Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 212: Bị chặn giữa đường

 
Với một xe đầy tiền, trong khi nơi này trông khá hỗn loạn, lễ duyệt binh ở Bắc Kinh sắp bắt đầu, ở lại thêm sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ngay sáng hôm sau, cả nhà chuẩn bị rời khỏi Trường Xuân.

Nhưng Tống Thanh Sơn lại nhận được một cuộc điện thoại, là Hầu Thanh Diệu gọi.

Hầu Thanh Diệu hiện đang làm việc trong bộ phận quân pháp của quân khu Thẩm Dương, nghe nói có quen biết Hạ Dịch Dân, từ chỗ Hạ Dịch Dân biết chuyện Tống Thanh Sơn đến Đông Bắc nên mới gọi điện.

“Mậu Phương Phương được người ra bảo lãnh ra ngoài, hiện đã về nhà. Nghe ý của Hầu Thanh Diệu thì muốn cho hai đứa gặp nhau một lần nữa, xem có thể quay lại với nhau được không. Mậu Phương Phương chắc chắn sẽ không quay về Nhật Bản, hơn nữa ý của Thanh Diệu là Mậu Phương Phương mắc chứng trầm cảm nặng, nếu mọi chuyện không ổn, rất có thể nó sẽ tự tử. Còn Trương Kiến Thiết kia là một kẻ keo kiệt láu cá, mặc dù vẫn nói là đang yêu đương với Mậu Phương Phương nhưng Hầu Thanh Diệu hết sức phản đối. Cô ấy vẫn hy vọng Mậu Phương Phương có thể thành đôi với Tây Lĩnh”, Tống Thanh Sơn nói.

Tô Hướng Vãn quay đầu nhìn Tống Tây Lĩnh: “Ý con thế nào?”

Tống Tây Lĩnh cười nhạt: “Về Bắc Kinh đi, con không muốn gặp dì Hầu”

Nhưng không phải cứ nói không gặp là được.

Vốn từ Trường Xuân đi Bắc Kinh phải đi ngang qua Thẩm Dương, vì vậy trên đoạn quốc lộ 109 Thẩm Dương đã có người chờ sẵn ở đó, còn là một đám người.

Nổi bật nhất trong số đó là người bạn cũ đã lâu không gặp, Tề Lực.
“Thanh Sơn, mau xuống xe, gặp bạn cũ một lát”, Tề Lực nhiệt tình chào hỏi.

Tống Thanh Sơn quay đầu nhìn Tống Tây Lĩnh, thằng nhỏ đã khép sách, nhắm mắt lại.

Nhưng người ta đã chặn ngay trên quốc lộ, còn có mấy lãnh đạo địa phương, không xuống xe không được.

“Mẹ, sao lại có một đám người như vậy, lại còn mặc toàn quần áo cán bộ, cảm giác rất trang trọng nhe”, Cốc Đông nhiều chuyện nhất, thì thầm với Tô Hướng Vãn.

Nghe Tống Thanh Sơn nói chuyện phiếm với đám người này, Tô Hướng Vãn đã hiểu, ngoài lãnh đạo địa phương Thẩm Dương, những người này chủ yếu là lãnh đạo của Đại Khánh, bọn họ chủ yếu tới vì Tống Tây Lĩnh. Nghe nói đám người này một mực muốn đào Tống Tây Lĩnh từ chỗ biên giới về Đại Khánh, nhưng không tìm được vì nó trốn tít trong sa mạc.

Tống Tây Lĩnh đào giun, nếu không phải là người chuyên nghiệp trong lĩnh vực dầu mỏ thì không thể tin được, nó lại nổi tiếng đến vậy.

Có người mời ăn cơm là chuyện tốt, nhưng trên xe có hơn 400 ngàn tiền mặt, Tô Hướng Vãn đành tự mình xách túi, ngây ngốc đi ăn cơm.

Nhưng cái mà Tô Hướng Vãn kinh ngạc nhất là 10 năm không gặp, Hầu Thanh Diệu chẳng những tái hôn với Tề Lực mà còn sinh thêm một đứa con trai, cũng đã 5, 6 tuổi.

“Khó trách bao nhiêu năm như vậy cô không liên lạc với chúng tôi, hoá ra là tái hôn với Tề Lực, vì chuyện sinh con à? Sợ chúng tôi cười nhạo cô quay đầu ăn cỏ cũ à?” Tô Hướng Vãn hỏi.

So với bạn cùng lứa, Hầu Thanh Diệu nhìn cũng khá trẻ trung, nhưng tuổi tác không buông tha ai, phụ nữ hơn 40 tuổi nhìn đã bắt đầu lão hoá mà Tề Lực còn rõ ràng hơn, đầu đã muối tiêu.

Nhưng đứa con trai nhỏ của hai người nhìn khá đẹp trai, rất thông minh nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã tụ tập chơi cùng đám Cốc Đông và Bắc Cương.

“Đàn ông mà, đều mù quáng như nhau, tôi có con trai là đủ rồi”, Hầu Thanh Diệu nhỏ giọng nói. Khi Tống Thanh Sơn nói chuyện với các lãnh đạo, cô gọi riêng Tô Hướng Vãn ra: “Nếu không phải mấy lãnh đạo Đại Khánh tới đây nói chuyện, tôi cũng không biết Tống Tây Lĩnh nhà cô lại là một nhân tài kiệt xuất như vậy. Phương Phương bên kia tôi cũng đã mắng một trận rồi, sao, cho 2 đứa trẻ cơ hội tái hợp đi, được không?”

Quả nhiên, Hầu Thanh Diệu coi thường Trương Kiến Thiết, vẫn muốn tác hợp Mậu Phương Phương và Tống Tây Lĩnh.

“Mậu Phương Phương đâu, nó nói gì?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Nhắc đến Mậu Phương Phương, Hầu Thanh Diệu cũng rất bất đắc dĩ: “Ban đầu là chúng tôi không tốt. Vốn đã nói là không sinh thêm con, sau đó lại có tiểu bảo, đẻ ra thằng con trai, vì thế 5, 6 năm nay, Tết nó cũng không về nhà, không gọi điện. Hai hôm trước mới về, chỉ ở trong nhà khóc, nói xin lỗi chúng tôi, muốn quay lại với Tây Lĩnh”

Tô Hướng Vãn có chút hiểu phần nào cuộc sống gần đây của Mậu Phương Phương.

Đầu tiên cô ta bị Cục An ninh Quốc gia mang đi để điều tra, nhưng bởi vì thân phận đặc biệt của cô ta, có thể còn có người đằng sau động tay động chân bảo vệ, tách cô ta khỏi Ito, sau đó bảo lãnh ra ngoài.

Đoán chừng lúc cô ta bị điều tra, Trương Kiến Thiết đã không giúp đỡ, vừa được thả ra, cô ta liền tuyên bố chia tay với Trương Kiến Thiết, quay về Thẩm Dương, kiên quyết bảo Hầu Thanh Diệu giúp cô ta quay lại với Tống Tây Lĩnh.

Còn những chuyện chia tay, quấy rầy Tống Tây Lĩnh kia, Mậu Phương Phương chắc không nói cho Hầu Thanh Diệu biết.

Tề Lực thích luồn cúi nịnh nọt, lúc đầu cũng ôm đùi lão Thẩm mấy năm ở biên giới Thanh Tàng, bây giờ tính cách đã mòn đi không ít, tranh thủ nói: “Để Tây Lĩnh đến Đông Bắc làm con rể tôi. Bây giờ tôi đang làm chi nhánh công ty dầu mỏ của Đại Khánh ở Thẩm Dương. Hướng Vãn, cô nói xem, không có tôi, Tây Lĩnh không được phân nhà, chia xe, nhưng nếu theo tôi, trong vòng 10 năm nó có thể trở thành bí thư Đảng”

Quả nhiên, hắn mở miệng vẫn là giọng con buôn như vậy.

“Phương Phương đâu? Một đám các người đứng đón chúng tôi, Phương Phương sao không ra?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Nghe vậy, Hầu Thanh Diệu và Tề Lực đưa mắt nhìn nhau rồi cúi đầu.

Hoá ra, Mậu Phương Phương vì trong nhà có thêm một em trai nhỏ nên giận dỗi 5, 6 năm không về, cũng không liên lạc với Hầu Thanh Diệu. Lần này về, ngay trong đêm đó ở trong phòng mình uống thuốc ngủ, nếu không phải Hầu Thanh Diệu thương xót con gái, nửa đêm vào xem thì có lẽ Mậu Phương Phương đã sớm mất mạng.

“Mặc dù không phải do tôi sinh ra, nhưng tôi cũng đã nuôi nó đến hơn 20 tuổi. Hướng Vãn, nếu nó làm sai, làm tổn thương Tây Lĩnh, tôi thay nó bồi tội được không, dù sao cũng để cho hai đứa trẻ gặp nhau, được không?” Hầu Thanh Diệu nói.

Có thể rất nhiều người không hiểu loại tình cảm này của Hầu Thanh Diệu, nhưng Tô Hướng Vãn hiểu.

Ví dụ như Lý Thừa Trạch cùng Cốc Đông tương lai ở bên ngoài giết người phóng hoả, không chuyện ác nào mà không làm, người khác có thể hận bọn chúng đến chết, nhưng Tô Hướng Vãn sẽ không. Cô sẽ kiểm điểm lại xem mình có mắc sai lầm gì trong quá trình nuôi dạy chúng hay không mới khiến cho chúng đi sai đường như vậy.

Bây giờ Hầu Thanh Diệu đúng là như vậy.

Sinh được một đứa con của mình, dĩ nhiên cô rất vui nhưng đồng thời lại cảm thấy có lỗi với con gái nuôi của mình. Mà Mậu Phương Phương, ngoài mặt thì ôn nhu, quan tâm, thân thiện nhưng nội tâm lại cực kỳ ích kỷ, nhưng loại ích kỷ đó được cô ta thể hiện vô cùng khéo léo, khiến Hầu Thanh Diệu không những nghĩ con gái mình không sai mà còn luôn tự trách bản thân.

Mậu Phương Phương vốn cùng Trương Kiến Thiết chuẩn bị kiếm tiền, kết quả Thẩm phu nhân rớt đài, không có người giúp, bọn họ liền quyết định chia tay. Vốn ban đầu chê Tống Tây Lĩnh quá hèn nhát, không có tiền đồ, chia tay rồi mới phát hiện người này đặc biệt có năng lực, vì thế quyết định chạy về Thẩm Dương, thuyết phục Tề Lực tìm mọi cách giữ chân Tống Tây Lĩnh lại.

Cô ta vẽ ra kịch bản cũng khá đầy đủ.

“Hay là để bọn trẻ cùng đến ăn tối, sau đó cho hai đứa gặp nhau?” Tề Lực thử thăm dò.

Tô Hướng Vãn lập tức nói: “Có thể chứ, bảo nó đến đi”

Giữa nam nữ, không phải cứ nói kết hợp là kết hợp được.

Mậu Phương Phương khẳng định đang chờ cơ hội, cho nên Tô Hướng Vãn vừa nói xong, Tề Lực đã gọi cô ta tới.

Nhưng thật sự là phúc thuỷ nan thu*, kỳ vọng càng cao, thất vọng càng lớn.

(*phúc thuỷ nan thu: nước đổ khó hốt)

Một đám lãnh đạo Đại Khánh bởi vì biết giá trị con người Tống Tây Lĩnh mới đặc biệt ngồi máy bay tới Thẩm Dương để chặn nó lại, lôi cả lãnh đạo Thẩm Dương đi cùng.

Khi Mậu Phương Phương nói với Tề Lực về Tống Tây Lĩnh, cô ta không biết Tống Tây Lĩnh có ảnh hưởng lớn như vậy trong ngành công nghiệp dầu mỏ. Cô ta chỉ đơn giản sau khi tuyên bố chia tay với Trương Kiến Thiết, theo thói quen suy nghĩ nhờ Tề Lực giúp đỡ, muốn hàn gắn lại quan hệ cũ mà thôi.

Nhưng khi cô ta tới khách sạn đã nhìn thấy gì?

Trong căn phòng riêng lớn có sức chứa hơn 20 người, một nhóm lãnh đạo đang nhìn một chàng trai trẻ ngoài đôi mươi. Chàng trai trẻ mặc bộ âu phục xanh đen, áo sơ mi trắng, mặc dù da hơi ngăm đen nhưng đường nét khuôn mặt khá thanh tú, đứng sau một chiếc bàn tròn lớn và nói chuyện thoải mái, một nhóm lãnh đạo đang chăm chú lắng nghe.

Nói đến chỗ phấn khích, nó dùng bút ghi thực đơn của phục vụ viết luôn lên kính cửa sổ trong phòng. Mậu Phương Phương có biết một chút, cái này gọi là công nghệ thu hồi dầu cơ học. Các nhà khoa học dầu mỏ trên toàn thế giới hiện đang nghiên cứu công nghệ này. Nếu Tống Tây Lĩnh đồng ý đưa công nghệ này ra nước ngoài, dù là ở châu Âu, châu Mỹ hay Trung Đông, nó sẽ được coi là báu vật quốc gia.

Nhưng Tống Tây Lĩnh lại chia sẻ công nghệ quý giá như vậy với các nhà nghiên cứu dầu mỏ của Đại Khánh ngay trên bàn ăn cơm.

Đám nhân viên kỹ thuật kia vội vàng lấy giấy bút ra ghi chép lại.

Tống Tây Lĩnh tựa hồ như hoàn toàn không hề biết giá trị của mình, nhưng nó lại là tài năng xuất chúng trong lĩnh vực này.

Cho tới hôm nay, tới giờ phút này, Mậu Phương Phương mới biết thứ mình đã buông tay có giá trị đến mức nào.

Nên tiếp tục làm gì bây giờ? Tiếp tục cầu xin Hầu Thanh Diệu đi, dù sao khi còn bé, cô ta cũng rất gắn bó với Hầu Thanh Diệu, tình cảm của họ vẫn còn đó. Mà Hầu Thanh Diệu cũng bởi vì có con trai nhỏ mà luôn cảm thấy áy náy với cô ta nên hẳn sẽ giúp đỡ.

Nhưng chẳng qua đó chỉ là suy nghĩ mộng mơ của Mậu Phương Phương mà thôi.

Cô ta hoàn toàn không để ý đến sự tuyệt tình cùng cứng rắn lạnh lùng của Tống Tây Lĩnh. Lúc còn yêu, nó hạ thấp mình xuống cùng cực, hèn mọn, nhưng bây giờ hết yêu rồi, dáng vẻ lãnh đạm kia của nó Mậu Phương Phương chưa từng thấy qua.

“Nếu các nhân viên nghiên cứu của Đại Khánh gặp bất kỳ trở ngại nào trong quá trình nghiên cứu khoa học, có thể đến Tháp Lý Mộc tìm tôi. Chỉ cần có thời gian, tôi nhất định sẽ phối hợp, nhưng tôi tuyệt đối không bỏ công việc hiện tại để đến Đại Khánh. Đặc biệt có một cô gái tên Mậu Phương Phương, là bạn gái cũ của tôi, nếu cô ta lấy danh nghĩa tốt cho tôi mà tìm đến mọi người, nói mọi người thay tôi điều động công việc thì xin cự tuyệt giúp. Tôi có ý định bám trụ trong sa mạc Tháp Lý Mộc để phát triển mỏ dầu lớn nhất nước từ trước đến giờ”

Ném bút cho nhân viên phục vụ, Tống Tây Lĩnh bước ra khỏi phòng, ngay cả cơm cũng không ăn, quay người lên xe.

...

Cơm nước no nê, bọn trẻ không cần thêm gì nữa, hơn nữa đây là khách sạn Hữu nghị của chính phủ, mặc dù không sang trọng bằng khách sạn Kiến Quốc ở Bắc Kinh nhưng trong sảnh cũng có một chiếc tivi màu lớn, khách tới lui đều có thể xem.

Mấy đứa trẻ không lên lầu mà ngồi luôn ở sảnh để xem tivi.

“Thật may mới 8h45, vẫn còn một tập “Vòng hoa dưới chân núi”, Nam Khê nói.

Bắc Cương túm tay Cốc Đông: “Anh, nhìn xem, Triệu Mông Sinh xuất hiện rồi”

Quả nhiên, một người lính trẻ cao ráo, đẹp trai xuất hiện trên tivi, ngay cả lãnh đạo tới làm thủ tục nhận phòng và một số khách cũng đến xem, dù sao ở thời điểm này, tivi màu vẫn là một thứ hiếm hoi.

Cốc Đông xem hồi lâu mới nhận ra có gì đó không ổn: "Sao không giống "Vòng hoa dưới chân núi" thế?"

"Không phải là Triệu Mông Sinh sao?" Nam Khê nói.

Cốc Đông định thần nhìn kỹ quân nhân trên tivi, đột nhiên hét lên: “Ba, mẹ, mau đến xem, trên tivi có anh Đông Hải”

Truyền hình trung ương tối nay không phát phim mà thay vào đó, phát sóng cuộc phỏng vấn những người lính tham gia diễu binh.

Tống Đông Hải dáng dấp giống như Đường Quốc Cường, Bắc Cương cùng Nam Khê còn chưa nhận ra, tưởng Đông Hải là diễn viên trong phim.

Các phóng viên trong nước đương nhiên vô cùng thân thiện với những người lính của mình.

Bọn họ dùng máy quay ghi lại những dáng vẻ uy phong, đẹp trai nhất của những người lính, dưới ánh nắng mặt trời, khuôn mặt Tống Đông Hải đen thêm hai phần, trên trán còn đổ mồ hôi.

"Đồng chí Tống Đông Hải, bây giờ anh muốn nói gì với người dân cả nước?" nam phóng viên hỏi.

Tống Đông Hải trên tivi nhìn chằm chằm về phía trước một lúc mà không chớp mắt, qua hồi lâu mới nói: "Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ."

"Đây là chiến sĩ của nước cộng hòa chúng ta. Nhìn khuôn mặt đó, cơ bắp đó đều đã được qua huấn luyện, không hề nhúc nhích, nghe nói bọn họ không cả chớp mắt”, Tề Lực bân bịu giải thích cho các lãnh đạo.

Mấy lãnh đạo gật đầu, một vài người khách đang chuẩn bị làm thủ tục cũng nói: “Đúng vậy, nhìn ánh mắt tiểu tử này đằng đằng sát khí”

“Nghe nói lần duyệt binh này sẽ được chiếu trên tivi, đến lúc đó chúng ta có thể xem duyệt binh trên tivi”, một người khác nói.

Trong tivi vẫn là khuôn mặt Tống Đông Hải, phóng viên lại hỏi nó: “Ở khu vực huấn luyện duyệt binh suốt 3 tháng, khổ cực như vậy, anh có điều gì muốn nói với gia đình mình không?”

Ưu điểm của tivi chính là chỗ này, ánh mắt Tống Đông Hải đột nhiên bị phóng đại, hơi nhíu lại, nhìn có vẻ hơi ướt: “Tôi nhớ mẹ, nhớ thức ăn ở nhà”

Một câu này khiến nhiều người trước tivi bật cười: “Xem ra cậu lính này khá ngốc”

“Lúc tôi xa nhà, nhớ nhất chính là mẹ, có gì đáng buồn cười?” Cốc Đông tức giận, nó quay lại chỉ đám người mới cười kia: “Các người chẳng lẽ không có mẹ, không cần mẹ, không được mẹ nuôi lớn hay sao?”

Lời đứa nhỏ này khiến mọi người đều xấu hổ.

Lướt qua Tống Đông Hải, tiếp tục phỏng vấn một số quân nhân khác, người cuối cùng, vô cùng kinh ngạc, lại là Lý Thừa Trạch xuát hiện trên tivi.

Không biết là cuối cùng nó đã đen đi hay bôi phấn gì đó làm cho mình đen hơn, Cốc Đông cùng Bắc Cương còn chưa kịp nhận ra, nhưng Tống Nam Khê trong nháy mắt đã hít một hơi thật sâu.

Không thể so với một Tống Đông Hải cẩn trọng, Lý Thừa Trạch sinh ra đã không biết sợ, cho dù đứng ở đâu, cho dù biến thành hình dạng gì, đôi mắt thâm thuý kia chỉ cần nhìn chằm chằm cũng khiến cho Tống Nam Khê rùng mình, nhận ra ngay lập tức.

"Đồng chí Lý Thừa Trạch, đồng chí có lời gì muốn nói với toàn thể nhân dân cả nước không?"

Thời gian hiện lên ở góc trên của tivi, đã sắp đến chín giờ, chương trình sắp kết thúc, Lý Thừa Trạch hẳn chỉ có thể nói một câu, Tống Nam Khê muốn biết nó sẽ nói gì.

...

"Thằng bé này có phải mất bình tĩnh, không dám nói tiếp à?" có người nhỏ giọng bàn luận.

Người khác nói: "Chương trình chắc kết thúc rồi, đi thôi, đi thôi, giải tán đi."

“Tôi muốn đem thanh xuân tươi đẹp nhất dâng tặng cho em, cho mẹ, cho tổ quốc, cho…” nó dừng một chút, đột nhiên cười ngượng ngùng, hàm răng trắng sáng lên trên màn hình tivi màu.

Cùng với nụ cười ngượng ngùng của Lý Thừa Trạch, chương trình vừa vặn kết thúc bằng câu hát: “Tôi yêu Trung Quốc”

Bài hát này Tống Tây Lĩnh đã từng nghe ở tring sa mạc, dĩ nhiên sau đó nó được nghe rất nhiều lần trên radio và tivi.

Tôi yêu Trung Quốc, tôi yêu Trung Quốc.

Tôi yêu biển Nam Hải sóng biếc cuồn cuộn, tôi yêu Bắc quốc bay bay tuyết trắng

Tôi yêu những cánh rừng mênh mông, tôi yêu những ngọn núi cao chót vót...

Nếu là người khác thích bài này, Tống Tây Lĩnh cũng không bị chạm tới đáy lòng như vậy, nhưng đây lại là Lý Thừa Trạch, Tống Tây Lĩnh thấy vô cùng đau xót.

Ông ngoại bị bức hại đến chết, cha mẹ cũng bị hãm hại chết, cho tới bây giờ, nó mặc quân trang, đứng vững trên tiền tuyến, còn bị một đám quỷ Tây dương khiêu khích ép buộc.

Tống Tây Lĩnh vẫn còn nhớ lúc còn nhỏ, Thừa Trạch rất sạch sẽ, sợ bẩn, nhưng lại muốn nó và Đông Hải, hai thằng xú tiểu tử nằm vây quanh mình, chỉ cần thiếu một thằng thì sẽ không ngủ được. Mặc dù buồn bực khó chịu, nhưng nó vẫn luôn nghĩ Lý Thừa Trạch dù là đại ca nhưng không phải cái gì cũng làm được.

Nhưng khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ và ngại ngùng của Lý Thừa Trạch trên tivi, Tống Tây Lĩnh đột nhiên cảm thấy, đại ca chính là đại ca, người anh Lý Thừa Trạch kia, thật sự là cái gì cũng có thể vượt qua.

Tôi yêu dòng sông nhỏ róc rách uốn lượn qua giấc mơ của tôi.

Tôi muốn dành thanh xuân tươi đẹp hiến dâng cho em, cho mẹ, cho tổ quốc.

Trong tivi vẫn đang phát bài hát cũ nhưng đã rất muộn, mọi người đều về phòng.

Tống Tây Lĩnh chào em trai em gái, lên lầu nằm ngủ trên chiếc giường lớn mềm mại.

Nhưng vợ chồng Tống Thanh Sơn không về khách sạn, ngược lại, Tống Thanh Sơn đưa Tô Hướng Vãn quay lại nhà Hầu Thanh Diệu.

“Nửa đêm canh ba chúng ta đến nhà Hầu Thanh Diệu làm gì?” Tô Hướng Vãn ngồi trên ghế phụ, trong lòng vẫn ôm chặt cái túi đựng 420 ngàn đồng, đây là hũ vàng đầu tiên của cô.

Tống Thanh Sơn không uống rượu nhưng mặt có chút đỏ, khoé mắt hiện lên nụ cười.

Dĩ nhiên Tống Tây Lĩnh ưu tú như vậy, trong lòng hắn không cao hứng sao được?

“Sau lưng Adrian nhất định có kẻ b*n n**c, không phải chính hắn đã nói sao, hoặc là Thẩm Tam Cường hoặc là phó tư lệnh Trương đang hợp tác với hắn”, Tống Thanh Sơn cười nói.

“Dù là người nào cũng đều là lãnh đạo của anh, không chọc nổi”, Tô Hướng Vãn nói.

“Tống Thanh Sơn tôi ở đây không có gì mà không chọc được. Mậu Phương Phương chẳng phải đến Thẩm Dương sao, chúng ta đi gặp cô ta một chút, xem kẻ đó là ai. Mậu Phương Phương chắc chắn biết lá bài tẩy này”, Tống Thanh Sơn nói.

Tất nhiên, Cục An ninh Quốc gia không thể cạy miệng Mậu Phương Phương được, cô ta thực sự rất khó đối phó.

Thứ nhất, cô ta thích khóc, và thứ hai, đặc biệt yếu đuối. Cô ta hầu như không để lộ sự cường hãn hoặc khiến người ta không thoải mái. Đây cũng là nguyên nhân mà Tống Tây Lĩnh thích cô ta khi còn nhỏ.

Nhưng điều đó có quan trọng gì?

Cho dù kẻ thù có ngụy trang tốt đến đâu, chỉ cần Tống Thanh Sơn muốn, hắn có thể bóc trần bộ mặt thật của cô ta. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn