Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 221: Vinh Quang lập công

 

Tất cả nhân viên đều bị điều động chuẩn bị làm một trận lớn, kết quả Kim Thạch làm cho bọn họ trở tay không kịp.

Hơn 9 giờ tối, Cục công an gọi điện tới: “Cục trưởng Lưu, tình huống không tốt, công ty khai thác mỏ báo án bị mất trộm hơn 300 ngàn, Kim tổng nói yêu cầu chúng ta điều tra vụ này”

Lưu Tại Dã tức đến suýt nhảy dựng lên: “Tên họ Kim này, là kẻ gian mà còn đòi bắt kẻ gian à”

Bản thân hắn bị bệnh dạ dày nặng, hôm nay lại chưa ăn cơm, vừa đứng lên đi được 2 bước thì ọc một cái, ói ra đầy máu.

“Không sao không sao, tôi vừa uống chút rượu vang đỏ nhà anh nên ói thành như vậy, không phải là máu”, Lưu Tại Dã nói.

Đúng lúc Lý Thừa Trạch đi vào, Lưu Tại Dã đang giơ tay lau miệng liền hỏi: “Súng đâu?”

Sắc mặt Thừa Trạch trắng bệch, mặt Lưu Tại Dã còn trắng hơn.

Lúc này, trong lòng Lý Thừa Trạch đang nghi vấn cuồn cuộn: Huân chương quân công của ông ngoại mình thực sự bị Lưu Tại Dã ăn trộm bán đi sao?

Có nên một phát súng bắn chết người này không?

Tống Thanh Sơn còn đang tưởng thằng nhỏ sẽ dí súng vào Lưu Tại Dã, định ngăn cản, không ngờ nó lật tay, đưa súng qua: “Súng đây, còn 10 viên đạn, tất cả ở đây”

Lưu Tại Dã nhận súng, chuẩn bị đi, đột nhiên quay đầu: “Thanh Sơn, anh không cảm thấy quá mức trùng hợp sao? Chúng ta ở đây vừa nói về chuyện Trần Vinh Quang thì công ty khai thác mỏ xảy ra chuyện?”

Tống Thanh Sơn cũng quay đầu.

Bắc Cương giơ cổ tay, nhìn cái đồng hồ điện tử: “Làm sao, có chuyện gì à?”

Cốc Đông rốt cuộc cũng thông minh một lần, nhào qua giành cái đồng hồ, thận trọng mở ra.

Quả nhiên, bên trong có một máy nghe lén.

Lần này, Tống Thanh Sơn vào phòng ngủ lấy súng của mình, bảo Thừa Trạch gọi điện cho Đông Hải rồi tất cả kéo nhau đi.

Các sự việc xâu chuỗi vào nhau không chỉ khiến Cốc Đông có chút đói bụng mà ngay cả Tống Nam Khê cũng cảm thấy khó tin.

“Mẹ, chú Kim là người xấu thật à?” nó hỏi.

Tô Hướng Vãn lắng nghe tiếng còi báo động trên phố, nói: “Nghiêm túc mà nói thì không phải, nhưng trong lòng anh ta có nút thắt, đó là con trai anh ta chết quá oan khuất nên mẹ đoán cho dù anh ta làm bất cứ chuyện gì cũng sẽ điều liên quan đến việc đó”

Nam Khê vừa học nhảy xong nên rất đói, nó với Cốc Đông nhìn nhau một cái rồi kêu lên: “Mẹ, mẹ có thể làm mì lạnh cho chúng con ăn không? Thật lâu rồi chưa được ăn mì lạnh”

Bắc Cương cũng xoa cái bụng nhỏ: “Mẹ, đói quá”

Tô Hướng Vãn cố ý nói: “Không phải con có một tiểu đệ sao, tìm tiểu đệ con mà xin cơm, ăn cơm của mẹ làm gì”

Cái miệng Bắc Cương rất biết gạt người: “Không phải con chưa từng ăn cơm nhà chú Kim, thúi giống như cứt chó, vẫn là mẹ nấu ngon hơn”

Làm mì lạnh cần phải có phèn chua, nếu không khoai tây sẽ dính vào nhau không ra cái hình dạng gì.

Cha con Tống Thanh Sơn ra ngoài không biết lúc nào mới về, Tô Hướng Vãn nghĩ một chút, đúng lúc nhà có nước tương, chờ bọn họ hoàn thành nhiệm vụ về, có chén mì lạnh ăn sẽ rất tuyệt nhưng khi cô mở ngăn kéo, phát hiện nhà đã hết phèn chua rồi.

Trong đại viện này, mọi người đến từ nhiều địa phương khác nhau, có phong tục ăn uống khác nhau, người làm mì lạnh không nhiều, chỉ có mẹ Hà vì Tô Hướng Vãn đã từng dạy bà cách làm, trong nhà bà có phèn chua.

Tô Hướng Vãn sợ đêm tối, kêu Cốc Đông đi cùng mình đến nhà Lý Dật Phàm mượn phèn chua.

“Mẹ, có phải con là đứa ngu nhất nhà không?” đi trên đường, Cốc Đông ấm ức hỏi.

Tô Hướng Vãn nói: “Không có ai thông minh hơn con, có điều Thừa Trạch và Đông Hải có kinh nghiệm xã hội, quan trọng nhất là các anh đọc nhiều sách nên hiểu biết rất nhiều”

Trong lòng Cốc Đông thật ra vẫn không muốn đi học.

Nhưng bây giờ nó đã có kinh nghiệm, nếu muốn ba mẹ yêu mình, điều đầu tiên phải có mắt nhìn, giống như Bắc Cương vậy.

“Mẹ yên tâm, cho dù con không thi đại học, trong xã hội vẫn có kinh nghiệm như thường”, Cốc Đông vẫn kiêu ngạo nói.

Tô Hướng Vãn liếc tiểu tử này một cái, cảm thấy nó bị đả kích vẫn còn ít.

Mượn phèn chua xong quay về, lúc đi qua hòn giả sơn theo bản năng liếc một cái, thấy một bóng đen chui vào bên trong ngọn núi, không cần phải nói, đó chắc chắn là Trần Vinh Quang.

Nếu Trần Vinh Quang đến, người không an toàn nhất chính là Nam Khê mà đúng lúc này chỉ có Nam Khê và Bắc Cương ở nhà.

“Nhanh đi về, mẹ nhìn thấy Trần Vinh Quang rồi”, Tô Hướng Vãn nói.

Cốc Đông lập tức lao lên, giang hai tay trước người Tô Hướng Vãn: “Đâu, đâu, nó ở đâu?”

Tô Hướng Vãn thấy Trần Vinh Quang chui ra từ bên trong hòn giả sơn, chạy thẳng về phía nhà cô, cô cũng chạy như bay về nhà.

Nhà họ Tống.

Nam Khê cõng Tiểu Bắc Cương, vừa hát vừa múc bột khoai tây cho vào chậu khuấy đều, sau đó đổ nước lạnh vào bắt đầu nhào, nhào một lúc, đợi mẹ mang phèn chua về trộn đều, cán mỏng, cắt thành từng sợi mì to dai mịn.

Bóc vỏ hành củ, giã nát tỏi, thêm chút nước giấm, cắt một nắm hạt kê, sau đó đảo đều lên trên. Vị chua, mát, ăn rất ngon, chưa kể đến mùi thơm nồng nàn.

Trần Vinh Quang chạy rất nhanh nhưng khi đến trước cửa nhà Tô Hướng Vãn, bước chân nó đột nhiên chậm lại, sau đó ôm lấy cánh tay đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn Tống Nam Khê bận rộn trong bếp.

Cô gái này hoàn toàn khác với mẹ nó, người không bao giờ nấu ăn, không bao giờ dọn dẹp nhà cửa, chỉ mê làm quan chức, công kích người khác, loại bỏ người bất đồng ý kiến với mình. Cô còn nóng tính hơn cả Quách Mai, muốn cầm súng là cầm súng, muốn bắn người là bắn, nhưng cô lại có thể làm một chén mì lạnh, làm cho nó lưu luyến không thôi ánh sáng lọt ra từ trong căn bếp kia.

Giống như khi còn bé, dù cô ném đá hay tức giận nhảy lên nhảy xuống, hay những khi nhảy múa giữa đám đông như thiên nga trắng, Trần Vinh Quang cho dù có chuyện lớn thế nào, cũng sẽ bất động đứng đó nhìn ngắm.

“Trần Vinh Quang?” Tống Nam Khê bên trong cửa sổ nhìn thấy nó.

Trần Vinh Quang cười ra hiệu với Tống Nam Khê, sau đó vẫy tay nói: “Tống Nam Khê, gặp lại nha!”

Sau đó nó xoay người chạy đi.

Cốc Đông cùng Tô Hướng Vãn đến chậm một bước, vừa lúc nhìn thấy Trần Vinh Quang vừa đi vừa nhảy ra ngoài.

“Đừng lo, súng trong hòn giả sơn đã được tráo bằng cà rốt rồi, hắn lấy đi là cà rốt thôi”, thấy Tô Hướng Vãn và Cốc Đông vẫn còn lo lắng, Tống Nam Khê vội vàng trấn an.

Cốc Đông bây giờ không dám tự nhận mình là thiên hạ đệ nhất thông minh nữa, nó còn mơ hồ cảm thấy, nếu Đại Sơn còn sống, trí thông minh của nó có lẽ còn xếp sau cả Đại Sơn.

Làm xong mì cán tay, mỗi người cầm một chén, vài người đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, chỉ nghe thấy tiếng xe cảnh sát, không biết rốt cuộc có bắt được bọn người xấu cướp tiền không.

Dĩ nhiên đêm nay cha con Tống Thanh Sơn không về, sáng hôm sau Tống Thanh Sơn mới về, vội vội vàng vàng thay quần áo.

Tô Hướng Vãn cùng Tống Nam Khê vẫn còn đang ngủ, chỉ có Cốc Đông tối hôm qua vẫn cố nằm thức trên sofa, thấy ba về liền lo lắng hỏi thăm: “Ba, sao rồi, bắt được Trần Vinh Quang chưa?”

Tống Thanh Sơn vào nhà tắm bắt đầu cạo râu: “Con muốn biết à?”

“Vô cùng muốn”, Cốc Đông vội vàng nặn kem đánh răng, rót nước cho ba.

Tống Thanh Sơn cầm bàn chải bắt đầu đánh răng, Cốc Đông hận không thể trực tiếp rót nước vào miệng ba, rửa cho sạch để ba nhanh nhanh kể chuyện cho nó.

Đánh răng, rửa mặt xong, Tống Thanh Sơn còn gội đầu bằng nước lạnh, lau khô tóc rồi mới nói: “Công ty khai thác mỏ bị cướp mất 380 ngàn, báo cảnh sát, nhưng không biết tên cướp cầm tiền trốn ở chỗ nào, chúng ta lục soát cả một đêm vẫn không thấy. Con đoán xem ai đã tìm ra?”

“Trừ ba ra thì không có ai khác”, Cốc Đông giơ ngón cái lên, định ca tụng ba.

“Là Vinh Quang!”, Tống Thanh Sơn nói: “Tiền do Lý Đại Quang và Thường Lợi Quân trộm, nhưng người bị Trần Vinh Quang giữ, cho nên Vinh Quang nộp cả tiền và người cho Cục công an, bây giờ nó là anh hùng”

“Hả?” Cốc Đông há hốc miệng, suýt nữa không khép lại được: “Đó chẳng phải là kẻ gian bắt kẻ gian sao? Thường Lợi Quân và Lý Đại Quang vốn là tiểu đệ của Trần Vinh Quang, là nó lôi họ từ trong ngục ra”

“Đúng vậy, cho nên hai người bọn họ không sợ chết, cũng không sợ vào ngục, càng không sợ bị nghiêm hình hỏi cung, bởi bọn họ tin rằng Trần Vinh Quang sẽ lại cứu họ ra khỏi ngục” Tống Thanh Sơn tự giễu cười một tiếng: “Đứa bé Vinh Quang kia thật là thông minh, chỉ tiếc đã đi sai đường”

Ngạc nhiên sao? Bất ngờ sao?

Khi tất cả mọi người đều nghĩ rằng Trần Vinh Quang muốn cướp tiền, nó lại làm cái việc bất ngờ là lập công, là khen thưởng, là một lần nữa giành lại cảm giác vinh dự được mọi người trong đại viện tán dương.

Bây giờ nó còn chưa biết khẩu súng được bọc kín của mình đã biến thành cà rốt, lại là anh hùng lập đại công, hẳn là đang rất kiêu ngạo.

Phần tử tội phạm có chỉ số thông minh cao như Trần Vinh Quang không dễ chọc.

Cốc Đông cảm thấy trời đất quay cuồng, hai chân mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất.

Không chỉ Đại Sơn, nó cảm thấy ngay cả cái đứa mà nó khinh bỉ từ nhỏ, Trần Vinh Quang, nó cũng không bằng. Học sách làm gì, đi lính làm gì, tốt nhất là đi ăn xin đi.

Cốc Đông vô cùng chán nản, bưng một đĩa lớn bánh bao hấp, thêm nửa đĩa ớt xào còn dư từ bữa tối, nửa đĩa dưa chua, mang vào phòng ngủ để ăn.

Ăn xong nó nằm lên giường. Ga trải giường hình mèo con câu cá, gối hình mèo con ăn cá, căn nhà thật ấm áp nhưng nó lại là đứa đần nhất trong nhà, chân tướng này khiến Cốc Đông có chút không tiếp thu nổi.

Lúc này, thầy Chu chủ nhiệm lớp tự đến nhà, gõ cửa nói: “Chủ nhiệm Tô, tôi mang bằng tốt nghiệp của Cốc Đông tới, cô cất đi cho nó nhé”

“Nó mới đang học năm ba trung học cơ sở, thi thử một lần còn chưa đậu, lấy đâu ra bằng tốt nghiệp?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Thầy Chu cười nói: “Không sao, Cục giáo dục chỉ đóng thêm con dấu mà thôi. Dù sao Cốc Đông cũng bận rộn, từ giờ trở đi nó không cần phải đi học nữa. Sau này nó làm ăn phát tài thì đừng quên tôi”

Giống như người đang còn sống mà bên ngoài đã làm áo quan vậy, dưới mắt thầy cô, Cốc Đông đã hoàn toàn hết cứu.

Tô Hướng Vãn nhận bằng tốt nghiệp, xé vụn rồi vứt vào thùng rác rồi quay về phòng ngủ làm việc của mình.

Mặc dù cô không nổi giận cũng không mắng chửi, nhưng đối với một đứa trẻ, sự thờ ơ của mẹ còn đáng sợ hơn.

Thật khó khăn, Cốc Đông liền chạy đến nhà máy thép tìm Tống Thanh Sơn, xem ba có cách nào để mẹ nói chuyện với nó không.

Tống Thanh Sơn đưa Cốc Đông ra khỏi nhà máy thép, lái xe thẳng tới huyện Thanh Thuỷ, đi đến ngôi nhà cũ trong thôn Tiểu Tống.

Chỗ này là hắn đã xây cho Tô Hướng Vãn, sân này cũng chính do cô chọn, theo cách mê tín của cô thì nơi này phong thuỷ không tệ, đối diện là núi ngọn bút, mà phong thuỷ của núi ngọn bút có thể sinh ra trạng nguyên.

Cốc Đông không thường đến đây, chỗ này khá mới lạ đối với nó, thấy ngoài sân trồng 6 cây tùng, mỗi cây cao hơn cây kia một chút, cười nói: “Ba, nhìn giống như 6 quân giải phóng vậy”

Tống Thanh Sơn dẫn Cốc Đông đi một vòng quanh sân nhà, dừng lại trước 6 cây tùng, nói: “Ban đầu nhà chỉ có 3 đứa trẻ, trồng 3 cây trước núi ngọn bút là đủ rồi. Sau đó có Thừa Trạch, mẹ con trồng thêm một cây ở đây, hy vọng nó cũng có thể thành tài, thi lên đại học. Sau đó lại có con, mẹ con chạy về đây trồng thêm một cây nữa, cây nhỏ nhất kia là Bắc Cương, do ba trồng. Con nhìn xem, nó chỉ là vài cái cây nhưng dưới mắt mẹ con, đó chính là 6 chiến sĩ giải phóng quân tốt nghiệp đại học, đáng tự hào nhất”

Vỗ vai Cốc Đông, Tống Thanh Sơn nói: “Ba không giống mẹ con, không mong đến chuyện con thi đại học. Năm sau sẽ cắt giảm quân đội, làm lính sẽ đặc biệt khó khăn, ba đã hàn cho con một cái xe ba bánh ở nhà máy thép, trên xe có lò nướng và tấm kính che, từ ngày mai con đạp xe ra phố bán thịt nướng đi”

“Sao có thể như vậy được? Con không thi đậu đại học chẳng phải sẽ phụ lòng mẹ à? Ba, Tống Thanh Sơn, đừng hòng ly gián mẹ con con”, Cốc Đông vừa xấu hổ vừa tức, lên xe còn không chịu ngồi cùng Tống Thanh Sơn, trốn ra phía sau khóc suốt đường về Tần Châu.

Dĩ nhiên chiều hôm đó nó liền đi học.

Nghe nói nó vừa vào phòng học, vì sát khí nặng quá khiến chủ nhiệm lớp bị doạ muốn ngất luôn.

Tống Thanh Sơn cũng rất hà khắc, đẩy chiếc xe ba bánh cùng giá thịt nướng đến trước cửa nhà, chỉ cần Cốc Đông lười học thì lập tức nói: “Đừng đi học nữa, đi bán thịt nướng đi, ngày nào ba cũng có thịt nướng ăn”

Vì không để Tống Thanh Sơn đạt được ý định, Cốc Đông lao vào học như phát cuồng.

Đông Hải đã hết phép phải quay về trường, ngày hôm sau đã cùng A Khắc Liệt Liệt rời đi.

Lý Thừa Trạch gần đây sắp được giao việc, theo lý nó phải đến Bắc Kinh báo cáo chờ nhận nhiệm vụ.

Nhưng nó đã bị Trần Vinh Quang và Kim Thạch đùa bỡn một lần, chuyện này cứ thế bỏ qua sao?

Bởi vì lập công, Trần Vinh Quang đã đến công ty khai thác mỏ nhận 20 ngàn đồng tiền thưởng. Lý Thừa Trạch đứng nhìn từ cách đó không xa.

Đến khi Vinh Quang được xe của công ty mỏ đưa đi diễu hành qua các con phố, Thừa Trạch vẫn đứng nhìn từ cách đó không xa.

“Anh, anh, nhìn kìa, Trần Vinh Quang đang một mực nhìn anh”, Nam Khê vừa nhảy nhót xem náo nhiệt vừa nói.

Lý Thừa Trạch chống cằm lên đầu Nam Khê, cũng lẳng lặng nhìn Trần Vinh Quang.

Trần Vinh Quang giơ ngón tay chữ V, cố ý rêu rao, tỏ vẻ không thua khí thế.

Cứ diễu đi, Lý Thừa Trạch nghĩ, tiền đặt cược lớn nhất của nó vẫn là hai “khẩu súng”, cứ tiếp tục nhìn nó biểu diễn xem sao? 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn