Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con
Chương 1: Xuyên không
“Chú hai, chú hai, mau quay về đi, lừa nhà chúng ta không có người lo, chúng ta đang đợi chú đến chăm sóc."
"Đúng vậy, chú hai, tôi là chị dâu chú, nhưng chỉ muốn yêu chú thôi. Mặc dù chữ “lừa” không biết viết như thế nào nhưng tôi vẫn yêu chú”
Giữa trưa hè nóng nực, đúng lúc mặt trời chiếu đến đỉnh đầu, hai đứa nhỏ vô lại một xướng một hoạ, cầm một phong thư giả bộ nhớ nhung.
“Sao, gả đến đây cũng 7 năm rồi, Tô Hướng Vãn vẫn chưa từ bỏ ý định, vẫn nghĩ tới Tống lão nhị à, cô ta muốn ồn ào đến đâu nữa?”
Có người đi ngang qua cửa nhà họ Tống, nghe hai đứa con nít diễn trò thì nhớ lại, cũng cười theo.
Nhà họ Tống có một chuyện kỳ lạ bậc nhất mà, con dâu lớn nhà họ Tống lại không yêu thương Tống lão đại, một mực yêu chú em chồng là Tống lão nhị.
Chuyện cười này đã lưu truyền 5-6 năm
Từ khi Tống lão đại còn sống, cho đến khi hắn chết đã được 2 năm, đến giờ vẫn còn được lan truyền.
Nhưng chuyện chị dâu trực tiếp viết thư tình cho chú em chồng thì đây là lần đầu mọi người được nghe, thật sự rất mới mẻ.
“Bà, bà, mẹ con treo cổ rồi”, ngay lúc này trong sân nhà họ Tống, một tiểu tử đầu tròn cao giọng hô lên.
Ngay sau đó trong phòng có tiếng kêu: “Cái đồ Tô Hướng Vãn không biết xấu hổ này, muốn chết thì chết nhanh lên, ta hận không thể đưa dao cho nó”
“Mẹ, chị dâu chắc chỉ làm ầm lên vậy thôi, dù gì thì cũng sinh cho anh cả 3 đứa nhỏ rồi”
“Sinh con thì làm sao? Hả? Nó đã gả cho thằng cả rồi, thằng cả đó, thế nhưng thử nhìn nó xem, thế mà không an phận. Thằng cả chết nó không chịu thủ tiết cho tốt, lại còn viết thư cho thằng hai ở quân đội, ai trong nhà họ Tống này chẳng biết trong lòng nó đang nghĩ gì. Đúng là cái đồ bại hoại”
Bà Tống không thèm quan tâm: “Để cho nó chết đi, nó chết rồi ngay cả quan tài ta cũng không cho”
...
Cổ họng căng lên, cảm giác như sắp bị xé đứt, Tô Hướng Vãn cố hết sức để chạm được tới chiếc ghế đẩu, cảm thấy mình sắp bị siết cổ đến chết.
Mở mắt ra, chỉ nhìn thấy những thanh xà nhà bụi bặm và mạng nhện, sợi dây siết trên cổ cô, đôi chân lơ lửng trên không trung.
Hết sức, cô chỉ muốn tìm một điểm để bám chân, có thể thoát được sợi dây thừng sắp siết cổ cô.
“Ngươi không đỡ người treo cổ được, phải cắt sợi dây mới được”
“Đúng đúng, dùng lưỡi hái cắt. Ôi trời, hạ xuống được rồi, thật đáng thương, cũng là một mạng người”
Sợi dây đứt, nặng nề ngã xuống đất, Tô Hướng Vãn há miệng hít từng hơi thật sâu.
“Mẹ, mẹ không sao chứ?” một bàn tay nhỏ đen thui run rẩy để trước mũi cô, thanh âm non nớt của một đứa trẻ vang lên.
“Nhanh đỡ lên giường đất đi, để cô ấy nằm một lúc, cũng thật là đáng thương, một ngày mệt chết đi được, còn có một đứa con nít nữa kìa”
Vì thế, cô lại được đỡ lên giường đất.
Trí nhớ như thuỷ triều ào tới, Tô Hướng Vãn lập tức biết mình đã xuyên không, hơn nữa còn xuyên vào trong một cuốn sách.
Tại sao như vậy?
Bởi vì cuốn sách này là do cô em họ Tô Tiểu Nam viết.
Đại khái là thế này, Tô Hướng Vãn trước giờ vẫn luôn thích tìm truyện trên Tấn Giang, hôm trước cô tìm được một cuốn có tên “Mở đầu thập niên 70”, vừa đúng lúc gần đây cô bị cuốn hút bởi những truyện thập niên, trong những truyện đó, thiết lập nam nữ chính đều vô cùng vui vẻ, nhất là nam chính, mặc dù tàn tật nhưng tài trí siêu quần, đặc biệt làm cho người ta yêu thích.
Cuốn truyện này mang mười phần khí tức của niên đại, vì thế cô rất hứng thú đọc nó.
Trong quyển sách này cũng có một cực phẩm mẹ chồng, nữ chính cũng tên Tô Hướng Vãn giống cô.
Tô Hướng Vãn này có bao nhiêu cực phẩm?
Nhà họ Tống có 3 anh em trai, rõ ràng cô lấy người anh cả, nhưng người cô thích không phải là anh cả, mà là chú hai đang đi lính.
Loại chuyện này mà, dù sao cô và người anh cả cũng đã gạo nấu thành cơm, chú hai cũng không ưa gì cô, chỉ có cô tự mình vẽ ra chuyện.
Đáng hận nhất là cho tới cuối, cô không hề dạy dỗ con cái. Thậm chí để có tiền ăn diện, cô còn lén lút bán hai đứa con của mình đi.
Có được tiền, cô ăn mặc thật đẹp, sau khi chồng chết thì cả ngày lắc lư bên cạnh chú em chồng, muốn được em chồng chú ý tới.
Cô sinh tổng cộng 3 đứa, lén lút bán đi 2 đứa, người nhà hỏi thì cô ta nói mang đứa trẻ ra phố, bị bọn lừa đảo bắt đi mất.
Yêu thích hư vinh, đến chết không tỉnh.
Mà con trai lớn của cô, cũng chính là nam chính trong truyện, trải qua các loại gian khổ cuối cùng tìm được em trai em gái. Hơn nữa, người cha tưởng như đã chết lại trở về, cùng nhau nuôi dạy các em, cả nhà đang yên ổn hoà thuận sống cùng nhau thì Tô Hướng Vãn lai bắt đầu gây chuyện.
Đúng lúc Tô Hướng Vãn đọc xong chương cuối, phát hiện “Tô Hướng Vãn” này lại gây chuyện, nhịn không được định lấy điện thoại ra chửi cho một trận, thì phát hiện tác giả có viết thêm một đoạn phía dưới: “Các tiểu thiên sứ, chị họ của tôi tên là Tô Hướng Vãn, nói thật, nhân vật này tôi viết dựa theo cô ấy. Ái mộ hư vinh, không từ thủ đoạn, thế nhưng vĩnh viễn chiếm được thượng phong, mọi người nói tôi nên làm gì bây giờ?”
Lần này, Tô Hướng Vãn cảm thấy không thoải mái. Cô biết người em họ Tô Tiểu Nam có viết văn trên diễn đàn Tấn Giang, chỉ không biết bút danh là gì.
Nhưng nữ tác giả viết trên văn đàn Tấn Giang, chị họ tên Tô Hướng Vãn, thì có nhiều không?
Lúc đó, Tô Hướng Vãn gọi một cú điện thoại, muốn hỏi Tô Tiểu Nam xem cô ta có phải là tác giả của cuốn truyện kia không.
Ai ngờ, Tô Tiểu Nam ở trong điện thoại cười lạnh một tiếng, trực tiếp nói luôn: “Chị, làm sao, cảm thấy người tôi viết là chị à, vậy xem ra tôi tạo ra nhân vật này không sai rồi. Vậy chị nói đi, chị có muốn tôi ngược cô ta không?”
Tô Hướng Vãn bực mình mắng to: “Tô Tiểu Nam, tôi là một nữ thanh niên lớn tuổi độc thân, tôi không cướp đàn ông, không ăn cơm gạo nhà cô, vì sao bêu xấu tôi bán con còn có một mẹ chồng hung ác cực phẩm?”
“Không có gì, chỉ là tôi ghét chị, nhìn chị không vừa mắt, ai bảo chị ưu tú như vậy, từ nhỏ tôi đã luôn bị so sánh với chị, công việc cũng tốt hơn tôi, còn cao ráo, xinh đẹp hơn tôi?” Tô Tiểu Nam nói xong cúp máy luôn.
Tô Hướng Vãn muốn lao tới nhà Tô Tiểu Nam để hỏi cho rõ, không nghĩ tới hai mắt tối sầm, rồi cứ thế xuyên không qua đây.
Tô Hướng Vãn há miệng to để thở, chưa bao giờ cô thấy giống như lúc này, cảm thấy không khí thật là ngọt ngào.
Nếu đã xuyên không, theo luật Tấn Giang, khẳng định là không quay về được nữa.
Bây giờ, điều đầu tiên cô nghĩ, là làm thế nào để sống được trong cái dị thế này.
“Mẹ, mẹ ăn quả lê đi, đây là con đã lén lấy trộm trên cây cho mẹ”
Đứa nhỏ có đôi bàn tay với móng tay đen như gấu chó, cầm một quả lê cũng đen đúa như vậy đưa đến gần miệng Tô Hướng Vãn.
Trước khi xuyên không, Tô Hướng Vãn vẫn còn độc thân, có một công việc tốt và cũng khá ưa sạch sẽ.
Cô chưa từng nghĩ đến chuyện sinh con, nhưng lại khá thích trẻ con. Một năm ít nhất cô sẽ dành một tháng tới cô nhi viện làm công ích, chăm sóc những đứa trẻ không nhà không cửa kia.
Cho nên, nhìn thấy thằng nhỏ này tay chân đen như tay gấu, cô vẫn không chê, cầm lấy nói: “Ngoan, mẹ không sao, mẹ khoẻ rồi, con mang quả lê này rửa sạch để mẹ ăn được không?”
Từ sau khi ba chết, Cẩu Đản bị mẹ đánh hai năm, đã lâu không được nghe mẹ nói nhẹ nhàng như vậy, lập tức ô một tiếng, cầm quả lê đi ra ngoài.
Tô Hướng Vãn bình tĩnh sắp xếp lại mọi thứ, cố gắng nhớ lại những gì nguyên thân đã trải qua.
Liền phát hiện, nguyên thân trước khi cô xuyên qua cũng không phạm phải sai lầm lớn nào.
Nói thí dụ như, nguyên thân có chút qua lại với chú em chồng, cũng bởi vì trước đây họ là bạn học, cùng tuổi nên trong lòng có chút ái mộ.
Cũng không đến mức mất hết mặt mũi, điên cuồng theo đuổi người ta.
Người đáng trách nhất định có chỗ đáng thương, câu nói này không bao giờ sai.
Ví dụ như lần này cô viết thư cho Tống lão nhị, thực ra là vì nhà có 2 con lừa, từ sáng đến tối cô đều phải cho nó ăn, mẹ chồng đối với cô săm soi lạnh lùng, công việc ở đội sản xuất rất mệt, cô khổ không chịu được, dù sao chồng cũng đã chết, nên cô viết thư cho chú em chồng.
Thực ra ý đồ là muốn chú em chồng viết thư khuyên nhủ cho cha mẹ chồng, chia bớt việc cho cô một chút, hoặc là cô không cần phải thức khuya dậy sớm cho lừa ăn.
Nhưng bởi vì cô không biết nhiều chữ, viết không ra câu, còn chưa gửi ra ngoài đã bị bọn nhỏ phá phách lôi ra lan truyền khắp cả làng xóm.
Mà theo nguyên tác, lá thư bị lộ ra ngoài, bị cả thôn cười nhạo thì cô đã biến đổi tính tình, trở thành người không biết xấu hổ.
“Thằng cả chết cũng gần 2 năm rồi, để cho cái loại đàn bà không biết xấu hổ này cút đi, cút ngay cho ta, cút càng xa càng tốt”
Trong phòng, bà lão vừa mắng vừa la hét.
Tô Hướng Vãn nhìn đứa trẻ cầm quả lê đang lảo đảo chạy về phía mình, đột nhiên phát hiện.
Trước đây không nói, bây giờ sợ là cô phải ra tay, cãi nhau ầm ĩ một phen mới được.