Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 26: Tống tiền

 

Sau khi mất tiền, bà già gục hẳn, bầu trời sụp đổ rồi.

Nghĩ mà xem, 4.800 đồng, trong đó có phần Đình Tú gửi, phần Thanh Sơn gửi, đó là toàn bộ số tiền bà tích cóp để Thanh Ngọc lấy chồng, tìm việc cho lão tam, dưỡng lão cho mình, mua quan tài, mua đồ tang, vậy mà không cánh mà bay.

Trước mặt bà là chiếc khăn tay, bên trên có mấy vết tay nhỏ, có thể thấy rõ là Cẩu Đản đã ăn trộm.

Không chỉ có người của Cục công an huyện, bí thư chi bộ đại đội Lâm Thư Hồng cũng có mặt ở hiện trường, mọi người cùng nhau xem chiếc khăn có vết bàn tay trẻ con.

Theo như bà già nói, trong khăn đó có 3 cuốn sổ tiết kiệm, 1 cuốn 1.800, 2 cuốn 1.500 đồng.

Bình thường, bà vẫn để cái bọc nhỏ này trong khe hở dưới mép của cái giường gỗ lê, hôm nay về bà phát hiện tiền đã mất, chiếc khăn vẫn còn đó, bên trên có dấu tay nhỏ của Cẩu Đan.

Bằng cảm giác, Tiểu Lữ của Cục công an thấy rằng một đứa trẻ sẽ không dám ăn cắp nhiều tiền như vậy, vẫn đang khuyên bà già nhớ kỹ lại xem có làm rơi ở đâu không.

Tống lão tam một mực khẳng định chắc chắn là Cẩu Đản đã ăn trộm.

Mọi người đang tranh luận, bỗng bên ngoài nghe tiếng Phương Bảo Ngọc kêu lên: “Chị dâu, chị muốn làm gì?”

Gâu gâu gâu, chó sủa, người kêu.

Tô Hướng Vãn bước vào, đạp một cái bung cửa phòng của nhà Tống lão tam, cầm dao xông vào, cô nhắm chính xác vào mấy cái gối, cầm dao bổ ra, thò tay vào tìm.

Tống lão tam vừa chạy vào, Tô Hướng Vãn cầm mấy cuốn sổ trên tay, bổ dao về phía hắn.

Tống lão tam né được, con dao bổ một phát vào cửa sổ!

“Đồng chí công an, tôi là con dâu cả nhà họ Tống, mọi người nhìn xem đây có phải là cái các người đang tìm không?”

Đúng vậy, một sổ 1.800, 2 sổ 1.500, không thiếu đồng nào.

Cẩu Đản biết rõ chú ba của mình giấu chỗ nào, Tô Hướng Vãn bất chợt xông vào, tìm một phát đúng chỗ luôn.

Bà Tống như xác chết vùng dậy, từ trên giường nhảy xuống đất: “Cái gì?”

Tống lão tam thấy con dao của chị dâu vung tới, tông cửa chạy trốn.

Tô Hướng Vãn cầm mấy cuốn sổ trên tay, thấy công an đuổi theo Tống lão tam, chém một cái vào không khí, doạ Phương Bảo Ngọc ngồi bệt xuống đất rồi đi vào phòng khách.

“Hướng Vãn, sao không ngăn lão tam lại? Cái công phu cô lao vào người tôi đâu rồi, còn cả công phu ụp rổ phân lên đầu tôi đâu?” bà ta lại nói một câu như vậy.

Tô Hướng Vãn chỉ hỏi: “Mẹ, tôi chỉ hỏi mẹ một câu, lão tam ăn trộm tiền của mẹ phải không? Tôi hỏi thêm một câu nữa, con trai tôi có trộm tiền không?”

Bà già lúc này không còn gì để nói, không đánh được Tống lão tam liền quay sang tát Phương Bảo Ngọc một cái: “Đều là tại mày, dạy hư con trai tốt của tao, chạy việc 500 đồng chỉ làm được 5 ngày, giờ còn ăn trộm tiền của tao”

Phương Bảo Ngọc bị tát một cái, không dám cả thở mạnh.

Tô Hướng Vãn nhanh chóng mở ra một chồng giấy chuyển tiền: "Mặc dù tôi chỉ đọc qua, nhưng tôi đã đọc hết tất cả giấy chuyển tiền. Đình Tú mỗi tháng gửi cho bà 20 đồng, nhưng từ 4 năm trước, khi hắn học xong Học viện Kỹ thuật thông tin, trở thành đại đội trưởng mới bắt đầu gửi cho bà, tổng cộng là 960 đồng, còn dư 3.840 đồng tất cả đều là Tống Thanh Sơn gửi.

“Chồng tôi gửi tiền cho bà, con trai thứ ba của bà ăn trộm, các người còn bày trò vô liêm sỉ lên người con trai tôi, mắng con trai tôi, bây giờ bà phải đi xin lỗi Cẩu Đản”, Tô Hướng Vãn vỗ dao lên giường đất.

“Nói xin lỗi, cô bảo tôi phải đi xin lỗi một đứa trẻ con?” bà già muốn nhảy dựng lên: “Sao có thể?”

Tô Hướng Vãn trực tiếp đập một tờ truyền đơn phản động do Liên Xô rải xuống, trên đó có hình một người phụ nữ mặc váy hở lưng, viết chữ Hán rất xấu, ném trước mặt ông bà già: "Nếu không xin lỗi, tôi sẽ lấy thứ này đi tố cáo lão tam, cất giấu truyền đơn phản động, lúc đó không phải cải tạo lao động nữa mà bắn chết luôn. Nếu bà không xin lỗi, tôi sẽ để con trai bà bị bắn chết”

Ông Tống cũng rống lên: “Hai người oan uổng đứa trẻ như vậy, tại sao còn không xin lỗi?”

...

Tại điểm cải tạo lao động, khi Tô Hướng Vãn đẩy cửa ra, còn tưởng trong nhà có 3 con chó con.

Tiểu Chi Chi đang ở trên giường, đó là một cô bé rất ngoan, chỉ cần thả ở trên giường, chỉ trừ khi muốn đi tiểu hoặc đói bụng mới kêu, còn thì yên lặng tự chơi trong góc.

Còn Cẩu Đản, Lư Đản cùng Đại Sơn chạy về trước, ba đứa xếp hàng ngồi trước cửa, ba cái đầu chụm một chỗ, giương mắt nhìn ra.

Đại Sơn nhìn thấy bà Tống liền nhảy ra, sủa ầm lên.

Hai anh em Cẩu Đản cùng Lư Đản lúc này không tranh cường háo thắng mà lúc này ôm chặt lấy nhau.

Lư Đản không ngừng đẩy Cẩu Đản ra sau lưng, hiển nhiên là muốn bảo vệ em mình.

“Bà nội thật xin lỗi Cẩu Đản, bà nội trách lầm con rồi, Cẩu Đản”, bà Tống bị Tô Hướng Vãn cầm dao phía sau uy h**p, lên tiếng.

Dưới ánh trăng, mắt của hai đứa trẻ còn trợn to hơn cả Đại Sơn.

Để cho bà nội phải xin lỗi, hai đứa chưa bao giờ nghĩ đến.

Dĩ nhiên, Cẩu Đản nghe không hiểu bà nội có ý gì.

Tô Hướng Vãn ra hiệu cho bà già: “Bà xin lỗi đứa nhỏ, cũng phải bày tỏ thành ý đi chứ”

Bà lục túi, lấy ra ba viên kẹo thỏ trắng mà Tô Hướng Vãn vừa đưa, để bà đưa cho hai đứa trẻ.

Bà móc kẹo ra, dĩ nhiên cũng chột dạ, vì vậy liền nói: “Bà nội nhận sai với Cẩu Đản, con không phải kẻ gian, không ăn trộm tiền của bà nội, được không?”

Cẩu Đản không nhận kẹo, cúi đầu hồi lâu rồi ngẩng đầu lên nói: “Con tha thứ cho bà”

Bà Tống ngoài ý muốn, quay đầu hỏi Tô Hướng Vãn: “Đứa nhỏ này nói tha thứ tôi là sao?”

Tô Hướng Vãn nói: “Trẻ con rất dễ dàng tha thứ, bởi vì bọn chúng còn nhỏ, phải dựa vào người lớn nhưng nếu bọn chúng ghi hận ai cũng sẽ nhớ rất lâu, từ nay về sau bà đừng chọc nó nữa”

Bà Tống nhìn mặt Cẩu Đản, đột nhiên trong lòng thấy đau xót.

Bởi vì bà một mực cưng chiều, nuông chiều, thiên vị nuôi lớn Tống lão tam muốn ăn gì thì ăn, lấy gì thì lấy, vậy mà nó chẳng những ăn trộm tiền của bà, còn gài bẫy cho Cẩu Đản.

Mà Cẩu Đản, đứa trẻ nhỏ như vậy, bị bà đánh nhiều như vậy, bà chỉ nói một lời xin lỗi, đứa nhỏ liền tha thứ cho bà.

Bà Tống dù da mặt đủ dày nhưng cũng thấy xấu hổ, định bỏ đi thì Tô Hướng Vãn kéo lại: “Bà phải nhớ, nó không phải kẻ gian, nó cũng không phải thằng chó con, nó tên…”

Cô vốn định nói tên nó ra, đột nhiên nhớ ra, cô biết tên Cẩu Đản nhưng theo lý, tên này phải do Tống Thanh Sơn nói mới đúng.

Một cái tên mặc dù đơn giản nhưng là đại biểu cho kỳ vọng của người cha đối với đứa con, cái này phải để cho Tống Thanh Sơn tự nói.

“Tóm lại, mẹ, từ nay về sau cố gắng đừng chọc vào nó” Tô Hướng Vãn nói rồi để cho bà đi.

Trên thực tế, trong cuốn sách kia, bà Tống gián tiếp mất mạng trong tay Cẩu Đản.

Trong truyện, mấy năm sau, Cẩu Đản hành nghề trộm cắp trong thành thì gặp bà Tống, đám ăn trộm cùng với nó đã xông tới cướp của bà, có đứa đã vô tình đâm một dao vào người bà.

Cẩu Đản lúc đó chỉ khoảng 8 9 tuổi, đứng ở trong góc, khóc không ngừng nhìn bà nội nằm lạnh cóng trên đường, hơi thở dần lạnh đi.

Tô Hướng Vãn để cho bà xin lỗi đứa nhỏ, ở một góc độ nào đó là cứu mạng bà, đáng tiếc bà già này không biết.

Mỗi đứa ăn một viên kẹo, cơ bản là hài lòng, đánh răng xong Cẩu Đản sờ bụng nói: “Mẹ, ngày mai mà được ăn chè lúa mạch ngọt thì con còn vui hơn nữa”

Tốt lắm, đã quên mất vết thương rồi, mới vừa rồi còn suy nghĩ mang theo mấy miếng thịt cùng bánh bao trắng đi tự sát để gặp được Tiểu A Xá của mình, bây giờ đã mong chờ bữa sáng mai rồi.

Tô Hướng Vãn xoa cái đầu xù như lông chó của nó, nhìn nó cười dễ thương liền nói: “Mẹ muốn từ nay về sau con không nhìn chỗ người khác giấu đồ nữa, cũng không tuỳ tiện sờ đồ của người khác, con muốn ăn gì mẹ đều cho con”

Cẩu Đản hai con mắt linh lợi nhìn Tô Hướng Vãn, nhìn một hồi lâu rồi nói từng chữ: “Sau này con còn dám ăn trộm, con sẽ là chó”

Lư Đản nói: “Em không phải là chó con sao?”

“Em không phải chó con, em cũng sẽ có tên, không ai đặt cho thì để cán bộ Triệu cho em cái tên”, Cẩu Đản cáu kỉnh nói.

Lư Đản vừa nghe cũng biết Cẩu Đản ghen tị vì nó có tên, vội vàng nói: “Cái tên Tống Đông Hải kia cũng khó nghe, anh cũng không thích, chúng ta là Lư Đản cùng Cẩu Đản, mẹ không phải đã nói, tên xấu dễ nuôi sao”

Hai anh em ban đầu đánh nhau, đánh qua đánh lại rồi ôm nhau thành một khối.

Bởi vì số tiết kiệm ghi tên Tống Thanh Sơn, Tô Hướng Vãn cầm giấy kết hôn với Tống Thanh Sơn, cùng giấy giới thiệu cũ, mang ra rút hết tiền về.

Bà Tống nghe nói Tô Hướng Vãn đã rút hết tiền, không dám tìm cô, chạy đến nhà chú hai tìm Tống Quang Quang.

Có lẽ chính bà cũng biết rất khó lấy được số tiền này từ tay Tô Hướng Vãn.

Tống Quang Quang hiểu rõ mọi chuyện, cũng biết Cẩu Đản bị oan uổng, dĩ nhiên lúc này không thiên vị bà Tống, liền gọi Tô Hướng Vãn tới, tìm cách giải quyết chuyện này.

Ông nói: “Cho dù tiền đó là ai gửi, dù sao lúc tách ra, Thanh Sơn cũng không muốn, tiền này nên trả cho bà Tống”

Tôn Thục Phân cũng nói: “Cô vừa mới lên làm thư ký chi đội, Hướng Vãn, cô còn phải triển khai công việc. Nhớ lại lúc Đại Hoa làm công việc ở hội phụ nữ xã, gia đình người ta rất hoà thuận”

“Tôi nói không trả cho bà ấy à?” Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại Tôn Thục Phân: “Tôi chỉ muốn chú hai làm chứng, hai mặt một lời, tính sổ rõ ràng với bà ấy, được không?”

...

“Chú hai nhìn xem, những năm này Tống Thanh Sơn gửi về tổng cộng tới 7.500 đồng. Đó, chú hai, cái này tôi không biết, bởi vì từ khi gả tới đây, tôi chỉ gặp Tống Thanh Sơn có 2 lần, nhưng bà Tống không thể không biết” Tô Hướng Vãn đập từng tờ giấy chuyển tiền lên bàn.

Tống Quang Quang lau mắt, không cần phải nói, trong lòng chỉ âm thầm kêu, Tống Thanh Sơn thật đúng là tín dụng xã, là ngân hàng trung ương của cái nhà này.

Khó trách bà Tống luôn nói sinh được 6 đứa con nhưng chỉ có hắn là chỗ trũng trong nhà.

“Nhưng mấy năm trước tôi ở đây, đám trẻ nhà tôi sống như thế nào, chú hai thím hai đều có thể nhìn thấy, nếu từ mấy người mà vẫn không đòi được công chính, tôi sẽ lên xã tìm cán bộ hỏi xem, Tô Hướng Vãn đã làm sao đòi được 10 đồng từ tay bà Tống, bà đã ném xuống đất, phì nước miếng như thế nào”, Tô Hướng Vãn nói lớn.

Tống Quang Quang nói: “Nhưng các người đã ký tên đồng ý phân nhà, nếu đã phân nhà, tiền kia là của nhà cũ”

Ngay lập tức, Tô Hướng Vãn mang văn bản ký kết giữa Tống Thanh Sơn và Tống lão tam ra: “Chú hai, phần thoả thuận chia nhà này đã viết thành 3 bản, đại đội hẳn còn giữ một bản, chú là người có ăn học, chú đọc lên xem trên này nói gì?”

Tống Quang Quang đọc: “Thanh Sơn ở quân đội gửi tiền tới sổ tiết kiệm ở ngân hàng, cha mẹ một nửa, mình một nửa, cha mẹ dùng như thế nào Thanh Sơn không hỏi tới, Thanh Sơn chỉ lấy một nửa của mình”

Lúc ấy, cái gọi là một nửa chính là chiếc máy kéo.

Tô Hướng Vãn lại đập đập mớ giấy chuyển tiền: “Hắn tổng cộng đã gửu 7.500, giấy trắng mực đen, tôi ít nhất phải được chia 3.750 đồng mới đúng, tiền này một đồng tôi cũng chưa được cầm, bây giờ tôi không cần nhiều, tôi chỉ muốn lấy phần 3.750 đồng của mình”

“Đây chính là tiền quan tài của hai chúng tao, Tô Hướng Vãn, mày ăn cướp à?” bà Tống dù vẫn rống lên nhưng rõ ràng là nỏ đã hết đà.

Phải nói đều do lão tam, đang yên lành tự nhiên lại đi trộm tiền.

Bà già lần đầu tiên thấy ghét thằng thứ ba, từ lúc này trở đi, đứa con trai mà bà hy vọng sẽ thành rồng thành phượng, đứa con mà bà yêu thương nhất lại phung phí 500 đồng của bà, rồi sau đó tay chân không sạch sẽ, giữa ban ngày ban mặt ăn trộm toàn bộ tiền tiết kiệm của thằng cả gửi về cho bà.

“Tiền cũng không phải cho mình ta, hai người nhà thằng ba đều bệnh…” suy nghĩ hồi lâu, bà ta nói ra một câu.

“Đúng, hai người nhà lão tam 10 năm qua chỉ ở nhà, chưa từng làm một ngày công, đứa con trai nuôi lớn như vậy, chân còn đi giày da, Phương Bảo Ngọc trên người đều là vải nhuộm đắt tiền, tất cả đều dùng tiền của Tống Thanh Sơn gửi về, tôi hỏi bà, tôi có được mua một thước vải bông nào không?”

“Thằng ba là em trai nó, Quang Quang chú hãy nói đi, thân là anh cả, Thanh Sơn cùng Đình Tú có nên giúp em trai nó không?” bà ta nói.

Lư Đản dựng thẳng cây gậy, đứng sau lưng Tô Hướng Vãn, thong thả nói: “Còn chưa hết đâu, dì hai luôn than thở rằng dì ấy nghèo, bà nội có trong tay bao nhiêu phiếu vải, phiếu bông đã cho dì ấy”

“Đứa trẻ khóc sẽ có sữa ăn, Thanh Sơn, Đình Tú cùng chị cả, ba người vật lộn kiếm tiền, Thanh Ngọc cùng lão tam, Nhị Hoa chỉ ngồi đó ăn, dựa vào đâu chứ?” Tô Hướng Vãn đập bàn: “Tôi không cần biết bà có bao nhiêu tiền, tôi cầm 3.750 đồng của tôi, phần còn lại là của bà sau khi đã trừ đi tiền thuốc thang cho Cẩu Đản”

“Thằng ba bất quá chỉ mắng Cẩu Đản mấy câu, không đánh nó, tại sao phải trả tiền thuốc thang?” bà Tống hét chói tai.

Tô Hướng Vãn vỗ ngực nói: “Bề ngoài nó không bị thương, nhưng chú ba nó gọi nó là kẻ gian, tất cả đám trẻ trong thôn đều cười nhạo nó, cái này gọi là bị thương về tinh thần, bề ngoài không nhìn thấy nhưng so với vết thương ngoài da thịt thì nghiêm trọng hơn”

Là tống tiền không thương lượng.

“Tô Hướng Vãn, tao xé xác mày”, bà Tống thét chói lói.

Tô Hướng Vãn đập bàn một cái, hét còn to hơn: “Được, bà xé xác tôi đi, bà dám động đến tôi một cái, ngày mai tôi sẽ đánh cho Tống Phúc liệt giường liệt chiếu, dù sao cũng chỉ là vu oan ăn cắp, bà có thể vu oan con trai tôi, vì sao tôi không thể vu oan cho nhà bà?”

Cuối cùng, nhờ Tống Quang Quang và Tôn Thục Phân hoà giải, Tô Hướng Vãn mới không đòi tiền tổn thất tinh thần, nhưng tiền của Tống Thanh Sơn, một đồng cô cũng không trả cho bà ta.

Dù sao cũng là chuyện trong nhà người ta, Tống Quang Quang cùng Tôn Thục Phân cũng không tiện chen vào, cuối cùng tất cả đều lờ đi.

Bà Tống bưng mặt, bắt đầu khóc.

Thấy bà khóc, Tô Hướng Vãn trong chốc lát cảm thấy bà thật đáng thương.

Nhưng ngay khi thấy bà đáng thương, Tô Hướng Vãn lại nhớ đến lúc Tống Thanh Sơn chưa trở về, bà ta không ngừng mắng cô là mạng khắc chồng, rồi lúc Tống Thanh Sơn trở về, cả nhà ăn bữa cơm chung tối hôm đó, bà ta cùng Thanh Ngọc, Phương Bảo Ngọc hùa nhau ỷ lại cướp đi 80 đồng kia.

Tô Hướng Vãn tuy mềm lòng nhưng cô không phải là thánh mẫu.

Vì nguyên thân, cô phải đè ép bà già này thật gắt gao.

Trong tiếng khóc the thé của bà già, Tô Hướng Vãn từ trong nhà Tống Quang Quang đi ra, bên hông dắt một khoản tiền lớn, hiên ngang đi về nhà.

Cũng may tai tiếng Tống lão tam trộm tiền đã được Tống Quang Quang che giấu đi, Tôn Thục Phân cũng giấu, bà già lại càng không dám để cho ai biết, cái này mà nói có khác gì người câm đâu, nghĩ mà tức trong người.

Mà lúc này, trên xã cũng gửi tin xuống, nói chức bí thư thôn của cô đã được thông qua, ngày mai cô phải lên uỷ ban xã báo cáo.

Tuyên thệ vào đảng, trở thành bí thư chi bộ xong, cô có thể mặc sức triển khai những gì mình muốn làm.

Cẩu Đản vốn bị đánh và vu oan nhiều lần, bây giờ oai phong chưa từng có. Buổi tối, Tô Hướng Vãn phá lệ cho mỗi đứa một viên kẹo, nó cầm cục kẹo nói: “Anh, bây giờ em không thích l**m kẹo nữa, em muốn nhai luôn, anh nhìn, em nhai kẹo này”

Đường, kẹo rất hiếm và quý, mặc dù ba mang về không ít nhưng để phòng ngừa sâu răng, mỗi ngày mỗi đứa chỉ được một viên.

Kết quả Cẩu Đản nhai một cái, kẹo dính vào răng không gỡ ra được. Nó đã mất một chiếc răng cửa chưa mọc lại được, lần này mà mất thêm cái nữa thì mấy ngày tới không thể nào cắn đồ ăn được.

“Ha ha cẩn thận không lôi cả răng của em ra đó”, Lư Đản nói.

Cẩu Đản há to miệng, cố gắng điên cuồng gỡ miếng kẹo ra, gỡ mãi không được, nó bắt đầu khóc.

“Sao thế Cẩu Đản? Con là con gái à mà yếu đuối vậy?” Tô Hướng Vãn đang giúp Cẩu Đản gỡ kẹo thì có tiếng gõ cửa.

Lư Đản sợ là Tống lão tam, gào to một tiếng: “Ai?”

“Là ta đây!” Tống Thanh Sơn cao giọng nói.

Lư Đản vèo một cái, mang cả gậy cả chó đến bên cạnh mẹ: “Mẹ, mẹ đoạt tiền của mẹ Tống Thanh Sơn, ông ta liệu có đánh mẹ không?”

Tô Hướng Vãn nói: “Không biết, con nghe giọng ông ta không phải đang tức giận sao? Ba con đoán chừng không vui đâu, mau mở cửa ra”

Số tiền gửi cho bà già nhiều gấp 10 lần gửi cho nguyên thân, Tống Thanh Sơn muốn tính sổ với cô à?

Cô còn đang muốn tìm hắn tính sổ đây. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn