Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 29: Tôi không phải là tôi

 

“Sao lại mua cái quần to nhất này?” Tống Thanh Sơn quả thật đã mua chiếc quần cụt to nhất được treo làm mẫu ở cung tiêu xã, cái quần mà tất cả mọi người đang đói trước đói sau không bao giờ có thể mặc được.

Nói thế nào nhỉ, cái quần cụt này to đến mức Tô Hướng Vãn nghĩ cả nhà họ chui vào vẫn vừa.

Cô nhìn Tống Thanh Sơn, Tống Thanh Sơn nhìn cô: “Không phải em nói muốn ăn ngon, uống say, mặc quần lớn nhất à?”

Ăn ngon, uống say, mặc quần cụt to nhất

Những câu này là của người dân thôn quê nơi Tô Hướng Vãn ở kiếp trước hay nói, là câu họ hay trào phúng những người béo tốt, nhà giàu mới nổi trong thôn.

Tô Hướng Vãn nhớ ra hình như cô đã từng nói câu này khi cô lười ra đồng.

Cố nhịn cười, cô nghiêm túc nói: “Chi Chi còn nhỏ nhưng Cẩu Đản, Lư Đản, cả tôi nữa cũng cần có quần, anh xem cái quần lớn thế này có thể sửa thành 3 cái nhỏ, trong khi chúng ta chỉ tốn có 1 phiếu nhu yếu phẩm thôi, đúng không?”

Tống Thanh Sơn không nói gì, Lư Đản cùng Cẩu Đản à một tiếng thật dài, như kiểu đã bừng tỉnh đại ngộ.

Vì một hộp kem dưỡng da, một cái quần cụt siêu to, vợ chồng nói chuyện với nhau thật hòa hợp.

Tống Thanh Sơn đã nói hắn phải quay về đơn vị, lần này có thể phải tăng ca nửa tháng.

Mà bên nhà cũ, Tống Nhị Hoa đang giới thiệu một đối tượng cho Tống Thanh Ngọc, đương nhiên để đi xem mắt, cô ta đã mượn của bà Tống 5 đồng, đưa Thanh Ngọc lên vào thành.

Lúc đi, Tống Thanh Ngọc rất vui, thấy mình không cần phải làm xã viên cũng giống được như chị gái, gả chồng trong huyện thành.

Kết quả đến lúc gặp mặt, Nhị Hoa nói người đó là bác sĩ, hơn 30 tuổi, đến lúc gặp mới biết, là bác sĩ nhưng đã gần 50 tuổi và sắp hói. Người đó còn nói chấp nhận các tật xấu của Thanh Ngọc, có thể cưới nhưng không được mang theo Kim Quý.

Phải biết Tiểu Kim Quý sống dựa vào Tống Thanh Ngọc. Nếu Tống Thanh Ngọc thực sự không mang nó theo khi kết hôn, với tính khí đó của nó chỉ cần ở lại thôn Tiểu Tống 3 ngày sẽ bị những đứa trẻ khác đánh chết.

Lúc này nếu Thanh Ngọc biết anh trai mình suýt nữa thì giới thiệu một đối tượng rất tốt cho mình, mà chỉ vì cô ta có quá nhiều tật xấu nên thôi, liệu có hối hận đến chết không?

Sau khi thành bí thư chi bộ thôn, Tô Hướng Vãn bắt đầu hành động.

Mấy bà vợ trong thôn, như mẹ Hùng Đản, mẹ Dã Đản, còn có vợ của Tống Nhị Sơn là Cao Bạch Ngọc đều rất chịu khó, sẵn sàng làm việc. Chị gái của Dã Đản là Tống Tiểu Cần vừa học xong cấp tiểu học, xinh đẹp và thông minh, rất thích chị dâu Tô Hướng Vãn này, lúc nào cũng bám sát lấy cô.

Tiểu Cần là cô gái đặc biệt chăm chỉ, còn Dã Đản, từ khi bị Kim Hoán làm gãy xương không thể đứng thẳng được, Tô Hướng Vãn chỉ đơn giản đưa cho hai chị em thật nhiều hạt giống thuốc đông y để trồng. Tiểu Cần vừa trồng vừa nói, nếu năm sau thật sự có nhiều tiền, cô sẽ đưa Dã Đản đến bệnh viện làm phẫu thuật.

Kế tiếp, là chuyện nuôi heo.

Như đã nói, trong lúc chờ Tống Thanh Sơn mang được đồ đi săn về, người dân thôn chỉ ăn canh suông, không dầu mỡ, không thỏa mãn được cơn đói. Một ngày nọ, Tô Hướng Vãn đã sốc khi thấy Hùng Đản đào giun đất rồi cho vào nồi nấu.

Con giun đó, ăn nó có bao nhiêu kinh tởm.

Vì thế, cô bàn bạc với mẹ Hùng Đản, mẹ Dã Đản, cả Tống Kiến Quốc về chuyện nuôi heo. 1 lạng thịt có thể tương đương 10 lạng mì, có thịt có mì bọn trẻ mới không đói bụng.

Tống Kiến Quốc vội nói: “Không nên không nên, nuôi heo phải cho ăn, chúng ta hiện không có lương thực cho heo, chúng tôi không đồng ý nuôi”

Nhị Sơn cũng nói: “Chúng ta đã nhiều năm không nuôi heo vì không có lương thực”

Tuy nói có thể cho heo ăn rau ăn lá, nhưng tóm lại nuôi heo vẫn phải tốn hoa màu, đúng không.

Tô Hướng Vãn nhỏ giọng nói: “Tôi nghe Thanh Sơn nhà tôi nói, heo rừng phối giống với heo nhà không cần phải nuôi bằng lương thực, chỉ cần nuôi bằng thân cây ngô, mọi người quyết định nhanh đi, để tôi bảo Thanh Sơn bắt một con heo rừng còn sống”

Chỉ ăn thân cây ngô?

Cái này được, trong thôn cái gì cũng thiếu, chỉ có thân cây ngô là nhiều vì hàng năm thôn trồng rất nhiều ngô. Có thể dùng thân ngô để nuôi heo, chẳng phải vừa tiêu thụ được thân cây ngô, vừa có thịt sao.

Tống Kiến Quốc cũng như Tống Nhị Sơn chỉ có sức lực mà không có đầu óc, không nghĩ xem heo rừng khó bắt như thế nào, chỉ hùng hục cùng nhau xây một cái chuồng heo bằng gạch ở mảnh đất bên ngoài công xã.

Sẩm tối, Tô Hướng Vãn về nhà, thấy Cẩu Đản đang lục tung mọi thứ lên.

Đứa nhỏ này, trong quan điểm khi viết của Tô Tiểu Nam chính là kẻ trộm, nghiện lục lọi đồ đạc.

Nó không đi ăn trộm bên ngoài nữa, bắt đầu lục tung đồ trong nhà như một con chó con, trong lúc lục lọi, nó phát hiện ra một thứ: “Mẹ, mẹ nhìn xem, đây là cái gì?”

Tô Hướng Vãn cầm lấy mở ra xem, bên trên có vẽ hình một nam một nữ mặc đồ bơi, còn có dòng chữ ‘bao vệ sinh’.

Đây không phải là “áo mưa” trong tương lai à.

Sợ bọn nhỏ mở loạn ra, cô vội giấu đi.

Cái đồ Tống Thanh Sơn này, nằm trên giường còn hát Quốc ca đầy chính nghĩa thế mà còn giấu “áo mưa”, đúng là cái đồ vương bát đản trong ngoài không giống nhau.

Đảo mắt, Tống Thanh Sơn đã về.

Lư Đản chưa nói gì, Cẩu Đản đã cao giọng nói: “Ai còn gọi tôi là Cẩu Đản thì không phải là ba tôi, ai là ba tôi thì sẽ bảo Tống Tây Lĩnh, chạy nhanh đi múc nước”

Tống Thanh Sơn vừa bước vào cửa thì đối mặt ngay đứa tiểu tử ngốc đầu tròn mắt tròn đứng đó, lúc này mới nhận ra, cái tên Tây Lĩnh mà hắn tùy tiện đặt khi nghĩ đến đường hầm Tây Lĩnh đang đào, quan trọng với đứa trẻ này như thế nào.

“Tống Tây Lĩnh, chạy nhanh đi múc nước”, Tống Thanh Sơn nói.

Cẩu Đản bưng cái chậu chạy vụt đi: “Được, ba”

Tống Thanh Sơn bước vào không nói gì, móc ra đủ 80 đồng đưa cho Tô Hướng Vãn: “Tiền lương tháng này”

Tô Hướng Vãn cầm lấy, cô đang nấu cơm, đảo mắt nhìn hắn nói: “Đưa hết cho tôi vậy anh lấy gì đổ xăng?”

“Đến lúc đổ xăng chắc lúc đó lại xin tiền em”, Tống Thanh Sơn nói.
Thái độ đối với tiền lương đã đúng hơn rồi, Tô Hướng Vãn nghĩ.

Tối nay cô vẫn nấu mì yến mạch, nhưng không phải vị chua mà mặn.

Nửa tháng trước, Tống Thanh Sơn mang về hai con thỏ, sau khi rửa sạch, Tô Hướng Vãn hầm 2 cái chân thỏ, thỏa mãn cơn thèm thịt của hai đứa nhỏ, chỗ còn lại cô ướp muối, ủ trong nồi đất.

Thịt thỏ thái nhỏ, cho một thìa nước sốt thịt vào trong mì, trộn lẫn mì với thịt, hai đứa nhỏ ăn đến quên trời đất.

“Chắc chắn ba chưa từng nếm qua thịt thỏ vị gì, nhưng con, Tống Tây Lĩnh, sẽ nói cho ba biết, nó đặc biệt thơm ngon. Ba không tin thì lát có thể nếm thử một miếng”, Cẩu Đản chỉ vì một cái tên đã hoàn toàn về phe Tống Thanh Sơn.

Tống Thanh Sơn đặc biệt kiên nhẫn, nhắc nhở nó: “Bình thường không ai nói ‘tôi, Tống Thanh Sơn’, mà chỉ nói ‘tôi’. Nếu ba gọi con, chẳng lẽ ba gọi ‘con – Tống Tây Lĩnh’ à?”

“Không được, con, Tống Tây Lĩnh, lúc nói chuyện thích nói cả tên mình” Cẩu Đản bướng bỉnh.

Tô Hướng Vãn gắp mì ở trong nồi ra, mỗi người được một chén, trên chiếc bàn đất còn có một đĩa rau hẹ muối, đây là cơm của hôm nay.

Lúc Tống Thanh Sơn ăn cơm, Cẩu Đản còn nói thêm một câu: “Con, Tống Tây Lĩnh, cảm thấy món mì mẹ nấu là ngon nhất trên đời”

“Đứa nhỏ này đầu óc có vấn đề à?” Tống Thanh Sơn nhỏ giọng hỏi Tô Hướng Vãn.

Tô Hướng Vãn nói: "Bình thường thôi, để nó nói đi."

Kiếp trước, cô thích nhất đọc truyện tổng tài bá đạo, nam chính luôn nói: Tôi, Tống Ngạo Thiên thế này, tôi, Triệu Nhất Thiên thế kia…

Cô nhìn bộ dạng đắc ý của Cẩu Đản, không hiểu sao lại thấy rất dễ thương.

Dù thế nào đi nữa, trẻ con tự tin là điều tốt, đúng không?

Ăn cơm xong, cả nhà ngồi chờ ba dạy chữ.

Bởi vì Lư Đản đã âm thầm nói với Cẩu Đản rằng ba mình là một có chức tước lớn, Cẩu Đản ngày càng sùng bái ba mình hơn.

Đương nhiên, sùng bái ba là chuyện tốt, Tống Thanh Sơn dựng bảng đen lên và dạy chúng. Hai đứa trẻ học rất nghiêm túc.

Đặc biệt là Cẩu Đản, trước chỉ dạy được 3 chữ là chạy đi tiểu, người ta vẫn nói đứa lười thường hay đi tiểu nhiều, bây giờ không kêu một tiếng, ngồi yên 45 phút mới chịu chạy ra ngoài đi tè.

Nghe nói năm sau trong thôn sẽ có thêm nhiều thanh niên trí thức, khu nhà này sẽ đông thêm người.

Hai đứa nhỏ học chữ xong, vừa lớn tiếng đọc: “Uống nước không quên người đào giếng” vừa chơi với Đại Sơn trong sân.

Đại Sơn trước đây rất gầy, gần đây vừa có xương vừa có thịt ăn, đã béo tốt hơn trước rất nhiều.

Điểm cải tạo lao động bây giờ không có người khác, khi không có Tống Thanh Sơn, con chó này là chỗ dựa cho Tô Hướng Vãn, cô cố ý cho hai đứa nhỏ chơi ném bóng và giày với con chó, huấn luyện cho nó phản ứng và khả năng phản xạ.

Vì ai biết được lúc nào Tống lão tam quay về, nhỡ hắn về rồi lại chạy đến điểm cải tạo lao động ăn trộm này nọ, để Đại Sơn cắn chết hắn.

Chờ cho hai đứa nhỏ ngủ say, Tống Thanh Sơn vẫn còn việc phải làm.

Hồ chứa nước này vốn đã xây được một nửa, trung ương cho bọn họ thời gian 2 năm để hoàn thành, đảo mắt đã gần qua được nửa năm. Đương nhiên vì tăng ca làm gấp nên bây giờ hồ chứa nước đã tới giai đoạn đóng và tích trữ nước.

Năm tới, tổ máy phát điện sẽ được đưa vào hoạt động.

Sau khi hồ chứa nước được xây dựng, phương hướng của đoàn 307 của họ là tiến hành công tác điện hạt nhân và kỹ thuật sinh học. Bản thân Tống Thanh Sơn vẫn còn do dự về hai phương hướng công tác này. Lãnh đạo ở trên chắc chắn muốn tham gia vào điện hạt nhân vì năng lực sản xuất lớn của nó.

Nhưng Tống Thanh Sơn lại muốn tham gia vào kỹ thuật sinh học, đó là những gì Tô Hướng Vãn đã nói, nghiên cứu và phát triển phân bón, các giống biến đổi gen. Bên cạnh đó, chính quyền địa phương vẫn luôn muốn hắn tham gia vào lực lượng vũ trang, bản thân Tống Thanh Sơn cũng đang do dự về vấn đề này.

"Đúng rồi, Tống đoàn, anh lấy thứ này ở đâu vậy?" Tô Hướng Vãn đột nhiên hỏi khi thấy anh ta đang viết gì đó trên chiếc bàn nhỏ.

Tống Thanh Sơn nhìn thấy chiếc hộp, vô thức đưa tay vào túi, dĩ nhiên mặt cũng đỏ lên: “Chính ủy Trần đưa cho, nhưng tôi thật sự không có ý định sử dụng, em đừng suy nghĩ nhiều, mau ngủ đi”

Ô, trả lời thật là bình tĩnh nha.

Tô Hướng Vãn cảm thấy kỳ quái: “Tống đoàn, mặc dù Lư Đản và Cẩu Đản đã từng nói qua, trước khi anh về tôi đã từng tự tử nhiều lần, nhưng anh chưa từng hỏi qua một chút xíu nào, chẳng lẽ anh cảm thấy chuyện này có thể bỏ qua được à?”

Đúng là nguyên thân đã không ngừng tự sát, nhưng ở một mức độ nào đó, từ cả nhà bà Tống đến những năm mất mùa, đều là nguyên nhân dẫn đến chuyện đó. Trong sách, sau khi không chịu được nữa, nguyên thân đã bán con, chạy đến thành Đông Phong tìm Tống Đình Tú.

Sau khi bị Tống Đình Tú đưa về, thực ra ý của Tống Thanh Sơn là cứ sống qua ngày như vậy cũng được, nhưng lúc này bà già theo Tống Đình Tú đến thị trấn, nói bậy lung tung về con dâu cho khắp mọi người, bị người có ý đồ nghe được, báo cáo cấp trên của Đình Tú, Đình Tú liền bị khai trừ khỏi công chức.

Thanh danh của nguyên thân đã bị hủy hoại hoàn toàn nên đã ly hôn, bỏ đi, điều này vô cùng rõ ràng. Còn về hai đứa trẻ bị bán đi: Chi Chi và Cẩu Đản, Cẩu Đản tìm được còn Chi Chi, mãi đến khi Lư Đản trở thành cảnh sát hình sự thì mới tìm thấy.

Còn Tống Thanh Sơn thì sao, hắn không thể coi tất cả những chuyện này như không có, thản nhiên bỏ qua được phải không?

Quả nhiên, Tống Thanh Sơn ngẩng đầu, hai mắt sáng như điện: “Chuyện ở nhà cũ, lúc ở thành Đông Phong em đã nói với tôi”

Lúc tới thành Đông Phong, cô không nói mình có sống tốt hay không, đương nhiên 1 tháng có 10 đồng, cuộc sống trong 5 năm đầu tiên đó vẫn suôn sẻ thuận lợi, yêu con, cũng hiểu chồng mình không tệ lắm. Nhưng một chuyến đi đó đã khiến cô thay lòng, cùng với đó chồng thì chết, cô cái gì cũng không có.

“Nửa đời sau, tôi sẽ không để cho mẹ con em phải lo chuyện ăn mặc”, Tống Thanh Sơn nói.

“Vậy anh có từng nghĩ, nếu lúc đó tôi chết thì sao không?” Tô Hướng Vãn hỏi: “Nhảy sông tự vận, uống thuốc trừ sâu, treo cổ, không chỉ có 1 lần, nếu trong 1 lần đó tôi không sống được, thực sự chết thì sao?”

Sắc mặt Tống Thanh Sơn dần dần cứng lại, nhìn Tô Hướng Vãn bằng ánh mắt rực lửa: “Không nói đến chuyện tôi trốn khỏi huyện Hải Tây, sau đó bị áp giải tới Bắc Kinh, tôi nghĩ Lư Đản cùng Cẩu Đản chắc đã bị bán đi rồi, không biết đang ở chỗ nào”

Dù sao lúc đó cô nói rất kiên quyết, nói chỉ cần hắn không quay về ly hôn, cô sẽ bán bọn trẻ, chạy lấy người, một khắc cũng không do dự.

Máy bay của Tống Thanh Sơn gặp rủi ro, bị bắn hạ, hắn bỏ trốn, biết chạy trốn là có tội nhưng hắn muốn trốn về nhà xem con mình có còn ở đó không.

Hắn cũng biết rõ rằng, hai đứa con trai chưa bao giờ gặp mặt có thể đã bị bán, từ nay về sau, giữa đất nước mênh mông này không có cách nào tìm được.

Mà sau khi bị áp giải đến Bắc Kinh, Tống Thanh Sơn phải đối mặt với những cuộc thẩm vấn khốc liệt. Mỗi khi cấp trên hỏi một câu, thẩm vấn một lần, Tống Thanh Sơn cảm nhận rõ ràng đứa con đang cách mình ngày một xa. Từng ngày lại từng ngày, hắn bắt không được, nắm không được, hắn thậm chí biết bởi vì không có điều kiện, hai đứa nhỏ đó ngay cả ảnh chụp cũng không có, hắn muốn tìm chúng, không có ảnh, chỉ có mấy câu nói thì càng khó tìm.

Hắn không thể trốn lần nữa, nếu trốn, hắn sẽ mất cơ hội được tự do, cho nên hắn chỉ có thể chịu đựng, chịu đến khi tự chứng minh trong sạch, sau đó trở về tìm đứa nhỏ.

“Được rồi được rồi, không nói chuyện này nữa”, Tô Hướng Vãn vội vàng nói.

Đây là đại hội bán thảm à?

Cô vốn định bán thảm nhưng Tống Thanh Sơn so với cô còn thảm hơn, cô còn biết làm gì chứ?

Cô vẽ một bức tranh, sau đó đánh dấu thời gian và không gian, rồi vẽ hai người. Tính đến chuyện Tống Thanh Sơn đã học vật lý ở học viện quân sự và có mối quan hệ với một nhóm các nhà vật lý, bằng một cách đơn giản, không quá phức tạp, cô đã nói cho Tống Thanh Sơn chuyện cô và nguyên thân hoán đổi cho nhau.

“Đương nhiên, anh có thể nghĩ là cô ấy đã chết, nhưng Tô Hướng Vãn tôi không phải là người vợ kia của anh. Tôi là người khác, chắc anh cũng hiểu, hơn nữa tôi tới từ tương lai 50 năm sau, không phải là vợ anh, cô ấy hiện đang ở vị trí của tôi”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn hiểu vật lý, nửa tháng trước nói chuyện phiếm với Tô Hướng Vãn, hắn đã biết thế nào là thuyết tương đối, có khái niệm về không gian và thời gian, cho nên giải thích chuyện này với hắn cũng khá dễ dàng.

Đương nhiên, phản ứng của hắn nằm trong dự đoán của Tô Hướng Vãn.

Hắn nói: “Nửa tháng trước, đơn vị chúng tôi tra ra một tên gián điệp”

“Công tác của anh, tôi có từng hỏi qua câu nào chưa?” Tô Hướng Vãn hỏi lại.

“Không có” Tống Thanh Sơn theo thói quen chống nạnh, nhíu mày nhìn cô.

“Đồ đạc cá nhân của anh, trừ cái hộp này bị bọn trẻ lục ra, tôi có chạm vào không?” Tô Hướng Vãn vừa hỏi vừa lắc lắc hộp bao cao su.

Thật không biết xấu hổ, sổ nợ rối tinh rối mù còn chưa xử lý xong, hắn đã định cuồng dã xông tới, không sợ gẫy thắt lưng à.

Tống Thanh Sơn không lộ ra biểu cảm gì, chỉ có góc mặt đỏ bừng: “Không có, em không chạm qua”

Hắn luôn kiểm tra cẩn thận, quả nhiên biết rất rõ cô không hề đụng vào.

Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, đồ tiểu nhân, còn tưởng tôi là gián điệp à, sao có thể chứ.

“Em vốn dĩ đang tốt như vậy, tôi cũng chưa từng hoài nghi, vì sao lại không giả bộ tiếp?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Tô Hướng Vãn nói: “Mệt rồi. Trước tình thế xã hội bây giờ bên ngoài hỗn loạn hơn rất nhiều so với trong thôn. Ở bên ngoài tôi đương nhiên phải giả bộ vì sự an toàn của mình, tôi sợ bị kéo ra ngoài đấu tố, nhưng trước mặt anh vẫn phải giả bộ thì mệt chết đi được. Tôi không muốn tự mình mệt thêm nữa”

Cô còn muốn làm cho Dã Đản đứng thẳng được, làm cho Hùng Đản không còn nhìn thấy giun đất như nhìn thấy trân bảo nữa, có thịt ăn.

Cô chẳng những biết hắn cài máy nghe trộm vào đồng hồ của cô, mà còn biết hắn luôn theo dõi cô. Không chạm vào đồ đạc của hắn, không hỏi công việc của hắn, tự phát triển sự nghiệp của mình là mục đích của cô.

Im lặng nửa ngày, không biết hắn tin hay không tin vào lời giải thích của cô, Tống Thanh Sơn đột nhiên nói: “Em chỉ cần nói em muốn tôi giúp em chuyện gì?”

“Bắt sống heo rừng, phải là heo đực. Đây mới là yêu cầu đầu tiên, về sau sẽ càng khó hơn, đến lúc đó tôi sẽ giải thích cho anh”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn cầm tờ giấy, gấp lại từng miếng, đốt trên ngọn đèn dầu: “Em đã nói muốn bắt sống heo rừng, tôi sẽ bắt cho em, mau ngủ đi”

Hắn đây là tin hay không tin?

Vừa nằm xuống, Lư Đản đã lăn qua bên cạnh hắn: “Mẹ lừa gạt ba đó, đừng nghe mẹ, đây chính là mẹ con, thật đó, con nằm mơ thấy mẹ ở một chỗ khác, nhưng mẹ yêu chúng ta, luyến tiếc chúng ta nên đã trở lại”

Cả cái nhà này đều có bệnh à?

Tống Thanh Sơn vội vàng nói: “Ba biết mẹ giận ba, muốn hung dữ một chút trước mặt ba, đây là đổi biện pháp tra tấn ba thôi, nhưng ba không sợ. Nếu mẹ muốn lên trời, ba sẽ làm thang cho mẹ leo”

Còn cái hộp kia, cái hộp làm Tống Thanh Sơn mất hết chủ quyền, không có cách nào đối diện với Tô Hướng Vãn, hắn quyết định ngày mai sẽ mang về đoàn đội, bắt Trần Ái Đảng ăn từng cái một.

Về bắt sống heo rừng, còn là con đực, con đực vô cùng hung dữ, phải dùng cái gì đắc dụng, dùng súng gây mê đi, bắn bằng súng gây mê.

Ngày mai, heo rừng cũng để Trần Ái Đảng bắt. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn