Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 226: Chống xâm lược

 

Nam Khê về nhà, Tô Hướng Vãn nhìn thấy con thì hết hồn: “Nam Khê, con không phải đi huấn luyện mà đi đốt lò à?”

Nam Khê soi gương ở nhà, thấy mẹ thì trắng còn mình thì sắp đen như than.

Hơn nữa, mọi người nói cơ thể có quần áo che thì sẽ không bị đen, Nam Khê c** q**n áo, so với Tô Hướng Vãn rồi gào lên: “Mẹ, xem ra con không thể trắng lại được nữa rồi”

“Vậy thì nói với Thừa Trạch đừng dạy dỗ con nữa, mẹ thấy đoàn trưởng Bao hình như ngày nào cũng xin nghỉ phải không?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Nam Khê bĩu môi: “Con không dám, sợ anh đánh con”

Khi còn bé, thỉnh thoảng bị anh đánh vào mông vì không chịu học, bây giờ Nam Khê là cô gái đã gần 20 tuổi mà vẫn còn đánh thì đúng là quá đáng, phải không?

“Một chút tiền đồ cũng không có, con có còn là con gái của mẹ nữa không? Nó là ai, muốn đánh con thì đánh à? Tối nay nó về, con hung dữ với nó một chút, con không định cả đời bị nó khi dễ đấy chứ?” Tô Hướng Vãn nói.

Nam Khê suy nghĩ một chút, vẫn là không dám: “Mẹ, mẹ nói thay con đi”

“Nhìn con xem, mau đi ngủ đi, để nó về rồi mẹ nói”, Tô Hướng Vãn nói.

Thấy bảo hôm nay quân khu họp chính vì chuyện nguyên nhân sẽ giải tán quân khu, Tống Thanh Sơn cũng tham gia, cuộc họp khẩn đến đêm.

Khoảng 2 tiếng sau, Lý Thừa Trạch và Tống Thanh Sơn cùng về nhà.
Thừa Trạch ánh mắt sắc bén, vừa vào đã đi vào bếp: “Dì Tô, tuỳ tiện làm gì ăn cũng được, không cần quá phiền toái”

Nhưng khi nhìn lên cái thớt ở bếp, nó sợ ngây người, trên thớt chẳng có gì ngoài một con dao phay thái thịt.

“Khi dễ Nam Khê có vui không?” Tô Hướng Vãn cầm dao lên hỏi.

Lý Thừa Trạch lập tức giơ hai tay lên: “Không có, con không có”

“Nó sắp phải tham gia thi văn nghệ, tương lai sẽ lên sân khấu biểu diễn, con bắt nó phơi đen như vậy, làm sao nó có thể biểu diễn?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Lý Thừa Trạch quẹt mũi một cái, thấy Tô Hướng Vãn cầm cái dao kia, bộ dạng như muốn thu thập mình, nó vội vàng giơ tay lên: “Dì Tô, hẳn là dì hiểu hơn con, tình trạng đám người ca múa đó loạn như thế nào, hơn nữa, dì không muốn cô ấy trở thành giáo viên, có một cuộc sống yên ổn hơn sao?”

Tống Thanh Sơn đói không chịu được, cũng mò vào nhà bếp, nói tiếp câu chuyện: “Thừa Trạch nói rất đúng. Khi còn nhỏ nó thế nào tôi cũng không quan tâm, cho dù bây giờ nó nhảy múa có chút danh tiếng đi nữa, con đường ca hát kia cũng không phải tốt lành gì. Nếu có thể thì để cho nó rút lui, huống chi tính cách Nam Khê không giống em, không cay cú cũng không hung hãn, làm ca sĩ khó tránh khỏi bị thua thiệt”

Cho nên Lý Thừa Trạch cố ý huấn luyện Nam Khê, chuyện này Tống Thanh Sơn cũng biết?

“Thừa Trạch, dì cảm thấy con và Thanh Sơn đều không hiểu Nam Khê. Nó chẳng qua không lộ ra ngoài giống dì, nhưng trong lòng rất có chủ kiến, không tin thì cứ nhìn xem, nó tuyệt đối sẽ không chịu thua”, Tô Hướng Vãn vừa nói vừa lấy thức ăn cất trong tủ lạnh ra cho hai người.

Bánh bao hấp thái lát xào chung với thịt ba chỉ chiên, mì sợi, bắp cải và đậu phụ được chất đầy trên một chiếc đĩa. Món này ngon hơn cả bánh bao, hai người thậm chí không cần ngồi lên ghế, đứng ăn trong bếp, chỉ lát sau cái đĩa đã sạch nhẵn.

Lý Thừa Trạch vẫn cảm thấy, nhiều nhất là 1 tuần Tống Nam Khê sẽ bỏ cuộc.

Nhưng trên thực tế, từ ngày bắt đầu, nó đã chịu đựng được 2 tháng trong đợt huấn luyện 3 tháng này. Nói như Tô Hướng Vãn, da nó bây giờ sáng bóng như đồng, mặc dù tối nào đi tắm cũng khóc lóc oán trách nhưng chưa từng xin nghỉ hay lười biếng một ngày.

Tô Hướng Vãn ngày nào cũng bảo Tống Nam Khê phải hung dữ trước mặt Lý Thừa Trạch một chút, nhưng Nam Khê không dám. Hai tháng dầm mưa giãi nắng, những cô gái khác trong đoàn thực sự kiệt sức, một số bị bệnh, một số xin nghỉ phép, duy chỉ có mình Tống Nam Khê mưa gió không thay đổi, ngày nào cũng có mặt đúng giờ.

Dĩ nhiên chủ yếu là Lý Thừa Trạch muốn nhìn xem tính cách Tống Nam Khê còn yếu đuối như hồi bé nữa hay không.

Nếu nó thực sự không tranh không đoạt trong công việc giống như trong cuộc sống, con đường ca hát này thực sự không thích hợp với nó. Trong môi trường làm việc mà ngay cả Lưu Mẫn Ly, Thường Lệ Bình còn thua cuộc, nó không thể nào tranh được cơ hội để xuất hiện nổi bật được.

Mà cái chuyện ca hát này, nếu không tranh được cơ hội, vĩnh viễn không bao giờ có được ngày nổi danh.

Nhưng nếu nó có thể chịu đựng được đợt này thì có thể đi con đường ca hát kia, Lý Thừa Trạch khẳng định sẽ toàn lực ủng hộ.

“Đoàn trưởng Bao, chị có ý gì? Học viện nghệ thuật giải phóng quân tuyển sinh, chị biết tôi luôn muốn thi, tại sao không cho tôi ghi danh?” Tống Nam Khê không tin vào tai mình: “Cho tới giờ tôi luôn muốn thi vào trường nghệ thuật quân đội, tại sao lại không thể cho tôi ghi danh?”

Đoàn trưởng Bao liếc Nam Khê một cái nói: “Cô nhìn lại làn da của mình bây giờ đi, nếu thật sự để cô ghi danh khác gì tát vào mặt tôi. Muốn trách thì trách Lý Thừa Trạch đi, làm gì có huấn luyện viên nào như anh ta, làm cả một đội con gái đen thui như vậy”

Nam Khê bất kể mình có đen hay không, từ nhỏ nó đã kiên định mục tiêu chính là thi vào đoàn nghệ thuật quân đội, nhưng đoàn trưởng không ghi tên cho nó, sao có thể như vậy được?

Nam Khê thậm chí không nói thêm gì với đoàn trưởng Bao, đi thẳng ra nhà khách quân khu.

Phàm là trường học tới tuyển người đều ở nhà khách quân khu.

“Cô đừng đi nữa, bây giờ da cô đen như vậy, giáo viên trường nghệ thuật quân đội không thể thích cô được”, Tiểu Tần muốn kéo tay Nam Khê lại.

Nam Khê lúc này cũng giận điên lên: “Da đen là lỗi của tôi sao? Chỉ cần là quân nhân, chỉ cần giữ vững huấn luyện, tất cả mọi người đều bị phơi đen, không chỉ mình tôi”

“Nhưng trường nghệ thuật quân đội cần chính là hình tượng, cô bây giờ làm sao được? Tôi nói cô chứ cô phải mắng cho huấn luyện viên Lý một trận, hắn rõ ràng cố ý không muốn cô thi vào trường nghệ thuật này”, Tiểu Tần nói.

Nam Khê chẳng qua chỉ khó chịu một chút nhưng vẫn tỉnh táo: “Cái này không liên quan đến anh của tôi, tóm lại có thi được hay không là chuyện của tôi, nhưng không ghi danh, chính là đoàn trưởng Bao không đúng”

Đại diện của trường nghệ thuật quân đội là một cô giáo họ Ngô, hơn 50 tuổi, rất nhiệt tình, không nói chuyện Nam Khê da đen, chỉ tỉ mỉ hỏi tình huống của Nam Khê rồi mới đưa nó ra cửa.

Nhưng khi Nam Khê quay về đoàn ca múa, chờ đợi nó là mưa táp gió gào. Đoàn trưởng Bao nghe nói Nam Khê chống lại mình, tự ý đi ghi danh thì rất giận, đúng lúc tất cả mọi người đang tập trung để chuẩn bị cho buổi huấn luyện buổi chiều.

Trước mặt mọi người, cô ta chỉ vào mũi Nam Khê nói: “Tống Nam Khê, còn ít tuổi như thế, ngoài mặt ngây thơ như thế mà tâm cơ không ít, còn tự mình chạy đi ghi danh. Tôi nói cho cô biết, chúng ta báo bao nhiêu, chọn bao nhiêu trực tiếp liên quan đến tỷ lệ tuyển chọn của đoàn ca múa. Bây giờ cô đen thế này, hình tượng xấu như vậy, được chọn mới là lạ. Nếu cô thật sự kéo tỷ lệ tuyển chọn của chúng ta xuống, tôi sẽ công khai viết tên cô lên mục văn hoá trên báo, làm cho cô mất mặt luôn”

“Chọn không được thì thế nào? Tôi đã chuẩn bị mười mấy năm chỉ để trở thành ca sĩ quân đội. Cho dù chị đưa tôi đi diễu khắp các con phố Tần Châu tôi cũng không hối hận”, Nam Khê dứt khoát ném mũ xuống đất: “Ca sĩ cần da trắng, quân nhân phải huấn luyện, đây là một nghịch lý. Tôi muốn làm lính, cũng muốn ca hát, chị có mắng tôi đi nữa thì tôi vẫn nhất quyết phải làm”

“Cô cứ chờ làm cho Tống Thanh Sơn mất thể diện đi! Cô không được chọn chính là trò cười đó”, đoàn trưởng Bao đang nói, đột nhiên sau lưng có tiếng người hắng giọng, biết là Lý thừa pháp (thực thi luật pháp) đã tới. Diêm vương tốt thấy tiểu quỷ khó dây dưa, ở quân khu này cô ta cũng là người có mặt mũi nhưng trong thời kỳ huấn luyện, cô ta không thể không nghe theo lệnh của thiếu tá, chỉ huy huấn luyện này.

Nam Khê dĩ nhiên biết người ca hát luôn có sĩ diện, trường nghệ thuật quân đội là học viện cao cấp nhất cả nước, nếu nó ghi danh mà không được chọn, ít nhất cũng sẽ rất xấu hổ trong vòng tròn nhỏ của mình.

Vốn là cả nhà đã phản đối nó ca hát, lần này chắc là Lý Thừa Trạch sẽ vui đến ngất trời, ba nó cũng sẽ rất vui vẻ yên tâm, mẹ có thể than thở cùng nó hai ba tiếng nhưng cũng chẳng giúp được gì.

Tháng 8 nắng mùa thu gay gắt, ánh mặt trời chiếu lên làn da nó nóng hừng hực.

Những cô gái khác tâm cơ hơn, biết buổi chiều nắng chiếu ở hướng tây nên di chuyển hết ra phía sau, chỉ còn mình nó đứng hàng đầu, phơi mặt dưới ánh nắng.

Khó khăn chờ đến khi kết thúc huấn luyện vào buổi chiều, mọi người lê thân thể mệt mỏi về ký túc xá.

Tống Nam Khê trong lòng đang giận lẫy, không chịu đi, vẫn đứng nghiêm không nhúc nhích.

“Làm sao rồi, tại sao không đi?” Lý Thừa Trạch đi tới hỏi.

Nam Khê vốn rất thích Lý Thừa Trạch, dĩ nhiên bây giờ vẫn thích nhưng là một loại thích khác. Nó hận không thể lột da hắn xuống đắp lên mặt mình, ai bảo hắn trắng như vậy chứ?

“Đêm đó anh nói chuyện với ba, em đã nghe thấy”, Nam Khê bĩu môi nói.

Lý Thừa Trạch nhẹ nhàng ồ một tiếng: “Biết chúng ta phản đối em theo nghệ thuật mà vẫn còn có thể kiên trì lâu như vậy. Tống Nam Khê, sao anh lại không sớm phát hiện ra em cũng có xương cốt cứng như vậy nhỉ?”

Hắn vốn đã trắng, cười lại có nếp nhăn, trong bộ quân trang xanh trông lại càng đẹp trai.

Nam Khê trong lòng tức giận lại uỷ khuất, dứt khoát nhắm mắt lại: “Cho dù không thi đậu trường nghệ thuật quân đội, dù cả đời chỉ trong đoàn ca múa đi ca hát phục vụ các ông bà già trong viện dưỡng lão, em cũng sẽ tuyệt đối không để mọi người như ý”

Cô gái đen thùi lùi, thêm sợi dây buộc tóc màu đỏ khiến khuôn mặt trông càng đen hơn. Nghĩ đến cái gọi là tỷ lệ chọn của đoàn trưởng Bao, nếu không được chọn, sau này mỗi lần đoàn trưởng Bao tổ chức biểu diễn, khi giới thiệu đến nó nhất định sẽ thêm một câu: người không trúng tuyển trường nghệ thuật quân đội, Nam Khê vốn đã mệt mỏi, cảm thấy mười mấy năm cố gắng này của mình như con số 0, bĩu môi muốn khóc.

Cô gái da trắng xinh đẹp khóc sẽ được gọi là lê hoa đái vũ.

Cô gái da đen xấu xí khóc gọi là lư phẩn đản đản thượng đái lộ châu, hương thổ khí tức*

(lư phẩn đản đản thượng đái lộ châu: cục phân lừa đọng sương
hương thổ khí tức: tầm thường, dung tục)

Nghĩ đến da mình đen như vậy, cả đời này chắc cũng không trắng lại được, Nam Khê hít sâu một hơi, cắn đôi môi nhỏ, đứng khóc thút thít.

Vừa lúc này Tiểu Tần đến thao trường gọi Nam Khê về ăn kem do Cốc Đông mang tới.

Kết quả là nhìn thấy Lý Thừa Trạch hai tay đút túi quần đứng trước mặt Nam Khê, thấy Nam Khê khóc hắn còn cười, nhìn rất giống cười trên sự đau khổ của người khác.

Tiểu Tần mấy ngày này vốn tương đối mê luyến huấn luyện viên Lý có nước da trắng nõn, vóc dáng cao lớn, từng tham gia chiến trường rồi duyệt binh, nhưng nhìn thấy hắn khi dễ Nam Khê thành như vậy, trong nháy mắt cảm thấy hắn khó coi, cũng thật vô nghĩa.

Dù đàn ông đến đâu cũng không thể khi dễ em gái mình như vậy.

Nhưng ngay lúc này, huấn luyện viên Lý đột nhiên khom lưng, quay mặt Tống Nam Khê lại, hôn lên đôi môi đang bĩu ra vì khóc của cô.

Tiểu Tần hét lên, cảm thấy chết tâm luôn rồi, hai người này không phải anh em sao, sao lại hôn nhau?

“Yên tâm, em nhất định có thể thi đậu”, Lý Thừa Trạch từ khi mười mấy tuổi đã muốn hôn cô bé này rồi, cuối cùng cũng đánh bạo hôn được một lần, nhân tiện lau sạch nước mắt trên mặt cô: “Anh nói có thể chọn là có thể, thật đó”

“Anh nói xạo, anh căn bản không muốn em được chọn”, Nam Khê không chịu tin, hơn nữa không phải nó không biết tâm tư của Lý Thừa Trạch, dù sao lúc này cũng đã chẳng mong đợi gì được nữa rồi nên lá gan cũng lớn hơn: “Cho dù cả đời này chỉ làm chân chạy việc cho đoàn ca múa, em cũng sẽ không gả cho anh!”

Sợ bị đánh vào mông, Nam Khê nói xong còn phì một cái: “Nước miếng của anh trả lại hết cho anh, bẩn chết”

Nói xong rồi chạy mất.

Lý Thừa Trạch lau miệng, vui vẻ đi về phía trước, đột nhiên đụng phải Tiểu Tần, lập tức mặt sa sầm: “Không về nghỉ ở đây làm gì?”

Tiểu Tần bị doạ sợ, đột nhiên nằm xuống đất bắt đầu chống đẩy: “Thủ trưởng, tôi nói tôi huấn luyện chưa đủ, muốn rèn luyện thêm một chút, anh có tin không?”

“Vậy thì làm tiếp 100 cái”, Lý Thừa Trạch vừa nói vừa nghênh ngang đi.

Thông báo chính thức của tổ chức đã được gửi xuống.

Nhà Tống Thanh Sơn có 3 người theo quân ngũ, lại đều là cán bộ. Thời điểm quốc gia đang cần tăng cường sức mạnh, cắt giảm bộ máy cồng kềnh, Đông Hải cùng Thừa Trạch đều còn trẻ, hơn nữa còn thuộc quân chủng không thể cắt bỏ, vì thế hai người đương nhiên ở lại quân đội.

Mà Tống Thanh Sơn hiện phải đối mặt với 2 lựa chọn.

“Anh cố gắng thêm một chút, tất cả thủ hạ của Lý Vân Long đều ủng hộ anh, mặc dù anh vẫn còn trẻ nhưng bây giờ hoàn toàn có đủ tư cách làm phó tư lệnh, chờ vài năm nữa, quân khu Tần Châu sẽ do anh phụ trách, không phải rất tốt sao?” Cốc Bình được cấp trên cử xuống giám sát việc cắt giảm quân đội ở quân khu Tần Châu.

Anh ta nói một cách nghiêm túc với Tống Thanh Sơn.

Bản thân Tống Thanh Sơn cũng không hề muốn xa rời đội ngũ.

Những người cùng thế hệ với họ, ngay cả khi tuổi cao, con đàn cháu đống cũng không hề có ý định an hưởng tuổi già.

Nhiệt huyết bảo vệ đất nước không bao giờ ngừng chảy trong huyết quản của họ.

Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, thậm chí cả trong giấc mơ, họ luôn sẵn sàng chờ tiếng gọi của đất nước, chỉ cần có lệnh, họ sẵn sàng lao ra chiến trường bất cứ lúc nào.

Chưa từng sống trong nhung lụa, không rượu bia thuốc lá, không bụng bự, thể lực không bằng lúc 18 tuổi nhưng ít nhất cũng không khác biệt lắm so với khi 20 tuổi.

“Nếu anh muốn chuyển ngành, ý của cấp trên là tách nhà máy thép ra, sau này sẽ thuộc chính quyền Tần Châu quản lý, anh làm bí thư đảng uỷ”, Cốc Bình nói tiếp.

Nhưng rõ ràng, ý của cấp trên là muốn Tống Thanh Sơn ở lại, nhưng cái này phải do chính hắn giành được, cũng phải do hắn đích thân ra mặt gọi điện thoại, dùng danh nghĩa của Lý Vân Long để xin xỏ, chạy chọt một chuyến, tranh thủ một chút.

Tống Thanh Sơn đứng lên bắt tay Cốc Bình: “Tôi sẽ suy nghĩ thêm”

Chuyển ngành, tiếp tục mang nhà máy thép tiến lên?

Hay là ở lại, kiên trì huấn luyện, chờ quốc gia kêu gọi? Lựa chọn như vậy đối với Tống Thanh Sơn mà nói là vô cùng chật vật.

Đêm khuya về nhà, Tô Hướng Vãn gần đây không bận rộn, đang ở trong vườn hái cà chua.

Những loại rau khác dù phát triển tốt nhưng cũng mọc có hạn, duy chỉ có cà chua là mọc rất nhiều, Tô Hướng Vãn hái được 2 rổ rồi mà mới hết có nửa vườn.

“Lại làm tương cà chua à?” Tống Thanh Sơn vừa nói vừa nhấc rổ lên ước lượng.

Tô Hướng Vãn chỉ một hàng hũ đã được cọ rửa sạch sẽ: “Bắc Cương thích ăn cà chua xào khoai tây, Cốc Đông thích ăn mì cà chua trứng gà, gần đây anh cũng thích ăn lẩu cà chua nên định làm nhiều hơn một chút”

“Em có thể làm bớt đi một chút, sau này Cốc Đông phụ trách bếp núc, nó lớn như vậy rồi mà một chút tiền đồ cũng không có, cũng nên ở nhà nấu nướng đi”, Tống Thanh Sơn nói.

Vợ hắn quả thực quá bận rộn, quá vất vả, cứ ở trong quân đội suốt, Tống Thanh Sơn không có thời gian giúp đỡ cô.

Tô Hướng Vãn gạt dây cà chua ra nói: “Tính ra bọn chúng cũng sẽ rất nhanh phải đi, chẳng còn ăn cơm tôi nấu được mấy năm nữa. Đi rồi thì mấy năm mới được về nhà một lần, nên làm được thì cứ để tôi làm”

Đúng lúc đó Bắc Cương cùng Cốc Đông mỗi đứa đeo một cặp kính râm thật, thở hổn hển chạy vào.

“Ba, không ổn rồi”, Cốc Đông nói.

……

“Tiểu đệ của con, chú Kim bị người ta khi dễ rồi, đầu bị đập vỡ, bị công an bắt đi rồi. Chuyện này chúng ta phải quản”, Bắc Cương tháo kính râm ra, bắt chước Trần Vinh Quang cài kính lên đầu: “Đi thôi, ba, giúp con dạy cho họ một bài học”

Tống Thanh Sơn không rõ hai đứa có ý gì, chỉ vào Cốc Đông nói: “Con nói đi, rốt cuộc là sao?”

Cốc Đông chưa kịp mở miệng, Tô Hướng Vãn đã cười nói: “Báo ứng đến chứ sao. Cách xâm lược mới của chủ nghĩa tư bản, mua thương hiệu của các anh, đóng băng nó, sau đó nâng thương hiệu của mình lên, gọi là lũng đoạn kinh doanh, đã bắt đầu xảy ra rồi”

“Vậy phải làm sao bây giờ, mẹ?” Bắc Cương nói: “Tiểu đệ của con không thể bị người khi dễ”

Tô Hướng Vãn đã sớm chờ ngày này, đương nhiên tự tin nói: “Yên tâm đi, mẹ con sẽ cho mọi người nhìn thấy cái gì gọi là bài học chống xâm lược kinh tế, chống lũng đoạn” 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn