Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 19: Đòn hiểm của xã hội

Tống lão tam cầm 500 đồng chạy vào thành tìm anh rể Phương Cao Địa để kiếm việc làm

Mà Phương Cao Địa lúc đó đưa cho Tống lão tam một danh sách công việc có viết tên hắn, khẳng định sẽ đưa hắn đến hồ chứa nước.

Sau đó Tống lão tam về nhà thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đến hồ chứa nước làm quản đốc.

Phương Cao Địa vì có thông báo của binh đoàn, nên ở nhà chờ người đến lấy hồ sơ.

Lúc này có người gõ cửa, Phương Cao Địa nhìn qua mắt mèo, lập tức mở cửa ra: “Thanh Sơn, không phải cậu xuất ngũ rồi à, sao tôi chưa từng thấy cậu? Tôi còn đang muốn hỏi, cậu xuất ngũ rồi sao hồ sơ vẫn chưa chuyển đi?”

Tống Thanh Sơn bước vào, ngẩng đầu nhìn xung quanh, ồ, cũng thật khoa trương. Đây là khu gia đình cán bộ huyện, căn phòng nhỏ có một phòng ngủ và một phòng khách, giữa phòng khách là bức chân dung lãnh tụ, hai bên là cờ đỏ có 5 ngôi sao. Xung quanh đều là hình của chị gái hắn Tống Đại Hoa chụp cùng chủ tịch, bí thư huyện, còn có hình của cháu trai Phương Kim Hoán chụp cùng đầu lĩnh các nhóm cách mạng.

“Anh rể, nghe nói anh tìm được việc cho chú ba ở hồ chứa nước?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Phương Cao Địa ngồi xuống, bình tĩnh nói: “Đúng rồi, ở binh đoàn hồ chứa nước, làm giám sát, có chuyện gì?”

“Chú ba là cái loại bỏ đi, không làm không mang vác được thứ gì, có thể làm gì ở hồ chứa nước?” Tống Thanh Sơn tiếp tục ngắm nhìn những bức ảnh và khẩu hiệu trên tường.

“Cậu nói chú ba hơi quá, mọi việc cũng do con người làm thôi. Thanh Sơn, ngồi xuống nói chuyện”, Phương Cao Địa nói xong, lấy lá trà chuẩn bị pha trà cho Tống Thanh Sơn.

"Tôi cũng muốn anh rể tìm cho tôi một công việc như thế này. Bao nhiêu tiền?" Tống Thanh Sơn ngồi xuống ghế, hỏi lại.

Phương Cao Địa nhìn quanh, mặc dù đang ở nhà nhưng anh ta vẫn vô cùng cẩn thận: "Thanh Sơn, cậu nói thật hay giỡn vậy. Nếu cậu thực muốn làm giám sát thì cứ đưa hồ sơ cho tôi, nói thật, chú là là do mẹ cứ nhất định nhét tiền cho tôi, tôi không còn cách nào, để chuẩn bị đưa cho người ta, nhét tiền cho tổng chỉ huy. Lý lịch của cậu tốt như vậy thì cần gì phải tiền”

“Tổng chỉ huy của hồ chứa nước là ai, tên họ là gì anh có biết không?” Tống Thanh Sơn hỏi lại anh rể.

Phương Cao Địa kỳ thực không biết, bởi vì quân đội tham gia làm công nghiệp hạt nhân, mọi thứ đều là bí mật, nhưng dĩ nhiên anh ta sẽ không nói là mình không biết: “Biết chứ, nhưng anh rể không thể nói cho cậu được”

Tống Thanh Sơn gõ ngón tay trên bàn một lúc, lấy chứng minh công tác của mình ra, thấy sắc mặt Phương Cao Địa từ từ thay đổi.

Đưa tay ra, vẻ mặt lạnh lùng, Phương Cao Địa liền sờ soạt rút ra 500 đồng vừa lấy của Tống lão tam, giao đầy đủ lại cho Tống Thanh Sơn.

"Chị gái tôi hiện là chủ nhiệm hội phụ nữ, tương lai có thể sẽ trở thành nữ chủ nhiệm đầu tiên của huyện Thanh Thủy. Chị gái thực sự không tồi, anh không nên kìm chân chị ấy, nếu không anh chết với tôi, tôi nói thật. Về phần công tác của tôi, nếu anh không sợ chết thì cứ nói cho mọi người biết”, vỗ vỗ vai anh rể, Tống Thanh Sơn quay đi.

Chờ Tống Thanh Sơn đi rồi, con gái Phương Cao Địa là Phương Thái Kỳ xuất hiện: “Ba, ai vừa đến vậy, với cả ba nói mua cho con và anh trai giày da mới, tiền đâu rồi?”

“Tiền tiền tiền, suốt ngày chỉ biết tiền thôi. Vì mấy đứa mà ba sắp chết rồi, biết không?” Phương Cao Địa ném ví lên bàn, xoay người bỏ đi.

Ở nông thôn, một ngày trôi qua là từng đó việc: đi làm, tan làm, nấu cơm, cho lừa ăn, nuôi con.

Cũng may kiếp trước Tô Hướng Vãn có thời gian dạy học ở nông thôn nên rất rành chuyện đồng áng, tuy rằng khá vất vả nhưng vẫn thích nghi được.

Nhưng đôi khi đứa trẻ lên cơn chướng tính, Tô Hướng Vãn sẽ không lạc quan nổi.

Lúc này, cô vừa cho lừa ăn, dọn dẹp bếp, cho Tiểu Chi Chi ăn no, vừa bế con ra khỏi cửa thì thấy Cẩu Đản ôm đầu ngồi chồm hỗm ở góc tường.

“Mẹ đã nói nhiều lần rồi, sao con vẫn ngồi chồm hỗm ở góc tường?” mặc dù Tô Hướng Vãn rất kiên nhẫn, kiếp trước cô gặp không ít đứa trẻ đầu gấu, nhưng chưa thấy qua đứa nào như Cẩu Đản, giống như bọn ăn mày thích giành nhau phao câu gà, cái tật xấu ngồi chồm hổm ở góc nhà của thằng nhỏ này không sửa được.

Lấy tay kéo ra, trên đầu đứa nhỏ xuất hiện mấy vệt máu lớn.

Tô Hướng Vãn hít vào một hơi, trong lòng thầm nghĩ đứa trẻ mạnh mẽ này thực sự có đủ năng lực đảm đương.

“Ai đánh con?” là vì bị người ta đánh nên đứa nhỏ này mới híp mắt ngồi trong góc nhà.

Cẩu Đản nói: “Kim Quý cùng Tống Phúc”

Cũng phải nói, gặp bất lợi nhất ở bên nhà cũ chính là mấy đứa nhỏ.

Mọi người nghĩ chúng là trẻ con, nhưng chúng làm tổn thương lẫn nhau vì những xung đột của người lớn, đôi khi còn ép một đứa trẻ ngoan trở nên phản nghịch.

“Không phải ba con đã nói là phải đánh trả sao? Sao không đánh lại?” Tô Hướng Vãn vừa nói vừa kéo đứa nhỏ dậy: “Gần đây con không được ăn no hay trời sinh tính hèn nhát như vậy, để cho người khác đánh mình suốt thế?”

Nói xong, cô cũng phát mông cho nó hai cái: “Nếu con không đánh trả, để người ta đánh con như vậy, mẹ không những nói là con đáng bị đánh mà còn cho con thêm 2 phát nữa. Mẹ hỏi con, lần tới bị đánh nữa thì có đánh trả hay không?”

Cẩu Đản nghiến răng không nói gì.

Tiểu tử này lúc hèn nhát thực sự rất hèn nhát, nhưng thỉnh thoảng lại bộc phát, loại hung dữ hung tợn đó khiến người ta đặc biệt sợ hãi, sợ hắn tùy lúc mà liều mạng.

Lư Đản đầu đầy mồ hôi chạy đến, vội vàng nói: “Bọn họ có anh Kim Hoán chống lưng. Anh Kim Hoán là binh đoàn trưởng “chống tạo phản” của huyện thành, khi còn bé thường xuyên đánh chúng con. Cẩu Đản không phải không chống lại, mà Tống Phúc cùng Kim Quý nói, bọn con mà đánh lại, bọn chúng sẽ bảo anh Kim Hoán đánh mẹ”

“Anh Kim Hoán đó cũng mới chỉ khoảng 14 tuổi mà hung bạo như vậy, dám đánh cả mẹ à?” Tô Hướng Vãn nói.

Lư Đản hạ mi mắt xuống: “Hắn năm nay còn được đi Bắc Kinh, đi cùng bác gái cả”

Chỉ là kết nối các đội với nhau, miễn phí xe lửa, đi khắp nơi trong cả nước, cái này Tô Hướng Vãn biết.

Xem ra Phương Kim Hoán cũng cần bị xã hội đánh đòn hiểm.

Vào trong phòng, cô lấy cái túi đựng bông băng, thuốc sát trùng của Tống Thanh Sơn, vệ sinh vết thương trên đầu Cẩu Đản.

“Đúng rồi, anh Kim Hoán có phải là người đã đi tiểu vào miệng A Xá không?” Tô Hướng Vãn đột nhiên trong lòng khẽ động, hỏi một câu.

Lư Đản gật đầu liên tục: “Chính hắn”

Mắt Cẩu Đản bỗng nhiên đỏ hoe, đột nhiên lại ngồi xổm trên mặt đất. Không biết tại sao, trong lòng Tô Hướng Vãn bỗng cảm thấy khổ sở một chút.

Phương Kim Hoán, cũng là cháu trai của ông Phương què, là một đứa trẻ hư hỏng mà không ai có thể kiểm soát được. Tất nhiên, giờ nó không còn như vậy nữa.

Năm ngoái đi thăm họ hàng ở thôn Tống, nó đi chơi loanh quanh, bắt được A Xá.

Phải biết lúc đó là ban ngày, còn là lúc cả đám trẻ con đang chơi với nhau, Kim Hoán không hiểu tại sao lại chơi trò l* m*ng đê tiện, đè A Xá ở góc tường rồi đi tiểu vào miệng con bé.

Tiểu A Xá mới 6 tuổi, khi về nhà vào buổi tối hôm đó, cô bé không chịu ăn cơm. Dĩ nhiên, nhà Hùng Đản nhiều trẻ con, một đứa bé gái cũng chẳng đáng gì, qua mấy ngày, nó đói rồi phát sốt, không qua được.

Cho nên A Xá không phải không có cơm ăn, mà bởi vì phải uống nước tiểu của Kim Hoán, đứa trẻ khó chịu, không chịu ăn cái gì nên mới chết.

Đến nỗi một miếng thịt có mùi vị như thế nào, đứa bé kia còn chưa kịp biết. Tô Hướng Vãn đoán con bé không muốn chết trước mặt mẹ, mới gạt mẹ Hùng Đản đi ra ngoài, sau đó mới tắt thở.

Mà còn Tống Kiến Quốc, anh ta là người hiền lành, lúc đó, Tống Đại Hoa đã mang Phương Kim Hoán tới trước mặt Tống Kiến Quốc, đánh cho gần chết, bản thân mình quỳ trước mặt Tống Kiến Quốc nhận sai, bồi thường hắn 50 đồng, chuyện này coi như xong.

Nhắc đến Tiểu A Xá, đó chính là nút thắt trong lòng Cẩu Đản, khó trách nó lại đột nhiên thay đổi.

Nói thật, nhìn Tiểu Chi Chi, Tô Hướng Vãn cảm thấy nếu con gái nhà mình gặp phải chuyện đó, kiểu gì cô cũng phải cầm dao đâm chết Phương Kim Hoán.

“Hướng Vãn, hôm nay cô muốn cầm cày hay làm lừa?” mẹ Hùng Đản thấy Tô Hướng Vãn đi vào công xã liền hỏi.

Cao hứng kéo Tô Hướng Vãn, bà ta nói: “Hai chúng ta thành một đội đi, cô cầm cày, tôi làm lừa, được không?”

Trong thôn này có người vợ nào to béo, chỉ có mẹ Hùng Đản, dạ dày lớn, lòng dạ cũng tốt, sức lực lớn, ai cũng muốn làm việc chung với bà.

Công việc cày đất này, vì trong thôn thiếu lừa nên đều là người đóng vai lừa đi trước kéo dây, người đi sau cầm cày. Dĩ nhiên, sau khi mở rộng quy mô nông nghiệp, nhiệt tình của mọi người đã được nâng lên, nhưng phương thức làm việc, nói thật, đã gần như thoái hóa thành canh tác đốt nương làm rẫy.

Ví dụ như người làm lừa phải bỏ ra nhiều công sức hơn, nhưng khi tính công điểm lại ngang bằng nhau.

Cho nên ở chỗ công việc này lấy được sự ưu ái của mẹ Hùng Đản chính là để được chia công điểm thôi.

Tô Hướng Vãn tiến lên, ngăn bà ta lại: “Được chứ sao không, nhưng mẹ Hùng Đản, chị cảm thấy chúng ta chỉ có thể làm ruộng như vậy thôi sao?”

Mẹ Hùng Đản trời sinh vô tâm vô tính: “Có gì không được, dù sao thì tôi cũng khoẻ mà, hưởng ứng lời hiệu triệu của Đảng, chúng ta vất vả đến chết để con nít không còn bị đói bụng nữa”

“A Xá nhà chị phát sốt chết, còn có A Ly chết vì đói, giờ chỉ còn lại Hùng Đản và Hỉ Đản, chị có bao giờ nghĩ chúng ta cần làm gì để những đứa trẻ này ăn no một chút không?” Tô Hướng Vãn nói.

Mẹ Hùng Đản giang hai tay ra: “Cho nên tôi mới làm lừa đó, tôi còn phải làm nhiều hơn lừa, trẻ con nhà tôi mới được ăn no”

Tô Hướng Vãn nói: “Không phải là chuyện chúng ta bỏ ra bao nhiêu công sức, mà ở chỗ tất cả công sức của chúng ta đều vô ích, chị hiểu không? Đất đai không nên canh tác theo kiểu này”

Kiếp trước, ông ngoại cô tham gia nghiên cứu hạt nhân, ba người cậu làm trong 3 ngành: hạt nhân, sinh học và thông tin điện tử. Bản thân cô từng làm việc trong công ty kỹ thuật sinh học lớn nhất Trung Quốc, cho nên việc tăng sản lượng, xen canh, đa canh để tăng sản lượng lương thực thực sự rất dễ dàng.

Hơn nữa, cô biết rõ trong sách có rất nhiều địa phương có lương thực, có thể giúp trẻ con không bị đói.

Thật ra Tô Hướng Vãn thực sự không nghĩ đến việc trở thành tâm điểm chú ý vào những năm 1960.

Nhưng khi cô nhìn mẹ của Hùng Đản, nghĩ đến hai đứa con nhỏ đã chết của cô ấy là A Xá và A Ly, lại suy nghĩ đến cái tên Phương Kim Hoán kia, cảm giác chính nghĩa trong lòng không thể kìm nén được, muốn hành động.

Cô thật muốn đưa tay ra để những đứa trẻ này không còn bị đói bụng nữa.

Nhưng thân thế của nguyên thân cũng không rõ ràng lắm, ở thời điểm bất cứ sự khởi đầu nào cũng bị dìm chết này, có lúc chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi người chịu khổ, không có cách nào giúp đỡ cũng là một loại thống khổ.

Lúc này, phân phối xong công việc, chuẩn bị làm thì Tô Hướng Vãn nhìn thấy Tiểu Kim Quý và Tiểu Tống Phúc đã chạy đến trong sân công xã.

Hai thằng nhỏ phá phách này, hôm nay mỗi đứa đều đội một chiếc mũ lính màu xanh lá cây có thêu ngôi sao năm cánh màu đỏ.

Chỉ cần nhìn sắc mặt của chúng, trông thật kiêu ngạo và tự phụ đến mức sắp bay lên trời.

Thực tế, đây là một niên đại thực sự hoang đường. Nhìn xem, Tống Phúc năm nay tám tuổi, còn Kim Quý năm nay mới sáu tuổi. Chỉ vì chúng đội hai chiếc mũ lính mà ngay cả người lớn khi đi ngang qua cũng phải cẩn thận.

"Mẹ, đừng nhìn nữa, chúng ta ra đồng thôi." Lư Đản nắm tay Tô Hướng Vãn nói: "Vênh váo cái gì chứ, con và Cẩu Đản không quan tâm đâu."

Mà Tống Phúc dương dương đắc ý đi tới khoe khoang chiếc mũ: “Bác dâu, đây là anh họ tôi ở Bắc Kinh mua cho đó, chờ đến khi đội “chống tạo phản” quay về, tôi cho bác coi thằng Lư Đản, Cẩu Đản bị xử lý như thế nào”

Chỉ vào năm ngôi sao nhỏ trên đầu, Tống Phúc cố ý nói: "Nhìn kỹ đi, đây là năm sao đỏ, không ai có thể chạm vào", đây là nó coi 5 ngôi sao đó như kim bài miễn tử của mình à.

Không ngờ Tô Hướng Vãn túm lấy Tống Phúc: “Mày dùng cái gì để đánh Cẩu Đản?”

Tống Phúc cố gắng giãy ra, chỉ lên đầu: “Tôi dùng mũ đánh, bác dâu, bác muốn làm gì?”

Tô Hướng Vãn tụt quần nó, liên tiếp phát vào mông nó: “Làm gì à, thay ba mẹ mày dạy dỗ mày. Mày có biết, mang ngôi sao đỏ đi loè người khác, đây chính là cầm máu tươi của liệt sĩ cách mạng đi đánh anh em mình, mày đang xúc phạm lãnh tụ, làm nhục giải phóng quân”

“Tô Hướng Vãn, đã tách ra ở riêng chiếm được nhiều tiện nghi rồi vẫn còn không yên, sao cô còn đánh con nhà người ta?” Phương Bảo Ngọc cao giọng nói.

Kết quả, Tô Hướng Vãn phát một cái nữa vào mông Tống Phúc, tiếng kêu vang dội: “Tôi là bác dâu của nó, nó không hiểu chuyện, tôi không dạy thì ai dạy? Các người nhìn đi, nó mang 5 ngôi sao đỏ này đi vấy bẩn, 5 ngôi sao đỏ này là cái gì, chính là máu tươi của liệt sĩ nhuộm thành, sao có thể tuỳ tiện làm bẩn?”

Phát thêm hai phát, cô nói: “Ta đánh chính là mày”

Phương Bảo Ngọc định tiến lên, Tô Hướng Vãn giật cái mũ trên đầu Tống Phúc xuống: “Bà con nhìn xem, trên đỉnh mũ có dính máu, đây chính là mũ của giải phóng quân. Tống Phúc không hiểu chuyện, Phương Bảo Ngọc là mẹ nó, mọi người nói xem, Phương Bảo Ngọc này có cần phải giáo dục lại không?”

“Cô dám giáo dục tôi?” Phương Bảo Ngọc nói.

Triệu Quốc Đống cũng nói: “Được rồi, Hướng Vãn, trong thôn tốt nhất đừng để có chuyện như thế này”

Tô Hướng Vãn đĩnh đạc đội lại cái mũ lên đầu Tống Phúc: “Không để có chuyện như thế này cũng được đi, nhưng nếu có người nào dám dùng chuyện này, cầm cái này đến nhà ức h**p đám trẻ nhà tôi, tôi cũng những đánh đứa trẻ đó mà còn đánh cả người lớn nữa”

Phương Bảo Ngọc đứng trong đám người, nhìn Tô Hướng Vãn với vẻ mặt u ám, nhưng cuối cùng không dám nói một lời.

“Trong lòng không vui thì đến mắng thẳng vào mặt tôi này, để con mình bắt nạt con người khác thì có bản lĩnh gì?” Tô Hướng Vãn kéo mẹ Hùng Đản đi ra khỏi đám đông.

Tống lão tam phải đến hồ chứa nước làm việc, chiều muộn bà Tống lên đường lộ chờ Tống Thanh Sơn. Bà còn biết Tống Thanh Sơn bây giờ đang đi tìm việc, nếu không tìm được thì chắc chắn hàng ngày phải làm xã viên ở công xã rồi, vậy mấy ống khói trong nhà cũ đều đã xuống cấp, Tống Thanh Sơn phải xây lại, so với thuê người khác thì tốt hơn nhiều.

Dĩ nhiên, nhà cũ cũng muốn thay gạch bằng ngói, từ móng đến bếp lò đều đổi sang ngói nung, đó là sở trường của Tống Thanh Sơn.

Bà Tống nói chuyện phiếm với Thanh Ngọc. Tống Thanh Ngọc cảm thấy chị dâu bây giờ không giống trước đây, khẽ liếc điểm cải tạo lao động, liền khuyên mẹ: “Mẹ, mẹ bớt ẩu đả với chị dâu đi, chị ấy bây giờ không giống như trước đây, con cảm thấy chị ấy có chút phong độ của chị cả”

“Nó á, chữ chả biết được mấy, có thể so sánh với chị cả con được sao?” bà ta bật cười: “Chị cả con mặc dù xuất thân không tốt nhưng thông minh, nhìn qua chữ là nhớ, lắc tay là viết ra văn chương, còn Tô Hướng Vãn kia, vỗ mông ngựa đuổi theo cũng không kịp”

Phải nói con gái lớn của bà có tài ăn nói, giỏi mọi mặt, cũng chính là hy vọng của bà.

Bà chờ đến khi trăng cũng bắt đầu mọc rồi mà không thấy con trai về.

Vậy mà vừa về đến nhà cũ, thấy Tống Phúc xách nửa gói bánh điểm tâm mang vào: “Bà nội, bác cả mua cho con”

“Vậy con mau ăn đi”, bà Tống nói: “Sao không gọi bác cả tới?”

“Con gọi rồi, nhưng bác cả nói sợ bác dâu mắng, không dám tới”

Ba người bà Tống, Tống Thanh Ngọc, Phương Bảo Ngọc cùng ngẩn ra, nhất là Phương Bảo Ngọc hét lên: “Bác cả này cũng thật buồn cười quá, hèn quá, vợ quản chặt thì lặng lẽ mà giấu đi, sao lại nói với trẻ con chứ?”

Được rồi, cho dù biết con trai mang đồ điểm tâm đến, bà vẫn tức giận, ăn không trôi, nhai nát viên Tiêu dao hoàn: "Không được, Thanh Sơn là đồ hèn nhát, vô dụng, nó vốn không thích Tô Hướng Vãn mà, thực là tức chết ta, ta nhất định chờ thằng hai về, xem lúc đó Tô Hướng Vãn làm ầm lên thì nó sẽ để mặt mũi ở đâu."

Bởi vậy, bà nhất định phải sống.

Người đàn ông chỉ mang về nửa gói điểm tâm, Lư Đản nhìn thấy, vội vàng mách: “Nửa gói đưa cho Tống Phúc, mẹ, con nhìn thấy”

Tống Thanh Sơn đút tay vào túi quần, ngồi bên giường: “Mọi người cùng ăn chút đi”

“Con không ăn”, Cẩu Đản nói.

Lư Đản cũng nói: “Con cũng không ăn”

“Không ăn, vậy mang cho Tống Phúc cùng Kim Quý ăn, để bọn nó có sức đánh các con tiếp”, Tô Hướng Vãn vừa nói vừa cầm một miếng lên cắn. Chỉ là một chiếc bánh phồng nhân đường nâu bình thường, nhưng ở thời đại này, nó thực sự xa xỉ.

Lư Đản và Cẩu Đản nhìn nhau, vội vàng vọt tới, giành nhau, một đứa xé ra một miếng nhỏ đút vào miệng Tiểu Chi Chi, con bé há cái miệng hồng hồng, vui vẻ vỗ tay gọi mẹ.

“Ai đánh Cẩu Đản?” giọng Tống Thanh Sơn đột nhiên cứng rắn.

Tô Hướng Vãn nói: “Ai à, là người mà anh vừa cho bánh điểm tâm đó”

“Tại sao không đánh lại?” cặp cha mẹ này thật khác thường, cái đó vô cùng nhất trí với nhau.

Cẩu Đản vội vàng nói: “Được rồi, lần sau gặp Tống Phúc, con nhất định đánh chết nó”, trong miệng đầy bánh điểm tâm, trông thật uy lực.

Tống Thanh Sơn nhìn hồi lâu, lấy ra hai nắm kẹo, bóc cho mỗi đứa một viên, nhét vào miệng chúng, còn đặc biệt tuyên bố: “Không phải ba nói khoác, bắt đầu từ bây giờ, trong vòng 1 năm nữa, Tống Phúc sẽ không được ăn một viên kẹo nào của ba nữa”

Cẩu Đản và Lư Đản không thèm để ý đến cái người ba này.

Tống Thanh Sơn chống nạnh đứng một lúc, ra ngoài lấy nước rửa tay rửa chân.

Nhưng dù rất nhiệt tình giống như chuột lang ngày ngày tha đồ tốt về nhà, hành động của hắn vô cùng thận trọng.

Hôm nay ngày còn nóng, hắn gọi Lư Đản ra ngoài, múc nước, đứng cạnh giếng tắm nước lạnh.

Đàn ông mà, đóng cửa sân lại, chỉ cần mặc cái quần đùi là được.

Đứa trẻ đứng trên bậc, xối nước từ trên đầu người đàn ông xuống, nước chảy qua các cơ bắp cuồn cuộn xuống đất, không hổ là công binh xây dựng, vóc người thật tốt, hai chân thẳng lại dài, giống như người mẫu.

Quần đùi vải cũng không che dấu được b* m*ng hoàn mỹ.

Chỉ là không biết ‘tiểu huynh đệ’ như thế nào, còn được hay không. Phải biết rằng, kiếp trước Tô Hướng Vãn chưa từng trải qua chuyện này, chỉ nghe bạn thân nói, càng lớn càng tốt, dĩ nhiên trong tiểu thuyết tình cảm cũng nói, to thì càng thoải mái, cho nên từ từ hình thành trong suy nghĩ của cô trước khi dần dần xây dựng mối quan hệ, rất cần phải biết kích thước, đúng không?

Cẩu Đản vốn chỉ mặc quần thủng đáy, sau khi Tô Hướng Vãn khâu lại cho nó, đứa nhỏ ghen tị, đứng ở cửa sổ lẩm bẩm: “Người này có q**n l*t, mẹ, người này có q**n l*t để mặc kìa”

Tô Hướng Vãn ôm Chi Chi, con bé ngậm viên kẹo trong miệng, đứng bên cửa sổ, ngọt ngào gọi một tiếng ba.

Tống Thanh Sơn lau nước trên mặt, ngẩng đầu nhìn Tô Hướng Vãn đứng bên trong cửa sổ nhìn mình, xách thùng nước ra sau nhà tắm tiếp,

Người đàn ông này, sợ cô là con cọp sẽ ăn thịt hắn à?

Buổi tối cô đã đi ngủ, hắn nhét một phòng bì thư vào dưới gối của cô: “500 đồng, coi như tôi bù cho chuyện chia nhà bất công, em cầm đi”

Tô Hướng Vãn bật ngồi dậy: “Tống đoàn, số tiền này anh cướp được hay th*m nh*ng vậy?"

Hồi lâu, người đàn ông kia cuối cùng cũng không nói gì. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn