Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 229: Luật chống độc quyền

 

Vốn dĩ Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn đã lên kế hoạch đến Bắc Kinh để theo đuổi vụ kiện.

Kết quả không nghĩ tới, hai vợ chồng lại phải đi một chuyến lên biên giới.

Đêm hôm đó, Nhiếp Bác Chiêu gọi điện tới.

“Có một người tên Adrian tới Ô Mã Y thu mua nhà máy, việc thu mua chưa xong nhưng anh ta đã bị bắt cóc ở Ô Thị. Loại chuyện này nếu bị tiết lộ dễ ảnh hưởng đến quan hệ ngoại giao. Tên bắt cóc đưa ra yêu cầu không thể tưởng tượng nổi, không cần tiền, không cần vật tư, chỉ cần anh đến Ô Thị một chuyến”, Nhiếp Bác Chiêu nói.

Tống Thanh Sơn nghe xong liền đồng ý.

Dĩ nhiên, nguyện vọng chuyển ngành của hắn lúc này đã được nộp lên trên. Hắn và nhà máy thép từ lúc này bị cắt khỏi quân đội, liên quan đến chuyện này còn có mấy chục ngàn nhân viên của nhà máy thép.

Rời khỏi quân ngũ có tiếc nuối cũng có thương cảm, nhiều hơn nữa là sự miễn cưỡng. Tống Thanh Sơn từ đầu đến cuối không từ bỏ được bao nhiêu năm chiến đấu, phấn đấu như vậy, nên lần này có hai vợ chồng đi cùng nhau cũng không tệ.

Từ Tần Châu đến biên giới, ngồi xe lửa cũng phải 3 ngày 3 đêm, đi xe ô tô thì nhanh hơn một chút nhưng Tống Thanh Sơn vì còn nhiều sách muốn xem nên đã chọn đi xe lửa.

Hai giường nằm tầng dưới, trên đường đi tối ngủ, ngày ngắm phong cảnh bên ngoài cửa sổ, quá trình này hẳn là rất thoải mái.

Thế nhưng mới qua 2 ga, hai cụ già có số tuổi cộng lại ít nhất phải 150 tuổi lên tàu, gánh theo đậu phộng, khoai tây cùng nửa con dê muối, nói rằng lên biên giới thăm con trai.

Đoán chừng con trai không được hiếu thuận lắm, mua cho hai cụ vé giường nằm tầng trên, hai cụ sợ đậu phộng với khoai tây bị lấy trộm nên nhất định vác chỗ thực phẩm này lên giường trên.

Tống Thanh Sơn mà, không có điều kiện thì tạo ra điều kiện, phát huy hết truyền thống tốt đẹp, lập tức nhường giường cho hai cụ.

Hai cụ già để bày tỏ lòng cảm ơn đã đưa cho hắn nửa túi đậu phộng.

Vì vậy, hai vợ chồng không còn ngắm cảnh được nữa, chỉ còn Tống Thanh Sơn đọc sách, Tô Hướng Vãn ăn đậu phộng rồi ném vỏ vào người hắn.

Tống Thanh Sơn đã đem giường nằm của Tô Hướng Vãn nhường cho người khác nên đành chịu đựng cô ném vỏ đậu phộng vào mình, hơn nữa quyển sách này hắn phải đọc xong trong mấy ngày tới, vì thế để chống lại cơn giận của Tô Hướng Vãn, hắn không còn cách nào khác phải trùm chăn lên người

Ba ngày, Tống Thanh Sơn râu ria xồm xoàm, tóc Tô Hướng Vãn cũng rối bù như ổ gà.

Lúc xuống xe lửa, ý của Tống Thanh Sơn là mấy người Trần Lệ Na và Cục công an đang chờ họ ở Ô Thị, nên đến đó gặp họ luôn mới đúng, hơn nữa người ta đã thuê khách sạn cho hai người, chỉ cần đến ở là được tiếp đón nhiệt tình.

Nhưng Tô Hướng Vãn không chịu, nhất định phải thuê một phòng nghỉ, tắm rửa trước rồi mới nói chuyện.

“Em đã rất đẹp rồi. Adrian không phải là một món đồ, tôi biết, vụ kiện chúng ta có thể theo, tôi cũng biết, nhưng vấn đề bây giờ là Trần Vinh Quang và Kim Thạch đã bắt cóc Adrian, sẽ gây ra khủng hoảng ngoại giao. Chúng ta phải cứu tên khốn kiếp kia ra để cho hắn ta đi kiện mình”, Tống Thanh Sơn đi sau lưng vợ, sốt ruột nói.

Tô Hướng Vãn không thèm quan tâm.

Lúc mua bộ trang điểm cho Nam Khê, cô cũng đã mua một bộ cho mình, việc nghiêm túc trang điểm là chuyện của kiếp trước.

“Nghe nói Trần Lệ Na vô cùng xinh đẹp, tôi đương nhiên phải chuẩn bị kỹ càng một chút”, Tô Hướng Vãn soi gương, nhẹ dặm bông phấn lên mặt: “Phụ nữ gặp nhau là cuộc chiến không có khói súng. Adrian có chết hay không tôi không quan tâm, hôm nay tôi nhất định phải là người xinh đẹp nhất”

Tống Thanh Sơn đang đọc cuốn "Cẩm nang chống độc quyền của Mỹ", trên xe đọc, xuống xe cũng đọc, còn khoanh tròn đánh dấu một vài điểm, không ngừng đắn đo.

“Cho dù có khoác bao bố ra ngoài, em vẫn là người xinh đẹp nhất, tin tôi đi”, Tống Thanh Sơn nói.

Tô Hướng Vãn không tin: “Anh còn không cả ngẩng đầu lên nhìn tôi”

Tống Thanh Sơn quả thật không nhìn Tô Hướng Vãn, vùi đầu vào sách nửa ngày, cho đến khi Tô Hướng Vãn kéo tai hắn mới ngẩng lên nói: “Rốt cuộc đã xong chưa, trả phòng được chưa?”

Tô Hướng Vãn liếc hắn một cái, xoay người cầm điện thoại gọi cho Trần Lệ Na.

Thực ra không cách nhau quá xa, nhưng Tô Hướng Vãn ở trong nhà khách thị uỷ, mà khách sạn Trần Lệ Na sắp xếp lại là nhà khách của khu tự trị, cách nhau khoảng 500 thước, nhưng với Tô Hướng Vãn mà nói, việc gặp một người phụ nữ xinh đẹp, độc lập tài chính, giàu có nhất khu tự trị, 500 thước này là khoảng cách giúp cô biến thân thành xinh đẹp, vì thế trả tiền để thuê phòng ở đây là đáng giá.

“Lúc còn ở Tần Châu cũng không thấy em chú trọng đến ăn mặc như thế”, Tống Thanh Sơn nói trong lúc chờ xe.

Nhưng phải nói, Tô Hướng Vãn thực sự xinh đẹp.

Mùa hè ở biên giới rất nóng, cô mặc váy với áo không tay, mái tóc buộc cao, nhìn rất thời trang.

Dĩ nhiên, gương mặt đó là nhờ công hiệu của trang điểm, nhìn cô phải trẻ hơn ít nhất 10 tuổi.

Không thể không nói, tiền bạc có thể níu kéo tuổi xuân của phụ nữ. May mắn là khi Tống Thanh Sơn chuyển ngành, không còn phải cầm đồng lương chết đói nữa, đến lúc đó phải mua thêm cho Tô Hướng Vãn nhiều váy, mỹ phẩm đẹp hơn.

Nhìn cô hôm nay kiêu ngạo đứng bên lề đường, ai đi ngang qua cũng phải nhìn, trong lòng Tống Thanh Sơn rất thoải mái.

Xe của bên công an vừa tới đón, bước lên xe đã có người nói sơ qua vụ án cho Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn nghe: “Tên bắt cóc đã từng đi lính, năng lực phản trinh sát cực kỳ mạnh. Chúng không hẳn sẽ giết con tin, bây giờ bọn chúng không phải là gặp Tô Hướng Vãn mới thả con tin, chúng tôi đã truy tìm nhiều lần đều không được. Hôm qua bọn chúng gọi điện thoại, bảo chúng tôi hỏi cô vụ kiện có nhất định thắng được không?”

Tô Hướng Vãn mím môi, Tống Thanh Sơn bình tĩnh nói: “Chỉ có thể thua, không thể thắng”

Công an hít một hơi lạnh: “Nhưng bọn họ nói, nếu có thể thắng thì vụ bắt cóc này chỉ là cảnh cáo với Adrian, phế anh ta thôi. Nếu thua kiện, bọn chúng trực tiếp giết con tin”

Ý của Tô Hướng Vãn là một khi đã theo kiện, hay gọi là vụ thu mua nhà máy Hồng Tinh, có thể coi là một sự kiện lịch sử.

Nó không chỉ là một vụ kiện đơn giản như vậy, cho nên để đề phòng Trần Vinh Quang và Kim Thạch g**t ch*t Adrian, phải lừa gạt bọn họ nói rằng có thể thắng.

Nhưng Tống Thanh Sơn là quân nhân, hắn có nguyên tắc riêng của mình.

Suốt một tuần hắn ngâm mình trong các vụ kiện tư bản, đã chắc chắn rằng vụ kiện này không thể thắng, mà ý nghĩa của chuyện này không phải là chuyện thắng hay thua, cho nên hắn vẫn nói: “Chỉ có thua, không thể thắng, nhưng anh có thể nói với tên bắt cóc, đây không phải là vấn đề thắng thua, bảo bọn họ tới nói chuyện với tôi”

Ngồi xe đi được mấy bước đã đến nơi.

Công an xuống xe, bắt tay Tống Thanh Sơn nói: “Tóm lại, mục tiêu chung của chúng ta là giải cứu con tin, chuyện vụ kiện thất bại trước hết cứ giấu đi đã. Hai người chuẩn bị đi, để chúng tôi liên lạc với bọn bắt cóc xong thì hai người đi qua”

Đương nhiên lúc Tô Hướng Vãn xuống xe, người công an này nhìn thêm mấy lần, đợi cô đi 2 bước còn nhẹ nhàng huýt sáo một cái.

Người dân biên giới tính dũng mãnh, gan cũng lớn, nhưng người công an này không nghĩ tới Tô Hướng Vãn lại quay đầu, nhìn anh ta nhoẻn cười một cái.

Ừ thì 40 tuổi thì đã sao? Vẻ đẹp cùng mị lực của phụ nữ không giới hạn ở tuổi tác.

Thanh niên công an trẻ tuổi rung động trong nháy mắt, liền cùng

Tô Hướng Vãn bước vào quán rượu.

Bây giờ là 4 giờ chiều, bởi vì Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn muốn gặp Trần Lệ Na, theo lý mà nói, Tô Hướng Vãn mời Trần Lệ Na một ly trà mới đúng.

Tô Hướng Vãn đã dồn hết tâm huyết vào cuộc gặp này.

Dĩ nhiên kỳ vọng càng cao, chấn động của cuộc gặp mặt càng lớn.

Một người phụ nữ khoảng ngoài 30 tuổi ngồi bên cửa sổ, nhìn cô giống như Trần Hồng hồi trẻ, mặc quần áo rất thời trang, nhìn gần hơn một chút, khí hậu biên giới không ôn hoà như ở Tần Châu nên da cô hơi kém một chút.

Vừa nhìn thấy mặt, trong lòng Tô Hướng Vãn đã thán phục: Trời ạ, cô ấy thật là xinh đẹp, nếu cô ấy cũng trắng như mình thì chắc có lẽ đã lấn át mình rồi.

Đương nhiên lúc Trần Lệ Na đứng lên, cũng thảng thốt hỏi lại một câu: “Cô thật sự là chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ Tần Châu à?”

Tô Hướng Vãn gật đầu cười, ngồi xuống.

Trần Lệ Na ánh mắt sắc bén, liếc mắt một cái là biết người phụ nữ này trước khi gặp mình đã đặc biệt chú ý đến ăn mặc.

Cô nhẹ nhàng thở dài trong lòng: Ôi phụ nữ đều là những người tâm cơ.

Đáng hận hơn nữa là chồng cô ấy trông còn trẻ hơn cả kỹ sư Nhiếp, có lẽ tuổi họ cũng xấp xỉ nhau, nhưng quan trọng là anh ta còn thật đẹp trai.

“Trời ạ, tôi thật sự muốn có một xưởng may như của cô ấy, nghe nói cô ấy rất giàu”, Tô Hướng Vãn thầm nghĩ.

Dĩ nhiên cô không biết người kia cũng đang thầm nghĩ: “Nếu mình nghiêm túc đi theo con đường chính trị, liệu có trở thành chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ như cô ấy bây giờ không? Thật là hâm mộ cô ấy quá, đúng là làm quan chức có khác, khí chất khác hẳn người bình thường. Ôi da phụ nữ Tần Châu đẹp quá, đáng hận là mình lại đi theo Nhiếp Bác Chiêu, ở nơi biên giới chim ăn đá gà ăn sỏi này”

Tóm lại hí kịch trong lòng không lộ ra ngoài, hai người ngoài mặt vẫn rất khách khí.

“Vụ kiện này không thể thắng”, Trần Lệ Na nói sau khi nghe Tô Hướng Vãn kể về vụ án nhà máy Hồng Tinh.

Tô Hướng Vãn nói: “Cô không thể bác bỏ ngay lập tức như thế được, hãy tin chúng tôi, chúng tôi còn có cách khác”

Trần Lệ Na dĩ nhiên cũng có tự tin của mình: “Nói thế nào nhỉ, có lúc sự xâm lược kinh tế của các công ty nước ngoài đối với chúng ta là điều không thể tránh khỏi, giống như Coca Cola, Siemens và nhiều công ty lớn khác. Cô không thể nào ngăn cản họ phát triển được, đây là sự tích luỹ từ hàng trăm năm lịch sử của chủ nghĩa tư bản, chúng ta chỉ cố gắng làm hết sức thôi”

Tô Hướng Vãn nghe mấy câu này, trong lòng không khỏi chấn động, không lẽ người phụ nữ này cũng là xuyên không giống mình?

Nếu không, làm sao cô ấy biết được xâm lược kinh tế là điều không thể tránh khỏi.

“Đứng ở lập trường cá nhân, đương nhiên chỉ cần bảo vệ tốt bản thân là đủ, nhưng nếu đứng trên lập trường quốc gia, tôi sẵn sàng đi tới tận cùng có thể”, nói đến đây Tống Thanh Sơn đẩy cuốn "Sổ tay chống độc quyền của Hoa Kỳ" qua: "Đây là Luật chống độc quyền của Hoa Kỳ. Tôi là một người lính, không quá rành về lĩnh vực kinh tế, kỹ sư Nhiếp nói cô quen rất nhiều người, có thể giới thiệu cho chúng tôi một ứng cử viên có thể thúc đẩy dự luật này không?"

Trần Lệ Na thực ra rất bận, dù sao với cải cách mở cửa, chính công ty của cô cũng phát sinh nhiều vấn đề, cho nên cô không có nhiều thời gian để nghe Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn nói gì.

Suy nghĩ hồi lâu, cô cũng nghĩ ra một người: “Thế này đi, tôi biết một người tên là Đặng Đông Nha, hiện đang làm việc ở Bộ thương mại. Hai người có thể đi tìm ông ấy, xem ông ấy có nghĩ ra cách nào không”

Đặng Đông Nha, Tống Thanh Sơn lục tìm trong trí nhớ, hình như ấn tượng có một người như vậy trong Bộ thương mại.

Hắn từng nghe Thẩm Tam Cường nói qua rằng Đặng Đông Nha giống như Hàn Minh, là những người do cấp trên trực tiếp đào tạo, đương nhiên cũng là người rất có năng lực.

Bộ Thương mại trực tiếp quản lý ngoại thương. Nếu muốn thúc đẩy dự luật ngoại thương, phải đến Bộ Thương mại.

Ba người vội vàng gặp nhau một lát rồi chia tay.

Sau khi lên lầu, Tống Thanh Sơn lập tức gọi điện cho Đặng Đông Nha, kể lại cho ông ta nghe về vụ án nhà máy Hồng Tinh.

Trong tưởng tượng của hắn, có thể Đặng Đông Nha phải cần một thời gian mới hiểu được vụ án nhỏ như vậy sẽ gây ra bao nhiêu tổn thất cho đất nước trong tương lai.

Không ngờ chỉ qua điện thoại, Đặng Đông Nha đã hiểu hết mọi chuyện: "Ý anh là chúng ta nên đưa ra Luật chống độc quyền càng sớm càng tốt từ vụ án này, nếu không hàng trăm công ty đồ uống lạnh trên cả nước sẽ phải đóng cửa, đúng không?"

Tống Thanh Sơn khẳng định: "Đúng vậy, không chỉ ảnh hưởng riêng ngành đồ uống lạnh. Mặc dù thị phần đồ uống lạnh lớn nhưng tác động và tổn thất đối với đất nước không lớn. Lớn hơn cả là những doanh nghiệp công nghiệp quân sự và các ngành sản xuất quy mô lớn. Nếu chúng bị tư bản nước ngoài độc quyền, thương hiệu của chúng ta sẽ không bao giờ có khả năng xoay chuyển trên thị trường quốc tế."

"Tôi hiểu, từ giờ tôi sẽ dốc toàn lực để thúc đẩy sự ra đời của Luật chống độc quyền, nhưng anh có cuốn sách chuyên môn nào muốn giới thiệu cho tôi không?" Đặng Đông Nha nói qua điện thoại.

Tống Thanh Sơn nhìn cuốn sách "Sổ tay chống độc quyền của Mỹ" bị hắn đọc cho mòn đi, đọc tên sách cho phía bên kia.

Không thể không nói Trần Lệ Na hùng hùng hổ hổ đến vội vã đi cũng vội vã, nhưng giải quyết vấn đề con mẹ nó hiệu quả, tìm một phát đúng người luôn.

Đặng Đông Nha ngắt điện thoại, lập tức thông báo cho thư ký của mình để tìm tất cả các cuốn sách luật liên quan đến chống độc quyền và các vụ kiện tụng quy mô lớn trên thế giới.

Nhà máy Hồng Tinh chỉ là một ổ chuột nho nhỏ, nhưng nếu phát triển thành bệnh dịch, nó sẽ gây hoạ vạn dặm. Là cao tài sinh tốt nghiệp đại học Phục Đán Thượng Hải, Đặng Đông Nha hiểu rõ sự đáng sợ của độc quyền kinh tế hơn Tống Thanh Sơn, vì thế ông tay bắt tay vào làm ngay.

Chuyện này cũng vô tình trùng hợp, Thẩm Tinh Nguyên từ khi tự kết hôn với Tống Tây Lĩnh chưa từng gặp qua ba mẹ chồng, lại sinh con ngay tại Ô Thị, nghe đâu đã đến ngày dự sinh rồi mà đợi 1 tuần, đứa trẻ vẫn chưa chịu ra.

Hai vợ chồng gặp Trần Lệ Na xong, bắt xe chạy tới bệnh viện.

“42 tuần rồi, Tống Tây Lĩnh, em sợ mình mang thai Na Tra quá”, ngồi trên giường bệnh, Thẩm Tinh Nguyên xoa bụng thở hổn hển.

Hơn một năm ở biên giới, không chỉ Tống Tây Lĩnh gầy gò, râu tóc loà xoà mà ngay cả Thẩm Tinh Nguyên cũng không tốt hơn, nhưng dù sao cô đang mang thai, người phù nề hết cả nhưng khuôn mặt vẫn tròn như trước, cười lên vẫn rạng rỡ như thế.

Tống Tây Lĩnh nói: “Chính xác là 42 tuần 2 ngày”

Hai vợ chồng biết rõ ngày đứa trẻ thành hình, bởi vì để chuẩn bị cho bảo bảo, hai người đã làm rất nhiều công việc.

Tống Tây Lĩnh tập thể dục mỗi ngày, dậy sớm ngủ sớm, còn Thẩm Tinh Nguyên ngày nào cũng ăn thịt cá bổ dưỡng. Hai người còn đặc biệt canh ngày rụng trứng, phấn khích thấp thỏm kết tình hữu nghị cách mạng chỉ vì sự xuất hiện của thằng nhóc này.

Lúc này mang thai còn khó khăn hơn, bởi vì những vụ phá thai xảy ra khá thường xuyên do bào thai là các bé gái nên các bệnh viện không được phép tiết lộ giới tính của đứa trẻ trước khi sinh.

Nhưng Tống Tây Lĩnh lợi hại chính là chỗ này, nó cùng vào phòng siêu âm với Thẩm Tinh Nguyên, nhìn những hình ảnh sóng trên màn hình điện tử liền xác định được Thẩm Tinh Nguyên đang mang thai một bé trai.

Vì thế hai người chuẩn bị rất nhiều quần áo con trai, ngay cả thai giáo cũng là Tống Tây Lĩnh vây quanh bụng Thẩm Tinh Nguyên giảng về vật lý, hoá học cùng phản ứng phân tử.

Nghe nói con trai thường sinh sớm, vậy mà thằng nhóc này gan lì ở trong bụng mẹ 42 tuần không chịu ra.

“Nhóc Na Tra này, ra ngoài nhanh lên, mẹ lo muốn chết rồi”, Thẩm Tinh Nguyên vỗ bụng nói.

Rất sốt ruột vì công việc của Tống Tây Lĩnh đang vô cùng gấp mà đứa trẻ còn chưa chịu ra.

“Ôi, hình như bụng em đau rồi”, Thẩm Tinh Nguyên đột nhiên nói.

Tống Tây Lĩnh lập tức đứng bật dậy: “Không phải cơn đau giả đấy chứ, chúng ta báo nhầm mấy lần rồi, anh sợ bác sĩ tức giận”

“Lần này đau thật, em đoán sắp sinh rồi, mau gọi bác sĩ đi”, Thẩm Tinh Nguyên xoa bụng nói: “Cuối cùng Na Tra cũng muốn ra rồi, nhanh lên con”

Cuối cùng cô cũng hiểu được cơn đau khi sinh nở là thế nào, không chỉ đau mà ruột gan còn như thắt cả lại.

Tống Tây Lĩnh từ trước đến giờ luôn là đứa chậm chạp, cuối cùng cũng nhanh một lần, chạy ra khỏi phòng với tốc độ nước rút 100 mét, trong lòng nghĩ: Con ngoan, mau ra nhanh đi, ba còn phải quay về làm việc.

Nhưng thực tế, trắc trở đến ngay lập tức.

Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn vừa ra khỏi nhà khách, tìm xe đến bệnh viện thì bị mấy công an chạy hổn hển tới ngăn lại.

“Có tin tức tên bắt cóc”, công an nói.

“Nhanh như vậy à?” Tống Thanh Sơn phản ứng theo bản năng: “Một kẻ trong số đó hẳn vẫn đang theo dõi chúng ta phải không?”

“Dù sao đi nữa, một trong những kẻ bắt cóc tự xưng là Trần Vinh Quang, hiện đang ở khu nhà cao tầng của Bệnh viện nhân dân khu tự trị, hắn yêu cầu đối thoại với hai người”, công an nói.

Vừa đúng chỗ mà Tống Tây Lĩnh đang chờ sinh con.

Rốt cuộc thằng nhóc Trần Vinh Quang này muốn làm gì?

Đây là khu tự trị, nơi có yêu cầu an ninh nghiêm ngặt nhất, sao nó cứ phải tìm chỗ này để gây chuyện?

Nếu truyền ra ngoài thì hậu quả sẽ tệ đến mức nào? 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn