Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 232: Trở lại chiến trường

 

“Lão Tống, chúng ta đi thôi, tối nay tôi không phải trực, chúng ta ra ngoài ăn chút thịt nướng đi”, công an Mại lại tới gọi Tống Thanh Sơn, nhưng vừa nhìn thấy Tô Hướng Vãn, anh ta có chút bối rối: “Lão Tống, đây không phải là vợ anh đấy chứ?”

Tô Hướng Vãn khẽ cười.

Công an Mại nói tiếp: “Lợi hại nha, trên tin tức đều là về vợ anh”

Nhưng anh ta luôn cảm thấy như có gì đó không đúng.

Ngay lúc này, tư lệnh phân khu biên giới mang theo một đám người tiến vào, giơ tay chào soạt một cái: “Xin chào thủ trưởng!”

Đồng loạt chào thủ trưởng khiến công an Mại giật mình.

“Tôi đưa vợ tôi tới, không phải thị sát công việc, cũng không đi kiểm tra phân khu, không cần phải làm nghi thức chào, mọi người về làm việc đi”, Tống Thanh Sơn nói.

Tư lệnh phân khu lại chào một cái rồi bắt tay Tống Thanh Sơn, lực mạnh như muốn bóp gẫy tay hắn: “Chỉ thị tối cao, anh phải đưa chúng tôi ra tiền tuyến!”

Công an Mại a một tiếng, Tô Hướng Vãn cũng a lên một tiếng: “Lão Tống nhà tôi sắp chuyển ngành, cái gì mà ra tiền tuyến, bây giờ vẫn còn nơi đang đánh giặc à?”

“Tiền tuyến Lão Sơn, quân khu Tế Nam cố thủ một năm sau đó đổi lượt, đến lượt quân khu Tần Châu chúng ta. Tổng tham mưu trưởng Tống là Tổng tư lệnh chiến khu”, vừa nói, một đám lính xắn tay áo, không nhịn được mà cười ha hả: “Con mẹ nó, rốt cuộc cũng đến phiên chúng ta lên”

Công an Mại đến lúc này mới phát hiện, cái người vốn gọi là “lão Tống” lúc làm lính chính là Tống Thanh Sơn, sư đoàn trưởng dẫn đầu Sư đoàn 13 của Quân khu Tần Châu trải qua chiến trường tự vệ phản kích.

Công an Mại lặng lẽ tự tát mình một cái.

Chỉ có thể nói, anh ta bây giờ vẫn chỉ là công an cấp cơ sở cấp bình thường mặc thường phục, không phải không có lý do.

Đại lãnh đạo như vậy, sao lúc đó anh ta không ngăn cản chứ, để người ta tự trèo lên ống khói?

Phải biết đây là Tổng tham mưu Tống, dù chết cũng phải tự mình trèo.

Mặt trận Lão Sơn có thể nói là chiến tuyến kéo dài và dai dẳng nhất kể từ khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Bắt đầu từ năm 1984 mãi đến năm 1988 mới thực sự kết thúc. Tất nhiên, để huấn luyện năng lực chiến đấu của binh lính, các quân khu lớn đã thay phiên nhau ra chiến trường. Cuộc chiến tranh kéo dài này có ý nghĩa to lớn trong lịch sử, vì nó thực sự chứng minh sức mạnh quốc phòng của đất nước đối với cộng đồng quốc tế.

Tống Thanh Sơn vui đến nỗi không khép được miệng. Tất nhiên, hắn cũng có thể cảm nhận được sự bất mãn, tức giận và uỷ khuất của Tô Hướng Vãn. Đã nói là chuyển ngành, đột nhiên lại phải ra trận, đi 1 lần ít nhất phải mất cả năm.

“Lần trước anh đi, lúc về bằng xe cứu thương, lần này anh định trở về kiểu gì?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Tống Thanh Sơn cười toe toét nhưng vẫn phải mắng đôi câu: “Tối hôm nay tôi sẽ gọi đường dây nóng, trực tiếp hỏi tổng thư ký xem như thế này là thế nào, có ý gì? Một người sắp chuyển ngành mà còn bắt ra chiến trường, quân khu Tần Châu không còn ai hay sao?” hắn không nhịn được mà quay đầu đi, chắc chắn là đang cười trộm.

“Anh chỉ cần nhớ rằng, thân thể có chút tổn thất thì tôi sẽ không cần anh nữa”, Tô Hướng Vãn nói.

Hai người cùng đi gặp tiểu cẩu tử nhà Tống Tây Lĩnh, vừa bước vào hành lang đã nghe thấy tiếng khóc ngằn ngặt.

Tô Hướng Vãn thở dài một tiếng: “Xong rồi, hai vợ chồng Tây Lĩnh phải chịu trận rồi. Tôi nhớ hồi Tây Lĩnh mới sinh cũng khóc kinh hoàng như thế, đến mức mấy lần tôi suýt ném nó xuống sông Thanh Thuỷ”

Tiếng khóc trẻ con sẽ tác động đến người lớn, hai vợ chồng bước vội chân.

Dĩ nhiên, trong lòng Tô Hướng Vãn vẫn là không vui: Còn bé như thế, mới là trẻ sơ sinh thôi mà tiếng khóc đã thật lớn.

Cô ngầm cảm thấy, Tống Tây Lĩnh cứ nên mang tiểu cẩu tử nhà nó về Tháp Lý Mộc đi, không cần phải về nhà đâu, nghe cái tiếng khóc thế này cô không chịu được.

Có một người đàn ông ôm một đứa bé đang khóc ngằn ngặt từ trong phòng đi ra, không ngừng đung đưa dỗ dành, một bàn tay tím tái thò ra ngoài tã lót, rõ ràng đứa bé đã khóc đến ngạt cả thở rồi.

Tô Hướng Vãn kêu lên một tiếng, cảm thấy da đầu tê dại khi nghe tiếng trẻ con khóc, kết quả vừa vào phòng bệnh, thấy Tây Lĩnh đang bế một đứa bé trắng trẻo sạch sẽ, đang cho nó bú sữa bột.

“Không phải con trai con đang khóc à?” cô có chút giật mình.

Trời nóng nực, Thẩm Tinh Nguyên quấn khăn trên đầu, mặt tái nhợt nói: “Giường bên cạnh có bé gái mới sinh, khóc suốt từ lúc đẻ ra đến giờ, chúng con bị làm ồn đến mức muốn thăng thiên rồi”

Tiểu cẩu tử nhà Tây Lĩnh ngừng bú, quay đầu, hai con mắt tròn sáng rực nhìn chằm chằm ông bà nội.

Tống Tây Lĩnh nhìn thấy ba nó có vẻ như không có phản ứng gì, vội vàng bế dựng thằng nhóc lên: “Ba, vừa mới tắm cho nó rồi, không còn xấu nữa đâu”

Đứa nhỏ có chiếc mũi thẳng và đôi mắt to, Tống Thanh Sơn không thấy nó xấu chút nào, xấu ở đâu?

Trước mặt Thẩm Tinh Nguyên, Tô Hướng Vãn đương nhiên phải khen mấy câu đứa bé đẹp trai, còn phải giằng lấy ôm một cái, nhưng thực ra cô mới sinh Bắc Cương được mấy năm, đối với trẻ con không có cảm giác gì mới lạ. Cô nháy mắt ý bảo Tống Thanh Sơn bế đứa bé, chờ khi Tống Thanh Sơn ôm thằng nhỏ, cô vội đi ra khỏi phòng bệnh.

Dĩ nhiên, Tống Thanh Sơn ngay cả Tiểu Bắc Cương còn chưa từng bế, cứng đờ người ôm thằng bé như ôm lựu đạn, được một lúc thì đưa cho Tống Tây Lĩnh: “Được lắm, con làm không tệ”

Bên này Tô Hướng Vãn ra khỏi phòng bệnh, định vào nhà vệ sinh rửa tay thì Trần Vinh Quang vốn phải đang ở trong phòng bệnh, bất ngờ chặn cô lại.

Nó là một tù nhân phải phẫu thuật, hơn nữa còn là tội phạm, phòng của nó ở lầu 4, nó lên đây bằng cách nào?

“Dì Tô, dì có vui không?” Trần Vinh Quang cúi đầu, phủi bụi trên người.

Tô Hướng Vãn nói: “Rất vui, vì Tây Lĩnh sinh con rồi, có chuyện gì?”

Thực ra lúc này cô sợ muốn chết. Bên ngoài phòng của nó có 4 công an canh giữ, còn có bác sĩ làm phẫu thuật bên trong mà nó vẫn trốn ra được, không phải nó đã g**t ch*t bác sĩ rồi đấy chứ?

“Hai bác sĩ đi ăn cơm, y tá trực cũng đi ra ngoài. Tôi dùng dây giày mở còng tay”, Trần Vinh Quang giơ tay lên nói: "Tôi sẽ quay lại, nhưng tôi chỉ muốn hỏi, nếu tôi thành thật ngồi tù ba năm, ra tù, dì có thể cho tôi làm quản lý nhà máy sữa bột không?"

Cho nên ý của nó là nó chạy ra khỏi phòng phẫu thuật nhưng sẽ quay lại, chỉ có một yêu cầu đó là hy vọng Tô Hướng Vãn sẽ cho nó một công việc.

Hít một hơi thật sâu, Tô Hướng Vãn nói: "Sau khi thua kiện, Nhà máy Hồng Tinh sẽ nộp đơn xin phá sản, đến lúc đó tôi sẽ mua lại, sau đó tiếp tục sản xuất đồ uống lạnh và bia. Cậu có thể vào nhà máy, nhưng phải có năng lực tương xứng."

Trần Vinh Quang lập tức nhếch mép cười: "Tôi đã để cho dì được nhìn thấy cháu trai ra đời, dì cũng cho tôi 3 năm, đến lúc đó tôi tới tìm dì”, nói xong nó chào Tô Hướng Vãn một cái, trèo lên cửa sổ nhà vệ sinh định chuồn đi.

“Này, vào nhà giam rồi thì phải nghe lời, có giảm án cũng phải theo đúng quy trình, đừng tưởng tôi không biết, lần trước cậu nói kho hàng bị cháy, cậu đi cứu hoả, lửa đó là do cậu đốt phải không?” Tô Hướng Vãn chạy đến bên cửa sổ nói.

Trần Vinh Quang thiếu chút nữa thì té xuống đất: “Sao dì biết, dì Tô?”

Tô Hướng Vãn liếc nó một cái: “Đừng nghĩ mình là người thông minh nhất quả đất, cũng đừng xem thường Tống Tây Lĩnh. Với các con mà nói, thông minh vặt chỉ được lợi một lúc nhát, thông minh thật sự sẽ được lợi cả đời. Khi còn bé, anh em con đàn áp bọn chúng, bây giờ anh em chúng nó so với các con có tiền đồ hơn hẳn, thấy chưa?”

Trần Vinh Quang cho tới bây giờ chưa từng được nghe những lời khuyên tử tế, mà với nó, những câu này chính là lời khuyên tử tế.

“Cho tới giờ chưa có ai nói với tôi như vậy”, Trần Vinh Quang dừng lại rồi nói: “Tôi vốn là muốn cùng Adrian lấy mạng đổi mạng, nhưng dì biết vì sao tôi lại muốn sống không?”

...

“Bởi vì dì nói, Đông Hải và Tây Lĩnh cũng đã từng đọc loại tiểu thuyết đó, hơn nữa dì còn nói đó không phải là chuyện quá lớn, sửa đổi bản thân là được”, Trần Vinh Quang cười nói: “Tôi sẽ thay đổi, thật đó”

Nó đột nhiên tung người nhảy một cái, ngay lúc Tô Hướng Vãn tưởng nó nhảy ra khỏi toà nhà, nó đã rơi xuống lầu 4, túm lấy góc ban công, lật người lộn lại vào phòng bệnh.

Má ơi, Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, may mà thằng này chịu vào tù, nếu không với bản lĩnh của nó, nhà tù nào có thể giam giữ nó.

Tống Tây Lĩnh còn bị uỷ thác phải làm việc, hơn nữa phía thầy nó đã cử người đến đón. Khu khai thác mỏ dầu bây giờ có phúc lợi rất lớn, còn cử một y tá chuyên nghiệp của phòng y tế trong căn cứ Tháp Lý Mộc cùng đi đón vợ chồng con cái Tống Tây Lĩnh quay về căn cứ.

Trước đó, Tô Hướng Vãn còn cảm thấy tiểu cẩu tử của Tống Tây Lĩnh rất phiền.

Nhưng đến lúc thật sự phải chia tay, bế đứa nhỏ quấn tã hai mắt sáng ngời trong tay, cô đột nhiên cảm thấy tiểu cẩu tử này giống hệt Nam Khê khi còn bé.

Nhớ lúc cô mới xuyên không tới đây, Tiểu Nam Khê gầy gò đói khát không phải cũng như thế này sao?

Ngoan ngoãn, không khóc, hai con mắt sáng ngời, luôn nằm trên vai cô hoặc dựa vào ngực cô, không nói tiếng nào, mặc cho cô xoa xoa.

Tình mẫu tử đột nhiên bộc phát.

Thấy xe sắp rời đi, Tô Hướng Vãn thò tay qua cửa sổ, điểm lên chóp mũi thằng nhỏ nói: “Nếu các con bận rộn công việc quá thì cho nó về nhà, để nó lớn lên cùng Tiểu Bắc Cương. Bắc Cương bây giờ cũng cần một tiểu đệ”

Thẩm Tinh Nguyên không nghĩ vậy, con mình sinh ra thì mình tự chăm, không nghĩ đến chuyện dựa vào mẹ chồng.

Nhưng Tống Tây Lĩnh lại có vẻ rất cao hứng, giọng rất to: “Được, mẹ, con biết rồi”

Giống như cuối cùng nó cũng được mẹ coi trọng vậy.

Nhìn một nhà lớn nhỏ Tống Tây Lĩnh cùng nhau đi Tháp Lý Mộc, cảm giác trong lòng Tô Hướng Vãn thật khó vượt qua.

Tống Thanh Sơn cùng đám người phân khu biên giới cũng phải khẩn cấp đi tàu hoả tới Tần Châu.

Lúc sắp đi, bí thư đặc khu đã cho người mang tới một đống đặc sản địa phương, nghe nói còn có không ít bánh bột chiên do chính vợ ông ta làm để Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn ăn trên đường.

Nhưng thứ Tống Thanh Sơn muốn không phải cái này.

“Đồ tôi cần đâu, mang tới chưa?” hắn hỏi bí thư đặc khu.

Bí thư đặc khu giơ tay một cái, người của đài truyền hình ôm một hộp giấy đi tới: “Tất cả băng ghi hình, không cắt đoạn nào, đều ở trong này”

Tống Thanh Sơn mặt đen, hiếm thấy hắn cười một lần, cầm cái hộp lên xe lửa sau đó nói với Tô Hướng Vãn: “Tất cả băng ghi hình của đài truyền hình có hình em, tôi đều muốn có”

“Tôi ngồi đối diện đây mà anh còn không thèm quan tâm, xem băng ghi hình làm gì?” Tô Hướng Vãn cảm thấy người này thật là không hiểu nổi.

Tống Thanh Sơn dương dương đắc ý: “Em không hiểu, Thừa Trạch sẽ cắt các đoạn này ra, cất thật kỹ, đợi khi chúng ta già rồi có thể cùng nhau xem, thật tốt biết mấy”

Đối với Tô Hướng Vãn mà nói, đó chỉ là một ngày căng thẳng sứt đầu mẻ trán.

Nhưng với Tống Thanh Sơn mà nói, những hình ảnh của vợ trong các đoạn băng đó giống như vật vô giá, cần giữ thật cẩn thận.

Hơn nữa, Cốc Đông cùng Bắc Cương nếu được xem mẹ mình đã làm những gì, hẳn là rất kinh ngạc đi. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn