Tivi màu cỡ lớn, phần thưởng quốc gia này tất nhiên không phải chỉ Tống Đông Hải mới có, tất cả các chiến sĩ giải phóng quân ưu tú đều có. Trên tivi chưa chiếu đến nên mấy đứa nhỏ không biết hai anh đã hoàn thành nhiệm vụ gì.
“Hôm nay trên tivi phát lễ duyệt binh, đừng ai ngăn cản em, em muốn ăn bánh nướng, ăn bánh tiêu, còn phải uống trà, vừa ăn vừa xem tivi”, Cốc Đông cầm mấy quả hồng trên bệ cửa sổ, hung hăng nói: “Nhất là Tống Nam Khê, chị không được ngăn cản em xem tivi”
Có tivi không thôi chưa đủ, còn phải gắn thêm cột ăng ten nữa. Cốc Đông buộc cây ăng ten lên cây hồng, Nam Khê bận chỉnh dò kênh, chỉ cần tivi nhấp nháy, có bóng hình xuất hiện, Bắc Cương sẽ hét lên: “Anh, chuyển lại một chút, có thể thấy hình rồi”
Trên tivi đang chiếu lễ duyệt binh, ngay cả Tô Hướng Vãn, vì có con mình tham gia trong đó, nên cũng chạy vào nhà xem.
Cốc Đông giơ cột ăng ten lên hỏi: “Có tín hiệu không? Không có bánh nướng thì cũng phải cho em trái hồng chứ”
“Có, em giữ vững một chút, nhìn thấy anh Thừa Trạch rồi”, Nam Khê hét lớn.
Nhịn 3 ngày, Cốc Đông đã đói đến mức bụng dính sát vào lưng, muốn trèo xuống, nhưng chợt phát hiện không mang theo dây, không buộc ăng ten vào cây thì sẽ không thể nào xem được.
Quả thật nó muốn xem đến đòi mạng, cũng đói muốn đòi mạng, vì thế cài cột ăng ten vào nhánh cây rồi vội vàng tụt xuống, nhìn thấy trong tivi từng hàng quân màu xanh diễu hành ngang qua, vừa định lao vào thì tivi loé lên một cái, Bắc Cương kêu lên: “Anh, tivi lại tắt rồi”
Gió thổi một cái, ăng ten rung chuyên, tín hiệu sẽ mất phải không?
Cốc Đông lại vội vàng leo lên cây, nghe người dẫn chương trình bình luận đầy nhiệt huyết bên dưới: “Nhìn ngang là một đường thẳng, nhìn dọc là một đường thẳng, nhìn chéo vẫn là một đường thẳng, bọn họ giống như một ngọn núi lớn hùng vĩ, tạo thành Vạn lý trường thành của tổ quốc chúng ta”
Sốt ruột có, đói cũng có, nhưng quên mang dây lên, nó phải làm sao? Vốn là Cốc Đông định lấy thắt lưng để buộc ăng ten, nhưng nó tháo vội quá, thắt lưng rơi luôn xuống gốc cây.
Nó đã quyết là phải làm được, dứt khoát c** q**n ra, dùng quần buộc chặt cột ăng ten rồi tụt xuống.
Nhưng mùa thu ở Bắc Kinh, chưa nói đến gió mà bão cát có thể ập đến bất cứ lúc nào, chớp mắt một cái gió thổi đến, mông nó lạnh ngắt, Cốc Đông vừa bước vào cửa phòng khách, Tô Hướng Vãn đang gặm quả hồng lại nói: “Cốc Đông, sao lại không có tín hiệu? Nhanh lên, anh Đông Hải sắp ra ngoài rồi”
Miệng Cốc Đông co rút lại, nhìn qua cửa sổ, chỉ thấy trên màn hình tivi toàn đốm trắng.
Thôi thì để cả nhà xem tivi, nó lại leo cây vậy.
Lần này vận khí của nó không tốt, q**n l*t vốn đã bị giặt rất nhiều lần, lúc Lý Thừa Trạch bước vào đã bị cành cây cào cho rách thành mấy mảnh.
Cốc Đông đứng trên cây hồng, tựa vào cột ăng ten, mông đón gió lạnh. Thằng bé chống cột ăng ten, nghe bình luận bên dưới, với tay lấy một quả hồng ở phía xa, đã đói 3 ngày rồi thì 1 quả hồng cũng tốt.
Trong tivi vang lên hiệu lệnh bồng súng, ống kính đặc tả Tống Đông Hải mặt bừng bừng khí thế, cùng với tiếng dập súng đanh thép là lưỡi lê sáng loá, thật là đẹp trai đến ngây người.
Khó trách Tô Hướng Vãn nghe cha kể, sau cuộc duyệt binh năm 84, không có lần duyệt binh nào có thể so sánh được, quả thật như vậy, cô vốn là người không ham mê quân sự mà cũng bị cuốn theo, nhiệt huyết sôi trào.
Ăn bánh nướng, bánh tiêu, còn có cả hồng, cả nhà ngồi xem rất vui vẻ.
Lý Thừa Trạch mang dây kẽm leo lên cây, thay vào chỗ của Cốc Đông, cởi áo của mình che cái mông cho nó, giúp nó giữ chút mặt mũi đi vào nhà, nhưng lúc này trên bàn chỉ còn lại một cái bánh tiêu nguội ngắt.
Cốc Đông nhét miếng bánh tiêu vào miệng, nhìn từng chiếc xe hoa đầy màu sắc trên tivi, hỏi Tô Hướng Vãn: “Anh Thừa Trạch cùng Đông Hải đâu rồi?”
“Không phải đang ở nhà sao?” Tô Hướng Vãn nói.
Cốc Đông uỷ khuất bĩu môi: “Con muốn nhìn thấy các anh ấy trên tivi”
Duyệt binh đã kết thúc rồi, bây giờ chỉ còn những đội hình đi về điểm tập kết, trên tivi náo nhiệt như vậy, ai cũng thích thú, chỉ có Cốc Đông thương tâm khổ sở, nó không được nhìn thấy dáng vẻ hai người anh mặc quân trang, bồng súng đi trong đội ngũ.
Lý Thừa Trạch lấy một đoạn ống thép khác, cố định ăng ten lên tường rồi mới vào nhà.
“Anh Thừa Trạch không phải là chiến sĩ ưu tú, không có tivi lớn”, Bắc Cương lập tức nhận ra người anh này không có vinh quang như anh Đông Hải vì thế vội vàng nhắc.
Trong tivi Lý Thừa Trạch đen như vậy nhưng ở bên ngoài da nó trắng hơn, trên tivi là bộ dạng doạ người, bên ngoài lại cười hì hì, tóm lại nhìn rất buồn cười.
“Tivi có một cái là được rồi, có nhiều làm gì?” Lý Thừa Trạch cầm một quả hồng nói.
Nam Khê vội vàng: “Ở Bắc Kinh có một cái, về nhà cũng phải có một cái, nếu không ở Tần Châu chúng ta xem bằng gì?”
“Cho nên người anh này không ưu tú”, Bắc Cương nói thêm một câu.
Tống Nam Khê ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ của Bắc Cương, hận không thể chui vào trong tivi, Lý Thừa Trạch đút tay vào túi quần, đứng sau lưng nó một hồi, cầm đuôi sam của nó khẽ lắc.
Nhưng khi Nam Khê quay đầu lại, Lý Thừa Trạch lại quay người chạy vào bếp.
Hôm nay, vì Tống Thanh Sơn nói đám người Cốc Bình, Thẩm Tam Cường sẽ đến nhà ăn cơm nên cô phải chuẩn bị đồ ăn sớm.
Vừa quay đầu lại, Lý Thừa Trạch hai tay đút túi quần, dương dương đắc ý nhìn cô.
“Đông Hải là được người ta khua chiêng gõ trống đưa về, còn con thì thế nào, có chuyện gì xảy ra? Trên tivi thấy con cũng rất cừ, có phải vì chuyện của ông ngoại mà con không được bình chọn ưu tú không?” Tô Hướng Vãn hỏi.
“Một cái danh hiệu ưu tú thôi mà quan trọng vậy sao?” thằng nhóc này chỉ cần cao hứng một chút là có ngay bộ dạng cà chớn: “Không ưu tú thì làm sao, Học viện Quân sự bọn con vẫn đứng đầu trong tất cả các đội hình”
“Dì sợ ở phía trên có người muốn gạt bỏ con, cố ý làm khó con, cái gì mà Ito, Adrian, còn có Thẩm Liệt Anh, bọn chúng cùng hội với nhau, cố tình sỉ nhục con, con không phạm sai lầm nào đấy chứ?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lý Thừa Trạch vẫn là bộ dạng dương dương tự đắc, rất thiếu đòn đó: “Chẳng phải chỉ là một Thẩm Liệt Anh thôi sao, chuyện kia con đã sớm giải quyết rồi, dì không cần phải lo”
“Vậy rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Huân chương quân công của ông ngoại con ai bán cho Adrian? Chuyện này có sắp đặt sao?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lý Thừa Trạch l**m l**m môi: “Những chuyện này dì không cần phải lo, con biết phải làm gì. Chẳng phải dì chê con không ưu tú sao, cho dì cái này”
Một cái chìa khoá nhỏ treo trên một sợi dây màu xanh quân đội, bên trên còn có một chiếc còi.
Ném vào tay Tô Hướng Vãn, Lý Thừa Trạch vẫn còn đang huýt sáo: “Con không phải là chiến sĩ giải phóng quân ưu tú, con là cán bộ giải phóng quân ưu tú, cho nên phần thưởng là một căn nhà, ngay tại khu nhà Bộ tổng tham mưu, hai phòng ngủ 1 phòng khách, sau này để cho dì và cậu dưỡng lão”
Một ngôi nhà ở Bắc Kinh, phúc lợi này quá tốt.
“Nhìn xem con đắc ý như vậy, sao không nói cho bọn nhỏ biết để bọn chúng khen ngợi con?” Tô Hướng Vãn nói.
Lý Thừa Trạch hết sức buồn rầu: “Dì cảm thấy với bọn chúng, chuyện trong nhà có tivi thật sự quan trọng không? Trong mắt bọn chúng chỉ có tivi thôi”
Đó là Cốc Đông vì xem tivi mà quần vẫn còn buộc ở trên cây hồng.
Hôm nay không chỉ có Thẩm Tam Cường, Cốc Bắc, anh họ Cốc Bình cũng tới, còn có Hàn Giang ở Cục An ninh Quốc gia, mà Tô Hướng Vãn bất ngờ nhất là tư lệnh Trương cũng đến.
Một đám người nhìn rất bình thường nhưng cũng rất uy nghiêm, Cốc Bình cùng Trương tư lệnh từ khán đài lễ duyệt binh đến, không nói đến chuyện họ oai nghiêm thế nào, ít nhất hai tên lính quèn Thừa Trạch và Đông Hải vừa nhìn thấy họ đã lủi đi mất.
Theo truyền thống của quân giải phóng, chỉ cần mấy chai Nhị oa đầu, thêm một đĩa đậu phộng, một miếng thịt trâu nguội, ớt xanh trứng muối, thêm một đĩa dưa muối lớn là đủ cho bọn họ.
Cầm đũa lên ăn uống, cũng coi như là ăn mừng.
Tô Hướng Vãn ở trong bếp làm mì sợi cho bọn họ, ăn với dưa muối thì chỉ cần một nồi mì là đơn giản nhất, Tống Nam Khê ở trong bếp phụ cô.
Dĩ nhiên, có cả Lý Thừa Trạch đang ngồi xổm dưới đất bóc tỏi, tất cả đều đang lắng nghe chuyện gì đang xảy ra với tư lệnh Trương.
“Tôi thề trước lãnh tụ, cho tới giờ tôi chưa từng làm gì vi phạm với tổ chức, huống chi tôi đang mắc bệnh ung thư, làm chuyện đó với tôi có ích lợi gì?” tư lệnh Trương vỗ bàn gầm lên.
“Trương Kiến Thiết làm những chuyện gì, anh có biết hay không? Cho dù là Tần Hà hay Mậu Phương Phương cũng đều bám chặt lấy Trương Kiến Thiết, nói cách khác, trong quân đội người duy nhất bọn họ nhắm vào chỉ có anh”, Hàn Giang chỉ vào mũi tư lệnh Trương nói.
Tư lệnh Trương đi lên từ phó tư lệnh, quả thật trong lần kiểm tra sức khoẻ trước đã được chẩn đoán ung thư phổi, nhưng vì lễ duyệt binh nên ông ta vẫn giấu chuyện này.
“Bình thường ở nhà tôi vô cùng cẩn thận, các người nói con trai tôi làm ăn bên ngoài thì tôi tin, nhưng nói nó bán đứng quốc gia, tôi tuyệt đối không tin”, tư lệnh Trương vẫn đứng đó rống lên.
“Chuyện đã xảy ra rồi, Thẩm Liệt Anh đã bị bắt, Kiến Thiết nhà anh sớm muộn gì cũng bị giam bởi vì Thẩm Liệt Anh đã khai ra nó. Lãnh đạo, tôi chỉ muốn hỏi một câu, huân chương quân công của ông ngoại Lý Thừa Trạch có phải anh sai người cướp không?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Tư lệnh Trương ôm ngực ho kịch liệt, ho một hồi rồi với tay tới Tống Thanh Sơn.
Đám người này không ai mang khăn tay, giấy vệ sinh thời điểm này còn chưa thông dụng, chỉ có Tống Thanh Sơn lúc nào cũng mang khăn tay trong người.
Nắm lấy chiếc khăn, phun ra một búng máu.
Ông ta đã như vậy, mọi người còn biết làm sao?
“Tóm lại, chuyện này tôi sẽ báo cáo đúng sự thật lên trên, nếu anh thừa nhận chuyện huân chương quân công, tôi sẽ giúp anh được tại ngoại để chạy chữa. Còn nếu anh sống chết không thừa nhận, lãnh đạo, coi như tôi không giúp được ngài”, Tống Thanh Sơn nói.
Tư lệnh Trương đứng lên, lảo đảo muốn ngã, đụng phải đĩa đậu phộng làm nó rớt xuống đất, mảnh vỡ cùng đậu phộng bay tung toé, ông ta loạng choạng từ trong nhà đi ra.
Tống Thanh Sơn định đỡ, bị ông ta gạt ra.
“10 năm trước tôi ở Lâm Chi, các người biết chỗ đó lạnh như thế nào không? Chân tôi tê cóng mỗi ngày, Kiến Thiết lớn lên ở Lâm Chi, điều kiện trên cao nguyên gian khổ, chỉ có cao lương và lúa mạch, tôi phải tiết kiệm mọi thứ cho nó, nuôi nó ở vùng biên giới đó. Lúc nó 18 tuổi, mỗi sáng tôi phải dậy xoa bóp cái chân tê cóng của nó mới xỏ được vào giày”, tư lệnh Trương chỉ vào Hàn Giang tức giận nói: “Con trai do tôi nuôi lớn không thể nào làm loại chuyện như vậy”
“Chứng cớ đã đầy đủ, lãnh đạo, anh nên thừa nhận thực tế đi”, Hàn Giang thẳng thắn.
Sự thật là lúc tư lệnh Trương còn trẻ, bởi vì luôn đóng quân ở biên giới, vợ anh ta không chịu được đã ly dị, gả cho cấp trên của anh ta.
Con trai lớn lên ở vùng xa xôi hẻo lánh, bởi vì anh ta không có thời gian để giáo dục, học hành không đến nơi đến chốn, không đậu vào trường tốt, trình độ học vấn thấp, lại không có bản lĩnh nên mới bị Mậu Phương Phương và Thẩm phu nhân lợi dụng.
Đáng thương cho ông ta, nửa đời ở vùng biên giới, cuộc sống mới chỉ tốt đẹp được vài ngày, không ngờ chỉ vì chuyện của con trai mà lại bị bắt giam.
Nhìn bóng lưng loạng choạng của tư lệnh Trương, đừng nói mấy người Tống Thanh Sơn cùng Cốc Bình, ngay Tô Hướng Vãn cũng cảm thấy không đành lòng.
Cốc Bình cùng Thẩm Tam Cường không quan tâm nhiều đến chuyện huân chương quân công của ông ngoại Lý Thừa Trạch, bởi vì chuyện của Adrian liên quan đến mối quan hệ đối ngoại giữa hai nước, tương đối khó đàm phán nên cũng vội vã rời đi.
Tô Hướng Vãn còn nửa nồi mì, dù cho Cốc Đông có ăn nhiều đến mấy cũng không thể ăn hết phần dành cho 3 người đàn ông được, huống chi ngày mai họ đã phải quay về Tần Châu.
Không còn cách nào khác, Tô Hướng Vãn đành nhồi mì thành bánh kếp, phết dầu lên rồi tìm bà cụ Thẩm hàng xóm dạy bà cách làm mì sợi, sau khi cô đi, chỗ mì sợi này vẫn có thể để lại cho bà cụ được.
Kết quả vừa tới cửa nhà bên cạnh, nghe thấy hai người đang nói chuyện bên trong.
“Chỉ là biên giới thôi, lúc đầu con đã muốn đi nhưng mọi người đều ngăn cản, bây giờ thì dù thế nào con cũng vẫn sẽ đi”, đó là giọng của Thẩm Tinh Nguyên.
Sau đó là giọng của bà cụ Thẩm: “Tên thổ phỉ đó có đối tượng rồi, chính là tiểu nha đầu có quan hệ với Tần Hà, tên là Mậu Phương Phương, còn là một gián điệp. Con mà dám chạy đến sa mạc tìm nó, bà đánh gãy chân con”
“Con không phải đi tìm anh ta, con đến đó làm việc, nhà máy thép bọn con mở chi nhánh ở đó”, Thẩm Tinh Nguyên vẫn lý sự.
Bà cụ Thẩm chẳng lẽ lại không hiểu cháu gái mình: “Thật đúng là cứng đầu, hộ khẩu Bắc Kinh là thứ mà người ngoài bình thường có thể có được sao? Con đi vào sa mạc, ngây ngốc ở cùng chỗ với cái thằng đào giun thì hộ khẩu Bắc Kinh làm thế nào? Nhà cửa tính sao? Nhà máy thép còn chưa phân nhà cho con đâu”
“Con không cần nhà, cũng không cần hộ khẩu”, Thẩm Tinh Nguyên nói.
Bình thường bà cụ Thẩm là người rất rộng rãi, nhưng khi nói đến chuyện này, bà liên tục gọi là thằng đào giun: “Nếu con thật sự đi theo cái thằng đào giun kia thì con cứ chờ xem, ngay cả cái nhà vệ sinh trong sân viện này cũng không để lại cho con”
Tô Hướng Vãn cố ý ho một tiếng, bà cụ Thẩm vội vàng ra đón: “Ồ Hướng Vãn à, đã trễ thế này sao còn chưa ngủ?”
Tô Hướng Vãn cố tình nói: “Ngủ không được, nhà chúng tôi còn chưa thu dọn xong, còn phải để cho hai thằng con trai dọn dẹp nhà cửa. Tây Lĩnh nhà chúng tôi cũng có hộ khẩu Bắc Kinh, còn có chức vụ ở Đại học Dầu mỏ, tôi phải đi lĩnh lương cho nó”
Chẳng phải chỉ là nhà và hộ khẩu thôi sao, làm như người khác không có vậy.
“Hai con trai cô lấy nhà ở đâu ra? Bây giờ ở Bắc Kinh mua nhà không dễ, cô có tiền cũng không có ai bán nha”, bà cụ nói.
Tô Hướng Vãn chỉ vào hai sân viện đang khoá cửa: “Hai cái nhà kia, một cái của Tây Lĩnh, một cái của Đông Hải, có điều hai đứa bây giờ chưa lập gia đình nên lười dọn vào ở thôi”
Nói như vậy, ở nơi tấc đất tấc vàng này, Tô Hướng Vãn có 3 cái nhà?
Thẩm Tinh Nguyên mở lớn mắt nhìn bà nội, bà cụ trong lòng sốt ruột, Phật dựa vào kim trang, người dựa vào ăn mặc, người vừa có nhà vừa có công việc còn hơn cả kim trang của Phật.
Bà cụ suy nghĩ, nếu Tống Tây Lĩnh có công việc ở Bắc Kinh, còn có nhà thì đúng là một đối tượng tốt, nhưng Tô Hướng Vãn chỉ hướng dẫn bà cách làm mì sợi, cái thái thịt dê lát mỏng chứ không hề nhắc một câu nào đến Tống Tây Lĩnh.
Chỉ cần cô nói một tiếng, bà cụ sẽ đồng ý lập tức để cho hai đứa trẻ kết hôn.
Nhưng đến lúc rời đi, Tô Hướng Vãn cũng không nhắc một câu nào.
Không có tiệc rượu nào không tàn, chẳng qua chỉ vội vã gặp gỡ một thời gian ngắn, gia đình Tô Hướng Vãn phải quay về Tần Châu, Tống Tây Lĩnh phải đi chuyến tàu khác, di chuyển từ Hô Thành đến biên giới.
Mậu Phương Phương và Ito thực sự bị kết án, dĩ nhiên sẽ có một nhóm lớn nhân sĩ yêu nước Nhật Bản sẽ kêu gọi tự do và cố gắng giải cứu bọn họ, vì thế có thể sẽ phải bỏ rất nhiều tiền, nhân lực và vật lực.
Tống Tây Lĩnh không quan tâm đến những điều này, điều duy nhất khiến nó chán nản là khó có thể tìm được một người con dâu vừa ý cha mẹ.
Lúc mẹ còn nhìn thấy nó ở nhà ga xe lửa, Tống Tây Lĩnh mặc bộ âu phục, đặc biệt còn thắt cà vạt mà Tô Hướng Vãn mua cho nó, trong đám đông ô hợp, nó là người đẹp trai nhất.
Nhưng khi lên xe lửa, tìm được giường nằm của mình, nó vào nhà vệ sinh cởi âu phục, tỉ mỉ gấp lại, mặc lại bộ đồ bảo hộ lao động của mình.
Lúc mặc bộ đồ lao động, Tống Tây Lĩnh sửng sốt một chút, vốn dĩ bộ đồ này của nó dính dầu loang lổ nhưng lúc này lại sạch bong như mới.
Thay quần áo xong, ra chỗ rửa tay, trên chiếc gương dính nước hiện ra gương mặt một công nhân dầu mỏ trẻ tuổi, đeo kính đầy vẻ lịch sự.
Theo thói quen nó nắm tay đút vào túi, lại sờ thấy một tờ giấy.
Nó lấy ra, tưởng là tờ giấy vụn, quen thói liếc nhìn một cái trước khi vứt đi, nhận ra nét chữ viết tay của Tô Hướng Vãn. Cô tỉ mỉ chỉ cho nó cách dùng xăng để ngâm vết dầu đen, bao nhiêu lâu để giặt sạch.
Cho nên bộ đồ lao động của nó sạch sẽ như vậy là do mẹ đã giặt cho nó.
Trở lại giường nằm trong toa xe, Tống Tây Lĩnh mở sổ tay, tranh thủ lúc rảnh rỗi để làm việc.
Toa giường nằm bên cạnh có một chàng trai trẻ đang cất tiếng hát, đó là một ca khúc tiếng Anh có tên "Bohemian Rhapsody", tiếng “mẹ” quen thuộc đến mức ngay cả những người không biết tiếng Anh cũng có thể hiểu.
Tống Tây Lĩnh cảm thấy giọng hát này rất quen, nghĩ một hồi lâu nó nhớ ra, hiện tại người hát được ca khúc tiếng Anh không nhiều, đây hẳn là con thứ hai của thầy, Nhiếp Vệ Quốc, so với Cốc Đông còn gấu chó hơn.
Nhiếp Vệ Quốc đang trong quân ngũ, chắc là về thăm nhà nên mới đi tàu hoả.
Bản tính Tống Tây Lĩnh lạnh lùng, giống như thầy của mình, nó chỉ một lòng nghiên cứu khoa học, không màng thế sự, huống chi người động một chút là ôm đàn nhảy nhót như Nhiếp Vệ Quốc làm nó không chịu được.
“Thật trùng hợp, có phải anh cũng đi Tháp Lý Mộc không?” giường giữa có một cô gái không nhịn nổi đã hỏi trong lúc nó trèo lên giường trên.
Thật ra Tống Tây Lĩnh đã sớm nhìn thấy Thẩm Tinh Nguyên không những cùng xe lửa, cùng toa, thậm chí còn nằm giường dưới giường của nó.
Mặc dù trong lòng bối rối như tiếng đàn của Nhiếp Vệ Quốc, Tống Tây Lĩnh vẫn không nói gì. Thực ra nó là một đứa trẻ rất nhút nhát, lúc trước chia tay Mậu Phương Phương, cô ta muốn hôn nó một cái, nó bị hù chạy mất dép.
“Tôi hỏi anh, anh có nghĩ chúng ta ở bên nhau là ngẫu nhiên không?” Thẩm Tinh Nguyên không màng mặt mũi, vượt ra ngoài lề thói thông thường của con gái, dùng một tư thế kỳ quái bò ra khỏi giường, hai tay nắm chặt mép giường, hai mắt tròn vo, dáng vẻ rất lưu manh: “Anh có nghe thấy tôi nói không? Có muốn tôi lên giường anh nói chuyện chút không?”
Xe lửa xình xịch chạy về phía trước, Tống Tây Lĩnh nhìn Thẩm Tinh Nguyên hồi lâu, cô gái Bắc Kinh xinh đẹp, da thịt trắng nõn, nụ cười tươi tắn, hàm răng trắng đều.
Nó đột nhiên giơ tay, kéo cô lên giường trên.
Hai người sóng vai nằm cạnh nhau, Tống Tây Lĩnh khoanh tay trước ngực nói: “Một tháng lương của tôi là 300 đồng, tiền thưởng 280, trước mắt độc thân, còn cô? Tự giới thiệu một chút đi”
“Tôi hiện tại không có việc làm, nói được điều đến Tháp Lý Mộc là nói dối. Nếu anh muốn lương cao, tôi sẽ làm công việc khác, nếu anh không muốn lương cao, tôi sẽ thi vào đơn vị của anh khi tới nơi, đơn giản vậy thôi”, Thẩm Tinh Nguyên nói.
Hoá ra cô lén lút bỏ nhà, định chạy trốn với Tống Tây Lĩnh.
“Tiền lương của tôi không thấp nhưng tôi phải gửi về nhà một ít cho cha mẹ, mỗi tháng chỉ còn khoảng 400 đồng”, Tống Tây Lĩnh nói tiếp.
“Đủ rồi, anh còn chưa biết điểm tốt của tôi đâu, tôi ăn rất ít, tiêu tiền cũng không nhiều”, Thẩm Tinh Nguyên cười nói.
Lòng sôi trào nhưng những lời nói ra lại đơn giản nhất, bình dị nhất.
Có lẽ đây chính là ý nghĩa của tình yêu.
Cho dù là Tống Tây Lĩnh lúc nhỏ hay khi trưởng thành, nó luôn có một lòng thành kính với mẹ, với gia đình, với người yêu.
Chỉ cần có người nguyện ý chìa cành ô liu, nó vẫn sẽ như cũ nguyện ý đem hết sức lực để tiếp nhận.
Cho dù đoạn tình cảm đó có đi đến đâu, Tống Tây Lĩnh vẫn tin rằng, nó tuyệt đối không phụ lòng người khác.