Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 225: Phẩm chất dân tộc

 

Ngày đầu tiên huấn luyện quân sự.

Lý Thừa Trạch vừa đến thao trường, các cô gái đoàn ca múa đã chủ động đứng đội ngũ ngay ngắn.

"Xin chào các đồng chí!"

"Xin chào thủ trưởng!"

"Các đồng chí da rất trắng" Lý Thừa Trạch nhìn lướt qua, ý vị sâu xa nói.

Giọng các cô gái phá lệ hô lớn: “Thủ trưởng da trắng hơn”

Ngoài đoàn trưởng Bao, tất cả các cô gái đều cười, kể cả phó đoàn trưởng bình thường vốn nghiêm nghị đều vỗ tay chào đón Lý Thừa Trạch.

“Đây là đợt huấn luyện thông lệ hàng năm của đoàn ca múa, tôi được phân công tới đây cùng hoàn thành nhiệm vụ, cảm ơn mọi người”, Lý Thừa Trạch nói tiếp.

Tiếng vỗ tay vang lên rất nhiệt tình.

Nếu là huấn luyện viên khác có lẽ đã đỏ hết cả mặt, nhưng Lý Thừa Trạch mặt vẫn trắng như tờ giấy, không hề có chút thay đổi.

Hôm nay là một ngày thời tiết không có gì tốt hơn, trời âm u, nhìn có vẻ muốn mưa, thật đúng là thời điểm tốt để huấn luyện quân sự.

Dĩ nhiên, so với đợt huấn luyện đầu tiên 6 tháng trước, các cô gái trong đoàn ca múa đã có thêm nhiều kinh nghiệm.

Đoàn trưởng Bao tuổi tác đã cao, có sự từng trải, là người đầu tiên không chịu huấn luyện: “Báo cáo huấn luyện viên, lãnh đạo cấp trên gọi tôi đi họp, tôi phải xin nghỉ”

Ai biết lãnh đạo cấp trên là người nào, tóm lại cô ta phải đi, phó đoàn trưởng phải đi theo xách túi cho cô ta nên cả hai cùng nghỉ.

“Ôi, tôi bị đau bụng, đoán là buổi sáng ăn phải đồ hư rồi, tôi cũng phải xin nghỉ”, Tiểu Vương bình thường thân thể không có vấn đề gì cũng nói vậy, thế là ngay lập tức, có 4, 5 cô cũng thề thốt sáng nay ăn phải thứ gì hỏng nên cũng xin nghỉ, chuồn mất.

Đoàn ca múa bây giờ vốn là đoàn văn công có đến vài trăm người, những năm gần đây ít được chú ý, lại liên tục cải cách nên số lượng cũng giảm đi rất nhiều, hiện tại có khoảng 200 người, chủ yếu đều làm về âm nhạc, biên đạo, sáng tác này khác.

Những người này đều đã lớn tuổi nhưng vẫn rèn luyện hàng ngày, đối với công tác huấn luyện quân sự hàng năm tuyệt đối không lười biếng.

Nhưng những cô gái trong đội biểu diễn này, không biết huấn luyện viên trước đã huấn luyện họ thế nào, tóm lại đều là những người nghiệp dư, ánh nắng mặt trời là kẻ thù của họ, đứng xếp hàng là địa ngục của họ, muốn trốn tránh đã tìm rất nhiều cách.

“Tống Nam Khê, cô không xin phép nghỉ à? Giả vờ xin đi, rồi chúng ta quay về đoàn, xem họ huấn luyện qua cửa sổ ký túc xá”, Tiểu Tần nhỏ giọng nói.

Tống Nam Khê không phải không muốn nhàn hạ, cô thích nhàn hạ muốn chết nhưng là con gái của lãnh đạo, chưa kể đến cấp trên nhìn xuống mà ngay cả Lý Thừa Trạch, cái người gian ác, bụng dạ hẹp hòi tính toán chi li kia dễ dàng tùy ý cho cô nghỉ chắc?

“Cô đi đi, tôi không dám”, Tống Nam Khê thành thực nói: “Huấn luyện viên rất dữ, không phải sao?”

Vừa lúc ánh mắt Lý Thừa Trạch đảo qua, dưới chiếc mũ quân trang, đôi mắt như đang cười, Tiểu Tần cảm thấy hắn đẹp trai muốn chết, sao Tống Nam Khê lại sợ mất mật như vậy?

Không cô gái nào muốn bị phơi nắng đến đen hết, vì thế Tiểu Tần giơ tay lên nói: “Báo cáo thủ trưởng, tôi tụt huyết áp, cảm thấy hơi chóng mặt”

“Vậy xuống nghỉ ngơi đi”, Lý Thừa Trạch nói.

Tiểu Tần lè lưỡi, chạy nhanh như chớp.

Đương nhiên mấy người nói đau bụng, tụt huyết áp kia đều là nói dối, mọi người quay về ký túc xá, cửa sổ nhìn thẳng ra sân huấn luyện, vừa có thể ngắm huấn luyện viên siêu cấp đẹp trai lại vừa có thể nghỉ ngơi, tội gì không làm?

Đã tới giữa trưa, mồ hôi chảy đầy trên trán.

Ánh mặt trời gay gắt, chiếu thẳng lên mặt Tống Nam Khê, trong lòng cô thầm nghĩ không ổn rồi, chợt nhớ hình như buổi sáng quên không bôi kem chống nắng.

Với ánh nắng thế này, liệu đến cuối năm cô có đen thui như lần trước không?

Nhưng đang đứng nghiêm thế này, làm sao có thể chạy về ký túc xá để thoa kem chống nắng?

Nhìn xung quanh, hầu hết các cô gái trong đoàn ca múa đều kêu mình bị tụt huyết áp, chạy hết cả.

Nam Khê không phải không muốn chạy, mà dù nó nhìn thế nào đi nữa, Lý Thừa Trạch vẫn một mực bước đi thong thả, chằm chằm nhìn nó, dọa cho Nam Khê sợ nhũn cả chân.

Khó khăn mới đợi đến 12 giờ trưa, kẻng nghỉ giải lao vang lên, lão Trương trong quân nhạc đứng phía sau cười nói: “Tương môn vô khuyển nữ*, không nghĩ một đám con gái đó, chỉ có Nam Khê của chúng ta là ở lại đến cuối cùng”

(*Tương môn vô khuyển nữ: là một câu thành ngữ mang ý nghĩa: "Nhà tướng không sinh con gái yếu hèn" hoặc "Cửa tướng không có con gái tầm thường")

Đám người trong quân nhạc đều đồng ý: "Đúng vậy, anh trai người ta đang huấn luyện ở đó, tiểu cô nương cũng không được lười biếng”

Ăn cơm trưa xong, theo thường lệ sẽ đi ngủ.

Tống Nam Khê thấy khó chịu, lần này Lý Thừa Trạch về, không về nhà mà ở lại ký túc xá không nói, chẳng lẽ hắn thật sự muốn thiết diện vô tư, không nói với nó một câu nào à?

Đây vẫn là người anh trai mà việc lớn việc nhỏ gì cũng nghe theo ý nó hồi trước sao?

"Tống Nam Khê, Tống Nam Khê!", Nam Khê vừa mới nằm xuống thì có người khẽ gõ cửa.

Tiểu Tần thính tai hơn Tống Nam Khê: “Chắc là Cốc Đông rồi”

“Sao cô biết?”, Tống Nam Khê cùng mấy cô gái trong ký túc xá nhảy dựng lên.

Tiểu Tần cười nói: “Hơi thở, thanh âm của nó khác với người khác”

Quả nhiên chính là Cốc Đông, cầm theo một túi kem que đựng trong túi bóng, trong tay cầm sẵn một que kem đã lột vỏ, chỉ chờ Tiểu Tần mở cửa sổ, cầm cây kem đưa cho Nam Khê, chờ Nam Khê cho cây kem vào miệng thì nó mới nhảy từ tầng 2 xuống, lộn qua lan can chạy mất.

Hôm nay mới là ngày đầu tiên, buổi chiều vẫn nắng gay gắt, Tống Nam Khê không biết rốt cuộc Lý Thừa Trạch muốn bắt mình thế nào nên bôi một lớp kem chống nắng thật dày, vẻ mặt đau khổ tiếp tục ra sân huấn luyện.

Không giống với lần huấn luyện trước vào mùa đông, nhiệt độ thấp khiến mọi người cảm thấy thoải mái hơn, còn lần này, mới 1 ngày đã khiến đau hông, chân mềm, ngay cả cánh tay cũng không duỗi thẳng được.

Lý Thừa Trạch vẫn không tới tìm Tống Nam Khê, dĩ nhiên nghe nói hắn vừa mới tới quân khu Tần Châu, còn có rất nhiều việc khác, làm huấn luyện viên cho đoàn ca múa chỉ là công việc tạm thời.

Hôm sau lại là một ngày nắng to, Tống Nam Khê dĩ nhiên lại bôi rất nhiều kem chống nắng, bởi vì thấy cánh tay đen thấy rõ nên nó dứt khoát bôi thật nhiều lên tay.

Những ngày này, Lý Thừa Trạch vẫn mặc kệ cho đám con gái kia xin nghỉ, không phải đến kỳ kinh nguyệt thì cũng là hạ đường huyết, đau bụng, tóm lại, tất cả đều chạy hết, chỉ còn lại Tống Nam Khê nhợt nhạt đứng đó.

Tống Nam Khê vẫn như cũ không dám chạy, đến lúc quả thực nóng không chịu được, nó sẽ nghĩ tới những que kem mát lạnh ngọt ngào mà Cốc Đông đưa cho thì mới có thể chịu đựng được.

Ngày thứ ba.

Lý Thừa Trạch vẫn mặc cho đám con gái kia xin nghỉ, huấn luyện quân sự trở thành như một trò đùa.

Tống Nam Khê vẫn không thấy Lý Thừa Trạch tới nói chuyện, hắn vẫn như mọi ngày, tới làm, xong việc liền đi, chưa nói với nó một câu nào.

“Nam Khê, cô đen đi nhiều lắm”, tối hôm đó mọi người cùng nhau tắm, Tiểu Tần cười nói.

Nam Khê nhìn mình trong gương, cũng bị tự doạ đến giật nảy: “Trời ạ, sao tôi lại đen như vậy?” giống y như Bao Công.

Xem ra cho dù có bôi bao nhiêu kem chống nắng đi nữa, chỉ cần cô không phải là Lý Thừa Trạch thì vẫn cứ bị phơi đến đen luôn.

Sau 2 ngày, Nam Khê do do dự dự, sáng sớm trong phòng ăn đến tìm Lý Thừa Trạch xin nghỉ.

“Chào thủ trưởng”, lần đầu tiên Nam Khê không nhõng nhẽo khi nói chuyện với Lý Thừa Trạch: “Tôi đau bụng”

“Kỳ kinh của em ít nhất phải nửa tháng nữa mới tới, em cũng chưa từng đau bụng vì ăn kem, nói xem, tại sao đau bụng?”, Lý Thừa Trạch đang húp cháo, đũa cắm một cái bánh bao, cười híp mắt nói.

Mặt Tống Nam Khê lập tức đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Nhưng em phát hiện em bị đen đi quá rồi!”, chỉ cần nó nhìn chằm chằm, con bé không dám nói dối.

Nếu là anh trai, chẳng phải để em gái nũng nịu sao?

Lý Thừa Trạch uống cạn chén cháo, hít một hơi thật sâu nói: “Tống Nam Khê, kỳ huấn luyện của các em là 3 tháng, cũng là 3 tháng nóng nhất ở Tần Châu, em sẽ bị phơi thành than, so với Bao Công còn đen hơn”

...

“Em không muốn huấn luyện cũng được, vậy không làm lính văn nghệ nữa nhé?” Lý Thừa Trạch cuối cùng cũng đưa ra câu hỏi trí mạng.

Nam Khê bị doạ sợ rụt người lại, phải biết, làm lính văn nghệ là ước mơ cả đời của Tống Nam Khê, sao có thể bỏ được?

“Em từ nhỏ đã biết anh đặc biệt xấu, bắt em đi học, bắt em thi, bây giờ còn bắt em huấn luyện, nếu không không cho em ca múa trong quân đội. Vốn dĩ em tưởng anh tốt hơn, hoá ra anh cũng giống ba mẹ em, muốn em từ bỏ ca hát. Chẳng phải anh muốn như thế sao, chẳng phải chỉ 3 tháng thôi sao, em sẽ kiên trì đến cuối cùng, nếu không em là cún con”, Tống Nam Khê nói.

Lý Thừa Trạch đeo một cái còi nhỏ trên cổ, đứng lên đi ra ngoài, thổi một hồi dài: “Toàn thể tập hợp, mục tiêu, đại thao trường!”
Đến đại thao trường, đoàn trưởng Bao là người đầu tiên giơ tay, như cũ nói phải đi họp.

“Họp? Lãnh đạo nào muốn họp với chị? Mọi người thuộc đoàn ca múa đang trong giai đoạn huấn luyện, cho dù bất kỳ ai cũng không được tự tiện rời bỏ nếu không được phép. Nếu là cuộc họp quan trọng, bảo họ đến đây họp, nói với họ rằng Lý Thừa Trạch bảo vậy”, Lý Thừa Trạch nghiêm nghị nói.

Hoá ra Tống Nam Khê nói Lý Thừa Trạch đáng sợ lại đáng ghét, các cô không hiểu, mãi đến hôm nay Lý Thừa Trạch thay đổi sắc mặt, mọi người mới phát hiện, huấn luyện viên cao gầy, đẹp trai này chính là một bạch diêm vương.

Tiểu Tần không sợ chết, giơ tay lên nói: “Thủ trưởng, tôi đau bụng thật sự”

“Tần Viên bước ra khỏi hàng, hít đất 100 cái, bắt đầu”, Lý Thừa Trạch nghiêm nghị nói.

“Tôi sẽ ngất xỉu, thủ trưởng”, Tiểu Tần hét lên.

“Vậy hãy để Tống Nam Khê ngồi lên lưng cô khi hít đất, nếu ngất xỉu, tôi lập tức gọi xe cứu thương”, Lý Thừa Trạch cực kỳ giận dữ nói.

Cái gì mà buông tuồng, vô kỷ luật vô tổ chức, thấy Tiểu Tần phải hít đất 100 cái trước mặt tất cả mọi người, các cô gái lập tức nín thở, nghiêm túc đứng xếp hàng.

Một tiếng còi khác vang lên, lúc này buổi huấn luyện quân sự của đoàn ca múa mới chính thức bắt đầu.



Dù là Lý Dật Phàm hay Hàn Minh, lúc đầu vô cùng lạc quan với việc Kim Thạch nhận thầu nhà máy Hồng Tinh, dĩ nhiên bản thân Kim Thạch cũng rất vui. Dù sao Adrian là người nước ngoài, cũng chỉ tham gia đầu tư thôi, Kim Thạch trong lòng rất cao hứng, một có thể kiếm tiền, hai có thể phát triển nhà máy, sao lại không làm chứ.

Hôm nay Tô Hướng Vãn tan làm ở Hội phụ nữ, đến nhà máy sữa bột đi một vòng, đang chuẩn bị về nhà thì gặp Kim Thạch.

“Hướng Vãn, nhà máy Hồng Tinh sau khi được chúng tôi tiếp nhận, giá cả các sản phẩm đều tăng, cuối tháng này lợi nhuận có thể tăng gấp đôi tháng trước”, Kim Thạch cười nói.

“Hồng Tinh cũng sắp mất tên rồi phải không? Thế nào, anh chuẩn bị đổi tên cho con trai anh xong rồi à?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Kim Thạch nhất thời ngây người: “Ý cô là gì?”

Tô Hướng Vãn ý vị sâu xa nói: “Đợi 2 tháng nữa sẽ biết”

Dĩ nhiên, đôi khi cải cách mở cửa phải trả học phí là điều không thể tránh khỏi. Dù sao thì kinh tế thị trường ở Trung Quốc mới bắt đầu, nhưng kinh tế thị trường ở phương Tây đã kéo dài cả trăm năm rồi.

Kim Thạch thấy Tô Hướng Vãn định đi vườn trẻ đón Bắc Cương, đột nhiên nhớ đến mình là tiểu đệ của Bắc Cương nên đi cùng Tô Hướng Vãn.

Bắc Cương gần đây luôn thật ngoan, dĩ nhiên nhìn thấy Kim Thạch là bày ra dáng vẻ đại ca: “Chú Kim, gần đây có người khi dễ chú không?”

“Không những không có mà chú Kim còn chuẩn bị đưa một công ty ra quốc tế, đám Liên Xô bên cạnh chúng ta không làm được như chú đâu, chỉ tiếc là mẹ con ghét chú, cái này làm chú rất không vui”, Kim Thạch hơi có vẻ tiếc nuối nói.

Đơn giản nha, Bắc Cương nói: “Chúng con vừa học một bài hát, để con hát cho chú nghe, chú sẽ vui”, vừa nói đứa trẻ vừa hát bằng giọng non nớt: “Hồng tinh toả sáng rực rỡ, hồng tinh sưởi ấm trái tim chúng ta, hồng tinh là trái tim của công nông, ánh sáng chói lọi của đảng sáng soi đời đời”

Kim Thạch vừa nghe vừa cười, đi một đường đến cổng đại viện, sờ khuôn mặt nhỏ bé của Bắc Cương nói: “Con yên tâm, Hồng Tinh của chúng ta sẽ rất nhanh ra đến trường quốc tế”

Dĩ nhiên trừ bản thân Kim Thạch, không ai có thể hiểu được tại sao hắn lại phải hợp tác cùng Adrian, cũng không ai để ý một quân nhân uy tín như vậy lại đột nhiên chuyển ngành, lại muốn nắm trong tay toàn bộ nhà máy của Tần Châu.

Nhưng trên thực tế, ngoài việc muốn kiếm tiền, điều quan trọng nhất hắn đã mang hai chữ “Hồng Tinh” đi đăng ký nhãn hiệu. Theo lời Adrian, Hoa Kỳ có Coca-Cola, Hàn Quốc có Samsung Electronics, Nhật Bản có Siemens, đây đều là những nhãn hiệu nổi tiếng quốc tế. Chỉ cần Kim Thạch chịu đầu tư, Adrian sẽ tìm một nhóm chuyên gia nước ngoài giúp hắn đưa thương hiệu Hồng Tinh ra quốc tế.

Trong thời đại mới, chiến tranh súng đạn đã trở thành chuyện của quá khứ. Cuộc chiến hiện tại là của doanh nghiệp và thương hiệu. Nếu Kim Thạch có thương hiệu quốc tế, điều đó có nghĩa là hắn mạnh hơn Liên Xô.

Bởi vì Liên Xô dù có mạnh đến đâu thì cũng không có thương hiệu quốc tế trong kinh doanh.

Hồng Tinh là đòn bẩy của Kim Thạch đấu lại chủ nghĩa tư bản, cũng là vũ khí cuối cùng để đánh bại Liên Xô.

Hắn bây giờ không nghĩ rằng mình bị người nước ngoài lợi dụng nữa, chỉ nghĩ rằng Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn quá mức quê mùa, không hiểu được nguyên tắc thay đổi theo thị trường.

Dĩ nhiên hắn cũng không cảm thấy việc đưa huân chương quân công của ông ngoại Lý Thừa Trạch cho Adrian là sai lầm gì. Dù sao Adrian có thể cho hắn một thương hiệu để cạnh tranh cùng chủ nghĩa tư bản, những huân chương quân công có trong tay Adrian có ý nghĩa hơn nhiều so với trong tay Lý Thừa Trạch.

Bắc Cương vẫn mang khí phách lão đại như vậy, sắp đến hòn giả sơn là phải chia tay, đột nhiên nhớ đến đã lâu rồi Kim Thạch không đóng phí bảo hộ, liền gọi Kim Thạch lại.

“Chú Kim, có phải chú nên đóng phí bảo hộ rồi không?”

“Phí bảo hộ gì?” Kim Thạch sửng sốt.

Bắc Cương lắc lắc cái cổ tay mập mạp nhỏ bé của mình: “Ừm, trong cửa hàng lại có đồng hồ mới rồi, phí bảo hộ của chú cũng đã đến kỳ rồi”

Kim Thạch lúc này mới hiểu ý, cười ha ha, nhéo mũi Bắc Cương: “Đợi thêm mấy năm nữa, chú sẽ cho con một món quà lớn mà ba con không thể cho con được”

Đưa mắt nhìn theo Kim Thạch, Bắc Cương cảm thán: “Chú Kim thật là tiểu đệ tốt, so với đám anh em của anh Cốc Đông thì hào phóng hơn nhiều”

“Đúng vậy, còn ngu ngốc hơn đám tiểu tử kia nữa”, Tô Hướng Vãn ý vị sâu xa nói.

Lại nói về chuyện huấn luyện quân sự bên phía Tống Nam Khê.

Chớp mắt đã 5 ngày.

Mặc dù ban ngày khổ cực nhưng các cô gái vẫn thấy vui vẻ.

Bởi vì có Hàn Cốc Đông, mặc dù các cô huấn luyện quân sự khổ cực nhưng cứ đến buổi trưa, không phải kem que thì là kem bơ, có lúc còn có kem ba màu, hôm nay Cốc Đông ôm theo một quả dưa hấu lớn ướp lạnh, lặng lẽ trèo qua hàng rào thép.

Đoàn ca múa cùng nhà máy Hồng Tinh có hợp tác, hôm nay là ngày nhà máy gửi đồ uống lạnh cho đoàn ca múa như thường lệ, vào mùa hè, phúc lợi của đoàn ca múa chỉ nhỏ nhoi như vậy.

Nếu là năm trước, chẳng ai để ý cái phúc lợi này, nhưng bây giờ, ngay cả đám người thuộc ban quân nhạc cũng mỏi mắt trông chờ.

Thật không nghĩ đến, người mang đồ uống lạnh hôm nay lại là Trần Vinh Quang.

Âu phục đen, áo sơ mi trắng, lại còn có kính râm, đầu tóc bóng mượt, nhìn thoáng qua, Trần Vinh Quang chính là người đàn ông thời trang nhất Tần Châu.

Lúc huấn luyện quân sự nóng nhất, thứ mọi người chờ đợi chính là đồ uống lạnh khi cổ họng đã bốc khói vì nóng.

Soda, cola, kem que, nhưng thứ mà mọi người muốn nhất là kem ba màu phủ vải cotton trong hộp xốp, với ba hương vị khác nhau. Đây là loại kem mà chỉ có người dân Tần Châu được ăn.

"Nam Khê, Nam Khê, mau đến đây, anh ấy nhất định sẽ gọi cậu đầu tiên" Tiểu Tần nói.

Những thanh niên trong đội quân nhạc cũng đẩy Tống Nam Khê về phía trước: "Cô lên trước đi. Nghe nói Trần Vinh Quang bây giờ là tổng giám đốc nhà máy Hồng Tinh, có cô đi đầu, có lẽ anh ta sẽ cho chúng tôi nhiều hơn”

Nam Khê nhìn Lý Thừa Trạch từ xa, giống như chuột nhìn thấy mèo, không dám bước lên trước.

Nhưng Trần Vinh Quang cầm theo cuốn sổ, đầu tiên là đưa cho đoàn trưởng Bao, thứ hai là phó đoàn trưởng, thứ ba mới tới Tống Nam Khê.

Có kem ba màu để ăn, cho dù Lý Thừa Trạch bị chọc giận đến chết thì Nam Khê cũng không để ý, ăn trước đã.

Trần Vinh Quang phát đồ cho Tống Nam Khê đương nhiên không giống với mọi người. Ngay trước mặt Lý Thừa Trạch, hắn đưa cho Nam Khê một túi đồ uống giống như mọi người, khi Tống Nam Khê chuẩn bị rời đi, hắn lại gọi một tiếng: “Còn có cái này, tôi chuẩn bị riêng cho em”

“Vinh Quang chuẩn bị gì cho Nam Khê nhà chúng tôi vậy?”, tất cả mọi người tiến lại gần.

Dẫu sao mọi người đều biết Trần Vinh Quang tiền bạc như nước, chờ Trần Vinh Quang lấy một hộp cơm từ trong thùng xốp mở ra, mọi người đều ồ lên: Nửa hộp đựng trái cây, có đá bào, trân châu, đậu nấu mật ong, mận chua, hơi lạnh bốc lên nhìn rất hấp dẫn.

“Tống Nam Khê mau nhận đi, đừng nói là cô không nhận đấy nhé”, Tiểu Tần sốt ruột nói.

Đám tham niên đội quân nhạc cũng ào ào: “Nhận đi, sao cô không nhận?”

Mọi người đều sốt ruột: “Nếu cô không ăn thì để chúng tôi ăn, chẳng qua cô không chấp nhận sự theo đuổi của Trần Vinh Quang thôi”

Một người khác nói: “Sao cô không chấp nhận sự theo đuổi của Trần Vinh Quang? Tôi nghe nói một tháng anh ấy kiếm được còn nhiều hơn số tiền chúng ta kiếm cả đời”

“Trần Vinh Quang còn có xe hơi riêng, nghe nói là Santana, ở Tần Châu chúng ta, ngay cả lãnh đạo cũng không có đâu”, lại có người nói.

Trần Vinh Quang vung tay: “Chỉ cần Tống Nam Khê hôm nay chịu gật đầu, ngày mai tôi có thể bày tiệc rượu lớn nhất ở khách sạn Tần Châu”

Hắn thật sự quá ngông cuồng, cài kính râm lên đầu, cố ý hỏi Nam Khê: “Sao, em vẫn còn sợ Lý Thừa Trạch à? Ở đây hắn chỉ là huấn luyện viên, ra ngoài quân khu, hỏi những người đi trên đường xem, có ai biết Lý Thừa Trạch là ai không?”

Nam Khê bị mất hứng: “Trần Vinh Quang, không được xúc phạm anh tôi”

“Xúc phạm anh ta thì sao? Chỉ là một tên lính quèn, ai chưa từng là lính chứ? Lúc hoà bình, bọn họ chỉ là bảo vệ an ninh đất nước”, Trần Vinh Quang liếc Lý Thừa Trạch đầy vẻ coi thường: “Huống hồ trong 11 quân khu sẽ giải thể 4 khu, nói không chừng ngày mai hắn phải cuốn gói về nhà”

“Vậy tôi đúng là không nên ăn đồ của anh”, Nam Khê chỉ Lý Thừa Trạch nói: “Đó là anh tôi, bất luận có làm gì đi nữa thì đó cũng là anh tôi”

“Thừa Trạch, vốn dĩ tính tình anh thật hung bạo không phải sao? Mặc quân trang, huấn luyện một đám con gái không phải rất vui vẻ sao? Tôi còn lớn tiếng nói một câu là tôi coi thường anh, có sao không?” Trần Vinh Quang bây giờ là quản lý công ty khai thác mỏ, lại là giám đốc nhà máy Hồng Tinh, sau lưng còn có mười mấy tên côn đồ, thật đúng là không coi Lý Thừa Trạch ra gì, ngay trước mặt Nam Khê cố ý khiêu khích, ai bảo hắn mặc quân trang không thể đánh nhau chứ.

Hắn muốn chính là làm cho Lý Thừa Trạch tức hộc máu hết lần này đến lần khác mà không làm được gì.

Dĩ nhiên, Lý Thừa Trạch vẫn trắng trẻo dù phơi nắng cả ngày, da mặt chỉ bị nắng thiêu hơi đỏ lên, đội mũ quân phục, cười vẻ gian tà, đúng kiểu các cô gái đều thích.

“Vinh Quang, làm tay sai cho bọn người ngoại quốc có vui không?” hắn đột nhiên nói.

Trần Vinh Quang chỉ kém dáng vẻ phì một tiếng của mẹ nó: “Thời đại nào rồi mà còn gọi là tay sai? Bây giờ người nước ngoài bỏ tiền bỏ sức, bọn họ mới là tay sai của người Trung Quốc chúng ta”

“Phải không? Nhà máy Hồng Tinh, một thương hiệu quốc gia sắp bị hạ xuống, thay thế bằng một thương hiệu nước ngoài như Coca Cola. Hai chữ Hồng Tinh sắp tới đây sẽ rút lui khỏi võ đài Tần Châu, đây cũng tính là người nước ngoài làm tay sai cho các anh à?” Lý Thừa Trạch nói chậm rãi từng chữ, giữa mùa hè nóng nực mà giọng nó lạnh như kem.

Trần Vinh Quang dẫu sao cũng có đi học, mấy năm nay có đọc qua “Tư bản luận”, “Phú quốc luận”, cũng coi như hiểu một chút về kinh tế thị trường, đột nhiên đổ mồ hôi: “Anh có ý gì?”

“Họ đầu tư cho các người, thu mua 70% cổ phần đúng không?”, Lý Thừa Trạch nói: “Sau đó thương hiệu này liền do người nước ngoài kinh doanh, nhưng ngay từ lúc thu mua, hai chữ Hồng Tinh sẽ bị xoá bỏ, từ nay về sau, các người kinh doanh cái gì?”

Trần Vinh Quang mặc dù vẫn đứng vững nhưng miệng đã tê dại: “Không thể nào, bọn họ đã bảo đảm sẽ giữ lại nhà máy Hồng Tinh”

“Quyền giải thích thuộc về người ta, các người đã ký hợp đồng, chờ ngày mai đóng cửa đi”, Lý Thừa Trạch nói.

Trần Vinh Quang lùi về sau hai bước, đột nhiên vung nắm đấm về phía Lý Thừa Trạch: “Con mẹ anh đánh rắm à, người ta bỏ tiền thu mua một nhà máy chẳng phải để kiếm tiền sao, ai lại đóng cửa?”

Lý Thừa Trạch chính là chờ một chiêu này của nó, túm lấy cổ áo sơ mi của Trần Vinh Quang, quăng nó xuống đất, sau đó nhanh chóng giơ hai tay lên nói to: “Cái này của tôi thuộc về tự vệ, mọi người đều nhìn thấy chứ?”

Trần Vinh Quang muốn thành công, cho dù bằng cách xấu xa, cùng với Kim Thạch chỉ muốn kiếm tiền của người nước ngoài.

Quả thật, bọn họ mới ký kết hiệp nghị với công ty Coca, người ta đầu tư 70% vào kinh doanh của nhà máy Hồng Tinh, như vậy quyền hành sinh tử của nhà máy đó hiện đang nằm trong tay người nước ngoài.

Nếu thật sự phía nước ngoài kêu đóng cửa, nó cũng Kim Thạch sẽ trở thành trò cười của toàn bộ Tần Châu, thậm chí là trò cười của toàn quốc.

Bây giờ, con người bất kể tốt xấu, chỉ cần đứng trên lập trường dân tộc, đều có phẩm giá quốc gia. Dẫu sao chiến tranh nha phiến, sự kiện 918 và biến cố cầu Lư Câu*, những sự kiện bi thảm đó chỉ mới xảy ra cách đây vài thập kỷ. Ngay cả những người tồi tệ nhất cũng không nghĩ đến việc b*n n**c, bị người nước ngoài lợi dụng.

(*sự kiện 918 còn gọi là Sự kiện Phụng Thiên hay Sự cố 18 tháng 9 diễn ra vào đêm 18/9/1931. Quân đội Nhật Bản ngụy tạo một vụ nổ nhỏ trên tuyến đường sắt ở Thẩm Dương (Mãn Châu) để làm cái cớ tấn công quân đội Trung Quốc, mở đầu cho cuộc chiến tranh xâm lược Đông Bắc Trung Quốc.
Biến cố cầu Lư Câu: ngày 7/7/1937, quân Nhật đột nhiên tấn công vào Bắc Bình, nay là thủ đô Bắc Kinh của Trung Quốc. Quân đóng ở phía Tây Nam cầu Lư Câu đã phản công lại, chiến tranh Trung- Nhật từ đó bắt đầu)

Trần Vinh Quang từ dưới đất bò dậy, ngay cả chiếc kính râm bị rơi bể cũng không nhặt, lảo đảo nghiêng ngả đẩy chiếc xe ba bánh chở đồ uống lạnh đi ra khỏi quân khu Tần Châu.

Hôm nay là thứ 6, huấn luyện quân sự được nghỉ sớm.

Phá lệ, Lý Thừa Trạch sau khi huấn luyện xong không quay về ký túc xá mà lại xách theo túi hành lý chuẩn bị về nhà.

Thứ 6 không phải huấn luyện khép kín, Tống Nam Khê cũng về nhà.

Nó còn xách theo mấy chai nước ngọt, coca của nhà máy Hồng Tinh.

Nhìn thấy Lý Thừa Trạch, Nam Khê chạy đến, đưa một bịch nước ngọt: “Anh không có nước ngọt, cầm lấy của em đi, đồ uống của nhà máy chúng ta đặc biệt ngọt”

Lý Thừa Trạch không nói gì, chỉ cầm lấy túi đồ uống.

Nam Khê giống chú chim nhỏ, có chút vui vẻ đi phía sau Lý Thừa Trạch: “Em lại bị đen rồi”

Nói không chừng xin thêm một câu nữa, anh sẽ có thể tha cho nó một lần, cho nó nghỉ ốm.

“Từ bỏ ca múa đi được không?” Lý Thừa Trạch cắn bịch nước ngọt nói.

Bao bì nhựa không dễ mở, Tống Nam Khê nghiến răng cắn, Lý Thừa Trạch kéo căng đầu bịch trong răng cửa của mình, kéo dài ra mà vẫn không mở ra được.

Nam Khê thấy hắn làm vậy, vội vàng nắm lấy bịch nước, cắn mạnh một cái bằng răng nhọn rồi đưa cho Lý Thừa Trạch: “Vậy quên đi, dù cho có đen như người châu Phi em cũng phải ca hát nhảy múa”

Ngay khi cắn được góc bao bì, phải nhanh chóng cho vào miệng nếu không nước ngọt sẽ tràn ra ngoài.

Nam Khê có chút kích động, vốn dĩ định nịnh nọt Lý Thừa Trạch, định đút vào miệng nó nhưng lại bóp cái bịch quá chặt, một dòng nước ngọt bắn thẳng vào mũi Lý Thừa Trạch.

Giống như bị tè lên vậy, trong nháy mắt cả mặt Lý Thừa Trạch dính đầy nước ngọt.

Vốn dĩ sắc mặt Lý Thừa Trạch đã khó coi, giờ càng khó coi hơn, mặt đã nhợt nhạt giờ càng nhợt nhạt hơn.

“Xin lỗi anh, em không cố ý”, Nam Khê vội vàng nói.

“Lau đi!”, Lý Thừa Trạch nói.

Nam Khê đành phải giơ tay áo lên, lau sạch thứ dính nhớp nháp trên mặt Lý Thừa Trạch.

So sánh hai người với nhau, tay Lý Thừa Trạch phải trắng gấp đôi so với Nam Khê.

Con gái sợ nhất bị đen da, Nam Khê bị phơi nắng thành như vậy, trong lòng đau buồn đến mức nào?

Lý Thừa Trạch đặt tay lên tay Nam Khê, vừa định nói chuyện thì đột nhiên có tiếng loa từ phía quân khu: Lý Thừa Trạch, nghe thấy liền tới phòng 712 họp.

Loa kêu đến 3 lần.

Lý Thừa Trạch dĩ nhiên phải chạy đi họp.

Nam Khê một mình về nhà, đi ngang qua sân bóng rổ, thấy Bắc Cương cùng Cốc Đông dưới ánh trời chiều giống như hai thằng mù, mỗi đứa đeo một cặp kính như của các ông cụ uống trà đang lảo đảo đi về phía trước.

Cốc Đông lớn hơn, bình tĩnh hơn, còn có thể ngửa đầu nhìn hoàng hôn.

Bắc Cương dù sao còn nhỏ, không chịu nổi nữa: “Anh, em thấy hoa mắt rồi, còn muốn ói nữa, em không muốn đeo kính râm nữa!”

“Hoa mắt chỉ là ảo giác thôi, một lát sẽ hết, chúng ta phải đeo đến khi không còn chóng mặt, ngày mai mới khoe khoang được”, Cốc Đông nói.

Tống Nam Khê đoạt lấy kính râm của Cốc Đông đeo thử, liền đạp cho nó một phát: “Hàn Cốc Đông, sao lại đeo kính lão làm gì? Muốn mù mắt à?”

“Rõ ràng là kính râm mà!”, Bắc Cương nói.

“Đây là trà kính, chuyên dùng cho người già bị lão thị, em không chóng mặt thì mới lạ!”, Nam Khê vừa nói vừa tháo kính của Bắc Cương ra.

Hai cặp trà kính hình tròn, không biết hai thằng mua ở đâu, cứ tưởng đó là kính màu, đeo lên giống kính râm của Trần Vinh Quang sẽ rất ngầu, nếu Nam Khê không tháo kính của bọn nó ra, đeo thêm nửa ngày chắc chắn sẽ hỏng hết mắt. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn