Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 227: Vụ kiện

  

Chuyện của nhà máy Hồng Tinh là như vầy.

Ban đầu được tư nhân nhận thầu, các công nhân được tăng lương, ai cũng rất vui.

Còn Trần Vinh Quang, chính là tổng giám đốc của nhà máy Hồng Tinh, còn Kim Thạch, coi như người nhận thầu, cũng gọi là ông chủ, người có quyền lực cao nhất của nhà máy Hồng Tinh.

Nhưng trên thực tế, Kim Thạch là giám đốc của một doanh nghiệp nhà nước, dù có giàu có đến đâu, tiền lương có cao đến đâu cũng không có đủ tiền để để nhận thầu nhà máy Hồng Tinh từ tay chính phủ. Người bỏ tiền để hắn nhận thầu nhà máy Hồng Tinh chính là công ty đứng sau Adrian.

Lúc ấy Adrian còn đáp ứng với Kim Thạch, chờ lấy được nhà máy sẽ đổ thêm tiền đầu tư cho hắn, mở rộng sản xuất, tăng năng suất.

Nhưng ngay một tháng trước, Kim Thạch đặt hàng một dây chuyền sản xuất từ phía nam và đã đặt cọc, đột nhiên Adrian nói rằng công ty mình không có tiền, Kim Thạch phải tự trả tiền thiết bị.

Tổng số tiền là 2 triệu, Kim Thạch đã bỏ vào đó 2 trăm ngàn, số còn lại phải được thanh toán, nếu không trang thiết bị không sản xuất được, chuỗi vốn của nhà máy Hồng Tinh sẽ đứt gẫy.

Kim Thạch chạy đến Bắc Kim tìm Adrian đòi tiền, đi mấy lần đều không tìm được Adrian, cuối cùng mới tìm thấy Adrian đang ở khu vực biên giới, đàm phán với bên khai thác mỏ Ô Mã Y để mở cơ sở sản xuất của Coca Cola, hơn nữa còn đầu tư 3 triệu.

“Để nhà máy Hồng Tinh phá sản đi, Kim tổng, bây giờ cái anh cần quan tâm chính là hạng mục thu mua nhà máy thép Tần Châu, phải lấy bằng được”, Adrian nói với vẻ lười biếng.

Tình cảm của Kim Thạch đối với nhà máy Hồng Tinh không thể đo được bằng tiền.

Đó là sự tái sinh của đứa con trai đã chết đuối trên con sông biên giới, không chỉ là một nhà máy, nó còn là biểu thị cho việc con trai hắn vẫn còn đang sống trên đời này dưới một hình thức khác.

Cho nên lúc đầu hắn đầu tư cho nhà máy Hồng Tinh chính là đưa thương hiệu này lớn mạnh hơn.

“Không phải anh đã nói sẽ đưa nhà máy Hồng Tinh chúng tôi trở thành thương hiệu quốc tế sao?” Kim Thạch hỏi.

Adrian cầm bút, chỉ lên bản đồ thế giới treo trên tường nói: “Nhà máy Hồng Tinh bất quá chỉ là một nhà máy đồ uống nho nhỏ ở phía bắc mà thôi, cả nước có đến trăm nhà máy như thế, tất cả đều phải chết, từ nay về sau thị trường Trung Quoocs chỉ còn lại Coca Cola, đây cũng là cái mà đại diện người Mỹ của tôi muốn nhìn thấy”

Vừa nói anh ta vừa dời bút ra ngoài: “So sánh với Coca Cola, một cái nhà máy Hồng Tinh nho nhỏ chẳng bằng một con kiến, nhanh nghĩ biện pháp nhận thầu nhà máy thép đi, cái nhà máy bé tí kia thì quên đi”

“Nhưng nó được đặt tên của con trai tôi, anh đã nói sẽ đem nó ra toàn thế giới”, Kim Thạch nói.

Adrian cười ha hả: “Kim Thạch anh không hiểu sao, trong nền kinh tế thị trường, Trung Quốc các anh không thể nào có thương hiệu, các anh bắt đầu quá muộn, ở phương diện kinh tế chỉ có thể thất bại. Stalin đã nói, bị tụt hậu phải chịu thất bại, lãnh đạo các anh chẳng phải vẫn lấy câu này làm châm ngôn sao?”

Kim Thạch cùng Trần Vinh Quang không thể chịu được nữa, quay về Tần Châu.

Dĩ nhiên vẫn còn một tia hy vọng, hắn vẫn muốn giả bộ thu mua được nhà máy thép để Adrian có thể đổ số tiền mua dây chuyền thiết bị còn lại vào nhà máy Hồng Tinh.

Nhưng 2 tháng trôi qua, nhà máy Hồng Tinh không còn nguồn vốn, chỉ có thể duy trì tiền lương, thậm chí không có đủ tiền mua nguyên liệu, Kim Thạch lại gọi điện liên tục, cuối cùng Adrian cũng đến.

Lúc này Adrian không còn giống như trước nữa, anh ta mặc một bộ âu phục hiệu Ý cao cấp, đeo kính râm, mặc dù chỉ mang theo hai trợ lý, nhưng khí thế của anh ta không hề kém cạnh.

“Nếu lấy được nhà máy thép, tôi có thể giúp anh trả lương tháng cuối cùng của nhà máy Hồng Tinh, sau đó cho công nhân nghỉ việc. Nếu không lấy được nhà máy thép, anh đợi công nhân nhà máy Hồng Tinh xé xác anh ra đi”, Adrian lấy kính râm xuống, nhẹ nhàng gõ vào ngực Kim Thạch.

Adrian còn bận phải lên biên giới: “Lấy được nhà máy thép thì hãy tới tìm tôi, không thì không cần phải gọi điện thoại đâu, tôi không có bất kỳ hứng thú gì với nhà máy Hồng Tinh”

Loại người như Kim Thạch và Trần Vinh Quang, cạnh tranh về kinh tế có thể không làm được nhưng đánh nhau thì rất thành thạo.

Một nhà máy Hồng Tinh tốt như thế, hơn ngàn công nhân dựa vào đây để nuôi sống gia đình, trong nháy mắt bị phá sản, không còn nữa sao?

Kim Thạch vừa mới khoe khoang với tiểu đại ca Bắc Cương rằng hắn có thể giành cho nó nửa giang sơn để cho nó thừa kế.

Trần Vinh Quang muốn dựa vào nhà máy Hồng Tinh để nổi tiếng, để Tống Nam Khê biết nó mạnh hơn Lý Thừa Trạch.

Cuối cùng 2 người lại bị Adrian đùa bỡn trong tay sao?

Anh ta chỉ b*p ch*t một nhà máy rồi thản nhiên quay đi sao?

Có thể không đánh bại được chủ nghĩa tư bản trong kinh doanh, nhưng chúng ta có quả đấm nhé.

Kim Thạch vốn có tính khí hung bạo, Trần Vinh Quang còn hung bạo hơn, hai người ngay trong khách sạn Tần Châu đã đánh Adrian thành cái đầu heo.

Nếu không phải trợ lý của Adrian báo cảnh sát, có lẽ hai người kia đã đánh chết Adrian rồi.

Lúc Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn chạy đến Cục công an, Adrian đang lau mũi trong văn phòng Lưu Tại Dã.

Đúng vậy, anh ta đã bị đánh gãy mũi, sưng mắt, nếu không tránh kịp có lẽ đã bay một con mắt rồi.

Hai trợ lý của anh ta, một người hiểu tiếng Trung bập bõm, một người không biết chữ nào, đang ông nói gà bà nói vịt với Lưu Tại Dã.

Đánh người nước ngoài, hơn nữa còn đánh thành như vậy, đây chính là một trọng án hình sự rất nghiêm trọng

Lưu Tại Dã thấy Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn chạy tới ngay trong đêm, cầm bình nước nóng nói: “Hai người chạy tới đây xem náo nhiệt cái gì, một là Kim Thạch, một là Trần Vinh Quang đều đã bị bắt đợi kết án, đoán là vĩnh viễn không được thả ra đâu”

Tống Thanh Sơn đến thẳng phòng giam.

Bộ âu phục của Trần Vinh Quang tơi tả, đầu tóc Kim Thạch rối bù.

Trợ lý của Adrian bước vào, chỉ Kim Thạch nói: “Chúng ta chỉ đơn thuần nói chuyện nợ nần, anh phải trả lại chúng tôi 300 ngàn, gặp nhau ở toà”

Kinh doanh của nhà máy rất lớn, nhưng tiền là của mọi người, của nhà máy và công nhân. Kim Thạch đã đầu tư tất cả tiền của mình vào dây chuyền sản xuất mới.

Hắn bây giờ không còn xu nào, bảo lấy ra 300 ngàn trả nợ, kiếm ở đâu?

“Chúng tôi sẽ chính thức truy tố anh ở Bắc Kinh, gặp nhau ở toà”, trợ lý của Adrian nói.

Tay của Kim Thạch bị còng trên tường, không đánh người được, nhưng hắn từng là quân nhân, được huấn luyện nghiêm chỉnh, đột nhiên nhấc chân lên, một chiếc giày bay về phía người trợ lý.

Bang một tiếng, chiếc giày thúi của Kim Thạch đập vào đầu trợ lý.

“Lại thêm một tội nữa, đánh người, lãnh đạo nhà máy Trung Quốc bạo lực, đánh người, ngày mai sẽ lên tin nóng trên TV khắp thế giới”, người trợ lý không tức giận, ngược lại còn dương dương đắc ý: “Các người sẽ nổi tiếng”

Kim Thạch vùng vẫy muốn thoát khỏi còng tay, cổ tay bị mài rách: “Adrian, đồ tiểu tạp chủng người Pháp kia, có giỏi thì vào đây, chúng ta đánh nhau một trận”

Thời điểm này vốn ít người nước ngoài, tất cả mọi người trong Cục công an đều tới xem náo nhiệt, những người ngoại quốc cầm máy quay phim ghi lại toàn bộ quá trình, trong Cục công an vô cùng nóng.

Đang lúc mọi người đang tập trung xem náo nhiệt, trợ lý của Adrian còn chuẩn bị chụp lại bộ dạng xấu xí của Kim Thạch và Trần Vinh Quang, đột nhiên có tiếng phụ nữ kêu to: “Không phải chỉ là kiện sao? Chúng tôi chấp nhận tố tụng, đến lúc đó gặp nhau ở toà”

Trần Vinh Quang đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy đó là Tô Hướng Vãn thì vội vàng nói: “Dì Tô, chúng ta nhất định sẽ thua kiện, tôi đã xem hợp đồng”

“Có tôi ở đây sẽ không thua, nhưng hai người thì đáng bị đánh”, Tô Hướng Vãn nói.

Cô quay người đi đến phòng làm việc của Lưu Tại Dã, Adrian vẫn một mình ngồi đó, yên lặng thưởng thức trà của Lưu Tại Dã.

“Đem người của anh đi đi, nhà máy Hồng Tinh trước mắt do Liên hiệp phụ nữ chúng tôi tiếp quản, vụ kiện cũng sẽ do hội phụ nữ chúng tôi giải quyết với anh”, Tô Hướng Vãn nói.

Từ trước đến giờ, Adrian đối với mỹ nữ phương đông Tô Hướng Vãn này đều không coi trọng.

Nhưng nghe cô nói muốn cùng mình đi kiện, anh ta thấy có hứng thú: “Tô tiểu thư, vụ kiện này cô chắc chắn thua”

“Cũng chưa chắc. Các anh thu mua không chỉ nhà máy Hồng Tinh chúng tôi mà còn có các nhà máy trong nước khác như Bát Vương tự, Băng Phong, Bắc Băng dương, Húc Nhật thăng, cũng bị các anh dùng phương thức này b*p ch*t. Đến lúc đó, Coca Cola của các anh tiến vào thị trường này liền có thể tạo thành thế độc quyền, tôi nói đúng không?” Tô Hướng Vãn còn cười nói.

Adrian lập tức đứng lên: “Cô còn biết điều này? Vậy thì cô phải biết, hợp đồng được soạn rất nghiêm ngặt, các người không có cơ hội thắng”

Tống Thanh Sơn bước vào, ấn Adrian ngồi lại xuống ghế: “Có khả năng hay không, chúng ta cứ thử xem”

Người dân trong nước từ xưa đến nay, trừ phóng hoả, giết người, cướp bóc, có thể thoả hiệp được thì không bao giờ kiện tụng, thế nhưng hai người này lại đồng thanh thực sự muốn theo vụ kiện?

Nếu Tô Hướng Vãn muốn kiện, Adrian coi như cũng thấy được đi, nhưng còn Tống Thanh Sơn, hắn làm lính, biết gì về phương diện kinh tế mà cũng đòi kiện?

Nhìn bộ dạng nhất định phải theo kiện của Tống Thanh Sơn, Adrian giơ ngón tay hình chữ V mà thủ tướng Anh Churchill thường dùng, dĩ nhiên trong tương lai mọi người gọi đây là tai thỏ, trẻ trâu.

“Vậy chúng ta gặp nhau ở Bắc Kinh”, Adrian dương dương đắc ý nói: “Các người nhất định sẽ thua thật thảm hại”

Tống Thanh Sơn vốn là phải đi, đột nhiên nói: “Hướng Vãn, đóng cửa giúp tôi, đứng bên ngoài ngắm gió một lúc đi”

“Làm gì vậy? Kim Thạch cùng Trần Vinh Quang cũng bởi vì đánh người, bị giam ít nhất cũng phải nửa tháng, anh cũng định đánh người à?”, Tô Hướng Vãn nhìn thấy không ổn, nhất định phải kéo Tống Thanh Sơn ra khỏi Cục công an.

“Không được, tôi phải quay lại đánh Adrian, em canh bên ngoài cho tôi một lát là được”, ra khỏi Cục công an, liếc mắt nhìn thấy cửa sổ, Tống Thanh Sơn lại ngứa tay.

Tô Hướng Vãn sống chết kéo người này đi không được, tức quá cho một đấm: “Nếu anh muốn ở trên toà án thắng được hắn ta, công khai vụ kiện của chúng ta ra ngoài, có thể cứu được mấy chục nhà máy khác thì anh đừng có xông vào đánh nhau. Anh đánh hắn một trận rồi cũng sẽ bị tống giam, Tống Thanh Sơn, anh 44 tuổi rồi, không phải 14 tuổi, tỉnh táo một chút được không?”

“Vậy em ôm tôi một cái có được không?” Tống Thanh Sơn đột nhiên nói.

Người này ngực rộng dáng cao, dù sao trong quân đội nghiêm túc huấn luyện, dáng người vĩnh viễn cao thẳng như vậy, đây là lần đầu tiên lưng hắn hơi khom xuống, tựa hồ như cầu xin, hy vọng Tô Hướng Vãn có thể an ủi mình một chút hoặc ôm mình một chút.

Tô Hướng Vãn vỗ lưng Tống Thanh Sơn: “Vợ chồng già rồi, anh còn định bày trò gì nữa?”

Tống Thanh Sơn đột nhiên ôm Tô Hướng Vãn từ phía sau: “Ôm một lúc được không?”

Người đàn ông này vốn dĩ chưa bao giờ kích động, cũng không thể hiện cảm xúc của mình ra bên ngoài như vậy.

Tô Hướng Vãn để cho hắn ôm, còn phải ngó nghiêng xem có ai đi ra từ Cục công an không.

Tống Thanh Sơn ôm vợ từ sau lưng, một lúc lâu sau mới nói: “Được rồi, chúng ta đi thôi, ngày mai chuẩn bị vụ kiện”

Hai vợ chồng đây là lần đầu tiên tay trong tay về nhà.

Kính râm của Cốc Đông và Bắc Cương thực ra là do Kim Thạch mua, dẫu sao Kim Thạch cũng là tiểu đệ của Bắc Cương, đối với 2 đứa nhóc này cái gì cũng đều đáp ứng.

Trời tối rồi, hai đứa vẫn không chịu bỏ kính, kiểu gì cũng vẫn đeo, đi loanh quanh trong sân đại viện.

“Anh, em cảm thấy không nhìn được nữa rồi”, Bắc Cương nói.

Cốc Đông rất bình tĩnh: “Mặc dù chúng ta không nhìn thấy nhưng người khác đều biết hai chúng ta có kính râm nha”

Cho nên hai đứa đeo kính đen như người mù mò mẫm trong bóng tối, ngay cả ba mẹ đi ngang qua hai đứa cũng không biết, nhìn từ xa giống hệt hai đứa mù.

Hai đứa đi dạo đủ rồi, được khen đủ rồi, khó khăn lắm mới lần sờ về được đến nhà, lập tức ngửi thấy mùi rất thơm.

Tối nay mẹ nấu mì ăn liền, trong mỗi chén mì có thêm hai cái trứng, thịt hộp, rau xanh cắt nhỏ, sốt cà chua và một ít dầu ớt, mùi vị vô cùng thơm ngon.

Đối với bọn trẻ con mà nói, món này còn ngon hơn cả chân giò.

Hai đứa trẻ ôm chén, nghe như có người đi ngang qua cửa, vội vàng đeo kính râm lên, chạy ra ngoài.

“Bà Vương, có thấy chúng con đeo cái gì không?” Bắc Cương chỉ vào mắt mình nói.

Bà Vương và bà Trương hóng gió xong đang đi về, nhìn thấy hai đứa trẻ đeo kính râm liền tò mò: “Hai đứa có thể nhìn thấy không?”

Bắc Cương thành thật nói không nhìn thấy gì, Cốc Đông thì giả tạo hơn, rõ ràng là không nhìn thấy nhưng vẫn ôm chén mì đi hai bước: “Kính râm có thể nhìn trong đêm, bà nhìn con thì thấy, thật đó”

Nhưng trời thì tối, đèn đường bên ngoài thì mờ, Cốc Đông giơ chân lên bước hụt một cái, cả người lẫn mì đều ngã nhào xuống đất.

Thịt hộp thơm ngon, mì tôm cùng trứng đổ đầy ra đất.

Ngay cả kính râm cũng rớt bể.

Hai bà lão nhìn nhau cùng nhận định, kính râm kia khẳng định làm cho mắt người ta như mù, Cốc Đông là một ví dụ tốt nhất.

Dĩ nhiên, mẹ nấu mì theo đầu người, mỗi người một gói, không có nhiều.

Cốc Đông khóc thảm thiết tê tâm liệt phế, vang vọng trong bầu trời đêm ở đại viện Vinh Quang, khóc mãi không ngừng, cho đến khi Tống Thanh Sơn chia nửa chén mì của mình cho nó, nó mới ngừng khóc.

Tống Thanh Sơn hôm nay ăn cơm có vẻ buồn buồn, ăn xong thì vào phòng ngủ của Đông Hải và Tây Lĩnh.

Gian phòng này bây giờ là phòng làm việc của Tống Thanh Sơn, để đủ loại sách mà Tống Thanh Sơn mua vì sự phát triển của nhà máy thép những năm qua.

Thực ra hắn không phải là người thích đọc sách.

Nhưng hôm nay rót cho mình ly trà, Tống Thanh Sơn rút ra cuốn "Lý thuyết chung về việc làm, lãi suất và tiền tệ" của Keynes ra, chuẩn bị đọc.

“Sao thế, tối nay anh không đi làm à?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Tống Thanh Sơn hơi nhíu mày nói: “Mẹ Lư Đản, tôi phải chuyển ngành”

“Con mẹ nó, đối xử với nhau kiểu gì vậy, sao không có ai phải chuyển ngành, chỉ có mình anh bị? Anh bị khi dễ à?” Tô Hướng Vãn nói.

Nói như thế nào đây.

Thật ra thì Tống Thanh Sơn chỉ cần nguyện ý đi Bắc Kinh hoạt động một chút, có thể chuyển từ phó tư lệnh lên tư lệnh, đến lúc nghỉ hưu sẽ ở một chức vụ cao hơn, đối với một người lính mà nói, đây cũng là đường về lý tưởng nhất.

Nhưng thời điểm nhìn thấy Kim Thạch bị còng trong phòng giam kia, Tống Thanh Sơn đột nhiên sinh ra ý chí chiến đấu.

Kim Thạch là ai? Hắn có thể một mình đối mặt với hoả lực của địch trên đảo Trân Bảo, xây dựng lô cốt vững chắc khiến hoả lực của địch có mạnh đến mấy cũng không đẩy lui được hắn.

Bất luận tư cách của hắn thế nào, trên chiến trường, hắn tuyệt đối là người lính không chịu rút lui.

Nhưng khi cải cách đến, hắn chỉ có thể giống như kẻ ngu bị người ta khi dễ, bỏ rơi.

Còn Trần Vinh Quang, cho dù nó có xấu xa đến đâu, đã từng học xong cấp 2, là một trong những học sinh ưu tú nhất của trường trung học số 1 Tần Châu, thành tích không kém gì Đông Hải, Tây Lĩnh, nhưng đối với người nước ngoài, nó vẫn dễ dàng bị đánh bại.

Cho nên Tống Thanh Sơn cảm thấy, là một người lính, khi mọi người đều không muốn chuyển ngành, chỉ muốn duy trì nguyên trạng, hắn phải thay đổi, phải chuyển ngành, vì chiến hữu của mình mà chiến đấu.

Nhưng vợ hắn có đồng ý không? Dẫu sao hào quang của phu nhân tham mưu trưởng này, từ nay về sau Tô Hướng Vãn sẽ không còn được hưởng nữa.

Cho nên lúc Tống Thanh Sơn đem ý định chuyển ngành của mình nói ra, trong lòng rất thấp thỏm.

“Chuyển đi, xem ra sau này tôi phải gọi anh một tiếng Tống tổng rồi”, Tô Hướng Vãn cười nói.

Sắc mặt Tống Thanh Sơn không thay đổi gì nhưng thực ra, nỗi cô đơn cùng sợ hãi trước quyết định chuyển ngành trong lòng hắn, bởi vì sự an ủi của vợ đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Chuyển ngành, cho dù là ai cũng thấy sợ, sợ không thích ứng được với xã hội, sợ không làm được ở cương vị mới, sợ không có chỗ tiền lương kia sẽ không nuôi được vợ con.

Có câu an ủi này của Tô Hướng Vãn, trong lòng Tống Thanh Sơn ít nhất không còn sợ như vậy nữa.

Không nghĩ tới cô cười xong còn nói: “Ở trong sách anh là một thương nhân địa ốc, xây rất nhiều nhà, kiếm được rất nhiều tiền khiến người ta phải ghen tị. Đừng sợ mình ra khỏi quân ngũ thì không có mục tiêu, trước hết xử lý xong vụ kiện với Adrian, sau đó tôi làm quan chức nhà nước, anh kinh doanh, thế nào?”

Hai vợ chồng nhìn nhau một cái, đột nhiên Tống Thanh Sơn kéo Tô Hướng Vãn vào phòng, đóng cửa lại.

“Chúng ta tiếp xúc thân mật trước đi, sau đó tôi sẽ đọc sách, đầu óc hẳn sẽ sáng suốt hơn”, Tống Thanh Sơn nói.

“Tôi còn chưa tắm nữa”, Tô Hướng Vãn nhỏ giọng nói.

Tống Thanh Sơn ôm cô đặt lên bàn, hít hà cô như một chú cún con: “Tối nay tôi ăn chưa no, mùi mì ăn liền trên người em thật thơm, để yên cho tôi ngửi một chút”

Phải nói, bên ngoài Cốc Đông không biết ba mẹ đang tiếp xúc thân mật, dù sao ba cũng đã chia nửa chén mì cho nó khiến nó vô cùng cảm động.

Vốn dĩ sau khi thi vào trường trung học số 1, Cốc Đông lại học hành lười biếng, bây giờ mới mở sách ra để xem.

Ba mẹ ở bên trong đọc sách thân mật, Cốc Đông bên ngoài một mình đọc sách, cũng không tệ.

Đột nhiên nó nghe thấy mẹ kêu ái một tiếng, lại nghe thấy mẹ nói: nhẹ một chút.

Mặc dù cao lớn nhưng chơi thân với Bắc Cương như vậy chứng tỏ tuổi tâm trí của Cốc Đông nhiều nhất cũng chỉ 5 tuổi.

Nó không biết ba mẹ đang làm gì, nhào đến gõ cửa: “Ba, con trả lại mì ăn liền cho ba, ba không thể vì bị đói mà đánh mẹ nha”

Nó vừa nói xong liền khóc kinh thiên động địa.

Thằng nhỏ gấu báo này thuộc về cái loại hết cứu thật sự.

Sáng ngày hôm sau, ở đoàn ca vũ.

Hôm nay không phải huấn luyện, mọi người có thể ngủ nướng, cảm giác này vô cùng tốt đẹp.

Hơn nữa vừa mở mắt ra, mọi người đã ngửi thấy mùi trứng gà chiên thơm phức.

“Ôi, hôm nay hình như trường nghệ thuật quân đội sẽ phỏng vấn, ai trong chúng ta sẽ được chọn?” Tiểu Vương ở cùng ký túc xá đá văng chăn ra nói: “Tôi phải dậy và trang điểm đây, mọi người cứ ngủ đi”

Nam Khê im lặng cũng ngồi dậy nhưng không trang điểm, chỉ đánh răng rửa mặt rồi thay quần áo.

“Tống Nam Khê, tôi cảm thấy cô đừng đi thì hơn, nếu không đoàn trưởng Bao sẽ nổi giận đó”, Tiểu Vương đang thoa son nói.

Nhưng thực tế Tống Nam Khê có giọng ca tốt, căn cơ nhảy múa cũng rất tốt, cô ta sợ Tống Nam Khê đi thì mình sẽ không trúng tuyển.

Nam Khê không quan tâm, cầm lọ kem Úc Mỹ Tịnh bắt đầu bôi lên mặt: “Chị ấy không chỉ tức giận mà có thể cả đời này cũng không quên được tôi, thì sao chứ, dù sao tôi cũng không sợ”

Mở cửa ra, ánh mặt trời đã rực rỡ, bắt đầu từ hôm nay, Nam Khê không còn ghét ánh mặt trời nữa.

Lúc soi gương, nó thấy mình thật đen, nhưng đã làm sao, nó không để ý đến điều đó nữa.

Nam Khê bây giờ cảm thấy tinh thần của mình bây giờ có thể chinh phục được cả biển khơi.

Nhưng khi quay đầu nhìn thấy Lý Thừa Trạch, nó liền co lại thành con chuột nhắt.

“Anh, sao anh tới đây? Đây là ký túc xá nữ, mọi người còn chưa dậy, anh đừng lên lầu”, Nam Khê nhỏ giọng nói.

Thực ra là nó sợ Lý Thừa Trạch biết nó âm thầm báo danh ở trường nghệ thuật quân đội sẽ ngăn cản nó nên nó vội vàng muốn đẩy hắn đi.

“Sáng nay dì Tô làm bánh bao kẹp trứng gà, cho em thêm 2 cái trứng, bên trong còn có cả rau xà lách”, Lý Thừa Trạch đưa chiếc bánh hamburger kiểu Trung Quốc mà Tô Hướng Vãn làm cho Nam Khê, cúi đầu nhìn nó: “Đừng trang điểm, cô Ngô của trường nghệ thuật quân đội không thích thí sinh trang điểm, cũng đừng thay quần áo, mặc quân phục đi thi là được”

Nhìn tóc Nam Khê tán loạn, nó nói: “Đem lược ra đây, anh chải tóc cho em”

Nam Khê xác định thêm lần nữa, thấy nét mặt Lý Thừa Trạch vẫn bình thường mới quay đầu đi chỗ khác.

Nhớ lại 4 năm trước, lúc nó phải thi lên trung học, khi đó Lý Thừa Trạch không chỉ chải tóc mà ngay cả cơm cũng do hắn đút cho nó ăn.

Nam Khê lại thấy bối rối, Lý Thừa Trạch này lúc đả kích nó luôn vô tình như vậy.

Nhưng cho dù nó làm gì, đến thời điểm mấu chốt nhất, tựa hồ cũng là một tay hắn làm hết cho cô.

Hít sâu một hơi, cắn một miếng bánh bao kẹp trứng gà mẹ làm, nó phải đi phỏng vấn vào trường nghệ thuật quân đội. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn