Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 223: Huấn luyện viên quân sự của Nam Khê

  
Nhà máy Hồng Tinh, sáng sớm Tô Phú Phú vừa đi làm đã bị Trần Vinh Quang và một nhóm người vây quanh.

Theo lời bảo vệ, nhà máy Hồng Tinh chuẩn bị nhận thầu tư nhân, bây giờ bị Kim Thạch thầu, đám người này đến là để tiếp thủ nhà máy Hồng Tinh.

“Công ty khai thác mỏ của các người cũng thật quá đáng. Cái gì gọi là nhà máy Hồng Tinh thuộc về các người? Các người chỉ có 40% cổ phần, 60% thuộc về chính phủ, chúng tôi là đơn vị quốc doanh, mời mọi người ra ngoài”, Tô Phú Phú đẩy đám người sắp xông vào ra.

Trần Vinh Quang mặc âu phục đen, đeo cà vạt, đeo một cặp kính trên mũi, tóc chải bóng loáng: "Anh có hiểu chế độ thầu khoán tư nhân thương mại nhà nước không? Chính phủ đã giao thầu doanh nghiệp này cho Kim tổng của chúng tôi. Anh có phản đối cũng vô ích vì công ty khai thác mỏ nắm giữ 40% cổ phần, là cổ đông lớn thứ hai. Công ty khai thác mỏ đồng ý nhận thầu, phần lớn công chức trong nhà máy cũng đồng ý với chế độ thầu khoán, cái nhà máy này là thuộc về Kim tổng của chúng tôi”

Tô Phú Phú còn ra sức ngăn cản, Trần Vinh Quang đẩy anh ngã xuống đất rồi đi vào phòng tài chính.

“Các người không thể làm như vậy, đây là cướp bóc”, kế toán bị Trần Vinh Quang doạ sợ, hét lên.

Vài công chức không hiểu chuyện gì xảy ra, chạy ra ngăn cản Trần Vinh Quang, bị nó giơ tay lên nói: “Các anh em còn chờ gì, lên đi”

Sau lưng, một đám côn đồ cầm gậy gộc cuốc xẻng xông lên, trực tiếp cướp con dấu, sổ sách kế toán, sổ tiết kiệm ngân hàng của nhà máy Hồng Tinh.

Tô Phú Phú không còn cách nào khác, đành phải đi tìm Tô Hướng Vãn.

Tô Hướng Vãn gần đây bận bịu với nhà máy sữa, bởi vì ngoài chính phủ, cô là người góp vốn lớn nhất, nhà máy này phải kinh doanh tốt, bởi đây là toàn bộ tài sản của cô.

Đã lâu cô không có thời gian chú ý đến nhà máy Hồng Tinh.

Năm 1985 là thời điểm hưng thịnh nhất của quan hệ hợp tác công tư, doanh nghiệp nhà nước cho tư nhân nhận thầu.

Có thể nói, phần lớn người giàu có trong tương lai đều bắt nguồn từ thời điểm này, sử dụng các biện pháp khác nhau để tư nhân hóa các doanh nghiệp nhà nước, giống như giựt tiền vậy, cứ như vậy giành được vốn ban đầu, sau đó mới đột ngột giàu lên.

Kim Thạch dựa lưng vào công ty khai thác mỏ, bây giờ lại nắm được nhà máy Hồng Tinh, biến thành xí nghiệp riêng của hắn, chờ thêm mấy năm nữa đem công ty khai thác mỏ tư hữu hoá, như thế chẳng phải hắn sẽ trở thành người giàu nhất phương bắc sao?

“Chị, không phải chúng ta không muốn sở hữu tư nhân. Các doanh nghiệp nhà nước có nhược điểm riêng, lương thấp và nhân viên không tích cực, những vấn đề này đã tồn tại lâu rồi. Nhưng thủ hạ của Kim Thạch là Trần Vinh Quang, như một đám côn đồ vậy, giao nhà máy cho bọn họ em không yên tâm”, Tô Phú Phú nói.

Tô Hướng Vãn hôm nay bận phải đưa Cốc Đông đi thi, nhét cho Tô Phú Phú một cái bánh mì cuộn vừa hấp mềm thơm nóng hổi nói: “Chuyện này em không cần phải lo, để chị tìm hiểu trước làm sao Kim Thạch lấy được nhà máy rồi chúng ta nói chuyện sau”

“Nhưng bọn chúng đã lấy con dấu, sổ tiết kiệm của nhà máy, chúng ta còn phải phát lương”, Tô Phú Phú nói.

Tô Hướng Vãn đang ăn bánh mì, thấy Tô Phú Phú sốt ruột, vỗ vai anh nói: “Vậy em tự cho mình nghỉ ngơi, đưa vợ con ra công viên thiếu nhi chơi, chuyện này để chị xử lý”

Vợ Tô Phú Phú từ Quảng Châu chuyển tới đây, cũng làm việc trong nhà máy Hồng Tinh. Kim Thạch cướp nhà máy, cả hai vợ chồng đều thất nghiệp.

Nhìn chị đi xa, Tô Phú Phú vuốt lại tay áo bị xé rách, đi về nhà.

Tô Hướng Vãn chỉ có thể nói mình đã biết chuyện này, nhưng vì sao Kim Thạch đột nhiên tham gia nhận thầu từ chính phủ đối với nhà máy Hồng Tinh mà trước đó cô không hề nghe thấy một động tĩnh nào, chuyện này cô phải tìm hiểu một chút.

Kỳ thi đã sắp bắt đầu, Cốc Đông vào đến cửa lại vặn vẹo eo, ưỡn ẹo mông, nhét một miếng bánh mì cuốn hoa vào miệng.

Tô Hướng Vãn lạnh mặt nhìn nó, cảm thấy nó đã hẳn muốn đi vào, nhưng nó lại móc ra một cái trứng gà từ trong cặp sách, bóc vỏ ăn.

Ăn xong, Tô Hướng Vãn nghĩ nó chuẩn bị đi vào rồi, nó lại bước tới bước lui, chạy lòng vòng hai vòng ở bên ngoài.

Những đứa trẻ khác mang bộ dạng như chuẩn bị đương đầu với đại địch, chỉ có Cốc Đông thản nhiên đi qua đi lại.

“Mau vào đi nếu không con sẽ bị trễ đó”, Tô Hướng Vãn nói.

Chính cô cũng sốt ruột, không có thời gian phục vụ tiểu tổ tông này nữa.

Cốc Đông trong miệng vừa nói không vội không vội, nhưng thỉnh thoảng cứ ngoảnh đầu nhìn ra phía sau.

Xe của Hàn Minh vừa xuất hiện, Cốc Đông vèo một cái trốn sau lưng Tô Hướng Vãn: “Hàn Minh tới, để cho con trốn một tí”

Tô Hướng Vãn ôm đầu nó, cho đến khi Hàn Minh nghĩ con trai mình đã vào phòng thi, bảo tài xế lái xe đi rồi mới buông tay ra: “Bây giờ vào được chưa, ba con đã tới rồi”

Cốc Đông vẫn chưa chịu bước vào, cứ nhìn đông nhìn tây.

Lát sau, đám tiểu đệ côn đồ cắc ké của Cốc Đông cũng tới, đứng bên kia đường vẫy tay rối rít.

Cốc Đông vẫy tay lại, miệng thì lải nhải: “Một đám này thật là mất mặt, đi nhanh đi, làm người ta vướng mắt”, hoá ra cũng không phải đợi đám tiểu đệ của nó.

Tô Hướng Vãn nghĩ, rốt cuộc thằng này đang đợi ai? Chẳng lẽ nó lại giống Tống Tây Lĩnh, bằng này tuổi đã đợi bạn gái?

Chốc lát sau, một chiếc xe chỉ huy quân sự kiểu cũ chạy như bay tới.

Cốc Đông đang đi lòng vòng, giống như chó được thả ra khỏi lồng, nhảy cẫng lên gào lên một tiếng nhảy vòng quanh cái xe: “Con đã nói rồi, nhất định ba sẽ đến”

Hoá ra thằng này đợi nửa ngày chỉ để chờ Tống Thanh Sơn tới động viên.

Gần đến giờ thi, giáo viên bắt đầu đóng cổng sắt.

Cốc Đông nhảy một vòng quanh xe, không đợi Tống Thanh Sơn bước xuống, vung hai tay, lắc mông nhảy nhót vào trường thi.

Rất lâu rồi Tô Hướng Vãn không gặp Tống Thanh Sơn.

Nhà máy thép rất bận không nói, tin cắt giảm 1 triệu quân lọt ra, cả quân khu Tần Châu chấn động, tan ca, tất cả mọi người đều về quân khu họp hành, thảo luận.

Bây giờ quốc gia có 4 triệu quân nhân, chi tiêu quân sư nghe nói là ít hơn 2% so với Hoa Kỳ, có thể tưởng tượng cuộc sống của quân nhân có bao nhiêu khó khăn.

Thế nhưng cắt giảm quân đội có nghĩa là một số người lính đã từng giành được nhiều vinh quang trong chiến tranh Triều Tiên hay mặt trận giải phóng sẽ biến mất.

Nghe nói cứ 4 cán bộ thì cắt giảm 1 người, có thể tưởng tượng phải đi bao nhiêu người.

Cho nên Tống Thanh Sơn cũng lo âu, bỏ mũ ra, Tô Hướng Vãn theo thói quen nói: “Tóc của anh hình như lại bạc nhiều hơn rồi, anh đứng đây tôi nhổ cho một ít”

“Nhổ làm gì, kệ nó đi”, Tống Thanh Sơn nói rồi lại đội mũ lên.

Tình cảm của người lính với quân đội, nói thẳng ra, giống như sự gắn bó của Cốc Đông với vợ chồng họ vậy.

Người bình thường sẽ không hiểu những người như bọn họ, lấy tổ chức là lãnh đạo, toàn tâm toàn ý đi theo tổ chức.

Để bọn họ phục viên, chuyển ngành, nhận một khoản tiền, rồi làm gì?

Mở một quán thịt nướng, quán cơm hay làm bảo vệ trong nhà máy? Ngoài những việc này ra, họ còn biết làm gì khi chỉ biết cầm súng?

Tô Hướng Vãn thấy Tống Thanh Sơn không phải đi về nhà liền hỏi: “Anh định đi đâu?”

Tống Thanh Sơn không nói, râu tóc không cạo, nhìn không có chút tinh thần nào.

Tô Hướng Vãn hỏi mấy câu liền hắn mới nói: “Hôm nay tôi đưa em đi ra ngoài ăn một bữa cơm, có một người quen cũ chúng ta phải đi gặp một chút”

Cái gì mà người quen cũ còn phải để Tống Thanh Sơn giới thiệu?

“Ai vậy?” Tô Hướng Vãn tò mò.

Tống Thanh Sơn nhìn Tô Hướng Vãn rồi đánh vô lăng: “Không được, em phải về thay đồ, ăn mặc đẹp một chút”

Sao phải ăn mặc đẹp để đi gặp người quen cũ? Tô Hướng Vãn càng tò mò.

Dĩ nhiên, trình độ thẩm mỹ của Tống Thanh Sơn hôm nay vượt xa ngày thường, tự chọn cho Tô Hướng Vãn một chiếc váy đỏ mới mua.

Lúc Tô Hướng Vãn mua chiếc váy này, vì ngại màu sắc của nó quá rực rỡ, mình lại là cán bộ nên chưa dám mặc, nhưng hôm nay Tống Thanh Sơn nhất quyết bắt cô phải mặc váy này.

“Anh tỉnh táo lại đi, mặc ngắm ở nhà là được rồi, đi ra ngoài ngại lắm”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn không cảm thấy vậy, chỉ bộ quân trang trên người nói: “Lá xanh phải phối hợp với hoa hồng, hôm nay em phải mặc cái này”

Trực nam như Tống Thanh Sơn hôm nay còn can thiệp cả vào màu son của Tô Hướng Vãn: “Dùng màu này, tô thật đậm cho tôi”

“Anh phải nói xem hôm nay chúng ta gặp ai chứ?” Tô Hướng Vãn liếc Tống Thanh Sơn một cái, cầm thỏi son: “Màu son đỏ như vậy không thể cứ bôi lên là được, phải tạo điểm nhấn, anh nhìn xem, phía trên nhạt một chút, viền son mờ một chút, giờ nhìn có đẹp không?”

Tống Thanh Sơn ngắm nhìn một lúc, sau đó thở một hơi thật dài: “Đẹp, thật xinh đẹp, mỗi lần em ăn mặc chỉnh tề, tôi lại cảm thấy mình đã chiếm được tiện nghi thật lớn”

Xinh đẹp lại thời trang, Tô Hướng Vãn 40 tuổi đẹp hơn nhiều so với hồi 20 tuổi, trên mặt một nếp nhăn cũng không có.

Hai người ra ngoài, bà Vương chống gậy đi tới, dừng lại nói: “Ồ, Nam Khê mặc đẹp vậy”

Tô Hướng Vãn cố ý dừng lại cho bà Vương nhìn: “Bà nhìn kỹ xem, thế nào?”

Bà Vương sờ cánh tay Tô Hướng Vãn nói: “Tay tiểu cô nương thật là mềm, sao gần đây bà không thấy mẹ cháu… Ô, Hướng Vãn à, mặc váy đỏ như vậy là định đi đâu?”

Tô Hướng Vãn cười, bước lên xe: “Gặp lại sau nhé bà Vương”

Lái xe dọc theo con đường chính, chiếc xe chỉ huy kiểu cũ này bên ngoài nhìn thì oai phong chứ bên trong không có điều hoà, ngồi một lúc là nóng muốn chết.

Đại khái Tống Thanh Sơn cảm thấy mình sắp thất nghiệp, sau này cuộc sống phải dựa vào Tô Hướng Vãn, đi được nửa đường thì xuống xe, chạy vào cửa hàng bách hoá mua cho Tô Hướng Vãn một cây kem ốc quế ba màu.

Kem ốc quế thời này không có nhiều vị nhưng lại rất thơm.

“Cảm giác này cũng không khác lắm so với kiếp trước của em đúng không?” Tống Thanh Sơn cười nói.

Tô Hướng Vãn liếc nhìn bên ngoài: “Nhà thấp hơn một chút, người ít hơn một chút, nhưng nếu nói về cảm giác hạnh phúc thì đúng là hạnh phúc hơn nhiều ở kiếp trước”

“Lúc đó em không thể mua được một ly kem”, Tống Thanh Sơn đơn phương tình nguyện vì để Tô Hướng Vãn vui đã chạy mua chiếc kem ốc quế đó: “Tôi cũng biết, em không lợi hại như đã khoe khoang đâu”

“Làm gì có”, Tô Hướng Vãn liếc Tống Thanh Sơn một cái nói: “Nếu tôi muốn ăn, tôi có thể mua 10 phần, ăn 1 phần còn ném 9 phần đi, chỉ là lúc đó tôi quá bận, không có thời gian để ăn kem thôi”

Tống Thanh Sơn l**m l**m môi, vì câu nói này của Tô Hướng Vãn mà có thể hình dung ra công việc kiếp trước của cô: “Công việc mệt mỏi, áp lực lớn, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến công việc nên cho dù có mua kem cho em, em cũng không thấy ngon, phải không?”

Tô Hướng Vãn dừng một chút nói: “Thật đúng là như vậy. Ví dụ như lúc này tôi ăn kem, thấy nó rất thơm, bởi vì tôi không quá vội, không quá bận, trong lòng không phải bận tâm quá nhiều chuyện”

Tống Thanh Sơn trong lòng âm thầm đắc ý, thấy chưa, có tôi vẫn tốt hơn là độc thân chứ.

Khách sạn Tần Châu.

Sự tự tin của Tô Hướng Vãn vào nhan sắc xinh đẹp như hoa của mình giống như sự tự tin của Cốc Đông về trí thông minh của nó.

Kết quả lúc đẩy cửa phòng bao ra, cô sửng sốt bởi trong phòng chỉ có 2 người, một là Kim Thạch, một là Adrian.

Dĩ nhiên, điều Tống Thanh Sơn mong đợi nhất chính là hiệu quả kinh người này.

Cho dù là Kim Thạch hay Adrian hay bất cứ ai khác, chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp của Tô Hướng Vãn hôm nay là không thể rời mắt.

Adrian đứng lên, lấy cớ phong tục người Pháp, ôm Tô Hướng Vãn thật chặt.

“Trong vụ thủ lĩnh gián điệp trước, sao Adrian này chưa bị trục xuất mà vẫn nhảy loạn khắp nơi vậy?” vén váy ngồi xuống, Tô Hướng Vãn nhỏ giọng hỏi.

Giọng của Tống Thanh Sơn cũng rất nhỏ: “Lát nữa em trò chuyện với hắn một lúc sẽ biết tại sao”

Đã từng ở cùng nhau trên đảo Trân Bảo, vì chủ đề phụ nữ mà Adrian có thể kết bạn với Tống Thanh Sơn thì hắn cũng có thể tìm được chủ đề chung với Kim Thạch, dù sao Kim Thạch ở đảo Trân Bảo lâu hơn Tống Thanh Sơn nhiều.

Nên Adrian và Kim Thạch biết nhau cũng là bình thường.

Dĩ nhiên, nếu 2 người này quen nhau thì nhiều chuyện có thể lý giải được.

Huân chương quân công là hắn đưa cho Adrian, thậm chí bây giờ hắn làm rất nhiều chuyện mà người đứng sau lưng hắn rất có thể là Adrian. Tất nhiên không chỉ có 2 người bọn họ, phía trên phải có những người khác. Tóm lại Adrian và Kim Thạch là đại diện cho một nhóm lợi ích nhỏ có thể ảnh hưởng đến tình hình hiện tại.

Nhóm lợi ích này không chỉ để mắt đến nhà máy Hồng Tinh mà Tô Tường Uyển đã xây dựng.

Nếu Tô Hướng Vãn đoán không lầm, họ còn để mắt đến nhà máy thép, nhà máy sữa bột, công ty khai thác mỏ, mấy ngành công nghiệp trụ cột của Tần Châu.

Tóm lại tên quỷ Tây dương kia mang theo phiên dịch địa phương, thổi kèn chiến đấu, chuẩn bị giựt tiền của Tô Hướng Vãn.

…..

Tối nay, đến lượt Tống Nam Khê giới thiệu chương trình tiết mục của đoàn ca múa.

Vì vậy, nó đang luyện tập ở hậu trường.

Nhìn vào tấm gương lớn, đầu tiên là mỉm cười, sau đó là hình thể, từ lông mày đến khoé miệng, cách phát âm, ngay cả lời giới thiệu đơn giản nhất, Nam Khê cũng luyện tập rất cẩn thận.

“Nam Khê, bây giờ suất biểu diễn của chúng ta cũng không nhiều, quân khu muốn cắt giảm, nghe nói sẽ bỏ đoàn ca múa đầu tiên. Cô cố sức làm gì, dù sao tôi cũng chán ở lại đoàn ca múa này rồi, cũng không nổi danh được, thà đến bệnh viện, có cơ hội tiếp xúc nhiều thanh niên ưu tú hơn”, Tiểu Tần, chị em tốt của Nam Khê nói.

Nam Khê vẫy tay nói: “Đừng làm phiền tôi khi tôi đang tập, cô mau thay quần áo đi”

“Đừng nha, năm nay chúng ta lại phải huấn luyện quân sự tiếp. Không phải tôi đã nói với cô là huấn luyện viên đến từ thủ đô sao, nghe nói đặc biệt đẹp trai đó, cô còn ở đây tập cái gì? Tối hôm nay chúng ta diễn ở viện dưỡng lão, cô có tập tốt đến mấy cũng chẳng ai thấy đâu”, Tiểu Tần nói.

Trong việc biểu diễn, Nam Khê cũng cứng đầu như Tống Thanh Sơn: “Diễn cho ai xem không quan trọng, diễn kém là mất mặt chính mình, đây là phẩm chất nghề nghiệp của nghệ sĩ”

Tiểu Tần không kéo được Nam Khê, nghe thấy bên ngoài mấy cô gái hét lên: “Đến rồi đến rồi”, liền bỏ Nam Khê lại, chạy như bay ra ngoài.

Nam Khê vẫn một mình diễn tập.

Tập xong, cô quay về ký túc xá uống một ly nước, đi vệ sinh rồi quay lại tiếp tục tập.

Tập phần giới thiệu xong thì bắt đầu tập hát.

Bên ngoài vẫn đang đồn rằng quân đội đang cắt giảm biên chế, đoàn ca múa của bọn họ là đối tượng bị cắt giảm đầu tiên.

Những cô gái khác đều đang tìm đường thoát thân, nhảy múa ca hát gì đều gác lại hết, chỉ có Tống Nam Khê đến bây giờ vẫn cố chấp kiên trì với nghề nghiệp của mình.

Đột nhiên điện thoại trong hậu trường vang lên.

Nam Khê vốn đang đưa tay hát bài "Tôi yêu bầu trời xanh của Tổ quốc", nghe tiếng chuông điện thoại thì giật mình.

Điện thoại cứ reo, như kiểu nếu không nhấc máy thì tôi sẽ đấu đến cùng.

Cuối cùng, Nam Khê vẫn bắt máy.

“Hôm nay luyện tập thế nào? Buổi tối biểu diễn ở viện dưỡng lão đúng không? Tối nay tôi bận chút việc nên nhờ người mang hoa cho em được không?” bên trong là giọng của Trần Vinh Quang.

Nam Khê lập tức nói: “Cũng sẽ giống các bó hoa trước của anh thôi, tôi sẽ ném hết vào thùng rác”

“Ngoài hoa còn có một đĩa than, nhạc gốc của bài “Hồ thiên nga”, Tống Nam Khê, em thật sự vứt được sao?” giọng Trần Vinh Quang có nét cười: “Cái này không mua được ở trong nước, là tôi nhờ người mua từ bên Pháp về”

Hậu trường đoàn ca múa vừa đúng lúc có một máy nghe đĩa.

Nhạc gốc “Hồ thiên nga” là cám dỗ vô cùng to lớn đối với bất kỳ cô gái nào từng học múa.

Tống Nam Khê đùng một cái cúp điện thoại.

Dĩ nhiên, dùng mông để nghĩ cũng có thể hình dung ra Trần Vinh Quang ở đầu dây bên kia đang cười nham hiểm.

Chớp mắt đã nửa năm. Trong nửa năm vừa rồi, Lý Thừa Trạch chỉ gọi cho cô đúng một lần, lại đúng vào thời điểm huấn luyện quân sự.

Vốn nó vẫn đang trong kỳ huấn luyện, hôm đó lười biếng xin nghỉ, núp sau hàng rào thao trường ăn một bịch ngũ cốc nóng được Cốc Đông chuyển vào bằng một sợi dây thừng. Xui xẻo đúng là ở chỗ này, khi Lý Thừa Trạch gọi điện, nó đang bị nữ huấn luyện viên thông báo phê bình.

Chẳng phải chỉ là một bịch ngũ cốc nóng sao, nó oán thán với Lý Thừa Trạch vài câu. Lý Thừa Trạch không những không quan tâm mà còn cứng nhắc nói: “Không muốn huấn luyện, chỉ nghĩ đến ăn lén, em còn theo nghề binh làm gì?”

Nam Khê bị chọc tức, cúp máy cái rụp.

Sau đó nó chuyển tới đoàn ca múa.

Lý Thừa Trạch không phải không biết số điện thoại của đoàn ca múa nhưng cho đến giờ chưa từng gọi một cuộc nào.

Ngược lại, Trần Vinh Quang âm hồn bất tán, cả ngày chỉ tìm cách, không phải tặng kẹo tặng hoa các cô gái trong đoàn ca múa thì cũng là mời họ đi xem phim.

Vào cuối tuần, tất cả các cô gái trong đoàn đều bàn tán về hắn.

Tất nhiên, Trần Vinh Quang không hề che dấu mục tiêu của mình là theo đuổi Tống Nam Khê.

Nam Khê dĩ nhiên không coi Trần Vinh Quang ra gì, nhưng thấy hắn cũng coi như lễ phép, chưa từng tìm cách gặp riêng mình nên cũng không nói gì với hắn.

Hắng giọng một cái, Nam Khê lại tiếp tục hát.

Đúng lúc này, Tiểu Tần từ bên ngoài lao vào: “Nam Khê, không lừa cô đâu, chỉ huy huấn luyện viên của chúng ta siêu cấp đẹp trai, đã lên lầu rồi”

Nam Khê bị cắt ngang, hắng giọng lại, tiếp tục hát.

“Cô điếc à, chỉ huy huấn luyện viên đẹp trai thật đó, nhưng nhìn hơi dữ”, Tiểu Tần lại nói.

Nam Khê lại bị cắt ngang lần nữa, liếc nhìn Tiểu Tần nói: “Đến cả Trần Vinh Quang cô còn thấy đẹp trai, tôi hoài nghi thẩm mỹ của cô đó”

Tiểu Tần nói: “Cô chính là ỷ vào Trần Vinh Quang thích cô nên mới nói như vậy, nếu không cô nói một cách thật lòng xem, anh ấy có đẹp trai không? Người ta là giám đốc công ty khai thác mỏ, trẻ tuổi, giàu có, đẹp trai, theo đuổi cô chính là phúc khí của cô”

“Cô thích phúc khí này thì nhường cho cô đó”, Nam Khê vặn cổ nói: “Đối với tôi, không gì quan trọng bằng ca hát”

Đúng lúc này Nam Khê nhìn thấy trong gương một người đàn ông mặc quân trang mới, mũ kẹp trong cùi chỏ, da trắng, sống mũi cao, dáng vẻ âm trầm đứng trước tấm rèm đỏ nhìn cô chằm chằm.

Thấy dáng vẻ sửng sốt của cô, hắn đột nhiên cúi đầu, khoé môi khẽ nhếch lên.

Đứng hình nửa ngày, trong lòng Nam Khê mới hét lên một tiếng.

Tên khốn Lý Thừa Trạch này, đè nén nó một lần thi trung học còn chưa đủ, còn chạy tới tận đây làm huấn luyện viên à?

Cuộc sống bi thảm của Nam Khê cứ như vậy mà đến rồi! 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn