Hôm sau, trời chưa sáng, Tống lão tam đã phải lên đường đi huyện thành làm công nhân.
Ngay cả đại đội trưởng Tống Quang Quang cũng vui vẻ tới tiễn hắn: “Cậu phải biết hồ chứa nước Thanh Thuỷ Hiệp là công trình được đăng báo hàng ngày, nghe nói lớn nhất châu Á. Nếu cậu thật sự là giám sát thì phải làm cho tốt, không để cho dân công bên dưới lơ là, biết không. Nhỡ vỡ đập, toàn bộ huyện Thanh Thuỷ sẽ chìm trong nước, cậu biết chưa?”
“Có gì đâu, tôi đảm bảo sẽ làm rất tốt”, Tống lão tam vì đi làm nên mang cả giày da Tống Đình Tú gửi về để đi, còn mặc cả áo sơ mi của anh cả, nhìn cũng ra vẻ.
Bà Tống vẫn là hiểu con trai nhất, không ngừng dặn dò: “Đừng huênh hoang, nhớ đi làm rồi thì mỗi ngày phải dậy sớm đúng giờ, dân công làm gì con làm cái đó, một tháng 50 đồng không phải người ta cho không, biết chưa? Anh cả cũng anh hai của con không phải ngủ nướng là trở thành quan đâu”
Lão tam hoàn toàn thờ ơ: “Nói là quản đốc tức là quản đốc, bây giờ con là cán bộ, sao có thể cùng làm với dân công được chứ?”
Đi ngang qua điểm cải tạo lao động, hắn còn hét lớn: “Đại ca, tôi đi làm công nhân đây”
Tại điểm cải tạo lao động.
Tô Hướng Vãn vẫn còn đang ngủ, chợt cảm thấy có người động vào mình, dù sao trên giường đất cũng có một người đàn ông xa lạ nằm cùng, cô liền mở mắt.
Vừa mở mắt, thấy áo trên người đã bị vén lên một nửa.
Mà tay của Tống Thanh Sơn vẫn còn đang ở giữa không trung, chưa kịp rút lại.
“Tống Thanh Sơn, sáng sớm mà anh làm trò gì?” Tô Hướng Vãn nhất thời nổi giận, tát hắn một cái.
Người gì mà tắm cũng không cho mình nhìn, thừa dịp người ta ngủ lại vén áo lên là sao?
Một người phụ nữ sinh ba đứa con vẫn đẹp như vậy để nhìn à?
Cẩu Đản cùng Lư Đản cũng tỉnh dậy.
Lư Đản tức giận vọt đến kéo áo mẹ xuống, che chắn cẩn thận: “Người này, trừ Chi Chi ra, không ai được động đến mẹ, nếu ông dám đụng, tốt nhất nên cẩn thận một chút”
Được rồi, đứa trẻ này hay khi dễ cha mình, nghĩ hắn không nổi giận.
Kết quả là sáng sớm, Lư Đản đã bị người là cha túm lấy, vỗ mấy cái vào mông: “Lão tử là cha con, con thử không dám kêu ba xem?”
Cẩu Đản trực tiếp lao tới: “Ai bảo ông khi dễ mẹ?”
Vậy là nó cũng bị xốc lên, phát cho vài cái vào mông: “Đứng hết lên cho ba, chúng ta phải đi chợ”
Giống như đánh giặc, sáng sớm con nít còn chưa kịp uống chén canh, Tô Hướng Vãn vội vàng cho Chi Chi uống một chén sữa, Tống Thanh Sơn đã nổ máy, bên ngoài kêu ầm ầm.
Hắn không ngừng thúc giục: “Nhanh lên, chúng ta không có thời gian”
“Tống Thanh Sơn, sáng sớm anh đánh con nít, bắt chúng tôi dậy, rốt cuộc muốn làm gì?” ngồi vào trong cabin, trời vẫn còn chưa sáng, Tô Hướng Vãn không dám quát hắn trước mặt bọn trẻ, than phiền.
Tống Thanh Sơn đang lái máy kéo, lắc một cái, máy cày lao ra khỏi cửa, năm ba phút sau đã đến công xã Sao đỏ.
Đi một lát nữa là đến xã Tân Hưng, qua xã Tân Hưng là đến huyện thành.
“Không phải em ngay cả một bộ quần áo tử tế cũng không có sao? Hôm qua tôi đã hỏi được, sáng sớm nay trước 7 giờ ở đây sẽ có vải của thành phố, có thể mua được, còn không mau đi à?” Tống Thanh Sơn tức giận nói.
Tô Hướng Vãn sau khi xuyên không, đây là lần đầu tiên đi chợ, chưa kịp dụi mắt, vừa nhảy xuống máy kéo đã bị một đám người cuốn theo xông về phía trước.
Đây là nhà máy vải duy nhất trong huyện, mọi người chen lấn nhau trước cổng tầng trong tầng ngoài như một đội quân.
Đây là những khúc vải thừa của dây chuyền, không cần phiếu, chỉ cần có tiền là mua được, hơn nữa cũng rẻ, chỉ 8 xu một thước.
“Em muốn loại gì, nói nhanh, tôi cướp cho em”, Tống Thanh Sơn sức khoẻ tốt, nắm phía sau eo Tô Hướng Vãn: “Muốn màu gì, hoặc bao nhiêu vải, tôi có tiền, cứ yên tâm lấy”
Nhìn vẻ mặt người nào cũng như muốn cướp giật, trong lòng Tô Hướng Vãn run rẩy.
Cô nói: “Lúc này còn chọn gì nữa, cướp được gì thì cướp, càng nhiều càng tốt”
Những khúc vải thừa này khâu lại với nhau cũng thành được quần áo, dưới tình hình này còn lựa chọn được sao.
Lúc này, đột nhiên rào một tiếng, cửa sắt mở ra.
Tô Hướng Vãn thấy mọi người lao vào thì cũng lao theo, nhưng cô không thể đua được với đám người giàu kinh nghiệm chiến đấu ở huyện thành.
Lúc này, cô kéo tay Tống Thanh Sơn giơ lên: “Nhường một chút, bác gái nhường một chút, anh trai, nhường một chút”
Nhưng lúc này thì làm gì có ai nhường ai.
Tô Hướng Vãn hét lên một tiếng, cảm thấy mình bị hai bàn tay mạnh mẽ của Tống Thanh Sơn ném lên không trung, đến lúc cô hồi phục tinh thần, hắn đã vượt qua đám người, ném cô lên đống vải của nhà máy.
Tô Hướng Vãn quơ một cái ôm đầy hai tay.
Có người muốn giật vải từ trong tay cô, cô giữ thật chặt, cúi người lùi ra bên ngoài.
Quầy thanh toán bên ngoài cửa, khi Tô Hướng Vãn ôm vải đi ra, rất nhiều người đang chen vào.
“Tôi không chạm vào em, tôi đã nói cả đời này không đụng vào em là không đụng, áo em là do Chi Chi vén lên”, Tống Thanh Sơn cầm một đống vải đủ màu sắc trong tay cô, giọng vẫn còn bực bội.
“Có ba đứa con rồi, chúng ta là vợ chồng không sai, nhưng anh cảm thấy loại hôn nhân cứ quan hệ t*nh d*c một lần sinh một đứa con là bình thường sao? Chẳng lẽ anh không cảm thấy, chúng ta cần tìm hiểu nhau sao?”
Quan hệ t*nh d*c?
Mắt Tống Thanh Sơn như muốn lồi ra.
Đúng rồi, lần trước cô còn nói hắn chỉ là con lừa đực biết phối giống.
Rõ ràng lúc ở thành Đông Phong, ngay trước mặt các đồng nghiệp của hắn, cô mắng hắn, các đồng nghiệp của hắn còn không chịu nổi.
Nhưng Tống Thanh Sơn nhớ lại lúc sáng sớm, dáng vẻ Tô Hướng Vãn ngủ mệt mỏi, đứa con gái bò lên người mẹ, vẫn cảm thấy cổ họng khô rát, nóng rừng rực như lửa đốt.
Nhưng sáng sớm rõ ràng con bé vén áo cô lên, hắn thấy không đúng, chuẩn bị kéo áo cô xuống thôi, phải không?
“Không bình thường, loại quan hệ này không bình thường. Tôi đã nói không đụng vào em thì tuyệt đối không đụng, nhưng tôi là một quân nhân, Tô Hướng Vãn, tôi có nguyên tắc, cứng rắn như súng ống và lưỡi lê vậy, không uốn không cong, cũng không tuỳ tiện cho người ô nhục”, hắn nghiêm trang nói.
Chung quanh chen đầy người, có người còn muốn cướp vải trong ngực Tô Hướng Vãn.
Nếu không có thân thể cường tráng của Tống Thanh Sơn, mặc quân phục cán bộ bốn túi, thì miếng vải cô đoạt được trong tay rồi cũng bị người khác cướp đi.
“500 đồng kia là lão tam đút lót cho Phương Cao Địa chạy việc, bị tôi chặn lại. Tôi vẫn còn một ít phiếu lương thực, em đi mua lon sữa bột cho Chi Chi rồi về đi”, lên máy kéo, Tống Thanh Sơn còn nói.
“Anh nói những năm này gửi về nhà ít nhất 2 ngàn đồng, một phần tôi cũng không được chia, lúc này anh lấy được từ anh em 500 đồng, anh cảm thấy chuyện này như vậy là tính xong à?” Tô Hướng Vãn cao giọng nói.
Tống Thanh Sơn dừng lại một chút, không nói gì.
Đại khái bởi vì sắc mặt cha mẹ khó coi, Cẩu Đản cùng Lư Đản sáng sớm đã bị ăn đòn, giờ còn chưa tỉnh ngủ, bĩu môi, vẻ mặt tức giận nhưng không nói gì.
Tô Hướng Vãn nghĩ tới nghĩ lui, đoán chừng mình trách lầm Tống Thanh Sơn, có thể áo là do Chi Chi vén lên, nên không làm ầm lên nữa.
Cha mẹ gây gổ, không dễ chịu nhất chính là những đứa trẻ.
Kiếp trước, cha mẹ cô cũng thường xuyên vì chuyện trong nhà mà gây gổ, những lúc như thế Tô Hướng Vãn rất hoang mang, cho là mình làm sai, hoặc làm chưa tốt gì đó mới khiến cha mẹ gây gổ.
Cô không muốn những đứa trẻ này phải trải qua những ngày tháng thống khổ giống cô như vậy.
“Chúng tôi còn muốn đi dạo trong huyện thành một chút, không cần anh đưa đi, anh mau đi làm đi”, Tô Hướng Vãn nói.
Hai đứa nhóc con cũng nói: “Không cần ông đưa, chúng tôi tự quá giang xe về”
Chiều nào cũng có một chuyến xe chạy từ huyện thành về công xã Sao đỏ, Tô Hướng Vãn có thể tự về.
Tống Thanh Sơn đang ngồi trên máy kéo, đột nhiên lấy từ trong túi ra chiếc đồng hồ Longines: “Vậy em đeo đồng hồ vào đi”
Tô Hướng Vãn hiện tại ngày càng hoài nghi chiếc đồng hồ này có vấn đề, nhưng dù sao cô cũng chỉ là người xuyên không, Kiếp trước, cô là một người đơn giản bình thường, hoàn toàn không hiểu Tống Thanh Sơn đang đối mặt công việc như thế nào.
Nhưng cô nhạy bén phát giác ra: “Anh nghĩ tôi cầm 900 đồng của anh, mang 3 đứa trẻ chạy mất à?” Tô Hướng Vãn cười: “Tỉnh lại đi, 900 đồng với anh xem ra là số tiền lớn, nhưng để nuôi mấy đứa bé, chỉ bằng 900 đồng đó cũng không đủ đâu”
Dưới cái nhìn chằm chằm của hắn, cuối cùng cô vẫn thoả hiệp, đeo đồng hồ vào tay: “Mau đi làm đi”
Tô Hướng Vãn cũng đã từng đi làm, đơn vị nào cũng thế, 8 giờ 30 là phải làm việc, bây giờ đã 8 giờ, hắn không nhanh thì sẽ bị trễ.
Nhìn Tống Thanh Sơn đi rồi, Tô Hướng Vãn mang hai đứa trẻ đi loanh quanh trong huyện thành, tìm được cửa hàng quốc doanh, lấy phiếu lương thực đổi hai lạng bánh bích quy cho bọn trẻ.
Lư Đản cùng Cẩu Đản có bánh bích quy ăn, toe toét cười.
“Mẹ, chúng ta có về nhà cậu một chuyến không?” Lư Đản đột nhiên hỏi.
Cẩu Đản cũng nói: “Đúng vậy đúng vậy, đã rất lâu rồi chúng ta không đến nhà cậu, nếu cậu gặp chúng ta hẳn sẽ rất vui mừng”
Thời điểm Tống Thanh Sơn chưa chết, mỗi lần nguyên thân đưa bọn trẻ đến huyện thành thì đều về nhà mẹ một chuyến.
Mà nhà mẹ của nguyên thân nằm ở thôn Tô phía bên kia huyện thành.
Cha của nguyên thân là Tô Bảo Hòa bị xác định thành phần không được tốt, mà sau khi bị xác định thành phần không lâu thì ông qua đời, trong nhà chỉ còn mẹ và em trai.
Tô Hướng Vãn không nhớ trong sách nói người bên nhà mẹ nguyên thân sau đó đi đâu, chỉ nhớ em gái Tô Hướng Hồng làm ở bệnh viện huyện, xoa đầu hai đứa trẻ nói: “Đi đến thôn Tô phải quá giang xe, quá xa rồi, chúng ta đi bệnh viện huyện tìm dì nhỏ đi”
Hai đứa trẻ nghe vậy thì càng vui: “Được á mẹ, chúng con cũng muốn gặp dì nhỏ”
Dì nhỏ Tô Hướng Hồng của bọn chúng mới 18 tuổi, dáng dấp xinh đẹp, mỗi tháng kiếm được 8 đồng nhưng hở ra là mua một ít kẹo trái cây của huyện thành cho bọn chúng.
Nhưng không ngờ, khi Tô Hướng Vãn đến bệnh viện huyện hỏi thăm, mọi người nói Tô Hướng Hồng đã không còn làm việc ở đây, khoa châm cứu của cô cũng bị xếp vào thành phần mê tín dị đoan.
Nhưng chủ nhiệm Vương của khoa nội đã gọi riêng Tô Hướng Vãn đến văn phòng của mình, âm thầm đưa cho cô một phong bì lớn, nói Tô Hướng Vãn phải bảo vệ tốt những giấy tờ này.
Tô Hướng Vãn mở ra mới biết, đó là một sổ hộ khẩu đăng ký cho cô dưới tên của chú hai Tô Bảo Toàn, vốn đã mất từ lâu.
Hoá ra mẹ cô Triệu Ngân Sương cùng em trai Tô Phú Phú, sau khi bị xác định thành phần đã được tổ chức chuyển đến huyện Hải Tây, tỉnh Thanh Hải để được những người bần cùng ở đó cải tạo lại.
Trước khi đi, bọn họ đã chuyển hộ khẩu.
Ba chị em gái Tô Hướng Vãn đều được tách khẩu riêng ra, như vậy chỉ cần không ai nghiêm túc muốn chỉnh đốn ba chị em họ, thì ở niên đại này, thân phận của họ sẽ không bị bất kỳ liên luỵ nào.
Tô Hướng Vãn vốn chỉ nghe nói, nhiều người đấu tố người thân, đấu tố bạn bè, đến cả lục thân cũng không nhận, đây là lần đầu tiên, bởi vì để bảo vệ những đứa con của mình, đã tự nguyện vạch rõ giới hạn với người thân, thậm chí còn đi thật xa.
“Em gái Hướng Hồng của tôi hiện ở đâu? Trưởng khoa, ông cứ nói thật với tôi đi, chuyện gì tôi cũng có thể chấp nhận được”, tuy nói cô không phải nguyên thân, nhưng dù sao Tô Hướng Hồng là em gái của nguyên thân, Tô Hướng Vãn chỉ sợ cô ấy gặp phải bất trắc gì.
“Hướng Hồng là bác sĩ châm cứu, gần đây bị mấy người bên phía đội cách mạng văn hoá quấy rầy, tôi đã để cô ấy trốn đi rồi. Cô cũng biết đấy, đội cách mạng văn hoá đó có thể lấy được mạng người ta”, chủ nhiệm Vương nói: “Yên tâm, bệnh viện chúng tôi sẽ bảo vệ cô ấy”
Tô Hướng Vãn hỏi ông: “Trưởng khoa, ông có thể nói cho tôi mấy người ở đội cách mạng văn hoá là ai không? Cho tôi biết tên họ, dù sao tôi cũng phải bảo vệ em gái mình”
Chủ nhiệm Vương nói: “Cô ấy không nhắc đến, như vậy đi, để tôi tìm người hỏi, có gì tôi cho cô biết sau, được không?”
Những tên được gọi là đội cách mạng văn hoá đó, là những kẻ vô pháp vô thiên khốn kiếp, trong lòng Tô Hướng Vãn nói, khi dễ em gái tôi à, sớm muộn tôi cũng sẽ làm cho các người phải kêu cha gọi mẹ.
“Vậy xin chủ nhiệm hãy thật coi trọng việc này, nếu có tin thì gửi thư bảo đảm cho tôi được không?” Tô Hướng Vãn sợ chủ nhiệm Vương không đáp ứng, cứng rắn nhét cho ông 2 đồng để gửi thư bảo đảm.
Sau đó Tô Hướng Vãn cầm sổ hộ khẩu, đưa hai đứa con về nhà.
Mà Tống Thanh Sơn sau khi đến đơn vị, chuẩn bị đi họp như thường lệ.
Lưu Hướng Tiền đang vội cho các công nhân mới đào hầm, thấy Tống Thanh Sơn đến thì báo cáo: “Tống lão tam đó đặc biệt không nghe lời, ăn nhiều làm ít, động một chút là nói mình bỏ tiền để vào làm ở đây, không muốn đào đất đập đá thì làm gì?”
Tống Thanh Sơn nói: “Bắt hắn đi đào hầm lưu động dẫn nước đi, hắn dám ra ngoài thì còng tay lại, đánh đến khi chịu làm việc thì thôi”
Lười biếng hèn nhát, không tin không lột da được hắn…
Lưu Hướng Tiền định đi, Tống Thanh Sơn đột nhiên kêu lại: “Hướng Tiền, anh nói có một nữ đồng chí, vốn đối xử với anh không tốt, bây giờ đột nhiên lại tốt với anh, anh cười cô ta cũng không ghét, tại sao lại như vậy?”
Lưu Hướng Tiền sờ lỗ tai: “Cô ấy có ý tứ gì không?”
“Không thể”, Tống Thanh Sơn quả quyết nói.
Lưu Hướng Tiền nói: “Nhất định là có ý tứ, nếu không tại sao lại đột nhiên đối xử tốt? Nhưng Tổng đoàn, anh là người có gia đình, chẳng lẽ có nhân viên bán hàng ở cung tiêu xã trong huyện thành vừa ý anh à?”
“Đi đi, sao có thể chứ”, Tống Thanh Sơn phất tay, lại nói: “Chuyện này không được nói với ai”
Vợ có điểm không đúng, nhưng Tống Thanh Sơn chắc chắn không biết chuyện cô xuyên không, chỉ thấy càng nhìn càng thấy không đúng.
Đầu tiên, ngày hắn trở lại, rõ ràng thấy cô lái máy kéo, đây là một điểm khả nghi, thứ hai nữa, tính cách cô dù không thay đổi, nhưng thái độ đối với hắn rõ ràng là đã xoay 360 độ.
Đương nhiên tối nay sau khi về nhà, hắn sẽ quan sát thêm, để xem tột cùng vấn đề của cô là ở chỗ nào.
Về nhà, trời dần tối, hai đứa trẻ ngốc ngày càng lo lắng.
Lúc này, Cẩu Đản lấy hết dũng khí nói: “Mẹ, con không muốn Tống Thanh Sơn nữa, tối nay chúng ta đóng chặt cửa, không muốn ông ta nữa được không? Nếu mẹ không dám, để con gọi cán bộ Triệu tới đuổi ông ta đi”
Bởi vì trên mông vẫn còn vết đánh của buổi sáng nên trong lòng còn tức giận.
Tô Hướng Vãn lập tức che miệng nó lại, làm bộ muốn đánh, nhìn đứa trẻ mặt đầy hoảng sợ lại buông ra, hôn lên cái mặt đầy mồ hôi thúi của nó: “Con phải gọi Tống Thanh Sơn là ba, mỗi ngày mẹ sẽ hôn con một cái, nhưng nếu con gọi cán bộ Triệu là ba, mỗi ngày mẹ sẽ đánh vào mông con một cái”
Cẩu Đản nhe răng cười: “Trong lòng con gọi cán bộ Triệu là ba, nhưng ngoài miệng gọi Tống Thanh Sơn là ba, cũng được đúng không ạ?”
Nhìn đứa nhỏ lăng ngốc này, Tô Hướng Vãn thật sự hết cách.
Gương mặt tròn trịa, hai mắt thật to, hàm răng trắng nhỏ như hạt bắp, bộ dạng thật đáng yêu, cô không nhịn được lại hôn nó thêm một cái.
Lư Đản đột nhiên bĩu môi, quay người đi.
Được rồi, đây là ghen tị.
Mặc dù là anh em, nhưng tương lai chúng sẽ là cừu địch sống chết, ghen tị vốn có sẵn trong xương tuỷ bọn chúng.
Tô Hướng Vãn đành kéo Lư Đản đang ngượng ngùng lại, hung hăng hôn một cái lên mặt nó, chuyện này mới coi là xong.
Tô Hướng Vãn hôm nay còn mua dầu, trong nhà cuối cùng cũng thắp được một ngọn đèn dầu.
Tiểu Chi Chi lần đầu thấy đèn dầu, mắt sáng lên, nằm trong lòng Tô Hướng Vãn, chỉ chỏ: “Di?”
Tô Hướng Vãn kề sát vào Chi Chi: “Ừ”
Chi Chi mở to đôi mắt tròn trịa, gật mạnh đầu.
Được rồi, đây coi như là nói chuyện bằng ngôn ngữ sơ sinh đi?
Cô bày từng miếng vải ra, xoay ngang xoay dọc, tìm những mảnh có màu sắc tương đồng khâu lại với nhau, làm thêm quần áo mới cho bọn trẻ. Cái này không phải khen, Tô Hướng Vãn nhanh tay nhanh mắt giành được mấy khối vải lớn, chỉ một miếng cũng đủ để may cho Chi Chi một cái áo lót.
Lư Đản cùng Cẩu Đản hôm nay được ăn đậu hầm bột ngô cùng mỡ heo, ăn no một bụng thật thoải mái, hai đứa cầm đèn pin, chơi với những ngôi sao trong cái sân rộng.
Đột nhiên hai đứa trẻ một trước một sau kêu lên: “Người kia, người kia lái máy kéo về rồi”
Nghe xa xa có tiếng máy kéo, khẳng định Tống Thanh Sơn đã về.
Tô Hướng Vãn vội vàng mở cửa sổ, nói: “Mẹ đang ghép vải, đứa nào kêu ba thì có quần áo mới, không gọi ba mà gọi người kia, thì cứ để mông trần mà chạy đi”
Cửa vừa mở ra, hai đứa trẻ đồng thanh kêu lớn: “Ba, ba”
Giọng của Cẩu Đản thật lớn: “Ba ruột, ba đã về”