Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 220: Cà rốt

 

Tô Hướng Vãn quả thật là liệu việc như thần.

Con trai đôi khi rất ngu. Ngày hôm sau khi Trần Vinh Quang đang trong sân tập chờ Nam Khê, hai đứa chào nhau, Nam Khê chỉ hỏi một câu: sao giày của anh bẩn vậy, Trần Vinh Quang vèo một cái chạy mất, nhanh như khỉ.

Vì chuyện nhà máy sữa bột, Tô Hướng Vãn đã đặc biệt đến nhà Trần Ái Đảng.

“Nghe nói cắt giảm biên chế quân đội, hơn nữa là cắt từ trên xuống dưới, nghe nói có thể cắt giảm toàn bộ một quân khu, tôi sẽ chuyển ngành, cô cho tôi một chỗ làm trong nhà máy sữa bột đi, Hướng Vãn”, Trần Ái Đảng nói.

Cái này dĩ nhiên Tô Hướng Vãn đáp ứng, nhưng cô tới là để tìm Quách Mai: “Cô có ý định làm ở nhà máy sữa bột không? Tôi để vị trí lãnh đạo cho cô”

Quách Mai đương nhiên đồng ý: “Còn cần phải nói sao, dù là vị trí nào tôi cũng sẽ làm hết sức mình”

Tô Hướng Vãn không chỉ đưa cho một công việc, cô còn rút ra một xấp tiền: “Không những tôi cho cô công việc, còn bỏ tiền cho cô đi học. Nhưng cô phải nhớ, công việc này của cô là trưởng phòng kiểm soát chất lượng. Cô học xong quay về phải làm việc đúng theo tiêu chuẩn, không làm theo tình cảm của bất cứ ai, kể cả giám đốc cũng không được. Nếu tôi nghe được cô nhận tiền để thay đổi chất lượng sản phẩm, Quách Mai, đời này cô đừng mong có được một công việc chính thức”

Quách Mai ở phương diện khác không nói, nhưng nghiện chức quyền là có thật, nếu thực sự bị chạm mạch, cô ta sẽ hung dữ không khác gì chó điên, thấy ai cũng cắn. Cô ta cầm tiền, vẫn không dám tin đây là sự thật.

“Mẹ, làm sao để giặt cho giày trắng được?” bên ngoài, Trần Vinh Quang đang chà xát đôi giày thể thao trắng đang chuyển sang vàng, chà xát thế nào cũng không hết được.

“Thằng oắt con vô dụng không có tiền đồ, đừng có làm mất mặt, mau đi đi, nhà đang có khách”, Quách Mai vội vàng nói.

Trần Vinh Quang liếc nhanh một cái, vẫn đang cọ giày một cách chật vật: “Mẹ không thấy mình giống một con chó à? Bộ dạng nịnh hót kia không thấy ngượng sao?”

“Thằng này nói chuyện kiểu gì vậy, muốn ăn đòn à?” Quách Mai vừa nói vừa nhấc cái chổi lên.

Trần Vinh Quang xách cái giày đang bám đầy bột xà phòng, soạt một cái dí vào mặt mẹ nó: “Bà có tin tôi đánh chết bà không?”

“Có bản lĩnh thì đánh chết mẹ mày đi, không đánh được thì tao vẫn là mẹ của mày”, Quách Mai chỉ vào mình nói.

Tô Hướng Vãn vừa ra khỏi cửa, Quách Mai liền bắt đầu tỏ vẻ ngang tàng: “Đánh chết tao đi, đồ vô liêm sỉ Trần Vinh Quang”

Cô ta chính là loại người như vậy, luôn thích thể hiện, nghĩ là Tô Hướng Vãn ghét Trần Vinh Quang nên vì vị trí công việc, sẵn sàng không để ý đến thể diện của con cái, còn chọc vào mũi nó chế giễu: “Cái loại tính tình như mày chỉ phù hợp làm lưu manh, ngay cả xách giày cho Nam Khê cũng không xứng”

Chẳng phải đổ thêm dầu vào lửa sao, Trần Vinh Quang đẩy lên một cái, thật sự định đánh chết mẹ nó.

“Vinh Quang”, Tô Hướng Vãn kêu một tiếng.

Quách Mai liền tỏ vẻ đắc ý: “Hướng Vãn, tôi cùng tên lưu manh Vinh Quang này không có quan hệ gì”

“Nó do cô sinh, từ trong bụng cô chui ra, giống như Đông Hải và Tây Lĩnh, nó vinh quang cô cũng vinh quang, nó lưu manh thì cô là mẹ của lưu manh”, Tô Hướng Vãn tức giận giật bàn chải trong tay Trần Vinh Quang: “Cha anh hùng thì con hảo hán, cha khiếp nhược thì con lười biếng, hai vợ chồng cô cứ cãi nhau với Vinh Quang như vậy thì công việc ở nhà máy sữa bột không cho các người nữa”

Chuyện gì xảy ra vậy? Quách Mai đổ mồ hôi hột, xoa xoa tay: “Tôi cũng không nói là Vinh Quang không tốt, Hướng Vãn, công việc kia cô không thể cho người khác, người khác sẽ không trung thành với cô bằng tôi”

Tô Hướng Vãn không nói gì, lấy nửa tuýp kem đánh răng trong nhà ra, bôi lên chỗ ngả vàng trên giày của Trần Vinh Quang, bên trong giày nhét đầy giấy vệ sinh, phơi dưới ánh nắng mặt trời, sau đó trừng mắt nhìn Trần Vinh Quang nói: “Chờ đến chiều nó sẽ khô, đảm bảo nó sẽ trắng tinh”

Ở nhà, Tô Hướng Vãn đi làm, A Khắc Liệt Liệt nấu cơm.

Thừa Trạch tận tâm tận lực theo dõi Trần Vinh Quang chằm chằm, Đông Hải lặng lẽ chuồn về nhà.

A Khắc Liệt Liệt gọt khoai tây, Đông Hải đứng ở cửa bếp nhìn cô, cô nhào bột, nó đứng nhìn, cô cắt thịt, nó không nhìn.

“Anh sao vậy?” A Khắc Liệt Liệt cảm thấy thằng này có chút ngu ngu?

Đông Hải sờ sờ mũi, không nói câu gì, lại vội vàng ra khỏi nhà.

Quay đầu lại nhìn, A Khắc Liệt Liệt vẫn đang nhào bột trên thớt, giống như hồi bé mỗi khi về nhà luôn nhìn thấy mẹ nhào bột. Đàn ông con trai tìm vợ, đa số là tìm theo hình bóng dịu dàng ôn nhu của mẹ. Mặc dù lúc ở An Huy họ thường xuyên gặp nhau, nhưng ngủ chung với không ngủ chung, yêu đương với kết hôn là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau.

Trần Vinh Quang muốn chơi bóng rổ, hai anh em một vàng một xanh khoanh tay đứng nhìn.

Trần Vinh Quang muốn đi tiểu, hai anh em canh ở ngay bên ngoài cửa nhà vệ sinh.

Trần Vinh Quang rất trân quý đôi giày kia, chuyển từ trong nhà ra phơi ở sân bóng rổ để mặt trời chiếu xuống nhiều hơn.

Trời sẩm tối, đôi giày thể thao cuối cùng cũng khô, sau khi cột dây giày cẩn thận cho chắc, Trần Quang Vinh đã thắng tất cả đám trẻ trên sân bóng.

Lúc này Nam Khê lại đi tới.

Trần Vinh Quang một tay đút túi quần, một tay vỗ nhẹ quả bóng, chờ Nam Khê đến gần thì giả bộ té xuống, kêu ai một tiếng, giơ chân lên.

“Ồ, giày trắng thế, sao giặt được vậy?” Nam Khê quả nhiên hỏi.

Trần Vinh Quang sờ đầu mình: “Cũng không giặt thế nào cả, dù sao cũng trắng lại rồi”

Nam Khê vừa đi vừa nói: “Hồi nhỏ tôi có một đôi giày nhảy cực kỳ đẹp, mới đi được một lần, giặt phơi bên ngoài thì bị lấy mất, giá mà có thể tìm được đôi giày như vậy thì thật là tốt”

Sau đó nó vẫy vẫy tay: “Gặp lại sau nha Trần Vinh Quang”

Lúc còn rất nhỏ, khi gia đình Tống Thanh Sơn mới chuyển vào đại viện, hai đứa trẻ còn chưa cãi nhau, đánh nhau sống chết, Tống Nam Khê cũng sẽ vẫy tay, nói gặp lại sau như thế.

Trần Vinh Quang cứ đứng sờ đầu mình, mỉm cười ngốc nghếch mãi cho đến khi Nam Khê biến mất ở bên kia sân bóng.

Quay đầu nhìn hai khối màu Thừa Trạch cùng Đông Hải, đập bóng mấy cái, đột nhiên Trần Vinh Quang ném bóng qua, Đông Hải nhảy lên bắt, vốn định xông lên đánh nhau, Thừa Trạch kéo nó lại: “Đừng để ý, nhanh đuổi theo nó”

Lần này 2 đứa muốn đi theo nhưng Trần Vinh Quang không muốn.

“Nếu còn đi theo, tôi g**t ch*t hai người, lão tử đã từng ngồi tù, người khác bị xử tử hình là ăn đạn, tôi bị xử tử hình chỉ ba năm sau là được thả ra, có tin không?” Trần Vinh Quang vừa nói vừa sờ vào con dao găm giắt bên hông.

Đông Hải cùng Thừa Trạch chỉ có thể về nhà.

Dĩ nhiên, Cốc Đông cũng chưa tìm được khẩu súng mà nó kỳ vọng.

Bởi vì phải đi làm nên Tô Hướng Vãn ít khi dắt con ra ngoài chơi, tối nay lần đầu tiên cô dắt con ra sân, bà Vương, bà Trương đều đang ở bên ngoài chơi với cháu mình hoặc phơi ít rau củ trên sân.

“Hướng Vãn, có nghe qua không, thấy bảo tổ chức sẽ cắt giảm số lượng lớn quân nhân à?” bà Vương nói.

Bà Trương cũng nói: “Sợ là Đông Hải cùng Thừa Trạch cũng phải phục viên, nghe nói cắt giảm nhiều quá nên cũng không bố trí công việc được, những người dưới cấp đại đội chuyển ngành không có đãi ngộ gì, ra quân là trực tiếp làm lưu manh”

Đợt cắt giảm quân sự quy mô lớn vào năm 1985 đã sa thải gần một triệu người. Trong lịch sử, ảnh hưởng của nó chỉ có thể so sánh với đợt “công chức ma”* bị tinh giản.

(*công chức ma: đợt sa thải hơn 160.000 "công chức ma" (những người nhận lương nhưng không làm việc) trong chiến dịch chống lãng phí năm 2014 nhằm loại bỏ nạn quan liêu, lãng phí ngân sách và những người nhận lương trơ mà không đến cơ quan làm việc)

Nhưng Tô Hướng Vãn không chú ý đến chuyện này, mọi người đều đang ngồi trong đình hóng gió trước hòn giả sơn, Bắc Cương khoe khoang chiếc đồng hồ trên tay với đám trẻ con, chỉ vào nhà Kim Thạch nói: “Tiểu đệ của tôi, chú Kim cho đó”

Nếu nó không chỉ, Tô Hướng Vãn có lẽ không để ý, nhưng Bắc Cương vừa chỉ một cái, Tô Hướng Vãn liên phát hiện Trần Vinh Quang đang đứng trước cửa sổ nhà Kim Thạch, có một người đứng bên trong, đó chính là Kim Thạch.

Hai người giống như gián điệp, chạm mặt nói vài câu rồi tách ra.

Bắc Cương đột nhiên đứng lên: “Mẹ, con đã nhận đồng hồ của chú Kim, bây giờ chú ấy là tiểu đệ của con, con phải đi hỏi xem có ai khi dễ chú không”

Tô Hướng Vãn đang muốn tìm cơ hội để đến nhìn Kim Thạch một chút, người này có qua lại với Trần Vinh Quang, trước đây Tô Hướng Vãn chỉ suy đoán nhưng bây giờ quả thật là như vậy.

Bắc Cương đã cho cô một cái cớ rất quang minh chính đại.

“Chú Kim, có người khi dễ chú sao?” Bắc Cương gõ cửa, chắp hai tay sau lưng nói.

Kim Thạch sửng sốt hồi lâu, hoá ra đứa nhỏ này thực sự coi anh ta là tiểu đệ, vừa thấy buồn cười, trong lòng lại ấm áp cảm động, liền để cho Bắc Cương đi vào: “Nếu có thì con giúp chú thu thập hắn à?”

“Đó là đương nhiên, con còn đang cầm đồng hồ của chú”, Bắc Cương nói.

Kim Thạch ngừng một chút, cố ý kéo dài giọng: “Là ba con, Tống Thanh Sơn”

Quả nhiên Bắc Cương đờ người, dẫu sao có là đại ca đi nữa thì cũng sợ bàn tay của ba phát vào mông.

“Như vậy đi, để con nói chuyện với ba một chút, để ba không khi dễ chú là được”, Bắc Cương đáp có chút qua loa lấy lệ, Kim Thạch mất hứng, bế xốc nó lên nói: “Chú cho con đồng hồ điện tử chống nước, con không dám đánh ông ấy sao? Con không dám đánh ba mình đúng không?”

Bắc Cương vội vàng nói: “Sao lại không chứ, ba khi dễ chú, con khẳng định sẽ đánh ba”

Kim Thạch trò chuyện vài câu với Tô Hướng Vãn rồi hai mẹ con ra khỏi nhà Kim Thạch.

Lưu Tại Dã không chờ được nữa, đang đợi ở nhà Tô Hướng Vãn để xem có tiến triển gì không.

Đợi từ sáng đến tối, đã 8 giờ mà mấy đứa con trai nhà Tống Thanh Sơn vẫn chưa về.

Nhéo tai Cốc Đông, hắn nói: “Nghe nói con cúp cua không được, còn khi dễ con gái chú, có đúng không?”

Cốc Đông vội vàng nói: “Làm gì có chuyện đó, con chỉ muốn chăm sóc em gái Lưu Linh, nhưng em ấy lúc nào cũng coi thường con”

Lưu Tại Dã lại không nghĩ như vậy. Tiếng xấu của Cốc Đông đã lan khắp Tần Châu, hắn kéo tai Cốc Đông nói: “Sau này cách xa con gái chú ra một chút, nghe nói chỉ cần con nói chuyện với con bé, bạn học của nó liền không thèm để ý đến nó nữa, nghĩ nó cũng là nữ lưu manh, hiểu không?”

Cốc Đông thiếu chút nữa thì nhảy dựng lên: “Chú Lưu, Cốc Đông này không phải là lưu manh, chỉ là con có nhiều tiểu đệ một chút, nhưng chưa từng gây chuyện gì mà?”

Lưu Tại Dã không thèm nghe, chỉ mũi Cốc Đông nói: “Tiểu tử, con không phải 7-8 tuổi, con đã 14 tuổi rồi, không còn là con nít nữa. Con gái ta là con của Cục trưởng Cục công an, tiểu tử được chú coi trọng phải là đứa ưu tú xuất sắc từ nhỏ đến lớn, không giống như con, nhanh tránh xa con bé ra”

Mãi mới chú tâm đến chuyện học hành, Cốc Đông bị chọc tức đến mức cầm quyển sách ngữ văn muốn xé nát ra: “Vậy con nhất định không học nữa, con phải để cho mọi người nhìn thấy thế nào gọi là không cần học sách cũng có thể thành tài. Đó chính là đầu óc của con”

“Súng do Kim Thạch và Trần Vinh Quang cùng giấu”, Tô Hướng Vãn vừa vào cửa liền nói.

Lưu Tại Dã không bất ngờ: “Vật cùng tất phản* chính là như thế. Tên Kim Thạch kia 2 năm nay yên tĩnh có chút kỳ quái, hơn nữa tiền chính là đang nằm trong công ty khai thác mỏ. Xem ra tên này không muốn bồi thường khoản tiền kia cho các hộ gia đình, muốn nuốt trọn số tiền đó cùng Trần Vinh Quang”

(*Vật cùng tất phản: có nghĩa là mọi sự việc khi phát triển đến cực độ, đến cùng cực thì ắt sẽ chuyển hóa, đảo ngược lại trạng thái đối lập)

“Phiền toái nhất là hai tên đó không cần tự mình ra mặt, Lý Đại Quang và Thường Lợi Quân có thể làm chuyện này”, Tống Thanh Sơn nói.

Cốc Đông lần này thật sự sợ ngây người: “Mẹ, sao mẹ biết súng do chú Kim và Trần Vinh Quang cùng nhau trộm?”

Tô Hướng Vãn trả lời thản nhiên: “Nam Khê hỏi giúp mẹ”

Cái này đối với Cốc Đông là bị đả kích không khác gì bom nguyên tử: “Tống Nam Khê làm được?”

Trong suy nghĩ của nó, Tống Nam Khê kém hơn mình, làm sao Nam Khê có thể lấy được thông tin từ Trần Vinh Quang?

Nhưng rất nhanh Cốc Đông tìm ra lời giải thích: “Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, ai bảo Trần Vinh Quang thích chị con”

Nhưng ngay lúc này, Nam Khê bước vào: “Ba, ba đoán xem Trần Vinh Quang giấu súng ở đâu?”

Cốc Đông nhảy cao nhất: “Ở đâu?”

Nam Khê cầm trong tay một đôi giày nhảy nhỏ xíu màu vàng, nói: “Hẳn là ở hòn giả sơn trong đại viện chúng ta, bởi vì giày này là Trần Vinh Quang cho con. Mọi người nhìn rêu xanh bám bên trên này, có phải chỉ ở giả sơn mới có không? Hắn ta sẽ đem tất cả đồ quan trọng của mình giấu ở trong đó”

Vừa nói nó vừa cầm mấy củ cà rốt chạy ra ngoài.

Tần Châu khô ráo, không phải là nơi để rêu sinh trưởng. Trong thành phố chỉ có đại viện là có hòn giả sơn, xung quanh là hồ nước, trên núi giả đó có rêu.

Lưu Tại Dã giống như chạm phải điện cao thế, nhảy dựng lên chạy theo.

Tống Thanh Sơn vội vàng ngăn lại: “Thừa Trạch, mau đi lấy súng về, còn anh ngồi im một lúc được không?”

Lưu Tại Dã bị đau dạ dày nghiêm trọng, ngày nào cũng ăn thịt xiên và uống bia khiến dạ dày hắn càng tệ hơn. Nghe thấy tin mừng thì không kiềm chế được nhưng đột nhiên ôm lấy bụng, ngã nằm lên sofa.

Từ khi bị mất súng, sau khi hai công an báo cáo xong, chỉ cần chỗ nào có âm thanh vang lên, Lưu Tại Dã đều nghĩ nơi đó phát sinh vụ án do súng.

Những năm 80, cả nước hầu như không có vụ án nào, nếu có đều là đại án, đều là án giết người, đe doạ tính mạng người khác.

Lúc Lưu Tại Dã ngông cuồng nhất ở giai đoạn cách mạng văn hoá cũng chưa từng giết người, trong lòng hắn vẫn có ý thức về chính nghĩa.

Hắn có đủ tiền, làm ở Cục công an cũng không phải vì tham quyền cố vị mà chỉ muốn làm cho tốt việc của mình. Ai có thể nghĩ ngành công an lại khốn nạn như vậy, bề ngoài thì rạng rỡ nhưng thử mất một khẩu súng xem, vào tù phát một.

Nếu Lý Thừa Trạch có thể mang súng về thì chuyện này dễ hơn rồi.

Lưu Tại Dã một tay kéo tai Cốc Đông: “Khốn kiếp, chú coi trọng con vô ích rồi, nhìn xem, ngay cả Nam Khê cũng thông minh hơn con”

Nói rồi Lưu Tại Dã ha hả cười to: “Trời không phụ ta, ta biết Thừa Trạch cùng Nam Khê thông minh nên mới đến tìm các người mà”
Trong lòng Tống Thanh Sơn mơ hồ cảm thấy không ổn.

Gần đây Lý Thừa Trạch theo đuổi vụ tìm súng này còn tận tâm tận lực hơn cả hắn, giống như chó nghiệp vụ không biết mệt mỏi, vẻ quyết tâm bằng mọi giá phải tìm được hai khẩu súng.

Lý Thừa Trạch lấy được súng, nhất định sẽ hỏi Lưu Tại Dã về chuyện huân chương quân công. Nếu Lưu Tại Dã thực sự ăn trộm huân chương kia, hôm nay sẽ là ngày giỗ của hắn.

Ngay cả lễ diễu binh mà Lý Thừa Trạch còn chống đỡ được, chắc chắn nó sẽ không buông tha cho kẻ đã lấy trộm huân chương quân công của ông ngoại nó.

Tống Thanh Sơn khó hiểu cảm thấy Tiểu Bắc Cương đang ra sức đấm hắn, mà còn đấm rất mạnh.

Ban đầu hắn không để ý, trẻ con mà, nhiều lắm cũng chỉ giống như cù lét thôi, nhưng nó đập quá hăng say, Tống Thanh Sơn không nhịn được, quay người hỏi con trai: “Tống Bắc Cương, con đang làm gì? Ngứa da à?”

Bắc Cương vừa rồi còn đánh rất hung, nhưng nhìn thấy vẻ mặt đen sì của ba thì quỳ bịch xuống: “Ba, con giúp ba đấm lưng, có thoải mái không?”

Quả đấm nhỏ một giây hoá thành gậy massage, Bắc Cương nhẹ nhàng đấm từng cái lên lưng ba.

Cốc Đông nhìn lên nhìn xuống, nhìn trái nhìn phải, đột nhiên phát hiện trong nhà này, mình còn kém hơn cả Tiểu Bắc Cương, ít nhất nó còn biết nhìn để co giãn đúng lúc.

Bên ngoài, Nam Khê nhón chân đi đến bên bờ hồ nước, quan sát xung quanh chờ Lý Thừa Trạch.

9 giờ tối, hầu hết mọi nhà trong đại diện đều tuân thủ kỷ luật quân đội ngủ sớm dậy sớm, nhiều gia đình đã tắt đèn, còn một vài bà lão ở bên ngoài nói chuyện phiếm. Khó khăn lắm mời chờ được bọn họ giải tán, Nam Khê nhỏ giọng gọi: “Mọi người đi rồi, nhanh ra đi”

Lát sau, Lý Thừa Trạch khom người, nhón chân nhảy ra từ hòn giả sơn.

Nam Khê giơ tay lên từ xa, chuẩn bị bắt lấy Lý Thừa Trạch nhưng nó cố tình nhảy một cái thật xa đến bên cạnh hồ nước.

Sau đó tự mình kêu lên một tiếng: “Nam Khê, hình như anh trẹo chân rồi”

Nam Khê cầm hai vật nặng trong tay hắn, thử ước lượng cân nặng. Vật này được bọc trong nhiều lớp vải nhựa, không thể nhìn thấy hình dạng nhưng đoán chính là hai cây súng mà Trần Vinh Quang đã ăn trộm.

Nó vỗ vai mình một cái nói: “Tới đây, em cõng anh, dù sao anh cũng nhiều tuổi hơn em, nói không chừng đến lúc chúng ta già đi, anh còn đi trước em”

Lý Thừa Trạch lớn hơn Nam Khê 8 tuổi, cho dù đang là thanh niên 26, 27 tuổi nhưng nó sợ nhất người ta nói mình già.

Cố ý nhấc chân đặt lên người Nam Khê: “Nếu không em thử một chút xem”

Lý Thừa Trạch dù nhìn gầy gò nhưng dù sao cũng là đàn ông, Nam Khê dĩ nhiên không cõng lên được, ngược lại còn bị Lý Thừa Trạch khom người ôm vào lòng.

Lý Thừa Trạch quay người, cõng cô trên lưng.

Nam Khê được anh cõng, cầm súng trên tay, thỉnh thoảng quay đầu nhìn: “Sao anh không báo án? Công an có thể kiểm tra dấu vân tay để thẩm tra, bây giờ tìm được súng rồi thì nên báo án chứ?”

“Sao làm vậy được?” Lý Thừa Trạch dương dương đắc ý: “Ngày mai công ty khai thác mỏ sẽ lấy tiền, chúng ta chờ nhìn xem Trần Vinh Quang cầm cà rốt giật tiền thế nào đi”

Hai khẩu súng đã bị nó đổi thành 4 củ cà rốt, để bọn mày cầm cà rốt mà đi cướp tiền, Lý Thừa Trạch thầm nghĩ. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn