Nhà của Hầu Thanh Diệu chỉ đơn giản có 2 phòng ngủ 1 phòng khách, phòng khách đầy đồ chơi của trẻ con. Đã 10 giờ tối, thằng nhỏ đã đi ngủ, chỉ còn hai vợ chồng và Mậu Phương Phương ngồi trên sofa, mắt đỏ ngầu.
“Để nó đến bệnh viện làm việc cho tốt, có một phần tiền lương cố định, tôi nuôi nó chừng ấy năm chưa từng yêu cầu bất cứ điều gì, nhưng anh đừng có nghĩ đến chuyện kết hợp nó với Trương Kiến Thiết”, Hầu Thanh Diệu nói.
Tề Lực chỉ Hầu Thanh Diệu nói: “Cô nhìn thử xem, nhìn Tống Thanh Sơn kia đã là Tham mưu trưởng, nhìn Cốc Bình xem, bây giờ đã lên đến trung ương. Tôi chỉ phụ trách một chi nhánh công ty, ăn cơm còn phải cúi mình nịnh nọt người khác, có thể không tức giận được sao? Dù sao thì Phương Phương với Tiểu Tu đều không phải con tôi, bây giờ tôi muốn nâng đỡ Phương Phương, để nó kết hợp với Trương Kiến Thiết, nắm chặt lấy Đại Khánh”
“Tiểu Tu sao lại không phải con anh? Nếu không chúng ta đi làm giám định”, Hầu Thanh Diệu tức giận đến mức muốn nhảy lên đánh người.
Tề Lực lập tức tự vệ: “Đừng có nói gì về nhóm máu, tôi con mẹ nó sinh ra đã bị vô tinh, đây là bệnh viện nói, Phương Phương cũng nói, cho nên nhóm máu không có thuyết phục được gì, phải xét nghiệm DNA. Cho nên cô đừng lôi đứa trẻ ra hù doạ tôi, nhóm máu của nó giống tôi cũng chẳng nói lên điều gì, mấu chốt phải nhìn vào DNA”
“Phương Phương, ba con không tin mẹ, nhưng con là người luôn tin mẹ, con nói đi, lúc đó mẹ có qua lại với người khác không?” Hầu Thanh Diệu khó khăn lắm mới sinh được đứa bé, là của Tề Lực nhưng người này sống chết không chịu tin. Nếu thật không phải vì sợ đứa trẻ không có ba, Hầu Thanh Diệu đã sớm đuổi cổ hắn ra khỏi cửa.
Mậu Phương Phương né tránh, chỉ nói: “Bệnh viện An Định kém hơn nhiều so với tưởng tượng của con, bác sĩ lâm sàng chỉ được lương 50 đồng một tháng, mẹ, không đủ để con sống ở Bắc Kinh”
“Con có nhà của mẹ để ở, có thể ăn cơm ở nhà ăn bệnh viện, trình độ cao hơn thì tự nhiên lương sẽ cao, hơn nữa bệnh viện còn có không ít phúc lợi, sao lại không đủ cho con sống?” Hầu Thanh Diệu nói.
Tề Lực cầm cái túi của Mậu Phương Phương giơ lên: “Phương Phương của tôi với loại nhà quê như cô không giống nhau. Cái túi này của nó đã hơn 50 đồng, cô còn bảo nó ăn ở nhà ăn, làm sao nó chịu được?”
“Phương Phương, khoe khoang như chủ nghĩa tư bản là không được, đừng nói với mẹ là con cũng học cái thói hư vinh đó. Tập trung làm việc cho tốt, đừng có chăm chăm nhìn vào cách ăn mặc mà tự hào”, Hầu Thanh Diệu sờ túi của Mậu Phương Phương, không khác gì cái túi 5 đồng cô mua ở chợ.
Tề Lực ném cái ly xuống bàn, bộ dạng ghét bỏ: “Đồ Hầu Thanh Diệu cổ lỗ sĩ, ở Đông Bắc này nhà nào chẳng có tiền, người ta bỏ ra mấy chục ngàn mua một chậu lan quân tử, còn cô vẫn chỉ nghĩ đến chế độ, đến đồng lương bèo bọt”
Trong phòng ngủ, Tiểu Tề Tu bị đánh thức, khóc um lên.
“Được rồi, Tề Lực, anh nhanh cút đi cho tôi. Phương Phương, mau vứt cái túi kia đi, con không làm việc tử tế ở bệnh viện An Định thì đừng nhận làm con gái mẹ nữa”, Hầu Thanh Diệu tức giận, cảm thấy cuộc sống của mình đúng là nước đổ khó hốt, ôm con trai ra, bắt đầu đạp Tề Lực.
Mặc dù Tề Lực không nhận đó là con trai mình nhưng dù sao nuôi lâu như vậy cũng có tình cảm, đưa tay ra nắm lấy con: “Bất kể con là tiểu tạp chủng từ đâu tới, dù sao cũng là tôi nuôi lớn, sao lại để tiện nghi cho Hầu Thanh Diệu được chứ. Nếu phải đi, tôi sẽ mang Tiểu Tu đi cùng”
Nhất thời, thằng nhỏ khóc, Mậu Phương Phương cũng khóc, Hầu Thanh Diệu cùng Tề Lực đánh nhau xà quần không tách ra được.
Nhưng Tống Thanh Sơn đến, rất nhanh mọi chuyện đã được giải quyết.
Cửa mở, hắn bước vào, thấy Tề Lực và Hầu Thanh Diệu đang tranh giành đứa nhỏ, túm lấy Tề Lực lôi vào bếp rồi đóng cửa lại, chỉ nghe tiếng đấm bịch bịch, lúc sau cửa mở ra, Tề Lực cúi đầu, không giương nanh múa vuốt như trước nữa.
Nghe Hầu Thanh Diệu nói chuyện ngắt quãng một lúc, vợ chồng Tô Hướng Vãn mới biết cuộc sống của Hầu Thanh Diệu mấy năm qua quả thực rất hỗn loạn.
Tề Lực sống chết không chịu tin đứa trẻ là con mình, đây là vướng mắc mấu chốt nhất của hai vợ chồng.
Hắn ta không tin Tề Tu là con trai mình, hơn nữa vì mưu cầu danh lợi, muốn nắm chặt Mậu Phương Phương vừa quay về trong tay, nghĩ biện pháp nâng đỡ con rể làm bí thư đảng ở Đại Khánh, thoả mãn ước mơ làm quan chức của hắn.
“Để cho hắn đi đi, mấy người cũng đừng khuyên, tôi đúng là kẻ mù mới quay về nhìn lầm tên khốn kiếp này”, Hầu Thanh Diệu hít một hơi thật sâu nói: “Ban đầu anh ta từ Thanh Tàng về, nói mình đã thay đổi tốt lắm, bây giờ vô cùng khiêm tốn, chỉ cần sống tốt qua ngày, nhưng mọi người thấy đó, anh ta chưa từng từ bỏ mơ ước được làm quan”
Tề Lực không dám ồn ào trước mặt Tống Thanh Sơn, nhìn con trai đang đầy vẻ uỷ khuất. Cho dù có phải con của mình hay không, anh ta thực sự thương xót thằng bé, hơn nữa quả thật anh ta đối xử rất tốt với con trai mình và thằng bé cũng rất yêu anh ta, hai cha con run rẩy ôm nhau.
“Thế mới nói cô không nên tái hôn, thiên hạ thiếu gì đàn ông tốt. Cốc Bình theo đuổi cô lâu như vậy, cô đúng là mắt mù, giờ Cốc Bình là địa vị gì, vào đến trung ương rồi. Nhìn lại Tề Lực nhà cô xem, đàn ông gì mà rắm cũng không dám thả”, Tô Hướng Vãn hận không thể đạp cho Tề Lực hai cái.
Tống Thanh Sơn không nói gì, cầm chiếc túi da nhỏ tinh xảo của Mậu Phương Phương lên nghiên cứu.
Mậu Phương Phương vẫn như cũ không nói một lời nào, vặn vẹo hai tay, như thể tất cả mọi chuyện đều không liên quan đến cô ta.
“Anh nói một câu đi, để cho hai người bọn họ ly hôn, tên Tề Lực này không xứng làm chồng, làm cha, đồ cặn bã”, Tô Hướng Vãn nói.
Nhưng Tống Thanh Sơn lại hỏi Mậu Phương Phương: “Cha mẹ đánh nhau thành như vậy, cô cũng đã là cô gái ngoài 20 tuổi sao không khuyên ngăn một chút?”
Mậu Phương Phương vặn hai tay, khổ sở cười một tiếng, thật giống như vô cùng uỷ khuất.
“Tiểu tử Trương Kiến Thiết kia cũng không tệ, nhưng Tề Lực, anh đừng có nhiệt tâm quá. Tư lệnh Trương bị bệnh, anh biết không?” Tống Thanh Sơn lại nói.
Tề Lực quả nhiên sợ hết hồn, ngay cả sắc mặt Mậu Phương Phương cũng thay đổi: “Bệnh gì?”
“Ung thư”, không biết là thật hay giả nhưng biểu cảm trên khuôn mặt Tống Thanh Sơn ít nhất cũng khiến mọi người nghĩ rằng đó là sự thật.
Hầu Thanh Diệu hít một hơi lạnh: “Ung thư gì? Có nghiêm trọng không?"
"Ung thư phổi, thời gian sống nhiều nhất là ba tháng" Tống Thanh Sơn dừng lại nói: "Anh ta cũng ngang tuổi tôi. Tôi có mấy đứa con trong quân ngũ, còn anh ta cơ bản không có mối quan hệ nào trong quân đội. Trương Kiến Thiết chỉ học qua trung học kỹ thuật, đừng mơ vào được tổ chức đảng ở Đại Khánh. Biết lai lịch của Hạ Dĩ Dân là gì không? Tốt nghiệp Đại học gang thép Bắc Kinh, tôi có kém đi nữa cũng đã học ở Học viện quân sự, cho nên người ta mới làm được bí thư đảng. Trình độ học vấn của Trương Kiến Thiết là tấm thép chắn ngang đường cậu ta, cho nên nhà bên đó coi như xong rồi, anh hiểu chưa?”
Quả nhiên đây là một đả kích đặc biệt lớn. Tề Lực giống như bị sét đánh ngang tai, con trai không xong, lão cha thì bị bệnh, Trương Kiến Thiết còn giá trị lợi dụng gì nữa chứ.
Tống Thanh Sơn nói thêm: “Ly hôn đi. Ngày mai vợ chồng tôi đưa vợ chồng anh đến Cục Dân chính”
Tề Lực bị doạ sợ, thiếu chút nữa thì quỳ xuống trước mặt Tống Thanh Sơn.
Có người chiêu đãi đương nhiên là tốt rồi, mặc dù Tề Lực không thoải mái nhưng là vì lãnh đạo, vẫn phải chiêu đãi cả nhà Tống Thanh Sơn ăn sáng.
Dĩ nhiên chỉ cần có thể, anh ta vẫn muốn khuyên Tống Tây Lĩnh ở lại Đại Khánh.
Buổi sáng, Tống Thanh Sơn không chịu ăn sáng trong khách sạn, kiểu gì cũng phải đến chỗ nhà Tề Lực, ở đó có quán ăn sáng bánh nướng thịt muối, còn muốn gọi Hầu Thanh Diệu xuống ăn chung.
Bữa ăn này cũng làm hao tốn kha khá tiền của Tề Lực, hơn nữa ăn uống bên ngoài còn liên quan đến vấn đề thanh toán. Bên trong đám Tống Thanh Sơn vui vẻ ăn bánh nướng thịt muối, bên ngoài anh ta thương lượng cùng chủ quán về cách xuất thêm biên lai để hoàn tiền.
Đột nhiên trong thiết bị nghe lén bỗng có âm thanh, giọng nói của Mậu Phương Phương truyền đến: “Trương Kiến Thiết, ba anh bị ung thư, tại sao không nói sớm?”
...
"Đừng giải thích với tôi, người khác có thể nói dối nhưng Tống Thanh Sơn sẽ không, ông ấy là một người đàn ông trung thực. Tôi nói cho anh biết, nếu anh như vậy, Adrian sẽ không bao giờ hợp tác với anh nữa, các người làm như vậy căn bản không mang đến bất kỳ lợi ích nào" vẫn là giọng của Mậu Phương Phương.
Trong quán ăn sáng, hầu hết mọi người đều nghe thấy, bây giờ thiết bị nghe lén này vẫn là một thứ mới lạ, hơn nữa thanh âm còn đứt quãng, có người còn nói: “Chỗ này có tivi à, hay là radio?”
Tống Tây Lĩnh nhận thiết bị từ tay ba, điều chỉnh một chút, thanh âm bên trong rõ ràng hơn.
"Tôi không quan tâm anh nói gì, nếu anh ta không có được tin tức về vụ nổ, anh chờ ngồi tù cùng Ito đi. Nếu huân chương quân công vô dụng thì tìm biện pháp khác, ví dụ như Thẩm Liệt Anh, tôi sẽ nghĩ cách để cô ta cấp thuốc cho Lý Thừa Trạch, nhưng chuyện khác thì anh phải làm…” đang vào lúc mấu chốt, bên trong đột nhiên im bặt.
Tống Tây Lĩnh vỗ vỗ thiết bị mấy cái, thấy ba đang nhìn mình, nó đặc biệt tiếc nuối: “Ba, ba bật cả đêm, thứ này hết điện rồi”
Vẫn nói, chủ nghĩa đế quốc không bao giờ từ bỏ mong muốn hủy diệt chúng ta. Trong thời bình, mọi người chỉ chú ý đến tiền bạc, nhưng chủ nghĩa đế quốc vĩnh viễn muốn phá xã hội chủ nghĩa của chúng ta, có điều biện pháp ngày càng vô liêm sỉ hơn thôi.
Thế này còn ăn gì nữa, mau đi thôi.
Hầu Thanh Diệu còn chưa kịp phản ứng, Tô Hướng Vãn giải thích lại một lần chuyện đám người ngoại quốc Ito, Adrian có mối quan hệ với Trương Kiến Thiết, Mậu Phương Phương, đến lúc này Hầu Thanh Diệu mới hiểu tính nghiêm trọng của vấn đề.
Dẫu sao cô cũng làm trong quân pháp, vất vả cực nhọc hơn 10 năm, nuôi ăn nuôi uống nuôi học lại nuôi phải một tên gián điệp vô liêm sỉ, cô không thể chấp nhận được.
Bên kia, Tề Lực vẫn đang thương lượng với chủ quán: “Nếu anh có thể viết thêm vài đồng vào hoá đơn, sau này mỗi ngày tôi sẽ đến quán nhà anh, được không?”
Ông chủ không biết quá nhiều chữ, chật vật viết theo chỉ dẫn của Tề Lực, đột nhiên một chén óc đậu phụ đổ lên đầu Tề Lực, hoá đơn cũng ướt đẫm.
Hầu Thanh Diệu ra cửa, bên ngoài dựng một cây lau nhà, không nói không năng xách lên lầu.
Khu nhà thời điểm này đều xây thấp, căn hộ của Hầu Thanh Diệu ở tầng hai, hướng ra đường.
Chỉ lát sau, trên lầu vang lên tiếng khóc tê tâm liệt phế của Mậu Phương Phương, nhưng cơn giận của Hầu Thanh Diệu không thể bị xoá bỏ chỉ bằng vài tiếng khóc, một lát sau, cô hú lên như sói tru.
“Bao nhiêu năm cơm gạo nuôi ra một con sói mắt trắng. Mày không phải là người Nhật Bản sao, không thể khóc sao? Cho mày một con dao, mày mổ bụng tự sát ngay cho tao, nếu không tự sát, hôm nay tao đánh chết mày!” Hầu Thanh Diệu hét lên ở trên lầu.
Mậu Phương Phương khóc lóc cầu xin tha thứ nhưng vô dụng, Hầu Thanh Diệu lập tức báo cảnh sát để mang cô ta đi.
Tề Lực bị tiếng gầm thét của Hầu Thanh Diệu doạ cho sợ run lẩy bẩy.
May mà mình và con trai không lên lầu, nếu không chắc Hầu Thanh Diệu sẽ đánh luôn cả hai.
Trong tiệm ăn sáng, đúng lúc ông chủ đang cảm khái rằng những ngày tháng tươi đẹp của cán bộ đã đi qua, khi cải cách mở cửa bắt đầu, họ không thể cạnh tranh với các hộ kinh doanh gia đình nữa, bữa sáng cũng phải cắt xén bớt, Tô Hướng Vãn xách túi du lịch đi ra ngoài. Sau nhiều ngày xách đi xách về, khoá kéo hơi bị bung, lộ ra từng xấp đại đoàn kết.
Hai con mắt của ông chủ dính chặt vào cái túi của Tô Hướng Vãn, càng nhìn càng trợn to hơn, thấy cô nhảy lên xe jeep lái đi mất.
Về đến thủ đô trước ngày 1 tháng 10, dùng lời của người dẫn chương trình Đài truyền hình trung ương, đó là một biển vui mừng.
Chuyện quá khẩn cấp, Tống Thanh Sơn và Tống Tây Lĩnh trực tiếp chạy đến khu tập kết diễu binh.
Về phần diễu binh, hiện tại không phải phát sóng trực tiếp trên TV mà là phát trên radio.
Mấy đứa lớn trong nhà đi hết, radio bật to, Tô Hướng Vãn bận rộn trong bếp nấu ăn cho Nam Khê và 2 đứa nhỏ.
Đêm hôm qua về nhà, bà cụ Thẩm cho một ít cải thảo và hai con cá mú vàng đựng trong cái xô, Tô Hướng Vãn định nấu cải thảo đậu hũ cho bọn trẻ ăn trưa cùng một ít cá mú hầm.
“Mẹ, cái gì gọi là nghe quân nhạc, cờ bay phấp phới?” Tiểu Bắc Cương chắp hai tay sau đít, vểnh tai nghe radio rồi hỏi mẹ.
Tô Hướng Vãn không biết phải diễn tả thế nào: “Chờ ngày mai đi, trên tivi sẽ chiếu lại, lúc đó con sẽ biết. Buổi trưa mẹ làm cá cho con ăn, có thích không?”
“Thích”, Bắc Cương thì thầm: “Nhưng mẹ, anh Cốc Đông hôm nay không có khẩu vị ăn cơm đâu, anh bệnh rất nghiêm trọng”
Cốc Đông hai hôm nay quả thật giống như không có hứng thú ăn uống, Tô Hướng Vãn cho rằng do ăn quá nhiều xúc xích ở Trường Xuân, còn nghĩ vài ngày nhịn ăn là sẽ tiêu hoá hết, không ngờ nó bệnh à?
“Sao rồi, anh Cốc Đông của con có ói không, có đau bụng hay khó chịu không?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Bắc Cương tỏ vẻ nghiêm túc: “Cả ói cả tiêu chảy, nghe tiếng tivi nhà bà Thẩm thì thấy khoẻ, không nghe được thì không muốn ăn”
Cốc Đông ở bên ngoài trèo cây hái ba trái hồng cho Tô Hướng Vãn, hết sức phối hợp nôn oẹ hai tiếng, lại thở dài: “Ôi, không có khẩu vị gì hết, mẹ nấu cá thơm như vậy, hôm nay sợ là không có người ăn rồi”
Hoá ra là bởi cái tivi.
“Vậy con nói chúng ta nên làm gì?” Tô Hướng Vãn nhịn cười hỏi Bắc Cương.
Bắc Cương vội vàng nói: “Nhà chúng ta cũng mua một cái tivi đi, đến lúc đó bọn con đều sẽ có khẩu vị”
Hai đứa trẻ vì muốn nhà mua một cái tivi mà diễn kịch sống động y như thật.
Đến trưa, Nam Khê và Tô Hướng Vãn ăn rất ngon, Bắc Cương hầu như không ăn gì còn Cốc Đông tỏ vẻ không có hứng ăn. Tô Hướng Vãn hầm cá mú theo công thức của bà cụ Thẩm, còn có thêm mì cắt lát, vô cùng ngon nhưng vì cái tivi, Cốc Đông còn phải giả vờ nôn oẹ 2 lần, vô cùng thê thảm.
Vì ít người ăn nên buổi tối tiết kiệm được một lần nấu.
Tô Hướng Vãn cho hết đồ ăn vào cái nồi lớn, cá càng hầm càng ngon, buổi tối ăn kèm thêm với bánh nướng, hai người ăn rất ngon lành.
Còn Cốc Đông, bụng đói sôi ùng ục nhưng vì cái tivi, ngay cả Nam Khê lấy thịt cá ra đút nó cũng không ăn.
Chịu đựng cơn đói thật khó chịu.
Hay là lén ăn một trái hồng?
Nhưng hồng vừa hái xuống còn chưa mềm, lén lút cắn một miếng, toàn là nhựa chát.
Cốc Đông và Bắc Cương nhìn nhau, thầm nghĩ vì cái tivi, chúng ta phải tiếp tục nhẫn nhịn cho đến khi mẹ đồng ý mua.
Đến ngày thứ hai, quỷ mới biết làm sao Cốc Đông sống sót được.
Nó sắp sửa cảm thấy mình không chịu được nữa rồi, hoa mắt chóng mặt, đi bộ mà chân cũng run rẩy.
Nhưng vì cái tivi, bọn chúng có thể chịu đựng thêm một ngày nữa.
Nghe nói ở thủ đô này, ngay cả ở trung tâm hành chính cũng không có bí mật nào giữ được. Đến ngày thứ hai, ngay cả bà cụ Thẩm cũng thì thầm rằng, có thể một số người đã bị bắt ở khu tập kết diễu binh.
Tô Hướng Vãn đoán chừng Thẩm Liệt Anh kia cũng gặp rắc rối rồi.
Nhưng Bắc Cương và Cốc Đông không quan tâm đến điều này, bọn nó chỉ biết lại phải nhịn thêm một ngày.
Hôm nay Tống Nam Khê không đút cơm cho nó nữa, cầm một chén nước đậu Bắc Kinh ăn cùng bánh vòng chiên. Con bé bê đồ ăn ngồi dưới gốc cây hồng, căn một miếng bánh vòng lại uống một ngụm nước đậu, vô cùng thơm ngon.
Tô Hướng Vãn không thích nước đậu, tự làm một tô mì trà. Mùi thơm thoang thoảng của mè, mùi tươi mát của bột kê và bánh vòng với lớp vỏ chiên giòn, phần nhân mềm mại, ngửi một hơi thôi cũng khiến tâm hồn bé nhỏ của Cốc Đông suýt chút nữa thì thăng thiên.
Hai đứa mắt ngấn lệ nhìn mẹ và chị, còn nói thèm ăn sao, thèm muốn chết luôn rồi.
Nhưng khi Tô Hướng Vãn mang bánh đến hỏi bọn chúng có muốn ăn không, Bắc Cương khóc luôn, còn Cốc Đông mắt rướm lệ, không chịu nổi khảo nghiệm, trực tiếp nói hết suy nghĩ thật của mình: “Nếu mẹ không mua tivi, chúng con sẽ không ăn cơm, vĩnh viễn không ăn”
Thấy Tô Hướng Vãn không nói gì, Bắc Cương nghẹn ngào nói: “Đen trắng cũng được, chúng con không cần tivi màu lớn, không lãng phí tiền của mẹ”
Bà mẹ vẫn ngoan tâm như cũ, không nói lời nào, xúc một muỗng mì trà khiến hai đứa trẻ càng lên cơn thèm ăn, oà lên khóc.
Đúng lúc này bên ngoài có tiếng xe hơi, tiếp theo đó là tiếng chiêng trống.
Bắc Cương và Cốc Đông đói bụng cùng ngẩng đầu lên, thấy Tống Đông Hải đã lâu không gặp đang ôm một cái tivi siêu lớn, trước ngực còn cài bông hoa đỏ, dáng vẻ vui mừng từ bên ngoài đi vào.
Tin vui từ trên trời rơi xuống, sau lễ diễu binh, nhà nước đã trao tặng cho Tống Đông Hải, chiến sĩ giải phóng quân ưu tú nhất một phần thưởng, đó là chiếc tivi màu Bắc Kinh cỡ lớn.
Tâm nguyện của Bắc Cương cùng Cốc Đông chỉ là tivi đen trắng, một bước đã tiến thẳng đến tivi màu cỡ lớn.