Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 230: Tống Tây Lĩnh

 

Phòng nồi hơi* của bệnh viện có ống khói cao ngất, đối diện khu nội trú khoa sản.

(Phòng nồi hơi: căn phòng đặt thiết bị lò hơi hoặc hệ thống sưởi trong tòa nhà)

Thật không nghĩ đến, đứa vừa gầy vừa nhút nhát như Tống Tây Lĩnh lại có thể cưới được vợ, vợ còn có thể sinh con cho nó. Nhớ lại khi còn bé, trên ngọn giả sơn ở đại viện, nghĩ cách làm sao đánh bẹp được anh em Tống Tây Lĩnh, trong ngực Trần Vinh Quang tràn đầy chua xót.

Tống Tây Lĩnh cũng Hàn Cốc Đông từng là những đứa mà nó coi thường nhất, nhưng bây giờ đứa nào cũng tốt hơn nó, còn nó vẫn chỉ hoang mang như chó nhà có tang.

“Vinh Quang, đã thế này rồi thì chúng ta g**t ch*t thằng ngoại quốc này, sau đó ném hắn ra biên giới, khơi mào cho xung đột ngoại giao”, Kim Thạch, phần tử cuồng nhiệt hiếu chiến nói.

Trần Vinh Quang lớn lên trong hoà bình, đối với chiến tranh không mấy hứng thú: “Im miệng, chiến tranh ở mặt trận Lao Sơn vẫn chưa kết thúc, quân đội lại đang cắt giảm, anh vẫn còn muốn đánh thì anh là một thằng điên”

“Vậy cậu định làm thế nào?” Kim Thạch hỏi.

Cả hai từng là quân nhân, cùng nhau hợp tác bắt cóc nhưng mục tiêu của mỗi người lại khác nhau. Kim Thạch muốn khơi mào cuộc chiến long trời lở đất, Trần Vinh Quang lại chỉ muốn phục hồi lại danh dự của mình, để một lần nữa có thể làm người ở Tần Châu.

Chức giám đốc nhà máy Hồng Tinh là do hai người giành được, nó vốn dĩ có thể trở thành một người giàu có trong làn sóng cải cách mở cửa, nhưng bây giờ lại thành cái bộ dạng này. Mọi người trong đại viện Vinh Quang đều khạc nhổ nó, Quách Mai sẽ ở nhà không ngừng nói: “Nhìn xem, tôi đã biết thằng Vinh Quang vĩnh viễn không có tiền đồ”

Cái gông xiềng đó khoá trên người nó vĩnh viễn đừng nghĩ đến chuyện thoát ra được.

“Công an đã nói rồi, dì Tô của tôi có thể thắng kiện”, Trần Vinh Quang quay lại nói: “Chỉ cần chính miệng cô ấy nói với tôi sẽ thắng vụ kiện này, chúng ta không còn là tội nhân của Tần Châu nữa, chém một cánh tay của Adrian rồi thả hắn ra, tôi gánh toàn bộ tội danh, tôi sẽ đi tù, anh đi đường của anh”

Adrian bị nhét một cái tất thúi trong miệng nhưng vẫn không ngăn được anh ta cười lớn.

Kim Thạch hiểu rõ thắng thua của vụ kiện này hơn Trần Vinh Quang, cầm cái xẻng xúc than gõ hai cái vào đầu Adrian, lôi cái tất thúi ra khỏi miệng hắn: “Mày nói đi, có thắng kiện được không, có lấy lại được nhà máy Hồng Tinh không?”

“Hợp đồng của Công ty đầu tư quốc tế đã qua nhiều lần gọt giũa, xin lỗi”, Adrian chỉ có thể cử động cái miệng, tất nhiên sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ bản thân: “Tiền không phải vấn đề, 100 ngàn franc có đủ không? Nếu được tôi sẽ đưa cho anh tài khoản Thuỵ Sĩ của tôi. Tài khoản Thuỵ Sĩ được luật pháp quốc tế bảo vệ, hai người sẽ nhận được dòng tiền rất sạch sẽ”

Bang một tiếng, chiếc tất thúi lại được nhét vào miệng Adrian.

Kim Thạch chỉ vào mũi Trần Vinh Quang nói: “Công an cùng Tô Hướng Vãn đều đang mê hoặc cậu, thắng kiện là chuyện tuyệt đối không thể. Cậu là thứ bại hoại của đại viện Vinh Quang, là con trai không có tiền đồ nhất của Quách Mai, chúng ta giết hắn được không?”

Thật muốn giết người sao?

Dùng cái xẻng cũng giết được, thậm chí chỉ cần ném Adrian từ trên ống khói phòng nồi hơi này xuống, đối với Trần Vinh Quang mà nói đủ để coi như kết thúc vụ nhục nhã này.

Nhưng dù sao nó vẫn còn một tia hy vọng.

Dù là chiến thuật của công an nhưng nó hiểu Tô Hướng Vãn. Dù chỉ học hết lớp 2 nhưng cô ở huyện Thanh Thuỷ mở được trang trại nuôi heo, ở Tần Châu một tay lập nên nhà máy Hồng Tinh, lại còn cạnh tranh sản xuất sữa với nhà máy lớn nhất trong nước.

Trong mắt Trần Vinh Quang, cô là người không nên tồn tại trong niên đại này.

Khi còn bé, Trần Vinh Quang ghen tị nhất chính là mỗi ngày trong tay Hàn Cốc Đông không phải là bánh cuốn hoa lớn thì cũng là bánh bao, bánh hấp, bánh ngô hình con rùa, bánh kiều mạch, bánh đậu. Mỗi lần đánh nhau, trong miệng Cốc Đông lúc nào cũng đầy thức ăn, vừa cãi nhau với nó vừa nhai, còn nó chỉ có cái bụng đói, thức ăn ở nhà lúc nào cũng chỉ có đồ chua hoặc đồ mặn.

Nó tin tưởng Tô Hướng Vãn nên không để Kim Thạch gây án mạng.

Ngay lúc Trần Vinh Quang nhìn chằm chằm xuống phía chân ống khói, đột nhiên nó thấy một xe cảnh sát tiến vào, rồi Tô Hướng Vãn từ trên xe bước xuống.

“Không phải ở bệnh viện thật đấy chứ? Hôm nay con dâu tôi sinh con”, Tô Hướng Vãn nói.

Nơi này có khá nhiều công an, những nhân vật quan trọng của khu tự trị cũng có mặt ở đây.

Tô Hướng Vãn không nhận ra người đứng đầu, đó là một người đàn ông trung niên mập mạp, nghe nói lãnh đạo nơi này, là bí thư khu tự trị.

Ngay cả Tống Thanh Sơn cũng không để ý, người này nắm cánh tay Tô Hướng Vãn nói: “Cô thật sự là chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ Tần Châu?”, lực tay của anh ta rất mạnh, suýt nữa kéo trật khớp Tô Hướng Vãn.

...

“Không phải tôi không tin năng lực của cô, mà quả thực cô quá trẻ, cũng quá đẹp”, nhìn ra được bí thư chỗ này cũng là người hướng nội, khen Tô Hướng Vãn xong mặt anh ta cũng đỏ bừng.

“Bây giờ tình huống là thế này, Trần Vinh Quang nghe nói cô có thể thắng kiện, hắn nói muốn cô cầm loa nói rõ ràng chuyện thắng kiện này một lần ở đây, hắn muốn cô chắc chắn sẽ thắng thì hắn mới có thể thả người”, bí thư nói.

Không giống với những người khác, bí thư này hoàn toàn không để ý đến Tống Thanh Sơn, chỉ nắm cánh tay Tô Hướng Vãn, có lẽ tin tức giữa cấp trên và cấp dưới không đồng nhất nên anh ta khá lạc quan: “Cho nên chuyện thắng vụ kiện nhỏ này không thành vấn đề đi”

Vụ việc đã dồn đến giai đoạn then chốt.

Trần Vinh Quang chỉ cần thắng vụ kiện, mà Tô Hướng Vãn chắc chắn rằng vụ kiện này không thể thắng.

“Vụ kiện này không thắng được, có lẽ chúng ta phải nghĩ cách khác”, Tô Hướng Vãn nói.

Không biết là chủ ý của người nào, ngay cả máy quay của đài truyền hình và phóng viên báo chí đều ùa vào, còn có người chuẩn bị cả hoa tươi để tặng Tô Hướng Vãn, tiếng chụp hình vang lên khắp nơi.

Khi Tô Hướng Vãn nói vụ kiện này không thể thắng, tiếng chụp hình dừng lại, sắc mặt công an thay đổi, bí thư càng kinh ngạc hơn: “Chủ nhiệm Tô, chuyện này không đùa được. Đài truyền hình cùng phóng viên đều ở đây, còn có một số phóng viên nước ngoài, nếu chúng ta không ngăn cản thì họ đã tràn vào từ lâu rồi, bây giờ cô nói không thắng được vụ kiện, rồi Trần Vinh Quang sẽ giết con tin. Nếu không chúng ta cứ gạt Trần Vinh Quang, cứu con tin trước được không?”

“Sự thật là không thắng được, kể cả anh có mời luật sư quốc tế cũng không thể thắng, bởi vì hợp đồng chính là ngõ cụt. Trần Vinh Quang là học sinh trung học có tiếng, điều cậu ta cần bây giờ chính là dự đoán toàn bộ quá trinh của vụ kiện. Nếu tôi cầm loa nói bậy nói bạ ở đây, nó càng giết con tin nhanh hơn”, Tô Hướng Vãn nói.

Thời gian trôi qua, Tô Hướng Vãn hiện là tâm điểm của nhóm người này, mặc dù công an tiếp tục ngăn cản nhưng có một số người không ngừng chụp ảnh cô.

Đây có lẽ là chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ trẻ nhất, đẹp nhất cả nước.

Dĩ nhiên, sự an nguy của một bằng hữu quốc tế hôm nay cũng do cô xử lý.

Nhưng không ngờ tình huống lại xoay chuyển như vậy.

Không thể thắng được vụ kiện, một khi tên khốn con tin Adrian kia bị giết, tất cả mọi người ở đây đều mất mặt trước thế giới.

“Có thể tìm được chỗ trốn của Trần Vinh Quang và Kim Thạch không? Tìm tay súng bắn tỉa đi”, mồ hôi đổ đầy trên mặt bí thư: “Không thể xảy ra chuyện với bằng hữu quốc tế, đây là mệnh lệnh tối cao”

Lãnh đạo công an nhận được mệnh lệnh liền triển khai công việc.

Nhưng không có đầu mối bọn bắt cóc đang ở đâu, càng không xác định được con tin đang ở chỗ nào.

Bởi vì hai tên bắt cóc không thể nào ở chung một chỗ, lại không cần tiền chuộc nên công an chỉ cần đơn giản là giết luôn hoặc tấn công, nhưng độ khó của án này lại không phải vậy.

Ở lầu sáu của khoa nội trú.

Cuối cùng Tống Tây Lĩnh cũng tìm được bác sĩ, sau đó cẩn thận kéo rèm, chờ bác sĩ kiểm tra cổ t* c*ng của Thẩm Tinh Nguyên.

“Cổ t* c*ng mở cũng nhanh đó, được 3 ngón tay rồi, cố gắng lên”, bác sĩ nói.

“Vẫn chưa thể sinh được, bác sĩ, có thể làm cho nó ra sớm được không?” Thẩm Tinh Nguyên ôm bụng nói: “Đau quá!”

“Đây đã có gì mà gọi là đau, muỗi đốt thôi. Yên tâm đi, cơn đau còn ở phía sau”, bác sĩ có sóng gió nào chưa từng trải qua, tháo găng tay, khẩu trang ra nói: “Yên tâm đi, t* c*ng mở rất thuận lợi, đứa nhỏ sẽ ra rất nhanh thôi”

Hai vợ chồng đành tiếp tục chờ.

Tống Tây Lĩnh mở sách ra, Thẩm Tinh Nguyên cầm miếng thịt bò khô lên, hai vợ chồng cùng nhau ngồi trên giường, chỉ cần Thẩm Tinh Nguyên kêu đau một tiếng, Tống Tây Lĩnh sẽ vội vàng đưa tay mình ra: “Bóp tay anh đi, em chuyển cơn đau sang cho anh”

Thẩm Tinh Nguyên sao chịu bóp véo Tống Tây Lĩnh chứ, con người tính khí tốt, làm việc nghiêm túc, không có tâm địa gian xảo, còn rất quan tâm vợ, chỉ sau khi kết hôn mới biết nó tốt thế nào.

Cô cắn một cái, nhưng cũng chỉ là hôn lên tai Tống Tây Lĩnh: “Không đau đâu, thật đấy”

Sắc mặt Tống Tây Lĩnh biến đổi trong nháy mắt, hơn nữa còn cau mày nhìn vợ.

“Em không có cắn anh, chỉ hôn nhẹ một cái thôi, không chơi nổi sao?” Thẩm Tinh Nguyên nói.

Tống Tây Lĩnh nhẹ nhàng sờ mặt Thẩm Tinh Nguyên, ngay lúc Thẩm Tinh Nguyên nghĩ nó sẽ hôn mình, đột nhiên nó nhảy xuống giường, đuổi theo bóng sáng nho nhỏ như quả trứng gà.

“Phía dưới có trẻ con đang chơi gương à”, Thẩm Tinh Nguyên cũng nhìn thấy bóng sáng xoay tới xoay lui trên tường.

Tống Tây Lĩnh lắc đầu: “Toà nhà cao tầng gần nhất cũng cách đây 100 thước, ở khoảng cách ngoài 100 thước này, gương không thể phản chiếu ánh sáng như vậy, cho nên đây là ống nhòm. Em đừng cử động, để anh tính toán xem nó cách mình bao xa, cao bao nhiêu”

Nhìn đi, Thẩm Tinh Nguyên nghĩ, đây là một chiếc máy tính biết đi.

Người ta chỉ nhìn thấy nó có 2 con mắt, nhưng đó là 2 tia X-quang, chỉ cần nó muốn, không gì là không thể làm được.

Chẳng qua chỉ là một bóng sáng nhảy nhót vậy thôi, nó có thể nhanh chóng xác định nguồn và khoảng cách của bóng sáng đó.

Ngay lúc công an đang tìm người, Tống Tây Lĩnh tìm bóng sáng, Cục công an lại nhận được điện thoại, là của Trần Vinh Quang.

“Tại sao Tô Hướng Vãn còn chưa đứng ra nói chuyện?”

“Cô ấy mà không nói câu nào, bây giờ tôi giết con tin!”

Trong điện thoại truyền tới tiếng gào của Adrian, hẳn là có người đang hành hạ anh ta: “Nói tiếng Pháp đi, để công an nghe được tiếng kêu thảm thiết của mày”

Nhưng trên thực tế, trong miệng Adrian bị nhét tất thúi, chỉ có thể gào khóc hoặc ú ớ, không thể nói được tiếng nào.

Ngàn cân treo sợi tóc, nguy hiểm cận kề, lúc này không để Tô Hướng Vãn ra mặt là không thể được.

Cho nên quá trình Tô Hướng Vãn đi gặp cháu trai lại thêm một tầng trắc trở. Cô vừa leo lên lầu 5, bí thư tự mình đuổi theo: “Cho dù thế nào, chủ nhiệm Tô, bây giờ cô phải đối thoại với Trần Vinh Quang qua loa”

“Vấn đề là các anh tìm được Trần Vinh Quang chưa?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Bí thư quay đầu nhìn đám công an, công an còn có thể nói gì, mới có 5 phút, bảo họ đi đâu tìm bây giờ?

“Cô cứ nói trước đi, hướng về phía không khí nói cũng được, nhất định nó ở ngay trong bệnh viện này thôi, bây giờ chúng ta phải trấn an bọn tội phạm đã”, bí thư buộc lòng phải nói.

Tô Hướng Vãn không vui: “Như vậy càng k*ch th*ch nó, hơn nữa, chồng tôi đâu rồi? Anh ấy có thể giúp mọi người rất nhiều, nhưng anh ấy đâu?”

Một đám công an cũng đang gấp như kiến bò trên chảo lửa, nhìn quanh khắp nơi, thầm nghĩ không phát hiện vị chủ nhiệm Tô này còn mang theo người nhà tới.

Đáng thương cho Tống Thanh Sơn bị phớt lờ như vậy, dĩ nhiên không ai biết rốt cuộc hắn đã đi đâu.

“Nếu không, cô có thể nói vụ kiện không thể thắng, nhưng cô thuyết phục hắn xuống được không?” bí thư nói.

Tô Hướng Vãn nhận cái loa từ tay bí thư, lên tới lầu 7, cũng là lầu trên cùng của khu nội trú, mở loa ra đang định nói chuyện thì đám người sau lưng cô lại nháo nhác lên.

“Ai ai kia, vị đồng chí này, đi xuống ngay”, có người nói.

Còn có người nói: “Nơi đây đang thi hành công vụ, không thể quấy nhiễu, mau đi xuống đi xuống”

“Mẹ!” Tống Tây Lĩnh vì thế hét to một tiếng.

Tiểu tử vừa cao vừa gầy, bây giờ còn đeo mắt kiếng, ở trong đám người thực sự nổi bật.

Vẫy tay gọi nó tới.

“Tây Lĩnh, Tinh Nguyên sinh chưa?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Cô tới bệnh viện để thăm cháu trai, nhưng ai biết được, cô đến đây một giờ rồi mà thậm chí còn chưa bước chân vào phòng bệnh.

“Vẫn chưa sinh”, Tống Tây Lĩnh cười, chỉ tay vào ống khói lớn của phòng nồi hơi cách đó không xa: “Mọi người tìm Vinh Quang đi, nó ở trong cái ống khói kia”

“Sao con biết?” Tô Hướng Vãn bất ngờ.

Mọi người vây xem dĩ nhiên là không tin, cũng cảm thấy không tưởng tượng nổi, công an đông như ong còn không tìm thấy mà cái người trẻ tuổi này lại biết Trần Vinh Quang ở trong ống khói?

Nhưng vấn đề là khi nó nói ra điều này, mọi người mới phát hiện ra rằng ống khói thực sự là nơi tốt nhất để bắt cóc và đe doạ con tin. Nó đủ cao, tầm nhìn đủ xa, mục tiêu rõ ràng, và vô cùng thích hợp để cố thủ.

Còn vì sao Tống Tây Lĩnh tìm được? Dĩ nhiên là nhờ sự phản chiếu của ống nhòm mà nó tính toán thành công khoảng cách và độ cao mà Trần Vinh Quang đang trốn.

“Nó bây giờ nhất định đang nhìn chúng ta, mẹ, mẹ định làm gì?” Tống Tây Lĩnh hỏi.

Đây là một thành phố bằng phẳng, các toà nhà đều thấp lùn, bởi vì khói công nghiệp mà bầu trời phủ một màu mây bụi bặm bao phủ mọi người, khiến họ trông thật nhỏ bé.

Mà cái ống khói cao vút ở trung tâm thành phố đó, đen thùi lùi giống như một lô cốt.

Tô Hướng Vãn còn chưa cầm loa lên, từ phía ống khói đã truyền tới âm thanh: “Dì Tô, cho dù có kiện thế nào cũng vẫn sẽ thua đúng không?”

Quả nhiên là Trần Vinh Quang, hơn nữa nó còn theo dõi nhất cử nhất động ở bên dưới.

Tiểu tử này quá thông minh, tìm cho mình một vị trí đắc địa như vậy, bởi vì quá cao nên tay súng bắn tỉa trong thời gian ngắn không tìm được góc độ thích hợp.

“Có phải hay không?” nó hỏi lại một tiếng, thanh âm đầy vẻ tuyệt vọng cùng không cam lòng mang theo tinh thần liều chết.

Ngay sau đó, mơ hồ nghe thấy tiếng Adrian gào khóc.

Tất cả mọi người đều ngước đầu nhìn về phía ống khói, nhưng nó quả thực quá cao, phía dưới còn có tiếng chụp ảnh.

Giờ phút quan trọng này bảo Tô Hướng Vãn phải nói gì?

Ngay lúc Tô Hướng Vãn đang do dự không biết nên nói thế nào để không chọc giận Trần Vinh Quang, hơn nữa có thể khuyên nó xuống, Tống Thanh Sơn đã đi quanh một vòng, kéo theo một người công an họ Mại, tên Mãi Đề tìm được cửa vào ở chân ống khói.

Hai người phá khoá cửa sắt, chui vào bên trong.

Công an Mại không biết Tống Thanh Sơn nhưng thấy hắn làm mọi việc với vẻ rất thuần thục liền hỏi: “Đồng chí làm ở cương vị nào?”

“Bộ đội, sắp chuyển ngành”, Tống Thanh Sơn nói.

Công an Mại thở dài: “Tôi cũng phải chuyển ngành, ở độ tuổi này của anh lăn lộn trong quân đội chắc cũng lên đến trung tá rồi. Ài, tôi nói với anh, chuyển ngành chắc khác gì lột một lớp da vậy, chúng ta ở bộ đội kiếm sống bằng bản lĩnh của mình, nhưng chuyển ngành rồi thì sẽ khác. Anh nhìn xem tôi cũng 40 rồi, bây giờ lai phải bắt đầu từ đầu làm chân chạy việc, không thể giống như người có văn hoá vào cái là làm lãnh đạo ngay. Anh chuẩn bị chuyển ngành sang đâu?”

“Tôi vẫn còn đang xem xét”, Tống Thanh Sơn nói.

Nồi hơi đã nửa năm không hoạt động, ống khói đầy mạng nhện, công an Mại gạt mạng nhện ra nói: “Đến Ô Thị đi, đến cục thương mại ở thành phố làm việc, đến lúc đó tôi giới thiệu anh với lãnh đạo để anh bớt bị người ta khi dễ”

Tống Thanh Sơn thở dài một tiếng, quan sát cái ống khói.

Kim Thạch cùng Trần Vinh Quang trói Adrian lên tận đỉnh ống khói, hắn phải tìm cách leo lên.

Trong ống khói đương nhiên bẩn, vô cùng bẩn, xung quanh tường bám toàn khói đen.

Tống Thanh Sơn đang mặc chiếc áo sơ mi trắng do Tô Hướng Vãn đặc biệt chọn cho hắn, không thể làm bẩn được, vì thế hắn cởi áo ra, nhẹ nhàng treo bên ngoài cửa rồi mới bắt đầu sờ vào khung sắt đen thui.

“Được đó, lão đồng chí Tống, anh thật không ngại bẩn”, công an Mại thấy Tống Thanh Sơn nắm khung sắt thì cười nói.

“Chúng ta là đàn ông mà, làm việc đi”, Tống Thanh Sơn nói.

Dĩ nhiên ngay từ lúc đầu khi Tô Hướng Vãn xuống xe, xung quanh là hoa, bắt tay lãnh đạo, phóng viên chụp ảnh, Tống Thanh Sơn đã lặng lẽ bước ra bên ngoài.

Đàn ông mà, trời sinh không phải để làm việc sao?

Làm thôi, hắn nghĩ thầm. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn