Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 3: Tính toán nợ nần

Đảo mắt đến giờ ăn trưa.

Cơm trưa là Tống Thanh Ngọc làm.

Cháo ngô loãng đến mức có thể soi gương được, một chậu cao lương và hạt kê chưa lên men hẳn, cùng một khay bánh hấp làm từ bột kiều mạch trộn bột cao lương, đó là cơm trưa của cả nhà.

Mâm cơm đặt trên chiếc cối xay ở giữa sân, theo tập quán ở đây, cả nhà ngồi chồm hổm dưới đất, vây quanh cái cối xay cao cỡ nửa người, chờ bữa ăn bắt đầu.

“Ba, ra ăn cơm đi ba”, theo lệ mọi người ngồi xong còn phải mời người đứng đầu nhà họ Tống, Tống đại gia.

Ông Tống có thói quen uống trà trong lon, con gái gọi 3 lần, ông mới đặt cái lon xuống, chậm rãi đi ra ăn cơm.

Mặc dù Tô Hướng Vãn nhìn cái đống ngũ cốc hỗn hợp lên men chua kia không có khẩu vị gì, nhưng nguyên thân lại đói nha.

Sở dĩ cô treo cổ là bởi vì cô được ăn ít hơn cả lừa, còn phải cho con bú, còn bị nói viết thư cho Tống lão nhị khóc lóc, nên vừa xấu hổ vừa tức giận đã treo cổ tự tử.

Dạ dày đói không chịu được, Tô Hướng Vãn cầm cái bánh bột ngô bắt đầu ăn.

“Mau ăn đi, ăn nhanh lên rồi mà còn đi làm kiếm công điểm”, trên cổ tay bà ta đeo một chiếc đồng hồ Longines, trong cái sơn thôn bần hàn này, đây quả là một xa xỉ phẩm kỳ quặc.

“Trời, đây là canh sao, nhìn y hệt nước vậy?” Tô Hướng Vãn bưng chén canh, ngẩn người ra.

“Nhà nghèo có canh uống là tốt rồi, mày nghĩ mình là gia đình cán bộ, có cơm ăn sao?” bà ta nói.

“Mẹ Lư Đản, ta ăn chén loãng, chén đặc này cho con”, ông Tống cũng nhìn thấy chén canh của con dâu quá trong nên đã đưa chén của mình cho con dâu.

Ừ thì Tống Thanh Ngọc trước giờ luôn thiên vị, múc cho ba luôn là chén đặc nhất, còn múc cho người khác thì trong như nước soi gương được.

“Ba, ba là nhân công chính trong nhà, ba nên ăn chén đặc nhất”, Tống Thanh Ngọc nói.

Ông Tống nặng nề nói: “Hướng Vãn mau ăn đi, không cần để ý người khác nói gì, ba hiểu nỗi oan của con”

Ba chồng là người tốt, ông cầm chén cháo loãng lên bắt đầu húp.

Cách ăn ngon miệng của ông dường như lây cho mọi người, nhất là Lư Đản cùng Cẩu Đản, hai đứa ăn ngũ cốc thật cẩn thận, chỉ cần rơi một chút sẽ dùng đầu ngón tay nhặt lên cho vào miệng, còn m*t ngón tay như thể đống ngũ cốc đó thật ngọt ngào vậy.

Hai mắt Tiểu Chi Chi sáng như hai viên trân châu, chăm chú nhìn miệng mẹ, thấy mẹ uống một ngụm sẽ chép chép môi theo.

Đứa nhỏ đã một tuổi nhưng vì không đủ dinh dưỡng nên nhìn chỉ nhỏ như tầm 7, 8 tháng.

Tô Hướng Vãn chấm một chút cháo trong chén cho đứa nhỏ ăn, cái miệng nhỏ nhắn l**m m*t không ngừng, như thể vị nó rất ngon.

Tô Hướng Vãn ăn xong chỗ ngũ cốc cùng chén cháo, về nhà liền nằm xuống.

Cô lẳng lặng nằm đây, nghe bên ngoài tiếng ông bà già cãi nhau.

Dĩ nhiên là vì chuyện con dâu nháo lên tự sát.

Bà cảm thấy con dâu đã làm chuyện xấu hổ mất mặt, dứt khoát định đuổi cô về nhà mẹ đẻ, bằng không chờ lão nhị nhà mình trở về, không biết cô ta sẽ nổi điên làm những gì nữa.

Ông già thì không ngừng khuyên can bà ta, dẫu sao con dâu chỉ nói chuyện cho lừa ăn, mà cho lừa ăn đúng là việc quá nặng cho con dâu. Ý của ông là nói bà gọi Tống lão tam đang ở nhà cha vợ về, ban đêm giúp con dâu cho thêm cỏ cho lừa, con dâu chẳng phải sẽ hết gây chuyện sao?

Nhưng bà lại không muốn, dù sao bà ta thấy lão tam có thể ở nhà cha vợ, không lãng phí lương thực nhà mình mà còn bắt nó làm việc?

Hơn nữa bà ta cảm thấy, con trai mình bên ngoài làm việc rất tốt, vì Tô Hướng Vãn đòi đi thăm thân nên mới khiến con bà ta chết.

Cái này chứng minh gì, chứng minh Tô Hướng Vãn chính là cái đồ khắc chồng.

Mặc dù lý do này không chính đáng, nhưng người ngoài nói kiểu gì bà cũng không thông.

Ông Tống bình thường ít nói nhưng cao lớn và khoẻ mạnh, là người đàn ông duy nhất của nhà họ Tống có thể kiếm được 12 công điểm.

Lúc này, giữa trưa, ông gọi thêm Lư Đản cùng ông lên núi sửa các luống ruộng, như thế có thể kiếm thêm 5 công điểm mỗi ngày.

Trước khi đi, ông còn dặn: “Nhất định phải bớt việc cho Hướng Vãn, nó còn cho con bú. Mấy người cũng đừng có nhắc tới chuyện khắc chồng này khác nữa, sinh tử có số, thằng cả chết sao có thể trách nó được chứ?”

Bà Tống bĩu môi, không nói gì.

Lư Đản tranh thủ đi vào, an ủi mẹ: “Mẹ, buổi chiều con có thể kiếm được 3 công điểm, mẹ cứ yên tâm ngủ, mọi chuyện đã có con”

Một đứa trẻ mới 6 tuổi, đeo cái giỏ đất trên lưng, cố ý bước như người lớn, đi theo ông nội một cách vững vàng.

Ở nông thôn vào giữa trưa, trừ những người đàn ông không sợ mệt mỏi, ai cũng tranh thủ ngủ trưa một lúc.

Nhưng lúc Tô Hướng Vãn đang ôm đứa con gái nhỏ ngủ thì nghe bên ngoài bà Tống cao giọng: “Buổi chiều phân chia công việc thế này, ta đi cuốc đất kiếm 3 công điểm, Cẩu Đản đi cùng mẹ mày đi xới ruộng hạt kê kiếm 2 công, lão tam đưa vợ nó đi khám bệnh không có nhà, không cần chia công, Thanh Ngọc cùng Kim Quý ở nhà nấu cơm, được không?”

Tô Hướng Vãn đang ngủ say bị đánh thức, Tiểu Chi Chi trong lòng cũng bị thức dậy khóc theo.

Có điều đứa nhỏ này hai ngày không được ăn uống gì, tiếng khóc cũng chỉ như chuột kêu.

Lúc này bên ngoài vang lên tiếng kèn, là bản nhạc “Bắc Kinh kim sơn”

Đây là hiệu lệnh tập hợp, nghe hiệu lệnh, tất cả mọi người phải chạy đến công xã điểm danh, sau đó tập trung thống nhất phân công công việc, tính công điểm.

Tô Hướng Vãn vừa mới dậy cho đứa nhỏ bú sữa thì bà Tống bước vào: “Con vợ thằng cả, mày có nghe thấy gì không, mày phải đi nhận công”

“Bà già, tôi còn đang nói chuyện tử tế thì bà nên lắng nghe. Tôi không có sữa, đứa nhỏ thì cứ khóc vì đói, chuyện này tôi nghĩ phải tìm cách giải quyết, nếu không Chi Chi sẽ chết đói”, Tô Hướng Vãn vừa nói vừa giơ đứa nhỏ ở trong lòng ra cho mẹ chồng xem.

Cô vừa cho đứa nhỏ bú sữa, đau không chịu được, khi cố nặn thì mới thấy, thứ chảy ra từ ngực cô nửa đỏ nửa trắng, là sữa pha với máu, đứa trẻ đói nên vẫn chịu ăn, nhưng ngực cô thì vô cùng đau.

Bú không ra sữa mà ra máu, loại chuyện này chỉ nghe thôi cũng đã thấy kinh hoàng.

Bà già theo bản năng định chửi một tiếng tiểu nha đầu, chợt ngẩng đầu thấy hai mắt con dâu đang hung tợn nhìn mình chằm chằm.

Bà Tống khi còn bé đã từng chứng kiến em gái bị chó sói tha đi, mà con chó sói cắn đứa em gái, có đôi mắt hệt như mắt Tô Hướng Vãn bây giờ.

Bà ta có chút khiếp sợ: “Vậy mày muốn thế nào?”

“Muốn thế nào à, tôi muốn mua sữa bột cho nó”

Phải biết rằng, muốn mua sữa bột phải có phiếu mua sữa, phiếu này chỉ công nhân với cán bộ mới có, loại gia đình nông nghiệp như bọn họ căn bản là không có phiếu mua sữa này.

“Nhà không có phiếu sữa bột, hay là để ta nấu cho nó một ít cháo cao lương?”

Cháo cao lương? Đứa nhỏ mới hơn 1 tuổi, dạ dày quá yếu, cháo gạo còn không ăn được chứ đừng nói cao lương.

Bà già này cũng thật là liều mạng.

“Không có phiếu thì có tiền, tiền đâu? Tôi có thể mua sữa bột giá cao ở chợ đen”

“Tiền, mày lại còn muốn tiêu tiền, sao mày không ăn thịt ta luôn đi? Chồng thì chết rồi, mày thì không có thu nhập, chúng ta còn phải giúp nhà mày nuôi 3 đứa trẻ, giờ mày còn muốn mua sữa bột cho nó nữa?”

Trong lòng bà ta đang thầm mắng, đồ tiểu nha đầu khắc chết cha, để cho chết đói đi.

Nếu đây là nguyên thân, cho dù ngày nào cũng bị mắng chửi thì cũng đành bất lực.

Nhưng ai bảo Tô Hướng Vãn xuyên không chứ.

“Được rồi, có những lời này, tôi biết tôi phải làm thế nào”, Tô Hướng Vãn phất phất tay với bà ta, không nói thêm câu gì.

Gây gổ không thành thì gọi cảnh sát làm gì.

Bà già này không phải loại gây gổ có thể giải quyết được, cái bà ta cần là cú đánh của xã hội.

Chờ cho bà Tống đi rồi, Tô Hướng Vãn ngồi một lúc, nhìn thấy Cẩu Đản nép sau cửa vẻ hoảng sợ liền hỏi: “Sao con không đi ngủ?”

Tiểu Cẩu Đản vẫn mặc quần thủng đáy, nhìn rõ những vết quật của bà Tống lúc sáng.

Đứa trẻ đưa tay lên lau mũi, bụng sôi òng ọc, nhưng hai mắt thật to đang cười cong cong: “Mẹ, con không ngủ, con trông cửa giúp mẹ”

“Sợ là con đói bụng rồi đi, nếu không sao bụng lại sôi òng ọc thế?” Tô Hướng Vãn trêu ghẹo nó.

Cẩu Đản khoát tay nói: “Không có, hơn nữa bà nội cũng nói rồi, đứa trẻ không có ba chỉ có thể bụng đói, đói bụng là bình thường, no thì là không bình thường rồi”

Đứa trẻ vừa nói vừa dùng sức xoa bụng, thở mạnh ra một hơi: “Mẹ xem, con thở ra rồi, bụng sẽ không kêu rột rột nữa”

Thực tế, căn cứ vào nguyên tác, chồng Tô Hướng Vãn là Tống Thanh Sơn chẳng qua bị mất tích trong một vụ tai nạn máy bay, bị quân đội tưởng lầm là hy sinh nhưng thực ra hắn chưa chết.

Hơn nữa, chỉ cần chịu đựng qua khoảng thời gian này, hắn sẽ quay về.

Nguyên thân cũng không biết người chồng đã chết còn có thể sống lại, mỗi ngày hoặc là khóc nháo hoặc đòi tự tử, hoặc đòi lấy chú em chồng, bị bà Tống hành hạ đến chết.

Nhưng Tô Hướng Vãn không phải là nguyên thân, cô không có hứng thú với Tống lão đại, với Tống lão nhị dù là người hay quỷ hay chó, một chút hứng thú càng không có.

Nhưng nhìn con chó nhỏ bụng đói kêu rột rột đứng trước mặt, trung thành giữ cửa cho mẹ, ngược lại khơi dậy trong cô rất nhiều hứng thú.

“Không phải con đói bụng sao, đi, mẹ mang con đi đòi tiền, mua đồ ăn cho con, mua sữa bột cho Chi Chi”, Tô Hướng Vãn vừa nói vừa dắt tay Cẩu Đản.

Hai mắt Cẩu Đản sáng lên: “Mẹ, ba con chết đã 2 năm rồi, mình có thể đòi tiền ở đâu?”

Tô Hướng Vãn cười một tiếng, nói: “Công xã”

Thập niên 60 70, bà già có thể cậy mạnh mà vô lý, nhưng công xã nhân dân là nơi để nói điều phải trái.

Lần này cô quyết định quậy đến tận công xã, giúp đòi tiền cho mấy đứa nhỏ.

***

Tác giả có lời muốn nói:

Tống Thanh Sơn: Vợ tôi chỉ thích em trai, xin hỏi khi trở về tôi phải làm gì?

Tô Hướng Vãn: Nam thần của tôi không phải là Lư Đản cùng Cẩu Đản sao?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn