Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 218: Mười lăm trăng tròn

 

Tống Thanh Sơn quay người ra ngoài, kéo cầu dao điện rồi hỏi Thừa Trạch: “Còn điện không?”

Lý Thừa Trạch cầm bút thử điện chọc vào lỗ điện phía sau cái két, đúng là đã hết điện.

“Việc đơn giản nhất là rút điện ra thôi, làm đi”, Tống Thanh Sơn nói.
Cốc Đông trợn mắt há hốc mồm.

Quả thực, tiến bộ của khoa học kỹ thuật luôn là thử nghiệm chậm chạp. Để tạo khoá cho két, vẫn trải qua những quá trình đơn giản nhất từ lắp vỏ két, lắp pin, gắn động cơ mà lúc này, két sắt vẫn còn trong giai đoạn khá thô sơ, phương pháp phá giải đương nhiên cũng khá đơn giản, chỉ cần ngắt điện là xong.

Không phải Lý Thừa Trạch và Đông Hải không hiểu, mà do bọn chúng học quá nhiều lý thuyết, dùng cách phức tạp để giải quyết vấn đề đơn giản, cho nên so sánh mới thấy, Tống Thanh Sơn có nhiều kinh nghiệm thực tiễn hơn, nhìn một cái là thấy ngay.

Vừa đủ 4 người, mỗi người 1 dây kẽm vặn cùng lúc 4 ổ khoá, khó khăn duy nhất là phải dùng sức cùng một lúc.

Dây kẽm của Cốc Đông cuối cùng cũng phát huy tác dụng, nhưng ở đây toàn là cao thủ, ngay cả người bình thường không thể hiện gì như Đông Hải thao tác cũng đặc biệt trôi chảy, nói gì đến đứa làm chuyện này từ nhỏ như Lý Thừa Trạch.

Mấy lần chọc không được, Tống Thanh Sơn cầm dây kẽm của Cốc Đông, nheo mắt chọc vào xong rồi mới đưa cho Cốc Đông, mấy người cùng hợp sức, lắng nghe Tống Thanh Sơn đếm ba, hai, một thì cùng vặn một lúc, tách một tiếng, két sắt mở ra.

Cốc Đông vội vàng thò đầu vào xem nhưng Tống Thanh Sơn đẩy đầu nó ra: “Cẩn thận gặp nguy hiểm”

Thừa Trạch thò tay vào, bên trong không có gì, chỉ có một tờ giấy, bên trên vẽ hai khẩu súng, bên dưới có một dòng chữ rồng bay phượng múa: Súng đâu, súng đâu rồi!

Đây là chữ Trần Vinh Quang, ở niên đại này, học sinh trung học chính là cao tài sinh*, nó viết một dòng tiếng Trung, một dòng tiếng Anh, rõ ràng mang tính khiêu khích.

(*cao tài sinh: là từ gốc Hán chỉ những học sinh xuất sắc, người có tài năng vượt trội, hoặc học viên ưu tú từ các trường đại học danh tiếng)

Cốc Đông nắm tờ giấy: “Ba, rõ ràng đúng hắn ăn trộm rồi, bắt hắn đi”

“Không dễ dàng như vậy, người ta là ông chủ quán thịt nướng, con bắt hắn thẩm tra cái gì? Thẩm tra súng à? Thẩm tra một cái là cả Tần Châu sợ chết khiếp, tìm súng quan trọng hơn việc bắt hắn ta”, Tống Thanh Sơn nói.

Đúng lúc này có tiếng bước chân đi lên cầu thang, Tống Thanh Sơn nói: “Được rồi, đi nhanh lên, nếu xác định súng trong tay Trần Vinh Quang thì dễ xử lý rồi”.

Vừa nói mấy người vừa đi ra chỗ cửa sổ rồi nhảy xuống.

Cốc Đông sửng sốt một lúc, dù sao nó cũng cẩn thận hơn, đặt tất cả mọi thứ về lại vị trí ban đầu rồi theo đám người Tống Thanh Sơn nhảy ra ngoài.

Những người kia còn có việc khác đã sớm không còn thấy bóng dáng.

Cốc Đông luôn tự cho mình thông minh nhất thiên hạ, bộ dạng ngây ngô buồn rầu bước lên xe của Tô Hướng Vãn.

“Mẹ, mặt em trai thế kia là như nào? Sao nhìn chù ụ như bị kiến đốt vậy?” nó lên xe ôm Bắc Cương, thấy mặt thằng bé đầy những nốt như kiến đốt vội chạy xuống hỏi.

“Tiểu ma tử, uống bia, em cũng ngầu giống anh”, Bắc Cương vừa nói vừa giơ tay ra: “Anh, tìm được súng chưa?”

Trong tay Cốc Đông chỉ có một tờ giấy vẽ hai khẩu súng, vẽ rất tinh xảo.

Tô Hướng Vãn lái xe, không hỏi thêm bất cứ điều gì, không để nó huênh hoang đắc ý.

Bắc Cương cầm tờ giấy đang thán phục: “Oa, khẩu súng thật oai phong”

Nếu em trai không có thái độ gì, Cốc Đông còn cảm thấy khá hơn một chút, nhưng thằng em ngây thơ khen ngợi một cách tr*n tr** như vậy, Cốc Đông làm sao có thể chịu được?

Rèm cửa sổ, ga trải giường, vỏ chăn, Tô Hướng Vãn kéo hai đứa nhỏ đi dạo một vòng, mua đồ cho Đông Hải và A Khắc Liệt Liệt đương nhiên phải là màu đỏ tươi. Thị trường bây giờ so với niên đại 70 đã khác xa một trời một vực, hàng hoá nhiều hơn, mọi người thích đi dạo nhìn ngó, ngứa tay lại mua thêm cái này cái kia.

“Mẹ, con muốn phân giường ngủ với anh Cốc Đông”, Bắc Cương đột nhiên nói.

Tô Hướng Vãn nói: “Hai đứa ngủ chung không tốt à? Mùa đông sắp đến rồi, người anh nóng như vậy, con ôm anh là ấm áp được cả mùa đông rồi, sang năm rồi chia”

“Vậy cũng được, nhưng phải có ga trải giường mới, gối mới”, Bắc Cương vừa nói vừa kéo một ga trải giường trên quầy hàng, không chịu đi.

Tô Hướng Vãn nhìn một cái, thấy cái này chất lượng không tồi, bên trên in hình con mèo nhỏ câu cá, còn phối với một cái gối có in hình con mèo xách giỏ cá đầy, trong niên đại này mà có những đồ đáng yêu như vậy cũng là hiếm thấy.

“Mua đi, con với Cốc Đông một người một cái gối, ga trải giường phải dài 2 mét”, Tô Hướng Vãn nói.

Thật ra Cốc Đông liếc nhìn chiếc gối con mèo xách cá kia đã thích ngay rồi, vì để xin Tô Hướng Vãn mua, nó đã nghĩ cả đến cách lăn lộn trên mặt đất vừa khóc vừa bám quần áo, nhưng vì nó quá cao, chỉ sợ lúc đứng dậy mọi người lại cười nhạo nó.

Đang rầu vì sợ không được mua gối, không ngờ Bắc Cương chỉ cần một câu phân giường ngủ là có thể mua được hẳn 2 cái gối.

Nhìn Tiểu Bắc Cương, nó đang ôm cái ga trải giường, nháy mắt cười tinh quái với nó.

Cốc Đông lại một lần nữa bắt đầu hoài nghi bản thân: Chẳng lẽ ngay cả Tiểu Bắc Cương cũng thông minh hơn mình?

Về đến nhà vẫn phải tiếp tục trang trí phòng tân hôn. Tô Hướng Vãn độc đáo, bắt Cốc Đông và Bắc Cương thổi thật nhiều bóng bay, còn lấy hết giấy gói kẹo Nam Khê tích trữ từ nhỏ ra làm thành hoa, trang trí phòng tân hôn vô cùng sinh động.

Buổi tối, Tống Thanh Sơn mời khách khứa đến quán mẹ A ăn, Tô Hướng Vãn cũng tiết kiệm được thời gian, không cần phải nấu nướng nữa.

Trần Ái Đảng là chiến hữu cũ của Tống Thanh Sơn nên dĩ nhiên cũng được mời.

Hơn nữa, Tống Thanh Sơn còn tự mình đến nhà ông ta, nói với Trần Ái Đảng một chút chuyện có thể Vinh Quang nhà ông ta đã ăn trộm súng, phải trả lại.

“Anh nếu có thể khuyên nó trả lại súng, đó là tự thú, nếu có xử cũng chỉ vài năm, ra tù vẫn là đứa bé ngoan. Còn nếu để tôi tìm được súng, Ái Đảng, Vinh Quang sẽ phải ở tù rục xương”, Tống Thanh Sơn không khỏi tiếc hận nói.

Ngay cả Trần Quang Diệu cùng Trần Hào Quang đều đã học làm người bình thường, đi học, đi làm, duy chỉ có Trần Vinh Quang không chịu học, cùng ở trong đại viện với nhau, không ai muốn nó thành người như vậy.

Nhưng Trần Vinh Quang cũng không phải người bình thường. Lúc nó đến thụ án ở Hải Tây, Thường Lợi Quân cùng Lý Đại Quang đã bị phán tử hình, chậm thi hành án 2 năm, nhưng sau khi nó kết giao với hai người này, bởi vì cứu nhà kho của trại giam đang cháy, hỗ trợ tố cáo bạn tù định vượt ngục, nó liên tục được giảm án, còn lôi được hai thằng tội phạm kia ra tù cùng nhau.

Những người có chỉ số IQ cao phạm tội khác với những người bình thường.

Trần Vinh Quang bây giờ chính là phần tử nguy hiểm có chỉ số IQ cao nhất Tần Châu.

Trần Ái Đảng đã bạc hết tóc, làm sao lại không quan tâm đến chuyện này được, có điều chính ông cũng không quản được nó nữa. Khó khăn lắm Trần Vinh Quang mới về nhà một lần, Trần Ái Đảng bắt đầu tận tình khuyên: “Vinh Quang, đi đúng đường đi. Con nhìn Đông Hải xem, mỗi kỳ nghỉ nó về nhà đều trở thành đối tượng mà cả đại viện này đỏ mắt muốn có. Bây giờ ba làm hậu cần, có thể xin Tô Hướng Vãn tìm một công việc cho con không khó, việc gì con phải như vậy?”

Trần Vinh Quang vĩnh viễn không thể hiểu được tâm lý của những phụ huynh luôn thúc giục con cái mình phải thành đạt và so bì với người khác, móc trong túi ra ba xấp đại đoàn kết đập lên bàn: “Chẳng phải chỉ là tiền thôi sao, quán thịt nướng của tôi một ngày kiếm được bằng 2 tháng tiền lương của ba, nếu ba muốn khuyên thì lấy 300 đồng ra đây cho tôi”

Lương của Trần Ái Đảng bây giờ chỉ có 180 đồng, giá cả cứ tăng liên tục, một tô mì cũng đã tăng từ 5 xu lên 30 xu, ông ta còn phải tiết kiệm tiền mua nhà, sao có thể lập tức lấy ra 300 đồng?

“Không phải chuyện tiền, Vinh Quang, con đang đi con đường không đúng”, Trần Ái Đảng vỗ bàn nói.

Quách Mai so với Trần Ái Đảng còn tàn nhẫn hơn: “Thằng này sớm đã xong rồi, có tiền án không thể vào tổ chức được. Không có đảng tịch, không có công chức, nó giờ chỉ là một thằng lưu manh. Chúng ta hãy chuyên tâm đào tạo Quang Diệu đi, cho nó nhập ngũ để lên chức, mọi hy vọng của tôi đều đặt vào Quang Diệu”

Nếu không phải vì mẹ chế giễu và công kích, Trần Vinh Quang cũng không đến mức đi tới như ngày hôm nay, nó đá văng cái ghế, quay người bỏ đi.

Sân bóng rổ của đại viện nối thẳng đến đoàn ca múa, Tống Nam Khê tập múa sẽ đi qua con đường này.

Trần Vinh Quang vĩnh viễn nhớ đến lúc nửa đêm 3 năm trước, khi nó từng bước đến gần Tống Nam Khê.

Nửa đêm sương rơi ẩm ướt, mùi hoa, mùi cơ thể của cô gái mới dậy thì, mùi thuốc súng trong khẩu súng trường trên tay cô.

Cùng hai em gái đang đeo bám, cuộc sống bây giờ của nó giống như đang trong bùn nát dưới cống hôi thối, còn Tống Nam Khê như đám mây trắng trên bầu trời xanh kia. Mỗi lần nhớ đến, nó đều có cảm giác mình cố sức leo lên đám mây rồi lại nặng nề rơi xuống.

Bảy giờ tối là thời gian Tống Nam Khê đi tập múa, mỗi ngày cô sẽ xách túi đi ngang qua đây.

Từ lúc còn rất nhỏ, Trần Vinh Quang đã chơi bóng rổ trên sân này, sau đó chờ Tống Nam Khê đi ngang qua, chỉ cần liếc mắt nhìn một cái là nó đã thấy vui cả ngày.

Mang thói quen giống như một con chó, chỉ cần quay về đại viện Vinh Quang, nhất định nó sẽ đến sân bóng rổ lúc chạng vạng tối.

Trên sân bóng rổ có hai đứa nhóc, một đứa là con gái Cục trưởng Cục công an Lưu Tại Dã, ngồi trên tấm ván dưới sân bóng rổ, gặm bánh bao khô, uống nước trong bình giữ nhiệt, nhìn có vẻ tức giận.

Còn có một thằng nhóc lớn hơn, chính là kẻ thù đại ừng ực của nó, đang lôi kéo cô bé: “Đến nhà anh ăn cơm đi, hôm nay anh trai anh kết hôn, nhà có nhiều đồ ăn lắm”

Lưu Linh bĩu môi: “Có phải em ăn không đủ no đâu, sao phải đến nhà người khác ăn chực cơm”

Vừa lúc cô giáo Bao đi tới, Lưu Linh chạy theo như làn khói, xách túi cho cô Bao.

Cô Bao này gày như một bộ xương, nghe nói còn mắc chứng sạch sẽ, vừa kén ăn vừa xấu tính, coi thường Cốc Đông nhất trong cả cái viện này, cúi đầu nói với Lưu Linh: “Sau này không cần để ý đến thằng đầu gấu Cốc Đông nó, cô sẽ dạy em tốt hơn so với Tống Nam Khê”

Lưu Linh đeo túi xách, gặm bánh bao, gật đầu như đánh trống.

Thật ra nó không quan tâm mình nhảy giỏi hay không, chủ yếu các giáo viên khác dạy xong đều về nhà, chỉ có cô Bao sống một mình không con cái, lại hay bị mất ngủ, nếu ba mẹ nó không có thời gian đón nó thì sẽ đưa nó về nhà ngủ cùng với cô.

Cho nên Tiểu Lưu Linh rất ghét loại Cốc Đông có phúc mà không biết hưởng, không biết thế đạo này gian nan thế nào.

Lát sau Tống Nam Khê xách túi đi tới, mặc bộ đồ thể thao rộng rãi màu xanh da trời, đeo khăn quàng cổ màu trắng, gió thổi qua bộ đồ thể thao phồng lên khiến nó thật sự trông giống như một đám mây trên bầu trời.

Trần Vinh Quang trong lòng phấn chấn, dường như biến từ một đại lưu manh thành thiếu niên trẻ trung như trước đây.

Hai con mắt Cốc Đông hận thù chăm chăm nhìn nó, ánh mắt kia như nói, dám động vào chị tao thì mày chết chắc.

Nhưng Tống Nam Khê ngược lại rất bình tĩnh, giống như nó chưa từng nhìn qua người này.

“Tống Nam Khê”, Trần Vinh Quang đột nhiên gọi một câu.

“Hả?” Tống Nam Khê đáp lại.

Cốc Đông lập tức giơ gậy lên: “Trần Vinh Quang, đừng tưởng chúng tao không biết mày làm chuyện xấu gì, sớm muộn cũng có ngày tao tống mày vào ngục. Đừng tưởng chị tao cũng giống như đám nữ lưu manh xung quanh mày, loại người như mày không có tư cách nói chuyện với chị ấy”

Trần Vinh Quang chỉ ánh nắng chiều trên bầu trời, giữa mái tóc bết dầu là hai con mắt linh hoạt đang cười, nó nói: “Em giống như đám mây trên bầu trời kia”

Cốc Đông vung tay chuẩn bị đánh một trận, nhưng vừa nói xong, nó đã quay đầu bỏ đi luôn rồi.

Cốc Đông dĩ nhiên cho là tà tâm của Trần Vinh Quang với Nam Khê chưa hết, nhất định muốn lừa cô đi chơi xe mô tô của hắn, không ngờ hắn lại so sánh cô với đám mây?

Cốc Đông tự cho mình thông minh nhất thiên hạ, ngay cả suy nghĩ của một tên lưu manh cũng nghĩ không ra, lại thêm một lần bị đả kích.

Buổi tối, nhà hàng bên ngoài nhà máy thép có bao nhiêu là náo nhiệt, mấy nhân viên phục vụ thấy một người đàn ông đẹp trai mặc âu phục đi lên lầu, bởi vì người này nói chuyện rất thân thiết, dáng dấp cũng rất đẹp trai, họ đoán đây hẳn là chủ nhiệm phân xưởng nhà máy thép.

Kết quả người này vừa vào phòng bao, Quách Mai luôn miệng gọi anh ta là bí thư. Tô Hướng Vãn cũng chạy xuống dưới lầu, kêu mẹ A lên bắt tay bí thư, đám con gái kia mới nhận ra đây là bí thư, người đứng đầu tỉnh, làm hại mấy tiểu cô nương cứ đi qua đi lại phòng bao mấy lần.

Nếu lãnh đạo đã tới dĩ nhiên phải có thức ăn ngon.

Mẹ A trổ hết sở trường của mình ra, dồi heo, đùi dê nướng. Một cái đùi dê lớn đặt trên bàn, bên cạnh còn có bánh cuộn thịt dê, chẳng mấy chốc cái bàn đã đầy ắp thức ăn.

Nhưng Đông Hải lại không có ở đó, A Khắc Liệt Liệt đang cùng Tô Hướng Vãn chào đón khách.

Kim Thạch cũng ở đây, ngồi giữa Tống Thanh Sơn và Hàn Minh, nói chuyện với nhau.

Tô Hướng Vãn dỏng tai nghe, hình như Kim Thạch đang nói chuyện tổ chức có ý cắt giảm bớt số binh lính.

Cắt giảm binh lính, đối với gia đình Tống Thanh Sơn, chuyện này giống như công chức nhà nước bị cắt việc vậy, dĩ nhiên phải thảo luận mấy câu.

Còn Kim Thạch, hơn một năm qua hắn có chút quá phận, chưa bao giờ chặn nguyên liệu thô của nhà máy thép không nói, hắn còn đi khắp nơi, dù sao một lượng khoáng sản lớn như vậy được phát hiện ở biên giới, bây giờ hầu như các nhà máy thép trong cả nước đều muốn hợp tác với hắn.

Chỉ riêng đỉnh núi nhà A Khắc Liệt Liệt, trữ lượng kim loại hiếm ở đó đã đủ cho hắn đóng rất nhiều tiền cho quốc gia trong một năm qua.

Người này vốn đã giàu, bây giờ lại càng giàu hơn. Một chiếc đồng hồ Rolex hiện có giá 8-900, thậm chí cả ngàn đồng trên thị trường, hắn còn mài nhẵn núm vặn rồi mới đeo.

Tất nhiên, chiếc xe hiện tại của anh ta cũng là một chiếc Toyota Crown. Vào những năm 1980, Toyota Crown là chiếc xe sang trọng duy nhất ở Trung Quốc, nhưng hắn cũng rất khác người, bẻ luôn logo trên đầu xe nhưng vẫn giữ nguyên lốp còn logo Toyota cho nên Tô Hướng Vãn vẫn nhận ra được.

Tóm lại Kim Thạch hết sức có tiền nhưng cũng rất kín tiếng, thấy Bắc Cương một mực vùi đầu buồn rầu ăn cơm, cho là Tô Hướng Vãn không nhìn thấy, đeo một cái đồng hồ lên tay đứa trẻ.

“Đồng hồ nhựa chống nước cao cấp?” mắt Bắc Cương sáng lên: “Chú cho cháu đồng hồ này sao?”

“Cho cháu, nhưng lúc mẹ nhìn thấy thì không được đeo, cháu cũng biết, mẹ không thích chú”, Kim Thạch nói.

Bắc Cương không biết lúc nó còn rất nhỏ, người chú này đã suýt b*p ch*t nó, còn thường xuyên đến nhà Kim Thạch chơi, biết người này có quan hệ tốt với Tống Thanh Sơn, nhận đồng hồ nói: “Sau này có ai dám khi dễ chú, nói với cháu, cháu sẽ bảo hộ chú”

Cho nên, nó coi cái đồng hồ là lệ phí bảo hộ, đương nhiên coi Kim Thạch là tiểu đệ của mình, do mình bảo bọc.

Tô Hướng Vãn nhìn thấy tất cả những chuyện này, càng cảm thấy Cốc Đông không giáo dục là không được.

Bắc Cương là một đứa trẻ rất ngoan, cũng bởi đi theo Cốc Đông, mới vài tuổi đã có bộ dạng đại ca, lớn lên rồi sẽ thế nào?

Nhưng đến giữa bữa tiệc vẫn không thấy Tống Đông Hải quay về, Tô Hướng Vãn có chút lo lắng.

Trong nhà hàng có điện thoại, tối nay kết hôn còn phải mời rượu mọi người, Đông Hải dù không về được thì cũng phải gọi điện thoại chứ.

Cô vào nhà vệ sinh, lúc đến quầy bar thì thấy Tống Thanh Sơn đang nghe điện thoại.

Nghe giọng điệu này hẳn là cuộc gọi của Tống Đông Hải.

Tống Thanh Sơn vừa nghe điện thoại vừa lấy một chai bia trái cây trong quầy, đập vào mép bàn cho bật cái nắp ra, đưa cho Tô Hướng Vãn còn mình cầm một chai khác uống.

Cúp điện thoại, thấy Tô Hướng Vãn nhìn mình, hắn nói: “Súng chắc chắn trong tay Trần Vinh Quang, hai thằng nhỏ phải theo dõi sát”

“Có thể lấy lại được không?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Tống Thanh Sơn nói: “Biết nó chính xác nằm trong tay người nào không dễ, bắt đầu từ hôm nay, Thừa Trạch cùng Đông Hải phải theo sát nó, sẽ tìm ra cách””

“Hôm nay là tân hôn của Đông Hải, dù sao anh cũng phải để vợ chồng nó ngủ chung một đêm chứ?” Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn với chuyện này rất lơ đãng: “Không giống tôi, vừa lĩnh chứng đã phải đi luôn, vợ chồng nó còn cùng nhau ở An Huy, thiếu gì thời gian ngủ chung, sao cứ phải là hôm nay”

Tóm lại, đêm động phòng của Đông Hải đã định sẵn sẽ phải trôi qua trong quán thịt nướng hôi hám cùng đám ngưu xà kia.

Cơm nước xong đến lúc về nhà, vì Tống Đông Hải không tới nên A Khắc Liệt Liệt chỉ có thể tiếp tục ở lại nhà mẹ.

Đêm khuya, Tống Thanh Sơn lái xe về, trên xe chỉ có Tô Hướng Vãn và Tiểu Bắc Cương.

Sau khi thành phố lắp thêm đèn đường, ánh trăng không còn sáng như trước nữa.

Tống Thanh Sơn lái xe không về nhà mà đến thẳng nhà máy thép.

Bắc Cương đã ngủ thiếp đi, Tô Hướng Vãn cho rằng Tống Thanh Sơn quên gì đó ở nhà máy hoặc phải quay lại tăng ca nên muốn cô đi cùng. Khi hắn dừng xe liền chờ ở quảng trường trước toà nhà văn phòng.

Chờ trong xe khoảng 3-5 phút, đột nhiên có tiếng nhạc vang lên, đinh đinh đang đang, rồi toà nhà đối diện đột nhiên sáng lên.

Bắc Cương ôm chiếc đồng hồ nhựa trong lòng, ngủ say sưa.

Tiếng nhạc có chút lớn, Tô Hướng Vãn lo con trai bị đánh thức, đột nhiên nhìn thấy Tống Thanh Sơn mặc quân phục mới kiểu 84, đội mũ rộng vành, đứng bên ngoài cầm một bó hoa.

Mười lăm trăng tròn, chiếu sáng quê hương, chiếu nơi biên ải

Đêm yên tĩnh, em nhớ nhung, anh cũng nhớ nhung

Em canh giữ bên nôi con nhỏ, anh canh giữ biên phòng tổ quốc

Em ở quê cày ruộng làm đồng, anh đứng gác nơi biên giới.

Đến mùa thu hoạch, cây trái mang vị ngọt của em, vị ngọt của anh…

“Đây không phải bài “Mười lăm trăng rằm” sao, Tống Thanh Sơn, tôi không tin anh muốn dẫn tôi nhảy bài slow bốn bước đấy chứ?” Tô Hướng Vãn nói. Cô thực sự có chút sợ hãi, mấu chốt là Tống Thanh Sơn biết khiêu vũ sao? Hơn nữa ở đây có ai nhìn thấy không, sẽ rất kỳ dị.

"Sao em biết tên bài hát này? Đoàn văn công của chúng ta vừa mới thu âm xong" Tống Thanh Sơn nói.

“Bài hát này tôi đã nghe nhiều đến tai đóng kén, anh có tin không?” Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn nói thêm một câu: “Không cho phép cười, cười nữa là tôi sẽ hôn em”, sau đó đưa bó hoa cho cô.

Những bông hoa rất đẹp, hoa cúc, hoa mộc lan, hoa anh thảo, Tống Thanh Sơn không biết lấy chúng từ đâu, một bó hoa lớn được đặt vào lòng Tô Hướng Vãn, cô gần như không thể ôm được.

Đặt những bông hoa lên nóc xe, Tống Thanh Sơn ôm Tô Hướng Vãn nhảy một cách nghiêm túc.

Bộ quân trang mới thẳng thớm, mũ được cởi ra, vẫn dáng người thẳng tắp, Tống Thanh Sơn bước từng bước nhảy như tập võ.

Nhưng kết hợp với dáng múa mềm mại, thân hình uyển chuyển của Tô Hướng Vãn lại thật hài hoà.

Em chịu thương chịu khó hiếu thảo ba mẹ, anh hiến thân cho Tổ quốc không tiếc mồ hôi máu chảy.

Em gánh vác trách nhiệm gia đình nặng nề, anh bảo vệ an ninh quốc gia.

Tổ quốc trường thịnh có sự cống hiến của em, cũng có sự cống hiến của anh.

Tô Hướng Vãn không nhịn được cười, Tống Thanh Sơn nhảy không được tự nhiên, sợ cô cười phá lên thì càng ngại, đột nhiên nâng mặt cô lên rồi hôn xuống.

Bài hát vẫn đang vang lên.

Hôm nay là ngày kết hôn của con gái Mã Mộc Đề, nhưng anh ta vẫn đang trong thời kỳ thi hành án 10 năm. Đến bây giờ, A Khắc Liệt Liệt vẫn không biết cha mình đang làm việc ở đây.

Bật nhạc lên, tưởng tượng con gái cùng con rể cũng đang ôm nhau nhảy như vậy, nhìn khói bếp bay lên từ quán ăn của vợ phía xa xa, Mã Mộc Đề nâng chai bia trái cây, hướng về vầng trăng sáng xa xa kia nói: “Cạn ly!” 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn