Lý Thừa Trạch cùng Tống Đông Hải đã tìm kiếm mấy ngày, dĩ nhiên, cũng đem tất cả những tên không an phận trong thành phố kiểm tra một lần.
Trong đám phần tử xấu nhất đó có vài người quen cũ.
Một là Lý Đại Tiến, chú ba của Lý Thừa Trạch, một là Thường Lợi Quân, em họ của Thường Lệ Bình, nhưng hai tên này vẫn chưa được coi là lợi hại nhất. Lợi hại nhất chính là Trần Vinh Quang, hồi nhỏ từng đánh nhau nhiều lần với Cốc Đông, hắn ta có trình độ học vấn, có chỉ số thông minh, có sự lịch duyệt của tuổi tác. Trong những nhân vật lăn lộn ở Tần Châu, đây là mục tiêu lớn nhất.
Hôm nay, Đông Hải cùng Thừa Trạch theo dõi đám côn đồ cắc ké này tụ họp.
Trần Vinh Quang mở một tiệm thịt nướng, xe gắn máy đỗ đầy bên ngoài, đám con gái cùng côn đồ đang tụ tập uống bia Hồng Tinh, ăn thịt nướng, nhất là Trần Vinh Quang, không còn cái dáng vẻ bị Nam Khê chĩa súng vào đầu năm đó nữa, nó ôm 2 cô gái 2 bên, người đút thịt nướng, người đút bia.
Như người Tần Châu nói, Trần Vinh Quang là bí thư không đội vương miện, ngay cả bí thư cũng không tiêu sái bằng nó.
Tên này u ám, âm trầm, tóc tai bết dính, Thường Lợi Quân cùng Lý Đại Quang là cánh tay phải, tay trái của nó, lúc nào cũng theo sát bên cạnh.
Lúc Đông Hải và Thừa Trạch về nhà, Cốc Đông phát hiện hai người đi đứng rất kỳ dị, lại chọn con đường ít người đi nhất.
“Anh, đi lại cho đàng hoàng coi, nhìn hai người kìa”, Cốc Đông đeo túi xách chạy theo hai anh, vừa đi vừa nhảy.
Đông Hải chỉ cười không nói, Thừa Trạch đạp nó một phát: “Cách tụi anh xa ra một chút”
“Mẹ nói quần áo của bốn người chúng ta là đồng phục gia đình, đẹp trai nhất, khí chất nhất, nào nhảy đi”, Cốc Đông vẫn đang nhảy nhót xung quanh.
Đúng vậy, mấy anh em nó cùng Nam Khê đều mặc đồ thể thao, đỏ, xanh lam, vàng, xanh lục. Bởi vì mua sỉ rẻ hơn nên Tô Hướng Vãn đã mua 4 bộ, của Cốc Đông màu đỏ tươi, Thừa Trạch xanh lục đậm, Đông Hải vàng kim, còn Nam Khê đẹp nhất, màu xanh da trời.
Cốc Đông thích bộ đồ thể thao màu đỏ của mình, nhưng Đông Hải cùng Thừa Trạch lại không thích, vàng với xanh, mặc vào như 4 khối màu, thật xấu xí.
“Thế nào, tìm được gì không?” Tống Thanh Sơn hỏi mấy đứa bé.
Thừa Trạch cùng Đông Hải báo cáo những gì chúng điều tra được cùng những suy đoán trước mắt.
Mặc dù mới vào tháng 10 nhưng trời đã lạnh, còn có một chút tuyết, Tô Hướng Vãn nhóm bếp than tổ ong, đặt một vỉ sắt lên nướng thịt cho mọi người.
Đồ ăn ngon của mẹ lại hợp không ngờ với thời tiết lúc này. Nhiệt độ đột ngột giảm xuống, mang một thân lạnh ngắt quay về nhà, ngồi quanh bếp than ấm ăn thịt nướng, mỡ từ thịt thấm xuống khoai tây, hành tây, cà rốt, vô cùng ngon.
Hai đứa lớn nghiêm túc báo cáo, Cốc Đông vẫn đang cười, trong miệng vẫn còn ngậm thịt, nói với Tô Hướng Vãn: “Hai người họ không tìm được đâu, mẹ, chuyện này phải để con”
Nếu không phải thằng nhóc này chăm chỉ, vệ sinh nhà cửa sạch sẽ, Bắc Cương cũng thân thiết với nó thì Tô Hướng Vãn đã sớm muốn đạp nó ra khỏi cửa, nhìn bộ dạng đắc ý của nó kìa.
Tống Thanh Sơn nhìn Cốc Đông ngông cuồng cũng không chịu nổi, liền nói: “Cốc Đông, xem ra con không phục Thừa Trạch cùng Đông Hải, nếu không để con tìm súng đi?”
“Khẳng định là con sẽ tìm thấy, bọn họ còn kém xa con”, Cốc Đông nói.
Thấy Tống Thanh Sơn mặt tối sầm, Cốc Đông vội vàng nói: “Ba, ba là anh minh thần vũ, trong nhà con phục nhất là ba và mẹ”
Thật ra thì không phải bội phục mà là yêu. Đời này nó chỉ yêu Tô Hướng Vãn, người đã lôi nó ra khỏi bồn cầu, cùng Tống Thanh Sơn đã khiêm nhường cầu xin Tô Hướng Vãn giữ nó lại. Ngày đó, nó nhớ nó đã nhét nửa viên kẹo đường vào túi Tống Thanh Sơn, ba sờ được viên kẹo khẳng định sẽ yêu thích nó.
“Vậy đi, bắt đầu từ ngày mai tất cả cùng tìm kiếm, ai tìm được súng, ba sẽ tặng khẩu súng trường Lai Phúc của ba”, Tống Thanh Sơn nói.
Mấy đứa trẻ đồng thời đều giật mình.
Khẩu Lai Phúc chính là vật gia truyền của Tống Thanh Sơn. Không phải nó có giá trị như thế nào, mà nó đã từng theo chân Tống Thanh Sơn đi nhiều chiến trường, nếu có được khẩu súng này của ba thì có bao nhiêu là vinh quang.
Cốc Đông lập tức giơ tay: “Ba, súng này là của con rồi, ba cứ chờ con tìm được súng về đi”
Cả người mặc đồ đỏ, da trắng, mắt to, thằng nhóc này vẻ ngoài rất được lòng người nhưng hành động cử chỉ lại đúng là một tiểu ác ma.
Hôm sau là ngày Đông Hải và A Khắc Liệt Liệt đi lĩnh chứng, sáng sớm A Khắc Liệt Liệt đã đợi ở ngoài cổng. Đông Hải cũng tuỳ tiện mặc bộ đồ thể thao màu vàng, đi giày đinh, dưới ánh mặt trời nhìn nó giống như một thỏi vàng biết đi. Hai người nắm tay nhau đi lĩnh chứng.
Tô Hướng Vãn phải đi lấy bộ rèm cửa và chăn ga, sáng sớm đã lái xe kéo Bắc Cương đi chợ.
“Mẹ, cho con đi cùng, con dẫn mẹ đi tìm súng”, Cốc Đông nói.
Thằng này bây giờ sách cũng lười đọc, Tô Hướng Vãn đã biết nó nói dối nên dứt khoát trốn học, quanh quẩn ở nhà.
Trên đường tình cờ gặp Lưu Tại Dã, vừa mới từ Thành uỷ đi ra, mua một củ khoai lang nướng bên đường, vừa đi vừa ăn. Ăn một hồi, chắc bị nghẹn nên quay lại cửa hàng mua một chai bia, cắn răng mở nắp rồi cứ như thế dốc thẳng vào miệng.
Dĩ nhiên, bộ dạng như chó cụp đuôi này là trạng thái bình thường của Lưu Tại Dã khi ở một mình.
Anh ta vẫn mặc bộ đồ công an màu trắng, nhìn rất đẹp trai, thấy xe Tô Hướng Vãn đi qua, Lưu Tại Dã lập tức giấu chai bia ra sau lưng, đi lên bắt chuyện: “Hướng Vãn, bộ âu phục này đẹp quá, mua ở đâu vậy?”
“Đang lúc làm việc, lát tôi còn phải lái xe, Cục trưởng Lưu, uống rượu xong không được lái xe, anh làm gương sáng cho mọi người đi”, Tô Hướng Vãn nhìn thẳng vào chai bia sau lưng hắn.
Lưu Tại Dã giơ chai bia lên trước mặt Tô Hướng Vãn: “Nhìn kỹ chưa, bia hoa quả do nhà máy cô sản xuất, cô nói xem bên trong có cồn không?”
Vừa nói hắn vừa dựa vào xe Tô Hướng Vãn chọc ghẹo: “Hàn Cốc Đông, cháu không tính thay chú gánh chút chuyện này à?”
Công an làm mất súng là chuyện rất lớn, vì công việc của mình, Lưu Tại Dã vẫn không thể để cho người khác biết.
Cốc Đông vỗ ngực nói: “Yên tâm đi, hôm nay cháu sẽ mang súng về cho chú”
Lưu Tại Dã chào Cốc Đông một cái, khoát tay rời đi.
Nhớ lại hồi trước người này đẹp trai, cuồng dã bao nhiêu, giờ bị công việc hành hạ mệt như chó, Tô Hướng Vãn đạp phanh, hạ cửa sổ xuống nói: “Đừng uống nhiều quá, Lưu Linh còn nhỏ như vậy, nghĩ cho đứa nhỏ mà đừng làm tổn hại thân thể mình”
Lưu Tại Dã chỉ có thể cười khổ: “Tô Hướng Vãn, nghiêm trị kéo dài 2 năm, sức ép của bên trên xuống, chúng tôi khổ không thể tả. Dĩ nhiên xã hội là như vậy, loạn, thật con mẹ nó loạn, bây giờ tôi nhìn thấy bọn trẻ tóc vàng tóc xanh quần ống loe trên phố, tôi thật muốn cắt hết”
Đã từng là người dẫn đầu thời trang, hàng vạn thiếu nữ ở Tần Châu vì hắn làm ở uỷ ban cách mạng mà ghét hắn, nhưng cũng bởi vì hắn đẹp trai mà nhìn thêm mấy lần, Lưu Tại Dã chỉ cần mặc một cái áo sơ mi trắng bình thường, đám đàn ông cũng phải bắt chước theo.
Ai có thể ngờ hơn 10 năm sau, hắn lại trở thành người cổ lỗ sĩ như vậy.
Thời đại mới đồng nghĩa với không an phận, bước kế tiếp của không an phận chính là phạm tội. Lưu Tại Dã biết bảo thủ là tốt nhất, cởi mở là chết người, nhất là với công an bọn họ, cho nên nghiêm trị, chống phong hoá khiến hắn rất vui.
“Mẹ nhìn thấy quán thịt nướng đó không? Do Trần Vinh Quang mở đó, hắn ta ngày ngày ăn thịt uống bia, phong quang không chịu được”, lái xe đến trước quán thịt nướng, Cốc Đông ch** n**c miếng nói.
Quán thịt nướng không bán ban ngày, chỉ bán buổi tối nên khắp nơi là rác rưởi, dầu mỡ, bẩn thỉu và bừa bộn, là chỗ tụ tập của đám thanh niên xấu.
“Bây giờ Trần Vinh Quang sống ở trên lầu, còn có 2 tình nhân, chính là cái loại không biết xấu hổ đó. Mẹ, mẹ chờ ở đây, con đi lên tìm súng”, Cốc Đông nói.
Tối hôm qua Tống Thanh Sơn đặc biệt dặn Tô Hướng Vãn, Cốc Đông muốn làm gì thì kệ nó, tóm lại, lần này phải đạp vỡ sự tự tin của tên tiểu vương bát đản này.
Vì thế Tô Hướng Vãn dừng xe, chờ ở bên dưới cùng Bắc Cương.
“Con cũng muốn uống bia”, Bắc Cương ngồi ở ghế sau, chỉ vào miệng mình nói vẻ không vui: “Miệng con khô như con cá vậy”
“Nếu để công an phát hiện con uống bia sẽ bắt con”, Tô Hướng Vãn nói.
Bắc Cương không thèm quan tâm: “Công an thì có gì lợi hại? Ba con lợi hại hơn họ cả trăm lần, chú Lưu làm mất súng chẳng phải tìm ba con nhờ giúp sao, hừ!”
Đây chính là lý do vì sao không thể để lộ chuyện công an làm mất súng. Trẻ con biết chuyện còn coi thường công an, nếu để người dân biết thì còn đâu ra uy tín trước công chúng?
Bia hoa quả thật sự không có cồn, lúc ra ngoài Tô Hướng Vãn quên không mang nước cho Bắc Cương, vì thế chuẩn bị mua một chai bia hoa quả cho nó.
Chỗ này gần nhà máy thép, chủ cửa hàng lại biết Bắc Cương: “Đây không phải con trai lãnh đạo sao? Muốn mua gì?”
“Bia, một chai thật to”, Bắc Cương nói.
Tô Hướng Vãn cười nói: “Bia hoa quả là được”
Ông chủ vừa mới lấy một chai bia hoa quả, định mở ra cho Tô Hướng Vãn thì đột nhiên sắc mặt liền biến: “Đại ca Vinh Quang, hôm nay anh đến sớm quá à?”
“Làm sao? Tôi không thể dậy sớm à, bia đâu, 3 chai trước”, giọng của Trần Vinh Quang đầy lười biếng.
“Anh đã nợ tôi 300 đồng tiền bia rồi, uống nữa là tôi đóng cửa luôn mất, tôi trên có người già, dưới có trẻ nhỏ, anh đừng ép tôi vào chỗ chết”, ông chủ nói.
Giọng Trần Vinh Quang như bật ra từ kẽ răng: “Hoàng Hà không có nắp, muốn nhảy thì cứ nhảy, muốn buộc dây trói lại à, đừng có mơ, muốn chết không, để tôi giúp nhé?”
Vừa nói hắn vừa cố ý vấp vào Bắc Cương một cái: “Ở đâu ra cái thằng nhóc con này? Nhìn một cái là biết nhà có tiền, ba mày là ai?”
Bắc Cương còn chưa kịp nói ra Tống Thanh Sơn, Tô Hướng Vãn đã quay người lại: “Đây không phải Vinh Quang sao? Nghe nói cậu đã là ông chủ quán thịt nướng, chúc mừng nhé”
Hai con mắt âm sâu của Trần Vinh Quang nhìn Tô Hướng Vãn, mặt đầy mùi rượu, nói: “Đã lâu không gặp, dì Tô, dì vẫn đẹp như vậy’
“Nói chuyện kiểu gì thế, Trần Vinh Quang, chú ý lời nói, tôi là dì của cậu”, Tô Hướng Vãn nói.
Giọng điệu Trần Vinh Quang âm dương quái khí: “Khen dì đẹp còn không được à? Mẹ tôi cũng nịnh bợ dì, nịnh bợ đến mức làm tôi chán ghét, tôi nịnh dì một câu sao lại không được? Tôi nịnh dì một câu, dì cho tôi một công việc nhé?”
Tên này có học hành, đầu óc nhanh nhẹn nhưng đi sai đường, không cảm thấy Quách Mai làm việc chăm chỉ là chuyện tốt, ngược lại còn cho rằng dáng vẻ làm việc đàng hoàng chăm chỉ của Quách Mai bây giờ làm cho nó mất thể diện, cho nên phải tìm cách chọc ngoáy Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn nói: “Người có khả năng sẽ được lên chức, mẹ cậu có tác phong làm việc xuất sắc, tôi sẵn sàng dùng cô ấy. Em gái cậu quý trước là công chức ưu tú, tiền thưởng 50 đồng là do cô ấy tự giành được, cậu tốt hơn cái gì mà xem thường họ? So sánh với họ, loại sâu mọt ăn bám xã hội như cậu mới đáng xấu hổ”
Trần Vinh Quang không tranh luận được với Tô Hướng Vãn. Dĩ nhiên giữa ban ngày, cô là nữ cán bộ, hắn là loại cặn bã, là đối tượng công an theo dõi để chuẩn bị nghiêm trị nên không dám lộng hành trước mặt Tô Hướng Vãn.
Khạc nhổ một cái xuống đất, nó quay người bỏ đi.
Bên ngoài có một chiếc xe gắn máy lớn, trên xe có 2 người phụ nữ, Trần Vinh Quang cưỡi lên mô tô, nghênh ngang phóng đi.
Phía sau còn có 2 chiếc xe máy khác, một là Lý Đại Quang, một là Thường Lợi Quân.
Ông chủ cửa hàng hận nhất chính là Trần Vinh Quang và đám thủ hạ kia, lần đầu tiên thấy có người chỉ bằng mấy câu nói đã đuổi được Trần Vinh Quang đi, thầm nghĩ phu nhân lãnh đạo có khác, côn đồ cắc ké đều sợ, cho nên chai bia hoa quả giá 30 xu còn lén nhét thêm cho Bắc Cương một nắm tiểu ma tử (hạt gai dầu)
Tiểu ma tử chỉ lớn hơn hạt gạo một ít, người không biết ăn thì không nhai được, người nào biết đập vỡ cái vỏ của nó rồi ăn thì rất ngon.
Bắc Cương hai tay cầm chai bia lớn, trong túi đầy tiểu ma tử, cùng mẹ lên xe, vừa uống bia vừa đập tiểu ma tử ăn, chờ anh Cốc Đông chiến thắng trở về.
Cốc Đông lên lầu, trong tay cầm một dây kẽm nhỏ, miệng huýt sáo đi về phía căn nhà Trần Vinh Quang thuê.
Nó không thành thạo lắm chuyện cạy cửa nhưng không phải là không biết. Khi còn bé, Lý Thừa Trạch và Tống Tây Lĩnh cũng đã dạy nó nhưng quá nhiều năm làm đứa bé ngoan, phương diện này nó không luyện qua nên không quen tay.
Chọc ngoáy một lúc lâu, dây kẽm móc vào bên trong, kẹt một tiếng, cánh cửa đột nhiên mở ra.
Cốc Đông định ôm đầu chạy trốn, liền bị người ta kéo vào.
Hai thằng anh trai của nó, một người mặc đồ xanh ngắt, một người mặc đồ vàng tươi, đang lục tung căn phòng đầy chai bia, mảnh thịt nguội và rác.
Lý Thừa Trạch vỗ nó một cái: “Đi, kiểm tra nhà bếp xem có manh mối nào không”
Như thế tức là hai anh nó cũng dùng dây kẽm để vào nhà, hơn nữa, Đông Hải còn lĩnh chứng xong đã vội vã chạy đến đây. Cốc Đông chưa từng thấy bộ dạng gấu chó của hai anh mình lúc nhỏ, lúc nó được đón về nhà, các anh đã hiểu chuyện, học giỏi cho nên chưa từng coi trọng năng lực của các anh. Bây giờ thấy hai anh ở bên ngoài bàn bạc, nó đột nhiên cảm thấy các anh mình cũng không ngốc.
Nhà bếp chính là một cơn ác mộng.
Ở thời đại này, cơm thừa thì thỉnh thoảng còn có, chứ thịt thì tuyệt nhiên không bao giờ có đồ thừa, cắt bao nhiêu ăn bấy nhiêu. Hôm qua Tô Hướng Vãn nướng thịt nhưng mỗi người cũng chỉ được ăn vài miếng, còn lại lấp đầy dạ dày bằng khoai tây và củ cải, vì thế không bao giờ có thịt bỏ thừa đến hư thối.
Hơn nữa Tô Hướng Vãn nấu ăn rất ngon, Cốc Đông chỉ cần nhắc đến thịt là đã ch** n**c miếng, nhưng trong bếp nhà Trần Vinh Quang chất đống thịt thối rữa, chủ yếu là thịt dê, còn có không ít thịt vụn không biết là loại gì đã hư thối, bốc mùi, ch** n**c trên thớt.
So với nhà vệ sinh còn kinh tởm hơn.
Mà đáng sợ hơn là rất có thể hai ngày trước nó lén ăn xiên thịt kia, chính là những loại thịt này.
Cốc Đông kêu lên một tiếng, chui ra khỏi nhà bếp.
Vượt qua phòng khách ngập tràn rác, hai anh đang ở trong phòng ngủ.
Thật không thể tưởng tượng được, một Trần Vinh Quang mặc áo khoác da, quần jean, cưỡi xe phân khối lớn khiến bọn tiểu đệ của Cốc Đông loá mắt, lại có cái phòng ngủ bẩn đến như vậy, bẩn đến mức Cốc Đông không biết đặt chân vào đâu.
Trong phòng ngủ bẩn như vậy, trừ cái giường, thứ sạch sẽ duy nhất là một chiếc két sắt màu đen, phía trên có mấy lỗ khoá cùng một nút bấm, trông có vẻ như mở được.
“Két sắt này là mẫu mới, trong trường em có một cái, em đã từng thử qua. Bốn ổ khoá phải được vặn cùng một lúc, ở cùng một tần số, nếu không chìa khoá sẽ bị gãy ở bên trong”, Tống Đông Hải nói.
Công việc chính của nó là nghiên cứu xe tăng, xe bọc thép nhưng két sắt cùng thuộc loại cơ giới, bình thường lúc học cũng được tiếp xúc.
Lý Thừa Trạch quẹt tay lên két sắt, xoa lớp bụi trên tay rồi nói: “Không chỉ vậy, thứ này hình như còn cắm điện, nếu chúng ta cắm dây thép vào, chắc là nó sẽ kêu lên”
Thiết bị báo động của két sắt được phát triển vào đầu những năm 1960 và chỉ mới trở nên phổ biến ở Trung Quốc thời điểm đó. Dù kỹ thuật có tốt đến đâu, những thứ có điện đều là điều bí ẩn, vì vậy điệu bộ của Đông Hải và Thừa Trạch giống như lâm đại địch, nghiêm túc nghiên cứu.
Hàn Cốc Đông, người tự cho mình là thông minh nhất thế giới, sờ cái đầu tròn của mình, ngồi xổm sau lưng hai anh.
Thật không nghĩ đến, hai anh có vẻ còn thông minh hơn cả nó.
Nhưng két sắt có cắm điện, ngay cả Lý Thừa Trạch, một tay móc túi lão luyện có thể ăn trộm tiền trong ngân hàng bằng dây kẽm từ khi còn nhỏ, cũng không dám thử nghiệm.
Ngay lúc mấy anh em còn đang vùi đầu nghiên cứu, đột nhiên có người nói: “Làm sao, vẫn không tìm ra manh mối à?”
Cốc Đông quay đầu lại nhìn, càng sửng sốt hơn.
Ba nó, Tống Thanh Sơn, từ bên ngoài đi vào đang giục hai thằng con trai.
Trong tay hắn cũng có một sợi dây thép, vậy mà không có một tiếng động nào đã mở được cửa.
Cốc Đông bị đả kích lớn, không dám tin là ba còn thông minh hơn mình, ngồi chồm hổm dưới đất, hận không thể vùi mình vào đống rác.
“Ba, két sắt này có báo động điện tử, phải làm thế nào?” Đông Hải đứng lên nói.
Đầu óc Cốc Đông đột nhiên chuyển một cái, thật ra nó đã nghĩ ra cách, nhưng muốn kiểm nghiệm xem có đúng là ba thông minh hơn mình không, cho nên nó thò đầu ra từ đống rác, trong lòng nghĩ: “Ba tuyệt đối sẽ không nghĩ ra, Cốc Đông này mới là thông minh nhất”