Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 21: Ai dám ăn cướp dầu của tôi

 

“Còn vải không? Áo của tôi hôm nay vác xi măng bị mài mòn hết cả vai rồi, mau vá lại cho tôi”, Tống Thanh Sơn vừa bước vào cửa đã nói.

“Anh không phải đoàn trưởng sao, không phải đứng cầm loa bên trên hô hào mọi người sao, đi vác xi măng làm gì?” Tô Hướng Vãn vừa nói vừa sợ hắn cởi áo mình sẽ không chịu nổi, trực tiếp nói: “Anh đứng đó đi, tôi quỳ trên giường vá cho anh”

“Nhiệm vụ ở hồ chứa nước rất gian khổ, thời gian thi công gấp rút, có bất kỳ chuyện gì, chính uỷ và đoàn trưởng luôn là người xông lên đầu tiên, cái gì mà cầm loa lớn kêu, đó là việc của lính thổi kèn”, Tống Thanh Sơn nói.

Trên người hắn có mùi xi măng đến ngạt mũi.

“Tôi nghe nói những năm 50, trong công trình dẫn nước chuyển hướng sông đào, chết rất nhiều người, vì thế nếu có nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, anh phải vô cùng cẩn thận”, trong sách, ở công trình này, Tống Thanh Sơn gặp nguy hiểm thập tử nhất sinh.

Dẫu sao hắn là đoàn trưởng, phải xông lên đầu tiên.

Nhưng Tô Hướng Vãn cũng không thể nói ra khi nào khí than rò rỉ, bao nhiêu người sẽ bị thương, mà hắn ta sẽ như thế nào, chỉ có thể chờ xem sự việc xảy ra.

“Đã mặc quân trang trên người, đương nhiên phải gánh nguy hiểm trên vai”, Tống Thanh Sơn nói thản nhiên: “Có một thống kê, nói anh cả của chúng tôi trước đây, những người lính Liên xô khi đi làm nhiệm vụ, tỷ số thương vong cao nhất là binh lính cấp dưới, mà quân nhân cộng hoà chúng ta làm nhiệm vụ, tỷ số thương vong cao nhất là cán bộ, Có lẽ em không hiểu, đó là văn minh tiến bộ”

Lúc hắn nói những lời này không hề kiêu ngạo, cũng không có vẻ mặt dương dương đắc ý, tựa như những chuyện này là đương nhiên.

Mắt to mày rậm, người đàn ông này thật không tệ. Tô Hướng Vãn nhân cơ hội quan sát một chút, bắp thịt rắn chắc, ừ, nếu mà ngày nào đó hắn nguyện ý tắm trước mặt cô, đến lúc đó cô sẽ xem kỹ hơn.

Dĩ nhiên, Tống Thanh Sơn cũng đang quan sát cô: Mũi khâu rất xấu, giống y như trước đây, vẻ mặt lúc nói chuyện, lúc với bọn nhỏ, cho dù ở mặt nào đều không có bất kỳ sơ sở nào, đây đích thị là vợ mình.

Dĩ nhiên, vốn dĩ cô không bài xích thân thể hắn, bằng không, có thể quan hệ được sao?

Cô chẳng qua trong lòng yêu Tống Đình Tú mà thôi.

Tô Hướng Vãn quỳ trên giường đất vá áo cho hắn. Lư Đản vừa ở bên ngoài thả một trận rắm xong bước vào, sắc mặt đột nhiên sa sầm: “Ba, chúng ta có thể thương lượng chuyện này được không?”

“Nói đi, Tống Đông Hải”, đều gọi hết tên thật của nhau, cha con giương cung bạt kiếm.

“Ba có thể giữ khoảng cách nhất định với mẹ được không? Ba cao lớn to khoẻ như vậy, một khi muốn đánh, mẹ không phải là đối thủ”, Lư Đản ngồi trên chiếc ghế đẩu bằng đất mà cha hắn đắp hai ngày trước, nói.

Tống Thanh Sơn nói: “Có khi nào ba không giữ khoảng cách với mẹ? Đây là bởi vì quần áo ba bị rách, mẹ con chủ động khâu cho ba”

“Vậy ba có thể cởi áo ra, đứng ngoài chờ mẹ khâu. Ba có biết hôm nay mẹ phải làm cây lanh cả ngày không, vỏ cây lanh góc cạnh rất sắc, mẹ vừa mỏi vừa đau tay, lại còn phải quỳ vá áo cho ba”

Đây là con trai đang khiêu chiến tôn nghiêm của phụ thân.

“Muốn đánh thì đánh đi, chẳng phải là đánh vào mông thôi sao, tới đi, tôi không sợ”, Lư Đản đột nhiên thấy mặt cha mình đen lại, không thèm để ý: “Dù sao tôi cũng hy vọng ông giữ khoảng cách nhất định với mẹ”

Tống Thanh Sơn đợi Tô Hướng Vãn khâu xong, cắn đứt sợi chỉ, xoa xoa tay đi tới: “Không sợ phải không?”

Cẩu Đản tương đối nhát gan hơn một chút, trừ phi phải liều mạng, còn thì vẫn sợ hãi, nhìn thấy mặt người đàn ông đen thui hung dữ, nó đã sớm trốn sau cánh cửa.

Lư Đản đứng lên: “Đánh đi, coi như nát mông thì cũng chỉ là chảy chút máu…”

Tống Thanh Sơn sải bước đi tới, bước từng bước đến trước mặt con trai, đột nhiên giơ tay, Lư Đản vẫn nắm chặt cây gậy trong tay, bị tóm cổ nhấc bổng lên không trung.

“Tôi sẽ lớn lên rất nhanh, đến lúc đó cũng cao như ông, hơn nữa tôi không sợ ông, thật sự” hai chân Lư Đản co lại, giống như con chó nhỏ bị nhấc khỏi mặt đất, mặt cũng sưng phù tím lại như gan heo nhưng vẫn nắm chặt cây gậy kia.

Đó là tôn nghiêm của đứa nhỏ từ trước đến nay.

Tống Thanh Sơn nhẹ nhàng đặt nó ngồi trên giường đất, nhìn Cẩu Đản đang trốn ở sau cửa, mặt mũi kinh hoàng nhưng hai mắt đầy oán hận. Trong ấn tượng của Tô Hướng Vãn, chỉ khi nhắc đến Tiểu A Xá, Cẩu Đản mới có bộ dạng này.

Hai mắt nó đỏ hồng, nắm chặt tay đứng run rẩy trong góc, miệng khẽ nức nở nhưng không dám đi ra. Dĩ nhiên Tô Hướng Vãn cảm thấy, lúc này bắt buộc đứa nhỏ phải bước ra, nó thật sự có thể giết người.

Dù sao như trong sách, nó thực sự cõng mạng người trên lưng.

Tóm lại, sau khi Tống Thanh Sơn cho mỗi anh em một cái phát, bọn chúng đã coi hắn là kẻ thù.

Nhưng bất luận có là kẻ thù hay không, buổi tối lúc đi ngủ, hai đứa hai bên, giống như giám thị canh giữ thật chặt tù nhân.

Tống Thanh Sơn mỗi tay sờ một cái mông trẻ con, vừa tròn vừa vểnh, vô cùng thoải mái.

Tô Hướng Vãn vô cùng bân bịu, một hồi khâu ráp vải, một hồi nghiền lông dê, tiếng động rào rào như lá rơi, giày của Lư Đản đã rách, cô phải khâu hai đôi tất cho hai đứa nhỏ, còn làm 2 đôi giày.

Tống Thanh Sơn nghe phiền lòng, đột nhiên hỏi: “Tô Hướng Vãn, đã trễ thế này sao còn chưa ngủ?”

“Anh cứ ngủ trước đi, không phải lo cho tôi”, Tô Hướng Vãn nói.

Là một người mẹ, mắt thấy mùa đông đã tới gần, cô giống như chim mẹ nghĩ cách cần cù xây tổ, một ngày làm việc mệt nhọc, đặt lưng xuống là ngủ, làm gì còn sức để nghĩ đến chuyện khác.

Còn Tống Thanh Sơn, đi làm đảo mắt đã được 1 tháng vẫn chưa hề đề cập với cô về chuyện tiền lương. Bộ đội giống như bọn họ, khẳng định là được phát phiếu trợ cấp, mọi người vẫn thường nói rất hay, bây giờ cấp bậc cao gọi là cán bộ thịt trứng, cấp bậc thấp hơn một chút gọi là cán bộ đường đậu, còn người dân bình thường cùng xã viên gọi là mặt rau dưa. Tại sao? Bởi vì cán bộ được đặc biệt cung cấp thịt trứng đường đậu, còn xã viên chỉ có thể ăn rau dưa thôi.

……

“Đồng chí Tiểu Tô, tôi muốn nói chuyện nghiêm túc với em. Cái từ quan hệ t*nh d*c kia, em học ở đâu?” đợi nửa ngày không thấy Tô Hướng Vãn mở miệng, Tống Thanh Sơn đặt tay lên ngực, đặc biệt nghiêm túc hỏi.

“Heo gọi là giao phối, người gọi là quan hệ t*nh d*c, là cán bộ xã dạy, sao, nghe không lọt tai à?” Tô Hướng Vãn khàn giọng nói, hắn có thể đoán được mới là lạ.

“Lái máy kéo thì sao? Ai dạy em?”

“Cũng chỉ có mấy động tác, nhìn là học được, còn cần phải dạy sao? Chỉ có lão tam nhà các anh vô dụng mới không học được”, Tô Hướng Vãn trả lời dứt khoát.

Được rồi, Tống Thanh Sơn một giây sau chìm vào giấc ngủ.

Đây đích thị là Tô Hướng Vãn, hỉ nộ vô thường, không kiến thức, không học thức.

Thôn đội vẫn muốn 2 con lừa của Tô Hướng Vãn, muốn sung chúng vào thôn đội, lúc đầu nói giá của hai con lừa là 600 đồng, nhưng phải chờ lệnh của xã, chờ xã phê duyệt tiền, họ sẽ mua lừa của cô.

Mỗi đêm đều phải dậy thêm cỏ, mặc dù có Tống Thanh Sơn lấy cỏ cho lừa, nhưng Tô Hướng Vãn nuôi lừa cũng không nhẹ nhàng gì.

Huống chi ở nhà bọn chúng cũng không có thức ăn ngon gì, chỉ có cỏ, nếu gia nhập thôn đội, nghe nói mỗi con lừa một tháng sẽ được 30 kg lúa mạch và 50 kg kê.

Vì thế mỗi ngày Tô Hướng Vãn đều muốn thôn đội đến dắt lừa đi.

Cuối cùng Triệu Quốc Đống cũng tới nói thôn đội muốn thu mua lừa, bảo cô chuẩn bị dây, ván kéo của lừa…

Nhưng cô thật không nghĩ, hai con lừa này của cô mà cũng có người toan tính.

Lúc này, thôn đội đến dắt lừa, đó là Triệu Quốc Đống và Tống Kiến Quốc.

Triệu Quốc Đông là cán bộ, Tống Kiến Quốc là lái xe, lái cả xe ba bánh và xe lừa kéo cho nên việc dắt lừa giao cho hắn.

Cẩu Đản và Lư Đản thấy lừa sắp đến nhà mới, từ sáng sớm đã đi lấy nước tắm cho nó.

“Mẹ, lừa nhà chúng ta đến thôn đội có được ăn tử tế không?” Cẩu Đản vừa nói vừa đổ nước lên thân lừa, Lư Đản cầm bàn chải cọ cho lừa, dòng nước chảy xuống toàn là nước bẩn màu vàng.

“Sao lại ăn không đủ no được chứ? Hai con lừa nhà này là lừa đực, lại chưa thiến. Trước đây chúng tôi đã tính đến chuyện nhân giống nhưng bà già nhà cô đòi 50 đồng một lần, quá đắt không ai làm được. Bây giờ lừa đã về thôn đội, mỗi lần phối giống chỉ 10 đồng, tôi nghĩ chẳng bao lâu, để nhân giống lừa, người ta sẽ chen chúc đạp đổ ngưỡng cửa thôn chúng ta”, Tống Kiến Quốc cao giọng nói.

Người ta nói, đàn ông không dễ gì quan hệ t*nh d*c, còn chửi lừa ngày nào cũng nhảy lên giao phối, nhưng mỗi lần nhảy lên của lừa còn được 10 đồng.

Lừa so với người, còn đáng giá hơn.

Triệu Quốc Đống cảm thấy nói chuyện phối giống trước mặt phụ nữ không hay lắm nên đá Tống Kiến Quốc một cái, ý bảo đừng nói nữa.

Nhưng Tống Kiến Quốc không quan tâm: “Ngày mai có hẹn phối giống, đến lúc đó Cẩu Đản Lư Đản đến ruộng lúa mì xem nhé”

Cẩu Đản cùng Lư Đản đồng ý vang dội: “Dạ!”

“Nhưng mà, cán bộ Triệu, tiền của tôi đâu, không phải mỗi con lừa 300 đồng sao?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Triệu Quốc Đống lập tức nói: “Đúng đúng, tôi cũng đang định nói với cô, vợ chú ba nhà cô Phương Bảo Ngọc lúc đó ở kho hàng, thấy tôi đến tín dụng xã xuất sổ con, lấy dầu trong kho, đã nói cầm giúp cô về nhà. Sao, cô ta chưa đưa cho cô à?”

“Anh nhìn xem tôi có tí dầu nào không?” Tô Hướng Vãn giơ hai tay ra.

Triệu Quốc Đống lại đá chân: “Phương Bảo Ngọc này là phụ nữ lòng dạ hẹp hòi, rất cần giáo dục. Như vậy đi, tôi đi với cô tìm cô ta, lấy tiền và sổ con lại cho cô”

Nghĩ lại, Phương Bảo Ngọc đã chặn giữa đường để lấy, giờ này chắc cô ta đã mang hết về nhà cũ rồi.

Tô Hướng Vãn giậm chân, thấy Triệu Quốc Đống định đi liền vội vàng nói: “Không cần, để tôi tự làm. Cho dù có phải xé nát Phương Bảo Ngọc để luyện thành dầu tôi cũng phải đòi lại hết”

Đồ khốn kiếp, Tô Hướng Vãn nghĩ thầm, hôm nay không xé nát Phương Bảo Ngọc không được.

Kết quả khi Tô Hướng Vãn đến nhà cũ, thấy bà Tống ở trong sân, Thanh Ngọc, Bảo Ngọc cũng ở đó, cái đó không ngạc nhiên, ngạc nhiên nhất chính là Tống Thanh Sơn cũng ở đó.

"Đây không phải là tiền đổi lừa của Tô Hướng Vãn sao? Bây giờ cô đòi tôi làm chủ chia cho cô một nửa, Phương Bảo Ngọc, tôi hỏi cô, mặt mũi cô lớn đến bao nhiêu?” Tống Thanh Sơn đang giáo huấn Phương Bảo Ngọc.

Phương Bảo Ngọc liền khóc um lên: “Anh cả, nhà chúng ta hiện không có sức lao động, trong nhà không có dầu mỡ, mùa đông sắp đến rồi ngay cả bông cũng không có. Anh nhìn xem trên người Phúc Oa tử vẫn là chiếc áo đơn. Em không dám xin chị dâu, chị ấy quá mạnh mẽ, anh làm chủ chia cho chúng em một nửa đi”

Nói xong cô ta kéo giật Tống Phúc lại: “Phúc Oa tử, nhanh lại đây, nói to với bác cả là con bị lạnh đi, nhanh lên”

Hơn nữa cô ta diễn rất tốt, kéo Tống Phúc nói: “Phúc Oa tử, nhanh lên, quỳ xuống trước bác cả, con không biết lúc con còn nhỏ, bác cả con vẫn thường bế con và Kim Hoán nhiều nhất, nhanh, quỳ dập đầu trước bác cả đi”

Tống Phúc cũng diễn rất nhanh, bùm một tiếng quỳ xuống, khóc om sòm.

Thanh Ngọc xì một tiếng: “Chị dâu ba, nếu thật muốn diễn xuất thì cắm thêm hai cọng hành lá vào mũi đi. Chị nhìn xem, Tống Phúc nhà chị thân hình béo ú toàn thịt, kêu nó không có quần áo, nó có đến 3 cái áo bông, còn Kim Quý nhà tôi thì sao, nhìn xem, Kim Quý nhà tôi 3 tháng rồi chưa được ăn quả trứng nào, tôi có nói gì chưa”

Kim Quý trước kia sống tốt là vì được bà ngoại bao bọc, bây giờ trong tay bà ta cũng không còn gì, nó làm sao còn được như trước, đứa nhỏ đã gầy đi hai vòng.

Tống Thanh Sơn cuối cùng cũng giật tiền từ tay Phương Bảo Ngọc nói: "Nếu lão tam làm thật tốt, cái gì cô cũng có, nếu nó làm không tốt, cô ly hôn đi, tìm nam nhân khác chấp nhận cô. Trên đời này không có anh em nào không thể nuôi được vợ con, phải sống nhờ trợ cấp của anh trai”

“Mẹ, mẹ nói gì đi”, Phương Bảo Ngọc nhìn bà Tống.

Bà Tống còn có thể nói gì, đứa con trai vừa mua thêm cho bà một hộp Tiêu dao hoàn, bà đang ăn, đương nhiên trong lòng cũng không trách cứ gì: “Ta chờ, thêm một tháng chịu khổ nữa là có tiền của thằng ba rồi. Thằng cả cũng đã dọn đi rồi, từ giờ trở đi chúng ta chỉ nên trông đợi vào thằng ba thôi”

Bà Tống hiện giờ toàn tâm toàn lực chính là chờ Tống lão lam trở thành quan chức, có tiền lớn cho bà.

Tống Thanh Sơn mang thùng dầu từ nhà cũ đi ra, vừa bước đến đường lớn thì thấy ba người.

Tô Hướng Vãn mặc bộ quân trang đã được sửa lại cho nhỏ đi, tết tóc hai bên, trừ nước da hơi đen một chút, tựa tiếu phi tiếu, vẻ mặt còn có chút kiêu ngạo.

Lư Đản mặc bộ đồ màu sắc sặc sỡ như một con trăn hoa, cầm cây gậy như tiểu khất cái.

Cẩu Đản đút hai tay vào túi, nghiêng đầu, chiếc cổ tinh tế cùng đôi mắt thật to, nhút nhát nhưng ẩn chứa một năng lượng sức bật tích tụ.

“Đồ của em, tôi đã lấy lại về đây”, Tống Thanh Sơn nói.

Đối mặt với em dâu cùng em gái khóc lóc, thật sự đã làm khó cho hắn.

Tô Hướng Vãn nhận thùng dầu nói: “Năm cân dầu không nhiều, nhưng bông đâu, tôi cần phải may áo bông cho mình. Phải biết Thanh Ngọc nhà anh mỗi năm đều có áo bông mới, tôi đến một cái cũng không có. Còn về tiền, ba giúp tôi chăm sóc lừa rất nhiều, mỗi ngày còn cắt cỏ cho lừa, 500 đồng này chia 100 cho ba đi”

Khi cô nói, cô thấy môi Tống Thanh Sơn khẽ run, đó là một loại kích động không thể diễn tả được bằng lời, hắn lắp bắp:

“Tô Hướng Vãn, em thật sự..”

Vốn tối hôm qua thấy cô bình thường, lúc này Tống Thanh Sơn lại cảm thấy, cô không bình thường.

“Nhưng tiền phải đưa tận tay cho ba, còn có, anh đừng nghĩ tôi bạc bẽo với bọn họ”, mắt Tô Hướng Vãn đỏ lên: “Mẹ anh lúc trước bức tôi phải đứng dậy, đuổi tôi đi, cách nào cũng đã dùng hết rồi, tôi không nhắc lại nữa không có nghĩa là tôi quên. Kim Quý 3 tháng không được ăn trứng, Thanh Ngọc kêu ca nhưng anh có biết Cẩu Đản bao nhiêu lâu không được ăn trứng không? Từ sau khi anh chết, nó chỉ được ăn hai quả trứng, chính là ngày Tống Đình Tú về”

Lư Đản nói tiếp: “Thôn chúng ta trừ Kim Quý và Tống Phúc, những đứa trẻ khác cũng ít khi được ăn trứng. Có một hồi anh Kim Hoán nói ai đồng ý cho hắn cưỡi, hắn sẽ cho một quả trứng, Dã Đản cho hắn cưỡi, hắn ép gãy xương sườn nó luôn, chúng ta không ăn trứng vẫn sống được”

Cẩu Đản cắn răng nói: “Sớm muộn gì cũng có ngày tôi g**t ch*t tên Kim Hoán”

Trên thực tế, trong sách, Kim Hoán chính là mạng đầu tiên trong tay Cẩu Đản.

Tô Hướng Vãn mắt đầy lệ, trừng mắt nhìn hai thằng nhóc một cái, không nói gì.

Cô nói: “Tống Thanh Sơn, hôm nay là vì anh đã mang dầu về, tôi không tính nữa, nhưng lần sau, cho dù là mẹ anh, em gái anh, em dâu anh, nếu dám lấy đồ của tôi, tôi cầm dao đâm ngay, không nói nhiều”

Tống Thanh Sơn không nói gì, bế Cẩu Đản lên: “Con thật sự đến lúc chú hai về mới được ăn trứng à?”

Cẩu Đản trước nay vẫn bài xích người cha này, đương nhiên không muốn nói chuyện với hắn. Đứa nhỏ thoạt nhìn có vẻ lúng túng, hoảng sợ nhưng đôi mắt lại đỏ hoe.

Lư Đản nhẹ giọng nói: “Nó ăn trộm một quả lê của bà nội, bị bà nội đánh cho nát mông. Nực cười, Tống Phúc ăn nhiều trứng quá không đi cầu được, phải dùng que khều xuống, chúng tôi được ăn ít quá thì bị tiêu chảy, Tống Phúc cười nhạo, nói bụng chó không được ăn ngon nên bị tiêu chảy”

Tống Phúc vẫn quỳ trong sân, gần đây không được ăn nhiều như trước, vừa đứng lên đã bị tiêu chảy.

Tống Thanh Sơn đứng giữa đường nói: “Sau này sẽ không”, giọng tuy nhẹ nhưng rất có khí phách: “Làm cho con mình ăn không đủ no, là đàn ông kiểu gì”

“Chuyện hôm nay tạm thời không tính nữa, Tống Thanh Sơn, tôi có việc phải làm, đến lúc đó anh phải toàn lực ủng hộ tôi, tôi mới nguyện ý thử chung sống hòa bình với người nhà của anh nhưng với điều kiện nước sông không phạm nước giếng”, nói xong Tô Hướng Vãn xoay người bước đi.

Thực tế, sau 3 tháng xuyên không đến đây, sau thời gian bàng hoàng do dự, cuối cùng cũng tìm được con đường phát triển nhảy vọt cho bản thân.

Tô Hướng Vãn không muốn nhìn thấy một đứa trẻ nào khác, giống như Tiểu A Xá đến chết vẫn không nếm được miếng thịt, như Tiểu A Ly chết vì đói, hay như Tiểu Dã Đản, vì muốn ăn một quả trứng, một đứa nhỏ 5 6 tuổi bị một thằng bé hơn 10 tuổi cưỡi lên lưng đến mức gãy xương sườn.

Cô muốn làm bí thư chi bộ thôn, cô muốn bọn trẻ trong thôn này được ăn cơm no.

Đương nhiên, nếu như trước đây, lý lịch cách mạng của cô không được trong sạch, nhưng bây giờ mẹ cùng em trai cô đã hy sinh nhiều như vậy để giữ lý lịch cho cô, nếu cô không làm gì thì quả thật không thể chấp nhận được.

Từ giờ trở đi, phải cứu Tô Hướng Hồng, bí thư chi bộ thôn cũng phải làm, Tô Hướng Vãn đã xác định được mục tiêu sống của mình.

Nhưng chuyện này nói ra sẽ bị chê cười, cho nên cô phải nghĩ biện pháp trước, tìm người có thể bàn bạc, thương lượng.

Làm sao để mọi người chấp nhận? 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn