tống Thanh Sơn xoay người, chặn Tô Hướng Vãn lại: “Đồng chí Tiểu Tô, em biết tôi là ai không?”

“Tống Thanh Sơn, ba của Lư Đản, Cẩu Đản, sao?” Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn bĩu môi, bất đắc dĩ nói: “Đoàn trưởng đoàn 307 đi giúp phối heo giống, chuyện này mà đến tai bộ đội, em thấy tôi có thể làm người được không?”

À, hoá ra là vì cái này. 

 


Thịt cũng đã ăn rồi, Tô Hướng Vãn ra ngoài nhìn một cái, bên kia heo rừng sống chết không chịu phối giống, một đám người vẫn bận rộn ở ngoài đó. Bí thư chi bộ thôn Đại Tống không còn cách nào, cuối cùng Tô Hướng Vãn phải đáp ứng dùng lừa đực trong thôn phối giống miễn phí cho lừa của họ, chuyện này mới giải quyết xong.

“Đúng rồi, các anh vào trong thành đánh Phương Cao Địa à, có đánh chết hắn không?” về đến nhà, Tô Hướng Vãn liền hỏi Tống Thanh Sơn.

Tống Thanh Sơn bĩu môi: “Chúng tôi là công chức, làm sao có thể động một chút là đánh người, chúng tôi là người văn minh, không đánh nhau”

Quả thật không đánh, nhưng Phương Cao Địa không xuống giường được cũng là thật, không, phải nói, 2 3 tháng tới hắn phải nhờ vả Tống Đại Hoa chăm sóc.

Mà cái vết thương đó, hắn không dám nói cho người khác biết.

Đàn ông thích bạo lực gia đình, Tống Thanh Sơn liền cho hắn ăn miếng trả miếng, hắn không dám hé môi về vết thương.

“Cái đồ tiểu tử vô dụng, chị mình bị đánh mà các người cũng không dám xử lý, cao to như vậy để làm gì, anh không đánh, Đình Tú cũng không đánh à?” Tô Hướng Vãn vừa nghe liền tức giận.

Tống Thanh Sơn cười một tiếng không nói gì, xoay người bước ra.

Nhưng vừa bước ra thì hắn nhận được tin ở nhà cũ bà Tống bị trúng gió, chân cẳng không sao, chỉ tê dại một bên tay, nửa khuôn mặt không cử động được.

Làm gì? Đương nhiên phải đưa vào bệnh viện rồi.

Nhưng lúc sắp đi, Tống Thanh Sơn phát hiện trong túi không có một đồng nào.

Không có tiền, làm sao đưa bà đi bệnh viện?

Tô Hướng Vãn nhìn hồi lâu, móc trong túi ra 50 đồng đưa cho Tống Thanh Sơn.

Được rồi, đoán chừng là bà bị trúng gió, vậy thì cô sẵn lòng đưa ra số tiền này.

Bà già nằm trong bệnh viện chừng 5 6 ngày rồi về.

Thật ra cũng không có gì nghiêm trọng, chỉ cần từ từ tập, có điều bà già từ nay về sau chân tay không còn được lanh lẹ như cũ, uống thuốc không nói, đi lại phải chống gậy.

Tại điểm cải tạo lao động có thêm ba thanh niên trí thức, sau khi đến đương nhiên phải họp trước, sau đó gia nhập lao động.

Trong đại viện của địa chủ, mỗi người ở một gian, phút chốc nơi này trở nên náo nhiệt.

Chưa tới 2 tháng, Tống Thanh Sơn dùng cơm thừa canh cặn, xương xẩu bỏ đi trên công trường nghiên cứu ra phân hữu cơ, Tống Thanh Sơn tự mình chở một xe nhỏ về nhà.

Bởi vì thử nghiệm trồng mẫu nên Tô Hướng Vãn không báo cáo đại đội cùng uỷ ban xã, định bón phân cho ruộng của mình trước, đợi thu hoạch đậu và kê rồi tính sau.

Tống Thanh Sơn yên lặng bên cạnh Tô Hướng Vãn, tính tình thể hiện ra không được tốt lắm.

Lúc đầu, đám thanh niên trí thức trẻ tuổi vẫn còn đùa giỡn, bởi vì Tô Hướng Vãn tuổi còn rất trẻ, mặc dù là bí thư chi bộ thôn nhưng họ cũng không tôn trọng lắm, lúc này Tống Thanh Sơn đen mặt dạy dỗ bọn họ mấy lần, cuối cùng cũng ngoan ngoãn hơn.

Đang lúc Tô Hướng Vãn tưởng Tống Thanh Sơn đã dần dần tiếp nhận cô không phải là nguyên thân, có thể yên ổn sống qua ngày với nhau, không nghĩ tới một buổi tối, hắn về nhà mang theo một cái hộp nhỏ cho cô.

Tô Hướng Vãn mở ra nhìn, bên trong có một chiếc nhẫn.

Không phải vàng, là một chiếc nhẫn bạc, còn hắn, sau khi đưa xong thì nằm lăn ra giường.

“Tống Thanh Sơn, anh có ý gì?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Tống Thanh Sơn nắm hai tay giống như đang cầm súng: “Nhẫn, lúc chúng ta kết hôn không mua nhẫn, nên tôi mua cho em một cái”

“Anh lấy đâu ra tiền, không phải tiền đã đưa hết cho tôi rồi sao?” Tô Hướng Vãn hỏi vặn lại.

Tống Thanh Sơn nói: “Lúc đưa mẹ tôi đi bệnh viện, em đưa cho tôi 50 đồng còn gì?”

Cho nên hắn dùng số tiền còn lại mua cho cô chiếc nhẫn này.

Tô Hướng Vãn đeo chiếc nhẫn lên tay, đột nhiên nói: “Nếu anh muốn làm thì có thể, không cần phải nhịn, thật đó”

Tống Thanh Sơn lật mình ngồi dậy, nhìn Tô Hướng Vãn: “Đừng nháo nữa, ngủ đi”

Được rồi, Tô Hướng Vãn tắt đèn, vừa nằm xuống, không hiểu sao Tống Thanh Sơn đột nhiên sát lại gần trong bóng tối, chỉ chạm môi cô một cái, giọng rất khàn: “Em chính là em, tôi biết tôi thật có lỗi với em, bây giờ em muốn gì, chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ giúp em làm được. Nhưng ở bên ngoài phải vô cùng chú ý, cách mạng văn hoá tạm thời không lắng xuống mà sẽ ngày càng dữ dội hơn, không nên nói bậy bạ, khi làm việc cần tận lực tránh tai bay vạ gió, biết chưa?”

Tô Hướng Vãn không lên tiếng, dĩ nhiên, cô không dám nói lời nào, cũng không dám cử động.

Không phải vì cô sợ Tống Thanh Sơn đánh hay c**ng b*c mình.

Mà bởi vì cô nghe thấy trong giọng của Tống Thanh Sơn có gì đó vô cùng bi thương, có thể tưởng tượng, hắn buộc phải thừa nhận cô là người khác, tức là chứng minh người vợ thật sự của hắn không chịu được khổ nhục đã chết rồi, hắn sao có thể tiếp nhận được.

Cô có thể nói nguyên thân ở bên kia rất tốt, nhưng Tống Thanh Sơn đã không muốn thừa nhận, vậy coi như xong đi.

Trên thực tế, dần dần cô cũng cảm thấy mình chính là nguyên thân.

Dẫu sao khi Tô Tiểu Nam tạo nên nguyên thân, cũng là dựa vào hình mẫu của cô.

Điều lý trí duy nhất mà cô khác với nguyên thân, đó chính là không còn cái tình yêu cuồng si nữa.

Vào một buổi chiều chạng vạng, Cẩu Đản cầm một miếng tóp mỡ ngồi ở bên ngoài, nhìn ra dòng sông Thanh Thuỷ, cắn từng miếng nhỏ.

Đứa trẻ này bản tính cô đơn, mặc dù cuộc sống bây giờ đã tốt hơn, nửa năm nay không bị đánh, nó còn có những người bạn mới như Hùng Đản, cả Dã Đản mới phẫu thuật xong đang phải nằm trên giường, nhưng mỗi ngày nó vẫn để ra một chút thời gian nhìn ra dòng sông, nghĩ đến A Xá, trò chuyện với A Xá.

Dưới bóng hoàng hôn, nó loáng thoáng thấy bóng ai như chú ba lướt qua sân sau nhà mình.

Vùng bình nguyên phía bắc này không có cây cối, một người khó mà ẩn náu.

Nó còn chưa kịp nhìn kỹ thì có chiếc xe đạp cũ kỹ lọc cọc chạy qua.

“Đây có phải nhà Tô Hướng Vãn không? Có thư bảo đảm gửi cho cô”, người đưa thư lớn tiếng nói.

Cẩu Đản nhận ra người đưa thư này, là người ở thôn Triệu, tên Triệu Cô Lộc, nó vội chạy tới: “Chú Cô Lộc, ai viết thư cho mẹ con vậy?”

Người đưa thư nhìn một cái: “Bệnh viện huyện, nhanh, đưa cho mẹ con đi”

Cẩu Đản phe phẩy cầm lá thư đi vào, thấy mẹ đang làm mì từ bột kê, nhẹ nhàng xé lá thư ra: “Mẹ xem đi, thư của mẹ, từ bệnh viện huyện gửi tới”

Tô Hướng Vãn vừa nghe thư của bệnh viện thì trong lòng khẽ động, xé tờ thư ra đọc, lập tức ngẩng đầu hỏi Lư Đản: “Lư Đản, thủ lĩnh của cái gọi là “chống tạo phản”, có phải Phương Kim Hoán không?”

“Đúng vậy mẹ, sao ạ?” Lư Đản đang tập bài quyền mà ba dạy, quả đấm nhỏ cũng rất có bài có bản.

Tô Hướng Vãn gập lá thư lại: “Không có gì, có người ngứa da, để mẹ thoả mãn cho hắn”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn