Nhưng cho dù Tống Thanh Sơn có tin hay không tin.
Ngày thứ ba, hắn bắt được một con heo rừng lớn.
Đó thật sự là một con heo đực, hắn còn mang theo mấy chiến sĩ về cùng.
Ngày hôm đó, hắn mang máy kéo chở con heo rừng còn sống với nguyên bộ răng nanh nhe ra ngoài về, cả thôn đều sôi sục.
Còn Tô Hướng Vãn, sau khi bàn bạc với Triệu Quốc Đống, cầm vẻn vẹn 135 đồng từ kế toán thôn, cùng Tống Kiến Quốc đi đến trại nuôi heo của huyện thành, mua một con heo nái.
Theo cách nói của Tống Kiến Quốc, con lợn nái lông mượt, da đen, là loại có thể đẻ nhiều lợn con nhất.
Tiền của thôn là thuộc về toàn thôn, dùng để nuôi heo, mọi người không ai có ý kiến.
Heo rừng sẽ cắn người, muốn nó phối giống với heo nhà còn phải đề phòng nó ăn thịt mất heo nhà.
Mà heo rừng dĩ nhiên muốn giao phối với heo rừng, heo nhà có mùi vị khác heo rừng, mùi tanh hơn, heo rừng thấy một con heo nái da thịt bóng lưỡng đen thui thì nhất định không chịu giao phối.
Tóm lại, để có được lứa lợn xuất chuồng 4 tháng sau, Tống Kiến Quốc đã bị hành đến kiệt sức.
Sau khi hắn bị heo rừng cắn cho một phát, việc phối giống được giao cho người cao to nhất thôn, Tống Tề, ba của Dã Đản. Thế nhưng Tống Tề cũng không giải quyết được.
Cuối cùng vẫn là Tống Thanh Sơn sau khi tan làm đã giải quyết, không biết hắn làm cách nào, dù sao hai con heo đã phối giống được với nhau.
Chẳng những Tô Hướng Vãn muốn biết hắn đã làm thế nào, ngay cả Lư Đản, Cẩu Đản cũng muốn biết.
“Ba, ba nói chút đi, làm sao phối giống được vậy?” Cẩu Đản quấn lấy Tống Thanh Sơn.
Tống Thanh Sơn vốn đã về trễ, thấy con trai chưa ngủ, không tránh được muốn vỗ vào mông nó một cái: “Nhanh đi ngủ”
“Phải nói, Tống Tây Lĩnh, nhanh đi ngủ” Cẩu Đản cố chấp, rất trân quý cái tên mà cha nó đã tuỳ tiện đặt cho nó.
Tống Thanh Sơn không có cách nào khác đành nói: “Tống Tây Lĩnh, nhanh đi ngủ”
Cẩu Đản lập tức ôm bắp thịt của ba: “Ba, ba thật tốt”
Thật sến súa.
Vốn dĩ Tô Hướng Vãn định hỏi Tống Thanh Sơn về phân bón, nhưng hồ chứa nước của bọn họ đã bắt đầu đóng để tích trữ nước và dẫn lưu đi nhiều hướng, những thứ này đều phải dùng đến thuốc nổ phá núi, đào hầm, đã gần 4 tháng hắn không về nhà.
Huyện Thanh Thuỷ vì lý do địa lý, không nói đến non xanh nước biếc, khí hậu gần với Tứ Xuyên, sẽ ấm lên ngay sau khi năm mới kết thúc.
Đúng như dự đoán, chỉ cần trên mặt đất tan băng, lộ ra màu xanh cây cỏ, mọi người đào lên và phát hiện mấy loại dược liệu quả nhiên sinh trưởng rất mạnh mẽ.
Điều này khiến cho toàn thôn Tiểu Tống rất vui mừng.
Đào lên, rửa sạch, phơi khô, chỉ sau vài ngày đã có từng bó đẳng sâm, hồng kỳ, sài hồ, đều là những loại dược liệu tốt nhất, có thể mang ra ngoài bán.
Mùa đông, cố gắng thắt lưng buộc bụng, gia đình vẫn có thể có thức ăn mà ở nông thôn, mùa đông tuyết phủ đầy, quần áo lại ít, mọi người đều đắp thêm vào lò ở dưới giường đất để giữ ấm. Họ hầu như không ra ngoài trong suốt mùa đông, Tô Hướng Vãn so với năm ngoái đã trắng hơn rất nhiều.
Cô cùng mấy người Tống Nhị Sơn, Triệu Quốc Đống cùng Tống Kiến Quốc mang dược liệu lên uỷ ban xã, Hàn Dược Tiến nhìn thấy, giơ ngón tay lên khen ngợi.
Có thể tăng nông sản lên như vậy, lãnh đạo thôn nào lại không thích.
Lúc này xã trưởng Hàn liền viết một thư giới thiệu, Tống Nhị Sơn cùng Tống Kiến Quốc mang dược liệu trong thôn đến thẳng bệnh viện huyện Thanh Thuỷ để bán. Nhà Tống Kiến Quốc bán được nhiều nhất, thu được 20 đồng, ít nhất là Tống Thanh Ngọc cũng được 5 đồng.
Một nửa tiền, một nửa phiếu lương thực, Tống Kiến Quốc cầm phiếu vào ngay cung tiêu xã mua 2 cân kẹo, 1 cân cho bọn nhỏ nhà mình, 1 cân cho bọn nhỏ nhà Tô Hướng Vãn.
Không chỉ có hắn, 50 hộ dân ở thôn Tiểu Tống, nói thẳng ra là trừ bà Tống, đều rất cảm kích với cô. Mọi người bàn bạc, đều thấy hạt giống dược liệu ban đầu đều do Tô Hướng Vãn bỏ tiền túi ra để mua, vì thế phải đưa chút gì cho bí thư Tô.
Vẫn là Tống Nhị Sơn có chủ kiến, hắn nói: “Chúng ta mỗi người lấy 1 đồng từ tiền bán dược liệu ra, cũng được 50 đồng, đưa cho chị dâu có được không?”
Mọi người cùng bàn bạc, trừ Tống Thanh Ngọc ở nhà cũ chỉ có 5 đồng không chịu đưa, còn có Tống Tề vì muốn chữa lưng cho Dã Đản, mọi người không để cho hắn đóng tiền, 48 đồng được trưởng thôn Triệu Quốc Đống mang về cho Tô Hướng Vãn.
Triệu Quốc Đống còn tưởng Tô Hướng Vãn sẽ đưa đẩy từ chối, không ngờ cô nhận luôn: “Anh phải nói với bọn họ, tôi mua hạt giống tốn bao nhiêu tiền, không để bọn họ cứ thế chiếm tiện nghi được”
Cất tiền đi, trên đường về đi ngang nhà Tống Tề, Tô Hướng Vãn thấy Tiểu Cần đang đỡ Dã Đản, mấy đứa nhỏ Hùng Đản, Lư Đản cũng đang chơi ở đó.
Dã Đản không phải bị cong vẹo lưng, mà là không đứng thẳng được, vẫn giơ ngón cái lên với cô: “Bí thư chi bộ thịt heo, con đang nuôi heo của chúng ta, mùa xuân đã sinh được 5 con heo con, sắp tăng cân rồi”
Con heo rừng mặc dù lần đầu sống chết không chịu giao phối, nhưng chỉ một lần đã cho trái ngọt, một tháng sau, lứa heo con đầu tiên ra đời, bây giờ trong bụng heo nái lại đang có một lứa nữa.
Ban đầu kêu bí thư thịt heo là mắng người, bây giờ gọi bí thư thịt heo là khen người, ai cũng biết bí thư chi bộ Tô có những con heo chỉ ăn thân cây ngô, dễ nuôi, còn tăng cân hàng ngày.
Tô Hướng Vãn khom người nhìn đứa nhỏ: “Con có bê được thùng thức ăn cho heo đực không?”
“Có chứ, sao lại không, con chỉ bị cong lưng chứ vẫn còn sức khoẻ” Dã Đản vừa nói vừa lắc lắc cánh tay.
Tô Hướng Vãn cười, lặng lẽ đưa hết 48 đồng cho Tiểu Cần: “Ngày mai để ba con mang Dã Đản đến bệnh viện kiểm tra cái lưng của nó một chút, nếu có thể chữa thì để bác sĩ nối xương cho nó đi”
Tiểu Cần kích động: “Đừng, bí thư Tô, đây là tiền mọi người trả cho hạt giống của cô”
Tô Hướng Vãn nhìn cô gái trẻ vừa cười vừa khóc này, vội vàng nói: “Cầm ngay, nếu không tôi lại hối hận bây giờ”
Mặc dù kiếp trước luôn bị Tô Tiểu Nam mỉa mai là thánh mẫu, nhưng Tô Hướng Vãn không phải là thánh mẫu, khó khăn lắm cô mới kiếm được một khoản tiền, cứ như thế cho đi, cô cũng khó chịu trong lòng lắm chứ sao không?
Về nhà, thấy Tống Thanh Sơn đang dạy 2 đứa nhỏ học quyền cước.
Đầu mùa xuân, ban ngày trời nóng, hắn xắn tay áo lộ ra bắp thịt, hai đứa trẻ tập mệt, hắn sẽ xách mỗi đứa một bên đi vòng trong sân, cũng khá là vui.
Bây giờ có rất nhiều rau dại trên đồng, chồi non của hồng kỳ, sài hồ là những rau trộn rất ngon.
Sau khi Tô Hướng Vãn trở thành bí thư, đại đội đã thưởng cho cô một thùng dầu ăn, hơn nữa còn có chỗ dầu phân phối nên hiện cô có khá nhiều, chỉ cần đổ một chút trộn với rau, sau đó xào một đĩa đầy rau hẹ với trứng. Còn có một ít nước sốt thịt thỏ, cô đổ ra xào chung với khoai tây thành một món rất ngon.
Ăn cơm xong, hai đứa nhỏ mang theo Chi Chi và con chó chạy chơi trong sân, Tống Thanh Sơn dĩ nhiên sẽ hỏi thêm Tô Hướng Vãn: “Không phải em chỉ cần một con heo rừng thôi đấy chứ? Con heo đó suýt làm gãy lưng Trần Ái Đảng. Em cứ nói đi, còn chuyện gì cần tôi làm nữa không?”
“Nhiều lắm, chuẩn bị vào vụ cày mùa xuân rồi. Tôi cần hai cái cày hàn bằng sắt có thể chạy bằng máy kéo để tiết kiệm sức lao động. Ngoài ra, bộ đội các anh có nhà ăn lớn, canh rau thừa của các chiến sĩ sau khi ăn xong, cả xương nữa, có thể ủ lên men, thành phân bón rất tốt. Phân đạm, lân, kali, anh không phải đều biết làm sao, tôi cần những thứ đó, anh cho được không?”
“Cày chạy bằng máy kéo tôi chỉ thấy ở các nông trường lớn, Tô Hướng Vãn, còn phân bón sinh học là thứ mà quân đội chúng tôi đang nghiên cứu, em đều biết à?” Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn liếc hắn một cái, cẩn thận lấy ra một ít kem Tuyết Hoa, tỉ mỉ bôi lên mặt: “Tôi nói tôi trao đổi thân phận với vợ trước của anh, anh lại không tin, vậy đừng hỏi nữa, cứ mang đồ về cho tôi là được”
Dĩ nhiên Tống Thanh Sơn không thể tiếp nhận được điều này, cái này Tô Hướng Vãn cũng không ép được, cứ để hắn từ từ chấp nhận vậy, chỉ cần hắn không nghi ngờ cô là gián điệp, đồng ý mang đồ về là được rồi.
Tóm lại, sau 3 ngày, Tống Thanh Sơn mang về cho cô một cái cày.
Hưởng ứng lời kêu gọi của bí thư chi bộ thôn, Tống Nhị Sơn cũng học lái máy kéo. Hôm nay khó khăn Tống Thanh Sơn mới được nghỉ một ngày, Tô Hướng Vãn vừa lúc cho họ lái 2 máy kéo đi làm việc.
Ô, thửa ruộng mà đám phụ nữ một người làm lừa, một người cầm cày, phải nửa tháng mới xong, Tống Thanh Sơn lái máy kéo có gắn lưỡi cày bằng thép đằng sau, chỉ đến tối đã cày được hơn một nửa.
Công nghiệp hóa nông nghiệp đã mang lại những thay đổi trong trồng trọt, có được tính là cách mạng không?
Khó mới được ở nhà một ngày, Tống Thanh Sơn nghe nói thanh niên trí thức sắp đến nên dã dọn dẹp nhà cửa, mày mò sửa lại chiếc giường đất bị sụp, tóm lại tuy không thường xuyên về nhà, nhưng mỗi lần về đều phát huy tốt vai trò người lính.
Cũng không biết hắn có tin hay không, nhưng Tô Hướng Vãn cần gì hắn cũng đáp ứng.
Chỉ không đề cập đến chuyện cô đến từ đâu.
Nhưng chiều tối nay, lúc rửa tay ăn cơm, hắn đột nhiên hỏi: “Em cũng biết, Tiểu Tô kia đặc biệt thích Đình Tú, trước mặt tôi cũng không che giấu điều này. Tôi chỉ muốn hỏi một câu, em có giống cô ấy không?”
Lúc này hắn nguyện ý tin tưởng, cô không phải là cô ấy.
Tô Hướng Vãn đang giúp hắn đổ nước, ngạc nhiên hỏi: “Sao đột nhiên anh lại hỏi cái này?”
Tống Thanh Sơn khó chịu hồi lâu mới nói: “Đình Tú đã trở lại, đang ở nhà cũ, nó đã chuyển ngành, chuyển đến Cục công an, ngày mai mẹ sẽ đi vào thành với nó, gọi chúng ta cùng đến ăn cơm”
À, hóa ra 2 ngày nay không thấy bà Tống đến than khóc, hóa ra là Đình Tú đã quay về.
Tô Hướng Vãn lập tức nói: “Đi chứ, sao lại không?”
Phải biết, cô nhớ rõ công tác của Tống Đình Tú, chính là sau khi bà già đến thị trấn, mắng chửi lung tung chuyện của cô trước mặt mọi người ở đơn vị Đình Tú, bị một người có tâm cơ nghe thấy và báo cáo với cấp trên của Đình Tú.
“Không những đi mà tôi còn muốn làm loạn lên, nháo với em trai anh”, Tô Hướng Vãn đột nhiên nói: “À không được, chưa nhìn thấy Đình Tú thì tôi chưa làm được”
Tống Thanh Sơn thực sự căng thẳng: “Không phải em đã nói em không phải là cô ấy sao, em còn làm loạn cái gì?”
“Tiền đâu? 50 đồng, tiền thưởng khi đóng hồ chứa nước, sao không đưa cho tôi?” Tô Hướng Vãn đưa tay ra nói.
Tống Thanh Sơn nhìn chằm chằm vào người phụ nữ này, được rồi, lúc đầu người này giả bộ rất khéo, nhiều dịu dàng, nhiều chăm sóc, lúc hắn nhận hộp bao cao su từ Trần Ái Đảng cũng đã nghĩ tới bắt đầu cuộc sống mới với cô.
Không biết vì sao thời gian gần đây, đột nhiên nhân dân xoay người làm chủ.
Nhưng mà cô đoán đúng, hắn đúng là được thưởng 50 đồng.
“Tiền kia tôi định đưa cho Đình Tú. Đình Tú sẽ làm việc trong thành, về sau nó sẽ nuôi mẹ, tiền này tôi trợ cấp cho nó”, Tống Thanh Sơn giải thích.
Tô Hướng Vãn nói: “Anh yên tâm, bà sẽ không đi được. Hơn nữa về sau muốn đưa tiền cho bà cũng phải xem tôi có thoải mái hay không, phải là tôi đồng ý mới được đưa, anh không được đưa”
Tống Thanh Sơn nói: “Kỳ lạ, không phải em nói em thích thôn Tiểu Tống nhưng không có mẹ tôi ở đó à? Hơn nữa em còn nói em không phải vợ chính thức của tôi, em tức giận cái gì?”
Phải biết rằng chính vì lý do này mà sau khi Đình Tú trở về, Tống Thanh Sơn đã phải bỏ thời gian vào trong thành bàn bạc với Đình Tú, sau khi thu xếp công việc, tìm được một đối tượng kết hôn, sau đó đưa bà lão lên ở cùng.
Tống Đình Tú so với Tống Thanh Sơn còn hiếu thuận hơn, đương nhiên đồng ý.
Tô Hướng Vãn sẽ không nói, mẹ anh vào thành sẽ phá hủy công việc của em trai anh.
Cô hợp tình hợp lý lấy 50 đồng, nói: “Lúc tôi đòi cây lê, hỏi anh về phân bón, tôi không phải vợ anh, nhưng anh đưa tiền cho bà thì tôi là vợ anh, hơn nữa còn là người vợ chết nhiều lần quay về”
Vừa nói cô vừa thè lưỡi ra: “Hù, tôi là ma treo cổ”
Tống Thanh Sơn nhìn cô chằm chằm: “Em thật là…”
Cô vốn dĩ xinh đẹp lại tùy hứng, Tống Thanh Sơn nghĩ, vợ mình ngày càng tinh quái, lại ngày càng đẹp, nhưng hắn không thể nghĩ nhiều về điều đó nữa, nghĩ nữa đầu hắn sẽ bùng nổ mất.
“Nếu em không phải cô ấy, sẽ không tính toán chuyện ly hôn với tôi, tiếp tục là vợ, là người nhà của tôi đúng không?” Tống Thanh Sơn không chịu thua kém.
Cô lừa hắn thật là giỏi, trước khi bị vạch trần, hắn thực sự không hề hoài nghi, nhưng cô một tay phân chia nhà, sau lại còn biết lái máy kéo, cơ hồ như không có chỗ nào phù hợp.
Công thức mà cô đưa cho hắn, như ủ lên men thức ăn thừa cùng lá cây này khác ở nhiệt độ cao có thể tạo ra phân hóa học, đạm, lân, kali đều đạt chuẩn.
Tô Hướng Vãn nói: “Làm chứ, sao không làm, anh có tiền lương cao, người cũng tốt, có thể giúp tôi bắt heo rừng, còn giúp tôi nghiên cứu làm phân hóa học, hàn lưỡi cày, nâng cao sản lượng lương thực, cái đó không tốt sao?”
“Vợ tôi không chỉ nuôi con, còn phải thực hiện nghĩa vụ làm vợ, em đã từng làm điều đó với người khác chưa, có kinh nghiệm không?”
“Làm cái kia?” Tô Hướng Vãn liếc nhìn Tống Thanh Sơn một cái, không tồi, rất nam tính, cơ bắp săn chắc, vẻ ngoài đẹp trai, mới 26 tuổi, đối với cô mà nói có thể xem như tiểu thịt tươi: “Thời điểm chúng ta cùng có nhu cầu, thì cứ tới đi”
Tống Thanh Sơn trực tiếp nghẹn họng, suýt thì không thở được.
“Tống Đông Hải, Tống Tây Lĩnh, Chi Chi, chúng ta về nhà cũ ăn cơm”, Tô Hướng Vãn phe phẩy 50 đồng, hô lớn.
Lư Đản cùng Cẩu Đản nghe nói về nhà cũ đều cau mày: “Mẹ, chúng con ăn cơm mẹ nấu, không về nhà cũ”
Đương nhiên, mẹ nấu cơm rất ngon, hôm qua mẹ còn nói khi nào heo béo xuất chuồng, rau hẹ lên cây, mẹ sẽ làm vằn thắn cho ăn, mấy cái ngũ cốc chua ở nhà cũ ra cái vị gì?
Tô Hướng Vãn nói: “Bớt nói nhảm, mau đi đi”
Ở nhà cũ, bà lão đang rất cao hứng.
Đình Tú của bà đã về, Đại Hoa của bà thực ra cũng đã về, nhưng vì sao Đại Hoa không tới thăm bà? Bởi vì bà có một chuyện rất mất mặt không nói ra được, đó là con rể Phương Cao Địa đã lại đánh Đại Hoa.
Nói đến Đại Hoa, bà vừa muốn khóc vừa muốn cười.
Đại Hoa cao lớn, tính tình hào sảng, có năng lực, rất được lãnh đạo khen ngợi.
Nhưng Phương Cao Địa lại có tật xấu là đánh vợ khi say rượu, đánh xong sẽ quỳ xuống xin lỗi, có lúc đánh Đại Hoa không rời được giường. Nhưng hai người đều là công chức, lại còn có con, hơn nữa Phương Cao Địa chỉ bị tật uống rượu, khi tỉnh rượu luôn quỳ xuống nhận sai nên bà Tống vẫn luôn bỏ qua.
Gần đây Đại Hoa làm ầm lên, nói với bà lão muốn ly hôn, nhưng nếu ly hôn khẳng định sẽ mất việc. Bà Tống đang định vào trong thành, một là tìm đối tượng cho Đình Tú, hai là khuyên Đại Hoa không nên ly hôn, vì hai chuyện này mà bà không còn thời gian nghĩ đến Tô Hướng Vãn,
Hơn nữa chuyện Đại Hoa bị đánh, bà còn phải giấu thằng cả thằng hai, sợ hai người này biết chuyện sẽ vào trong thành đánh Phương Cao Địa.
Phương Cao Địa dù sao cũng là cán bộ, nhỡ đánh nhau làm ầm lên, chuyện mất kiểm soát, cả hai đứa con cùng mất việc là không thể chấp nhận được.
Cả nhà cùng nhau ăn cơm, Tô Hướng Vãn không chút do dự ngồi xuống.
Bà lão hỏi Tống Đình Tú: “Muốn nuôi ta thì phải xin tiền anh cả trước”
Tống Đình Tú vừa mới xuất ngũ, có tiền trợ cấp định lấy ra đưa cho bà lão, nói: “Con đã nói con nuôi mẹ, đừng nhắc đến những chuyện đó”
Bà già làm sao có thể đồng ý chứ: “Một mình con nuôi không được, phải để thằng cả bỏ tiền râ”
Bà cao giọng nói: “Thanh Sơn, từ nay về sau mỗi tháng đưa cho em trai 50 đồng, dù sao thằng ba cũng không quay về, đời này của ta phải để thằng hai nuôi rồi”
Nói đến đây, Đình Tú so với lão đại còn thành thật hơn rất nhiều, nếu có tiền, hắn sẽ đưa hết cho mẹ. Lần này chuyển ngành, chẳng những sang ngành công an, còn có một khoản lớn tiền xuất ngũ, đang chuẩn bị đưa cho bà lão.
Tống Thanh Sơn vừa bị Tô Hướng Vãn thu mất tiền, thành thật nói: “Con không có”
Bà lão tức giận đập bàn: “Không phải con đào cát trên công trường sao, một tháng ít nhất cũng phải có 50 đồng. Tô Hướng Vãn bây giờ không phải không có tiền nuôi con, tại sao không đưa tiền cho ta?”
Tô Hướng Vãn cười lạnh một tiếng: “Bởi vì hai đứa nhỏ không phải một mình tôi sinh ra được, đó là con của con trai bà, tại sao hắn lại không phải nuôi? Chẳng lẽ thói quen của nhà họ Tống là chỉ đẻ ra mà không nuôi à?”
“Mày, Thanh Sơn, mày nghe cô ta nói chưa, sao không ly hôn ngay đi?” bà lão đập bàn: “Đình Tú, con cũng nghe đi, tao nói với mày Tô Hướng Vãn, đến lúc vào trong thành, tao phải nói cho mọi người trong thành biết mày tồi tệ như thế nào”
“Mẹ, cũng bởi vì mẹ đi nói bậy bạ khắp nơi, chẳng những bôi nhọ Tô Hướng Vãn, còn làm mất mặt cả nhà chúng ta”, Tống Thanh Sơn nói.
Bà lão không sợ: “Đương nhiên là không rồi, tao đã viết nhiều thư tố cáo gửi cho quân đội như thế mà Đình Tú nhà chúng ta vẫn làm ở Cục công an đấy sao?”
Đúng vậy, nếu bà vào thành, chắc chắn sẽ gây chuyện.
Bởi vì lần trước Tống Thanh Sơn đã hù doạ bà, nói Đình Tú chỉ làm người gác cổng, kết quả Tống Đình Tú làm Cục phó Cục công an, chính điều này khiến cho bà ta cảm thấy bà tố cáo Tô Hướng Vãn là không sai.
“Mẹ, mẹ không thể vào thành được, thật sự”, Tống Thanh Sơn đập đũa, nói: “Đình Tú, không thể mang mẹ đi được, để cho bà ở đây tốt hơn”
Tô Hướng Vãn đắc ý, hí mắt liếc nhìn Tống Thanh Sơn: Đã bảo mà, mẹ anh muốn vào thành làm gì, tôi lại không biết sao?
Tống Thanh Sơn thấp giọng nói: “Tô Hướng Vãn, thật sự cảm ơn em”
Không dám tưởng tượng nếu đưa bà vào thành thì sẽ như thế nào. Những chuyện linh tinh này bà nói ở thôn không sao, nhưng nếu ầm ĩ đến tai lãnh đạo trong thành, sau này Tống Thanh Sơn, Tống Đình Tú làm sao nhìn mặt mọi người, làm sao triển khai công việc?
Thế nhưng khi nghe mình không được vào thành, bà lão nhảy dựng lên: “Tống Thanh Sơn, mày dám giữ tao lại à, tao còn phải vào thành để khuyên chị cả mày nữa”
“Sao phải khuyên chị?” Tống Thanh Sơn nghiêm nghị nói.
Bà già a một tiếng, còn chưa kịp nói thì Tống Phúc trong miệng đầy trứng gà đã lúng búng nói: “Còn có thể tại sao, tại mợ có quá nhiều tật xấu, bị cậu tôi đấm cho mấy đấm, nháo lên đòi ly hôn”
Tống Thanh Sơn và Tống Đình Tú gần như cùng lúc đứng lên, đập bàn một cái, Tống Thanh Sơn nói: “Cái tên khốn Phương Cao Địa đó lại dám đánh chị tôi à?”
Tống Đình Tú nói thẳng: “Đến nhà, đánh hắn một trận!”