Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 216: Trốn dưới gầm giường

 

“Chuyện này trời biết, anh biết, tôi biết, Thanh Sơn, huynh đệ của anh gặp phiền toái lớn rồi”, Lưu Tại Dã nói.

...

“Súng, ở dưới phân cục có hai thanh niên làm mất 2 khẩu súng”, Lưu Tại Dã nói.

“Súng mất rồi, anh không còng chúng lại à?” Tống Thanh Sơn giật mình.

Lưu Tại Dã chắp tay hình chữ thập: “Nào phải chỉ có còng, tôi còn muốn lấy mạng họ nữa kìa. Nhưng súng mất thì cũng đã mất, tôi phải tìm về, nếu không biết làm thế nào?”

“Đăng thông báo, lùng bắt khắp thành. Lưu Tại Dã, 2 khẩu súng đó, bên trong có bao nhiêu viên đạn là tương đương chừng đó mạng người, cái này tôi không giúp được anh”, Tống Thanh Sơn nói.

Lưu Tại Dã nói: “Nếu phát hiện ra chuyện mất súng, anh nói công việc này của tôi làm sao giữ được? Tôi sẽ phải theo hai cái thằng đần độn ngốc nghếch kia vào tù. Bây giờ đang thời kỳ nghiêm trị, nhất định tôi sẽ bị đưa đến Hải Tây để cải tạo lao động, anh có tin không?”

Quả thật từ sau lần đầu tiên năm 83, từ năm 84 đến 87 đã diễn ra rất nhiều lần nghiêm trị.

Dẫu sao xã hội quá loạn, chỉ cần phát hiện có vấn đề là bị xử nặng chứ không phạt nhẹ, dĩ nhiên có rất nhiều người bị kết án oan, trong thời đại lúc bấy giờ, chuyện đó cũng là bình thường.

“Vậy anh muốn tôi giúp thế nào?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Lưu Tại Dã bây giờ không có người đáng tin cậy, anh ta tìm Tống Thanh Sơn là vì Cốc Đông: “Anh bí mật nói chuyện này với Cốc Đông, bảo Cốc Đông đi tìm súng. Anh nói với nó, tôi đáp ứng sang năm giúp nó vào được trường trung học số 1”

“Anh đây là muốn giúp Cốc Đông gian lận?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Lưu Tại Dã kính Tống Thanh Sơn một ly bia, uống một hơi cạn rồi nói: “Anh tưởng tôi và Cốc Đông không nói qua chuyện này sao? Tôi vốn đã nhờ nó làm, dẫu sao trong tay nó nhiều đệ tử, lại rất mực trung thành, nhưng vấn đề là nó không nghe tôi, chỉ nghe lời người ba là anh thôi”

Cho nên xem ra là Lưu Tại Dã không nhờ được Cốc Đông liền tìm đến Tống Thanh Sơn.

Tống Thanh Sơn không nói gì, yên lặng uống một hớp bia.

Một người ngồi trên ghế băng, một người ngồi trên giường, lột vỏ đậu phộng bỏ vào miệng, Lưu Tại Dã lại nói: “Đúng rồi, đã lâu anh không gặp Tiểu Lưu Linh nhà tôi, ôi tiểu nha đầu đó thật là tinh nghịch lanh lợi, giọng hát của nó nghe còn hay hơn cả Nam Khê nhà anh nữa”

Ở dưới gầm giường đang nằm cạnh nhau, Lý Thừa Trạch liền quay đầu một cái nhìn Tống Nam Khê.

Nam Khê đang hoảng sợ, mím môi thật chặt, nằm trên mặt đất không nói câu nào, chỉ sợ thở mạnh ra là ba nghe thấy.

“Nam Khê nhà anh cũng phải nhập ngũ, tôi nói cho anh nghe, tôi đã tìm cho con bé một thằng nhóc trong quân đội rồi, đến lúc đó đặc biệt giới thiệu cho nó”, Lưu Tại Dã nói thêm.

Tống Thanh Sơn giống như bác nông dân được mùa vậy, nghe câu nói đó liền nhếch môi cười: “Tiểu tử nhà ai, người như thế nào, điều kiện tốt không?”

“Ba nó làm ở Bộ Công an, mẹ là phó giám đốc hãng phim 1 tháng 8, tiểu tử vừa biết hát vừa biết nhảy, hiện giờ là nòng cốt của đoàn nghệ thuật quân khu Tần Châu chúng ta, nếu anh thật muốn biết, hôm nào tôi dẫn anh đi xem”, Lưu Tại Dã nói.

Nam Khê trong đoàn ca múa dĩ nhiên biết những thanh niên trong đoàn, đang tự hỏi người mà Lưu Tại Dã nói đến là ai, đột nhiên thấy bên tai hơi ngứa, chớp mắt một cái Lý Thừa Trạch đã quay người lại, hôn nó.

Hôn xong nó còn không tránh, ôm mặt Nam Khê bắt phải nhìn vào mặt nó.

Nam Khê khẽ kêu một tiếng, giống như tiếng chuột.

Lý Thừa Trạch không thể nói chuyện, chỉ biết chỉ vào mặt mình, ý nói con bé đừng có nghe loạn bên ngoài.

Nam Khê có chút sợ, lại không dám lên tiếng, mà Lý Thừa Trạch được voi đòi tiên, ghé sát vào tai nó nói: “Em phải biết, em chỉ có thể gả cho anh, đừng nghe những thứ vô dụng này”

Tóm lại, hai đứa gây ra tiếng động cũng không nhỏ.

Tống Thanh Sơn ngồi trên ghế đối diện với cái giường, đột nhiên đứng lên: “Tôi phải về nói chuyện này với Cốc Đông, các anh gần đây tăng cường thêm đi, đừng có nghỉ ngơi nữa, nghĩ cách mà tìm được súng đi”

“Chúng tôi mỗi ngày làm việc 16 giờ, chỉ được ngủ có 4, 5 tiếng thôi, Tống Thanh Sơn”, Lưu Tại Dã nói.

Hai người đi ra ngoài.

Nam Khê thở phào nhẹ nhõm: “Còn phải tìm nữa không?”

Lý Thừa Trạch mở tủ, lấy ra một lá cờ thưởng nói: “Cũng được rồi, chúng ta đi thôi”

Lúc sắp ra cửa, nó xoay người, khẽ hôn lên môi Nam Khê một cái.
Nam Khê đấm nó, nó lại quay đầu hôn cái nữa, hai đứa lén lút ra khỏi nhà Lưu Tại Dã. Thừa Trạch đạp xe, Nam Khê ôm eo nó, trong thời buổi nghiêm trị nhất này, hai đứa đại lưu manh không biết xấu hổ đạp xe về nhà với tiếng chuông leng keng suốt dọc đường đi.

Nấu đầy một nồi mì thắt lưng, còn có khoai tây cắt lát, cái này ăn với bánh bao lạnh mới thực sự ngon.

Bánh bao hấp chín sau đó để nguội, cắt thành từng miếng, phết những lát mì sợi to cùng dầu ớt thấm đẫm lên trên, chỉ có người Tần Châu mới biết thưởng thức món ăn này.

Tô Hướng Vãn nấu xong mì mới phát hiện bánh bao của mình vẫn còn nóng. Bánh bao nóng dính vào răng, ăn với mì sẽ giảm độ ngon đi một nửa.

“Lãnh đạo, tôi ngửi thấy mùi mì thắt lưng rồi” ở ngoài cửa sổ là đầu Quách Mai, cười vẻ nịnh nọt: “Nếm thử mùi bánh bao lớn của nhà tôi chút đi, Ái Đảng hấp đó, rất ngon”

Người phụ nữ này gần đây rất hoà thuận với Trần Ái Đảng, Trần Hào Quang ở trong nhà máy cũng rất biết điều, Trần Quang Diệu lại suốt ngày lăn lộn theo Cốc Đông, để cho họ chút thể diện, Tô Hướng Vãn đã nhận chỗ bánh bao đó.

Lãnh đạo giống như cô, ăn đồ của ai tức là cho họ mặt mũi. Dĩ nhiên chỉ cần Quách Mai biểu hiện tốt, đến lúc đó cho cô ta phụ trách phân xưởng sản xuất sữa bột cũng được, cuộc sống chẳng phải sẽ ngày càng tốt hơn sao?

Công bằng mà nói, cô cắt bánh bao thành từng miếng, nếm thử, tay nghề nấu ăn của Ái Đảng rất tốt, bánh bao mùi vị rất ngon.

Tống Thanh Sơn vẫn đứng ở ngoài cửa sổ, có vẻ hoảng hốt, rút điếu thuốc ra cầm trong tay mân mê chứ không hút.

“Vào ăn đi. Hôm nay Đông Hải và A Khắc Liệt Liệt không có nhà, vào ăn đi”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn rít một hơi thuốc, đột nhiên hỏi Tô Hướng Vãn: “Em nói thử xem, lúc hai chúng ta còn trẻ, tôi có cưỡng ép em không?”

“Cưỡng ép chuyện gì? Trên giường á? Anh không phải là loại không có ý tưởng đó, nhớ hồi anh mới về, ngày nào cũng phải ngủ trên giường”, Tô Hướng Vãn nói.

Phải nói, Tống Thanh Sơn ở phương diện này làm rất tốt, chỉ cần người phụ nữ không muốn, cho dù hắn đang nhiệt huyết dâng trào vẫn có thể khẩn cấp lui binh, thà chịu bị nghẹn chết chứ không để Tô Hướng Vãn phải chịu khổ.

“Sao lại không muốn chứ, nhưng tổ chức đã dạy chúng tôi, muốn yêu thương nữ đồng chí nhưng nếu người ta không muốn tức là người ta không thoải mái, mất hứng, làm sao tôi có thể cưỡng ép em”, Tống Thanh Sơn nói thêm.

Tô Hướng Vãn dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn chồng mình, đột nhiên thốt lên: “Tống Thanh Sơn, anh thật là một thân sĩ”

“Đừng có mắng tôi, Tô Hướng Vãn, hai chúng ta đã ở bên nhau nhiều năm như vậy, em đừng có mắng xéo tôi”

“Không tin thì thôi, anh là đồ cổ lỗ sĩ, lần này hài lòng chưa?” Tô Hướng Vãn cười nói.

Quả vậy, so với Lưu Tại Dã có cái miệng như cái bồn cầu hoặc dối trá như Adrian, hầu hết đàn ông trên đời động đến chuyện khả năng của mình đều thô lỗ, nhưng tôn trọng phụ nữ khi ở trên giường như Tống Thanh Sơn mới thật sự là phong độ thân sĩ.

Tống Thanh Sơn đã quen nghe gọi mình là cổ lỗ sĩ, nghe thấy vậy mới vừa lòng.

Lát sau, Nam Khê và Lý Thừa Trạch về.

Một trước một sau đi vào cửa, Tống Thanh Sơn thấp giọng kêu: “Thừa Trạch, đi với cậu”

Lý Thừa Trạch ảo não đi theo Tống Thanh Sơn.

“Tìm được cái gì rồi?” Tống Thanh Sơn đưa tay nói: “Cho cậu xem”

Lúc Tống Thanh Sơn nhấc chân đi, Thừa Trạch đã cảm thấy mình bị phát hiện. Quả nhiên, vì không để Lưu Tại Dã phát hiện ra bọn chúng nên hắn mới đi.

Lý Thừa Trạch vội đưa lá cờ khen thưởng ra, đó là của gia đình trao tặng cho ông ngoại nó lúc còn ở Tần Châu đã cứu một đứa trẻ rơi xuống sông Hoàng Hà.

Lúc đó gia đình kia còn chưa biết ông ngoại Thừa Trạch là tư lệnh, còn tưởng lão nhân gia này là gác cửa nên gửi cờ khen thưởng đến phòng thường trực, phòng thường trực mới đưa đến tay ông ngoại.

Đây là thứ duy nhất liên quan đến ông ngoại Thừa Trạch ở trong nhà Lưu Tại Dã.

Tống Thanh Sơn cầm lá cờ, đạp Thừa Trạch một cái. Thừa Trạch không nói gì, cắn môi đứng đó.

“Lúc hôn thì đẹp lắm mà, sao giờ lại im thít thế? Sợ à, không dám cả đánh rắm à, không dám nói tiếp nữa à?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Thừa Trạch soạt một cái giơ tay chào kiểu quân đội: “Cậu cũng đã đồng ý không giới thiệu đối tượng cho cô ấy, sao lại còn hỏi chuyện tiểu tử của chú Lưu?”

Ý của nó là nếu Tống Thanh Sơn đã đồng ý với nó thì không thể giới thiệu Nam Khê cho nhà khác?

“Con gái của cậu, trước nó bước chân vào yêu đương, phải quan sát một vài tiểu tử khác, để nó tự do tìm hiểu, nó thích gả cho ai mà nó thích”, Tống Thanh Sơn vỗ lá cờ khen thưởng vào ngực Lý Thừa Trạch: “Đi tìm Đông Hải, bảo nó tạm dừng huấn luyện lại, nhanh đi tìm súng cho cậu! Còn đồ của ông ngoại con, cậu sẽ giành thời gian để hỏi Tại Dã”

Thừa Trạch như trút được gánh nặng, nhưng vô ích, nó vẫn bị đứng phạt nửa giờ mới được ăn cơm.

Nam Khê vào cửa, vừa đi vừa nhảy, ôm lấy Bắc Cương đang xem tivi. Trong tivi đang chiếu “Chuyện của A Phàm”, Bắc Cương cực kỳ thích xem, bị Nam Khê ôm, hai mắt của nó vẫn dán chặt vào tivi.

Không biết Tống Thanh Sơn giáo huấn Lý Thừa Trạch như thế nào, Cốc Đông ngửi thấy mùi cơm nhà, vui vẻ chạy về, cầm một bó hoa lớn tặng Tô Hướng Vãn.

“Mẹ, đẹp không, vừa rồi con mới chạy ra ngoài mua cho mẹ đấy”, thằng nhóc này cực kỳ nịnh nọt: “Đẹp không kém của chú Adrian tặng mẹ đâu”

Quả vậy, bó hoa được bọc trong giấy nilon, gần đây hoa cúc đang nở rộ, nó làm một bó toàn hoa cúc, Tô Hướng Vãn nhìn một cái là biết nó chạy đến vườn hoa bên trong trụ sở tỉnh uỷ để hái.

“Cốc Đông, nếu con không thật sự cố gắng học tập, mẹ sẽ bảo anh Thừa Trạch bổ túc cho con. Nam Khê cũng được anh bổ túc mới thi vào được trường trung học”, Tô Hướng Vãn nói.

Cốc Đông xúc mì ăn, hừ một tiếng: “Với năng lực và trí tuệ của con, như lời thầy giáo nói đó, bây giờ con học chẳng qua để cho họ mặt mũi thôi. Hai năm nữa con 16 tuổi, con sẽ không cần phải quan tâm đến mặt mũi của ai hết, con chỉ yêu mẹ thôi”

Bắc Cương sợ cay, phải nhúng mì qua nước rồi mới cho vào miệng: “Con cũng không nhìn mặt mũi ai”

Tô Hướng Vãn nói tiếp: “Con không sợ con như vậy sẽ làm hư Bắc Cương sao? Nó là em trai duy nhất của con đó”

Cốc Nam đã kết hôn với Hàn Minh, nhưng Hàn Minh vì Cốc Đông, trước khi cưới đã nói với Cốc Nam sẽ không sinh thêm con, chỉ chuyên tâm với sự nghiệp, cho nên Cốc Đông quả thật chỉ có 1 thằng em trai là Bắc Cương.

“Sao mẹ phải sợ chuyện này? Con nói cho mẹ biết, chuyện công an không giải quyết được, con vẫn có thể làm được. Bắc Cương sau này sẽ do con bảo bọc”, Cốc Đông nói.

Bắc Cương cũng nói: “Không cần anh bảo vệ, tự em cũng có mặt mũi”

Hai anh em này đứa Nam đứa Bắc nhưng giống nhau như đúc.

Một lúc sau Lý Thừa Trạch cúi đầu đi vào, Nam Khê múc cho nó nửa chén mì, cho vào rất nhiều dầu ớt cùng một lớp dầy quả khô chiên. Nó không thích bánh bao, chỉ thích mì sợi to và khoai tây.

Tô Hướng Vãn lại nhìn Thừa Trạch, mặc dù ngoài mặt nó tỉnh bơ nhưng sau lưng lặng lẽ thò tìm tay Nam Khê, Nam Khê cũng nắm chặt lấy tay nó.

Hai đứa này, bề ngoài thì gió êm sóng lặng nhưng đã sớm ám độ Trần Thương* nha

(*ám độ Trần Thương: Một trong 36 binh pháp của Tôn Tử, chỉ việc công khai dùng chiến thuật nghi binh để đánh lạc hướng đối phương, nhằm che giấu mục đích thực sự và thực hiện đòn tấn công bất ngờ)

Đã từng có thời gian, thái độ của hai đứa con nuôi thể hiện ra ngoài tốt hơn nhiều so với Đông Hải và Tây Lĩnh, nhưng đứa trẻ nào cũng sẽ trưởng thành, bây giờ nhìn Đông Hải cùng Tây Lĩnh đều rất có ý thức tự giác, rồi nhìn Cốc Đông và Thừa Trạch, một đứa dồn hết sức lực để theo đuổi Nam Khê, một đứa thì nhìn trời nhìn đất lúc nào cũng tự nhận mình là đệ nhất thông minh.

Kiểu gì cũng thấy không thuận mắt bằng Đông Hải, Tây Lĩnh.

Tống Thanh Sơn nhìn chằm chằm Cốc Đông hồi lâu, đột nhiên hỏi: “Con biết súng ở đâu không?”

Thừa Trạch cùng Nam Khê biết chuyện Lưu Tại Dã mất súng, cũng biết chuyện này rất quan trọng, buông đũa nhìn Cốc Đông.

Tô Hướng Vãn mặc dù không biết chuyện gì xảy ra nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Tống Thanh Sơn cũng biết chắc chắn đây không phải chuyện tốt.

Cốc Đông bị doạ sợ, lập tức giơ hai tay lên: “Ba, con không biết gì hết. Ba cũng biết đám đàn em của con, bình thường cũng chỉ giúp người ta dọn hàng kiếm chút tiền hoặc dạy dỗ đám học sinh để kiếm bữa cơm, thật sự chưa từng làm chuyện xấu”

Nó cho rằng ba hoài nghi nó ăn trộm súng.

Nó lộn các túi ra nói: “Nhà mình chỉ có như vậy, nếu không ba cứ lục soát phòng của con và Bắc Cương đi”

“Ăn cơm đi”, Tống Thanh Sơn nhàn nhạt nói.

Ăn cơm xong, lần đầu tiên Tống Thanh Sơn đuổi Nam Khê đi tập múa, bình thường Thừa Trạch sẽ đưa con bé đi, nhưng lần này Thừa Trạch cũng bị giữ lại: “Cốc Đông đưa chị đi, chờ chị nhảy xong rồi hai đứa đưa nhau về”

Trong thành bây giờ có hai khẩu súng đang âm thầm lưu hành, tỷ lệ tội phạm vốn đã giảm sau mấy lần nghiêm trị, rất có thể vì chuyện này sẽ tăng vọt. Một cô gái xinh đẹp như Tống Nam Khê vừa vặn có khả năng trở thành nạn nhân nhiều nhất.

Cốc Đông vội vàng xách giày nhảy của Nam Khê tới, còn không quên tự khen trước mặt Tống Thanh Sơn: “Ba yên tâm, con đảm bảo sẽ bảo vệ tốt cho chị, ai bảo con là người có đầu óc nhất Tần Châu chứ, đúng không?”

Thật là tự mãn đến tận trời luôn rồi.

Thừa Trạch cũng đi, chỉ còn Bắc Cương một mình độc chiếm cái tivi, vô cùng thoải mái.

Hai vợ chồng cùng nhau trang trí phòng cưới cho Đông Hải, phải treo hình lên, Tống Thanh Sơn định làm cái khung ảnh kiểu cũ, cho tất cả hình vào trong đó, Tô Hướng Vãn lấy ra từng cái khung hình nhỏ bằng gỗ, mỗi khung để một tấm hình, đóng từng cái lên tường, nhìn rất đẹp mắt.

Còn có sợi bông mới tinh do một lão thợ thủ công chuyên làm ra, mềm mại mịn màng, chờ ga giường mới phủ lên trên.

Tống Thanh Sơn giúp Tô Hướng Vãn vừa làm vừa tranh thủ thời gian kể chuyện Lưu Tại Dã mất súng cho Tô Hướng Vãn nghe.

Sau đó do dự hồi lâu, hắn mới đem chuyện nhìn thấy Thừa Trạch cùng Nam Khê trốn trong gầm giường nhà người ta, chuyện Thừa Trạch hôn trộm Nam Khê, ảo não kể hết cho Tô Hướng Vãn.

Hắn cho là Tô Hướng Vãn sẽ có biện pháp xử lý chuyện này, quản Lý Thừa Trạch.

Nhưng Tô Hướng Vãn lại nhìn hắn như một kẻ cổ lỗ sĩ: “Yêu đương thì hôn nhau là chuyện rất bình thường, không phải sao?”

“Sao có thể bình thường được? Tô Hướng Vãn, em nghĩ xem, nếu em không đồng ý, tôi có hôn em không?” Tống Thanh Sơn đỏ hết cả mặt lẫn cổ.

Đúng rồi, lần đầu tiên hai người hôn nhau là Tô Hướng Vãn chủ động hôn hắn, đến giờ cô vẫn còn nhớ hai mắt hắn đột nhiên trợn tròn, giống như mắt cá vậy.

Bây giờ nhiều tuổi như vậy, hắn thỉnh thoảng cũng hôn cô một cái, giống như một kẻ keo kiệt hay thần giữ của dành dụm từng đồng tiền vàng của mình.

“Người trẻ tuổi đều như vậy, Nam Khê đã 18 tuổi, không phải 8 tuổi, anh bớt can thiệp vào chuyện của nó đi. Chỉ cần nó không đi qua đêm, ôm ấp một cái cũng không tính là gì”, Tô Hướng Vãn nói.

Không nghĩ vợ mình lại dửng dưng như vậy, Tống Thanh Sơn có chút khó chịu, làm việc trong tâm trạng uể oải.

“Con gái sớm muộn gì cũng phải lập gia đình, trước nó còn mê đắm tiểu thuyết Quỳnh Dao, trong đó toàn là chuyện tình ái, yêu đương bất chấp mà nó còn thoát ra được không phải sao? Chuyện tình cảm của con gái, anh can thiệp ít thôi, chủ yếu dạy nó cách tự bảo vệ bản thân dùng danh dự, dạy nó cách biết thế nào là tự tôn tự ái là được”, Tô Hướng Vãn nói tiếp.

Tống Thanh Sơn lúc này mới nhớ, khi còn ở Bắc Kinh, con gái có thời gian đặc biệt thích đọc sách, hắn còn tưởng con đọc tác phẩm danh tiếng gì, hoá ra là tiểu thuyết tình cảm à?

Thôi được, giờ có tức giận chẳng phải quá trễ rồi à, nếu thật sự có chuyện thì không biết đã xảy ra từ tám đời nào rồi.

“Đúng rồi, còn Cốc Đông thì sao? Anh không phải nói anh có cách thu thập nó à, cách của anh đâu? Tôi có thể chấn chỉnh nó, nhưng vấn đề bây giờ là nó quá kiêu ngạo, thiếu khả năng tự nhìn nhận bản thân. Không phải cứ đánh nó là xong chuyện, nó phải thật sự biết sai lầm của mình mới được”, Tô Hướng Vãn đột nhiên hỏi.

Tống Thanh Sơn từ từ thở ra một hơi: “Em cứ chờ xem tôi thu thập nó thế nào”

Sự ngạo mạn của Hàn Cốc Đông, một mặt do đám tiểu đệ cổ động, mặt khác là vì cho dù nó đi đến bất cứ đâu đều có người cúi đầu trước nó. Dẫu sao con nhà lãnh đại ai dám không khen? Đến giáo viên còn cho nó công khai mở sách chép bài.

Chuyện Lưu Tại Dã mất súng, vốn dĩ nó không định quan tâm.

Nhưng hôm nay đột nhiên Cốc Đông lại muốn quản chuyện này.

Tại sao vậy?

Bởi vì đứa con gái 8 tuổi của Lưu Tại Dã, Tiểu Lưu Linh, cũng học nhảy trong đoàn ca múa. Cô bé vô cùng xinh đẹp, hai mắt to, mũi tẹt, môi hơi bĩu ra khi cười, con bé trông rất giống Tống Nam Khê khi còn nhỏ.

Những cô bé khác sau khi học nhảy xong sẽ được người nhà đón về, chỉ có Tiểu Lưu Linh này, Cốc Đông phát hiện mấy ngày liền, sau khi nhảy xong, con bé sẽ chủ động đi cùng giáo viên dạy nhảy.

Giáo viên dạy nhảy họ Bao, đã nhiều tuổi, gầy như bộ xương khô, tính khí cũng không tốt, đi đâu cũng xách theo một cái túi lớn, bên trong đựng máy thu thanh, băng đĩa, mỹ phẩm.

Một cái túi lớn như vậy được khoác lên đôi vai gầy của Lưu Linh.

Cốc Đông tự cảm thấy mình có mười phần chính nghĩa, nếu Lưu Tại Dã và Thường Lệ Bình là bạn tốt của ba mẹ nó, Lưu Linh kia cũng phải do nó bảo bọc.

Cho nên nó chặn con bé lại hỏi: “Ba mẹ em đâu, không phải họ đưa em cho cô giáo Bao đấy chứ?”

“Ba phải làm thêm giờ. Anh không biết bây giờ công an phải làm 16 tiếng một ngày à? Mẹ cũng phải làm thêm giờ, bởi vì ba anh luôn phải họp, họp họp, càng họp càng tệ!” Lưu Linh liếc Cốc Đông một cái, vác chiếc radio lớn trên đôi vai gầy của mình rồi quay đi.

Tựa như tất cả những chuyện không vui của nó bây giờ đều do Cốc Đông gây ra vậy.

Vì cái miệng đanh đá của tiểu cô nương có đôi vai gầy teo kia, Cốc Đông không thể không tham gia vào chuyện tìm súng. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn