Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 228: Vượt ngục

 

“Bất luận các đoàn ca múa khác như thế nào, tỷ lệ chọn của đoàn ca múa Tần Châu chúng ta luôn là 100%, số 1 cả nước. Tại sao? Bởi vì công việc lựa chọn luôn là do tôi làm”, đoàn trưởng Bao lạnh nhạt nói.

Tổng cộng có 5 nữ chiến sĩ đứng thành 1 hàng, dĩ nhiên trang điểm cẩn thận, da dẻ trắng đặc biệt.

Duy chỉ có Tống Nam Khê da đen nhất, bởi vì tự mình báo danh nên đoàn trưởng Bao không để cho nó đứng chung một chỗ, còn nói: “Tự mình ghi danh sẽ kéo thấp tỷ lệ lựa chọn của cả đội, cô tự đi đi, không cần phải đi cùng đội của tôi”

Nhìn về phía 5 người kia, cô ta mở cái túi du lịch trong tay ra: “Các cô lại đây, mặc váy vào”

Thời điểm duyệt binh năm 1984, quốc gia đã tiến hành sửa đổi và chỉnh sửa quân trang, quân phục mới có màu ô liu, lính nam mặc quần, lính nữ mặc váy, không rộng thùng thình như bộ cũ, thon gọn và đẹp hơn.

Nhưng việc thay đổi quân phục mất nhiều thời gian, ở cấp cơ sở, binh lính vẫn mặc quân phục phiên bản cũ.

Nhưng đoàn trưởng Bao không biết bằng cách nào đã lấy được 5 bộ quân phục mới cho 5 lính nữ của mình.

“Oa, của tôi là màu trắng, đây là đóng vai hải quân à”, Tiểu Vương cầm bộ quần áo cảm thán.

Một người khác là Tiểu Lưu cũng ồ lên thán phục: “Oa, của tôi màu xanh, đây là quân phục của không quân”

Tiểu Tần ngập ngừng nói: “Của tôi cũng màu trắng, mọi người nhìn xem có biết là quân chủng nào không?”

Tiểu Vương đến gần nhìn một cái, kết luận: “Đây là thiên thần áo trắng, đồng phục y tá quân đội, thật là đẹp”

Những người kia da vừa trắng, tôi một câu cô một câu thay quân trang mới rồi mọi người mới cùng nhau đi ra ngoài, đoàn trưởng Bao thấy Nam Khê định đi cùng đội ngũ thì trừng mắt một cái ý ngăn cản.

“Khác hẳn những người kia, em thấy sao?” Lý Thừa Trạch vẫn một mực đi theo từ đầu đến cuối mà không nói gì, đột nhiên hỏi.

Bộ quân phục kiểu cũ năm 1965 mà nó đang mặc có ống quần rất rộng, áo cũng to, giống như một cái thùng, Nam Khê nhìn quân phục mới của 5 cô gái dĩ nhiên là có ghen tị.

Hơn nữa, mặc dù đoàn trưởng Bao không ngừng gạt ra, nó vẫn đi theo 5 cô gái, vung tay, bước chân dù bộ quần áo không đủ rộng để sải bước lớn, mọi người phải xuyên qua đại viện quân khu, nó tranh thủ quay đầu, lè lưỡi với Lý Thừa Trạch một cái: “Mặc dù quân phục của em không đẹp nhưng tư thế đi của em đẹp nha”

Lý Thừa Trạch cười, giơ ngón tay cái lên từ phía xa, đi đằng sau các cô gái.

Nếu thật sự muốn lên sân khấu biểu diễn, con đường tương lai còn rất dài, sẽ có rất nhiều đả kích, cũng sẽ bị rất nhiều lời chỉ trích, nhiều chuyện không ai có thể giúp đỡ được, chỉ có thể tự mình chịu đựng.

Tính cách lạc quan này của Tống Nam Khê sẽ giúp đỡ rất nhiều cho sự nghiệp tương lai của nó.

Cho tới lúc này, Lý Thừa Trạch mới cảm thấy, với tinh thần mạnh mẽ của Tống Nam Khê, nó có thể chịu đựng được những lời đồn đại, xúc phạm sẽ xuất hiện sau khi nó nổi tiếng.

Đoàn trưởng Bao gạt bỏ Nam Khê có nguyên nhân rất lớn là vì Lý Thừa Trạch không cho cô ta chút thể diện nào. Bây giờ huấn luyện quân sự đã kết thúc, một thiếu tá nho nhỏ như Lý Thừa Trạch có thể làm được gì? Cô ta là cán bộ cấp trung đoàn, phải làm cho hắn không còn mặt mũi, để hắn biết đắc tội cô ta có hậu quả nghiêm trọng thế nào.

Muốn gạt bỏ, làm cho ngươi khó chịu, khi dễ em gái ngươi không phải là cách trực tiếp nhất sao?

“Để cho Vương Lỵ lên trước, Tống Nam Khê, cô chen cái gì, muốn nổi tiếng đến điên rồi à, nhìn cái bộ dạng của cô xem”, trong phòng khách của nhà khách, đoàn trưởng Bao thấy Nam Khê bước nhanh lên 2 bước liền trực tiếp mắng.

Lý Thừa Trạch mặt tối sầm, đứng đó nhìn.

Dĩ nhiên ai cũng biết, Tống Nam Khê là đứa trẻ từ nhỏ đã không gây gổ với người khác, nhưng khi bị đoàn trưởng mắng, nó sẽ làm cho mọi chuyện rõ ràng.

“Chỉ cần vào nghề này, ai cũng muốn nổi danh, nhưng tôi không muốn nổi bằng chị đâu, đoàn trưởng Bao, nếu không tại sao tôi không có quân phục mới mà họ lại có?”, Tống Nam Khê nói.

Đoàn trưởng Bao hừ một tiếng, quay đầu nhìn đội ngũ của mình, lại vẫn cứ nghĩ Tống Nam Khê là quả hồng mềm dễ bóp.

“Chỉ huy huấn luyện viên Lý, chỗ này không có việc của cậu, hôm nay không phải họp sao, chạy đến nhà khách làm gì?” đoàn trưởng Bao trút giận lên Lý Thừa Trạch.

Ngay lúc này, cô giáo Ngô của trường nghệ thuật quân đội nghe thấy tiếng động liền trực tiếp mở cửa: “Thừa Trạch tới rồi à, mau vào đi, chúng tôi đã chuẩn bị xong rồi, chỉ còn chờ cậu thôi”

Nói như vậy, cô giáo Ngô lại quen biết Lý Thừa Trạch?

Quan lớn một cấp đè chết người, ở Tần Châu, đoàn trưởng Bao không kiêng nể ai, dù sao đoàn ca múa là đơn vị đặc thù, không ai can thiệp vào được, nhưng cô ta tôn kính nhất chính là những giáo viên đến từ trường nghệ thuật này, người phụ trách tỷ lệ tuyển chọn của cô ta.

Đoàn trưởng Bao sửng sốt trong nháy mắt, bởi vì hôm nay chỉ là buổi khảo hạch sơ bộ, nhưng khác với các trường học khác, trường nghệ thuật có 4 giáo viên khảo thí, mà nhìn vào chỗ trống trong phòng họp cùng với bảng tên bày trên bàn, Lý Thừa Trạch lại là một trong những giáo viên đó??

Phải biết, thi vào trường nghệ thuật quân đội bao gồm đánh giá phẩm chất chính trị, ngoại hình, vóc dáng, cân nặng, kiểm tra toàn diện hình thể, cùng với viết chữ, làm văn, hội hoạ, ca hát, có thể nói nó giống như buổi chọn phi tần của hoàng đế thời cổ đại.

Nhưng nghe nói thi cũng không khó, tại sao?

Bởi vì điều kiện hà khắc đã loại gần hết mọi người ngay từ đầu, cho nên tỷ lệ lựa chọn mới quan trọng như vậy.

Dĩ nhiên cho tới lúc này, Nam Khê mới biết Lý Thừa Trạch là một trong những giáo viên khảo thí.

“Trời ạ, huấn luyện viên Lý lại là người sát hạch chúng ta, anh ấy phụ trách môn nào?” Tiểu Vương nhỏ giọng hỏi.

Đoàn trưởng Bao dẫu sao cũng có kinh nghiệm, buồn rầu nói: “Kiểm tra chính trị cũng như thể lực, phẩm chất quân sự chắc đều là anh ta sát hạch”

Các chiến sĩ nữ từng người chờ được gọi tên mình, sau đó sẽ đi vào kiểm tra.

Nghe nói Lý Thừa Trạch cũng là giám khảo chấm thi, một đám chiến sĩ nữ trong lòng phát run.

Người đầu tiên bị gọi vào là Tiểu Vương, lúc đi ra thì khóc, hỏi thì không nói gì khiến các cô gái còn lại càng thêm căng thẳng.

Sau đó là Tiểu Tần rồi đến những cô gái khác, Tống Nam Khê là người cuối cùng được gọi vào, không nhắc đến quá trình khảo hạch, kiểm tra xong, kết quả vòng đầu tiên được công bố trực tiếp.

Ngay từ đầu, đoàn trưởng Bao đã bắt đầu có chút hối hận vì không biết tình hình đã khi dễ Tống Nam Khê, đến bây giờ đã hiểu rõ rằng, Lý Thừa Trạch nói không chừng giả làm giám khảo, cố ý đánh trượt những người khác để Tống Nam Khê được chọn?

Cô ta là người nóng tính, không chờ cô giáo Ngô cầm danh sách tuyên bố kết quả đã nói thẳng: “Được rồi, Tống Nam Khê là em gái của thiếu tá Lý, cô ta qua được tôi cũng không có ý kiến gì, các người muốn làm gì thì làm. Chỉ có thể nói bây giờ tình hình trong nước cũng là như vậy, ai mà không dựa vào quan hệ để mà lên chức chứ, hừ”

“Tần Châu chỉ chọn được một mình Tống Nam Khê”, cô giáo Ngô cười nói: “Đoàn trưởng Bao, còn phải nói thêm một chút, cô đã không tuân thủ đúng quy định, tự mình điều quân trang mới cho đoàn ca múa, cái này nếu bị tố cáo, rất có thể cô sẽ bị tổ chức điều tra”

“Nhưng các cô ấy mặc rất đẹp”, đoàn trưởng Bao nói.

Cô giáo Ngô lại cười: “Các cô ấy trước tiên là chiến sĩ, sau đó mới là nghệ sĩ biểu diễn, huấn luyện quân sự, thể lực và dày công tu dưỡng là quan trọng nhất. Nhưng tôi nghe nói ở đây chỉ có Tống Nam Khê huấn luyện chuyên cần, còn các cô gái khác, ví dụ như Tiểu Vương, 3 tháng huấn luyện nghỉ 60 ngày. Với kiểu tu dưỡng như thế, làm gì đủ tư cách làm một chiến sĩ? Làm lính còn chưa được thì nói gì đến làm nghệ thuật?”

“Hoá ra sát hạch còn chú ý đến tỷ số huấn luyện chuyên cần, mọi người bị sao vậy, sao không thông báo trước cho chúng tôi?” đoàn trưởng Bao nghĩ không ra, hổn hển nói.

Cô giáo Ngô vẫn đang cười: “Quân đội muốn cải cách, trước hết phải loại bỏ những tư tưởng, suy nghĩ hủ bại, th*m nh*ng, suy đồi. Đoàn trưởng Bao, vừa rồi các chiến sĩ nữ có nói lúc huấn luyện các cô ấy xin nghỉ chủ yếu là do cô gợi ý. Thái độ của cô đối với chuyện này rất nghiêm trọng, tôi phải báo cáo lên cấp trên”

Lý Thừa Trạch đột nhiên cong môi cười.

Nó lúc nào cũng nghiêm khắc với các chiến sĩ nhưng đoàn trưởng Bao cứ khăng khăng làm theo ý mình, nó còn biết làm sao?

Đoàn trưởng Bao là người không chịu thua, bình thường tự hào nhất chính là đoàn ca múa của mình, nếu cô giáo Ngô thực sự báo cáo chuyện này lên trên, chức đoàn trưởng của cô ta không giữ được thì làm thế nào?

“Nhưng các cô gái rất đẹp, lãnh đạo chẳng lẽ không thích những cô gái xinh đẹp sao?” cô ta lớn tiếng nói.

Cô giáo Ngô vẫn cười, nhưng lời nói đã khó nghe hơn: “Cũng bởi suy nghĩ này của những người như cô mới khiến rất nhiều người cho rằng đoàn ca múa, nghệ thuật quân đội của chúng ta là cái nôi cung cấp tình nhân cho các quan chức. Loại suy nghĩ này không thay đổi, toàn bộ các đoàn nghệ thuật quân đội đều sẽ bị ảnh hưởng”

“Được rồi, chúng ta cũng phải đi rồi. Thừa Trạch, cảm ơn cậu vì đã cung cấp bảng điểm danh chuyên cần, hiện cấp trên đang rất coi trọng chuyện dày công tu dưỡng của các chiến sĩ nữ chuyên nghiệp, chúng ta hợp tác vui vẻ nhé”, mấy giáo viên đứng lên bắt tay Lý Thừa Trạch rồi rời đi, để đoàn trưởng Bao ở lại đó.

Dĩ nhiên sau khi về đoàn trưởng Bao mới biết, lúc bắt đầu huấn luyện cũng là thời điểm bắt đầu khảo hạch của trường nghệ thuật quân đội.

Mà Lý Thừa Trạch, sở dĩ trăm phương ngàn kế tranh thủ được tư cách huấn luyện viên, chính là để có thể trở thành giáo viên chấm thi cho em gái.

Ai có thể tưởng tượng được, nó không nói một lời, cứ như vậy đưa em gái tới cuộc thi tuyển của trường nghệ thuật quân đội.

Qua được vòng sát hạch, chỉ cần các môn văn hoá đạt yêu cầu, Tống Nam Khê sẽ chắc chân vào được trường nghệ thuật quân đội.

Không nói đoàn trưởng Bao khổ tâm nuôi dưỡng 5 tuyển thủ, cuối cùng bị đánh rớt hết, phải chịu bao nhiêu đả kích.

Tống Nam Khê qua được vòng sát hạch, Lý Thừa Trạch còn phải đi làm nên Nam Khê một mình về nhà.

Trong lòng tràn đầy niềm vui, nhưng nó nghĩ sợ ba mẹ có thể sẽ không vui khi biết chuyện, Nam Khê liền chui vào bếp để bận rộn.

Trưa nay Tô Hướng Vãn không về, nó phải nấu ăn cho hai đứa nhỏ.

Buổi tối, Tô Hướng Vãn phải làm thêm giờ rồi mới về, về đến nhà lại vô cùng bận rộn, liên tục gọi điện thoại.

“Mẹ, con có một chuyện vui rất lớn muốn nói cho mẹ”, Nam Khê bưng cơm đến cho Tô Hướng Vãn rồi nói.

Tô Hướng Vãn vừa định nghe, điện thoại lại vang lên.

“Cái gì? Các con vào thành sinh con? Khi nào sinh?” Tô Hướng Vãn nói.

Nghe là Tống Tây Lĩnh rồi, nói như vậy anh hai có con rồi à?

“Công việc có gì quan trọng, nhanh đến bệnh viện đi”, Tô Hướng Vãn nói rồi cúp máy.

Dĩ nhiên nhà Tây Lĩnh sắp sinh con, tâm trạng của Tô Hướng Vãn rất vui vẻ.

Nam Khê xoa hai tay, nhìn mẹ gắp mì, hắng giọng định báo tin vui, điện thoại lại kêu.

Lần này là một nữ đồng chí tên Trần Lệ Na gọi tới: “Kiện với một công ty đầu tư nước ngoài sao, đồng chí Tiểu Tô, cái này tôi không có kinh nghiệm nhưng tôi cảm thấy chúng ta sẽ thất bại”

Thật ra Tô Hướng Vãn cũng là lần đầu tiên liên lạc với Trần Lệ Na ở Ô Mã Y, nghe nói nữ đồng chí này rất lợi hại ở Ô Mã Y, là chủ một nhà máy lớn.

Cô kiên nhẫn nói: “Có tôi ở đây, chuyện thắng kiện hay không không thành vấn đề, nhưng xin cô đến Bắc Kinh một chuyến được không?”

Bên kia đại khái do dự một lúc rồi đồng ý.

Được rồi, Nam Khê cảm thấy lúc này mình đã có thể nói chuyện đậu trường nghệ thuật quân đội được rồi chứ?

Kết quả ngay lúc này lại có người tới gõ cửa, cắt ngang lời Nam Khê.

Đó là Lưu Tại Dã, cũng đeo kính râm, Tô Hướng Vãn thấy hình như kính này cùng bộ với kính râm của Trần Vinh Quang.

“Kim Thạch dùng dây giày để mở còng tay, cùng Trần Vinh Quang vượt ngục rồi. Chuyện này bây giờ chưa báo lên trên, phải đem được hai người đó về. Chúng tôi nghĩ Trần Vinh Quang còn tiếp tục phạm tội, rất có thể sẽ sớm tìm đến Nam Khê nhà cô”, Lưu Tại Dã nói.

Kim Thạch cùng Trần Vinh Quang chưa từng nghĩ đến chuyện thắng kiện, vì hợp đồng do bọn họ ký, họ nắm rất rõ các điều khoản trong đó.

Tô Hướng Vãn nhiều nhất cũng chỉ có thể khiến cho không phải bồi thường chứ còn làm được gì khác?

Một phụ nữ mới học hết lớp 2 như cô, làm sao kiện được một công ty đầu tư quốc tế có cả một đội luật sư?

Cho nên Trần Vinh Quang thương lượng cùng Kim Thạch, hai người dứt khoát vượt ngục, tự báo thù bằng cách của mình.

Theo tâm lý học tội phạm, trước khi báo thù, Trần Vinh Quang nhất định sẽ đến tìm gặp Nam Khê, cho nên Lưu Tại Dã mới chạy đến nhà Tô Hướng Vãn há miệng chờ sung.

Một đám công an ập vào, mai phục rất kỹ.

Nam Khê rầu muốn chết, trăm ngàn cay đắng mới thi đậu trường nghệ thuật quân đội, chỉ muốn báo tin vui cho mẹ thôi mà sao lại khó khăn thế?

Lưu Tại Dã thấy Tô Hướng Vãn cứ nhìn chằm chằm vào kính râm của mình liền gỡ xuống, hà hơi lau cho sạch rồi nói: “Ài da, nhìn cô xem, là tôi bỏ tiền mua kính râm, Lưu Tại Dã tôi thiếu tiền sao?”

Cốc Đông và Bắc Cương thấy trong nhà có nhiều công an, nếu không phải bị bắt phải giữ nguyên hiện trạng thì bọn chúng đã vui mừng muốn chết.

Đến hơn 11 giờ, quả nhiên có người gõ cửa sổ phía sau.

Người bình thường tới nhà, không ai gõ cửa sổ phía sau hết, cho nên Lưu Tại Dã nghĩ nhất định là Trần Vinh Quang tới.

Nó cùng Kim Thạch muốn trả thù một cách sảng khoái, hẳn là sẽ giết Adrian, nhưng trước khi ra tay, hẳn là nó sẽ đến gặp Nam Khê.

“Ai đó?” Nam Khê thấy Lưu Tại Dã ra hiệu, khẽ hỏi.

Không ngờ lại là giọng của Quách Mai: “Nam Khê, có nhà không?”

...

“Vinh Quang là cái đồ không ra gì, dì biết sớm muộn gì nó cũng đi sai đường. Con phải cẩn thận một chút, đừng để nó làm hại mình”, Quách Mai bĩu môi nói: “Hồi bé nó còn đọc tiểu thuyết khiêu dâm, tất cả đều bị thứ đó làm hại, nếu nó làm thật thì lớn chuyện rồi”

“Con biết rồi, dì”, Tống Nam Khê nói.

Quách Mai còn không chịu đi: “Nói với mẹ con một chút, dì không muốn làm trưởng phòng kiểm tra chất lượng nữa, muốn làm giám đốc phân xưởng. Dì tố cáo Trần Vinh Quang cũng coi là có công đi, bảo mẹ con giao chức giám đốc phân xưởng cho dì, thế nào?”

Nam Khê chưa lên tiếng, Tô Hướng Vãn không nhịn được nữa, trực tiếp mở cửa, đạp Quách Mai một cái: “Cút ngay, tránh xa nhà tôi ra”

“Chủ tịch Tô, chúng ta nói chuyện đi, sao cô đánh người?” Quách Mai che mặt, tỏ vẻ uỷ khuất.

Tô Hướng Vãn phì một tiếng: “Tôi không ngại mất mặt mà nói, con trai tôi hồi bé cũng xem tiểu thuyết kiêu dâm, nhưng tôi không đem chuyện này nói với toàn thiên hạ, âm thầm dẫn con đi theo con đường đúng đắn là được rồi. Đứa trẻ mới lớn có những rung động là rất bình thường, việc cô nên làm là từ nhỏ giáo dục nó không được phạm tội, không được khi dễ con gái nhà người khác chứ không phải đem cái xấu của con mình ra đi nói khắp mọi nơi để lấy lòng người khác, vọng tưởng dùng cái đó để thăng quan tiến chức”

“Tôi làm như vậy là để bảo vệ con gái cô, Tô Hướng Vãn cô buồn cười thật đấy, tôi nịnh nọt mà cô còn vỗ thẳng vào mặt tôi”, Quách Mai không giả bộ kinh sợ nữa, đứng thẳng người cãi lại.

“Đúng, bởi vì tôi căn bản không cần cô phải nịnh bợ, ngày mai cô cút khỏi nhà máy sữa bột của tôi, chức trưởng phòng kia tôi để cho Trần Hào Quang làm”, Tô Hướng Vãn chỉ vào mũi Quách Mai nói.

“Cô có ý gì, Hào Quang nó biết cái gì? Nó còn từng sa đoạ kia”, Quách Mai quýnh lên, thậm chí nói xấu cả con gái mình.

Tô Hướng Vãn giang tay cười: “Trong nhà máy sữa bột có không ít người từng làm việc xấu, nhưng bây giờ họ đều làm rất tốt. Người ta muốn sửa sai thì 80 tuổi vẫn chưa muộn, nhưng cô, Quách Mai, cô hết thuốc chữa rồi”, Tô Hướng Vãn nói.

Cô không phải chưa cho Quách Mai cơ hội, cũng không phải không đầu tư cho Quách Mai.

Nhưng sự thật chứng minh, một người có thể nuôi phế một đám trẻ con sẽ không bao giờ nhìn thấy cái sai của mình, không bao giờ đi đúng đường.

Quách Mai tức giận, định kéo cô: “Tô Hướng Vãn, cô dùng con gái tôi mà không cần tôi, quá là làm nhục tôi rồi”

Tô Hướng Vãn không cần động thủ, hai công an ở trong phòng lao ra, trực tiếp đè Quách Mai xuống đất.

Ngay lúc này, đột nhiên một tiếng hát vang lên từ phía bên kia sân, tiếng hát nghẹn ngào như đang khóc: “Mẹ, dưới ánh trăng con âm thầm nhớ mẹ. Sự quan tâm lặng lẽ chảy trong dòng máu, mẹ, vòng tay của mẹ ôm ấp tình yêu cả đời con…”

Bài hát này của Tống Nam Khê, bình thường nó hát vui vẻ, êm tai nhưng lần này hát lên giống như đứa trẻ cô độc vô cùng khát vọng tình yêu của mẹ nhưng chưa bao giờ có được.

...

“Quách Mai, lão tử được mẹ sinh ra, cho bú sữa nhưng mẹ chưa từng một lần giặt tã hay bế con. Mấy đứa nhỏ đều do con nuôi lớn, mẹ không xứng đáng làm mẹ con” một tiếng gầm vang lên, mọi người nghe thấy giọng Trần Vinh Quang.

Nó quả nhiên đến tìm Tống Nam Khê, có lẽ đã ẩn núp trong sân này từ lâu.

Nếu không phải bị Quách Mai cản trở, có lẽ đã bắt được Trần Vinh Quang.

Nhưng tâm tư Quách Mai vĩnh viễn không thể đoán trước được, bị hai công an đè xuống đất vẫn cố ngỏng đầu lên hét: “Trần Vinh Quang, mày là thằng không có tiền đồ. Tao bảo mày làm việc cho giỏi, mày lại ném nhà máy Hồng Tinh vào tay người khác. Nếu không có mày, tao đã là một kiểm định viên tốt, mày phải bồi thường cho tao, bồi thường cho nhà máy Hồng Tinh của Tần Châu, nếu không mỗi người Tần Châu sẽ phỉ nhổ mày, dìm chết mày trong nước miếng”

Trên nóc nhà mảnh ngói bay tán loạn, hiển nhiên Trần Vinh Quang đã chạy.

Lưu Tại Dã dẫn đầu, cả đội đuổi theo Trần Vinh Quang, chỉ để lại một công an canh chừng Quách Mai đang nổi điên.

“Mày thật nhục nhã, Trần Vinh Quang, tất cả là lỗi của mày!”

Vì mày mà nồi bị cháy. Vì mày mà ba mày không về. Vì mày, em trai em gái bị cảm. Vì mày mà tao mất việc.

Đây là những gì mà Quách Mai đã mắng chửi Trần Vinh Quang cả đời. Nhà máy Hồng Tinh là con đường tắt duy nhất mà suốt 20 năm Trần Vinh Quang mới tìm được để có thể trở mình, chỉ bằng một tiếng “tất cả là lỗi của mày” đã huỷ hoại một đứa trẻ còn đang sống sờ sờ.

Giằng co cả ngày.

Cho tới lúc này, Nam Khê cảm thấy không thể chờ thêm được nữa, vì thế liền nói: “Mẹ, con thi đậu trường nghệ thuật quân đội rồi”

“Ồ!” Tô Hướng Vãn nói.

“Con là người duy nhất được chọn ở quân khu Tần Châu, mẹ có biết tại sao không? Bởi vì con chưa từng bỏ một ngày huấn luyện nào, còn là người có da đen nhất, nhưng mấy giáo viên đều khen ngợi con, nói con là nữ chiến sĩ ưu tú nhất cả nước”, Nam Khê vui vẻ nói.

Tô Hướng Vãn lại nhẹ nhàng ồ một tiếng, quay người đi vào nhà.

“Mẹ không vui sao?” Tống Nam Khê không khỏi thất vọng.

“Ba con đã dùng nửa năm tiền lương để nhờ người mua cho con bộ mỹ phẩm từ Hương Cảng. Bởi vì người kia 12 giờ mới xuống máy bay, ba con đã tới sân bay chờ đón người đó để lấy được bộ mỹ phẩm sớm cho con. Chắc con chưa từng nghe qua, mỹ phẩm có nhãn hiệu Lancome, dĩ nhiên nó rất đắt, nhưng không phải là loại đắt nhất. Đắt nhất là loại kem dưỡng mẹ mua cho con, tên là Esteee Lauder, nói thầm cho con biết, loại đó mẹ rất ít dùng”, đời trước, Tô Hướng Vãn vì để săn mua được bộ kem dưỡng da La Mer đã phải thức xuyên đêm.

Nam Khê ồ lên một tiếng: “Con chưa từng dùng qua đồ trang điểm”

“Vậy thì bắt đầu dùng từ bây giờ, mẹ sẽ dạy con. Nhà máy sữa bột sẽ sớm có lợi nhuận, được chia tiền, sau này mẹ sẽ mua mỹ phẩm cho con”, Tô Hướng Vãn cười nói: “Ca sĩ lục quân của chúng ta sao có thể để da mặt xấu được”

Con gái dĩ nhiên phải được yêu thương, nhưng đôi khi tình yêu thương của cha mẹ không được nói ra mà thôi.

Tống Thanh Sơn nửa đêm canh ba chầu chực ở sân bay chờ nhận mấy món mỹ phẩm tiêu tốn cả một năm tiền lương của hai vợ chồng, dù đó chỉ là vài lọ thuỷ tinh nhỏ.

Da mặt tiểu cô nương mà thôi, sao phải dùng đồ đắt như vậy chứ.

Nhưng dựa vào những thứ đó, Nam Khê của hắn mới có thể trắng trẻo trở lại, xinh đẹp bước lên sân khấu.

Chỉ thấy con gái khó nuôi hơn con trai biết bao nhiêu. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn