“Đứa nhỏ này ngu luôn rồi à?” Quách Mai nhìn thằng con trai lớn cứ cười ngây ngô suốt, nói.
Trần Ái Đảng lặng lẽ thở dài một tiếng: “Đừng để ý đến chuyện nó muốn làm gì, tôi nấu cơm, cô giặt giày, nấu cho nó một bữa cơm ngon đi. Quán thịt nướng của nó cũng không mở nữa mà vẫn có thể đi làm ở công ty khai thác mỏ, cái đó gọi là thành tài”
Sau khi Trần Vinh Quang lập công, Kim Thạch đã đặc biệt gọi nó đến công ty khai thác mỏ cho làm quản lý.
Quách Mai sống chết kỳ cọ đôi giày thể thao của Trần Vinh Quang cho thật trắng rồi bôi kem đánh răng lên trên: “Đúng rồi lão Trần, Hào Quang sẽ cùng tôi đi học về kiểm soát chất lượng, Quang Diệu sang năm có thể nhập ngũ, cuộc sống của chúng ta sẽ ngày càng tốt hơn, đúng không?”
Trần Vinh Quang đang thái hành lá, xong cho vào nồi đảo qua vài lần, rồi cho những lát thịt ba chỉ vừa chiên với tương đậu vào nồi, dầu sôi, thịt nổi lách tách, mùi thơm nức mũi.
“Con trai, còn muốn ăn gì không, ba nấu cho con?” Trần Ái Đảng ở trong bếp kêu lớn.
Trần Vinh Quang ở bên ngoài lười biếng nói: “Thêm một cái trứng, nhớ cho nhiều dầu”
“Được”, trong nhà chỉ có 3 quả trứng, Trần Ái Đảng đập hết ra, thấy trứng đọng dưới đáy bát liền cho thêm một ít bột mì trộn đều, cho ngập dầu rồi đổ vào chiên, định tung chảo lật trứng nhưng không được, miếng trứng bay vèo vào chậu rửa rau.
Quách Mai ngồi xổm trên mặt đất nói: “Chờ Vinh Quang làm việc ổn trong công ty khai thác mỏ thì anh cũng có thể xin vào đó làm, nhà chúng ta so với nhà Thanh Sơn sẽ ngày càng tốt hơn”
Trần Ái Đảng nhặt miếng trứng lên, chiên lại rồi bày ra đĩa.
Trần Quang Diệu cùng Trần Hào Quang về nhà, thấy trên bàn có thịt, cửa nhà tuy nhỏ nhưng vô cùng náo nhiệt, Quách Mai hôm nay tâm trạng rất tốt, phục vụ mọi người ăn cơm, còn đặt biệt gắp một đũa đầy thịt cho Trần Vinh Quang.
“Mẹ vốn dĩ hiểu lầm con, Vinh Quang, từ nay về sau cả nhà mình sẽ sống tốt hơn, được không?” Quách Mai nói thêm.
Trần Vinh Quang gắp một miếng trứng, cắn thử, sáng mắt lên: “Ba, trứng này mềm quá, ăn ngon thật”
Trần Ái Đảng cười ngượng ngùng: “Ăn ngon là tốt rồi”
Trần Vinh Quang luôn là người rất điềm tĩnh, vẫn khinh thường mẹ như trước, nhưng nhìn mái tóc bạc trắng của ba thì tim hẫng đi một nhịp, phú quý hiểm trung cầu*, mẹ nó có loạn thành cái gì nó không quan tâm, nhưng vì ba mình, nó phải giành được vinh quang.
(*phú quý hiểm trung cầu: là một câu thành ngữ có nghĩa là muốn có giàu sang, phú quý thì phải tìm kiếm trong hiểm nguy, gian khó)
Cho nên lần này cứ coi như là khúc mở màn.
Đêm qua, lúc bọn chúng bày ra kế hoạch để Thường Lợi Quân và Lý Đại Quang đi cướp tiền thì đúng lúc Kim Thạch chạy tới. Mặc dù có máy nghe lén nhưng bọn họ bỏ lỡ đoạn nói chuyện của Thừa Trạch và Nam Khê về tráo đổi súng nên cả hai đều không biết súng đã biến thành cà rốt hết rồi.
Hai khẩu súng, một để tạo án mạng, một để cướp tiền, bởi vì là súng của công an, không thể tìm thấy trên người Trần Vinh Quang nên sau vụ này, nó có thể kim bồn tẩy thủ* sạch sẽ.
(*kim bồn tẩy thủ: có nghĩa đen là "rửa tay trong chậu vàng". Trong truyện kiếm hiệp, đây là nghi thức một cao thủ võ lâm tuyên bố chính thức giải nghệ, chấm dứt mọi ân oán, mâu thuẫn và không tham gia vào các chuyện tranh chấp trên thế sự nữa. Trong ngữ cảnh hiện đại, cụm từ này được dùng để chỉ việc một người quyết định hoàn toàn từ bỏ công việc, nghề nghiệp hoặc một lĩnh vực hoạt động nào đó (thường là những nghề có nhiều cám dỗ, phức tạp hoặc tai tiếng) để về hưu, sống an phận).
Án mạng kia chính là Lý Thừa Trạch, còn khoản tiền đi cướp chính là 200 ngàn tiền bồi thường kia. Ở niên đại này, vì nguyên nhân cải cách đột ngột đã sinh ra rất nhiều phần tử tội phạm vì tiền mà bất chấp tất cả, trong số đó, Trần Vinh Quang có chỉ số IQ và EQ nổi bật nhất.
Lý Thừa Trạch vì phải xác nhận công việc nên buộc phải đến Bắc Kinh, Trần Vinh Quang không thể chờ được, phải hành động ngay.
Lý Thừa Trạch có một thói quen là nếu ở nhà thì sáng nào cũng phải chạy bộ, buổi chiều sẽ ra sân đánh quần vợt. Nếu có Tống Thanh Sơn thì đánh cùng Tống Thanh Sơn, không có thì nó sẽ đánh quần vợt với bất kỳ ai có mặt ở sân.
Hôm nay, Kim Thạch đã giúp nó gặp Lý Thừa Trạch ở sân, nhưng không ngờ là Tống Nam Khê cũng tới.
Lý Thừa Trạch vỗ vỗ cái vợt: “Chú Kim, chú thật là nhàn nhã. Công ty khai thác mỏ vừa bị trộm tiền mà chú vẫn có hứng thú chơi bóng”
“Tiền quan trọng gì, vì sự nghiệp của đảng, của đất nước và của nhân dân, điều quan trọng nhất đối với chúng ta là rèn luyện thân thể" Kim Thạch cười nói.
Hai người chơi rất vui vẻ, Tống Nam Khê ngồi chờ và cổ vũ cho anh trai, cầm bình nước rót từng ngụm cho Lý Thừa Trạch.
“Hai người không giống anh em mà giống như đang hẹn hò vậy. Lý Thừa Trạch, không phải cậu đang hẹn hò với Tống Nam Khê đấy chứ?” Kim Thạch đỡ hụt, nhặt quả bóng ném lại cho Lý Thừa Trạch, thở hổn hển nói.
Ánh đèn trên sân chiếu sáng như ban ngày, Tống Nam Khê cầm cái chén nhảy dựng lên: “Chú Kim, không được giễu cợt cháu”
“Đừng có yêu vội, Tống Nam Khê, chú Kim có một chàng trai tốt hơn Thừa Trạch rất nhiều, muốn giới thiệu cho cháu”, Kim Thạch nói xong, Lý Thừa Trạch đã đập một trái bóng tới.
Hai người chơi liền mấy trận, Kim Thạch phát hiện mánh khóe giao bóng của Lý Thừa Trạch, thắng liền mấy ván.
Kim Thạch càng đắc ý: “Thừa Trạch, để chú giới thiệu một cô gái cho cháu, nói cho chú Kim biết, cháu thích con gái kiểu gì?”
“Cháu không thích con gái quá xinh đẹp, thích người thành thật, có bổn phận một chút, nếu là con gái của chú thì càng tốt, cháu muốn làm con rể của chú. Ai bảo công ty khai thác mỏ của chú có ba mươi mấy vạn tiền mặt chứ?”, Lý Thừa Trạch không biết xấu hổ nói.
Nó vừa nói, Kim Thạch không nhịn được cười haha, đánh bóng qua nhưng Lý Thừa Trạch cố tình buông tay.
“Thật đáng tiếc, bây giờ chú không có con gái, nếu không chú thực sự sẽ giới thiệu cho cháu”, Kim Thạch vung vợt lên, Lý Thừa Trạch rõ ràng có thể đỡ được nhưng vẫn cố ý đỡ trượt.
“Đúng rồi chú Kim, lần trước cháu có đi dạo ở Phan gia viên, có một ông lão cầm một huy chương độc lập tự do, nói là của ông ngoại cháu, phía trên quả nhiên có khắc tên của ông ngoại. Cháu đã bỏ 500 đồng để mua về, chú có muốn nhìn một chút không?” lúc Thừa Trạch nói, bộ dạng có vẻ hơi tiếc tiền nhưng vẫn vui nhiều hơn, dù sao nó cũng đã tìm lại được huân chương của ông ngoại.
Nhưng Kim Thạch căn bản không cần nhìn, trực tiếp nói: “Đồ giả đấy”
“Tại sao? Chú còn chưa xem qua mà”, màu da của Lý Thừa Trạch vẫn luôn nhợt nhạt một cách đáng sợ, nó hung hăng bóp chặt quả bóng quần vợt trong tay.
Kim Thạch ý thức được mình nói sai, ngậm chặt miệng.
Nam Khê còn đang tức giận, cầm cái vợt thừa bên cạnh Lý Thừa Trạch lên định đập, đột nhiên ném quả bóng đi, nhảy ba bước vọt qua cái lưới, đá một phát Kim Thạch ngã lăn ra đất.
“Bởi vì phía sau huy chương độc lập tự do là viết tiếng Hàn, có phải không?”, đấm lên đầu Kim Thạch, Lý Thừa Trạch nói: “Thật ra ông chính là người đã ăn trộm huy chương, còn nói bậy là cấp trên gì đó lấy. Ông ăn trộm huy chương, sau đó bán đi, còn giá hoạ cho Lưu Tại Dã, đồ vô sỉ”
Lại một đấm nữa, Kim Thạch bắt đầu đánh lại, miệng hét lên: “Vinh Quang, mau báo cảnh sát, mau kêu công an tới, nói có quân nhân đánh người”
Quân nhân đánh nhau, bất luận là đánh ai, chỉ cần tổ chức chưa cho phép, đều phải chịu quân pháp.
Lý Thừa Trạch vốn định đấm thêm 2 phát nữa, nhưng nó nghĩ đến công việc đang chuẩn bị làm sắp tới, chỉ cần nó làm việc đó sẽ tra ra rõ ràng chống lưng cho Kim Thạch là người hay quỷ, đến lúc đó để tổ chức tra khảo, thanh toán hắn, mình không cần phải thò vào bẩn tay, như vậy vẫn tốt hơn.
Cho nên nó tung cước đá văng Kim Thạch ra, nói: “Ông cứ chờ bị tổ chức thanh toán đi”
Đi ra khỏi sân quần vợt, Nam Khê trừng mắt với nó: “Nếu là Hàn Cốc Đông, nó đã sớm đấm chết Kim Thạch rồi, nếu là ba em, đoán chừng cũng đấm cho Kim Thạch thành thịt nát, sao anh lại có thể nhịn được?”
“Nha đầu ngốc, cái này gọi là người trưởng thành, em hiểu không?” Lý Thừa Trạch vác vợt trên vai nói.
Nam Khê vẫn còn tức giận: “Bắc Kinh có nhiều cô gái điều kiện gia đình tốt, anh đi đi. Có phải anh đã tìm được người khác ở Bắc Kinh rồi không?”
Lý Thừa Trạch xoa đầu Tống Nam Khê: “Em thấy sao?”
Nam Khê trợn mắt nhìn nó, trong lòng âm thầm cảm thấy tương lai nếu hai người kết hôn, nó phải quản gắt gao mới được.
Lúc hai người đi qua sân bóng rổ, chỉ thấy Trần Vinh Quang xách hai củ cà rốt, vẻ mặt nhìn Lý Thừa Trạch như như nhìn thấy quỷ.
Hiển nhiên, hôm nay nó đã lên kế hoạch thật tốt, một cái mạng, một khoản tiền, chuẩn bị cầm súng đi lấy cái mạng chó của Lý Thừa Trạch, kết quả ra đến cửa, phát hiện súng đã biến thành cà rốt.
Nam Khê vẫy tay đáp trả lại Trần Vinh Quang: “Chào anh, Trần Vinh Quang”
Bọn trẻ lớn lên trong đại viện luôn có một số đứa ưu tú, đặc biệt ưu tú, và một số đứa lạc lối. Nếu không có anh em Lý Thừa Trạch, Trần Vinh Quang cũng được coi là một đứa trẻ xuất sắc.
Nhưng hết lần này đến lần khác bị anh em Lý Thừa Trạch chắn ngang. Lúc còn nhỏ thì đánh nhau không đánh lại được, lớn lên công việc cũng không so sánh được, vì thế Trần Vinh Quang không muốn phải đau đầu nữa, nó muốn g**t ch*t Lý Thừa Trạch thì mới thanh tĩnh được.
Nhưng may sao, Lý Thừa Trạch lại đổi súng của nó thành cà rốt.
Cái tên Lý Thừa Trạch này vẫn là đáng hận như thế, dù là lúc đó có thể vạch trần được, nhưng kiểu gì nó cũng phải làm cho thật tệ hại.
Lúc này đến phiên Lý Thừa Trạch giơ ngón tay lên tỏ vẻ chiến thắng.
Muốn giết người phóng hoả giữa thời bình này, mày đừng có mơ đi.
Trần Vinh Quang lúc này giống hệt như Cốc Đông trước đây, luôn nghĩ mình là thông minh nhất thiên hạ, không tính đến chuyện bị Lý Thừa Trạch rút củi dưới đáy nồi, tức giận cắn củ cà rốt kêu rắc rắc.
Nó dĩ nhiên sẽ không chịu thua, nó sẽ lại tiếp tục chuẩn bị, lần này là ta sống ngươi chết.
Tạm thời không nói đến những chuyện này, dù sao chuyện ta sống ngươi chết không đơn giản như tao đấm mày, mày đấm tao một cái là xong.
Bên phía trường đã gọi điện thúc giục, Lý Thừa Trạch phải đi.
Cốc Đông vì chuyện học hành mà không tiễn Đông Hải, cũng không tiễn cả Thừa Trạch. Lúc Thừa Trạch gõ cửa phòng nó, nó một tay cầm bánh bao, một tay cầm bút, mở cửa sổ nói: “Anh Thừa Trạch, anh đi nhanh đi, đến lúc anh về, Hàn Cốc Đông, học sinh trường Trung học số 1 sẽ ra ga xe lửa đón anh”
Tự tin đến mức mù quáng cũng chỉ có Cốc Đông.
Nghe nói công việc của Lý Thừa Trạch ở thủ đô, vốn lúc đầu là quân khu chỉ định phụ trách chiến đấu, nhưng nó tìm cách từ chối khéo các vị lãnh đạo, tạm thời chuyển công tác đến quân khu Tần Châu.
Một nghiên cứu sinh học viện quân sự, đến Tần Châu làm chỉ huy chiến đấu, nó là thiếu tá trẻ nhất của quân khu Tần Châu.
Đông Hải ngược lại được điều đến Bắc Kinh, làm việc ở Viện nghiên cứu xe cộ, phương hướng nghiên cứu của họ là thế hệ xe tăng thứ ba của đất nước. Dĩ nhiên, xẻng nấu và nồi chảo của A Khắc Liệt Liệt cũng theo Đông Hải đến Bắc Kinh.
Tây Lĩnh vẫn ở biên giới như cũ, hai ngày trước gọi điện thoại về, nói mình sắp có con, hỏi Tô Hướng Vãn trước khi sinh con phải chuẩn bị những gì.
Chuyện này làm Tô Hướng Vãn hoảng sợ không nhỏ.
Vì mọi người vẫn đương nhiên nghĩ Tống Tây Lĩnh là cẩu độc thân, không nghĩ trong sa mạc ngoài đào giun ra, nó còn tìm được đối tượng?
Sau khi cẩn thận nghe ngóng mới biết Tống Tây Lĩnh là cùng Thẩm Tinh Nguyên, hơn nữa ở bên kia, hai người đã có hộ khẩu, đăng ký kết hôn, Tống Tây Lĩnh đã sớm không còn là cẩu độc thân.
Hàng tháng nó vẫn gửi tiền về cho gia đình, ai biết nó đã kết hôn rồi chứ.
Rất nhanh, Tô Hướng Vãn lấy toàn bộ số tiền Tống Tây Lĩnh gửi về nhà để gửi trả lại cho nó.
Gửi tiền xong, quay về thấy giáo viên vườn trẻ đứng ở cửa đại viện, trong lòng Tô Hướng Vãn đã cảm thấy không ổn.
“Thật xin lỗi cô, hôm nay nó lại làm gì vậy?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Giáo viên vườn trẻ ngại ngùng: “Lúc mọi người ngủ trưa, tôi cũng ngủ rồi, nó lay từng đứa dậy, nói tất cả đi ra sân, xếp hàng, thổi còi để đi chơi công viên, còn phải để cho cảnh sát giao thông can ngăn lại”
Tô Hướng Vãn cúi đầu nhìn Bắc Cương. Vườn trẻ có quy định về đồng phục, áo ba lỗ và quần đùi màu trắng. Áo ba lỗ của những người khác có thể bị bẩn, nhưng của nó thì sạch sẽ. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo tròn trịa, đôi má hơi ửng hồng vì nắng, nó khoanh tay không nói gì.
Nhưng khi cô giáo kích động, cường điệu sự không vâng lời của Bắc Cương, Bắc Cương sẽ bĩu môi tỏ vẻ khinh thường.
Hơn nữa ở cổng người ra người vào, Bắc Cương cũng muốn giữ thể diện.
Cho nên nó không ngừng lắc lắc tay Tô Hướng Vãn.
“Là lỗi của tôi, tôi đã hứa với đứa nhỏ cho đi chơi công viên nhưng sau đó thì quên mất”, Tô Hướng Vãn nói với cô giáo.
Thật ra giáo viên muốn trách cứ Bắc Cương mấy câu, nhưng ngại điều kiện gia đình Tô Hướng Vãn nên không dám mở miệng, cũng chỉ có thể chào tạm biệt.
“Vậy là con muốn đi chơi công viên?”, Tô Hướng Vãn ôm con trai hỏi.
Bắc Cương bĩu môi: “Mẹ hứa với con nửa năm rồi mà vẫn chưa cho đi”
“Vậy chờ thêm mấy ngày, chờ anh con thi trung học xong thì chúng ta đi”, Tô Hướng Vãn nói.
Cốc Đông cùng Bắc Cương là một phe, nếu không vì khoảng cách tuổi tác thì đã có thể mặc chung một cái quần, dĩ nhiên Bắc Cương đồng ý.
Hai mẹ con vui vẻ về nhà, trên đường Tô Hướng Vãn khuyên bảo Bắc Cương rất nhiều về việc phải nghe lời cô giáo, không được tuỳ tiện chạy ra ngoài, trong giờ học phải chú ý nghe giảng.
Bắc Cương mà, giống hệt các anh của nó, ngoài mặt thì vui vẻ đồng ý nhưng trong lòng tự có chủ trương của mình.
Một đứa mà có thể bắt tất cả các bạn tập hợp cùng đi chơi công viên thì làm sao có thể dùng mấy lời dành cho con nít mà dụ dỗ nó được.
Nhớ năm ngoái, nó còn bừng bừng hùng tâm, muốn làm lão đại của toàn bộ đại viện.
Đến năm nay, Trần Vinh Quang không lăn lộn giang hồ nữa, vào làm việc trong công ty khai thác mỏ, Cốc Đông cũng không còn dẫn theo tiểu đệ, nghiêm túc học tập, Bắc Cương cũng không còn quá hứng thú với vị trí lão đại nữa.
Dĩ nhiên mỗi khi về nhà, nó lại cầm gậy ra ngoài dẫn quân đi chiến đấu, giống hệt các anh nó hồi nhỏ.
“Đại ừng ực con ngữ văn 96 điểm, toán điểm tuyệt đối, có ai không phục không?” Cốc Đông đeo cặp sách ở cổ bước vào cửa.
Học tốt như vậy dĩ nhiên sẽ được vỗ tay khen ngợi.
Tô Hướng Vãn vỗ tay nói: “Hàn Cốc Đông thật là lợi hại, trường trung học số 1 sẽ được chứ?”
“Không thành vấn đề, chẳng phải mẹ nói muốn dẫn chúng con đi công viên sao, Tống Nam Khê không đi được đâu, từ ngày mai chị ấy phải huấn luyện quân sự rồi”, Cốc Đông vừa nói vừa nhảy: “Thuyền hải tặc trong công viên, nếu không có Tống Nam Khê, con có thể chơi thêm một lần nữa”
Tô Hướng Vãn nhướn mày: “Không phải đã huấn luyện 3 tháng rồi sao? Sao lại còn phải huấn luyện nữa?”
Cốc Đông nhỏ giọng nói: “Nghe nói có một thiếu tá đặc biệt đẹp trai, là huấn luyện viên cấp tiểu đoàn đến huấn luyện. Chị con thì không sao, nhưng mấy cô gái trong đoàn ca múa nghe nói huấn luyện viên đẹp trai thì như phát điên vậy, từ hôm qua đã thu dọn hành lý rồi”
Nam Khê là con gái của Tống Thanh Sơn, dù có nhập ngũ thì Tống Thanh Sơn cũng không để nó phải đi xa cho nên nó ở ngay trong đoàn ca múa quân đội.
Bắt đầu từ tháng 11 năm ngoái, Nam Khê đã phải trải qua 3 tháng huấn luyện, lần đó đã đem con bé phơi thành màu đồng luôn rồi, thiếu chút nữa thì không hồi màu da lại được. Cả mùa xuân vừa rồi, Tô Hướng Vãn đặc biệt đưa cho nó loại kem chống nắng mà Lý Dật Phàm mua về từ Hương Cảng, bôi cả ngày mới trắng trở lại, bây giờ lại phải huấn luyện à?
Vậy thì bạch cô nương của cô chẳng phải lại biến thành hắc cô nương sao?
Nỗi lo này còn chưa xong, bà Vương đã gõ bên ngoài cửa sổ nhà bếp: “Hướng Vãn, cô có nghe nói chuyện giảm biên chế quân đội chưa, nghe nói ở nhiều chỗ đã cắt bỏ cả một quân khu. Quan trọng nhất không phải chỉ là lính tráng thông thường mà cả cán bộ cũng bị cắt giảm, thậm chí cả một đơn vị bộ đội cũng phải bỏ, Đông Hải và Tây Lĩnh nhà cô đều là cán bộ, liệu có bị cắt giảm không?”
Mùa hè năm 1985 được định sẵn đối với Tô Hướng Vãn là vô cùng bận rộn.
Công việc của bọn trẻ vẫn chưa được chốt hẳn, Nam Khê cùng đồng nghiệp đang mong chờ huấn luyện viên mới.
Cốc Đông sắp thi trung học, vợ của Tây Lĩnh sắp sinh con.
Mà Bắc Cương, đứa không an phận nhất, ngoài miệng thì vâng dạ nghe lời, nhưng lúc nào cũng có thể dẫn cả đám trẻ trong vườn trẻ chạy đến công viên với nó.
Tô Hướng Vãn vừa nhào bột vừa lẩm bẩm trong lòng: Không phải cắt giảm sao? Thế thì cắt bỏ Tống Thanh Sơn đi.
Nếu không ngày nào cũng bận bịu như vậy, nói gì đến chuyện đi vòng quanh thế giới?
Hai năm nữa, các ban nhạc rock nổi tiếng sẽ thay đổi, cô muốn ra nước ngoài, xem vài buổi hoà nhạc, gặp những ngôi sao mà chỉ có thể nhìn thấy được trên màn hình trong tương lai.