Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 22: Bất ngờ lớn

 

Lấy được 400 đồng từ nhà cũ, lừa cũng đưa đi rồi, Tô Hướng Vãn hiện có tổng cộng 1.500 đồng.

Ít nhất trong thời gian ngắn, cô không phải lo nghĩ chuyện tiền bạc nữa.

Còn Cẩu Đản và Lư Đản, hiện còn nhỏ, áng chừng phải đầu xuân mới có thể đi học tiểu học. Công xã Sao đỏ có trường tiểu học, đến lúc đó đưa bọn chúng đến là được, Tô Hướng Vãn không cần phải lo lắng nhiều về chuyện này.

Thôn Tống thực tế được chia làm 2 thôn: Đại Tống và Tiểu Tống. Thôn Đại Tống đã có bí thư chi bộ, chỗ Tô Hướng Vãn và mọi người sống là thôn Tiểu Tống, bởi vì thôn quá nhỏ nên không có bí thư chi bộ, quyền lực nằm trong tay đội trưởng.

Nhưng năm nay, trong thôn đã có đến 50 hộ dân, có thể bổ nhiệm một bí thư chi bộ riêng.

Bởi vì trưởng thôn Triệu Quốc Đống là người được điều động từ trên xuống nên bí thư chi bộ thôn đương nhiên phải do thôn bầu ra, ưu tiên đảng viên. Nhưng nếu trong thôn không đủ đảng viên, có thể bầu một người dân thôn bình thường, đến lúc đó sẽ kết nạp đảng và làm bí thư chi bộ.

Một cán bộ được điều động về cơ sở, một cán bộ trong thôn, đây là sự kết hợp phổ biến nhất trong mọi ủy ban thôn hiện nay.

Nếu Tô Hướng Vãn muốn làm bí thư chi bộ, phải ở thôn Đại Tống hoặc các thôn lớn khác như thôn Tô, thôn Triệu, điều này đương nhiên không được. Dù sao thôn Tiểu Tống cũng nhỏ, mọi người cũng đều không quá mê chức quyền, khi có đề nghị tuyển bí thư chi bộ thôn, có mỗi Tống Kiến Quốc ra ứng cử.

Tối nay, Tô Hướng Vãn bảo Cẩu Đản gọi Triệu Quốc Đống đến điểm cải tạo lao động.

Nói thật ở hiện tại, dù nhiều nơi có cán bộ nữ nhưng dù sao Tân Châu cũng là một chỗ rất xa, nói chính mình muốn làm cán bộ thôn, phỏng chừng sẽ làm cho người ta cười chết.

Tô Hướng Vãn vừa mới nói mình định tranh cử làm bí thư chi bộ thôn, Triệu Quốc Đống đã nhấp nhổm không yên, đứng lên nói: “Cô, Tô Hướng Vãn, cô đừng nói giỡn đi, cô nghĩ cô có thể làm bí thư chi bộ thôn được sao?”

Lư Đản cùng Cẩu Đản gật đầu như giã tỏi: “Có thể, mẹ tôi rất lợi hại, có thể lãnh đạo cả nhà chúng tôi”

Hơn nữa Cẩu Đản còn ôm Triệu Quốc Đống bắt đầu lắc lư: “Chú Triệu, ba ruột, chú đáp ứng mẹ con đi, mẹ không muốn làm gì khác, chỉ muốn làm cán bộ, thực sự”

Triệu Quốc Đống cười một lúc, nhìn thấy Tô Hướng Vãn ngồi trên giường ôm Tiểu Chi Chi đang trừng mắt nhìn mình, vội vàng nói: “Tôi phải nhắc trước một câu, lý lịch của cô phải trong sạch, tuy nói rằng hiện tại chúng ta nói bí thư chi bộ và đảng viên kết hợp cùng nhau, nhưng nhất định lý lịch phải trong sạch”

Tô Hướng Vãn liền lấy cuốn sổ hộ khẩu đã phân chia mà Tô Hướng Hồng gửi cho cô, cùng thư giới thiệu cô ấy gửi về từ thị trấn: “Anh xem đi, dòng họ tôi đã từng đưa cơm cho Bát lộ quân*”

(*Bát lộ quân (八路軍) là lực lượng quân sự do Đảng Cộng sản Trung Quốc nắm quyền lãnh đạo, hoạt động từ năm 1936 đến 1947. Cùng với Tân Tứ quân, Bát lộ quân được xem là thành phần nòng cốt, tiền thân hình thành nên Quân Giải phóng Nhân dân Trung Hoa).

Tình huống hiện tại thật buồn cười, mọi người đều biết cha của Tô Hướng Vãn là quân y của Quốc dân đảng, nhưng không ai biết chú hai của cô lại là người đưa cơm cho Bát lộ quân năm đó.

Triệu Quốc Đống cũng khá dễ nói chuyện, vì vậy anh ta nói: “Tôi không có ý cười cô, nhưng cô muốn ứng tuyển bí thư chi bộ thôn thì phải có lý do, cho tôi một lý do đi, chỉ cần lý do thỏa đáng, tôi sẽ ghi danh cho cô”

Dù sao cô cũng không được bầu, một phụ nữ nông thôn có suy nghĩ hơi kỳ lạ một chút, hắn nghĩ cứ để cô tưởng tượng.

“Làm bí thư chi bộ thôn, có thể nhận được 10 kg bột mì một tháng, còn có 8 đồng và phiếu thực phẩm, đúng rồi, còn có thể diện, giàu có”, Tô Hướng Vãn nói.

Triệu Quốc Đống lắc đầu: “Không được, lý do như vậy không được, cô phải có lý do thỏa đáng hơn. Cô nói có mặt mũi, tôi nói với cô, bí thư chi bộ thôn chỉ là một vị trí nhỏ như hạt vừng, không, còn nhỏ hơn nữa, cô có thể không biết cái này, tóm lại chỉ là một chức vụ đặc biệt đặc biệt nhỏ, không có một chút mặt mũi nào. Sẽ bị lãnh đạo cấp trên trách mắng, trong thôn tháng 4 tháng 5 toàn dân trong thôn đói đến phù thũng, mọi người đều đến xin cô đồ ăn, cô không có, chỉ có thể trừng mắt lên nhìn, nhưng nếu họ chết, đó là trách nhiệm của cô”

“Vậy thì tạo phúc lợi cho bà con, tìm lợi ích cho lãnh đạo, được không?” Tô Hướng Vãn lại nói.

Câu này nghe có vẻ hợp lý, Triệu Quốc Đống lại hỏi: "Nhưng mà cô cũng phải biết một chút, cô có thể viết chữ không?"

Cẩu Đản và Lư Đản vội vàng nói: "Biết viết biết viết, mẹ còn dạy chúng con"

Cẩu Đản đưa cho Triệu Quốc Đống xem chữ Tô Hướng Vãn viết: "Nhìn xem, chữ của mẹ có đẹp không?"

Là bài thơ "Đêm tĩnh tâm", vì nhà không có giấy, nên cô viết lên tấm ván.

Cho dù Tô Hướng Vãn cố ý giấu, Triệu Quốc Đống vẫn chấn kinh: “Chữ viết tốt quá, ai dạy cô vậy?”

Tô Hướng Vãn nói: “Tôi học theo ông nội, trước đây ông làm nghề sao chép báo cho Bát lộ quân”

Vừa nghe đến Bát lộ quân, Triệu Quốc Đống nghiêm trang: “Được, để tôi báo danh tên cô”

Lần đầu tiên Tô Hướng Vãn trải qua con đường làm việc tốt mà phải quanh co như vậy.

Triệu Quốc Đống ngồi nửa ngày, thấy Tô Hướng Vãn không có định tán gẫu với mình nên rời đi.

Mà Cẩu Đản lại lặng lẽ theo sau, mang theo cái đèn pin đi đằng sau Triệu Quốc Đống, bỗng nhiên hét lớn: “Ba ruột, ba ruột, đây là đèn pin mẹ con đưa cho người”

Đúng lúc này Tống Thanh Sơn từ bên ngoài bước vào. Hôm nay hắn không lái máy kéo nên có thể coi như cuộc tập kích bất ngờ.

Hai người đụng đầu nhau, vừa lúc Cẩu Đản buồn bực hô to gọi nhỏ kêu ba.

Tống Thanh Sơn cùng Triệu Quốc Đống cùng giật mình: Đứa nhỏ này gọi ba, rốt cuộc là gọi ai?

“Cẩu Đản, về sau không được gọi chú là ba, đèn pin này chú không nhận được”, Triệu Quốc Đống nghiêm túc thẳng thắn nói.

“Tất cả những thứ này đều là phế phẩm của đơn vị tôi bỏ lại trước khi rút lui, tôi mang về sửa chữa lại để dùng, đứa trẻ đã cho anh thì anh cầm đi”, Tống Thanh Sơn đặc biệt hào phóng, nhét đèn pin vào tay Triệu Quốc Đống.

“Nhưng anh đến nhà tôi có việc gì?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Triệu Quốc Đống chưa kịp giải thích thì Cẩu Đản đã nói: “Mẹ con muốn làm bí thư chi bộ, bảo con tìm trưởng thôn để hỏi thăm tình hình”

Lịch sự tạm biệt, đóng cửa chính lại, lửa giận trong lòng Tống Thanh Sơn chỉ có cánh cửa mới biết được.

“Anh có thể kéo sợi len, chuẩn bị làm áo bông cho bọn trẻ được không?” Tô Hướng Vãn ngồi trên giường, trước mặt là một đống len, bản thân cô đang cầm một cái cuộn để cuộn len.

Tô Hướng Vãn liếc mắt nhìn Tống Thanh Sơn: “Đã tháng 9 rồi, thời tiết ở Thanh Thủy có tốt đến mấy thì đến tháng 11 cũng sẽ có tuyết. Đây là số len tôi lấy về từ nhà cũ, nhưng là len thô, sau khi tôi ngâm nước thì nó co lại, bây giờ tôi đang phải kéo sợi lại”

Không thể không nói, 2 năm dạy học ở nông thôn quả thật đã giúp Tô Hướng Vãn có được bàn tay vàng, nhìn xem cô còn biết kéo sợi.

Nếu có weibo, Tô Hướng Vãn thật sự muốn cho cô em họ Tô Tiểu Nam nhìn xem cuộc sống hàng ngày của mình có bao nhiêu phát đạt.

Khí thế của cô bừng bừng.

“Triệu Quốc Đống có vẻ rất quen thuộc với nhà chúng ta”, Tống Thanh Sơn vô tình hay cố ý nói.

Tiểu Chi Chi nằm sấp trong đống len, không ngừng thổi đám len, làm cho mẹ con bé cười không ngừng.

“Hắn là cán bộ thôn, nghe nói cha anh ta ở tỉnh thành là cán bộ cấp cao, con người quả thật không tồi, trẻ tuổi, nhiệt huyết, trượng nghĩa. Là thanh niên thành thị mà học làm việc nhà nông, không hề kêu ca khổ sở một ngày nào”, Tô Hướng Vãn suy nghĩ một chút: “Có điều phương thức, phương pháp có điểm không đúng, nếu tôi được làm bí thư chi bộ thôn, phối hợp với anh ta, sang năm, sản lượng lương thực của thôn Tiểu Tống chúng ta có thể tăng gấp đôi, thật sự”

“Có làm được không?” giọng Tống Thanh Sơn trầm xuống, khẽ chắp tay, loại quân nhân này nhìn thì bình thản nhưng mang theo áp bức thẩm vấn: “Tô Hướng Vãn, nhà em là thành phần phản cách mạng, hai ngày trước tôi có hỏi thăm một chút, hình như là Đình Tú nghĩ biện pháp, tách hộ khẩu của em và các chị em gái ra khỏi mẹ và em trai. Triệu Quốc Đống hẳn là đã biết những chi tiết này của em, nếu không anh ta đã không dám giúp em nhiều như vậy, đúng không?”

Đề cử một nữ đồng chí có tình hình chính trị chưa rõ ràng làm cán bộ, Triệu Quốc Đống này có đủ can đảm.

Tô Hướng Vãn sửng sốt nửa ngày mới hiểu được ý tứ của Tống Thanh Sơn, hắn đây là cho rằng cô và Triệu Quốc Đống từng phát sinh cái loại quan hệ này.

Được rồi, loại đàn ông lòng dạ hiểm độc hèn hạ đê tiện, bất kể nguyên thân ở thành Đông Phong đã nói gì với hắn; cho dù nguyên thân có tham món lợi nhỏ yêu thích chú em chồng đến đâu, không hề che giấu thế nào, thì ít nhất cho đến bây giờ, cô chưa từng ngoại tình với bất kỳ người đàn ông nào.

Loại hoài nghi này thực sự làm cô muốn đánh bay cái đầu chó của anh ta.

“Tôi không có ý trách cứ gì em, tôi đã là liệt sĩ 2 năm, em ở cùng với ai cũng là rất bình thường. Thế nhưng có thể gạt lão nhị sang một bên được, tôi thật sự bái phục em”, hắn lại thản nhiên nói một câu.

“Suy nghĩ của anh quá bẩn thỉu, sự hợp tác của chúng tôi đã vượt qua cấp độ thể chất mà là cấp độ tinh thần, thuộc về dương xuân bạch tuyết, thanh phong lãng nguyệt*, mà anh chỉ là loại cây nhà lá vườn th* t*c xấu xa, làm bẩn nhân cách của tôi và Triệu Quốc Đống”, Tô Hướng Vãn cố ý ngửa ra sau: “Anh vĩnh viễn không hiểu tình cảm và ý chí của chúng tôi, chúng tôi không cần loại hành vi thể xác chán ghét đó, chúng tôi chỉ là giao tiếp thuần túy và cao thượng về mặt tinh thần”

(*Dương Xuân Bạch Tuyết là một khúc cổ thanh tỳ bà nổi tiếng từ thời nhà Minh, mang đến cảm giác thanh nhã và tinh khiết; thanh phong lãng nguyệt: trăng thanh gió mát)

Tống Thanh Sơn không thể tưởng tượng được vợ mình là người xuyên không, suy nghĩ nửa ngày cho là hẳn là do Triệu Quốc Đống dạy cô đọc sách, viết chữ, hơn nữa dạy cho cô thế nào là dương xuân bạch tuyết.

Trên thực tế, Tống Đình Tú chuyển ngành về địa phương, không phải như Tống Thanh Sơn nói do kỷ luật tác phong phải xuất ngũ, mà là tham gia đoàn đội thiết kế, xây dựng nhà máy thủy điện, có vài người là đồng nghiệp cũ của Tống Thanh Sơn ở thành Đông Phong. Cho dù là thủy điện hay nhiệt điện, thực tế đều không năng suất bằng điện hạt nhân. Ý nghĩa của điện hạt nhân trong công nghiệp mới là ý nghĩa vượt thời đại.

Mà bọn họ chính là chuyên môn nghiên cứu điện hạt nhân.

Các hội nhóm xuất hiện ngày càng nhiều, đủ kiểu gián điệp, đặc vụ vốn ẩn núp trước giờ hoặc mới xuất hiện đều lao hết đến huyện Thanh Thủy.

Mà công tác của Tống Đình Tú là ở cục công an, bảo đảm an toàn khi triển khai công việc.

Tô Hướng Vãn khẳng định không có vấn đề gì, nhìn bộ não của cô ấy mà xem, trời một chút đất một chút, không khác gì trước kia, nhưng những người tiếp xúc với cô đều rất có vấn đề.

Mà cha của Triệu Quốc Đống là lãnh đạo cấp cao của tỉnh.

Tống Thanh Sơn quyết định, vẫn cứ là điều tra Triệu Quốc Đống trước đã.

Xắn tay áo lên, hắn lùi ra khỏi giường, đem chỗ len đang ngâm trong nước ấm giặt giũ cho hết lớp váng dầu.

Ở bên nhà họ Tống, bà Tống cùng Thanh Ngọc, Phương Bảo Ngọc nhìn nhau, bởi vì không có Tô Hướng Vãn gánh công điểm cho, cô là người thức khuya dậy sớm, ra đồng kiếm công điểm cho cả nhà.

Phương Bảo Ngọc trừng mắt liếc Thanh Ngọc, thật sự làm gì có cô em chồng cao thấp không chịu lấy chồng, cứ suốt ngày bám nhà mẹ đẻ chứ.

Mà Thanh Ngọc cũng thường trừng mắt liếc Bảo Ngọc: hết ăn lại nằm, làm ruộng một tí thì kêu đau thắt lưng, người này vận khí cũng thật tốt, người đàn ông của mình tự nhiên được làm quan, aida, thật đáng giận.

Dĩ nhiên, Phương Bảo Ngọc đang rất vui mừng: dù sao người đàn ông của cô ta giờ cũng là quản đốc, đoán chừng là đang xách roi đánh dân công trên công trường.

Ai biết được ngay khi ba mẹ con họ đang theo đuổi tâm tư của mình, bỗng nhiên có một ngày đang lê bước về nhà sau một ngày làm việc nặng nhọc, họ nhìn thấy một người đàn ông trông giống như một tên ăn xin chui ra khỏi bùn, cõng trên lưng hai cái thùng, đang đập cửa nhà họ.

"Mẹ ơi, mở cửa đi, mẹ." Thì ra là giọng của Tống lão tam.

Bà già vội vã chạy tới: "Thằng ba, sao con lại thế này?"

Mặt Tống lão tam đầy bùn đen: "Mẹ, hồ chứa nước Thanh Thuỷ Hiệp không có người tốt, con đã mất 500 đồng mà họ bắt con đào hầm dẫn nước suốt 7 ngày. Hôm qua con thật sự không chịu được nữa, ngất xỉu đi, bọn họ mới ném con ra”

Vừa nói vừa quăng hai cái thùng xuống đất, gào lên một tiếng, Tống lão tam bật khóc.

Bầu trời nhà họ Tống lại sụp đổ.

Nhưng cũng may vốn trước đây Tống Thanh Sơn gửi về rất nhiều tiền, số của cải còn lại khá phong phú được bà Tống giữ rất chặt, chỉ cần bà ta không lộ ra ngoài, dù sao Tống Thanh Sơn cũng không truy cứu, số tiền đó đủ để dùng dưỡng lão cả đời.

Phân nhà mới biết muốn xây một gia đình nhỏ mới có bao nhiêu khó khăn.

Tô Hướng Vãn hôm nay mới được Tống Thanh Sơn đưa cho 50 đồng tiền lương tháng này cùng 5 đồng bảo hộ lao động và phiếu thực phẩm.

Có tiền, cô đến công xã Sao đỏ mua cho hai đứa trẻ mỗi đứa một cái bàn chải đánh răng, còn mua một miếng xà bông thơm cho hai đứa rửa mặt.

Phiếu thực phẩm mua được tổng cộng một cân bánh bích quy, cất trong lon sữa bột, để dành cho bọn trẻ.

Lư Đản rất phấn khích, cầm bàn chải, làm bộ như đang bóp kem đánh răng, ngồi xổm cạnh ba nó đánh răng. Cảm giác chính là ông có, tôi cũng có, hai ta là đàn ông giống nhau.

Tống Thanh Sơn cố ý gọi: “Tống Đông Hải?”

Lư Đản lập tức ừ một tiếng, xoay người đi, cà răng của mình.

Cái tên này thật là dễ nghe.

Sau khi thu hoạch củ cải và bắp cải, hôm nay gieo hạt trước khi sương giá rơi xuống.

Tô Hướng Vãn cõng Chi Chi trên lưng, mau chóng đi làm.

Triệu Quốc Đống đã ghi danh cô vào danh sách ứng cử bí thư chi bộ thôn, đến ngày 1 tháng 10 ngày quốc khánh sẽ tiến hành bầu bí thư chi bộ.

Như vậy trước khi cuộc bầu chọn diễn ra, cô phải ép mình tận lực cố gắng một thời gian.

Gần đây, để có thể được chọn, chỉ cần thấy có việc tốt là cô làm, đi làm sớm tối, chưa bao giờ lười biếng, các phụ nữ trong nhà có chuyện gì, cô cũng nhanh chóng tham gia để cho mọi người nhớ đến cô.

Khoảng 3 ngày sau, Tống Thanh Sơn dắt về một con chó sói lớn, buộc ở trong sân.

Người dân thôn Tống không có thói quen nuôi chó, không phải vì không thích mà bọn họ không muốn lãng phí lương thực.

Những năm đói khát này, cho dù là chó hoang, bọn họ cũng đã ăn thịt hết rồi.

Ở chỗ này, trừ con người ra, chim trên trời cá dưới nước đều không còn.

“Tới đây, đây là Cẩu Đản. Cẩu Đản, cho nó ngửi một cái, con chính là chủ nhân của nó, sau này nó sẽ chỉ nhận con là chủ nhân”, Tống Thanh Sơn nói.

Con chó sói nhìn rất hung thần ác sát, nhưng Cẩu Đản sờ đầu nó một cái, nó liền lập tức vẫy đuôi.

“Nó có tên, tên là Đại Sơn, các con gọi nó là Sơn Tử cũng được” Tống Thanh Sơn xoa vòng cổ của con chó: “Bình thường không được thả ra cửa, nó sẽ cắn người, rất hung dữ”

“Sơn Tử? Nó cùng tên với chú Sơn Tử à?” Cẩu Đản sờ lỗ tai một chút, thấy rất thú vị.

Lư Đản nhiều kinh nghiệm hơn, ôm Chi Chi đi tới: “Nó cũng là chủ nhân của mày, phải nhớ, chỉ cần có nó ở đây, mày không được sủa to, không có nó sẽ khóc”

Chi Chi đang cầm trong tay một miếng bánh bao không nhân mẹ làm cho để gặm, con nít mà, thích những thứ lông mềm mềm, liền giơ tay ra.

Tô Hướng Vãn nhìn bàn tay nhỏ bé mũm mĩm của con gái, trong lòng chỉ sợ con chó sẽ cắn nó.

Không ngờ Đại Sơn chỉ nhẹ nhàng l**m một cái, l**m cái bánh bao trong tay Chi Chi, dụi đầu vào ngực nó, đuôi vẫy lia lịa.

“Con chó này có vẻ nghe lời, nhưng liệu nó có nổi điên cắn người không? Tống Thanh Sơn, có biết liệu nó có bị dại không, đã kiểm dịch chưa?” Tô Hướng Vãn vẫn có chút sợ, vì con chó này thực sự trông có vẻ hung dữ.

Tống Thanh Sơn nói: “Nó là chó cảnh sát. Chủ nhân của nó vốn là công an, gần đây được điều đến hồ chứa nước của chúng tôi, tôi nuôi con chó này thay anh ta một thời gian, lúc tôi không có ở đây, nó sẽ thay mọi người trông nhà, đề phòng kẻ trộm”

“Phòng trộm hay phòng người? Tống Thanh Sơn anh thật lắm lời hoa mỹ, thật đúng là nhiều ý nghĩa”, Tô Hướng Vãn khoanh tay nói.

Rõ ràng đây là hắn sợ Triệu Quốc Đống sẽ đến vào ban đêm khi hắn không có nhà, vì thế mang một con chó về trông nhà, còn nói rất đường đường chính chính.

Nếu là chó cảnh sát, vậy hẳn là được huấn luyện nghiêm chỉnh, cũng không có khả năng bị bệnh dại.

Tô Hướng Vãn lắc lắc chân Đại Sơn, chào hỏi nó, con chó rất thông minh, lập tức quay đầu lại và vẫy đuôi với cô.

“Làm sao em biết có bệnh dại ở chó?” Tống Thanh Sơn nhanh nhạy bắt ngay được điểm mấu chốt, kiến thức của Tô Hướng Vãn nhất định không phải chỉ có ở mấy từ này.

Tô Hướng Vãn vốn đang tức chết Tống Thanh Sơn, tuyệt đối không để cho hắn dễ dàng: “Có cán bộ văn hoá dạy thôi”

Tống Thanh Sơn định khởi động máy kéo, đột nhiên nhớ ra hôm nay mình không lái máy kéo, chịu đựng cơn tức trong lòng, dặn dò Đại Sơn một hồi rồi đi ra ngoài cửa.

Rất tốt, bắt đầu từ bây giờ, một tháng Tô Hướng Vãn cầm 50 đồng nuôi 6 miệng ăn.

Len được ngâm nước rửa sạch, bện thành búi treo dưới mái hiên. Sau khi trông xong bắp cải và củ cải trên ruộng công xã, đến lúc phải trồng trên ruộng phần trăm riêng của mình.

Tô Hướng Vãn không có ruộng phần trăm, không phải làm việc này, vì thế chạy đến giúp mẹ Hùng Đản trồng rau.

Bây giờ mọi người trồng nhiều nhất là là hành đỏ cùng rau hẹ, có thể làm thức ăn trong nhiều năm.

Nếu bây giờ trồng, tưới nước trước mùa đông, sau đó trời đóng băng, cứ trồng như vậy đến mùa xuân sang năm, chẳng những thu hoạch sớm mà sản lượng còn cao gấp đôi so với trồng bình thường ở công xã.

Giữa những luống hành, Tô Hướng Vãn dạy mẹ Hùng Đản trồng thêm hạt giống đẳng sâm, hoàng kỳ cùng sài hồ, những dược liệu này sẽ phát triển chậm vào mùa đông, nhưng chỉ cần sang xuân, khi băng đã tan, đào lên là thành thuốc. Đầu xuân chính là lúc dược liệu có giá cao nhất, bán đi cũng kiếm được một mớ tiền.

Một mảnh ruộng phần trăm nho nhỏ, Tô Hướng Vãn tiêu vào đó 3 đồng, tuy nhiên số tiền này rất đáng giá, bởi nó sẽ là mẫu ruộng mà cô trình diễn cho tất cả thôn dân, cho nên không thể làm qua loa.

Tô Hướng Vãn cùng mẹ Hùng Đản trồng trọt, cô còn phải giải thích cho mẹ Hùng Đản tại sao phải trồng xen canh, trồng như vậy có lợi ích gì.

Đột nhiên nghe thấy cách đó không xa có tiếng chó sủa, chính là ở điểm cải tạo lao động.

Tô Hướng Vãn còn chưa kịp chạy, Lư Đản đã lủi ra thật nhanh: “Mẹ, mẹ, chắc chắn nhà chúng ta có trộm”

“Len sợi, len sợi của chúng ta”, Cẩu Đản cũng hét lên: “Đã hai mùa đông rồi con không được mặc áo len, nhất định là có kẻ ăn trộm len của chúng ta”

Tô Hướng Vãn vác cuốc chạy về, đúng lúc nhìn thấy bà Tống đang bị chó kéo ở cửa.

Bà ta đang ôm trong ngực số len mà cô cực khổ lấy về, ngâm nước, giặt sạch, rút thành sợi.

Tô Hướng Vãn không được phép đóng cửa lớn của điểm cải tạo lao động, chỉ khoá phòng nhỏ của cô, nhưng len phơi trong sân, may mà hôm nay có con chó, nếu không số len này đã bị bà ta lấy đi mất rồi.

“Tô Hướng Vãn, con chó dữ này ở đâu ra vậy, mau mang nó đi”, bà Tống hét lên.

Không phải vì Tống lão tam sau khi về khóc lóc mấy ngày, bà già không có chỗ nào trút giận, nhớ tới Tô Hướng Vãn lấy đi số len của mình nên tới lấy lại, ai ngờ trong nhà lại nuôi một con chó sói lớn như vậy!

Bà ta bị chó cắn, thật là tức chết!

Tô Hướng Vãn vốn đã nghĩ, nếu là Tống lão tam, cô sẽ phang cho vài cuốc, nhưng là bà già thì thôi.

May mà đây là chó cảnh sát, nếu là chó dữ, bà ta đã bị cắn xé tơi tả rồi.

Cô đoạt lại mớ len trong tay bà già, nhìn mấy dấu chó cắn xanh tím trên chân, cố ý nói: “Con trai bà nuôi chó để chuyên phòng kẻ gian trộm cắp, ai biết được lại cắn bà?”

Ngạc nhiên chưa? Bất ngờ chưa?

Tống Thanh Sơn, buổi tối quay lại mà nhìn xem, nhìn mẹ anh ăn trộm rồi bị chó cắn thế nào đi.

Tô Hướng Vãn ôm đống len, dắt con chó uy phong lẫm lẫm đi vào trong sân. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn