“Nói mau, nếu không tôi giết Adrian ngay bây giờ”, giọng nói vẫn vang lên trong loa.
Tô Hướng Vãn cầm loa lên, dừng hồi lâu mới nói: “Vụ kiện nhất định sẽ thua, nhưng vấn đề ở đây không phải chỉ là vụ kiện này, dì cùng chú Tống của cậu đang lợi dụng vụ kiện này để thúc đẩy một dự luật, dự luật chống độc quyền. Chỉ cần dự luật được thông qua, tất cả các công ty trong nước đều được hưởng lợi, cậu có hiểu không?"
...
Không có nhiều người ở đây hiểu về kinh tế. Suy cho cùng, nền kinh tế những năm 1980 chỉ là mô hình doanh nghiệp cá thể quy mô nhỏ, không có mấy doanh nghiệp có dáng dấp công ty tư nhân.
Tất cả mọi người đều hít một hơi lạnh, cảm thấy câu này của Tô Hướng Vãn nhất định sẽ chọc giận Trần Vinh Quang.
Bí thư khu tự trị lau mồ hôi lạnh, quay đầu hỏi trưởng công an xem tay súng bắn tỉa đã vào vị trí chưa.
Dĩ nhiên trong chớp mắt này, ông ta đã nghĩ đến tiền đồ của mình chuyến này xong rồi, nguy cơ xảy ra xung đột ngoại giao, ông ta sẽ là cán bộ mất thể diện nhất trên cái đất nước này.
Trưởng công an cũng cảm thấy mình mất hết mặt mũi, báo đài phóng viên đều ở cả đây, cho dù họ có thể cấm các phóng viên không được đưa tin nhưng năng lực xử lý nguy cơ của họ, với cái chết của Adrian, sẽ như một đống bùn nhão.
……
"Không thể thắng vụ kiện này, nhưng chúng ta có thể học được một bài học. Chỉ cần đất nước sửa đổi các quy định có liên quan và thực hiện Luật chống độc quyền, các công ty đầu tư nước ngoài sẽ không có cơ hội lợi dụng nó" Tô Hướng Vãn biết rõ mấu chốt của Trần Vinh Quang nên lớn tiếng nói: "Cậu thất bại là bởi vì cậu bị lừa dối vì thiếu hiểu biết. Cậu sẽ là một trường hợp điển hình để giúp quốc gia ngăn chặn sự mất mát tài sản diện rộng, có gì mà cậu phải cảm thấy mất mặt?”
Trần Vinh Quang sửng sốt một hồi mới nói: “Một dự luật mới ra đời, dì nghĩ sẽ dễ dàng như vậy sao?”
“Chỉ cần có người coi trọng là sẽ dễ dàng, mà bây giờ đã có người coi trọng chuyện này rồi”, Tô Hướng Vãn vội vàng nói.
Dẫu sao chỉ cần Trần Vinh Quang vẫn đồng ý đối thoại, tức là đồng nghĩa với việc nó sẽ thả lỏng hơn.
“Không thể nào, không thể nào”, Trần Vinh Quang vẫn lẩm bẩm: “Dì nhất định là đang gạt tôi”
Bí thư khu tự trị vội vàng cầm loa nói lớn: “Tôi bảo đảm được không? Tôi lấy nhân cách của mình ra bảo đảm sẽ thúc đẩy dự luật này”
Trên thực tế, nét đặc sắc của đất nước này chính là như vậy, phía trên không có người coi trọng thì cho dù là dự luật nào, dù chỉ là một quy định rất nhỏ, cũng sẽ bị đá đi đá lại từ người này sang người khác. Nhưng chỉ cần có người coi trọng nó thì sẽ triển khai vô cùng dễ dàng.
Trần Vinh Quang lúc này thật ra đã bị lay động.
Nó muốn cái gì? Là vinh dự, vinh quang, chứng minh Trần Vinh Quang nó không phải là thứ hèn nhát.
Hơn nữa nó đã từng đọc qua “Tư bản luận”, cũng hiểu kinh tế học và biết “Luật chống độc quyền” là gì. Lúc nghe Tô Hướng Vãn nói về Luật chống độc quyền, nó muốn tự đấm vào đầu mình một cái, thầm nghĩ quả thật đây đúng là tia sáng cuối đường hầm, tại sao nó lại không nghĩ ra chứ?
“Kim tổng, anh nghe thấy không? Chúng ta vẫn còn cơ hội”, Trần Vinh Quang cất loa, quay người nói.
Nhưng chào đón nó là cái còng tay, Kim Thạch mặt tái mét, đập người Trần Vinh Quang vào lỗ hổng trên tường của ống khói: “Con mẹ nó chứ, nhà máy Hồng Tinh của lão tử không còn, con trai cũng không còn, hôm nay tao phải lấy thằng quỷ Tây dương này để tế cờ”
“Chỉ cần có dự luật liên quan đến vụ này, chúng ta vẫn có thể chống án”, đầu Trần Quang Vinh thò đúng vào lỗ hổng của ống khói, cũng chính là vị trí mà tay súng bắn tỉa đang nhắm tới.
“Chống án, quân nhân không bao giờ lên tòa án, vì chúng ta có nắm đấm”, Kim Thạch dùng cái xẻng xúc than đập vào đầu Adrian.
“Chúng ta không nói sẽ giết người, anh không thể giết người”, Trần Vinh Quang thấy Kim Thạch đập xẻng vào đầu Adrian liền hét lên.
Kim Thạch không quan tâm: “Mày không giết người vì mày chưa từng ra chiến trường, nhưng tao đã từng đi rồi, vì thế tao sẽ giết”
Loa chưa tắt, những tiếng cãi vã, xô xát qua loa vang vọng khắp bệnh viện.
Mà lầu 6 chính là khoa sản, nơi các phụ nữ sắp sinh cũng đang hú hét lên theo nhiều cách khác nhau.
“Tay súng bắn tỉa đã nhắm được rồi, có bắn không?” trưởng công an hỏi bí thư.
Bí thư phải hỏi Tô Hướng Vãn: “Chúng ta có thể bắn không?” nếu muốn chế ngự bọn bắt cóc, tốt nhất là đánh bại chúng ngay bây giờ.
“Không thể”, Tống Tây Lĩnh nói: “Rõ ràng là bọn bắt cóc đang xung đột với nhau, nếu bây giờ nổ súng, Adrian chắc chắn sẽ chết”
“Không nổ súng, bằng hữu quốc tế cũng chắc chắn sẽ chết”, trưởng công an có chút tức giận: “Nếu thực sự phải báo cáo vụ việc này, cấp trên sẽ nói chúng ta không cứng rắn, cứ đứng nhìn bằng hữu quốc tế phải chết”
Ít nhất phải hạ được một tên, bọn họ mới có cái để nói.
Tóm lại, hiện trường loạn thành một nùi.
Trưởng công an muốn nổ súng, bí thư khu tự trị cũng không muốn mạo hiểm, đầu của Trần Vinh Quang đã lộ hẳn ra ngoài, Tống Tây Lĩnh không biết chui từ đâu ra, kiên quyết phản đối.
Đúng lúc đó, Tô Hướng Vãn đột nhiên kêu ôi một tiếng.
Đó là một ống khói lớn làm bằng gạch đỏ, loại có rất nhiều ở Tần Châu. Gạch được xây từng tầng, thường có thang bên ngoài hoặc bên trong nhưng ống khói này rất lớn nên thang được đặt bên trong.
Tống Thanh Sơn chỉ mặc một chiếc quần đen, để lộ phần thân trên, bám vào tường gạch đang thực sự trèo lên.
“Ba con biến thành thằn lằn à?” Tô Hướng Vãn kéo áo Tống Tây Lĩnh nói.
Tống Tây Lĩnh cũng vừa nhìn thấy, bị dọa đến choáng váng: “Nếu ngã xuống thì làm sao?”
“Sao cái gì? Sẽ chết đó!” Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, tên này bị nước ngập úng não rồi à, giữa những viên gạch xây tường sẽ có kẽ hở nhất định nhưng bên dưới rộng, càng lên trên càng hẹp, gạch càng khít lại, khe hở nhỏ như vậy về cơ bản không đỡ được tải trọng của một người, hắn cứ bò lên như vậy, ống khói thì cao hàng chục mét, ngã xuống chẳng phải trở thành bánh nhân thịt nát luôn à?
Khủng hoảng ngoại giao, Adrian chó má gì chứ, Tô Hướng Vãn khó khăn lắm mới chờ được lúc Tống Thanh Sơn chuyển ngành, nghĩ tương lai sẽ không phải bận rộn như trước nữa, triển vọng phát triển của nhà máy thép tốt như vậy, cô vẫn còn đang chờ đến lúc dựa vào Tống Thanh Sơn trở thành thủ phủ thái thái, nếu hắn ngã chết, chẳng phải giấc mơ của cô tan thành mây khói sao.
Trong nháy mắt, Tô Hướng Vãn giơ loa lên định hét lớn.
Nhưng giơ lên một nửa, cô liền từ từ hạ xuống.
Mọi người trầm mặc hết lại, trong tiếng loa truyền về từ phía ống khói cao cao phía xa kia là tiếng loảng xoảng, va đập không ngừng cùng tiếng kêu của Trần Vinh Quang.
Dĩ nhiên, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào tấm lưng gầy gò và rắn chắc của Tống Thanh Sơn, nhìn hắn leo lên từng bước, cái ống khói cao ngất đó chỉ trông chờ duy nhất vào một mình hắn.
Nhưng ngay lúc này, không biết có ai đó không nhịn được, thả một cái rắm.
Bí thư khu tự trị quay đầu trừng một cái, người kia thụt lùi lại hai bước, nhỏ giọng nói với người bên cạnh: “Xong đời rồi, quay về có lẽ lãnh đạo sẽ giết tôi”
Tô Hướng Vãn vốn rất khẩn trương, bởi vì đám người này khôi hài thì đột nhiên thấy không còn sốt ruột nữa.
Ở bên trong ống khói chỉ có một khung sắt, Kim Thạch cầm xẻng phang Adrian, Trần Vinh Quang đang cố gắng tuyệt vọng để tháo được còng tay bằng chiếc dây giày, ba người họ như dính vào nhau.
Hết sức buồn cười là ngay vừa lúc nãy, Trần Vinh Quang còn muốn giết Adrian mà bây giờ, vì để giữ cái mạng chó của Adrian, Trần Vinh Quang không ngừng giơ chân ra chặn xẻng của Kim Thạch.
Tất nhiên nếu nói ngồi tù thì Trần Vinh Quang cũng không sợ.
Nó có biện pháp giúp mình giảm án, xử 10 năm, nó nhiều lắm chỉ ngồi 3 năm là có thể ra. Nó mới 24 tuổi, lúc ra tù cũng mới 27, chuyện gì cũng đều có thể bắt đầu lại, nó vẫn có thể chứng minh được cho Quách Mai thấy nó không phải là đứa hèn nhát. Nhưng nếu Adrian chết, hai người bọn chúng kiểu gì cũng bị xử tử hình, còn là loại thi hành ngay lập tức.
Lúc Trần Vinh Quang phạm tội trước đây cũng không ít lần xem qua hiện trường của nơi xử tử, một phát súng b*n r*, não vỡ toang, dĩ nhiên nó không muốn chết như thế.
Nếu chết như thế, nó vẫn là một thằng oắt con vô dụng, ngày qua ngày, ai cũng có cuộc sống mới, chỉ có nó vĩnh viễn là một tiếng thở dài trong đại viện Vinh Quang, là thứ không có tiền đồ trong miệng Quách Mai.
Đưa lưng ra chắn cho Adrian, lúc xẻng của Kim Thạch đập xuống, Trần Vinh Quang vẫn còn đang suy nghĩ: lúc này còn ai có thể cho nó một đường sống chứ?
Tống Thanh Sơn từ trên đỉnh ống khói nhảy xuống, trực tiếp đè lên người Kim Thạch.
Lúc này toàn bộ phần lưng của Trần Vinh Quang đã máu thịt mơ hồ.
…
Nghe nói Adrian không chết, mọi người đều vui mừng, Tống Tây Lĩnh vỗ đầu mình một cái, sực nhớ ra mình tới đây đưa vợ đi sinh. Chớp mắt đã 2 tiếng, không có nó ở đó, Thẩm Tinh Nguyên đã sinh con chưa?
Nó cùng Tô Hướng Vãn vội chạy tới phòng bệnh, không có ai, lại chạy lên phòng sinh, liền nghe thấy một nữ hộ sinh đang giận dữ mắng to: “Người ta nói muốn biết chồng có tốt hay không, cứ mang thai sẽ thấy, anh ta có yêu cô hay không, sinh con ra thì thấy. Người nhà Thẩm Tinh Nguyên đâu, người đâu?”
Mọi người đều đi xem náo nhiệt, cửa phòng bệnh không có ai.
Nữ hộ sinh tức giận: “Loại đàn ông này mà cũng có người chịu lấy, thật là hiếm lạ”
Tống Tây Lĩnh chạy đến, giơ hai tay định đón đứa nhỏ, hộ sinh phải xác nhận mấy lần mới đưa con cho nó: “Người ta đau đẻ đến 2 giờ, anh thật là xứng danh làm cha đó”
Tô Hướng Vãn không hiểu vì sao hộ sinh tức giận, cô cũng bực mình: “Ít nhất thì cô cũng phải nói cho chúng tôi biết là trai hay gái chứ? Sản phụ thế nào, thân thể có khoẻ không, tinh thần thế nào, khi nào mới ra?”
Mẹ chồng cùng con trai này đều ở đây mà gọi nửa ngày không thấy tới, chẳng phải quá đáng hơn à?
Nữ hộ sinh bang một tiếng đóng cửa lại, mặt sầm sì.
“Con trai”, Tống Tây Lĩnh cười nói: “Con đã xem qua siêu âm rồi, là con trai”
Tô Hướng Vãn vạch tã ra tự mình xem, đứa nhỏ chỉ như một con nhộng tằm, nhưng đúng là con trai.
Thằng nhỏ rất xấu, đỏ bừng, da nhăn nheo, bé tí, không thể so sánh được với Tiểu Bắc Cương lúc mới được bế ra từ phòng sinh.
Cũng không biết sản phụ bên trong như thế nào rồi, Tô Hướng Vãn nghe nói sản phụ sắp ra, vội vàng đưa con cho Tống Tây Lĩnh.
“Tới đây bế con đi, mẹ đi chăm sóc cho Tinh Nguyên”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống Tây Lĩnh liền buồn bực: “Mẹ, không phải người ta nói bà nội thương cháu trai nhất sao, sao chẳng thấy mẹ vui vẻ gì vậy?”
Đứa nhỏ này rất nhạy cảm, đã nhìn ra Tô Hướng Vãn không những không thích nhãi con nhà nó, mà còn rất phiền não, chỉ muốn đi xem náo nhiệt chứ không muốn bế ẵm tí nào.
“Bắc Cương lớn đến thế này rồi mà cả ngày phiền mẹ muốn chết, con cảm thấy mẹ sẽ thích con nít à?” Tô Hướng Vãn thấy Tống Tây Lĩnh rất ngây thơ: “Nhất là lúc bọn nó khóc, thật là phiền vô cùng”
Tống Tây Lĩnh bị doạ sợ: “Được rồi mẹ, con sẽ không để nó khóc đâu”
Sau đó nó ôm tiểu tử nhà mình, ngồi ở góc ghế chờ Thẩm Tinh Nguyên đi ra, giống như hai tiểu bảo bảo muốn làm cho mẹ vui lòng vậy.
Tây Lĩnh nghe lời không có nghĩa là bảo bảo nghe lời. Người ra vừa mới ra khỏi bụng mẹ, cần phải hoạt động một chút để thể hiện sự tồn tại của mình. Nhưng đứa trẻ vừa động một cái, Tống Tây Lĩnh liền đung đưa: “Suỵt, suỵt, đừng quấy rầy bà nội, bà đang rất phiền hai chúng ta”
Tô Hướng Vãn chờ đến khi Thẩm Tinh Nguyên từ phòng sinh chuyển sang phòng bệnh thường rồi mới đi tìm Tống Thanh Sơn.
Bên này cầu thang vẫn là một đám người của chính phủ đang đợi, muốn sắp xếp cô ăn cơm cùng lãnh đạo, còn muốn cô trả lời phỏng vấn, nhân tiện mọi người cũng muốn hỏi thêm mấy câu, rằng chồng cô sao lại lợi hại như vậy.
Nhưng Tống Thanh Sơn đang ở đâu?
Kim Thạch bị bắt tại chỗ, Adrian và Trần Vinh Quang được đưa đi cấp cứu.
Tất nhiên, ngay cả khi cấp cứu, một người là cấp cứu kiểu phạm nhân, một người là cấp cứu kiểu khách quốc tế, đãi ngộ đương nhiên không giống nhau.
Trần Vinh Quang dĩ nhiên rất vinh quang, bởi bên ngoài phòng bệnh của nó có chừng 4 người công an cao to đứng gác, lúc xử lý vết thương cũng có quân cảnh cầm súng đứng trông bên cạnh, tay vẫn đeo còng.
Cách đó không xa, phòng bệnh của Adrian là phòng giành cho cán bộ có tivi, nhưng Adrian vẫn còn trong phòng phẫu thuật chưa ra, Tống Thanh Sơn đứng ở cửa phòng bệnh đang xem tivi.
Công an Mại đứng cùng hắn, cũng đang xem tivi.
Mà tin nóng trên tivi chính là phát về hai giờ phá án vừa rồi.
Loại tin này nếu không cứu được người, tất cả đều mất thể diện thì nhất định sẽ bị phong toả, một tia cũng không lọt.
Nhưng cứu được người thì không ngừng khoác lác, thổi phồng lãnh đạo lên tận mây xanh.
Nhưng bí thư khu tự trị cũng là người không tệ, không tự tâng bốc mình, trên tivi bây giờ đang là những hình ảnh mỹ phẩm, đồ trang sức, làm đẹp phát luân phiên, tất cả đều là Tô Hướng Vãn.
Cô vào bệnh viện, cô bắt tay lãnh đạo, cô cầm loa nói những lời kêu gọi đầy chính nghĩa.
Người dẫn chương trình không ngớt lời ca ngợi Tô Hướng Vãn bằng hai thứ tiếng, Tống Thanh Sơn khoanh tay đứng cười.
“Này người anh em, chuyển ngành thì đến biên giới chỗ chúng tôi đi, tôi thấy tôi với anh rất có duyên”, công an Mại nói.
Tống Thanh Sơn khẽ ừ một tiếng, vẫn đang nhìn màn hình tivi.
Bình thường không biết Tô Hướng Vãn lên hình lại đặc biệt xinh đẹp như vậy, nhất là cô lại đứng giữa một đám đàn ông mập ú, cười một cách rất tự tin phóng khoáng vô cùng đẹp mắt, chỉ có một thiếu sót, đó là tivi đen trắng, nếu là tivi màu chắc hẳn sẽ còn đẹp hơn.
“Lão Mại, nghe nói tổng tham mưu Tống của quân khu chúng ta đang ở đây, anh gặp qua chưa?” một cảnh sát đi tới nói: “Lãnh đạo ở đây đều đang tìm ông ta”
Công an Mại ngẩng đầu nhìn Tống Thanh Sơn: “Lão Tống, anh có thấy tổng tham mưu Tống của chúng ta đâu không, nghe nói cấp trên tìm ông ấy, vô cùng khẩn cấp”
Biên giới do quân khu Tần Châu quản lý, cho nên đám bộ đội này về lý mà nói, đều là cấp dưới của Tống Thanh Sơn.
Lãnh đạo tìm hắn, nhất định là vì nguyên nhân ăn mừng, dù sao hắn cũng là người trèo lên ống khói để cứu con tin.
Về mặt việc công mà nói, Tống Thanh Sơn chuẩn bị chuyển ngành, theo lý thì quân khu không có việc gì gấp với hắn mới đúng.
“Không có, không biết”, Tống Thanh Sơn nói.
Hắn xoay người ngồi lên ghế, bây giờ chương trình trên tivi không nhiều, một số tin tức được phát đi phát lại, Tống Thanh Sơn vốn không hứng thú với tivi nhưng vì Tô Hướng Vãn được lên truyền hình, đột nhiên hắn cũng mê mẩn tivi giống hệt như Tiểu Bắc Cương.
“Lão Tống, đi ăn cơm đi, để người khác trông phòng bệnh của bằng hữu quốc tế này được không?” công an Mại nói: “Hôm nay tôi mời anh món mì xào, dẫu sao sau này chúng ta cũng là đồng nghiệp, lần tới anh mời tôi”
“Tôi còn muốn xem tivi, anh mang cho tôi một ít mì xào đi”, Tống Thanh Sơn nói.
Công an Mại nghĩ cũng được, chắc nhà Tống Thanh Sơn không khá giả, không có tiền mua tivi nên muốn xem một lúc.
Nhưng không có đồ để đựng mì thì làm thế nào? Đúng lúc có lãnh đạo tới thăm Adrian, mang cho hắn ta một quả dưa hấu. Công an Mại ăn dưa xong mang cái vỏ ra ngoài, đựng một ít mì xào về cho Tống Thanh Sơn.
Tô Hướng Vãn khó khăn lắm mới đối phó xong một đám lãnh đạo, cương quyết cự tuyệt bữa cơm, ở trong bệnh viện tìm mãi mới thấy Tống Thanh Sơn.
Hắn đang ôm một tô vỏ dưa đựng mì xào nhưng không ăn, ngồi trong phòng bệnh của Adrian giống hệt một thằng ngốc xem tivi.
Trên tivi đen trắng đang phát lại hình ảnh hắn cố gắng trèo lên cái ống khói lớn.
Nhưng rõ ràng Tống Thanh Sơn không hứng thú gì với hình ảnh này, cúi đầu để bát vỏ dưa xuống đất, chờ trên tivi chuyển sang hình ảnh của cô, lập tức nhìn tivi chằm chằm.
“Tây Lĩnh sinh rồi, con trai, thằng nhỏ trông xấu xí y như giặc”, Tô Hướng Vãn ngồi xuống bên cạnh Tống Thanh Sơn, nhẹ giọng nói.
Tống Thanh Sơn ồ một tiếng, rõ ràng vợ đang ở ngay trước mặt nhưng hắn lại cứ muốn xem hình ảnh trên tivi.
“Anh sao một chút vui mừng cũng không có thế? Tây Lĩnh vừa sinh cho anh một cháu trai, cháu trai đầu lòng đấy”, Tô Hướng Vãn lại nói.
Tống Thanh Sơn vẫn không có phản ứng gì: “Tắm cho nó một cái rồi ôm về nhà không được à, ai chẳng có lần đầu sinh con, hai đứa nó có thể tự làm được”
“Anh có cháu đầu mà không muốn đi xem à?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống Thanh Sơn dường như mới tỉnh táo lại, chỉ vào tivi nói: “Tôi xem tin tức này thấy mỗi giờ họ lại phát sóng một lần. Phòng Tây Lĩnh có tivi không?”
“Có, có một đại đầu quỷ”, Tô Hướng Vãn nói.
Thế thì Tống Thanh Sơn đi làm gì. Hai vợ chồng ngồi cạnh nhau, hắn cười nói: “Cốc Bình đã nói trước với tôi, rất có thể tổ chức muốn điều em đến Trung ương, dù sao ở tuổi em làm Liên đoàn phụ nữ lại có hình tượng tốt như vậy không nhiều. Đến lúc đó chúng ta chuyển đến Bắc Kinh, nói không chừng tôi có thể thường xuyên nhìn thấy em trên tivi”
Tô Hướng Vãn không cần: “Làm ở Liên đoàn phụ nữ Tần Châu vẫn tốt hơn, việc ít, ít phiền phức, quan trọng là tôi có thể tranh thủ kiếm được ít tiền. Nếu thật phải chuyển lên trên, làm quan chức rất khó xử, tôi không muốn làm”
Hai vợ chồng ngồi cạnh nhau, cùng xem Tô Hướng Vãn trên tivi.
Adrian tội nghiệp vẫn đang phải phẫu thuật trong phòng mổ, phòng bệnh giành cho cán bộ này hắn còn chưa có cơ hội được ở.
Bên ngoài một đám lãnh đạo tới từ quân khu đang khẩn trương đi tìm Tống Thanh Sơn.