Đúng như dự đoán, phía xa chợt có tiếng hét chói tai, đến mức cả cái thôn Tống này đều nghe thấy: “Quả lê của ta, mất một quả lê của ta rồi. Ai ăn trộm quả lê của ta, ta muốn giết người, giết người”
Lại nói, vì một quả lê mà kêu la om sòm giống như muốn giết người sao, nhưng thực tế ở niên đại này, điều đó là có thể.
Bây giờ là năm 1967. Năm 1956, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thực hiện chế độ tập thể hóa đất nông nghiệp. Nông dân trở thành thành viên trên cơ sở tự nguyện, cùng nhau làm việc và cùng nhau nhận thù lao.
Tuy nhiên, mỗi hộ gia đình sẽ có một mảnh đất riêng nhỏ để các thành viên tự trồng một số loại rau và trái cây, để phòng lúc công xã phân lương thực không đủ ăn thì không bị quá thiếu thốn.
Vì xúc tiến sản xuất, núi được san thành đồng ruộng, toàn bộ cây ăn trái của công xã đều bị chặt bỏ.
Chỉ có nhà họ Tống giữ được một cây lê bên trong sân nhà cũ, đầy những quả giòn ngọt, trời nóng thế này, xã viên nào đi qua cùng thèm thuồng ch** n**c miếng.
Nhưng bà Tống không cho ai ăn một quả nào.
Ngày nào bà Tống cũng đếm, trên cây có tổng cộng 72 quả lê, 72 quả lê đó chỉ dành cho cô con gái út của bà, Tống Thanh Ngọc, là em chồng của Tô Hướng Vãn, để chữa ho khan.
Tiểu Cẩu Đản thấy mẹ ngủ đến bất tỉnh, mím môi mím lợi lặng lẽ từ bên phía nhà mình hái trộm được một quả lê.
Không biết rằng quả lê này đã dẫn đến một cuộc đại chiến trong nhà.
“Cẩu Đản, mày dám ăn trộm lê của bà, mày có biết cô út của mày bị ho suyễn, phải dựa vào những quả lê này để nhuận họng, giữ mạng sống không?”
Nói thì chậm, sự việc xảy ra thì nhanh.
Bà Tống cầm cây chổi từ ngoài cửa xông vào, thấy Cẩu Đản đang cầm quả lê trong tay chạy từ giếng nước đến phòng phía tây, liền với cái chổi một cái, đập vào mông thằng nhỏ.
Tô Hướng Vãn từ trước đến giờ ghét nhất là đánh trẻ con, huống chi bà Tống ra tay rất ác độc.
Tiểu Cẩu Đản mới chỉ 6 tuổi, bởi vì nghèo không có vải may thêm quần áo, vẫn mặc quần thủng đáy, một cái vụt đã để lại vết máu trên mông nó, loạt xoạt lại thêm vài vết máu nữa.
Xông ra khỏi giường đất, Tô Hướng Vãn túm lấy tay bà: “Thử động vào con tôi lần nữa xem?”
“Chính là mày, cả ngày chỉ thích ăn ngon lười làm, để cho con nít ăn trộm đồ của người bệnh, chờ đó, sớm muộn gì ta cũng đuổi mày ra khỏi nhà”, bà ta như điên rồi, giơ cây chổi đánh Tô Hướng Vãn.
Nhắc tới bà Tống, theo trí nhớ của nguyên thân, đây quả là một cực phẩm.
Cũng nói luôn, ban đầu nguyên thân gả đến đây, thật ra là gả cho Tống lão nhị, bởi vì hai người cùng lứa, lại còn học chữ chung với nhau mấy ngày, miễn cưỡng cũng có thể gọi là bạn học.
Nguyên thân nguyện ý gả, cha của nguyên thân cũng vừa ý với Tống lão nhị, đáp ứng hôn sự mà không đòi nhiều sính lễ.
Kết quả đến ngày cưới, nguyên thân mới phát hiện Tống lão nhị lịch sự thanh tú đã biến thành Tống lão đại cao lớn cường tráng, hiền lành hướng nội.
Mà bà Tống từ trước đến giờ không yêu thương gì Tống lão đại và lão nhị, chỉ thiên vị Tống lão tam cùng đứa con gái út Tống Thanh Ngọc.
Tống lão tam là con trai nhỏ, hiện vẫn ở nhà, cặp đôi này giỏi nhất chuyện lén lút ăn trộm, nhưng cũng giỏi nhất trong việc dỗ cho bà ta vui vẻ.
Còn đứa con gái út Tống Thanh Ngọc, 15 tuổi đã lập gia đình, sau khi chồng chết, mang đứa con quay về nhà họ Tống, nhất định ở đây để tìm đối tượng khác tái giá.
Bà Tống thấy con gái tuổi còn trẻ đã phải chịu khổ nên lại càng cưng chiều hơn.
Tô Hướng Vãn nắm lấy cái chổi, không những quật cho bà hai phát mà còn ném một cái ra khỏi sân.
Rốt cuộc cô còn trẻ, khoẻ mạnh, hai người ra tay với nhau, bà ta chỉ có thể bị xách đi khắp nơi.
Mà quả lê kia rơi xuống đất cũng dập mất một nửa.
“Mẹ, đang yên đang lành mẹ làm loạn lên với chị dâu làm gì. Chị ấy vừa treo cổ, mẹ cho chị ấy ăn một quả lê thì có làm sao”, cô em chồng đang chuẩn bị cơm trưa, nhìn hai người đánh nhau liền mở cửa sổ ra nói.
“Được, mỗi ngày không tìm chết thì cũng là sống không ra gì, công điểm trong xã cũng không kiếm ra hồn, hôm qua kiếm được cho ta có 8 công, ta hận nó hôm nay không treo cổ đến chết luôn cho nhẹ nợ. Con nhìn xem, lần nào cũng là giả bộ, đã không chết còn xúi giục đứa nhỏ đi ăn trộm lê. Đồ tham ăn lười làm”, bà Tống mặc dù miệng lưỡi ồn ào nhưng đột nhiên phát hiện ra rằng, con dâu tựa hồ đặc biệt mạnh mẽ, sợ mình thua thiệt nên không dám đánh lại.
Nhưng điều đó không ngăn được việc bà ta chửi bới.
Không phải chỉ là gây gổ thôi à, Tô Hướng Vãn rất rành chuyện này.
“Mẹ, tại sao tôi không thể ăn lê?” cô nhìn bà ta định đi ra cửa bèn ngăn lại.
“Lê kia là cho Thanh Ngọc chữa ho, Thanh Ngọc bị ho suyễn, mày có bị sao?”
“Tôi chỉ biết là nếu thật bị ho suyễn thì phải uống thuốc, nếu như ăn lê có thể trị được ho suyễn thì còn cần thầy thuốc làm gì, nhà máy sản xuất thuốc làm gì, mỗi người đều đi trồng cây lê chẳng phải là xong rồi sao?”
Vừa nói Tô Hướng Vãn vừa nhặt quả lê dưới đất lên, đi tới giếng lấy nước rửa sạch, đưa cho Tiểu Cẩu Đản: “Nào, cắn một miếng, mẹ con mình ăn chung”
“Ta xem mày có dám động đến quả lê của ta không?”
“Sao không dám? Cây lê này do tôi trồng năm tôi gả đến đây, cũng là tôi tưới nước cho nó, lúc công xã tới chặt, cũng là tôi cố gắng hết sức mới giữ lại được, tại sao Thanh Ngọc có thể ăn mà con tôi lại không được ăn?”
Cắn một cái xuyên qua lớp vỏ mỏng, vị ngọt ngào của quả lê lập tức tràn đầy trong miệng.
Đã quen với cơm hộp, thức ăn nhanh, trái cây đóng hộp, lần đầu tiên Tô Hướng Vãn được ăn một quả lê ngọt như vậy.
Trong trí nhớ của nguyên thân, Tống Thanh Ngọc căn bản không bị ho suyễn gì cả, chẳng qua thèm ăn lê nên cả ngày làm bộ ho khan. Cũng bởi chỉ có một cây lên nên cô ta lừa gạt cả nhà, chỉ để cho mình và đứa con trai Tiểu Kim Quý ăn.
“Ăn ngon”, Tô Hướng Vãn cắn rắc một miếng, đưa lê cho con trai: “Cẩu Đản nhi, tới đây, cắn một miếng đi”
“Mày, mày là loại phụ nữ tham ăn lười làm, mày còn dám lý luận, tao nói cho mày biết, tao sẽ báo cho đội sản xuất để họ đuổi mày ra khỏi nhà họ Tống, mày không còn cơ hội để gặp Tống lão nhị nữa”, đây là uy h**p lợi hại nhất của bà ta.
Dù sao nguyên thân cũng là bởi vì Tống lão nhị nên mới ở lại nhà này, không chịu tái giá.
“Đuổi đi, vừa hay để cho lãnh đạo của đại đội nhìn thấy bà ngược đãi thân nhân liệt sĩ như thế nào”, Tô Hướng Vãn vừa nói vừa cố ý cắn một miếng lê nữa.
Tống lão đại thật ra cũng là một quân nhân, có điều thân phận tương đối đặc thù, lúc còn sống không hề mặc quân trang, đến khi chết đi, quân đội mới phát cho quân hàm liệt sĩ.
Chuyện đánh con dâu này mà truyền ra ngoài, cán bộ trong xã biết thân nhân liệt sĩ bị ngược đãi, bà ta quả thật không gánh nổi cái trách nhiệm này.
Cái này không được, bà liền im bặt.
Tô Hướng Vãn cười đến hai mắt cũng cong lên, vô cùng dịu dàng cúi người, đưa miếng lê cho Cẩu Đản bên cạnh: “Ăn đi, Cẩu Đản, sao không ăn?”
Cẩu Đản l**m l**m vào chỗ mẹ vừa cắn, đứa nhỏ 6 tuổi lần đầu tiên được ăn lê, thật lòng nói: “Mẹ, lê thật là ngọt”
“Ừ, lê rất ngọt, đi tìm anh cả con tới đây, chúng ta có phúc cùng hưởng có hoạ cùng chịu, ăn chung quả lê đi”
“Nhưng mà, cô út nói một quả lê không thể cho hai người ăn, bởi vì tách rời chia ly, phân lê là phân ly, cho nên cô út luôn ăn lê một mình, mẹ, hay là một mình mẹ ăn đi”
“Nếu không thể phân lê, vậy chúng ta cắt ra, đem lê cắt ra thì sẽ không phải chia lìa, đúng không?”
Đại khái nguyên thân hai năm qua quá cuồng loạn, luôn không đánh thì mắng nên Tiểu Cẩu Đản có chút sợ hãi.
Cho đến khi Tô Hướng Vãn tìm được dao trong bếp, cắt quả lê thành 3 phần, Cẩu Đản mới như con chó nhỏ chạy ào đi tìm anh cả Lư Đản.
“Mẹ, mẹ kêu con à?” vừa nghe tiếng, một cậu bé đầu tròn xoe chạy vào cửa.
Đứa nhỏ này da hơi đen, nhưng có thể thấy bản chất của nó là da trắng, chỉ cần chăm sóc một chút là sẽ trắng ra.
Nhất là đôi mắt, đôi mắt phượng mỏng manh, ôi con mắt sáng rực đó, đẹp không thể tả.
Đứa nhỏ còn vác trên vai một cây gậy, nó chống cái gậy, cao giọng nói: “Bà nội, quả lê này coi như con mua, để cho mẹ con ăn, con kiếm công điểm trả nợ, không ai được cướp của mẹ”
Thật đáng yêu, bạn trai thật uy phong lẫm liệt, mặc dù chưa lớn nhưng đã có thể thấy được đầu óc linh hoạt của nó, thực sự rất soái.
Đây chính là nam chính trong nguyên tác.
Tàn tật nhưng đầy quyết tâm, vừa vào Cục công an thì bị bọn xấu hãm hại chặt đứt hai bắp chân, nhưng bằng ý chí nghị lực đứng lên, sau này trở thành cảnh sát điều tra phá án nổi tiếng nhất cả nước, Tống Đông Hải.
Theo như trong sách, đứa nhỏ này thực ra rất yêu mẹ, nhưng sau khi nguyên thân bán đi em trai và em gái, nó mới căm hận nguyên thân.
Trong chương cuối cùng mà Tô Hướng Vãn đọc được, Tô Tiểu Nam tiết lộ, đứa nhỏ này đã trù mưu từ trước, chuẩn bị tống người mẹ ác độc vào trong tù, để cô ta sống những năm cuối đời trong đó.
Thế nhưng chuyện đó hiện giờ chưa xảy ra, cô cũng không cần phải bận tâm.
Chẳng qua chỉ trong nháy mắt, cô bị đứa nhỏ này làm cho cảm động.
Có thể nói mặc dù đã đọc rất nhiều tiểu thuyết, nhưng nếu không thực sự xuyên không, nhìn hai đứa nhỏ đứng ở trước mặt, Tô Hướng Vãn sẽ không thật sự trải nghiệm được cuộc sống của thập niên 60, 70.
Lương thực thiếu thốn, ngay cả người trong nhà cũng có thể đánh nhau vỡ đầu chỉ vì một miếng bánh bột ngô.
Lao động không ngừng không nghỉ, một người làm hết sức tương đương 12 giờ lao động cực nhọc, mới có thể đổi được một khẩu phần lương thực một ngày.
Không có biện pháp ngừa thai nên cứ một phát là ra một đứa trẻ, cha mẹ chưa tiếp xúc thân thể được mấy lần nhưng đứa nhỏ đã chạy đầy đất.
Vốn dĩ Tô Hướng Vãn rất thích đọc tiểu thuyết niên đại, nhưng cũng bởi vì đọc quá nhiều nên cô rất thấu hiểu về hoàn cảnh sống của mình.
Càng nghĩ da đầu càng tê dại, bên cạnh còn có một đứa bé chưa dứt sữa khóc oa oa.
“Mẹ, mẹ không định cho em gái bú sữa sao?” Cẩu Đản mặt đầy sợ sệt, nói: “Mẹ nói muốn bỏ đói con bé, có thật vậy không?”
Nguyên thân quả thật đã hai ngày không cho con gái út bú sữa.
Dĩ nhiên chồng chết hai năm, mẹ chồng ngược đãi, đứa nhỏ khóc đòi sữa, nguyên thân chính là muốn bỏ đói đứa nhỏ đến chết.
Nữ thanh niên độc thân lớn tuổi Tô Hướng Vãn chưa từng sinh con, giờ gặp ngay một đứa nhỏ đòi bú sữa?
“Mẹ, mẹ cho bú đi, chúng con sẽ không nhìn” Lư Đản dựng cái gậy lên, đột nhiên giơ tay che ánh mắt của Cẩu Đản.
Mà chính nó trước mặt Tô Hướng Vãn cũng nhắm chặt mắt lại.
Miệng không ngừng nói: “Đừng sợ đừng sợ, không đau đâu, mẹ cho bú đi, con sẽ bảo vệ hai người”
Trời ạ, lần đầu tiên cho bú sữa, lại còn được tiểu soái ca động viên khuyến khích, Tô Hướng Vãn đã thật sự vén áo lên.
Đứa con gái út đã đói bụng lắm, một hơi ngậm lấy m*t ừng ực.
Hai tiểu soái ca nhắm chặt mắt, nhất là Tiểu Cẩu Đản, nghe tiếng em gái m*t sữa ừng ực, khoé miệng cười đến cong lên.
Tô Hướng Vãn vốn yêu trẻ con, sở dĩ một mực không sinh con là bởi vì chưa tìm được người đàn ông thực lòng yêu thương.
Thế nhưng dù thế nào, người ta cũng đều yêu thương con của mình, người khác có thích đến mấy cũng không thể yêu thật lòng.
Nhưng lúc này, cô cảm thấy hai tiểu soái ca đứng bên giường đất kia lại uy vũ đep trai đến thế.