Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 219: Mặt trời của tôi

 
Âm nhạc ầm ĩ vang lên, sau 12 giờ, quán thịt nướng này trở thành nơi quấy nhiễu dân cư nhiều nhất, ồn đến điếc cả tai.

Đông Hải và Thừa Trạch quá tuấn tú, mặc dù họ âm thầm quan sát nhưng quần áo trên người không cho phép bọn họ khiêm tốn, rất nhanh đã bị Thường Lợi Quân nhìn thấy.

“Ồ, ai đây? Chẳng phải mấy thằng lính ngốc của chúng ta à, tranh thủ mà đắc ý đi, chờ đến sang năm, hai đứa mày cũng phải phục viên về bán thịt nướng rồi”

Vừa nói hắn ta vừa cố ý đánh Lý Thừa Trạch một cái: “Chú ba mày ở bên trong đó, không đủ tiền ăn thịt nướng à, đi vào, vào đây tao mời”

Thừa Trạch không nói gì, né người sang một bên.

Thường Lợi Quân lại nhìn Đông Hải: “Bạn gái của mày, Quách Tinh Tinh đó, mặc dù tuổi hơi lớn nhưng mùi vị khá được. Loại lính ngu ngốc như mày quen biết cô ta lâu như vậy, sợ là ngay cả tay cô ta còn chưa được nắm, bây giờ cô ta đang lăn lộn cùng tao”

Đông Hải thiếu chút nữa thì xông ra, Thừa Trạch vội vàng ngăn lại.

Lý Đại Quang tuổi tác đã cao, đầu hói, người rất gầy, khom người cầm dao thái thịt trong tay nói: “Súng trong tay chúng tao đây này, có giỏi thì đến lấy đi, xem có tìm được không?”

Trần Vinh Quang cũng không cần ra mặt, chỉ cần để hai tên đệ tử côn đồ này là có thể đối phó được Đông Hải và Thừa Trạch.

Đẩy qua đẩy lại vài lần, bộ quần áo thể thao màu vàng của Đông Hải gần như bị Lý Đại Quang và Thường Lợi Quân xé rách, lúc này mới xong chuyện.

Hai giờ sáng, tiệm thịt nướng mới đóng cửa, Trần Vinh Quang cưỡi mô tô mang theo hai ả chuẩn bị rời đi.

“A, ánh mặt trời rực rỡ biết bao huy hoàng, bầu trời sau cơn bão bao nhiêu quang đãng… A, mặt trời xinh đẹp đó chính là em”, còn phải nói, giọng hát của Trần Vinh Quang rất mạnh mẽ, nó chỉ vào ngực Tống Đông Hải nói: “Em chính là mặt trời”

Đông Hải sậm mặt, vẫn cứ đứng thẳng như vậy.

Chờ đám người kia phi xe đi xong, Lý Thừa Trạch đột nhiên ngồi xổm, đập tay xuống đất cười điên cuồng: “Còn phải nói, Đông Hải, anh cũng cảm thấy em rất giống mặt trời”

Đông Hải không nói gì, quăng cái áo bố của Thừa Trạch lên đầu nó: “Anh giống như cây ngô vậy, còn cười em”

Hai anh em đẩy qua đẩy lại một lúc rồi lên lầu đằng sau tiệm thịt nướng.

Quả nhiên, một lát sau Trần Vinh Quang đã quay về.

Cho nên hắn vẫn ở trong cái ổ bẩn thỉu này, hai đứa con gái hư hỏng kia buổi tối sẽ bị đuổi về nhà, nó lái chiếc mô tô ngầu nhất đưa hai đứa con gái kia về, sau đó đi lòng vòng quanh thành phố rồi quay về. Khó trách cái ổ của nó bẩn như ổ heo, không có phụ nữ nào dọn dẹp cho nó.

Cái ổ này chỉ có 3 người ở, Thường Lợi Quân, Lý Đại Quang và Trần Vinh Quang.

“Mang một cô em tới đây ngủ cùng, để cô ta dọn vệ sinh luôn”, Lý Đại Quang nói.

Hắn ta dẫu sao đã từng có vợ, không giống Thường Lợi Quân cùng Trần Vinh Quang tự vứt mình như rác rưởi.

“Loại đàn bà đó mà xứng sao?” Trần Vinh Quang khinh thường nói.

“Đúng vậy, người đại ca muốn kết hôn chính là khuê nữ của Tống tham mưu trưởng, cô ấy chính là thiên nga trắng”, Thường Lợi Quân cười nói.

“Con mẹ nó, mày còn dám nói đến cô ấy một câu thì vào nhà cầu ăn cứt đi”, Trần Vinh Quang nói.

Thường Lợi Quân bị doạ, đá văng rác rưởi ra, đến sofa mục nát trong phòng khách để ngủ.

Trong lòng Trần Vinh Quang chỉ có một bạch nguyệt quang, đó chính là Tống Nam Khê. Đã có cô gái xinh đẹp như Tống Nam Khê, hắn làm sao vừa mắt những đứa con gái tầm thường mặc sơ mi hoa, tóc bóng nhờn như dầu bếp, chỉ cần tặng một chai bia, ôm nhau nhảy nhót là đã vui đến tận trời rồi.

Đúng vậy, nó muốn kết hôn với Tống Nam Khê, quang minh chính đại cầu hôn, mở 200 bàn tiệc ở Tần Châu, còn muốn đến lúc đó mời tất cả những người quen biết đến, để họ nhìn thấy hào quang của nó. Đây chính là mục đích của Trần Vinh Quang, nó đang nỗ lực hết sức vì mục đích này.

“Hàng của chúng ta như thế nào rồi? Có theo dõi sát không? Hai cái súng kia, đến lúc đó chúng ta sẽ dùng một cái”, nó nói thêm.

Thường Lợi Quân và Lý Đại Quang vội vàng nói: “Chúng tôi đã chuẩn bị xong hết rồi, chỉ còn chờ súng thôi”

Điều này tức là Thường Lợi Quân và Lý Đại Quang cũng không biết súng ở đâu, chỉ Trần Vinh Quang biết.

Biết được điều này, Lý Thừa Trạch và Tống Đông Hải liền yên tâm.

Đi theo đám cú đêm này thật mệt mỏi, đợi bọn chúng ngủ xong, Đông Hải và Thừa Trạch mới có thể về nhà.

Đông Hải đúng là một viên mặt trời trong đêm tối, chạy như bánh xe, Lý Thừa Trạch thiếu chút nữa không đuổi kịp. Hai đứa thở hào hển về nhà, Đông Hải không ngừng lại, đẩy phanh cửa phòng ngủ ra, bên trong tối om, trên giường không có ai. Nó bước xuống, dẫm phải quả bóng của Tô Hướng Vãn nổ cái đùng, nhất thời cảm thấy như bị ai dội một chậu nước lạnh từ đầu xuống đến chân.

“Đi ngủ đi. Em không đến, con gái nhà người ta làm sao dám tới đây, ngày mai hãy đi đón người ta”, Lý Thừa Trạch nhỏ giọng nói: “Các em đã ở cùng với nhau, cũng không phải chưa từng tiếp xúc qua, nhẫn nhịn một đêm đi”

“Chuyện này làm sao có thể nhịn, em còn chưa từng hôn môi cô ấy”, Đông Hải vừa nói vừa mò mẫm chìa khoá xe của ba ở cửa ra vào, lái xe đi.

Lý Thừa Trạch cũng bất ngờ đến ngây người, trong lòng nói thằng này ngu thật. Mặc dù tổ chức có cảnh cáo mọi người trước khi kết hôn không được đùa bỡn lưu manh, nhưng hôn một chút, ôm một chút, đó là bản năng của con người khi tình cảm lên cao. Nó đến bây giờ vẫn chưa từng hôn con gái nhà người ta, chẳng phải quá ngu à?

Thằng ngu Tống Đông Hải lái xe, phóng thẳng một mạch tìm A Khắc Liệt Liệt động phòng.

Chớp mắt trời đã sáng, vì là cuối tuần nên ngay cả Tống Thanh Sơn cũng ngủ nướng, sáng sớm đã thấy có tiếng gõ cửa. Người dậy sớm nhất nhà là Tiểu Bắc Cương, ngủ sớm dậy sớm, trên tay còn đeo cái đồng hồ điện tử, mở cửa cho anh trai.

Đông Hải hôm nay rất phấn khích, lúc rửa mặt xong đi ra khỏi phòng tắm cũng đúng lúc ba nó bước vào, chân nó mềm nhũn, thiếu chút nữa thì ngã quỳ xuống đất.

Nhìn một cái là biết tối hôm qua chống đẩy quá nhiều, chân mềm đi rồi.

Phải biết Trần Vinh Quang giấu súng ở đâu, chuẩn bị sẽ làm gì mới là chuyện quan trọng nhất.

Đã biết mình không phải là tuyệt đỉnh thông minh, tự hạ vị trí thông minh của mình ở trong nhà xuống thứ tư, Cốc Đông vừa mở mắt đã thấy Tống Thanh Sơn cùng Đông Hải, Thừa Trạch đang đứng quanh giường nhìn nó.

“Con cảm thấy Trần Vinh Quang sẽ dùng súng làm gì?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Cốc Đông mặt vẫn đang mơ hồ: “Giết người?”

“Không thể, nó còn muốn cưới Tống Nam Khê, làm sao có thể giết người. Giết người là lập tức bị tử hình, không còn cơ hội để quay lại cuộc sống”, Đông Hải nói.

Cốc Đông lại bối rối: “Trộm dê. Thịt dê trong tiệm thịt nướng của hắn đã hư thối hết rồi, nhất định hắn sẽ muốn ăn trộm mấy con dê tốt của dân du mục”

Thừa Trạch nhìn nó như nhìn một thằng thiểu năng trí tuệ: “Tất cả thịt dê trong tiệm của nó gần như đều là đồ ăn trộm, nó còn cần cầm súng đi trộm à?”

Đầu Cốc Đông muốn nổ tung, rốt cuộc Trần Vinh Quang định cầm súng làm gì?

Tống Thanh Sơn nháy mắt, Thừa Trạch liền lấy ra một quyển sách.

“Tâm lý học quân sự”, sách của học viện quân sự, Thừa Trạch vỗ lên bàn nói: “Tới đây, Hàn Cốc Đông, anh dạy em cách phân tích nội tâm phần tử tội phạm từ góc độ tâm lý”

Cốc Đông chỉ cảm thấy chóng mặt, mơ hồ, bây giờ vô cùng bội phục, bắt đầu nghe Lý Thừa Trạch giảng bài.

Vào thời khắc này, Cốc Đông cảm thấy mình là thằng đại ngốc.

Tô Hướng Vãn cùng Tống Nam Khê sáng sớm thức dậy đi chợ mua thức ăn. Người nhà quá nhiều, tiêu hao lương thực cũng nhiều, ngày nào cũng phải đi mua. Người ta nói phụ nữ càng lớn tuổi càng thích đi chợ hơn là trung tâm thương mại.

Tô Hướng Vãn bây giờ chính là như vậy, đi chợ rất hứng thú.

Thịt rất tươi, thịt thăn lưng là ngon nhất, được cắt thành từng cân, vật giá bây giờ hỗn loạn, một cân thịt giá 1 đồng rưỡi.

Mua thịt xong còn phải mua rau, trái cây. Bây giờ không giống như trước, mỗi nơi chỉ sản xuất chuyên một loại, trái cây được vận chuyển từ phương nam tới, giá rất đắt. Hơn nữa người phương nam bán hàng không giống như người ở đây, họ rất nhiệt tình bóc một trái mời bạn nếm.

Nam Khê không phòng bị chút nào, bị nhét một trái vải vào miệng: “Ngọt không?”

Dĩ nhiên là ngọt, vải có thể không ngọt sao.

“Lấy một hai cân đi, không đắt đâu, mỗi cân 2 đồng thôi”, người bán nhiệt tình nói.

Vải chín sắp hư rồi mà 2 đồng?

Nam Khê phun quả vải trong miệng ra, nhè vào túi đựng vỏ rồi chạy mất.

Quá đắt, cô không mua nổi.

Ở nhà, Cốc Đông vẫn đang nghe Lý Thừa Trạch giảng về “Tâm lý học quân sự”

"Tính cách của Trần Vinh Quang đặc biệt cực đoan và hẹp hòi, đồng thời cũng có lòng tự ái rất lớn. Bây giờ hắn ta một lòng nghĩ đến công thành danh toại, còn muốn giàu ngay sau một đêm, sau đó lấy tư thế cao hơn để cưới Nam Khê. Người như vậy, cái chúng ta muốn tìm là cách để hắn giàu ngay sau một đêm”, Lý Thừa Trạch nói.

Cốc Đông vỗ lên trán một cái: “Đúng rồi”

Nhưng làm sao để giàu sau một đêm? Cốc Đông suy nghĩ rất nhiều, một lúc nghĩ là Trần Vinh Quang muốn trộm vật liệu thép, một lúc lại cảm thấy hắn có thể bán súng, cho đến khi Lý Thừa Trạch nói câu cướp ngân hàng, Cốc Đông vội vàng nói: “Đúng đúng đúng, em cũng nghĩ như vậy”

Thực ra trong lòng nó không hề nghĩ đến chuyện cướp ngân hàng, chỉ có thể nói, các anh đi học nên suy nghĩ cũng xa và rộng hơn nó nhiều lắm.

“Nếu hắn muốn cướp ngân hàng, khẳng định không phải là một ngày bình thường, biết tại sao không?” tối hôm qua Lý Thừa Trạch cũng không nhàn rỗi.

Tối hôm qua, lúc Tống Đông Hải chạy qua nhà mẹ vợ để động phòng, trong nhà Tống Thanh Sơn dù cường tráng nhưng cũng có tuổi đã ngủ sớm, chỉ còn Lý Thừa Trạch còn thức, tìm tòi nghiên cứu trong phòng ngủ.

Nó dựng một tấm bảng đen lên, viết một dòng lên đó: “Ngày nào ngân hàng nhận nhiều tiền nhất?”

Cốc Đông cảm thấy chỗ này mình có hiểu một chút: “Lúc nhà máy thép trả lương. Nhà máy có 8000 công nhân, mức lương trung bình 100 đồng, lúc phát lương là nhiều tiền nhất”

“Em nói đúng, khi nhà máy trả lương sẽ xuất ra một lượng lớn tiền mặt, nhưng nhà máy trả lương theo đợt, một lần nhiều nhất rút ra 200 ngàn. Hơn nữa nhà máy thép là xí nghiệp quân sự, lúc trả lương sẽ có súng ống hộ tống, cơ hội đắc thủ của bọn họ không lớn, đoán thêm chút nữa, còn có thể là cái gì?” Lý Thừa Trạch nói.

Tống Thanh Sơn cùng Tống Đông Hải mang bộ dạng khích lệ, tỏ ý Cốc Đông nói tiếp.

Loại khích lệ này thật giống như thương hại vậy.

Nhưng Cốc Đông thực sự không thể nghĩ ra.

“Anh, anh nói thẳng đi, em cảm thấy anh thông minh hơn em nhiều”, Cốc Đông cam bái hạ phong, xoa khuôn mặt nhỏ của mình.

Lý Thừa Trạch nói: “Còn một khả năng nữa chính là công ty khai thác mỏ gần đây trưng dụng một số lượng lớn đồi núi ở vùng biên giới, số tiền đã được phê duyệt, tiền bồi thường cho cha mẹ vợ Đông Hải cũng ở trong đó, anh tính toán sơ là khoảng 2 triệu”

Cốc Đông tự tát mình một cái: “Anh thật là thông minh”

Bây giờ không còn phải mở sổ tiết kiệm hoặc chuyển bằng thẻ, bởi vì lúc này không có cái gọi là thẻ ngân hàng, mọi người đều giao dịch bằng tiền mặt. Số tiền phá dỡ, bồi thường kia, Kim Thạch phải lấy từ Tân Châu, sau đó đến các khu vực ở biên giới để trao cho những người được bồi thường.

Hơn nữa bây giờ mọi người không phải ai có tiền dư đều gửi ngân hàng, phần lớn họ cất trong nhà, không giống như trong tương lai, mọi người hoàn toàn tin khi gửi tiền vào ngân hàng.

Cho nên Trần Vinh Quang chắc chắn muốn cướp khoản tiền kia.
Trần Vinh Quang có chỉ số thông minh cao, nhìn chằm chằm vào số tiền đó, nhưng nó không nhất định phải lộ mặt, rất có thể sẽ phái hai đồng đảng Thường Lợi Quân và Lý Đại Quang đi cướp.

Động cơ phạm tội vô cùng rõ ràng, Trần Vinh Quang chính là muốn cướp ngân hàng, nhưng cướp như thế nào thì chưa thể chắc chắn.

Cốc Đông nhìn một vòng, rốt cuộc hiểu rõ, trong gia đình này, chỉ số thông minh của mình đại khái chỉ cao hơn Tô Hướng Vãn, Tống Nam Khê và Bắc Cương, những người còn lại nó không thể so sánh được.

Tuy nhiên, vẫn còn một vấn đề lớn khiến tất cả những người đàn ông trong gia đình bối rối.

Đó là, súng ở đâu? Thứ đó phải được che và giấu kín, không ai có thể biết được Trần Vinh Quang giấu ở đâu? Chỉ cần tìm được, toàn bộ chuyện có thể được giải quyết dễ dàng. Nếu không, coi như bắt được Trần Vinh Quang cũng vô ích. Chỉ cần không tìm được súng, đến lúc báo cáo công việc cuối năm, Lưu Tại Dã phải ngồi tù.

Tựu tại nhân tiểu tâm dã, thiên sinh đại nam tử chủ nghĩa*, Cốc Đông vốn có tư tưởng trọng nam khinh nữ, nghĩ rằng đàn ông luôn giỏi giang hơn, nghĩ rằng ít nhất mình cũng thông minh hơn những phụ nữ trong gia đình, rất nhanh đã bị vả mặt.

(*Tựu tại nhân tiểu tâm dã, thiên sinh đại nam tử chủ nghĩa: dùng để ám chỉ kiểu người vừa nhỏ nhen, ích kỷ nhưng lại luôn mang tư tưởng gia trưởng, độc đoán)

Nam Khê ra ngoài chơi một vòng, khi về không vào nhà, đứng bên ngoài, trong tay xách một túi đồ lớn. Đứng đó một lúc nó lại lặng lẽ chạy đi, khi về hai tay đã trống không.

Thấy mẹ đang cán mì, mở nồi nước đang đun trên bếp than tổ ong liền ngửi thấy mùi tương chua.

“Mẹ, mẹ nấu mì tương chua à, con thích ăn cái này nhất”, Nam Khê vội nói.

Tô Hướng Vãn không mù, đang gọt cà rốt thái sợi, hỏi: “Con vừa cầm một túi vải to phải không?”

Nam Khê lè lưỡi: “Mẹ cũng nhìn thấy rồi à, tinh mắt thật ý”

Vừa nói Nam Khê vừa lột vỏ một quả đút cho Tô Hướng Vãn: “Mẹ nếm thử xem, ngọt lắm”

Tô Hướng Vãn nhẹ nhàng gạt ra: “Trần Vinh Quang đưa cho con phải không, sáng sớm mẹ thấy nó đi theo chúng ta ra chợ”

Loại cảm giác đó rất là kỳ diệu, ngày hôm qua Trần Vinh Quang còn dầu mỡ nhờn bóng, bẩn thỉu không chịu nổi, đại khái được Tống Nam Khê nhìn nhiều hơn một cái, qua một đêm, sáng sớm nay đầu đã được cắt gọn, quần áo cũng thay mới, sạch sẽ đứng trong đám đông, một mực nhìn Tống Nam Khê.

Đoán chừng nhìn thấy Nam Khê nhè vải ra, bộ dạng muốn mà không dám mua, nó đã dứt khoát mua hết chỗ vải đó, vừa rồi ngay ở cổng đại viện đã nhét vào tay Nam Khê rồi bỏ đi.

Dĩ nhiên Nam Khê không nhận, sau đó Trần Vinh Quang đến gần, chỉ vào mũi cô nói: “Lão tử bây giờ cũng có súng, súng và đạn đều là súng ngắn của cảnh sát có đánh số, nếu em không nhận, tôi đưa súng cho em, em bắt vào ngực tôi một phát, thế nào?”

Ban đầu chính là Nam Khê bắn một phát vào chân nó, nó mới bị công an bắt đi.

Cô chưa từng thấy kẻ nào liều mạng như vậy, đành phải cầm vải về nhà.

Nhưng Nam Khê không ngốc, nghĩ tới nghĩ lui, nếu mình cầm vải sẽ không khác gì hai nữ lưu manh đu bám trên xe mô tô của Trần Vinh Quang, nhưng vải đắt như vậy, ném đi cũng không ổn, vì thế nó lặng lẽ xách túi vải để trước cửa nhà Trần Ái Đảng.

“Con làm rất đúng. Đồ của Vinh Quang không thể nhận, nó còn nói gì với con không?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Nam Khê nói: “Hắn nói, hắn muốn chơi chết mấy anh của con, để cho con thấy hắn mạnh hơn các anh”

Những cuộc chiến khi còn nhỏ, Lý Thừa Trạch và những đứa khác sớm đã quên nhưng Trần Vinh Quang thì không, nó vẫn muốn tuyên bố một lần nữa cho cả Tần Châu biết, chính nó lợi hại hơn tất cả đám trẻ Tống gia. Ai bảo cha mẹ xem thường nó như vậy, tất cả mọi người trong đại viện đều chê nó, mắng nó, khinh bỉ nó.

Tô Hướng Vãn suy nghĩ một lát rồi nói: “Nó chắc chắn sẽ không chỉ gặp con một lần. Lần sau gặp, con nói như mẹ dạy, chúng ta sẽ biết nó giấu súng ở đâu”

...

Chạng vạng tối, lúc ăn cơm, Cốc Đông lại cầm lấy sách ngữ văn, thứ mà vốn trước đây nó xem như vật trang trí, đọc thật nghiêm túc.

“Hàn Cốc Đông, muốn chú tâm học hành rồi à?” Hướng Vãn hỏi.

Quy củ của Cốc Đông tự lập nào có thể phá bỏ dễ dàng như vậy.

“Mẹ, con chỉ lật qua, bổ sung khẩn cấp một số bài tập thôi. Loại sách này là trò trẻ con, con nhắm mắt cũng có thể thi đậu trung học, mẹ không cần phải lo”, Cốc Đông thản nhiên nói.

Cả nhà đưa mắt nhìn nhau, đều cảm thấy con tiểu khổng tước kiêu ngạo này cần phải thêm một đòn đả kích nữa. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn