Mặc dù thôn đã bỏ phiếu thuận, nhưng để thực sự trở thành bí thư chi bộ thôn, vẫn cần phải được xã biểu quyết thông qua.
Sau khi thông qua, phải lên xã, tuyên thệ gia nhập đảng dưới hồng kỳ. Chỉ có công việc bí thư chi bộ thôn tầm thường này, bị cấp trên mắng, cấp dưới ăn, mới có thể thuộc về Tô Hướng Vãn.
Toàn bộ mỡ, thịt, nội tạng của con heo rừng đã phát gần hết cho người dân trong thôn.
Thứ cuối cùng còn lại là xương, mọi người đều nghĩ đây là chỗ không có thịt, nhưng xương lại là thứ ngon.
Đặc biệt là bộ xương heo rừng.
Lúc Tô Hướng Vãn rửa xương sườn, Lư Đản đã thèm ăn chờ không nổi, chọc vào lông của Đại Sơn nói: “Không được, con không chờ được đến khi thịt chín, con chết vì mùi thơm rồi”
Cẩu Đản vỗ ngực: “Anh, anh quá kém rồi, em có thể đợi đến khi cơm chín, em có thể ăn hết nồi này”
Tống Thanh Sơn nhóm lửa lớn, gió thổi phần phật trong bếp.
Tô Hướng Vãn không có đường trắng, chỉ có nửa túi đường nâu mua từ cung tiêu xã. Cô nấu chảy nửa túi đường nâu và chiên sườn, sau đó hầm với nước. Thịt lợn rừng không chỉ không tanh mà còn có mùi ngọt đặc biệt nồng đậm. Không có một chút gia vị nào nhưng không hề tanh, hầm nửa giờ đã mềm rục cả xương thịt.
Tiểu Chi Chi ngửi thấy mùi thơm liền thèm ăn, muốn tụt xuống giường, nó cố thử nhiều lần nhưng mép giường quá cao, nó không dám tụt xuống.
Cẩu Đản là đứa trời sinh vốn bi quan, thấy mẹ ngâm nga bài hát, ra ngoài cho Đại Sơn ăn, lần đầu cam tâm tình nguyện gọi Tống Thanh Sơn là ba:
“Ba, ba nói xem mẹ có thể làm bí thư chi bộ thôn được bao lâu?”
Tống Thanh Sơn đang nhóm lửa, tùy ý nói: “Còn phải xem ba có mang được heo rừng về thôn không”
“Vậy mỗi ngày ba mang về một con”, Cẩu Đản cực kỳ hào phóng: “ngày nào con cũng sẽ gọi là ba”
Tống Thanh Sơn sờ sờ đầu đứa con: “Nếu mẹ con có thể giữ được chức bí thư thôn cho đến khi mọi người ăn hết thịt lần này, ba sẽ bắt thêm một con nữa, thật đấy!"
Tô Hướng Vãn bước vào cửa vừa lúc nhìn thấy nụ cười của hắn, làm sao cô lại không hiểu chứ?
Người đàn ông này nghĩ chắc cô chỉ đùa giỡn một chút, làm cái chức kia ở trong thôn không quá 3 ngày sẽ khóc lóc chạy về.
Đương nhiên, khi hắn dụ dỗ nguyên thân, chẳng phải đến giờ hắn vẫn chưa từng tôn trọng ý muốn của cô sao?
Đồ nam nhân lòng dạ đen tối, nghĩ mình nắm hết mọi thứ trong tay sao?
Nhưng trước mắt cô không dám để lộ bản thân, không dám thi triển đại quyền cước, chỉ có thể giả ngây giả dại, thực sự bực mình.
Tô Hướng Vãn múc toàn bộ thịt trong nồi ra, thổi cho đến khi thịt nguội, cho hai đứa nhỏ mỗi đứa một miếng.
Hai đứa bé ăn thịt xong, ném xương ra ngoài. Đại Sơn không dám vào trong nhà vì có Tống Thanh Sơn ở đó, nằm gặm xương trong sân.
Đêm đó Lư Đản trằn trọc không ngủ được, ăn quá nhiều thịt khiến nó cảm thấy muốn ói, nhưng nó lại sợ ba biết mình ói ra, sau này không mang thịt về nữa nên cứ lăn đi lộn lại trên giường.
Trong bóng đêm, đột nhiên nó nghe tiếng hát khe khẽ của ba, là bài Quốc ca.
“Ba, không phải lúc kéo cờ mới hát Quốc ca à, sao bây giờ ba lại hát Quốc ca?” Lư Đản đặc biệt tò mò hỏi.
Tiếng hát đang cố kìm nén đột nhiên dừng lại, cùng tiếng hít thở nhẹ nhàng của Tô Hướng Vãn và tiếng ngáy khò khè của Cẩu Đản, Tống Thanh Sơn giật mình nói: “Không, ba không hát, Tống Đông Hải, mau ngủ đi”
Đúng là tuổi trẻ làm cách mạng, ngày mai còn phải lái xe đến tỉnh thành.
Có thịt để ăn, bọn trẻ vui cười.
Có phải cuộc sống đang ngày một tốt hơn không?
Có phải hắn đã quên lúc ở thành Đông Phong xấu hổ cùng bất đắc dĩ khi hắn còn chưa ra khỏi người cô, cô đã khóc nói: Dù sao anh đã có được thứ anh muốn, bây giờ có thể ly hôn với tôi để tôi đi tìm Đình Tú không?
Hay là đã quên chuyện máy bay rơi sau núi, bao nhiêu đồng đội đã hy sinh, những lý tưởng cao cả trong lòng họ mà hắn luôn mang theo trên người?
Tống Thanh Sơn cảm thấy gần đây mình đã quá hào nhoáng xa xỉ, thậm chí tâm tư còn có chút rối loạn, nhanh chóng ngậm miệng, ngủ thiếp đi trong khi hát quốc ca trong lòng.
Tô Hướng Vãn chưa chính thức nhận chức bí thư chi bộ nhưng xem như kết cục đã định.
Nếu đã là bí thư chi bộ, đương nhiên phải làm thật sự.
Tô Hướng Vãn cũng không phải là thánh mẫu, trong tay cô có tiền, Tống Thanh Sơn có lương, phụ cấp, ba đứa nhỏ không đến mức đói chết.
Nhưng với đứa nhỏ luôn không được ăn no như Hùng Đản, hay bị gãy xương sườn vì cho Kim Hoán cưỡi, đến mức không thể đứng thẳng, phải chống gậy mới đi được như Dã Đản, cô, một phụ nữ đến từ thế kỷ 21 có năng lực, có phương pháp, không thể trơ mắt đứng nhìn chúng chết đói.
Sau khi trồng trên mảnh ruộng phần trăm của nhà Hùng Đản, tưới nước đầy đủ kỹ lưỡng, tất cả phụ nữ trong thôn đều tìm tới Tô Hướng Vãn, bởi vì mọi người đều muốn biết liệu phương pháp trồng một hàng rau và một hàng dược liệu có thực sự có thể tăng gấp đôi sản lượng vào năm tới hay không.
Nhưng hạt giống dược liệu được Tô Hướng Vãn tự liên hệ để mua, mọi người không thể trồng bừa bãi.
Một điểm nữa mà mọi người đều quan tâm, đó là đến lúc các cây thuốc đông y thu hoạch thì sẽ bán ở đâu, tiền bán được tính thế nào, nếu dân thôn cầm tiền thì có tính là đầu cơ trục lợi, tư bản chủ nghĩa không?
Về điều này, Tô Hướng Vãn đã sớm nghiên cứu chủ trương chính sách, cô giải thích với nhóm phụ nữ: “Sau khi thu hoạch trong thôn, chuyển đến huyện thành, ở đó có cửa hàng dược liệu thu mua, những người không biết chữ có thể nhờ cán bộ Triệu đọc văn bản lại cho nghe, chỉ cần trong thôn thống nhất cùng làm thì gọi là nghề phụ, không tính là tư bản chủ nghĩa”
Triệu Quốc Đống đứng sau đám phụ nữ lao động vội vàng nói: “Đúng là có chính sách này, tôi có thể làm chứng”
Hắn lúc trước còn tìm người mai mối, muốn cưới Tô Hướng Vãn.
Mẹ Hùng Đản cùng Cao Bạch Ngọc, vợ của Nhị Sơn lập tức bắt đầu bàn tán: “Cán bộ Triệu, con dao nhỏ của anh không giết người được đâu, có thời gian thì mài lại đi, nhìn xem dao của Tống Thanh Sơn sắc thế kia kìa”
Biến đổi nhiều biện pháp để khi dễ trí thức người ta.
“Tôi là đội trưởng đội sản xuất, cùng Tô Hướng Vãn và mọi người là đồng chí tốt của nhau, mọi người đừng có lan truyền tin đồn như vậy được không?” Triệu Quốc Đống hai tay chống nạnh cười nói.
Vốn đám phụ nữ định tò mò xem Tống Thanh Sơn và Triệu Quốc Đống so tài với nhau thế nào, kết quả Tống Thanh Sơn trực tiếp khiêng về một con heo rừng.
Xong, Triệu Quốc Đống thảm bại.
Cũng may tính cách hắn ôn hòa lại rộng lượng, phải người khác chắc đã xấu hổ đến chết.
“Cũng không biết có cô gái nào tốt số, gả cho người tốt như cán bộ Triệu này”, Tô Hướng Vãn cố ý cao giọng nói: “Cán bộ Triệu, nếu muốn chúng tôi làm mai mối thì cứ nói, tôi có cây giống tốt đó, thật đấy”
Nhìn lại, Triệu Quốc Đống đã sớm chạy đâu mất tiêu.
Xấu hổ mà.
Tính cách người nào đó thật sự đáng yêu.
Chạng vạng tối từ trong ruộng đi ra, đám phụ nữ đã không còn gọi là Hướng Vãn nữa mà gọi bí thư Tô, có người còn gọi cô là bí thư thịt heo, bởi vì chức bí thư của cô được đổi bằng thịt. Mặc dù dược liệu vẫn còn trên đồng ruộng, nhưng dưới cái nhìn tốt đẹp của họ, đó là tiền bạc và lương thực.
Đến đầu thôn, Tô Hướng Vãn liền cảm thấy có điều không ổn.
Xa xa, Đại Sơn sủa dữ dội hơn bao giờ hết, sủa không ngừng.
Cô vội đi nhanh hơn.
Vào cửa, Tô Hướng Vãn thở phào nhẹ nhõm, hai đứa trẻ đang ôm nhau khóc nhưng cả hai đều nguyên lành, không bị đánh là tốt rồi.
Hỏi ra Tô Hướng Vãn mới biết, hóa ra bà Tống mấy ngày gần đây về nhà mẹ đẻ, không có ở nhà. Sau khi về, khẳng định là đã tới kiểm tra tiền gửi tiết kiệm trước.
Kết quả phát hiện không thấy quyển sổ nào.
Lúc này, bà ta nghĩ ngay đến chuyện Cẩu Đản ăn trộm sổ tiết kiệm của mình.
Trong nhà có 4 đứa cháu nhưng trong suy nghĩ của bà ta, chỉ có Cẩu Đản là kẻ trộm, ăn cắp sổ tiết kiệm của mình.
Lúc nãy Tô Hướng Vãn còn ngoài đồng, Tống lão tam mang theo Tống Phúc và Kim Quý đứng ngoài cửa mắng nửa ngày, mắng Cẩu Đản là kẻ trộm, nếu trong sân không có con chó, hẳn là hắn đã xông vào đánh đứa nhỏ.
Đại Sơn oai phong đi vòng quanh hai đứa nhỏ, bộ dạng chỉ cần có nó ở đây, không ai dám xông vào trong sân.
Tô Hướng Vãn vừa nghe con mình bị vu là kẻ trộm thì tức giận, nhưng khi nghe Lư Đản nói đến số tiền thì tròng mắt muốn rớt ra ngoài.
“Mẹ, bà nội nói Cẩu Đản lấy sổ tiết kiệm 4.800 đồng, còn có cả giấy chuyển tiền, nhưng hôm nay con và Cẩu Đản ở trong nhà ươm hạt giống sài hồ cho mẹ, chưa từng bước chân ra ngoài, thật đó”, Lư Đản nói.
Cẩu Đản bởi vì từ nhỏ tay đã không sạch sẽ thì có chút sợ hãi, không nói gì, chiếc quần nhỏ làm bằng vải hoa cùng hai đầu gối đã bẩn lấm lem, thấy mẹ nhìn mình thì bùm một cái quỳ xuống.
“Chú ba con còn nói gì?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lư Đản nói: “Chú ba nói phải báo án, báo Cục công an đến bắt người, bởi vì chúng con ăn trộm tiền là phạm pháp, là tội phạm quan trọng, chức bí thư thịt heo của mẹ cũng bị hủy bỏ”
Một chức vị nho nhỏ trong thôn, mọi người đều phục nhưng Tống lão tam không phục, bởi vì do Tống Thanh Sơn khiêng một con heo đến để đổi lấy, nên ở sau lưng, hắn gọi cô là bí thư thịt heo.
“Nếu không có chứng cớ, chú ba con sẽ không dám báo công an, chú ấy thật sự có chứng cớ à?” Tô Hướng Vãn hỏi lại.
Lư Đản liếc nhìn Cẩu Đản, sợ hãi gật đầu một cái, xoa xoa tay lên mặt: “Chú ba nói, trên khăn tay bọc tiền của bà nội có dấu tay của Cẩu Đản”
Cẩu Đản không thích rửa tay, lại còn thích nghịch đất, quả thật bất luận ở chỗ nào đều để lại dấu vết móng vuốt đen thui của mình.
"Mẹ, nếu con nói rằng con không ăn trộm, mẹ sẽ không tin, phải không?" vừa nói, đứa trẻ vừa quỳ xuống đất: “Người khác có thể không tin, nhưng mẹ, con thật không ăn trộm, con chỉ trộm một ít bánh quy và kẹo của bà nội, lấy lại ít sữa mạch nha của Chi Chi mà Tống Phúc lấy mất thôi”
Tô Hướng Vãn nhìn thấy Cẩu Đản không còn chút tôn nghiêm nào, chỉ biết quỳ xuống, cái dáng vẻ uất ức đó khiến cô tức đến mức thiếu chút nữa đạp cho nó một cái. Nam tử hán đại trượng phu chỉ có thể lạy trời lạy đất quỳ lạy cha mẹ, nó không sai, sao phải quỳ?
Tức giận đến choáng váng đầu óc, Tô Hướng Vãn đi nhanh mấy bước trong sân mới nhịn được ý muốn đạp cho thằng con một cước, bình tĩnh lại.
Cô không ngừng nói với mình, tương lai đứa trẻ này sẽ giết người, nó sẽ khóc khi lấy mạng người khác và cười khi hành hạ kẻ thù, không có luân thường đạo lý, chỉ làm toàn điều ác.
Nói thật, đứa trẻ này không chỉ cần chính nghĩa. Cái nó cần nhiều hơn chính là phải tạo cho nó một phẩm giá mà nó chưa từng có khi còn nhỏ, phá vỡ tâm lý trộm cắp chưa kịp bén rễ trong lòng nó.
Tô Hướng Vãn không nói gì, vào nhà, nhóm lửa dưới bếp.
Sau đó, múc một thìa mỡ heo cho vào nồi nấu lên.
“Mẹ, mẹ định làm gì?” Lư Đản ngửi thấy mùi thơm, tò mò lại hỏi.
Tô Hướng Vãn lấy khoai tây nấu hôm qua cắt thành từng lát, sau đó cắt nhỏ như hạt lựu, múc một thìa tóp mỡ trong cái đỉnh cho vào nồi chiên lên cùng khoai tây, xúc cho mỗi đứa một chén nhỏ khoai tây xào tóp mỡ.
Có lẽ đồ ăn ngon là thứ có thể an ủi trái tim đứa trẻ một cách tốt nhất.
Cẩu Đản rốt cuộc cũng từ dưới đất đứng lên, bưng cái chén, ngồi xuống.
Tô Hướng Vãn không nói gì nhưng sắc mặt không vui.
Đứa trẻ bưng cái chén khoai tây xào thơm lừng, muốn ăn nhưng lại không dám, cứ mím môi như vậy.
“Mẹ tin là con không ăn trộm tiền, nhưng mẹ không vui bởi vì tại sao con không tự biện giải cho mình, mà lại còn vừa hỏi một cái đã quỳ ngay xuống? Con có biết hay không, cái quỳ này, trong mắt người khác chẳng khác nào tự thừa nhận mình là kẻ gian”, Tô Hướng Vãn hỏi đứa nhỏ.
Cẩu Đản cắn môi: “Con sợ mẹ không thương con, con sợ mẹ không vui, còn sợ mẹ đau lòng”
“Con vẫn luôn biết chỗ bà nội giấu tiền phải không?” Tô Hướng Vãn vừa hỏi vừa ra hiệu cho nó ăn.
Cẩu Đản suy nghĩ một chút, thành thật gật đầu: “Biết ạ”
“Đã từng sờ qua chưa?” Tô Hướng Vãn thử hỏi.
Cẩu Đản lại gật đầu: “Có sờ nhưng con không dám cầm”, còn sờ qua không chỉ một lần, cho nên mới dính vết tay trên chiếc khăn trắng của bà Tống.
Tô Hướng Vãn hỏi tiếp: “Vậy mẹ hỏi con một chuyện, con có biết tiền của chú ba giấu ở đâu không?”
Cẩu Đản nhìn Lư Đản một cái, Lư Đản lau mặt, bộ dạng vừa đau lòng vừa bất lực, có chút giống ba nó: “Nói đi, không sao đâu”
Cẩu Đản cắn môi nói: “Giấu trong gối của thím ba, chỉ cần chú ba có tiền đưa cho thím ba, thím ba sẽ giấu bên trong lớp vỏ gối”
Đúng là tặc nhân, cho dù người lớn giấu vật gì, ở đâu, để lâu quá có lúc quên nhưng nó có thể nhớ rất chính xác.
Nó biết bí mật của mỗi nhà, biết nơi mọi người giấu đồ, dĩ nhiên có thể đoán được nó thích trộm lúc nào là trộm, bởi vì ăn trộm là kỹ năng thiên phú, ẩn trong xương cốt nó.
Trên thực tế, Tô Hướng Vãn nghĩ người đầu tiên có thể ăn cắp tiền của bà lão chính là Tống lão tam.
Tên kia được chiều hư từ nhỏ, nhìn xem, từ đèn pin đến radio hắn không mò được cái nào, trong lòng nhất định không thoải mái phải không?
Mà tiền trong tay bà Tống không phải chỉ dành cho một mình Tống lão tam.
Bà già nếu có 1 ngàn đồng, ít nhất sẽ đưa 300 cho Thanh Ngọc, cho Đình Tú 100, còn lại 600 trăm mới có thể cho Tống lão tam.
Đại Hoa, Nhị Hoa cùng Thanh Sơn, bà sẽ không cho.
Tại sao? Nhị Hoa từ trước đến giờ chỉ biết chiếm tiện nghi, kêu nghèo kêu khổ, chỉ biết vơ vét của bà già, bà thỉnh thoảng còn phải trợ cấp thêm. Đại Hoa cũng là con gái nhưng ít khi lấy cái gì, chỉ có Tống Thanh Sơn mấy chục năm như một, tiền đưa đều đặn, chiều thành thói hư cho bà ta.
Nhưng Tống lão tam làm sao có thể chịu như vậy, hắn là cái loại mà từ nhỏ mặc quần áo của hai anh, ăn đồ của hai anh, bất chấp lý lẽ, muốn tiền nằm hoàn toàn trong tay mình.
Sợ đêm dài lắm mộng, sợ bà già cho Thanh Ngọc, trả lại một ít cho Đình Tú lấy vợ, Tống lão tam đoán chừng đã ra tay trước.
Thực tế, Tống Thanh Sơn gửi cho mẹ bao nhiêu tiền, Tô Hướng Vãn vốn không bao giờ hỏi đến.
Tranh nhau 2 ngàn động với một bà già để làm gì, thanh xuân là điều tốt đẹp nhất của đời người, thế giới rộng rãi như vậy, đi đâu chẳng kiếm được 1 2 ngàn đồng.
Nhưng mà, thiên đường có đường mày không đi, địa ngục không cửa mày lại xông vào.
Chuyện vu oan đứa trẻ ăn trộm tiền này, Tô Hướng Vãn không thể nhịn được.
Tiền của bà Tống, cơ bản đều là của Tống Thanh Sơn cho. Cầm tiền của chồng tôi, còn vu oan con trai tôi trộm cắp, định báo công an bắt, dựa vào cái gì chứ?
Chờ hai đứa trẻ ăn xong, Tô Hướng Vãn cầm cái dao, dắt Đại Sơn, nói: “Được rồi, hai đứa ở nhà, mẹ đi lấy tiền”
Lư Đản cùng Cẩu Đản giương mắt nhìn, nhất là Cẩu Đản, kéo tay áo cô không chịu cho cô đi.
“Mẹ, con không ăn trộm tiền, con đã gom góp được mười mấy quả trứng cùng vài miếng thịt, cùng lắm thì con chết, chết rồi sẽ gặp được A Xá, con chết sẽ không ai bắt được nữa”, Cẩu Đản kéo Tô Hướng Vãn, không chịu để cô đi.
Loại tính cách này hoặc là sống hoặc là chết, hoặc là ta chết vì hèn nhát, hoặc là ta giết ngươi, hình thành từ những hiểu lầm như vậy từ nhỏ.
Tô Hướng Vãn không nói gì, khoá chặt cửa, để ba đứa trẻ trong nhà, đi đến nhà cũ.
Không phải ai sinh ra cũng đã có tinh thần chính nghĩa, nhưng nếu phải có một người đứng ra đòi công lý cho đứa trẻ thì từ kiếp trước cô đã làm như vậy, luôn là nghĩa bất dung từ.
Chạng vạng tối, trên đường tới tỉnh thành, một chiếc xe chở hàng lớn màu đỏ mang tên Đông Phương đang lao rất nhanh.
Tống Thanh Sơn trực tiếp lái xe, chính uỷ Trần Ái Đảng ngồi bên cạnh.
Hai người này đến quân khu tỉnh nhận thuốc nổ, hôm nay mới quay về.
“Chúng ta cần ít nhất 500 kilo thuốc nổ, thế mà cái bọn quân khu khốn kiếp kia chỉ cho 400, chừng này thuốc nổ làm sao đủ để chúng ta phá núi?” Trần Ái Đảng châm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu rồi nói.
Tống Thanh Sơn không thích mùi thuốc lá, mở cửa sổ xe bên mình nói: “Nhà tôi vẫn còn 100kg, tôi lấy từ thành Đông Phong, đừng nói với ai, cứ thêm vào dùng đã”
Trần Ái Đảng cười rồi đột nhiên nói: “Nghe nói em trai cậu định chuyển ngành, về làm ở Cục công an huyện, chuyện này hẳn là phải vui chứ sao trông cậu ủ dột vậy?”
Tống Thanh Sơn giật mình: “Tôi mặt mày cau có u sầu à? Sao tôi không để ý?”
Chờ Đình Tú quay về, Tô Hướng Vãn lại làm loạn lên cho xem.
Nhớ lại lúc cô ở thành Đông Phong nói với hắn những lời đó, Tống Thanh Sơn hận không thể tát cho mình hai cái bạt tai.
Cô nói hắn rất tốt, nhưng chỉ cần nhìn thấy Đình Tú, lòng cô liền loạn, không quan tâm đến bọn trẻ, không quan tâm đến chồng, thế giới của cô chỉ còn lại Đình Tú, Đình Tú, Đình Tú.
Tống Thanh Sơn đã từng lục soát dưới gối một người lính thấy có cuốn sách cấm của Đài Loan tên gì mà “Ngoài cửa sổ”, trong đó dù đàn ông hay đàn bà đều có cái đầu đầy não yêu đương như Tô Hướng Vãn.
Đường đi còn dài, Trần Ái Đảng rất muốn tán chuyện gẫu với đoàn trưởng, nhưng đoàn trưởng chỉ lái xe, không nói một lời nào.
“À đúng rồi Tống đoàn, tôi vừa đi cửa hàng bách hoá, mua cho cậu một hộp vui vẻ”, Trần Ái Đảng vừa nói vừa ném cái hộp nhỏ tới.
Tống Thanh Sơn liền nói: “Tôi không hút thuốc lá”
“Thuốc lá cái gì? Bao ngừa thai, cậu không phải có 3 đứa con rồi à, bây giờ về nhà rồi, lại không phòng ngừa, nhỡ có bầu nữa thì sao? Tôi có nhiều phiếu hàng hoá, trong nhà lại không có ai, mua một hộp cho cậu”, Trần Ái Đảng nói.
Tống Thanh Sơn định ném đi, nghĩ thế nào lại nhét vào túi quần.