Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 24: Mua chuộc để trúng cử

 

Lúc ở thành Đông Phong, nguyên thân đã dùng chiêu gì với Tống Thanh Sơn?

Cái này Tô Hướng Vãn nhớ rõ, đương nhiên Tống Thanh Sơn cũng không quên, bởi vì khắc cốt ghi tâm.

Vấn đề là lúc đó, nguyên thân vừa mới đến, hai người vẫn còn rất tốt.

Dù sao cũng đã vài năm không gặp, Tống Thanh Sơn thực nhiệt tình, nguyên thân thực ngượng ngùng, ở niên đại này, đó chính là một mối quân hôn tiêu chuẩn.

Chỉ có một chút không tốt, đó là khi buổi tối nằm trên giường, cô nhất định không cho hắn chạm vào người.

Giờ ngẫm lại, Tống Thanh Sơn lúc ấy mới 24 tuổi, đúng lúc tuổi trẻ hưng thịnh lại có vợ khó khăn lắm mới đến thăm được, tổ chức cho hắn 3 hộp “áo mưa”, nhưng đến tối, một cái cũng không được dùng, sao có thể thành như vậy?

Đương nhiên, người đứng đầu lãnh đạo luôn nói rằng, sau khi kết hôn, nam đồng chí phải yêu thương, tôn trọng, quan tâm đến nữ đồng chí, không được đối xử với họ như lừa và ngựa giống những kẻ trong xã hội cũ, cũng không được tùy tiện đánh đập, mắng chửi.

Tống Thanh Sơn có khả năng trác tuyệt, lại học qua trường quân sự nên chắc chắn hiểu được điều này.

Cho nên hắn hỏi, vậy phải thế nào cô mới chịu cho hắn chạm vào.

Mà nguyên thân cũng không phải quyết liệt từ chối, chỉ là đến lúc súng sắp sửa khai hỏa thì đột ngột dừng lại, chỉ trong vài ngày đã biến Tống Thanh Sơn thành lò đạn hạt nhân biết đi.

Thấy hắn sắp không thể chịu đựng nổi, nguyên thân mới tung ra một câu: “Dù sao tôi cũng có một điều kiện, anh đừng hỏi là cái gì, đến lúc đó anh đồng ý là được”

Tống Thanh Sơn dù sao cũng là một người kiên định và thực tế, nghĩ chắc vợ mình thích váy áo, thỏi soi, đôi giày cao gót hoặc cái gì đó cho nên vì để giải tỏa cơn nóng trong người đã mạnh miệng đồng ý: “Được, chỉ cần không phải là trăng sao trên trời, anh đều thỏa mãn em”

Sau đó, hai người lăn lộn một đêm.

Lăn lộn xong, nguyên thân nói muốn ly hôn, muốn gả cho em trai hắn.

Lò đạn hạt nhân đó cứ như vậy mà bùng nổ.

Cho nên hiện tại Tống Thanh Sơn vô cùng đề phòng những cử chỉ thân mật của Tô Hướng Vãn.

Trước mắt mà nói, vì sao cô không thể lập tức bại lộ thân phận của mình? Lý do là trong nguyên tác có một đoạn như thế này:

Nói lúc Tống Thanh Sơn 28 tuổi gặp một nữ đồng chí xinh đẹp, hào phóng, có tri thức hiểu lễ nghĩa, tướng mạo không có gì để chê, là người đứng đầu đội múa của đoàn văn công tỉnh, Nhất Chi Hoa.

Hai người đã đến giai đoạn bàn chuyện hôn nhân, nhưng Tống Thanh Sơn phát hiện ra người phụ nữ kia là gián điệp. Lúc đó, tình cảm của hai người cũng coi như còn sâu đậm, vậy mà Tống Thanh Sơn không chút do dự, trực tiếp báo cáo người phụ nữ kia với tổ chức.

Tội gián điệp không cần xét xử, xử tử trực tiếp.

Cho nên, Tô Hướng Vãn phải hết sức thận trọng trước mặt hắn.

Thấy ánh mắt cô có điểm không đứng đắn đang nhìn mình chằm chằm, Tống Thanh Sơn liền cài hết các cúc áo đến tận cổ.

Tô Hướng Vãn ôm quyển sách giáo khoa lớp 1, đập trực tiếp vào mặt Tống Thanh Sơn: “Đồng chí Tống Thanh Sơn, thái độ của anh có thể đoan chính hơn một chút được không? Anh chết 2 năm, tôi không được chia một xu nào, ba đứa con bụng đói kêu cả ngày, tôi thấy chị cả của anh được làm quan, vào thành, Kim Hoán và Thái Kỳ cả ngày không phải ăn cơm khô, được ăn thịt, cho nên tôi cũng muốn làm bí thư thôn, để bọn trẻ con có cơm ăn, được không?”

Tống Thanh Sơn nhìn chằm chằm Tô Hướng Vãn hồi lâu, thấy trong mắt cô lấp lánh ánh nước, tuy rằng không rơi xuống nhưng rõ ràng là cô đang nhớ lại 2 năm thống khổ kia.

“Một người đã chết 2 năm bây giờ trở về, tôi không oán giận, không trách mắng anh một câu, anh còn hoài nghi tôi”, Tô Hướng Vãn nói.

“Chức bí thư thôn tôi sẽ giúp em tranh cử, để tôi dạy chữ cho em, hai chúng ta cùng học”, sắc mặt kia của Tống Thanh Sơn chỉ còn thiếu điều gọi cô là tổ tông.

Hắn đem sách giáo khoa lớp 1 ra, bắt đầu bằng các chữ thiên, địa, nhân xem cô có thể nhận ra bao nhiêu chữ.

Nguyên thân vốn đã học qua 2 năm tiểu học, Tô Hướng Vãn cũng không dám tự đưa mình lên quá cao, học hết toàn bộ chữ của lớp 1 sau đó mới xin học sang sách lớp 2.

Ở trong sách lớp 2, cô chọn ra mấy chữ khó, ví dụ như chữ “vọng” trong hy vọng, “trợ” trong hỗ trợ, chỉ vào từng chữ mong được Tống Thanh Sơn chỉ bảo.

Sau đó, đến lúc vào sách lớp 3, cô chỉ vào những chữ khó hơn, nói không biết.

Bởi vì rất hợp tình hợp lý, Tống Thanh Sơn cơ hồ không hề hoài nghi. Bắt đầu từ 9 giờ, hắn dạy cô từng chữ một, đến 12 giờ, cơ bản đã học xong phần sách học kỳ một của lớp 3.

Đương nhiên, hắn coi Tô Hướng Vãn là người rất thông minh.

Mỗi bài khóa sau khi đọc xong, hắn sẽ hỏi cô ý nghĩa của bài khóa này, mặc dù cô giải nghĩa th* t*c nhưng cơ bản là đúng.

Buổi tối hôm nay hai vợ chồng ở chung với nhau rất vui vẻ.

Đêm khuya lại mệt, Tô Hướng Vãn đẩy cuốn sách ra, xoa xoa cái cổ đau nhức nói: “Ôi trời, học hành vất vả quá, giá mà lúc này được tắm nước nóng thì tốt biết mấy, tắm xong ngủ thật thoải mái”

Nói xong, trong lòng Tô Hướng Vãn thầm than, tiêu rồi.

Phải biết rằng nguyên thân không mấy khi được tắm nước nóng, đừng tưởng suốt ngày giả bộ ngoan ngoãn, chỉ một hai câu là lộ ngay bản chất.

Ai ngờ Tống Thanh Sơn đang nằm trên giường, thanh âm đặc biệt trầm khàn, nói: “Gần đây tôi có chút bận, đợi đến tháng 11 đi, tháng 11 tôi sẽ làm cho chúng ta một cái”

Hắn nói xong thì trở mình, hình như còn đang khẽ hát điều gì đó trong miệng.

Tối nay vì thức quá khuya, Tô Hướng Vãn lại không ngủ được, thấy Tống Thanh Sơn vốn chỉ ngủ trong 1 giây, lại lật người như bánh nướng.

Ngày 1 tháng 11 lễ quốc khánh, khắp chốn đều vui mừng.

Mà lúc này cũng là mùa đẹp nhất ở huyện Thanh Thủy.

Lúa mì đang xanh mướt, khắp núi đồi đều là một màu xanh, nước sông lăn tăn gợn sóng.

Mà trong rừng rậm núi cao của hẻm Thanh Thủy Hiệp, binh đoàn xây dựng cơ bản cũng đang làm việc rất bận rộn.

Suốt 3 ngày nay, Tống Thanh Sơn và đồng đội vẫn ở sâu trong rừng núi.

Hôm nay, bọn họ phải leo l*n đ*nh núi có tên là Tây Lĩnh này. Trên đỉnh Tây Lĩnh luôn có tuyết phủ, đường đi rất nguy hiểm, nếu không có kinh nghiệm không thể leo lên được. Nhưng khi lên đến đỉnh, có thể quan sát được toàn bộ huyện Thanh Thủy cùng 9 khúc sông Hoàng Hà uốn lượn.

“Kỹ sư Hầu, anh đã hoàn thành khảo sát chưa? Xong rồi thì chúng ta đi, hôm nay tôi muốn về nhà sớm một chút”, Tống Thanh Sơn vác khẩu súng săn, đứng trên một mỏm cao, nói.

Người khảo sát là một kỹ sư thiết kế tốt nghiệp Đại học Thanh Hoa, tên là Hầu Thanh Hoa.

Những nhân tài hàng đầu như anh ta sẽ dần tập hợp tại huyện Thanh Thủy trong một hai năm tới để cùng nhau hoàn thành một công trình vĩ đại.

“Tổng đoàn, được làm việc ở quê nhà, mỗi ngày đều có thể gặp người thân, tôi thấy tinh thần của anh cũng muốn bay lên rồi”, Hầu Thanh Hoa cười nói.

Đi cùng còn có chính ủy Trần Ái Đảng.

Trần Ái Đảng cũng mang theo súng săn: “Nào chỉ có tinh thần tung bay, Tống đoàn của chúng ta vốn như thế nào chẳng lẽ lại không biết, anh ta có chiếc máy kéo mà, mấy hôm trước chúng ta vác xi măng mệt muốn đứt hơi rồi, anh ta vẫn còn sức trèo lên máy kéo lái về nhà, thế mới thấy mị lực của người ở nhà lớn thế nào”

“Vâng, tôi cũng nhớ nhà, nhớ người thân, chúng ta là đàn ông ra ngoài làm việc, chẳng phải cũng vì người trong nhà sao”, Hầu Thanh Hoa là người có ăn học, cười nói lịch sự, việc kia cũng đã làm xong, vẫy tay nói: “Đi, chúng ta xuống núi, hôm nay cho Tống đoàn về nhà sớm”

Nếu đã leo lên được ngọn núi mà người bình thường không lên được, thì cũng phải kiếm một ít thịt thú rừng.

Tống Thanh Sơn và Trần Ái Đảng hạ được 7 8 con heo rừng, mười mấy người nhà bếp cùng cảnh vệ đã đóng một chiếc cáng, chuẩn bị khiêng xuống núi.

“Lúc ở thành Đông Phong làm nhiệm vụ, là ai đã tiết lộ vị trí của mấy người, chuyện này đến bây giờ đã tra ra được chưa?” Hầu Thanh Hoa hỏi Tống Thanh Sơn khi hai người đi cùng nhau.

Sức khoẻ anh ta không tốt, vừa chống gậy vừa ho sù sụ.

Tống Thanh Sơn nói: “Cho dù là ai, chỉ cần có thể tìm ra được, tôi sẽ giết hắn”

Mấy chục đồng đội đã táng thân nơi sa mạc, nguyên nhân chủ yếu là lúc thi hành nhiệm vụ, toạ độ của máy bay bị tiết lộ nên đã bị bắn rơi.

Hầu Thanh Hoa vỗ vai hắn: “Nhiệm vụ hiện tại của chúng ta rất quan trọng. Thế lực phản cách mạng, tàn dư của Quốc dân đảng và một số tàn dư của Nhật Bản. Chúng ta phải cẩn thận về vấn đề này."

"Đừng lo lắng, Đình Tú nhà chúng tôi sẽ sớm trở lại, đến lúc đó hắn sẽ phụ trách toàn bộ an ninh công cộng của huyện Thanh Thuỷ, phương diện này tôi có thể bảo đảm”, Tống Thanh Sơn nói.

Thấy Hầu Thanh Hoa đã làm xong việc, Tống Thanh Sơn nói chính uỷ Trần Ái Đảng cõng thân thể yếu ớt của Hầu Thanh Hoa, còn các cảnh vệ thì thay nhau khiêng cáng chở 7 8 con heo.

Bản thân hắn cõng một con heo chừng 300 cân trực tiếp xuống núi.
7 8 con heo, thỏ, gà rừng để lại cho nhà bếp của liên đội, cho các chiến sĩ cải thiện.

Tống Thanh Sơn đặc biệt chọn một con heo rừng to nhất, mập nhất ném lên máy kéo, trước cái nhìn chăm chú của đám lính, hăm hở mang chiến lợi phẩm về nhà cho người thân.

Bên này, trong thôn.

Việc bầu chọn bí thư chi bộ thôn đã bắt đầu.

Khi nghe nói Tô Hướng Vãn cũng tham gia tuyển chọn, tất cả mọi người trong thôn sôi trào.

“Cái gì, phụ nữ cũng được tham gia chọn bí thư thôn?” Tống Kiến Quốc, người cũng đang tranh cử, nói.

Triệu Quốc Đống nghiêm túc nói: “Trong thời đại mới, nam nữ bình đẳng. Bây giờ đã có bí thư chi bộ nữ ở nhiều nơi. Tống Kiến Quốc, nếu anh còn nói thế nữa, tôi sẽ hủy bỏ ứng cử của anh."

Tống Quang Quang cười nói: "Đương nhiên là tôi biết, khắp nơi trong nước đều có nữ bí thư chi bộ. Đại Hoa nhà chúng tôi là nữ lãnh đạo nổi danh trong huyện, nhưng mấy người nói ai làm cán bộ, chứ tôi không nghĩ ra Hướng Vãn”

“Chú hai, tôi ham ăn lười làm hay bán con mà chú nhục mạ tôi?” Tô Hướng Vãn đứng dậy nói: “Tôi 2 năm làm thân nhân liệt sĩ, Tiểu Chi Chi mồ côi từ trong bụng mẹ, bú máu tôi mà lớn, tới bây giờ tôi vẫn luôn lao động chưa từng rời bỏ đội ngũ, chú muốn nói gì về tôi?”

Người phụ nữ Tô Hướng Vãn này, trừ chuyện ái mộ chú em chồng mình ra thì không có tật xấu gì.

“Tôi chọn Hướng Vãn bởi vì gần đây Hướng Vãn dạy tôi rất nhiều phương pháp làm ruộng mới, mặc dù bây giờ lương thực chưa mọc ra, nhưng tôi cảm thấy cô ấy nói đặc biệt tốt. Tôi cũng tin rằng những thứ trồng trong ruộng phần trăm của gia đình tôi sẽ nhiều hơn những thứ trồng trên đồng ruộng của mọi người", mẹ Hùng Đản lớn tiếng nói.

Tống Quang Quang nói: "Vợ Kiến Quốc, cô điên rồi sao? Kiến Quốc của cô cũng muốn được bầu làm bí thư chi bộ, cô lại ủng hộ Hướng Vãn?"

“Ai trồng trọt tốt thì tôi ủng hộ. Kiến Quốc có sức mạnh, nhưng đầu óc không bằng Hướng Vãn. Mặc dù các người luôn nói Hướng Vãn có thể gây chuyện, nhưng tôi phải nói, bản lãnh làm ruộng của cô ấy đã không được trọng dụng, nếu được trọng dụng, đảm bảo các người sẽ giật mình”

Lúc này tất cả thôn dân bên dưới đều ồn ào muốn điên luôn rồi.

Nhưng trong thôn dù sao cũng nam nhiều nữ ít, huống chi phần lớn nữ đồng chí vì sợ chồng hoặc mẹ chồng trách cứ nên chắc sẽ không dám chọn Tô Hướng Vãn.

Phụ nữ làm bí thư chi bộ, hầu hết đàn ông đều coi thường.

Tiếp theo, hai người lần lượt lên diễn thuyết.

Tống Kiến Quốc lên trước, hắn chỉ nói 2 điểm, một là nếu mình dẫn đầu thì sản lượng nông nghiệp của thôn là quan trọng nhất, thứ hai là tiếp tục thanh trừ các thôn dân có tàn dư tư tưởng phong kiến, tôn trọng phụ nữ, nam nữ bình đẳng, nhưng đàn ông nhất định phải làm nhiều hơn phụ nữ.

Tô Hướng Vãn chắc chắn không thể nói về ý thức hiện đại và khoa học chăn nuôi. Nếu nói ra, cô sẽ bị coi là yêu quái hoặc mê tín phong kiến, sẽ bị xử lý.

Cô vừa nghe Tống Kiến Quốc nói rất hay, đang suy nghĩ làm sao có thể nói hay hơn Tống Kiến Quốc, thì đột nhiên nghe thấy tiếng máy kéo.

“Hả, Thanh Sơn về rồi à?” Tống Quang Quang vừa nhìn thấy đã giơ tay lên chào hỏi.

Tống Thanh Sơn đã 3 ngày không về nhà, không, là 3 ngày chưa xuống núi.

Râu ria phủ kín miệng, cả người toàn mồ hôi, trên người mặc bộ quân phục cũ, vết máu loang lổ.

“Này, Thanh Sơn, anh ở bên ngoài làm cái gì thế? Đi đánh nhau à, sao có nhiều máu như vậy?” Tống Quang Quang hỏi.

Tống Thanh Sơn xoay người, vác từ trên máy kéo xuống một con heo rừng nặng ít nhất 300 cân, ném xuống trước mặt Triệu Quốc Đống: “Tôi đã có công việc, đào cát ở trong hẻm núi Thanh Thuỷ. Hôm nay vừa lúc gặp được con heo rừng liền săn nó về, tối nay thôn chúng ta làm bữa cải thiện”

Tống Quang Quang sờ sờ, a lên một tiếng: “Thật là một con heo lớn, trong huyện chúng ta vẫn còn loài vật này à?”

“Trên núi có, bọn chúng cũng sợ bị người ăn thịt nên không dám xuống núi”, Tống Thanh Sơn đạp lên con heo rừng: “Ai có dao không, ở đây lột da với tôi, tôi phân thịt cho mọi người”

“Có, nhà tôi có dao phay được không?” Tống Kiến Quốc đã cầm dao tới.

Triệu Quốc Đống cũng chạy tới nhà trọ của mình, mang một con dao ra: “Dùng cái này đi, tôi vừa mài hôm qua”

Tống Thanh Sơn cầm lấy con dao của Triệu Quốc Đống, lướt qua da của con heo: “Dao này của anh giữ lại mà giết người, giết heo rừng không được”, cùn đến mức không giết được cả người chứ đừng nói đến heo.

“Cẩu Đản, nhanh, đem con dao nhọn của ba lại đây”, đột nhiên Tống Thanh Sơn nhớ ra liền nói.

Đúng rồi, Tống Thanh Sơn có hang giấu đồ, Lư Đản cùng Cẩu Đản đều biết.

Nó hét lên rồi lao đi như một tia chớp.

Những người trong thôn vì đề cao sản lượng lương thực, ít nhất cũng 5 6 năm chưa được ăn thịt.

Người lớn biết mùi vị của thịt rồi thì nuốt nước miếng, đám trẻ con đặc biệt tò mò, thò tay chấm vào máu trên đầu con heo, ném thử.

Tống Thanh Sơn thay bộ quân phục cũ, mặc bộ quân phục mới có 2 túi, nói: “Không phải mọi người đang bầu chọn bí thư thôn à, đừng để tôi làm cho ảnh hưởng, cứ bầu tiếp đi”

“Tô Hướng Vãn, đến lượt cô rồi”, Tống Quang Quang vội vàng lên tiếng: “Chúng ta là đại đội đầu tiên dám đứng ra tuyển nữ đồng chí làm bí thư chi bộ, tôi thật muốn nghe xem cô sẽ nói gì”

Một đám phụ nữ đều ngượng ngùng, lấy tay che mặt.

Tô Hướng Vãn tự nhiên hào phóng đi đến trước mặt mọi người, cố gắng nói thật to, phá lệ mà khẳng khái sục sôi: “Tôi chỉ nghĩ, nếu các thôn khác đã có nữ bí thư chi bộ, tại sao thôn chúng ta lại không thể? Tôi làm bí thư chi bộ, Tống Kiến Quốc sẽ nghiêm túc cần cù lao động, bởi vì anh ấy là một người lao động ưu tú. Tôi làm bí thư chi bộ, chị em phụ nữ không cần Tống Kiến Quốc làm công tác tư tưởng cũng có thể đứng lên, bởi vì tôi đã đứng ở đây là đại biểu cho phụ nữ của cả thôn Tống, tất cả đều có thể đứng lên. Bởi vậy tôi nghĩ Tống Kiến Quốc sẽ là một bí thư chi bộ tốt, nhưng tôi còn tốt hơn Tống Kiến Quốc”

Không thể nói quá mức, so với Tống Kiến Quốc chỉ cao hơn một chút là được.

Dẫu sao Tống Thanh Sơn mang con heo này tới, phỏng đoán mới là đại gia, là gió đông trong chuyện bầu chọn bí thư thôn cho cô.

Cẩu Đản cầm tới một con dao nhọn đặc biệt sắc bén.

Tống Thanh Sơn rất giỏi với đồ chơi này, dùng dao cắt cổ con heo rừng, đâm đâm chọc chọc, cái đầu đã được cắt ra, tiếp đó là lột da, hắn đưa dao cho Lư Đản, hai tay vung một cái, một miếng da heo đã bung ra.

“Mọi người bỏ phiếu đi, không cần để ý đến tôi, chờ tôi mổ xong heo thì phân chia thịt” Tống Thanh Sơn nói với vẻ tuỳ ý.

Được rồi, sự thật chứng minh, cái nhìn của thôn dân vô cùng thiển cận.

Ví dụ như chính Tống Kiến Quốc.

Tống Thanh Sơn ôm cái đầu heo đặt vào trong lòng hắn, nói: “Được rồi Kiến Quốc, thịt không chia cho anh, anh cầm đầu heo này đi”

“Thanh Sơn, không hổ là anh em của tôi”, Tống Kiến Quốc nhận lấy đầu heo, trực tiếp vung tay hô to: “Tôi bỏ phiếu chọn Tô Hướng Vãn làm bí thư chi bộ thôn”

Người ứng tuyển đã trực tiếp quay đầu.

Tống Thanh Sơn vẫn đang cầm dao phân thịt, cắt một cái ra một tảng mỡ lớn, Tống Nhị Sơn xông đến: “Anh cả, không cần nói gì cả, chị dâu chính là bí thư chi bộ thôn, miếng này cho em đi, được không anh? Đã 5 6 năm rồi em chưa được ăn thịt, thật đó, lần ăn thịt trước là ngày anh và chị dâu kết hôn, anh còn nhớ không?

Tô Hướng Vãn muốn sụp đổ: Cứ hối lộ như vậy là xong à? 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn