Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 224

 
Kim Thạch gọi đồ ăn xong, cười hỏi Tống Thanh Sơn: “Chuẩn bị để về nhà chưa?”

Adrian cười lắc đầu: “Thanh Sơn trời sinh là quân nhân, bắt hắn cởi bỏ quân trang có lẽ so với chết còn khó chịu hơn”

“Đúng vậy, bây giờ mặt trận Lão Sơn vẫn còn đang đánh nhau, Thanh Sơn không chỉ một lần xin được ra mặt trận đó, có thể tưởng tượng nếu thật sự phải giải ngũ, hắn sẽ có bao nhiêu mất mát”, Kim Thạch lại nói.

Tống Thanh Sơn quay đầu hỏi Tô Hướng Vãn: “Còn muốn ăn kem không, nghe nói kem ở đây ngon hơn”

Tuổi này không phải là lúc để buông thả bản thân, đường phải giới hạn, đồ ngọt, đồ uống lạnh càng phải tránh.

Trên đời này cũng không phải không thể có chân chính đại mỹ nhân, 40 tuổi mà Tô Hướng Vãn vóc dáng không thay đổi cũng là bởi vì cô rất biết giữ gìn cái miệng cũng như vận động cái chân, cho nên cô quả quyết cự tuyệt.

“Nghe nói toàn bộ quân khu Tần Châu có thể bị giải tán, Thanh Sơn, cơ hội kiếm tiền của anh tới rồi”, Kim Thạch đi thẳng vào vấn đề.

Tống Thanh Sơn dáng vẻ bừng bừng hứng thú: “Làm sao anh biết toàn bộ quân khu Tần Châu bị triệt tiêu?”

Kim Thạch nói: “Trước mắt chúng ta có 11 đại quân khu, ý của cấp trên là chỉ giữ lại 7 cái, giải tán toàn bộ 4 cái còn lại, toàn bộ nhân sự sẽ được chuyển giao cho xã hội. Nếu quân khu Tần Châu giải tán, nhà máy thép của các anh cũng sẽ chuyển thành doanh nghiệp xã hội. Anh đã thấy nhà máy Hồng Tinh chưa, bây giờ nó thuộc về tôi, hôm qua tôi kiểm tra sổ sách một chút, cái nhà máy nhỏ bán đồ uống lạnh, bia, một tháng lời chừng 100 ngàn”

Tống Thanh Sơn hỏi thêm: “Nhà máy Hồng Tinh để cho tư nhân đấu thầu, chuyện tốt như vậy tại sao tôi không nghe thấy có động tĩnh gì trước đó?”

Kim Thạch cười ngạo nghễ, chỉ Adrian nói: “Là anh ta biết tin trước từ Bắc Kinh, sau đó báo cho tôi, sao, thấy tôi biết trước tiên cơ chưa?”

Thấy mặt Tống Thanh Sơn cùng Tô Hướng Vãn đầy tiếc nuối, hắn đưa ra một quyển sổ tiết kiệm, ý bảo Tống Thanh Sơn nhìn xem.

Tống Thanh Sơn nhận lấy mở ra, giật mình: “200 nghìn, Kim Thạch, đây là đưa cho tôi à?”

“Dĩ nhiên”, Kim Thạch cười nói: “Nếu quân khu bị giải tán, mọi người đều phải chuyển ngành. Mấy người trẻ tuổi còn có thể tìm được vị trí tốt, có tuổi như anh, chỗ nào họ chịu nhận chứ? Có thật đi làm bảo vệ đi nữa thì chính anh cũng không chịu nổi. Tới nhà máy Hồng Tinh làm tổng giám đốc đi, tôi trả lương cho anh một năm 200 ngàn”

200 ngàn ở năm 1985, so với 30 năm sau, 2 triệu cũng không so sánh được, đó là một khoản tiền vô cùng lớn.

Nếu thật phải chuyển ngành, một năm kiếm được 200 ngàn, Tống Thanh Sơn có đốt đèn lồng cũng không tìm ra được công việc nào như vậy.

“Nhà máy Hồng Tinh một năm kiếm được bao nhiêu, anh phát lương cho tôi 200 ngàn thì anh còn lời lãi gì?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Kim Thạch lại đẩy tới một loạt hợp đồng, trình bày chi tiết và rõ ràng, là một bộ hồ sơ đầy đủ, đầu tiên là thẩm định nhà máy thép quân đội chuyển hướng phá sản, sau đó sẽ là tư nhân xin nhận thầu, từng bước được vạch ra chi tiết trong từng hợp đồng, chỉ thiếu tên và ngày tháng.

Đính kèm với bộ hồ sơ này là một sổ tiết kiệm 500 ngàn: “Thanh Sơn, câu hỏi của anh không trả lời ngay được. Bắt đầu từ bây giờ, nếu anh làm được việc chuyển từ nhà máy thép phá sản sang tư nhân hoá, tôi cho anh 500 ngàn”

Số tiền lớn đến mức Tô Hướng Vãn cũng phải trợn mắt kinh ngạc: “Kim Thạch, chính phủ sẽ kiểm tra tài khoản cá nhân của anh, anh lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

Adrian vội vàng nói: “Tiền không thành vấn đề, nếu chỗ này không đủ, bên chúng tôi còn có nhiều hơn. Nhưng tôi phải chúc mừng anh, Tống Thanh Sơn, anh là một quân nhân sắp trở thành một trong những người giàu có đầu tiên của quốc gia này, hơn nữa sẽ vĩnh viễn giàu có”

Tô Hướng Vãn thẳng thắn: “Biện pháp của các anh rất tốt. Trước hết đem nhà máy quân đội làm cho phá sản, sau đó sẽ dẫn nước ngoài vào đầu tư, biến thành doanh nghiệp có vốn nước ngoài. Nói như 10 năm trước, đây chẳng phải là trao quốc phòng của chúng ta cho chủ nghĩa đế quốc sao?”

Kim Thạch cười rất kiềm chế: “Tô Hướng Vãn, hiểu theo một cách nào đó thì cải cách cởi mở chính là màu sắc của chủ nghĩa tư bản. Cô lại là một người rất yêu tiền, làm việc không biết mệt mỏi để kiếm tiền, bây giờ tôi dâng tiền đến tận cửa lại không muốn sao?”

Bởi vì Tống Thanh Sơn không tỏ thái độ gì, Tô Hướng Vãn liền lắc lắc cánh tay hắn: “Đi thôi, loại cơm này không đáng ăn”

Tống Thanh Sơn chìa tay ra, tỏ ý Kim Thạch cùng Adrian cũng giơ tay ra.

Kim Thạch đưa tay ra, còn cười nói: “Nhà khác đều là đàn bà muốn kiếm tiền, đàn ông không dám ngăn cản, Tô Hướng Vãn, nhận thức của cô quá thấp, nếu vẫn còn tư tưởng cổ lỗ sĩ như vậy thì tôi thấy cô không xứng với Thanh Sơn”

Adrian cũng đứng lên, đưa tay ra: “Thanh Sơn, cải cách là phải làm, ai nắm bắt cơ hội, người đó sẽ giàu có. Chúc chúng ta cùng nhau thành công, thế nào?”

Tống Thanh Sơn, lúc nào cũng mặc quân phục, mặt tối sầm, người khác không nhìn ra được ý đồ của hắn.

Hắn nắm tay Kim Thạch và Adrian hai bên, đột nhiên dùng sức, Kim Thạch cùng Adrian chỉ cảm thấy tay mình như có kìm sắt kẹp chặt lại, không làm sao giãy ra được, cách cái bàn, đầu hai người đập vào nhau cái rầm.

Đụng đến nổ đom đóm mắt, Tống Thanh Sơn lại xốc đầu Kim Thạch lên hỏi: “Nhìn thấy vàng chưa?”

“Thanh Sơn, anh cũng thật quá đáng”, Kim Thạch nắm hai tay lại muốn phản kháng, Tống Thanh Sơn lại cho hai người đụng phát nữa: “Nhìn thấy vàng lúc này đi, của cải đó, chúc các người phát tài”

Nói rồi hắn thả hai người ra, đẩy xuống ghế, nắm tay Tô Hướng Vãn rời đi.

“Tống Thanh Sơn, tôi đã gặp quá nhiều người cao ngạo trong quân đội, vòng vo mãi không kiếm được việc, bị người ta xua đuổi như chó. Anh cứ chờ đến ngày bị đuổi như chó đi”, Kim Thạch tức giận đập vỡ một cái chén.

Adrian bị đụng đến chảy máu mũi: “Để cho hắn đi, chúng ta tìm người khác. Quân khu Tần Châu luôn có người sẵn sàng hợp tác với chúng ta”

Tóm lại, trong mắt hai người đang tức điên này, Tống Thanh Sơn chính là một tên mù, đáng đời bị làm bảo vệ sau khi chuyển ngành.

Hai vợ chồng ra khỏi phòng bao, Tống Thanh Sơn định đi nhưng rồi quay lại đại sảnh, gọi phục vụ mấy món ăn, cùng Tô Hướng Vãn ngồi ăn trong đại sảnh.

"Cần tây xào hạt mắc ca, món này chắc không rẻ đâu nhỉ?", Tô Hướng Vãn nhai một miếng cần tây. Tần Châu không sản xuất loại thực phẩm này, cô cũng đã lâu không ăn rồi, rất nhớ.

Đồ ăn rất ngon nhưng đi theo cải cách mở cửa, nhà hàng cũng đi theo, không chỉ giá cả tăng lên mà lượng thức ăn cũng chỉ còn lại một ít.

Tống Thanh Sơn lúc gọi món, nhìn thấy giá 3,8 tệ thì sợ chết khiếp, nhưng vẫn may là bây giờ hắn đã từ từ hiểu được tâm ý của Tô Hướng Vãn, chỉ cần hắn cảm thấy cô thích ăn, nhất định cô sẽ thích.

“Không rẻ, nhưng hôm nay em mặc đẹp như vậy, cũng nên ăn gì đó ngon một chút”, Tống Thanh Sơn nhàn nhạt nói.

Hắn đã giật được bản hợp đồng của Kim Thạch soạn thảo, lúc này cũng không ăn cơm, chỉ chăm chú nghiên cứu phần hợp đồng tư nhân hoá kia, đầu cũng không ngẩng lên.

Tô Hướng Vãn bỗng nhiên dừng đũa: “Bây giờ anh nói chuyện rất dễ nghe”, mỗi câu đều chạm đến trái tim cô.

“Có không?” Tống Thanh Sơn khẽ nhướn mày, rồi lại cúi xuống xem hợp đồng.

Ừ, không chỉ nói chuyện dễ nghe, hơn 40 tuổi vẫn gọn gàng săn chắc, cho dù là người nước ngoài hay ông chủ lớn, dáng vẻ hắn xông lên đánh rất có mị lực. Người đàn ông này càng già càng đẹp trai.

Nghe nói sáng sớm hôm sau Nam Khê phải huấn luyện quân sự, Cốc Đông vừa đi thi về đã kêu lên: “Không thể nào, ai lại ác như vậy, giữa tháng 7 trời nóng thế mà lại huấn luyện chị tôi?”

Nam Khê tức giận nói: “Tên đó em cũng biết đấy. Trời nóng như vậy nhất định chị sẽ bị phơi thành đen cho xem. Chị không muốn huấn luyện, chỉ muốn ca hát khiêu vũ, nhưng lại không dám nói với hắn”

Thi cũng đã xong, tự đánh giá thấy vào được trường Trung học số 1 không thành vấn đề, Cốc Đông ngay cả đám thuộc hạ cũng không gọi, chỉ kêu Bắc Cương, mỗi đứa cầm một cây gậy đến quân khu thử nhìn một chút xem kẻ muốn bắt Nam Khê huấn luyện quân sự kia là ai

Kết quả vừa bước ra khỏi cửa thì đụng Lý Dật Phàm.

“Bắc Cương, ba mẹ con đâu?” Lý Dật Phàm hỏi.

Cốc Đông cũng không biết ba mẹ đi đâu, tự đoán là họ đi làm: “Dì Lý, ba mẹ con làm việc rất cực khổ, chắc chắn là đi làm rồi”

“Bọn họ đều không ở đơn vị”, Lý Dật Phàm nói.

Cốc Đông vẫn quan tâm như vậy: “Vậy thì càng cực khổ rồi, bọn họ nhất định bận công việc bên ngoài, ba mẹ con những năm này đều chưa từng nghỉ ngơi”

Hai anh em đi vòng qua sân bóng rổ, chuẩn bị đến đại thao trường của quân khu.

Mặc dù cũng nằm trong quân khu nhưng đại thao trường được ngăn cách với bên ngoài bằng lưới sắt. Cách đó không xa chính là đại lễ đường quân khu, nhìn thấy bên ngoài có bảng chữ viết: “Sự kiện pháo đen”, đoán là đang chiếu phim trong đại lễ đường.

Lúc nhấc Bắc Cương lên hàng rào sắt, Cốc Đông nhìn thấy Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn người trước người sau đi từ bên trong đại lễ đường ra. Ồ, nó sửng sốt một chút, thầm nghĩ chẳng lẽ ba mẹ lại lén lút đi xem phim với nhau à?

Nhưng ý nghĩ này cũng chỉ thoáng qua rồi biến mất ngay.

Theo suy nghĩ của Cốc Đông, chuyện ba mẹ không đem theo chúng nó, chạy ra ngoài hưởng thụ cuộc sống riêng là điều không thể xảy ra.

“Huấn luyện viên mới đâu?” Cốc Đông nhìn thấy xa xa Tiểu Tần cùng mấy cô gái đang nhảy múa trong thao trường, chống nạnh hô lên.

Hai anh em, một người được cả đoàn ca múa yêu thích, một người bị cả đoàn đó ghét.

Không ai thèm để ý đến Cốc Đông, Tiểu Tần hỏi Bắc Cương: “Tống Bắc Cương, em định làm gì?”

Bắc Cương nói thản nhiên: “Đánh hắn”

“Ồ, ở trên lầu hai kia kìa, bọn chị cũng muốn nhìn hắn một chút, các em đi gọi hắn ra đi”, mấy cô gái cùng chỉ chỏ phía bên kia.

Cốc Đông ngại Bắc Cương chân ngắn chạy quá chậm liền cõng em trai chạy lên lầu hai.

Một đứa gõ cửa, một đứa đạp, giọng Bắc Cương khàn như Cốc Đông hồi nhỏ: “Đi ra đi người anh em, để tôi nhìn một chút xem anh là ai?”

Cốc Đông thì thông minh hơn: “Đồng chí, mở cửa đi. Tôi có 4 người cha, một người tên Cốc Bắc, giám đốc Công an tỉnh, anh đã nghe qua chưa? Nếu chưa nghe qua thì cái tên Tống Thanh Sơn chắc cũng nghe rồi chứ? Nếu vẫn chưa nghe qua thì còn có một người tôi không muốn nhắc đến, Hàn Minh, còn có mẹ tôi…” trước tiên phải hù cho chết đã.

Rầm một tiếng, cánh cửa mở ra.

Phía dưới các cô gái đang giương mắt nhìn, soạt một cái đứng hết lên.

Lý Thừa Trạch nhìn Cốc Đông một cái, lại nhìn Bắc Cương vẫn đang đạp chân, xách thằng nhóc lên: “Hai đứa vào đây bằng cách nào?”

Cốc Đông sửng sốt hồi lâu mới nói: “Anh Thừa Trạch, không phải anh làm huấn luyện viên cho chị đấy chứ?”

...

“Anh không biết sao, làn da của chị ấy là mạng của cả gia đình, nếu anh dám để chị phơi đen thì anh cứ chờ đó”, Cốc Đông nói.

Bắc Cương cũng nói: “Chờ đó”

Lý Thừa Trạch cúi người xuống, chỉ vào mũi Bắc Cương: “Anh sẽ đặc biệt đặc biệt ôn nhu”

Vậy thì được rồi, hai anh em lạc quan, đúng là sợ bóng sợ gió.

Nếu Lý Thừa Trạch làm huấn luyện viên, Tống Nam Khê ngày ngày có thể nghỉ bệnh, ăn kem, nằm trên giường huấn luyện.

Sợ bóng sợ gió một trận, hai đứa nhỏ còn lấy được thật nhiều đồ ăn vặt Bắc Kinh từ chỗ Lý Thừa Trạch, cái gì mà kẹo nougat, kẹo thỏ trắng, mì ăn liền, đậu phộng. Sau đó, dưới sự hộ tống của Lý Thừa Trạch, hai đứa theo đường cũ, bò ra khỏi hàng rào sắt đi về nhà.

Tô Hướng Vãn nghe nói Lý Thừa Trạch làm huấn luyện viên cho Nam Khê thì cũng vui mừng, còn an ủi Nam Khê: “Đó là anh con, dù thế nào đi nữa cũng sẽ bảo vệ làn da của con. Mẹ đoán là nó sợ người khác làm huấn luyện viên thì sẽ phơi nắng con đến đen luôn nên mới đặc biệt trở về”

Nam Khê nhớ tới nụ cười âm trầm của Lý Thừa Trạch lúc trước, nhìn thấy cả nhà đều đang lạc quan một cách mù quáng, thật là có khổ mà không nói ra được.

Buổi tối còn phải đến viện dưỡng lão biểu diễn, Nam Khê không kịp ăn cơm, vội vã đi.

Lý Dật Phàm đến nhà lần nữa, cuối cùng cũng túm được Tô Hướng Vãn: “Hướng Vãn, có tin cực tốt, có một nhà đầu tư nước ngoài muốn đến Tần Châu của chúng ta để đầu tư, lập tức có thể chi 1 triệu cho nhà máy sữa bột. Tôi nghĩ cô nên gặp anh ta một chút”

“Có phải là Adrian không?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Lý Dật Phàm cười hớn hở: “Sao cô biết? Anh ta tên Adrian, người Pháp, vừa gặp mặt đã tặng tôi một bộ trang điểm, cô nhìn quầng mắt tôi xem, có phải đã biến mất rồi không?”

“Thư ký Lý, chủ nghĩa tư bản là viên đạn bọc đường, ăn có ngọt không?”, Tô Hướng Vãn nói.

Tính khí của Lý Dật Phàm không thích sự mỉa mai của Tô Hướng Vãn: “Cô có gì cứ nói thẳng, bây giờ là chính sách cho phép, không đúng, chính sách phía trên là đè nén chúng ta làm kinh tế. Các vùng duyên hải đều phát triển liên doanh có vốn nước ngoài. Khó khăn lắm mới có người nước ngoài đến tỉnh ta đầu tư, tôi vẫn nghĩ người khác cổ lỗ sĩ, còn Tô Hướng Vãn cô phải tỉnh táo hơn chứ, thế nào mà cô lại còn cổ lỗ sĩ hơn họ?”

“Bởi vì tôi ăn muối còn nhiều hơn cô ăn bột mì”, Tô Hướng Vãn nói.

Lý Dật Phàm làm lãnh đạo đã lâu, quen nghe lời lọt tai, chỉ là quan hệ với Tô Hướng Vãn tốt nên khi nghe thấy câu này mới không nhảy dựng lên.

Trời nóng nực, Tô Hướng Vãn nấu cá trong nồi, múc một bát cho Lý Dật Phàm. Cô ngồi xuống ghế băng, kể cho Lý Dật Phàm nghe chi tiết về nguồn gốc của Adrian.

Cùng với ban đầu hắn ta vì muốn làm tin náo động quốc tế, tìm mọi cách để khiêu khích Lý Thừa Trạch mất bình tĩnh, còn lấy huân chương quân công của ông ngoại Lý Thừa Trạch từ tay Kim Thạch, kể tỉ mỉ cho cô nghe.

Sau đó mới nói: “Cô nhìn xem, người này có phải có vấn đề không?”

Lý Dật Phàm làm lãnh đạo nhiều năm, đối với loại chuyện này cũng có những sự cẩn thận nhất định, nhưng dù sao bây giờ chỗ nào cũng đầu tư nước ngoài, hơn nữa người nước ngoài cầm tiền vào đầu tư cho chúng ta, nhìn bề ngoài rất vô hại.

"Cho dù Adrian muốn dùng vốn nước ngoài để kiểm soát doanh nghiệp của chúng ta, thì quyền chủ động vẫn nằm trong tay chúng ta. Để cho họ mang lại lợi ích trước đã, sau đó Tần Châu sẽ được cải thiện”, Lý Dật Phàm nói.

Tô Hướng Vãn hiểu ra: “Nhà máy Hồng Tinh là cô giao cho Kim Thạch?”

“Anh trai tôi làm ở Bộ Công nghiệp, nói Kim Thạch không tệ, nên khi anh ta đánh tiếng, tôi đã phê duyệt đơn của Kim Thạch”, Lý Dật Phàm nói.

Vậy là rõ rồi.

Đám người Kim Thạch và Adrian không mua chuộc một người cụ thể nào, bọn họ cầm tiền, thấy lãnh đạo là mua chuộc, sau đó đem tất cả quan hệ tạo thành một mạng lưới, có lúc là tiền, có lúc là dưới ngọn cờ phát triển, dần dần đem tất cả doanh nghiệp nhà nước biến thành tài sản tư nhân.

“Bây giờ tôi không nói gì với cô nữa, chúng ta chờ nhiều nhất là vài tháng nữa, cô sẽ biết dùng tiền đầu tư của nước ngoài sẽ mang lại hậu quả như thế nào”, Tô Hướng Vãn lấy lại cái chén, mở cửa ra nói: “Cô nên về nhà, đi nhanh đi”

“Đừng, hai chúng ta trò chuyện tiếp đi, có phải cô cũng dùng kem mắt hay không mà mắt cô không có nếp nhăn?” Lý Dật Phàm hỏi.

Tô Hướng Vãn chỉ vào mắt mình nói: “Dù sao cho tới bây giờ tôi chưa từng dùng kem dưỡng mắt của người có dụng tâm khác đưa cho”

Cái này không phải là trực tiếp châm chọc sao?

Lý Dật Phàm bị chọc tức không nhẹ.

Dĩ nhiên sau khi về nhà, cô lập tức chuẩn bị chút tiền, bảo mẹ Hà đưa lại cho Kim Thạch.

Là một lãnh đạo, không để cho người ta mua chuộc được là một bài học lớn.

Hôm nay ở viện dưỡng lão, Nam Khê hát bài “Tôi yêu bầu trời xanh tổ quốc”

Khi còn bé, giọng của nó trong trẻo, linh động như thiên sứ. Khi lớn lên, giọng hát mềm mại, róc rách, không phải là giọng dân ca chính thống nhưng nghe mềm như tơ lụa, đặc biệt có phong cách.

Nhất là câu “bầu trời quang đãng, vạn dặm ánh mặt trời rực rỡ”, mỗi khi Trần Vinh Quang nghe được, cảm thấy mọi vết thương trên cơ thể đều được xoa dịu bởi giọng hát nhẹ nhàng của Tống Nam Khê.

Nếu Trần Vinh Quang ở xã hội cũ, thế nào cũng bị gọi là phiếu hữu*, bởi nửa năm qua, chỉ cần Tống Nam Khê biểu diễn là nó nhất định phải có mặt.

(*phiếu hữu: thuật ngữ dùng để chỉ những người đam mê và biểu diễn nghệ thuật sân khấu truyền thống (chủ yếu là Kinh kịch) nhưng không coi đó là nghề nghiệp kiếm sống chính. Chữ 票 (phiếu) xuất phát từ thời nhà Thanh, triều đình lúc bấy giờ cấp một loại giấy phép gọi là "Long phiếu" (龙票) cho các nhóm nghệ sĩ nghiệp dư đi biểu diễn phục vụ binh lính hoặc người dân mà không thu tiền vé. Chữ "友" (bạn hữu) chỉ những người bạn có cùng chung sở thích, đam mê)

Dĩ nhiên, chỉ cần nó có mặt ở chỗ biểu diễn thì nhất định sẽ sai khiến bọn tiểu đệ ra phía sau sân khấu tặng hoa.

Hôm nay không chỉ có hoa, còn có một đĩa than đặc biệt quý giá, cả hai thứ đều được giao cho đám đàn em, Trần Vinh Quang còn dặn dò: “Cô ấy muốn ném thì ném, đĩa than muốn vứt thì vứt, các người đừng để ý, cứ đưa cho cô ấy là được”

“Đĩa than này rất đáng tiền đi, anh thật sự để Tống Nam Khê muốn vứt thì vứt à?” tiểu đệ khó hiểu hỏi.

Trần Vinh Quang kéo kéo cà vạt, một tay cầm điếu thuốc nói: “Cô ấy muốn vứt bao nhiêu cũng được, dù sao tôi cũng có tiền, chỉ sợ cô ấy không thèm vứt thôi”

Đúng lúc này nó nhìn thấy Lý Thừa Trạch lái chiếc xe chỉ huy cũ của Tống Thanh Sơn đến cổng viện dưỡng lão, đậu xe, bước xuống, đút tay vào túi quần, kiễng chân nhìn Tống Nam Khê biểu diễn trong phòng ăn của viện dưỡng lão.

Tống Nam Khê hát ở bên trên, bên dưới mấy bà lão đang gây gổ vì chuyện ai đã cướp miếng bánh ngọt của ai lúc tối, còn dùng hạt dưa và đậu phộng ném nhau. Có một bà lão thị lực không tốt, ném cả đậu phộng vào cô.

Tống Nam Khê vừa né đậu phộng vừa duỗi tay, cầm micro tiếp tục hát.

Lý Thừa Trạch toét miệng cười, Trần Vinh Quang ở xa xa cũng cười.

Bắt đầu từ ngày mai, Lý Thừa Trạch sẽ huấn luyện Tống Nam Khê.
Tống Nam Khê có thích huấn luyện không? Một chút cũng không thích.

Khi một người thích hay ghét ai đó, đôi khi không phải là điều suy nghĩ trong lòng. Nhiều lúc, thích là một loại thói quen.

Nó đã đeo bám, theo đuổi suốt hơn nửa năm nay, đã dựng thành thói quen trong lòng Tống Nam Khê.

Nó chính là đang đợi Lý Thừa Trạch quay về, như thế rất tốt, chờ đợt huấn luyện bắt đầu, thế công ôn nhu của nó sẽ càng thêm mãnh liệt. Đến lúc đó, nó sẽ chờ xem Lý Thừa Trạch sẽ đem cả danh tiếng và quân hàm của mình vứt bỏ như thế nào. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn