(*mì thắt lưng: là một loại mì truyền thống của Trung Quốc, đặc biệt nổi tiếng ở Tân Cương, thường ăn kèm món gà hầm khoai tây. Sợi mì được cán dẹt và kéo dài ra trông giống như một chiếc thắt lưng to bản, dai và rất ngon)
“450 ngàn đồng, 15% cổ phần của nhà máy Hồng Tinh, cái này tôi phải có được, nếu không chuyến đi Bắc Kinh của tôi coi như không có giá trị”, bây giờ Tô Hướng Vãn nói điều kiện với các lãnh đạo rất tự tin, dĩ nhiên là bởi vì cô đã giành được chỉ tiêu sữa bột về.
Hàn Minh có chút lo lắng: “Tiền đâu, từ đâu có?”
Lý Dật Phàm cũng bận tâm chuyện tiền: “Cô không có tiền thì phải nói với chúng tôi, mọi người chúng ta cùng tính”
Số tiền này là vốn khởi đầu của nhà máy sữa bột, cũng là tiền để mua dụng cụ, dây chuyền sản xuất.
Tô Hướng Vãn vẫn đang cầm cái túi du lịch của mình mỉm cười, từ từ đặt cái túi lên bàn trước mặt hai vị lãnh đạo.
Vẫn chưa mở túi ra, cô bừng bừng hứng thú kể về chuyện bán hoa ở Trường Xuân.
Thường Lệ Bình gần đây chuyển nghề, điều chuyển sang làm việc chỗ bí thư Hàn Minh, nhìn Tô Hướng Vãn mặc bộ vest váy vẻ ghen tị, nhìn kiểu tóc đơn giản nhưng vừa bồng bềnh vừa đẹp, lại ghen tị.
Ghé miệng vào tai Lý Dật Phàm, nói: “Cô không cảm thấy Tô Hướng Vãn quá khoe khoang sao, tôi bây giờ đặc biệt ghét cô ấy”
Lý Dật Phàm không hiểu được kiểu người khẩu thị tâm phi, miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo như Thường Lệ Bình, đặc biệt nghiêm túc nhìn Thường Lệ Bình nói: “Đồng chí Tiểu Thường, tôi phải nghiêm túc phê bình cô, phải đặt trọng tâm vào năng lực làm việc của cô ấy, đừng chỉ có tập trung vào ăn mặc”
Thường Lệ Bình bưng nước trà đến cho Tô Hướng Vãn, trực tiếp coi thường: “Bớt khoe khoang lại một chút, cô còn phải làm mẹ chồng đó, mai cho tôi mượn cái váy này tôi mặc 2 ngày”
Tô Hướng Vãn kể xong, mỉm cười mở khoá kéo, từng xấp tờ đại đoàn kết chất đầy cả cái túi du lịch.
Đừng nói Hàn Minh cùng Lý Dật Phàm sửng sốt khiếp sợ, Thường Lệ Bình trực tiếp ngất xỉu.
Người phụ nữ này quả thật quá đáng, ăn mặc thời trang cũng được đi, quan trọng là còn kiếm ra tiền, không tức làm sao được?
Dĩ nhiên, không cần phải có phần đóng góp của Kim Thạch, 15% cổ phần tư nhân của nhà máy sữa bột hoàn toàn rơi vào tay Tô Hướng Vãn.
Điều khiến cả nhà vui hơn nữa là Tống Đông Hải cùng A Khắc Liệt Liệt cuối cùng cũng sắp kết hôn rồi.
Tất nhiên Đông Hải làm việc ở An Huy, A Khắc Liệt Liệt cũng đã mở một nhà hàng ở đó, hai người kết hôn xong phải về An Huy, nhưng hôn lễ tổ chức ở đại viện Quang Vinh cũng rất vui vẻ.
Tống Thanh Sơn mới ngoài 40 đã lên chức ba chồng, đương nhiên rất vui, nhưng ý kiến của hai đứa trẻ lại hơi bất đồng với người lớn. Hai đứa muốn tổ chức du lịch kết hôn, tức là chỉ cần lấy giấy chứng nhận, không làm hôn lễ.
Tống Thanh Sơn cảm thấy hôn lễ phải tổ chức, nhà mình có quán ăn, làm mấy bàn mời khách, dù sao người tới dự lễ cũng sẽ phải trả tiền cho bữa ăn, vậy tại sao lại không tổ chức?
Tô Hướng Vãn lại cảm thấy bọn trẻ muốn làm thế nào thì làm, cô ủng hộ.
Cô còn chưa chuẩn bị tinh thần lên làm mẹ chồng. Nghĩ tới lúc tổ chức tiệc, trước mặt mọi người nghe A Khắc Liệt Liệt gọi mình là mẹ, cô hoảng đến mắc ói.
Cho dù không chuẩn bị hôn lễ nhưng cũng phải chuẩn bị phòng cưới, bạn bè chiến hữu của Đông Hải, rồi còn có bọn nhỏ trong đại viện tới vui vẻ một chút, vì thế Tô Hướng Vãn ép Lý Thừa Trạch cùng Tống Nam Khê sắp nhập ngũ phải chuẩn bị phòng cưới.
Nhưng hôm nay việc chính Tô Hướng Vãn phải làm không phải hôn sự của con trai mà là Cốc Đông. Nó chuẩn bị thi trung học, bởi vì nó luôn biểu hiện rất tốt nên Tô Hướng Vãn không quản nhiều, nhưng hôm qua, Quách Mai nói với cô, các giáo viên trung học cơ sở đã lặng lẽ tổ chức tiệc chia tay cho Cốc Đông, chỉ còn thiếu chút nữa là đốt pháo ăn mừng.
Điểm số của Cốc Đông khá tốt, sao phải đốt pháo ăn mừng? Chuyện này Tô Hướng Vãn phải đi xem một chút.
“Cốc Đông thực sự rất giỏi, năng lực xã giao đặc biệt mạnh, hơn nữa còn quan tâm người già cả, yếu đuối, bệnh tật, chúng tôi đều rất thích nó”, thầy Chu, giáo viên chủ nhiệm nói.
“Nó làm bài thi có tốt không, lần này thi thế nào?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Thầy Chu vô thức che bài thi lại: “Rất khá, cô cứ yên tâm”
Tô Hướng Vãn theo lệ trao đổi với thầy Chu mấy câu rồi quay người đi ra ngoài, nhưng khi thầy Chu không để ý, cô đột nhiên quay lại, lật bài thi của Cốc Đông.
Loạt soạt nhìn một cái, Tô Hướng Vãn hít một hơi lạnh: “Nó nói với tôi thi không tệ lắm, tại sao ngữ văn chỉ được 51 điểm?”
Thầy Chu khó xử, nhìn chằm chằm Tô Hướng Vãn hồi lâu rồi nói: “Đóng sách lại làm bài kiểm tra thì lúc nào nó cũng chỉ được điểm này, nhưng dù sao cũng là con của cô, ngày mai chúng tôi cho nó mở sách làm bài thi, điểm sẽ cao”
Tô Hướng Vãn sống hai đời, đây là lần đầu tiên nghe nói có chuyện mở sách làm bài kiểm tra: “Tôi đóng học phí cho con học ở đây, các anh dạy nó như vậy sao?”
“Cô cũng kệ nó đi, chủ nhiệm Tô. Cốc Đông là đứa trẻ có năng khiếu, nhưng cũng chỉ là một đứa bé thôi. Cho tới giờ chúng tôi không gọi cho cô, luôn khích lệ nó, để nó vui vẻ và sống hạnh phúc, nhưng chính nó không có tham vọng tiến bộ, cô nói xem, làm sao chúng tôi bắt ép được nó?” thầy Chu nói.
Thầy cũng muốn Cốc Đông học hành chăm chỉ, nhưng nó cao lớn khoẻ mạnh, động một chút là bẻ ngón tay siết nắm đấm răng rắc, vì bảo vệ tính mạng, thầy Chu cũng đành phải cho nó mở sách làm bài kiểm tra.
Vì thế Cốc Đông bình thường không học hành nhưng điểm số mỗi lần thi đều trên 90.
Mấy năm nay, Tô Hướng Vãn cùng Tống Thanh Sơn bị thằng nhóc kia lừa gạt, còn cảm thấy nó học rất tốt.
“Sau này mỗi ngày tôi sẽ gọi điện thoại cho thầy, cũng hy vọng thầy có thể báo cáo tình hình học tập của Cốc Đông. Đừng nói với tôi nó có giỏi hay không, với điểm số này, làm sao nó thi đậu trung học? Ngay cả trường Hồng chuyên cũng không nhận nó”, Tô Hướng Vãn nói.
“Không ai nghĩ con mình xấu cả. Cốc Đông quả thật rất thông minh, điều này không thể phủ nhận, nhưng nó là một thằng bé ngang ngược, quá giang hồ cũng quá lõi đời, tôi không tin cô có thể thay đổi được nó, thật đó”, thầy Chu bình tĩnh nói: “Cô có thời gian dạy nó học thi, không bằng suy nghĩ xem làm cách nào để giáo dục nó không trở thành mối nguy của xã hội. Thằng bé nhà cô không thiếu thông minh, nhưng nó thiếu sự nhún nhường cùng tôn trọng với xã hội”
Thầy Chu không giả bộ nữa, đập bài kiểm tra lên bàn nói: “Người như nó khi trưởng thành, cái hại với xã hội sẽ nhiều hơn cái lợi”
Đây có ý là Cốc Đông mà cô nuôi dưỡng, ngoài mặt là một đứa trẻ ngoan ngoãn nhưng sau lưng còn gấu chó hơn so với cô tưởng tượng. Bây giờ còn nhỏ đã biết uy h**p thầy cô lấy điểm số, lớn hơn chút nữa thì sẽ đi đến đâu?
Trong nhà bây giờ chỉ có Cốc Đông và Bắc Cương.
Cái tivi màu mà nó nhịn đói 3 ngày mới có được, Cốc Đông tự mình bê về Tần Châu.
Không phải Tống Thanh Sơn phân biệt đối xử gì, không phải vì thiên vị đứa lớn, bắt đứa nhỏ bê, mà chủ yếu là do nó không chịu buông tay ra.
Bây giờ tivi màu không có nhiều, Cốc Đông bê về, tối ngủ cũng phải ngủ cùng tivi, hôm nay ra buộc ăng ten cũng phải ở bên ngoài kêu to mấy tiếng: “Đây là cái gì, tivi màu đó, không giống tivi đen trắng đâu”
“Tao thấy không có gì khác cả”, Trần Quang Diệu chạy tới góp vui.
Cốc Đông bây giờ tự mãn đến tột đỉnh: “Mày cút ngay. Hai anh trai tao tham gia duyệt binh, mày chỉ có cái rắm thôi, cẩn thận không ông đây đánh chết mày”
Vừa lúc Tống Thanh Sơn vì hôn sự của Đông Hải mà về nhà sớm, ở cửa đụng phải vợ. Tô Hướng Vãn nói lại chuyện hai năm Cốc Đông ở trường đều mở sách làm bài thi, còn uy h**p thầy giáo.
Hai vợ chồng bàn bạc nên làm gì với nó.
Dĩ nhiên Cốc Đông thấy ba mẹ chưa về liền điều cả đám đệ tử đến nhà.
Trần Quang Diệu cải tà quy chính, cũng muốn xem tivi, may mắn được hỗ trợ làm vệ sinh.
Nói cách khác, để có thể xem tivi, đám tiểu hỗn đản này phải giúp Cốc Đông dọn dẹp vệ sinh nhà cửa, còn phải chăm sóc Bắc Cương.
Còn Tiểu Bắc Cương, từ nhỏ đã là tâm can tiểu bảo bối của anh trai, được một đám người hầu hạ, xoa lưng bóp chân, quạt cho nó.
Tóm lại, một lão đại, một tiểu lão đại ngồi trên sofa ăn hạt dưa xem tivi, xung quanh là đám đệ tử phục vụ.
Tô Hướng Vãn vẫn về nhà như thường lệ, vừa rẽ vào góc, thằng truyền tin đã báo lại trong nhà.
Bên này Tô Hướng Vãn bước vào cửa, bên kia bọn đệ tử Cốc Đông rút lui ra cửa sau, rất có trật tự.
Đương nhiên, bọn chúng vừa rút ra thì đụng ngay phải Tống Thanh Sơn chặn bên ngoài.
Một đám tiểu vương bát đản, từng thằng một bị Tống Thanh Sơn xoắn tai, đá mông xong mới thả cho về.
Chẳng phải thầy giáo đã nói Cốc Đông thuộc dạng người như vậy sao?
Quá thông minh, quá tự cho là đúng, có vẻ như không sợ bị ba đánh, còn vào bếp gọt khoai tây cho Tô Hướng Vãn.
Gần đây bởi vì Tống Phúc trong quân đội lập công, được thưởng, Tống lão tam rất vui mừng, mang một rổ mì thắt lưng lớn đến cho Tô Hướng Vãn. Mì được cán dẹt bản rộng như thắt lưng, nấu cùng khoai tây, chỉ cần thêm một chút tương đậu là ngon đến tụt lưỡi. Cốc Đông thèm ăn mì thắt lưng thì trước tiên phải gọt khoai tây đã.
Tô Hướng Vãn đập bài thi xuống, nhìn vào mắt Cốc Đông: “Không phải lần nào con cũng mang về 98, 99 điểm sao, sao lần này có 51 điểm?”
Đúng như thầy Chu nói, Cốc Đông là loại biết mình sai lầm nhưng sống chết không chịu sửa.
Cầm bài thi, nó còn nói: “Nhất định là bị nhầm rồi, mẹ, ngày mai con mang về cho mẹ tờ bài thi mới, khẳng định sẽ có điểm cao”
Tô Hướng Vãn cầm cán bột, trực tiếp đánh nó: “Ý con là ngày mai lại đe doạ thầy giáo rồi mở sách làm bài thi à?”
Cốc Đông trong miệng la bai bải xin mẹ tha mạng, không dám nữa, nhưng trong thâm tâm đang tức giận muốn chết, ngày mai phải ra oai phủ đầu giáo viên mới được.
Dẫu sao chuyện học hành của nó chủ yếu cũng chỉ để làm đẹp mặt Tô Hướng Vãn mà thôi.
Thầy Chu đã không cho nó mặt mũi, vậy thì nó phải để cho thầy biết mùi sợ hãi.
“Hàn Cốc Đông, mẹ hỏi lại con một câu, con có định nghiêm túc học hành để thi trung học không?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Trong chuyện này, Cốc Đông là một tấm gương xấu điển hình.
Nó còn nói: “Chẳng phải chỉ là trường trung học thôi sao, con không thi, mẹ có bắt bỏ tù nửa tháng con cũng không thi. Con hoàn toàn có thể dẫn đám đệ tử đi làm lính, thi trung học có ích gì?”
“Không thi trung học, không vào được trường quân đội, con vĩnh viễn chỉ là lính quèn, vĩnh viễn không được thăng chức, có hiểu không?”
“Vậy con về Tần Châu, cùng đám đệ tử bán đồ nướng”, Cốc Đông gọt vỏ khoai tây nhanh thoăn thoắt: “Còn có thể kiếm nhiều tiền nuôi mẹ”
Không sai, trong sách có viết, trùm xã hội đen Cốc Đông mở nhà hàng đồ nướng kinh doanh hợp pháp.
Nghe nói nhà hàng thịt nướng của nó chất lượng tốt, giá lại rẻ, buôn bán rất chạy.
Nhưng cũng có người nói, nó bán rẻ là vì nó đã cắt hết thịt trên mông kẻ thù.
Nhìn mấy đứa lớn đều có tiền đồ, nhìn lại Cốc Đông, trong lòng Tô Hướng Vãn bùng lên cơn giận: “Con cứ tiếp tục hồ đồ như vậy đi, nếu còn dám cho bang côn đồ tới nhà, mẹ sẽ báo công an bắt con lại”
Cốc Đông bây giờ mới có chút sợ. Mặc dù bị đánh, bị gọt khoai tây, nhưng nguyên tắc của nó không thay đổi: “Con sẽ không bỏ rơi đám đệ tử của mình, Trần Quang Diệu vì theo chân con nên mới trở nên tốt hơn, mẹ không thể nhìn con một cách phiến diện như vậy được”
Đuổi thằng nhóc ra ngoài, Tô Hướng Vãn hỏi Tống Thanh Sơn: “Chúng ta nên làm gì bây giờ? Có nên để Lưu Tại Dã nhốt nó lại, đánh cho một trận không?”
Bị nhốt vào đồn cảnh sát là một biện pháp tốt đối với hầu hết trẻ em, vì không đứa trẻ nào không sợ cảnh sát.
Nhưng với Cốc Đông thì không được. Nó không chỉ quen thuộc các quy tắc trong thế giới trẻ con mà còn là con trai lãnh đạo, có thể bằng hào quang trên đỉnh đầu mình mà chơi đùa với những người lớn.
Nó nghe lời là chỉ vì nó muốn nghe lời chứ không phải vì sợ.
“Nó thông minh như vậy, có cái gì không hiểu, không nhìn thấu. Em bỏ tù nó, chỉ 3 ngày nó sẽ trở thành lão đại ở trong đó”, Tống Thanh Sơn nói.
“Vậy làm sao bây giờ?”
Tô Hướng Vãn luôn có cách giải quyết với mấy đứa lớn, chỉ riêng có Cốc Đông, đứa nhỏ này vừa giang hồ lại thế tục, thông minh, dùng biện pháp của người bình thường đúng là không tác dụng với nó.
“Để tôi nghĩ cách, em nấu nhiều mì thắt lưng vào. Tại Dã gọi tôi, nói có đại sự muốn bàn với tôi, xong việc sẽ cùng tôi về ăn cơm”, Tống Thanh Sơn vừa nói vừa đi ra cửa.
Tống Nam Khê hôm nay phải cùng Lý Thừa Trạch ra ngoài mua đồ.
Ví của Lý Thừa Trạch dày cộp, nghe nói bên trong có đến 500 đồng tiền thưởng, dĩ nhiên toàn bộ do Nam Khê chi phối.
Hai đứa đạp xe ra ngoài, chạy thẳng đến chợ bán buôn nhỏ do tiểu thương miền nam mở.
Muốn mua hạt dưa, Lý Thừa Trạch cũng phải để cho Nam Khê thử trước, ngon mới mua.
Sau đó là đậu phộng, kẹo, vừa nếm vừa mua, chẳng mấy chốc hai đứa đã có cả bọc nilon to tướng.
Nam Khê thích hạt dưa nhất, mua một túi lớn.
Về nhà cất đồ, hai đứa phải đi đến một cửa hàng bách hoá ở xa hơn. Theo dặn dò của Tô Hướng Vãn, ngôi nhà hiện tại không cần phải sửa chữa nhưng rèm cửa, chăn màn phải thay, tủ phải sơn lại để con dâu mới có thể cảm thấy cả nhà coi trọng mình khi bước chân vào.
Cửa hàng bách hóa mới có vải rèm và ga trải giường, vì vậy bọn chúng phải đi xa hơn.
Đến trước cửa nhà Lưu Tại Dã, Lý Thừa Trạch chống chân, dừng xe lại.
Sau khi đẩy chiếc xe vào trong góc, nó chạy đến trước cửa nhà Lưu Tại Dã.
Nam Khê cảm thấy khó hiểu: “Anh, chúng ta không phải đi cửa hàng bách hoá sao, đến nhà Lưu Tại Dã làm gì?”
Lý Thừa Trạch khẽ thở dài, ra hiệu cho Nam Khê nhỏ giọng lại, móc từ trong túi ra một sợi dây kẽm, bắt đầu cậy khoá nhà Lưu Tại Dã.
Không giống với những người khác sống trong nhà do nhà nước cấp, Lưu Tại Dã vẫn luôn khoa trương, mùa hè hắn ta sống trong tứ hợp viện ở trung tâm thành phố, tháng 10 thì dọn về khu nhà gia đình của Cục công an, mùa đông ở trên lầu có lò sưởi, rất thoải mái.
Tóm lại ở Tần Châu, hắn là niềm ghen tị của tất cả cán bộ đảng viên.
Lúc thời điểm loạn lạc kiếm được bộn tiền, rạng rỡ đắc ý, bây giờ ở Cục Công an cũng rạng rỡ đắc ý.
Lúc trước, nhóm người làm cách mạng văn hoá đã bị xử lý hết, nhưng hắn vẫn ở Tần Châu, nhiều người vẫn sợ hắn.
“Chúng ta vào nhà chú Lưu làm gì? Anh, cẩn thận bị bắt đó”, Nam Khê nói.
Lý Thừa Trạch bước vào trước, kéo Tống Nam Khê vào theo.
Viện tử bây giờ bỏ không, Lưu Tại Dã không ở đây.
“Chúng ta không ăn trộm đồ đấy chứ?” Nam Khê căng thẳng.
Lý Thừa Trạch lắc dây kẽm nói: “Thứ nhất, anh phải làm một việc ở đây. Thứ hai, em biết không, Thẩm Liệt Anh nói huân chương quân công của ông ngoại anh chính là do Lưu Tại Dã, chú Lưu, bán cho mẹ cô ta, Tần Hà. Nói cách khác, rất có thể lúc ông ngoại anh chết, người ăn trộm huân chương quân công của ông chính là Lưu Tại Dã”
Nam Khê há hốc miệng, nhìn chằm chằm Lý Thừa Trạch không chớp mắt.
Lý Thừa Trạch rất muốn hôn nó một cái, nhưng lại sợ doạ con bé.
Đi một vòng quanh sân nhà Lưu Tại Dã, cơ bản có thể xác định tất cả tài bảo của tên này đều được giấu trong căn phòng xép phía tây, Lý Thừa Trạch kéo Nam Khê vào căn phòng đó.
Nó lục hòm lật tủ, còn Nam Khê đứng canh bên ngoài cửa sổ.
Nghĩ tới nghĩ lui, Nam Khê lấy sợi dây trong tay Lý Thừa Trạch: “Anh, anh là quân nhân, chúng ta cứ làm theo trình tự bình thường đi, trộm đồ là phạm luật”
“Đây không tính là trộm, chỉ có thể nói chúng ta đến xem thử thôi”, Lý Thừa Trạch lấy lại sợi dây kẽm, mở một chiếc tủ trong góc, ái chà, bên trong toàn là bảo vật.
Nó đang định lục xem trong đó có di vật của ông ngoại không thì bang một tiếng, cửa bên ngoài sân mở ra.
Tống Thanh Sơn và Lưu Tại Dã từ bên ngoài đi vào, tay cầm chai bia do nhà máy Hồng Tinh của Tần Châu sản xuất.
Hai đứa trẻ hoảng sợ, không biết trốn vào đâu.
Có một điều trùng hợp là tứ hợp viện nhiều phòng như vậy, Lưu Tại Dã lại vào đúng căn phòng xép phía tây này.
Còn có thể làm gì được nữa? Lý Thừa Trạch kéo Nam Khê một cái, hai đứa lăn xuống gầm giường nhà Lưu Tại Dã.