"Thanh Sơn, tiền đâu?" sáng sớm, bà già đã hỏi con trai: "Hướng Vãn có đòi không?"
Miệng Tống Thanh Sơn khẽ co rút: “Có đòi, nhưng con giữ rồi, mẹ đừng nghĩ gì nữa”, nói xong lại đưa một gói Tiêu dao hoàn.
Bà Tống khóc lên một tiếng, đứa con này không còn nghe lời bà nữa rồi, bà không cần cái viên Tiêu dao chết tiệt đó, bà cần tiền.
Thanh Ngọc cũng nói: “Anh, anh hơi quá đáng đi, cho dù anh nghe lời chị dâu thì cũng phải mua được cỗ quan tài cho cha mẹ, anh quên mình đã lớn lên như thế nào rồi à?”
“Thanh Ngọc, áo bông này của cô là áo mới phải không?” Tống Thanh Sơn đột nhiên hỏi: “Cô có biết bao nhiêu lâu rồi chị dâu của cô không được mặc áo bông không?”
“Chuyện đó liên quan gì đến tôi?” Thanh Ngọc nói.
Tống Thanh Sơn đứng một lúc, không nói gì và bỏ đi.
Nghe nói Tô Hướng Vãn sẽ lên xã tuyên thệ gia nhập đảng, cả thôn Tiểu Tống đều sôi sục.
Nhưng điều họ kinh ngạc hơn chính là Tống Thanh Sơn không ở nhà, lúc đi ra ngoài còn bế Tiểu Chi Chi.
Theo truyền thống cũ của Tần Châu, đàn ông bình thường không bế con, bé trai còn không bế đừng nói đến con gái.
Thế nhưng Tống Thanh Sơn lại ôm cô con gái nhỏ của mình.
Tiểu Chi Chi rất đáng yêu, hôm nay lại mặc rất xinh đẹp, phụ nữ trong thôn đều thích chọc ghẹo nó, tuy rằng nó đi chưa vững nhưng đã nói được nhiều hơn, không ngừng gọi “ba ba ba”
Tống Thanh Sơn tuy chỉ nhẹ nhàng ừ một tiếng, nhưng như lời mẹ Hùng Đản, có thể nhìn ra tim hắn đang tan chảy.
Thôn Tiểu Tống là nơi kỳ lạ, sinh ra nhiều con trai, ít con gái, nhưng chỉ cần là con gái thì lại vô cùng xinh đẹp, nhìn Chi Chi, mẹ Hùng Đản lại nhớ đến Tiểu A Xá, không khỏi đau lòng.
Số vải trong tay Tô Hướng Vãn cũng không nhiều lắm, chỉ đủ làm một quần áo mới cho Cẩu Đản, Lư Đản không có quần áo mới.
Nhưng Lư Đản lòng dạ rộng rãi, đi sau Cẩu Đản còn không ngừng khen ngợi: “Cẩu Đản hôm nay giống như Dương Tử Vinh*”
(*Dương Tử Vinh là đại thần nhà Minh trong lịch sử Trung Quốc, ông cùng với Dương Sĩ Kỳ và Dương Phổ được gọi là "Tam Dương")
Tô Hướng Vãn cũng may cho Cẩu Đản một chiếc mũ quân đội nhỏ cùng quân phục màu xanh. Bên trong vành mũ có một miếng nỉ, thực sự rất cứng. Bởi vì không có ngôi sao năm cánh màu đỏ, cô mua một chiếc bút màu đỏ từ tín dụng xã và vẽ một cái lên mũ, có thể nói là sự thỏa mãn chưa từng có đối với hư vinh của đứa trẻ.
Nhìn bộ dạng hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang của Cẩu Đản ở phía trước, Tô Hướng Vãn cảm thấy nếu không buộc cho nó một cái dây thừng, nó có thể bay thẳng lên trời.
Trên đường lên xã, mọi người nhận ra cô đều chào: “Ô, đây không phải là bí thư thịt heo thôn ta sao”
Rõ ràng là muốn gây chuyện.
Tống Thanh Sơn nghe thấy còn tưởng Tô Hướng Vãn sẽ nổi giận, không ngờ cô đặc biệt hào phóng: “Đúng vậy đại thẩm đại bá, tôi chuẩn bị làm cho mọi người ở thôn Tiểu Tống sau này mỗi ngày đều có thịt heo ăn, mọi người nhớ kỹ biệt danh này, sau này gọi tôi là bí thư thịt heo nha”
Một đám dân thôn thấy cô ngồi trên máy kéo không hề ngượng ngùng, nhất thời cũng cười ha ha, lúc đầu vốn mang tâm trạng coi thường cô, lúc này tuy không bội phục nhưng cảm thấy người phụ nữ này rất thông minh và sáng suốt.
Máy kéo dừng trước cửa ủy ban xã, Tô Hướng Vãn giao lại Chi Chi cho ba nó.
“Đứa nhỏ rất ngoan, khi nào buồn tè nó sẽ vặn mông, có thể còn nói “tè tè”, anh để ý nếu nó vặn mông thì đưa cho Lư Đản, nó sẽ giúp con bé đi tè”
Cô còn đưa thêm bình sữa: “Đây là bình sữa của con đã được rửa sạch, khoảng 11 giờ, anh đến công xã đối diện xin nước sôi, pha sữa cho con, chờ nguội thì cho nó ăn”
Lúc đưa bình sữa ra, cô còn phá lệ dặn dò một câu: “Tôi mua cái bình này mất 5 đồng, hôm nay ai làm vỡ, tôi mang người đó đi đổi lấy bình khác”
Cẩu Đản phải đi cùng mẹ vào chỗ tuyên thệ gia nhập Đảng, nhìn thấy cổng ủy ban xã thì bắt đầu phát run.
Nhưng dù cả người run rẩy, không để cho mẹ mất mặt, nó cố gắng đứng thẳng, hai tay bám chặt mép quần.
“Đúng rồi, anh cho Cẩu Đản một cái tên đi, lát nữa đi vào có người hỏi tên nó thì trả lời thế nào?” Tô Hướng Vãn đột nhiên nói.
Tống Thanh Sơn sửng sốt, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Tây Lĩnh đi, gọi nó là Tống Tây Lĩnh”
Thực ra, đây là ba chữ rất đơn giản, Cẩu Đản có lẽ còn chưa biết ba chữ đó đọc như thế nào, nhưng nó vẫn vẫy hai cái tay nhỏ bé, cố gắng tỏ ra như một quân nhân, bước từng bước vào cổng uỷ ban xã.
Hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt, rất đúng tiêu chuẩn.
“Đồng chí Tiểu Tô, hoan nghênh, hoan nghênh”, nghênh đón Tô Hướng Vãn chính là xã trưởng Hàn, cũng chính là người đã làm chủ cho cô phân chia nhà lúc Tống Thanh Sơn chưa về.
Dĩ nhiên, xã trưởng Hàn cũng hiểu con người Tô Hướng Vãn, biết cô là vợ liệt sĩ, chồng chết hai năm vẫn thủ tiết nuôi con nên rất tôn trọng cô.
Tuy nhiên đó là chuyện khác, còn công việc vẫn là công việc.
“Ở dưới có người báo cáo, nói cô trước mùa đông đã trồng xen kẽ dược liệu với rau củ trong ruộng phần trăm, có chuyện này không?” xã trưởng Hàn đi thẳng vào vấn đề.
Tô Hướng Vãn nói: “Có”, nhưng đồng thời cũng nói: “Cái này ba tôi dạy tôi, ba tôi trước giải phóng đưa cơm cho Bát lộ quân, ý tưởng này là do một thủ trưởng của Bát lộ quân nói với ông”
Lấy Bát lộ quân làm lá chắn, lãnh đạo sẽ không vặn vẹo quá nhiều.
Xã trưởng Hàn hai tay chống lên bàn, cười một tiếng, lại hỏi: “Tôi còn nghe nói Tống Thanh Sơn nhà cô dùng một con heo rừng hối lộ với người trong thôn để bầu cô làm bí thư, có chuyện này không?”
Tô Hướng Vãn thầm đoán, chắc là cái đồ Phương Bảo Ngọc kia cáo trạng.
Nhưng nếu xã trưởng đã hỏi thẳng cô, khẳng định không phải là để la mắng mà để biết sự thật mà thôi.
“Tôi còn nghe Thanh Sơn cùng Triệu Quốc Đống nói qua, nói cô muốn làm bí thư chi bộ là để con nít được ăn cơm no, cho nên bọn họ cũng đề cử cô. Nhưng đồng chí Tiểu Tô, ngay bây giờ mà nói, ăn cơm no là chuyện tôi chưa nghĩ tới, trọng tâm công việc của chúng ta bây giờ là không để có người chết đói, cô hiểu không?” xã trưởng Hàn nói.
Tô Hướng Vãn vội trả lời: “Tôi biết”
Lưu Tư Dân, tổ thư ký Đảng cũng nói: “Triệu Quốc Đống nói cô giác ngộ không tệ, tóm lại ở thôn Tiểu Tống, việc lớn để hắn lo, việc nhỏ cô lo, hết thảy vẫn phải nghe theo Triệu Quốc Đống, hiểu chưa? Chúng tôi trong lòng cũng sốt ruột, muốn đẩy nhanh năng suất sản lượng lương thực lên để cho mọi người không bị đói, nhưng chúng tôi cũng không có cách nào, bó tay rồi, dù sao thì đất ruộng như vậy, mỗi mẫu được 100 cân đã là hết sức rồi”
Trên thực tế, trong suy nghĩ của các cán bộ xã, thôn Tiểu Tống có Triệu Quốc Đống là đủ, cái bí thư chi bộ Tô Hướng Vãn này cũng chỉ như một d*ng ch*n sai vặt thôi.
“Tới đây, tuyên thệ vào Đảng đi” Hàn Dược Tiến dẫn Tô Hướng Vãn đứng trước lá cờ đỏ, hắng giọng, sửa sang lại quần áo dáng vẻ, sau đó giơ nắm đấm lên.
Chờ Tô Hướng Vãn tuyên thệ xong, thư ký Lưu Tư Dân mới để ý bên người Tô Hướng Vãn luôn có một thằng bé chừng 6 tuổi, trên người mặc bộ quân phục Bát lộ quân ưỡn thẳng lưng, chỉ có điều không có thắt lưng, chỉ buộc bằng một cái đai cỏ, đứng thẳng tắp.
“Tiểu đồng chí, cháu tên là gì?” Lưu Tư Dân nửa đùa nửa uy nghiêm hỏi.
“Tống Tây Lĩnh, cháu tên là Tống Tây Lĩnh” Cẩu Đản vẫn đứng thẳng tắp như cũ, hai tay cũng đứng nghiêm, trên trán đổ mồ hôi.
Thư ký Lưu cùng xã trưởng Hàn nhìn nhau cười một tiếng: “Ồ, đồng chí Tiểu Tô, con trai cô không tệ, giọng nói dõng dạc, đứng rất thẳng, nhìn tương lai rất có tiền đồ”
Cẩu Đản vừa nghe, lập tức đứng thẳng hơn.
Loại lãnh đạo giống như xã trưởng, thư ký này, so với Tô Hướng Vãn còn ít hiểu biết và ít văn hoá hơn, có những người được bầu lên từ cấp dưới, không chỉ nhìn không có năng lực mà còn là loại hống hách, không thích hợp làm lãnh đạo.
Nhưng không có biện pháp, chính sách là như vậy, đã đặt ra quá trình bầu cử, lựa chọn thì có thể xuất hiện nhiều tình huống không thể dự đoán.
Một nhiệm kỳ bí thư chi bộ là 3 năm, không làm được thì tuỳ lúc có thể rút lui, dù sao cũng là vừa làm vừa nhìn.
Cho nên xã trưởng cùng thư ký thay phiên nhau nói cho Tô Hướng Vãn chương trình công việc, nhắc cô cần để ý những gì khi làm, trong thôn xảy ra chuyện gì, là cán bộ thì phải giải quyết như thế nào, hoặc theo quy định phải như thế nào báo cáo lên.
Kiếp trước, trong ấn tượng của Tô Hướng Vãn, những lãnh đạo cấp cơ sở này rất thụ động, chỉ biết uống rượu. Kết quả hôm nay được họ dạy dỗ nửa ngày mới phát hiện, bọn họ thật ra vô cùng quan tâm đến công việc, hơn nữa, lo lắng các chuyện nhỏ nhưng rất toàn diện, có thể nói cán bộ xã là những người chú trọng nhân tình nhất trong cả nước.
Chờ bọn họ hướng dẫn xong cũng đã đến gần 12 giờ trưa, Tô Hướng Vãn liền hỏi: “Lãnh đạo, toàn xã chúng ta bây giờ có đang sử dụng phân bón không?”
“Phân bón là thứ gì?” Hàn Dược Tiến nhìn Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn lắc đầu: “Không có gì, tôi nghe người ta nói qua về phân bón nhưng cũng không biết”
Phải biết rằng, tăn sản lượng nông nghiệp hiện đại phải dựa vào một là giống, hai là phân bón.
Kiếp trước, Tô Hướng Vãn làm việc trong nhà máy nông nghiệp lớn cỡ toàn cầu nên cô hiểu rất rõ về nông nghiệp. Cô nhớ có một lần xem phim tài liệu, nói lúc mới thành lập nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa, sản lượng lúa chỉ có 100 cân một mẫu, sau khi cải cách mở cửa, một mẫu ruộng có thể cho năng suất cả ngàn cân, vì sao? Bởi vì có phân bón.
Bây giờ không có phân bón, làm sao để tăng được năng suất?
Thực ra cô không h*m m**n làm quan chức, chỉ có một nguyện vọng đơn giản, đó là để cho bọn nhỏ không bị đói bụng.
Mà ở trong truyện, tương lai Tống Thanh Sơn sẽ xây dựng nhà máy phân bón lớn nhất cả nước. Hắn sẽ là người đầu tiên trong cả nước nghiên cứu sản xuất ra phân đạm, lân, kali.
Phải làm sao đây? Cô vẫn luôn giả bộ vô cùng tốt, chính là nghĩ rằng trong xã đã có phân bón, mình sẽ không cần phiền toái đến Tống Thanh Sơn.
Nhưng mới vừa rồi, cô đọc qua cuốn sổ tay hướng dẫn nông nghiệp do Bắc Kinh phát hành, Bắc Kinh cũng không có phân bón.
Như vậy, chắc cô phải nói rõ lai lịch của mình với Tống Thanh Sơn.
Bởi vì cô phải hỏi hắn về phân bón.
Làm sao có thể nói rõ ràng một cách tốt nhất đây?
Bên ngoài, Lư Đản cùng Tống Thanh Sơn cùng nhau trông Chi Chi.
Tống Thanh Sơn nghiêm túc tuân theo chỉ thị của Tô Hướng Vãn, cứ 3 phút lại hỏi Chi Chi một lần: “Con có muốn đi tè không?”
Chi Chi trả lời nho nhỏ: “Không muốn”
Sau đó, thấy đã đến 11 giờ, hai người liền chuẩn bị nước để pha sữa cho Chi Chi.
Sữa bột để trong túi giấy, Lư Đản khăng khăng dùng nước sôi để pha, Tống Thanh Sơn có một ít kiến thức nuôi con cho rằng chỉ nên pha bằng nước ấm.
Hai cha con tranh cãi nhau, vì không có mẹ kiểm soát nên Lư Đản rất hoang dã: “Ba chỉ cao hơn tôi, cường tráng hơn tôi một chút thôi, tôi nói cho ba biết, nhiều nhất là 3 năm nữa, tôi cũng cao lớn, cường tráng như ba”
Tống Thanh Sơn gật đầu: “Ý kiến hay, vậy thì lắc mạnh bình để nước nguội nhanh, đây cũng là một loại rèn luyện, cố gắng lên”
Lư Đản lại nói: “Ba không biết tôi đối với mẹ tốt như thế nào đâu, cho dù mẹ làm gì tôi đều thấy đúng, đối với mẹ từ trước đến giờ tôi chỉ có 2 chữ phục tùng”
Tống Thanh Sơn cố ý chọc hắn: “Ta cũng phục tùng mẹ ta, hai ta không khác gì nhau”
Lư Đản không thể cãi lại, rất tức.
Khó khăn lắm mới chờ nước nguội, Lư Đản cho sữa bột vào, đưa vào tay Chi Chi, không ngờ con bé uống ừng ực còn nói: “Ngọt, anh, ngọt”
Lư Đản liền bực bội: “Không thể nào, chẳng lẽ dùng nước ấm pha sữa lại tốt hơn?”
Thế nhưng nó không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để đả kích ba.
Đứa trẻ uống sữa xong, 3 phút sau nhất định phải đi tè.
Lúc này, Chi Chi vặn vẹo cái mông nhỏ, thì thầm: “Đi tè, đi tè”
Lúc đó không biết Tống Thanh Sơn đang làm gì, không để ý đến Chi Chi, Lư Đản liền càu nhàu: “Ba, Chi Chi kêu đi tè từ nãy kìa, ba không cho nó đi tè à”
Bởi vì Tô Hướng Vãn là người hiện đại, không giống các bà mẹ ở đây chỉ cho con mặc quần thủng đáy từ nhỏ đến lớn, Chi Chi được mặc quần như người lớn, Tống Thanh Sơn muốn cởi nhưng không biết làm thế nào.
Lư Đản cởi một cái ra ngay, hơn nữa còn nghiêm nghị nhắm mắt lại: “Ba, em là con gái, mẹ nói lúc em đi tè không được phép nhìn”
Tống Thanh Sơn yên lặng, còn có chút vụng về, tóm lại không nói một lời.
Gần trưa rồi mà Tô Hướng Vãn vẫn chưa ra, Lư Đản đói bụng kêu lóc cóc, còn khát nước nhưng không chịu nói một câu bảo ba mua cho miếng bánh bích quy, mà còn tiếp tục chế nhạo: “À đúng rồi ba, ba biết tại sao anh Kim Hoán lại hung dữ như vậy không?”
“Kim Hoán hung dữ sao?” Tống Thanh Sơn 7 năm không về nhà, trong ấn tượng của hắn, Kim Hoán không lớn hơn Lư Đản là bao nhiêu, là một tiểu tử ngốc nghếch, lúc ở nhà hắn còn cõng trên vai.
Phải biết Kim Hoán rất nổi danh là một tiểu tử thúi, vừa nhắc đến nó, cả thôn trừ bà Tống, ai cũng chê bai.
Nó hung đồ lên đánh cả mẹ, bị Tôn Đại Hoa đánh cho phải nằm nửa tháng.
“Ba nói bằng cái giọng đó thì hai chúng ta không nói chuyện nữa”, Lư Đản khoát tay, lúc sau không đành lòng lại hỏi: “Tôi nghe ba nói với mọi người là làm đào cát ở Thanh Thuỷ Hiệp có phải không?”
Vì không muốn để mọi người biết công việc đang làm, Tống Thanh Sơn quả thật nói với mọi người là làm đào cát ở Thanh Thuỷ Hiệp.
Lư Đản quơ cây gậy nói: “Chờ đến khi tôi lớn, tôi phải làm tổng chỉ huy Thanh Thuỷ Hiệp, chỉ huy ba đào cát cho tôi”, đây quả thực là không coi người lớn ra gì.
Đúng lúc đó, một chiếc xe tải quân sự lớn chạy lên phố. Xe chở đầy lính, tất cả đều được trang bị đạn thật, không biết họ đang vận chuyển thứ gì.
Trên xã hôm nay không họp chợ, không có nhiều người, nhưng những người có mặt ở đó đều hoảng sợ đứng tại chỗ nhìn chiếc xe quân dụng.
Lư Đản chỉ vào một người râu rậm, mắt to đứng trên xe quân dụng, nói: “Ba nhìn quân trang của ông ấy xem, đó là một người lính chân chính, tương lai tôi cũng muốn thành như thế”
Ông chú mày rậm râu lớn mắt to đó nhảy từ trên xe xuống, đi về phía Lư Đản.
Lư Đản dựng cây gậy, trong nháy mắt đứng thẳng lên, trong lòng thầm nghĩ họ đến giao nhiệm vụ cho mình sao. Phải biết Vương Nhị Tiểu lúc 8 tuổi đã được nhận nhiệm vụ của Bát lộ quân, đưa thư hoả tốc.
“Đoàn trưởng”, Lưu Hướng Tiền đến trước mặt Tống Thanh Sơn, dập gót chân, giơ tay chào: “Thuốc nổ trong nhà anh ở đâu để chúng tôi đi lấy?”
“Ngày khác đi, để tôi tự mang tới, mọi người theo đường cũ quay về” lấy thuốc nổ không phải chuyện lớn gì, Tống Thanh Sơn vốn định giới thiệu Lưu Hướng Tiền cho Thanh Ngọc.
Lưu Hướng Tiền 28 tuổi, đã ly hôn, bị thương nên không còn khả năng sinh sản, rất thích hợp với Thanh Ngọc.
Nhưng bây giờ Tống Thanh Sơn cảm thấy, nhìn lại một chút, Thanh Ngọc là em gái hắn nhưng lại ích kỷ như vậy, nếu giới thiệu cho Lưu Hướng Tiền thì thật là vô trách nhiệm.
Lưu Hướng Tiền nhận mệnh lệnh, soạt một tiếng giơ tay chào rồi quay đi.
Tất cả binh lính cũng đã xuống xe, chào đoàn trưởng, Tống Thanh Sơn chào lại, nói giải tán, bọn họ mới xếp hàng lần lượt lên xe.
Lư Đản nuốt nước miếng, thật lâu không dám lên tiếng vì xấu hổ.
Tống Thanh Sơn cố ý gọi một tiếng: “Đồng chí Tống Đông Hải!”
“Có!” Lư Đản vội vàng nói.
Tống Thanh Sơn giơ tay, điểm vào trán nó: “Tương lai con muốn làm lính sao?”
“Muốn, trong mơ cũng muốn”, Lư Đản nói.
Tống Thanh Sơn khẽ hắng giọng, khẽ hỏi con trai: “Vậy con có thể nói cho ba, mẹ thích gì nhất?”
“Thích thôn Tiểu Tống, nhưng mẹ nói, mẹ thích thôn Tiểu Tống không có bà nội”, Lư Đản rất thẳng thắn.
Tống Thanh Sơn buồn bực một hồi, nói: “Cái này hơi khó làm, nhưng ba sẽ nghĩ biện pháp, còn gì nữa?”
Lư Đản suy nghĩ một chút nói: “Hôm qua mẹ nói da mẹ bị khô ráp, muốn một hộp kem Tuyết Hoa, nhưng mẹ không phiếu nhu yếu phẩm hàng ngày”
Tống Thanh Sơn vội nói: “Cái này đơn giản, ba có phiếu nhu yếu phẩm, chúng ta đi mua một hộp luôn bây giờ”
“Còn gì khác nữa không?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Lư Đản suy nghĩ hồi lâu nói: “Có một ngày mẹ thức dậy nói mẹ không muốn làm ruộng, không muốn nuôi trẻ con, muốn làm ông chủ, muốn ăn ngon, uống say, mặc quần cộc lớn nhất!”
Làm sao Tống Thanh Sơn biết được lúc đó Tô Hướng Vãn đang nói đùa với bọn trẻ: “Mua cho cô ấy quần cộc lớn nhất à?”
Đến lúc Tô Hướng Vãn dẫn theo Cẩu Đản vẫn đang đứng thẳng tắp đi ra từ uỷ ban xã, thấy Tống Thanh Sơn ôm Chi Chi, Lư Đản cầm trong tay một hộp kem Tuyết Hoa, đang đứng ở ven đường đợi mình.