Bị chó của Tống Thanh Sơn cắn, bà già không lấy được len, trên chân còn vài dấu răng nanh.
Khập khiễng trở về nhà cũ, bà lau nước mắt, đương nhiên cảm thấy không thoải mái.
“Này, nếu bà thấy chuyện chia nhà không công bằng thì gặp mặt trực tiếp mà hỏi Hướng Vãn xem nó có đồng ý đưa cho không, nếu Hướng Vãn đồng ý thì bà cầm, thế nhưng nhìn xem, bà đến lấy trộm len của người ta còn bị chó cắn. Chuyện này truyền ra ngoài chẳng phải bị người ta cười chết à?” ông Tống không tìm được bông để lau vết thương, xé một ít vải, nhúng nước sôi, cẩn thận lau vết cắn trên chân của bà vợ.
Bà Tống cũng có lý của mình: “Lúc trước chẳng phải Hướng Vãn lấy len của tôi à, tại sao tôi không cướp lại được?”
Ông già nói: “Bà thế nào, thằng ba thế nào tôi đều biết rõ, nó là cái thằng không có tiền đồ, bà xem, công việc ở hồ chứa nước tốt như vậy, nó làm chưa được 7 ngày, về nhà ngủ 3 ngày, còn mất 500 đồng của thằng cả. Bà rảnh rỗi thì nên trông đứa nhỏ cho Hướng Vãn, giúp thằng cả xem nhà cửa thế nào, coi như bù đắp cho 500 đồng thằng ba lấy của thằng cả, vậy mà bà còn đi ăn trộm, thử hỏi tôi còn mặt mũi gì?”
Nhắc tới lão tam chính là tâm bệnh của bà Tống, bà chưa bao giờ nghĩ rằng một thằng con mồm miệng lưu loát như vậy lại là kẻ hèn nhát.
Xem ra lão tam là bị bà chiều hư rồi.
Nghe tiếng bước chân nặng nề vang lên, rõ là tiếng chân của thằng cả, hai ông bà vội im miệng.
Tống Thanh Sơn buổi tối về nhà mới biết chuyện bà già bị chó cắn, vào cửa liền kiểm tra vết thương, dù có là chó cảnh sát không bị bệnh dại nhưng cũng phải kiểm tra, không thấy chảy máu.
Chân bà già toàn vết xanh tím, Tống Thanh Sơn nhìn thấy cũng đau lòng, lấy cồn sát trùng toàn bộ vết thương cho bà, một lúc sau các vết cắn đã mờ đi.
Mà Tống lão tam ở ngoài thì hèn nhát, trong nhà thì kiêu ngạo, ngủ đến khi chán mới dậy, nghe nói bà già bị chó nhà anh cả cắn liền thò cái đầu bù xù như chuồng gà ra: “Anh cả, chuyện này chị dâu không nói đi, anh nhìn chân mẹ xem, aida, thế nào thì các người cũng phải bồi thường tiền chăm sóc”
Chẳng qua là vẫn muốn tranh thủ vơ vét thôi.
Ông già nhìn một cái, bà già hoảng hốt: “Tiền bồi thường gì chứ, thằng ba, mau để thằng cả về đi, mẹ không sao đâu, thật sự”
Ăn trộm đồ ở nhà con trai để bị chó cắn, bà ta không muốn chuyện này lộ ra ngoài.
“Mẹ, nhỡ chó nhà anh cả là chó điên thì sao, cắn mẹ rồi mẹ mắc bệnh, không được, anh cả phải trả tiền”
Tống Thanh Sơn đang dọn cồn, băng bông, đột nhiên ngẩng đầu lên nói: “Lão tam, chúng ta đã ký văn bản thỏa thuận, cha mẹ là do chú nuôi dưỡng đúng không?”
Tống lão tam thấy anh trai mình tựa tiếu phi tiếu, mặc bộ quân trang đã cũ, áo lót màu trắng, lông mày rậm, hai nắm tay siết chặt, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn chăm chú thì có chút sợ hãi.
Ba anh em xấp xỉ tuổi nhau, lão tam chỉ kém hai anh trai 3 tuổi.
Mà từ trước tới giờ, bà già chỉ cưng chiều một mình Tống lão tam, dù sao hắn cũng là con trai út.
Đương nhiên, từ lúc có Tống lão tam, lão đại và lão nhị bị gạt ra ngoài. Cơm nấu trong nồi, lão tam ăn phần đặc, lão đại lão nhị ăn phần loãng, có đồ gì hiếm lạ thì thật xin lỗi, hai đứa lớn chỉ được đứng nhìn, tất cả giành cho một mình lão tam ăn.
Bởi vì điều này mà trước đây, sau lưng người lớn, lão tam đã bị hai anh đánh không ít lần.
Nhưng chỉ cần có bà Tống ở đó, lão đại lão nhị đều không dám động đến hắn.
Vì thế đã hình thành nên một tính cách của Tống lão tam: trước mặt bà Tống thì ngang ngược, nhưng ở bên ngoài thì vô cùng hèn nhát xấu xa.
Đương nhiên, bà Tống là tấm chắn của hắn, cũng là thượng phương bảo kiếm của hắn. Tống lão tam sợ hai anh giành mất bà, rất kiên quyết nói: “Đương nhiên, ba mẹ đời này do tôi nuôi dưỡng, ai cũng không được cướp”
“Chú nuôi mẹ, chú phải trông nom mẹ. Mẹ đã chừng này tuổi, có 3 trai 3 gái, một con gái còn là chủ nhiệm hội phụ nữ huyện, ở trong thôn nên là đức cao vọng trọng, nên là tấm gương cho nhóm phụ nữ của thôn, vậy mà lại tới ăn trộm đồ của con dâu. Nếu mọi người biết chuyện này, không những công việc gác cổng của chú hai, mà ngay cả vị trí chủ nhiệm của chị cả e là cũng không giữ được, sẽ bị điều chuyển đến xưởng làm diêm để dán hộp, cả nhà họ Tống chúng ta chẳng phải sẽ bị mọi người cười nhạo đến chết sao?” Tống Thanh Sơn nói.
Tống lão tam chưa kịp phản ứng, bà Tống đã tức giận đến mức ngồi bật dậy kêu lên: “Thanh Sơn, vì sao con lại nói chị cả đi dán hộp diêm?”
Tống Thanh Sơn vội vàng vỗ vai mẹ, nói: “Mẹ, mẹ cứ ngủ đi, mẹ là mẹ con, có chuyện gì con không trách mẹ, con chỉ xử lý lão tam thôi”
Nói xong, hắn đột nhiên vặn vặn nắm tay.
Dù sao hắn cũng làm xây dựng cơ bản, hai tay vừa to vừa thô, bóp một cái là xương kêu răng rắc.
Tống lão tam không nói gì, thừa dịp nắm đấm của anh trai chưa hạ xuống, xoay người bỏ chạy.
Bà Tống không sợ gì khác ngoài chuyện liên lụy đến công việc của con cái, vừa ghét đôi tay của mình vừa hận lúc trước đã đi ăn trộm, nghĩ tới nghĩ lui quyết định mang theo Thanh Ngọc về nhà mẹ đẻ ở thôn Tào để thăm người thân.
Tống Thanh Sơn ra khỏi nhà cũ, tranh thủ đi dạo một vòng quanh thôn.
Cán bộ thôn hiện chỉ có một mình Triệu Quốc Đống, hai người gặp nhau ở ủy ban thôn, trò chuyện vài câu. Thấy Triệu Quốc Đống đang làm thơ, sau khi được hắn đồng ý, Tống Thanh Sơn cầm tập thơ của hắn cẩn thận đọc kỹ.
Như Tô Hướng Vãn đã nói, thanh niên thành thị trẻ tuổi, có chí tiến thủ, có chút lý tưởng, thuộc loại người trí thức được các nữ đồng chí ưa thích.
Tuy nhiên trong thơ của hắn lại chứa rất nhiều ẩn dụ, ám dụ. Hiển nhiên hắn không vừa lòng với tình thế xã hội hiện tại, có sự đau lòng cùng băn khoăn lưỡng lự của bản thân, biểu đạt hết bằng những câu thơ.
Xưa giờ thi nhân đều có nhiều buồn bực, cũng là điều dễ hiểu.
“Thế nào Tống đoàn, chỉ giáo, chỉ giáo đi, anh thấy thơ của tôi có gì chưa được không?” Triệu Quốc Đống vốn thẳng thắn, rất thoải mái nói.
Tống Thanh Sơn có chút kinh ngạc: “Anh biết tôi à?”
Triệu Quốc Đống vội vàng nói: “Lúc trước anh tới báo cáo công việc với ba tôi, tôi có thấy anh một lần, lúc đó anh là phó đoàn trưởng, bây giờ hẳn đã là đoàn trưởng đi”
Hóa ra hắn là con của lãnh đạo.
Tống Thanh Sơn nói: “Thơ viết rất hay, rõ ràng thời đại này của chúng ta đang thiếu hai trụ cột là cơ sở hạ tầng và lương thực. Anh có thể tiếp tục viết thơ, nhưng cố gắng đừng xuất bản, cứ giữ lại đó, chờ thời cuộc ổn định một chút thì tính sau, anh thấy được không?”
Triệu Quốc Đống vốn thích xuất bản thơ ca, nhưng sau khi có một nhà thơ bị bắt giữ vì đăng bài, hắn có chút sợ hãi. Sợ những ẩn dụ, ám dụ trong thơ mình bị người ta lấy ra làm cớ để đấu tố, liên lụy ba hắn, cho nên sẽ không xuất bản.
Cứ như vậy, hai người có thêm chuyện để tán gẫu với nhau.
Ra khỏi ủy ban thôn, Tống Thanh Sơn về nhà.
Vừa vào cửa thì nghe thanh âm trầm bổng của hai đứa trẻ đang đọc thơ.
“Đầu giường ánh trăng sáng, ngỡ mặt đất phủ sương. Ngẩng đầu nhìn trăng tỏ, cúi đầu nhớ cố hương*”, Lư Đản đang đọc.
(*bài thơ Tĩnh dạ tứ của nhà thơ Lý Bạch)
Cẩu Đản lại nói: “Mẹ, sương trên mặt đất ăn có ngon không? Ánh trăng sáng là gì?”
Lúc Tống Thanh Sơn đi vào, chó không sủa nên Tô Hướng Vãn không biết cho đến khi hắn vào phòng, cô ngẩng đầu lên mới thấy.
“Lại là Triệu Quốc Đống dạy em?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Tô Hướng Vãn chưa kịp trả lời, Lư Đản cùng Cẩu Đản đã cùng gật đầu, đồng thanh lớn tiếng nói: “Đúng!”
Tống Thanh Sơn nhìn xem trong nồi còn nước ấm không, liền đổ ra rửa chân, nhìn xuống đất, ồ, có một đôi dép len.
Cẩu Đản cùng Lư Đản thấy mẹ dùng than củi để viết chữ trên giấy, cũng chạy đến khoe dép len.
Đế dép đều là từ đế cao su cũ hỏng của Tống Thanh Sơn cắt ra, mỗi người một đôi, bước xuống giường là xỏ vào đi được, sau khi rửa chân cũng không sợ xuống giường bẩn chân nữa, thật thoải mái.
“Ba có từng đi học không? Nếu không thì hoan nghênh ba tới học cùng chúng con”, Lư Đản nhiệt tình nói.
Tống Thanh Sơn không nói gì.
“Mẹ, không chừng ông ấy cũng giống như chú ba, học ba ngày không biết được một chữ”, Cẩu Đản có chút vênh váo chỉ vào chữ “giường” nói: “Nhận ra được không, đây là “giường đất”, đầu giường đất có ánh trăng sáng…”
Sinh ra ở phương bắc, đứa nhỏ chưa biết giường là cái gì, đương nhiên nghĩ thành “giường đất”
“Không được nói bậy, ba các con 13 tuổi đã tòng quân, học qua trường quân đội, biết chữ còn nhiều hơn mẹ. Nếu mà ông ấy chịu cho thêm tiền, dạy cho mẹ, mẹ sẽ cho hai đứa đi học, không cần phải nhờ Triệu Quốc Đống dạy những kiến thức đơn giản như vậy đâu, đúng không?” Tô Hướng Vãn điểm vào cái trán của Cẩu Đản.
Cẩu Đản hoàn toàn không quan tâm: “Mẹ biết 30 chữ, con cũng biết 30 chữ, không cần phải học thêm”, đối với mẹ luôn trung thành như vậy.
Tống Thanh Sơn từ trong túi lấy ra 20 đồng, vẫy trước mặt Tô Hướng Vãn: “Trừ tiền để đổ xăng cho máy kéo, tiền lương tháng này tôi đưa hết cho em”
...
“Đoạn tuyệt với cán bộ Triệu đi, bọn nhỏ sang năm sẽ vào tiểu học”, Tống Thanh Sơn thừa dịp hai đứa trẻ không để ý, nhẹ giọng nói.
Sợ cô lại đi theo học Triệu Quốc Đống, kiến thức phong phú đến mức có thể thi đại học chưa biết chừng.
Tô Hướng Vãn đã sớm nghe nói tiền lương của hắn được 80 đồng, lần này hắn đưa cô 50 đồng, giữ lại 30, vì hôm nay mẹ hắn tới náo loạn nên giờ lấy tiền ra để giải quyết đây.
Hừ đồ trẻ trâu, còn muốn giấu quỹ riêng à, không tin không ép được ngươi.
“Cán bộ Triệu có thể giúp tôi trúng tuyển bí thư thôn. Bí thư thôn 1 tháng được 10 cân bột mì trắng, một năm 10 cân dầu hạt cải, mặc dù được chia không nhiều nhưng ít nhất có địa vị, có uy tín trong thôn, tôi phải cố”, Tô Hướng Vãn nói.
Cô là người xuyên không, sớm muộn gì cũng phải nói rõ thân phận với Tống Thanh Sơn, nhưng theo tình hình hiện tại, bây giờ chưa phải là thời điểm thích hợp.
Bây giờ phải tiếp tục giả ngu, dĩ nhiên lý do muốn làm bí thư thôn càng phải th* t*c càng tốt.
Tống Thanh Sơn cảm thấy, cô đang bày trò hai hổ tranh đấu.
Nếu hắn không làm được như Triệu Quốc Đống, giữa ba người, hắn vĩnh viễn không bao giờ đuổi kịp Triệu Quốc Đống thanh cao khí ngạo kia.
Vợ chồng sống chung, hoà khí là quan trọng nhất, dù sao cũng có chó cảnh sát giữ cửa, thịt ở trong nồi nhà mình, Triệu Quốc Đống đừng hòng chạm vào được.
Vì vậy hắn nói: “Chị cả tôi cũng làm cán bộ, làm nữ cán bộ là vô cùng tốt, chỉ cần cô đoạn tuyệt với Triệu Quốc Đống, đến lúc chọn bí thư thôn, chỉ cần lý do của em tương đối hợp lý, tôi sẽ giúp em”
“Tôi biết chữ không nhiều, mấy chữ này là do cán bộ Triệu dạy tôi. Đây anh nhìn xem, tôi học được tổng cộng 21 chữ, học được bao nhiêu đều dạy lại cho con trai anh. Anh cũng có thể dạy tôi đọc. Nếu anh bằng lòng dạy tôi đọc và làm số, tôi sẽ chia tay với Triệu Quốc Đống." Tô Hướng Vãn thấy có cơ hội liền nắm, có bậc thang liền bám.
Tống Thanh Sơn nhìn mấy đứa bé vẫn còn chưa ngủ, ngồi cụm lại ở một góc giường, khẽ nói chuyện gì đó. Hắn vốn dĩ là người không thích nói đùa, lúc này không nhịn được mà bật ra một câu đùa giỡn: “Tôi là người thấp kém, sợ không đạt đến độ dương xuân bạch tuyết, em vẫn bằng lòng để tôi dạy em à?”
“Mèo trắng hay mèo đen, chỉ cần bắt được chuột là mèo tốt. Triệu Quốc Đống nói đủ thứ chuyện, nói những điều tôi không hiểu, dù sao tôi cũng là nhân dân lao động, mặc dù thích những điều cao quý đẹp đẽ nhưng dù sao cây nhà lá vườn vẫn thấy thoải mái hơn”, Tô Hướng Vãn nói: “Anh cũng đừng khách khí, từ nay về sau anh dạy tôi viết chữ đọc sách, tôi sẽ dạy lại hai đứa nhỏ, được không?”
Người phụ nữ này miệng lưỡi thật sắc sảo, ngày hôm qua vừa đả kích hắn một trận, đả kích đến mức Tống Thanh Sơn suýt không thở được.
Vậy mà hôm nay lời khen này lại đặc biệt dễ chịu.
Chỉ có thể nói, chỉ bằng vài câu đơn giản, Tô Hướng Vãn đã giải thích rõ ràng mối quan hệ giữa cô và Triệu Quốc Đống.
Tống Thanh Sơn không nói gì, chỉ mỉm cười.
Tô Hướng Vãn có chút ngây người, người ta vẫn nói đàn ông thanh tú thì đẹp, nhưng không hiểu sao cô vẫn thích kiểu như Tống Thanh Sơn, diện mạo kiên nghị, thoạt nhìn lạnh lùng như núi băng nhưng chỉ cần ngẫu nhiên cười một cái lại ôn nhu ấm áp.
Hắn vẫn giống như trước đây, đặt lưng xuống là ngủ.
Ngày hôm sau, trước khi đến đoàn bộ, Tống Thanh Sơn đã tới nhà sách Tân Hoa trong huyện.
Trong huyện gần đây hỗn loạn, nhà sách Tân Hoa cũng bị đảo lộn hết lên, rất nhiều sách cổ đã bị đốt, nhưng sách giáo khoa tiểu học vẫn còn.
Trong trí nhớ của Tống Thanh Sơn, Tô Hướng Vãn chỉ học qua 2 năm tiểu học, “lừa” có thể viết nhầm thành “ngựa”, nhận thức đương nhiên cũng không được cao lắm, vì thế hắn mua 3 bộ sách từ lớp 1 đến lớp 3, đến lúc đó trắc nghiệm xem trình độ văn hóa của cô ở mức nào, sau đó mới hốt thuốc đúng bệnh, giúp cô học tập được.
Mang theo sách giáo khoa đến đoàn bộ, nhân viên cần vụ Tiểu Ngô tiến lên: “Chào đoàn trưởng”
Hắn đem văn kiện được gửi từ tỉnh thành tới, một tập rất dày, mở ra liền thấy hồ sơ của Đào Hồng Vũ và Triệu Quốc Đống. Xem từ đầu đến cuối, Triệu Quốc Đống có điều kiện gia đình tốt, cha anh ta cố ý bồi dưỡng theo con đường chính trị, ông nội anh ta là người có công trong chiến tranh giải phóng, người này khẳng định không có vấn đề gì.
Còn về Đào Hồng Vũ, vì muốn xin cho em trai một công việc trong nhà máy đầu máy xe lửa nên đã xin nghỉ, thoạt nhìn cũng không thấy có vấn đề gì.
Tất nhiên, hắn vẫn chưa xóa bỏ được sự nghi ngờ của mình đối với vợ.
Buổi tối mang sách giáo khoa về nhà, Tô Hướng Vãn cũng mới kết thúc công việc trở về, cùng hai đứa nhỏ đang cho Đại Sơn ăn.
Tống Thanh Sơn cho tất cả sách giáo khoa vào trong túi, sau khi rửa tay thì bắt đầu giúp Tô Hướng Vãn nấu cơm, trong nhà gần đây đã đổi nhiều đèn pin để lấy bột mì trắng, vì thế Tô Hướng Vãn tiếp tục nấu cơm tối bằng bột mì trắng.
Từ nhỏ, do nhà cũ nấu ăn không ổn, Lư Đản và Cẩu Đản hầu như không bao giờ được ăn bột mì trắng. Sau khi phân nhà, hầu như tối nào cũng được ăn bột mì trắng, hai đứa trẻ thấy như đang phiêu phiêu.
Nằm trên giường, hai đứa bắt đầu ba hoa.
Lư Đản nói: “Cẩu Đản, anh nói cho em biết, hôm nay Hỉ Đản bảo rất trông chờ đến năm mới vì sẽ được ăn bột mì trắng. Anh nói với cậu ta rằng anh không thích thú với bột mì trắng nữa, ngày nào cũng ăn nên chán rồi”
Cẩu Đản cũng nói: “Anh, anh mới thấy chán thôi à, em giờ còn cảm thấy bột mì trắng chẳng là gì, ngay cả tóp mỡ cũng chán”
“Nếu đã chán thì bắt đầu từ ngày mai chúng ta lại chuyển sang ăn canh chua cùng ngũ cốc khô, hai đứa sẽ không chán nữa”, Tô Hướng Vãn lớn tiếng nói: “Nhắm mắt lại, ngủ ngay”
Ngay lập tức, hai xú tiểu tử liền vây quanh Chi Chi, nhắm mắt giả bộ ngáy.
Tống Thanh Sơn lấy mấy cuốn sách trong túi ra, sắp xếp lại, đây là chuẩn bị dạy cho Tô Hướng Vãn, đương nhiên hắn cũng cẩn thận kiểm tra những nghi vấn của mình.
“Câu đầu tiên, Tô Hướng Vãn, tôi đã muốn hỏi em, vì sao lại muốn làm bí thư thôn? Em nên biết, bí thư chi bộ thôn không dễ làm, hơn nữa đặc biệt khó tuyển. Nếu em cho rằng vì tôi và Triệu Quốc Đống tranh giành nhau mà cho em trúng tuyển bí thư thôn, điều đó không có khả năng”, Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn quay người đi đến bên mép giường, vuốt khuôn mặt gầy gò của Cẩu Đản, nói: “Tôi không muốn trong thôn có đứa trẻ nào bị đói nữa, điều này có gì sai?”
Dĩ nhiên, điều này đương nhiên đúng, không có người mẹ nào muốn con mình bị chết đói.
Tống Thanh Sơn hai mắt sáng lên, tiếp tục hỏi: “Vậy vì sao đang yên lành em lại muốn học chữ?”
Tính tình Tô Hướng Vãn có chút nóng nảy, lần gặp đầu tiên, nếu muốn cho Tống Thanh Sơn xấu mặt, cô đã có thể lái máy kéo mang theo 3 đứa con bỏ đi.
Người này lớn lên không chỉ đẹp trai, dù chỉ trong bộ quân phục cũ, đôi lông mày rậm, cho dù khuôn mặt hơi đen vì tham gia quân ngũ, còn có vẻ mặt sát khí, nhưng cơ bắp rất săn chắc.
Tuy rằng hắn hai tay chống nạnh, đứng một chỗ nhưng cơ bắp vẫn rung rinh.
Kiếp trước, Tô Hướng Vãn đã từng nghe bạn thân có kinh nghiệm phong phú trong chuyện này nói, loại đàn ông có cơ bắp như thế giống như mô tơ tích điện, chạm vào một cái là giật nảy, rất thú vị.
Vì vậy cô vẫn nguyện ý sống chung cùng hắn, hơn nữa còn cố ý bồi dưỡng, nếu hắn thực sự không tồi thì bọn họ sẽ là vợ chồng thực sự.
Tất nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của riêng cô.
Những lời ngoài miệng chỉ là nịnh hót cho vui tai vậy thôi.
“Anh có văn hóa, tôi không có văn hóa, tôi chỉ muốn học một chút để theo kịp anh, chẳng phải rất đơn giản à?” Tô Hướng Vãn tiếp tục nịnh bợ.
Tống Thanh Sơn nhìn chằm chăm Tô Hướng Vãn nửa ngày, đột nhiên nói: “Em lại dùng cách như ở thành Đông Phong để đối phó với tôi à?”